Hiiro khoanh tay lại và bắt đầu suy tính.
Hiiro: (Băng qua cả một đất nước rộng lớn thế này bằng chân thì tốn thời gian quá. Nhưng nếu bay thì lại dễ gây chú ý. Phải làm sao đây...)
Trong lúc đang suy nghĩ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, và cậu bắt đầu tập trung ma lực vào đầu ngón tay.
Hiiro: (Không biết có được không đây?)
Trái với dự đoán, Hiiro dễ dàng viết ra các ký tự và triệu hồi ma pháp.
Vút. Bụp.
Ngay lập tức, Hiiro biến mất khỏi vị trí đó.
Cậu xuất hiện giữa một cánh đồng hoa mà mình đã từng thấy trước đây. Hiiro bất giác siết chặt nắm tay, nở một nụ cười rạng rỡ.
Hiiro: Yosh, thế này thì đỉnh quá rồi!
Hiiro đã viết ký tự mang nghĩa [Dịch Chuyển]. Khi viết, cậu đã hình dung trong đầu một địa điểm cụ thể. Đó chính là cánh đồng hoa [Doggam] mà cậu từng đến.
Đây chính là ngôi làng đầu tiên Hiiro đặt chân đến tại Lục địa Gabranth. Tuy nhiên, nơi này lại cách [Passion] rất xa, phải mất khoảng hai tuần đi bộ mới tới.
Điều này có nghĩa là Hiiro vừa thực hiện một cú di chuyển tức thời. Nói một cách hoa mỹ hơn thì chính là dịch chuyển tức thời. Nghĩ rằng có thể làm được điều này với ký tự [Dịch Chuyển], Hiiro đã thử một cách bâng quơ. Không ngờ nó lại thành công, khiến cậu không khỏi vui mừng.
Thành công di chuyển một khoảng cách xa như vậy, Hiiro không thể nhịn được mà nở một nụ cười toe toét.
Hiiro: Yosh. Với cái này, mình có thể quay lại Lục địa Humas bất cứ lúc nào. Văn Tự Ma Pháp đúng là cheat vãi.
Nhân tiện, lý do Hiiro đến ngôi làng này là có vài việc cần làm. Trước đây, cậu đã mượn một con vật gọi là Raidpic ở đây. Nhờ cưỡi trên lưng nó mà Hiiro đã đến được [Passion].
Hiiro đang tính sẽ khám phá Lục địa Gabranth trong thời gian ngắn, nên cậu quay lại đây với ý định mượn một con Raidpic khác. Khi Hiiro đặt chân vào làng [Doggam], cậu bắt đầu tìm kiếm một người quen. Cậu nhanh chóng phát hiện ra mục tiêu của mình. Anh ta đang nói chuyện gì đó với dân làng.
Hiiro: Oi, chú Gấu!
Max: Hả? Ơ, không phải cậu nhóc đây sao!?
Người Hiiro gặp là Max, bạn thân của Arnold. Với thân hình mập mạp, trông anh ta giống lợn hơn là gấu, ít nhất là Hiiro nghĩ vậy.
Max: Là Hiiro phải không? Có chuyện gì thế? Arnold đâu rồi?
Hiiro: Là tôi đây. Lão chú đó đang ở cùng nhóc lùn ở [Passion] rồi.
Max: Hả? Giờ cậu đi một mình thôi à?
Hiiro: Tôi đến để hỏi về con Raidpic chú cho tôi mượn lần trước. Tôi sẽ trả bằng vàng, cho tôi thuê nó đi.
Max: À, con Raidpic đó à! Giờ mới nhớ, hai đứa nó vừa về làng tối qua thôi.
Hiiro nghĩ mình đã về đúng lúc. Dù đã vài ngày trôi qua kể từ khi họ chia tay, vẫn có khả năng hai con Raidpic chưa quay về. Mặc dù cậu có thể thuê một con khác nếu cần, nhưng mượn được con đã quen thuộc với mình thì vẫn tốt hơn.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!
Vài bóng đen lao tới với tốc độ kinh hoàng. Bóng đen đó giữ nguyên đà lao thẳng vào Hiiro, ôm chầm lấy cậu rồi dùng chiếc lưỡi dài liếm khắp mặt.
Raidpic: Kui Kui Kui kuiiiiiiiiiiiiiiii!
Hiiro: Này! Bỏ ra! Chết tiệt, toàn nước dãi chim!
Hiiro cố đẩy con Raidpic ra. Tuy nhiên, nó ôm chặt quá nên cậu không tài nào gỡ ra được.
Max: Gahahahaha! Không ngờ chúng nó lại quấn quýt cậu đến thế! Được rồi, tôi cho cậu thuê! À không! Nếu cậu thấy được thì mua luôn cũng được.
Hiiro: Mua?
Hiiro đáp lại với khuôn mặt đầm đìa nước dãi. Ngay khi nghe thấy từ ‘mua’, mấy con Raidpic lập tức đứng hình.
Long lanh long lanh long lanh!
Chúng nhìn cậu với vẻ mặt như đang cầu xin được mua. Đôi mắt chúng sáng lên lấp lánh như thể đang bắn ra tia sáng idol.
Hiiro: (Chà, có một 'phương tiện di chuyển' cũng quan trọng. Với lại, có vẻ vì lý do nào đó mà nhóc này cũng muốn được mình mua.)
Trong khi cẩn thận quan sát lũ Raidpic, Hiiro trả lời Max.
Hiiro: Bao nhiêu?
Thế là Hiiro đã có được một con Raidpic. Con Raidpic vui sướng đến mức bắt đầu vỗ đôi cánh không thể bay của mình phành phạch trong khi chạy vòng quanh.
Hiiro: Này! Ồn ào quá! Mày mà không im ngay là tao đem đi nướng Yakitori bây giờ!
Raidpic: Kuii-!?
Nghe đến từ ‘Yakitori’, con Raidpic cứng đờ người, toàn thân run rẩy. Đúng như dự đoán, nó sợ bị đem đi nướng thật. Nó dùng ánh mắt để phản đối kịch liệt. Coi như đây là một hình phạt, Hiiro nói.
Hiiro: Đùa thôi. Mai chúng ta sẽ lên đường, nên hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.
Raidpic: Kuii-!
Dù đã được trả lời dứt khoát, nó vẫn không ngừng nhìn Hiiro.
Hiiro: Nó bị cái quái gì vậy?
Max: À, nó muốn cậu đặt tên cho nó đấy.
Hiiro: Tên?
Max: Ừ, nếu chủ mới không đặt tên, lũ Raidpic này sẽ không chịu nhúc nhích đâu.
Hiiro: Hầy, con chim này phiền phức thật.
Hơi bực mình, Hiiro đặt tay lên cằm suy nghĩ.
Hiiro: Để xem nào... 'Chim' được không?
Raidpic: Kui Kui Kui Kui Kui!
Con Raidpic lắc đầu quầy quậy, kịch liệt phản đối. Dường như nó muốn nói rằng nó hoàn toàn không hài lòng với cái tên đó.
Hiiro: Đúng là một con chim khó chiều.
Max: Gahaha! Vì cái tên đại diện cho bản thân mà. Nhóc này hy vọng cậu sẽ đặt cho nó một cái tên thật hay.
Hiiro nhìn chằm chằm vào con Raidpic như thể đang phân tích. Mỏ vàng, lông trắng, mắt to tròn màu đen. Ngoài ra, vì lý do nào đó, trên trán nó có một ký hiệu hình trăng lưỡi liềm.
Hiiro: Ký hiệu này là gì?
Max: Hửm? À, cái đó có từ lúc mới sinh. Giống như nốt ruồi của con người vậy.
Hiiro: Hừm...
Quan sát ký hiệu đó, Hiiro khẽ gật đầu.
Hiiro: Yosh, từ giờ mày tên là ‘Mikazuki’.
Hiiro chỉ nói đơn giản như vậy. Thế nhưng...
Mikazuki: Kui Kui Kui kuuuuuuuuui-!
Dường như nó rất thích cái tên này, nó bắt đầu nhảy múa vui sướng. Mikazuki có vẻ hài lòng, chạy về chuồng của mình.
Max: Gahaha! Chuyện đặt tên thì để sau đi, nhưng làm một con Raidpic vui đến mức nhảy cẫng lên thế kia, quả không hổ danh là người đã đánh bại con quái vật độc nhất.
Vừa cười sảng khoái, Max vừa vỗ mạnh vào vai Hiiro. Mặt Hiiro méo xệch vì cú vỗ bất ngờ, cậu quay đi và nói.
Hiiro: Nhân tiện, tôi muốn về nhà trọ.
Max: Này, đừng lạnh lùng thế chứ. Đến nhà tôi đi, tôi sẽ đãi cậu món bánh [Honey Sweets].
Hiiro: Hô.
Hiiro đứng hình rồi quay lại. Tối hôm đó, Hiiro quyết định ở lại nhà Max.
Ngày hôm sau, trời trong xanh, một ngày đẹp trời để lên đường. Max đứng ở cửa tiệm tiễn Hiiro.
Max: Vậy, cậu định đi đâu?
Hiiro: Tôi cũng chưa biết nữa.
Max: Vậy là vẫn chưa quyết định à?
Hiiro: Tôi là kẻ lãng du theo cơn gió.
Max: Ra vậy. Nhớ tự chăm sóc bản thân nhé.
Hiiro: Ừm, cảm ơn đã quan tâm.
Max: Lần sau hãy cùng hai người kia đến ăn [Honey Sweets] nhé.
Max nở một nụ cười rạng rỡ. Ngồi trên lưng Mikazuki, Hiiro đáp lại.
Hiiro: Nếu có dịp.
Cứ thế, Hiiro rời khỏi làng [Doggam].
Hiiro: Tốt rồi, giờ thì đi khám phá xung quanh thôi.
Mikazuki: Kuii-!
Có được một người bạn đồng hành mới, Hiiro tiếp tục cuộc hành trình. Tự hỏi cuộc phiêu lưu này sẽ mang lại điều gì, cậu hướng mắt về phía trước.
Hiiro: Rồi, cứ đi đâu tùy mày. Tao sẽ đọc cuốn sách lấy được từ chú Gấu.
Ánh mắt hướng về phía trước của Hiiro dường như chỉ kéo dài được một khoảnh khắc. Mikazuki suýt nữa thì ngã nhào vì thái độ của chủ nhân, nhưng nó vẫn tuân lệnh, bắt đầu di chuyển với tốc độ vừa phải.
Tại Kinh đô của Thú Nhân Quốc: Passion, Leoward, Vua của Thú Nhân Tộc, cuối cùng đã trở về sau những sự kiện bất ngờ trong trận chiến. Dù không hề hài lòng về kết quả trận chiến, nhưng sau khi biết con gái mình, Mimir, đã lấy lại được giọng nói, thái độ của ông hoàn toàn thay đổi và ông quyết định tổ chức một bữa tiệc lớn để ăn mừng.
Ban đầu, ông nghe tin từ binh lính. Dĩ nhiên là ông không tin, nên đã đi hỏi Hoàng hậu Blantha và Trưởng công chúa Kukulia. Sau khi nghe Kukulia xác nhận, ông lập tức đến chỗ Mimir.
Ngay sau đó, giọng hát tựa thiên thần của cô rót vào tai ông, thổi bay mọi tâm trạng tồi tệ như thể chúng chưa từng tồn tại. Ông hét lên vui sướng và ôm chầm lấy cô con gái yêu quý.
Ông vô cùng biết ơn [Tinh Linh] đã chữa khỏi cho Mimir. Leoward tuyên bố với mọi người rằng [Tinh Linh Tộc] sẽ mãi là đồng minh của họ.
Sau đó, sau màn nâng cốc chúc mừng, lễ hội chính thức bắt đầu. Dĩ nhiên, kết quả trận chiến cũng được công bố. Nghe tin [Evila] đã rút lui, nhiều người dân Gabranth đã bày tỏ sự tức giận và thất vọng. Tuy nhiên, nhờ tin vui về giọng nói của Mimir đã hồi phục, mọi người đều vui vẻ tận hưởng bữa tiệc.
Leglos: Cha đúng là không thể không cưng chiều Mimir mà.
Khi Leoward cõng Mimir trên đôi vai rộng của mình và đi khắp nơi như thể đang khoe con gái, Trưởng hoàng tử Leglos chỉ có thể nhún vai lắc đầu.
Lenion: Em thì vẫn lo lắng về chiến tranh hơn.
Nhị hoàng tử Lenion càu nhàu.
Leglos: Không, không phải cha không lo. Lúc chiến đấu thì ra chiến đấu. Lúc ăn mừng thì phải ăn mừng. Đó là luật của đất nước này. Giờ thì em đang vui vì Mimir đã lấy lại được giọng nói, đúng không?
Lenion: Hừ, anh nghĩ vậy sao?
Lenion nói, quay mặt đi chỗ khác. Tuy nhiên, nét mặt anh đã dịu đi đôi chút. Dù Lenion có cộc cằn đến đâu, Leglos vẫn biết rằng em trai mình rất yêu quý cô em gái út.
Leglos: Cứ vui vẻ đi đã, chuyện chiến tranh để sau bữa tiệc hãy nghĩ. Giờ là lúc tận hưởng. Phải không, Lenion?
Lenion: Xì... Anh muốn làm gì thì làm.
Hai người cụng ly rồi uống. Mọi người đều vui mừng vì giọng nói của Mimir đã hồi phục. Tuy nhiên, giữa sự phấn khích đó, có một người đang nhìn Mimir chằm chằm.
???: (Fumu... tại sao chứ? Chuyện này là sao? Một thứ mà ngay cả mình cũng không chữa được... Có vẻ như cần phải điều tra một chút.)
Cặp kính tròn lóe sáng, và khóe miệng người đó nhếch lên thành một nụ cười hình lưỡi liềm.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang