"Này, cậu đang làm cái quái gì thế? Sao lại dọn dẹp hành lý vậy?"
Người vừa hỏi Hiiro là Rarashik. Cô đang đút hai tay vào túi chiếc áo khoác xanh, đôi tai thỏ khẽ đung đưa.
"Tôi sắp bắt đầu chuyến du hành của mình đây."
"Hả? Ngay bây giờ ư? Không phải cậu bảo một tuần nữa mới đi sao?"
Cô cảm thấy rất lạ khi Hiiro đột nhiên quay về và lập tức thu dọn đồ đạc. Hơn nữa, anh lại nói sẽ rời đi ngay, dù trước đó đã bảo sẽ ở lại khoảng một tuần để thu thập thông tin.
"Sao đột ngột vậy? Có chuyện gì xảy ra à?"
"Không, chỉ là tôi vừa dính vào vài chuyện hơi phiền phức thôi."
"Phiền phức?"
"Đừng lo. Chuyện đó sẽ không ảnh hưởng gì đến cô đâu, thỏ lùn… chắc vậy."
"‘Chắc vậy’ là sao hả!? Mà ta cũng chẳng quan tâm, nhưng Arnold và Muir có biết không?"
"Không."
Nghe vậy, Rarashik khẽ thở dài.
"Cậu thấy vậy ổn chứ? Đi mà không nói một lời như vậy. Hay là đợi cả hai quay về đã? Nói thật, ta rất mong cậu có thể ở lại lâu hơn một chút để giúp ta nghiên cứu vài thứ."
Hai mắt cô chợt lóe lên những tia sáng kỳ lạ. Nhưng Hiiro lắc đầu.
"Cũng không phải là tôi sẽ không gặp lại họ nữa. Miễn là cả hai còn sống, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ gặp lại nhau thôi."
"Nahaha, cậu thì chắc là vậy rồi, chàng trai."
"Đương nhiên là tôi sẽ sống."
Hiiro cau mày suy nghĩ.
*(Nếu mình dùng chữ【Bất Tử】... thì không, mình vẫn muốn làm người. Cứ như hiện tại là ổn rồi.)*
Cậu nghĩ rằng nếu dùng từ "Bất Tử" thì cậu chắc chắn sẽ sống, nhưng không có gì đảm bảo nó sẽ có hiệu lực vĩnh viễn. Nghĩ đến những rủi ro của việc kích hoạt thất bại, Hiiro chẳng muốn thử chút nào.
Trong khi cậu còn đang suy nghĩ, Rarashik vừa nói vừa cười, có vẻ rất vui.
"Đúng là, nếu không nói đến cấp độ, thì cậu có vẻ cũng sẽ sống rất dai đấy, chàng trai."
"Cái đó thì tôi không biết. Nhưng tôi không có ý định chết trong vòng một hai năm tới đâu."
Sau khi kiểm tra hành lý xong, Hiiro đứng dậy.
"Tính đi thật à?"
"Ừ, tôi muốn đi khỏi đây trước khi ông vua với mấy người khác trở về."
"Này, rốt cuộc thì cậu đã làm cái quái gì thế?"
"Cứ hỏi ông chú kia lúc ổng về ấy. Chắc ổng suy ra được hết thôi."
Thực tế thì, lúc Hiiro dùng ma pháp "Trong Suốt" để rời khỏi Cây Vua, anh đã thấy Arnold và Muir đang tiến về phía khu vườn. Anh chắc rằng nếu là hai người đó, họ sẽ đoán được phần lớn sự việc đã diễn ra.
Sau đó, Hiiro đi một vòng quanh thị trấn mua hết những thứ cần thiết và nhét tất cả vào chiếc túi trên tay mình.
"Nếu cậu muốn đi thì ta cũng không ngăn được. Nhưng có muốn ta nhắn gì cho hai đứa kia không?" Rarashik hỏi, đôi tai cô giật giật.
"Xem nào… Thật ra thì cũng chẳng có gì."
Rarashik suýt ngã nhào về phía trước.
"‘Chẳng có gì’, cậu nghiêm túc đấy à!?"
Rarashik nhìn Hiiro, tự hỏi liệu cậu ta có đang nghiêm túc không.
"Kể cả cô nói vậy thì… À, đúng rồi."
"Sao nào?"
"Lần tới gặp mặt, hãy đãi tôi một bữa thật thịnh soạn."
"Còn với nhóc con kia thì sao?"
"Bảo nhóc đó hãy cố gắng mạnh hơn."
"Được thôi."
Sau khi chắc chắn Rarashik đã hiểu, Hiiro bắt đầu leo lên thang. Rarashik chỉ đứng nhìn anh rời đi.
"Thật là, học trò của ta lại có một người bạn đồng hành quái dị."
Rarashik nhún vai rồi thở dài một cái.
Hiiro, sau khi rời khỏi nhà Rarashik, đi thẳng đến cổng thành.
*(Mình chẳng nói lời nào trước khi đi cả, nhưng thôi kệ. Sau khi nổi đóa một lúc, hai người đó cũng sẽ bình tĩnh lại thôi.)*
Lúc đầu, cậu đã định sẽ chu du một mình, nhưng đi cùng Arnold và Muir thật sự vui hơn cậu nghĩ. Cậu cho rằng sẽ chẳng mất gì nếu lại đồng hành cùng những người như vậy.
*(Có lẽ phải nửa năm nữa mới gặp lại họ.)*
Vừa đi, cậu vừa nhìn về phía Cây Nguồn Cội, Aragorn.
*(Ông chú già với nhóc tì, không biết bây giờ cả hai ra sao rồi.)*
Cậu có phần mong đợi cuộc gặp gỡ tiếp theo.
Đến cổng thành, Hiiro quay lại nhìn Cây Vua, nơi Arnold và Muir đang ở.
"Hẹn gặp lại lần tới."
Nói một câu có vẻ hơi miễn cưỡng, Hiiro tiếp tục bước đi và rời khỏi vương quốc.
*
"Cái gìììììì!? Hiiro đi rồi saaaaao!?"
Một lúc lâu sau khi Hiiro rời đi, Arnold và Muir trở về phòng nghiên cứu của Rarashik và bị sốc nặng.
"Ừ, cậu ta đi cái vèo."
"K-không thể nào… Sao lại đột ngột như vậy…" Muir nói, khuôn mặt cô bé đầy thất vọng.
"T-t-tên khốn đóóóóó!!"
Bốp!
Arnold tung cú đấm hết sức vào tường, khiến nó lõm vào một mảng. Rarashik thở dài nhìn Arnold đang nghiến răng.
"Nào nào, Arnold, đừng có phá nhà. À, cậu ta có để lại vài lời nhắn."
"Lời nhắn ạ?" Muir hỏi.
"Cho cô nhóc, à không, Muir, cậu ta bảo hãy cố gắng mạnh lên."
"Anh Hiiro… nói vậy ạ…"
Sau khi nghe lời nhắn, Muir hiểu rằng việc Hiiro rời đi không phải là đùa nữa.
"Khốn khiếp! Cái tên Hiiro đó! Thế quái nào lại bỏ đi mà chẳng nói một lời nào hết thế!"
Không, thực tế thì Arnold biết tại sao cậu ta lại làm vậy. Anh đã có thể đoán ra phần nào sau khi nghe câu chuyện của Mimiru từ Muir, đó là lý do Hiiro rời đi ngay lập tức. Nhà vua và đoàn tùy tùng sẽ sớm trở về. Nếu việc Hiiro là người chữa khỏi giọng nói cho công chúa bị phát hiện, mọi chuyện sẽ trở nên rất ồn ào.
Vì không muốn bị lôi vào vụ đó, Hiiro đã rời đi nhanh nhất có thể. Arnold hiểu điều đó. Tuy nhiên, anh không thể chịu được việc cậu ta đi mà không nói với họ một lời nào.
"Sao cậu ta lại không nói gì chứ!?"
Arnold rất bực bội, nghĩ rằng Hiiro không coi họ là bạn, vì thế cũng chẳng cần từ biệt. Arnold cho rằng, dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn, cả hai đã bắt đầu hợp nhau trong suốt chặng đường.
Bởi vì Hiiro không nói gì trước khi đi, Arnold nghĩ rằng cậu ta không có cùng suy nghĩ như mình, thế nên anh đã rất buồn bực. Tuy nhiên, Rarashik nói với Arnold.
"Arnold, cậu ta cũng có nói là: ‘Lần tới gặp mặt, hãy cho tôi ăn một bữa thật đã vào’."
"H-Hiiro nói thế thật sao?"
"Ừ. Có vẻ quan hệ của cả ba vẫn chưa ‘đứt’ đâu."
"Chú!"
"Ư-ừm."
Nhìn thấy biểu cảm mừng rỡ của Muir, mắt Arnold bắt đầu nóng lên. Nếu cứ tiếp tục, cảnh một người đàn ông từng trải nhiều năm lại khóc vì một tên nhóc kiêu căng sẽ xuất hiện. Và lòng kiêu hãnh của anh không cho phép điều đó xảy ra.
"H-Hừm! Đừng có giỡn mặt! Ta đâu phải đầu bếp riêng của hắn! Thật tình, cái tên Hiiro chết tiệt đó!"
Muir nhìn Arnold, người đang cố làm ra vẻ cứng rắn. Khóe miệng anh ta đang nhếch lên thành một nụ cười.
"Phư phư, chú không trung thực tí nào."
"C-con nói cái quái gì vậy! Ta chỉ nói sự thật thôi!"
"Được rồi được rồi, ta biết hai người rất vui, nhưng giờ thì bắt đầu chương trình chính thôi."
Rarashik vỗ tay nhẹ nhàng để thu hút sự chú ý của cả hai.
"Chương trình chính?"
"Ừ, đương nhiên. Ta đang nói về việc luyện tập. Các ngươi muốn mạnh lên mà, phải không?"
"Đúng!"
"Vâng!"
Để có thể "chạm đến" tầm của Hiiro. Việc này đương nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu của cả hai.
"Vậy thì trong suốt quá trình tập luyện, đừng có mà cằn nhằn gì cả! Nếu ai mà than vãn, ta sẽ đá đít ra đường đấy!"
Nghe Rarashik nói, Arnold và Muir nhìn nhau, rồi gật đầu.
"Rõ!"
Cả hai nhiệt liệt trả lời.
*(Đợi đấy, Hiiro. Ta sẽ cho mi một đấm ngay khi gặp lại lần tới!)*
Muir, như để che giấu quyết tâm của mình, nắm chặt hai bàn tay.
*(Mình muốn sát cánh bên hai người họ! Vì vậy, mình nhất định phải trở nên mạnh hơn! Mình sẽ mạnh hơn để được anh Hiiro công nhận! Bởi anh Hiiro… Bởi anh Hiiro… Uuu, tại Mimir cứ nói mấy thứ kỳ lạ lúc đó…)*
Muir bắt đầu bối rối, mặt đỏ bừng như bốc khói. Nhìn cô bé như vậy, Arnold cảm thấy phấn chấn một cách khó hiểu và cũng nắm chặt tay mình.
Với quyết tâm mạnh mẽ, cả hai tiến một bước tới tương lai. Và đương nhiên, vẫn không hay biết gì, Hiiro tiếp tục cuộc hành trình một mình.
Và cuộc gặp gỡ tiếp theo giữa họ và Hiiro, đã diễn ra trong một hoàn cảnh vô cùng khó tin. Nhưng đó lại là một câu chuyện của tương lai.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn