Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 157: CHƯƠNG 157: CÔ NHÓC LÁU CÁ LILIYN

Một lúc sau, khi cô hầu gái đã bình tĩnh lại đôi chút, Hiiro mới hỏi được tên cô. Shamoe Arneil. Đó là tên của cô ấy. Lúc im lặng, cô không khác gì một mỹ nhân, dẫu cho đôi má có vài nốt tàn nhang. Nhưng vì cô nói lắp liên tục và thường tự dưng ngã oạch, cô đúng chuẩn hình mẫu một cô nàng hậu đậu.

“Được rồi, chẳng phải đã đến lúc nghe câu chuyện của cậu rồi sao?” (Liliyn)

Đôi mắt Liliyn lấp lánh vẻ gian xảo khi cô nhìn Hiiro. Dù vậy, Silva, người đã tỉnh lại từ lúc nào không hay, trang trọng cúi đầu.

“Trong trường hợp này, xin hãy cho phép tôi.” (Silva)

“Tch, ngươi tỉnh lại rồi à.” (Liliyn)

Cô vừa tặc lưỡi vừa buông ra những lời đầy vẻ chán ghét.

“Nofofo, tốt rồi. Người trước mặt tiểu thư là Hiiro Okamura-sama. Ngài ấy là ân nhân đã cứu mạng tôi ở lối vào núi [Venom].” (Silva)

“Fumu. Ta đã nghe chuyện này từ Shamoe. Hiiro hay gì đó cũng kệ, dù hắn có là một tên biến thái thì cũng là vật sở hữu của ta. Xin hãy nhận lời cảm ơn của ta.” (Liliyn)

“Quan trọng hơn, tôi ăn được chưa đây?” (Hiiro)

Dù ở bất cứ đâu, Hiiro vẫn luôn thành thật với ham muốn của mình. Bị buộc phải chờ đợi trong khi một bữa ăn thịnh soạn đã được dọn ngay trước mắt, sức chịu đựng của cậu đã tới giới hạn. Thứ duy nhất phản chiếu trong mắt Hiiro bây giờ là những món ăn hấp dẫn trên bàn.

Nghe những lời thô lỗ của Hiiro, Liliyn chỉ có thể trợn mắt lên rồi chớp chớp vài lần. Cô hướng ánh nhìn về phía Silva. Ông chỉ đơn giản gật đầu và mỉm cười. Dường như ông muốn nói rằng con người trước mặt họ quả là một kẻ thú vị.

“Ahahahaha! Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi! Ngươi đúng là một tên nhóc thú vị đấy!” (Liliyn)

Bình thường Hiiro sẽ bực mình vì những lời đó, nhưng vì đang phải vật lộn với cơn đói, cậu có vẻ đang trong tình trạng nửa điên nửa tỉnh.

“Yosh, ta đoán chúng ta có thể tiếp tục ăn. Silva, Shamoe.” (Liliyn)

“Vâng, như tiểu thư mong muốn.” (Silva/Shamoe)

Đúng như dự đoán, cả hai đều cúi đầu. Tiếp đó, Shamoe tiến lại gần Liliyn rồi đưa cho cô một chiếc khăn ăn. Mặt khác, Silva kéo chiếc ghế ngay trước mặt Hiiro như muốn mời cậu ngồi. Khi Hiiro đã yên vị, Liliyn bắt đầu nói.

“Hiện tại, bắt đầu nào.” (Liliyn)

Dù vậy, trước cả khi cô kịp dứt lời, Hiiro đã bắt đầu ăn không ngừng nghỉ.

“Ừ-ừm, ta nghĩ vậy cũng được. Cũng tốt khi có thể thưởng thức bữa ăn một cách trọn vẹn.” (Liliyn)

Mặc dù choáng váng sau khi nhìn thấy cảnh Hiiro phồng mồm trợn má, cô vẫn nhẹ nhàng mỉm cười. Có vẻ như hai người kia cũng bị choáng ngợp khi nhìn Hiiro, nhưng cậu chẳng thèm đếm xỉa đến họ.

“Kukuku, ta hiểu rồi.” (Liliyn)

Liliyn tự mãn trước khi bắt đầu dùng bữa.

Trong khi Hiiro ăn ngấu nghiến và thưởng thức bữa tiệc, cậu đột nhiên nhận ra một điều thắc mắc và lên tiếng.

“Oi, ông già và cô hầu gái không ăn sao?” (Hiiro)

“Mu? Ngươi thấy ổn với chuyện đó à? Bữa tiệc này là để cảm ơn ngươi đấy, ngươi biết không?” (Liliyn)

“Làm như cô có tư cách nói câu đấy ấy. Cô cũng đang ăn đó thôi?” (Hiiro)

“Đó không phải điều hiển nhiên sao? Mọi thứ trong biệt thự này đều là của ta.” (Liliyn)

“Fun. Hừm, tôi không quan tâm, nhưng thức ăn trên bàn nhiều thế này cơ mà. Kể cả họ có ăn cùng thì cũng chẳng ảnh hưởng gì, phải không?” (Hiiro)

Bởi vì bụng Silva đã réo ầm lên trước đó, cậu cảm thấy có chút áy náy nếu chỉ có hai người họ tiếp tục ăn.

“Ta hiểu rồi. Hừm, ra là vậy. Hai ngươi, ngồi xuống đi.” (Liliyn)

“Nh-nhưng em-!?” (Shamoe)

“Shamoe, mệnh lệnh của chủ nhân là?” (Silva)

Silva đặt câu hỏi cho Shamoe.

“T-tuyệt đối.” (Shamoe)

Cô rụt rè ngồi xuống.

“Vậy thì, tôi xin phép nhé!” (Silva)

Silva vui vẻ nói. Vẻ mặt của Shamoe cũng bớt căng thẳng hơn khi cô lấy một vài lát bánh mì và bắt đầu ăn.

“Nhưng ngươi quả thật là một kẻ kì lạ đấy, ngươi biết không?” (Liliyn)

“Nn?” (Hiiro)

“Ngươi biết rằng thông thường mọi người sẽ không để người hầu ngồi chung bàn và dùng bữa với họ, phải không?” (Liliyn)

“Tôi cũng có thể nói lại nguyên câu đó với cô.” (Hiiro)

Trên tất cả, Liliyn là chủ nhân của căn biệt thự. Kể cả như vậy, cô vẫn cho phép những người hầu của mình ngồi ăn chung mà không mấy để tâm, một điều có thể coi là bất thường nhất ở đây. Bởi vậy, có thể thấy rằng thay vì vị khách, chính vị chủ nhân Liliyn mới là kẻ kỳ dị.

“Fun, nếu mọi người cùng ăn, không phải sẽ nhanh hơn sao?” (Liliyn)

“Hừm, tôi đoán vậy cũng ổn. Nhưng không phải hầu hết mọi người đều quan tâm đến thân phận sao?” (Hiiro)

“Đây là biệt thự của ta. Ta không quan tâm mọi người nghĩ gì.” (Liliyn)

Rõ ràng, người được gọi là Liliyn này coi trọng sự tự do của bản thân, chống lại đám quý tộc hẹp hòi, cứng nhắc bám víu vào địa vị xã hội. Hiiro cảm thấy đó là một thái độ khá hay trong khi tiếp tục nhồi đầy thức ăn vào miệng.

(Bỏ chuyện đó qua một bên, món cá này ngon vãi chưởng.) (Hiiro)

Hiiro nhìn chằm chằm vào miếng cá phi lê đang bị xiên trên chiếc dĩa của cậu.

“Nofofo, đó là loại cá đặc sản chỉ sống ở hồ này, Hammock, và phần thịt trắng của nó chứa đầy protein. Nếu nấu kĩ đến khi thành thịt đen, hương vị nó thậm chí còn tuyệt vời hơn.”

“Tôi thấy rồi. Chắc chắn là không tệ,” cậu vừa nhai ngấu nghiến vừa tấm tắc, “còn món này là gì?”

Tiếp đó, cậu bắt đầu ăn món gì đó trông giống thịt nguội được gói trong nhiều lớp, tạo thành hình ống. Tò mò, cậu hỏi nó là món gì.

“Ồ vâng, đó là Chả Giò Grand Slime.” (Silva)

“Khụ! Khụ khụ khụ! Ông vừa nói cái gì cơ!?” (Hiiro)

Hiiro cảm thấy mình vừa nghe thấy một từ không thể bỏ qua.

“Quả thực chúng là Chả Giò Grand Slime.” (Silva)

(Chả Giò Grand Slime…) (Hiiro)

Có vẻ như Hiiro đã không nghe nhầm. Sau khi quan sát kĩ, món ăn có màu đỏ và cực kì giống thịt nguội, mặc dù nó cũng có vẻ hơi giống thạch. Hơn nữa, theo trí nhớ của Hiiro, Grand Slime đáng lẽ phải có màu xanh.

“Mặc dù hầu như cả con Grand Slime không ăn được, nhưng có một phần ở lõi, được gọi là Red Sphere, nổi tiếng là một món ăn ngon.” (Silva)

Hiiro đột nhiên nhớ ra rằng Grand Slime sở hữu một phần màu đỏ làm lõi. Cậu cũng có linh cảm rằng sau khi tấn công phần đó, nó sẽ bùng cháy thành ngọn lửa.

“Vì lẽ đó, đây là một công thức khá khó làm. Ngài có biết rằng Red Sphere sẽ phát nổ khi bị kích thích một cách bất cẩn không?” (Silva)

“À, giống như tôi nghĩ trên đường đến đây. Tôi biết nó quá rõ mà.” (Hiiro)

Liliyn nhướng mày khi nghe Hiiro nói. Đương nhiên, Hiiro chẳng hề chú ý.

“Vậy sao? Để nấu Red Sphere, cần phải om nó trong nước sôi trong vài giờ. Sau khi chuẩn bị xong, ngài phải cắt nó sao cho quả cầu không phát nổ. Sau đó, vị của nó-” (Silva)

Silva ném một miếng Red Sphere vào miệng mình.

“Nofofofofo! Vị mạnh đến mức có thể làm tan chảy vị giác của bất cứ ai!” (Silva)

Hiiro cũng làm theo, dùng thử. Lúc đầu, cậu có hơi lo là nó sẽ bỗng dưng cháy bùng lên, nhưng sau khi cảm nhận được hương vị tuyệt diệu nơi khoang miệng, cái cảm giác lo lắng đó tức khắc tan đi.

(Món này thật sự rất ngon. Cái độ giòn này, không ai có thể nghĩ rằng đây là món chế biến từ một con slime quá cỡ cả. Cứ như đang ăn sụn vậy. Càng nhai, hương vị lại càng nồng và thơm hơn.) (Hiiro)

Ngay lúc Hiiro nghĩ về việc có thể dùng món này kèm với rượu sake, cô nhóc kia liền lấy ngay một bình rượu ra, nhắm với Red Sphere.

(Mình đã nghĩ con thủ lùn là một ngoại lệ, nhưng mà mấy cô gái nhỏ ở thế giới này đều là bợm rượu hết hay sao?) (Hiiro)

Nhớ lại, sư phụ của Arnold là một Thỏ Lùn tên Rarashik, với bộ dạng của một cô bé 5 tuổi, trên tay luôn cầm một bình rượu. Hình tượng đó của cô đối với Hiiro đúng thật là vô cùng ‘hư cấu’.

Tuy nhiên, cái cảnh tượng Liliyn nốc cạn chai rượu đó thật sự lại không có vẻ gì là lạ. Có vẻ phòng ăn này cũng đã quen với việc này rồi.

“Kukuku, nhân tiện, Hiiro hay gì đó, ta nghe nói ngươi cũng không phải dạng vừa đâu, có thể nói sơ qua không?” (Liliyn)

Có vẻ như cô nàng nhận ra Hiiro đang liếc mình, Liliyn nhìn thẳng vào mắt cậu ta và nói.

“Nói về cái gì?” (Hiiro)

“Đừng giả ngu nữa. Theo ta thấy, ngươi là một tên thuộc [IMP Race], tuy nhiên, bọn này thường đi theo số đông. À, ta có nghe nói có lúc họ cũng tách ra. Được, vậy coi như ngươi là một tên IMP đi một mình đi. Dù vậy cái việc ngươi ở chỗ ngọn núi đó thật sự là rất quái dị, đúng không?” (Liliyn)

“Sao lại thế?” (Hiiro)

“Kukuku, ngươi vừa bảo rằng ngươi có đánh với bọn Grand Slime đó thôi?” (Liliyn)

“À.” (Hiiro)

“Cũng có nghĩa là, ngươi đến từ phía ngoài khu Đồng Cỏ U Ám, đúng chứ?” (Liliyn)

“Đúng.” (Hiiro)

Không hiểu cô ta đang muốn nói gì, Hiiro cau mày.

“Khu đó đúng là địa bàn của bọn Grand Slime. Tuy vậy, quái Rank S ở đó cũng đông vô số. Còn nữa, ngươi cũng đã đi qua ngọn núi đầy độc kia để đến đây.” (Liliyn)

“…” (Hiiro)

“Ngươi cũng ghê gớm đấy. Có thể nuốt trôi được cái món ác mộng nhất của chủng tộc [IMP], Red Sphere.” (Liliyn)

“-!?” (Hiiro)

Hiiro tỏ ra căng thẳng. Có vẻ như, Liliyn đã nghi ngờ về thân phận của Hiiro. Nhưng mà, những lời đó cũng có thể không phải là sự thật. Vì thế, cậu vẫn phải giữ mặt lạnh.

Soi kĩ càng mặt Hiiro, Liliyn cười khúc khích, rồi phá ra cười lớn.

“À. Nhân tiện, khi ta nói ác mộng, ý ta không phải mấy thứ ghê gớm bình thường gì đâu. Sau khi ăn món đó, cơ thể của [IMP Race] sẽ chống cự mạnh đến nỗi có thể dẫn đến cả tử vong… đó là thứ ác mộng mà ta muốn nói đấy.” (Liliyn)

Tệ rồi. Mặc dù không biết điều cô ta vừa nói đúng hay không, nhưng nếu là đúng, thì cái vỏ bọc [IMP Race] này sẽ bị phanh phui ngay.

(Cái vụ quan trọng này lại không được nhắc trong sách là sao?! Tên tác giả khốn khiếp đó!) (Hiiro)

Mặc dù Hiiro hiện giờ rất muốn đốt trụi cuốn sách hình đó, vấn đề bây giờ là làm sao thoát ra khỏi tình huống hiện tại.

“Dù vậy, ngươi không ngần ngại bỏ miếng Red Sphere đó vào miệng. Thật ra thì, cái việc ngươi không hề biết về nó thì còn lạ hơn. Kể cả khi ngươi có đề kháng với nó, việc không biết gì về điểm yếu chí mạng của tộc mình thì đúng là rất kì lạ.” (Liliyn)

Đúng như cô ấy nói. Hiiro bắt đầu bị dồn vào chân tường.

“À. Còn nữa, mấy con Hammock chính là thiên địch của [IMP Race] đấy.” (Liliyn)

(Con nhóc này…) (Hiiro)

Hiiro nhận ra rằng toàn bộ bữa ăn này hoàn toàn là một cái bẫy. Liếc mắt nhìn hai người kia, Hiiro nhận thấy, ngoại trừ Liliyn, vẻ mặt cả hai vô cùng hối lỗi. Có vẻ cả hai cũng đã biết vụ này.

Hiiro nắm chặt tay lại, lặng lẽ đưa ngón trỏ ra thủ sẵn, để có thể dùng phép thuật bất cứ lúc nào.

Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hiiro, Liliyn cười lớn như rất phấn khích và nói.

“Kukuku, đừng hiểu lầm. Ta không quan tâm liệu ngươi có phải thuộc [IMP Race] hay không đâu.” (Liliyn)

“?” (Hiiro)

“Ngươi chỉ khiến ta tò mò thôi. Sao ngươi lại đi vòng vòng với cái bộ dạng đó chứ… ngươi không thuộc [IMP Race], đúng không? Hửm? Vị khách bất thường?” (Liliyn)

Hiiro nhớ ra là cô ta đã dùng cụm từ ‘vị khách bất thường’ khi chào mình. Cậu liền nhận ra là, từ giây phút gặp mặt, cô ta đã lên hết kế hoạch để vạch mặt mình.

“Tôi đâu phải nói với cô chuyện đó chứ!” (Hiiro)

“Fumu. Đúng thế. Tuy nhiên, đây là ‘pháo đài’ của ta, và chúng ta thì đang ở trung tâm nó. Và ta không phiền dùng đến, gì nhỉ… biện pháp mạnh?” (Liliyn)

Hiiro bỗng cảm giác như có người đang nhìn mình từ phía sau. Cậu nuốt nước bọt. Tiếp đó, Hiiro nghe thấy một tiếng ho nhẹ. Cậu ngoảnh đầu lại, và hình ảnh Silva cúi đầu đập vào mắt Hiiro.

“Xin thứ lỗi cho sự vô lễ của tôi, Hiiro-sama.” (Silva)

“…” (Hiiro)

“Tuy nhiên, tôi thật sự mong cậu có thể trả lời câu hỏi của chủ nhân. Tôi cũng rất muốn biết thân phận thật của cậu, người đã cứu mạng tôi.” (Silva)

“Ông già…” (Hiiro)

“Thực tế, [IMP Race] là tộc có kháng tính cực thấp với độc. Vậy mà, khi Hiiro-sama tiến vào ngọn núi độc, cậu lại vô cùng bình tĩnh. Việc này đã khiến tôi băn khoăn rất nhiều.” (Silva)

Thời khắc đó, Hiiro như chợt nhớ ra gì đó. Silva đã tỏ vẻ vô cùng tuyệt vọng khi cố gắng can ngăn Hiiro tiến vào ngọn núi. Việc này chắc chắn là vì ông ấy đã nghĩ Hiiro, một [IMP Race], sẽ chết ngay tại chỗ.

“Tôi cũng đã hơi băn khoăn rằng liệu cậu có phải là một [IMP Race]. Và chủ nhân của tôi có đôi chút e ngại về cậu khi biết được cuộc hành trình qua núi độc đó. Vậy nên cô ấy đã dựng nên bữa ăn thăm dò này.” (Silva)

Tuy nhiên, trong vụ này, nếu Hiiro thật sự là một [IMP Race], vậy thì sẽ ra sao? Không phải cậu ta sẽ chẳng còn mạng sao?

“Tuy nhiên, xin cứ thả lỏng. Những món ở đây đều được nấu bởi chuyên gia, vì vậy nếu một [IMP Race] ăn nó, thì cơ thể họ cũng sẽ chỉ đau một chút khắp người thôi.” (Silva)

“Khoan, dù ông nói là chỉ thì-” (Hiiro)

Hiiro xen vào ngay lập tức. Mặc dù việc cậu không chết là tốt, cậu muốn chỉ ra việc họ hoàn-toàn-không-sao-nếu-gây-đau-đớn-lên-ân-nhân-của-mình.

“Dù thế, đúng như tôi nghĩ. Hiiro-sama có vẻ như không phải một thành viên của [IMP Race].” (Silva)

Cả ba đưa mắt nhìn Hiiro. Hiiro không nói gì, yên lặng một lúc lâu. Rồi cậu xoa đầu mình, vừa thở dài vừa nói.

“Aa, đúng thế. Tôi không phải là một [IMP Race].” (Hiiro)

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!