Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 156: CHƯƠNG 156: BỘ TAM ỒN ÀO

Hiiro bước vào phòng khách, lòng thầm nghĩ về hành trình đã đưa mình tới đây.

Sau khi leo qua ngọn núi Venom, một cánh rừng hiện ra trước mắt cậu, và đi dọc theo bìa rừng là một hồ nước trải dài ngút tầm mắt. Giữa hồ có một hòn đảo nhỏ.

Cái hồ này có một hình dáng khá kỳ lạ. Nhìn từ trên cao, nó trông hệt như một quả hạch, còn hòn đảo ở giữa thì giống như phần nhân. Nước hồ mang một màu đỏ sẫm thay vì màu xanh thường thấy, kết hợp với hòn đảo ở trung tâm tạo nên một cảm giác vừa kỳ quái vừa choáng ngợp.

Lý do cho sự choáng ngợp ấy chính là thứ tọa lạc trên hòn đảo. Như thể để thu hút mọi sự chú ý, một tòa biệt thự khổng lồ được xây dựng ngay tại đó. Giống như ở [Cây Vua], một khu vườn rộng lớn bao bọc lấy tòa nhà. Nơi đây trồng vô số loài hoa rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Silva giới thiệu đó chính là tòa biệt thự nơi ông phục vụ. Một chiếc thuyền nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Cả hai người leo lên và chèo về phía hòn đảo. Mũi thuyền lúc còn neo ở bờ hướng về phía núi Venom, có vẻ như Silva đã dùng nó để đi từ đảo vào đất liền.

Trên thuyền, khi cả hai đang thong thả chèo về phía đảo với tốc độ chậm rãi, Hiiro được giới thiệu thêm về biệt thự.

Hóa ra, chỉ có ba người sống trong biệt thự này, bao gồm Cô chủ, một cô hầu gái và vị quản gia là Silva.

Khu vườn trước biệt thự được chăm sóc bởi cô hầu gái, và cô ấy làm việc này chủ yếu vì sở thích.

Có thể chắc chắn rằng chẳng có chủ nhân nào lại sai người hầu của mình đến núi Venom đầy rẫy nguy hiểm như vậy. Đó có thể là dấu hiệu cho thấy sự tin tưởng của chủ nhân dành cho Silva, hoặc là…

Và khi cậu đang mải suy nghĩ, chiếc thuyền đã cập bến. Mikazuki nhìn Hiiro với vẻ mặt lo lắng, như thể muốn hỏi xem mình phải làm gì bây giờ. Silva chắc chắn không thể xin phép cho Mikazuki vào biệt thự, vậy nên ông ta dẫn cô bé ra khu vực chuồng ngựa. Hiiro đứng đợi Silva quay lại sau khi đã cho Mikazuki ăn.

Nhìn gần, tòa biệt thự càng thêm đồ sộ. Phải là một đại gia thứ thiệt, một tay chơi cực kỳ giàu có, mới có thể xây dựng được một công trình hoành tráng đến mức này. Tuy nhiên, việc chỉ có ba người sống trong một biệt thự rộng lớn như vậy quả thực hơi kỳ lạ. Nhưng mà, Hiiro cũng chẳng quan tâm lắm, cậu ta không muốn hỏi han thêm để rước phiền phức vào người.

Đi qua khu vườn, Hiiro bắt gặp một cô hầu gái đang quét sân. Nhìn thấy Hiiro và Silva, cô vui mừng réo tên Silva. Ngay sau đó, cô luôn miệng lẩm bẩm “Cảm ơn Chúa, cảm ơn trời đất” với đôi mắt ngấn lệ. Rồi ánh mắt của cô hầu gái chuyển sang Hiiro.

Khi nhận ra Hiiro có thể nhìn thấy mình, cô hầu gái lùi lại và run lên vì sợ hãi. Hiiro vừa bước lại gần vừa cười gượng, thầm nghĩ rằng mình không được chào đón ở đây cho lắm.

Khi Silva giải thích Hiiro là ai, cảm giác sợ hãi của cô hầu gái phần nào vơi đi. Nhưng rồi mắt cô ấy chợt mở to như nhận ra điều gì đó và bắt đầu lắp bắp: “C-chúng ta phải báo cáo việc này lên cô chủ!”. Nói rồi, cô hầu gái quay ngoắt lại, mở cửa biệt thự và phóng vào trong nhà với một tốc độ chóng mặt. Và rồi… HUỴCH! Chỉ sau vài bước, dù không hề có vật cản nào, cô hầu gái vẫn ngã sấp mặt xuống đất.

Silva vừa nhìn vừa cười với một giọng hơi biến thái.

“Ai da, cô bé đó cũng có nét hấp dẫn riêng, ngài Hiiro thấy vậy không? Nofofofofo.” (Silva)

Nhìn kỹ lại, có thể thấy má ông ta hơi ửng hồng, mũi thì phập phồng và đôi mắt đầy vẻ nguy hiểm, trông y hệt một tên biến thái nặng. Hiiro giật mình lùi lại vài bước để giữ khoảng cách.

“Được rồi, mời ngài theo tôi, ngài Hiiro.”

Hiiro bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem có nên đi theo một gã biến thái như thế này không. Nhưng đã lỡ đến đây rồi thì đâm lao phải theo lao, chỉ cần cảnh giác với lão này hơn một chút là được.

Mặc dù bên trong biệt thự khá tối, nhưng tất cả bình, lọ, tranh ảnh và đồ trang trí đều sạch bóng không một hạt bụi. Công việc lau dọn xem ra được làm rất chu đáo. Xét về tổng thể, với một tòa biệt thự lớn thế này, việc dọn dẹp thường xuyên chỉ với một cô hầu gái quả thật không hề đơn giản.

Đi vào phòng khách, Hiiro được chỉ dẫn ngồi chờ tại đây. Cậu ngồi xuống ghế sofa và bắt đầu suy ngẫm.

“Nhìn kiểu gì thì biệt thự này cũng lớn thật nhỉ?” (Hiiro)

Nhìn qua cửa sổ, có thể thấy khung cảnh hồ nước. Một biệt thự được bao bọc bởi hồ nước thế này quả là lãng mạn, nhưng Hiiro không khỏi thắc mắc tại sao lại phải xây một công trình lớn ở một hòn đảo nhỏ đầy bất tiện như vậy. Nó được xây chỉ đơn giản vì chủ nhân quá giàu và thích thế, hay còn mục đích nào khác?

“Ờ mà kệ đi, ăn xong là mình té, quan tâm làm gì cho mệt?” (Hiiro)

Như mọi khi, Hiiro vẫn muốn tiếp tục hành trình một mình. Cậu bắt đầu viết các ký tự bằng Văn Tự Ma Pháp lên tay.

(Để xem nào, cho Mikazuki thì chuẩn bị sẵn [Tốc] và [Phòng], cẩn tắc vô áy náy, có sẵn vẫn hơn.) (Hiiro)

Những ký tự Hiiro viết sẵn lên tay là [Phòng], [Tốc], và [Dòm]. Hai ký tự đầu để phòng cho các tình huống xấu có thể xảy ra, trong khi ký tự thứ ba [Dòm] được Hiiro chuẩn bị để kiểm tra [Status] của chủ nhân tòa biệt thự. Vì Silva có thể cảm nhận được luồng ma lực khi sử dụng ma thuật, nên Hiiro nghĩ rằng việc chuẩn bị sẵn các ký tự sẽ hạn chế được việc phép thuật của cậu bị phát hiện.

Hiiro tin rằng mình sẽ không được đưa ngay đến bàn ăn, vì thường thì các bữa tiệc của giới thượng lưu cần thời gian chuẩn bị và những màn chào hỏi xã giao. Việc sử dụng được ký tự [Dòm] để đọc [Status] của đối phương sẽ mang lại lợi thế lớn cho Hiiro nếu có biến.

Chuẩn bị xong, Hiiro chờ thêm một lúc nữa thì Silva quay trở lại. Có vẻ ông ta đã thay quần áo mới, vì bộ đồ quản gia lúc về khá bẩn thỉu, nhưng giờ thì đã sạch bong.

“Mời ngài đi theo tôi, tôi sẽ giới thiệu ngài với cô chủ của tôi.” (Silva)

Đi theo Silva, Hiiro rời khỏi phòng khách. Dọc theo một hành lang dài, mùi thơm từ thức ăn bắt đầu lan tỏa.

Ục ục ục…

Vì mùi thơm, có tiếng bụng réo lên. Tuy nhiên, người phát ra âm thanh đó không phải Hiiro, mà là Silva.

“Có vẻ dạ dày tôi lại réo rồi, thưa ngài.” (Silva)

“Khỉ thật, ông vừa chén sạch đồ ăn của tôi rồi mà.” (Hiiro)

Trước khi hai người về đến đây, toàn bộ số thức ăn dự trữ của Hiiro đã yên vị trong bụng Silva. Và giờ bụng ông ta lại tiếp tục réo lên thì đúng là khó hiểu.

“Nofofofofo! Tôi phải chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra, vì tôi là một Quản gia mà, thưa ngài. Nofofofofo!” (Silva)

“Lại cái lý do đó nữa à.” (Hiiro)

Nhìn gã quản gia biến thái đang đói bụng, Hiiro chỉ biết thở dài. Cậu định buông một câu châm chọc nào đó, nhưng nói với một gã thế này thì cũng chẳng có tác dụng gì.

“À, chúng ta đến rồi, thưa ngài.” (Silva)

Hiiro dừng lại trước một cánh cửa, và Silva từ từ mở nó ra. Bên trong là một phòng ăn sang trọng với chiếc bàn dài chiếm gần hết căn phòng. Trên chiếc bàn được phủ khăn trắng muốt là hàng tá món ăn được bày biện trên những chiếc đĩa bạc đắt tiền. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nuốt nước bọt.

Ở phía đầu bên kia của bàn có một người đang ngồi.

“Chào mừng đến với tệ xá của ta, hỡi vị khách bất ngờ.” (???)

Cô ấy có một mái tóc dài đỏ rực như lửa. Cô nhìn Hiiro với đôi mắt đầy mạnh mẽ, đôi môi cong lên đáng yêu như vầng trăng khuyết. Bộ váy trắng muốt mang phong cách Goth Lolita càng làm nổi bật mái tóc đỏ của cô.

Mặc dù bị nhìn với một ánh mắt có phần khó chịu, vẫn có một thứ khiến Hiiro chú ý.

(Chẳng lẽ người đó là…) (Hiiro)

Hiiro liếc nhìn Silva, ông ta khẽ gật đầu như đã hiểu ý.

“Xin trân trọng giới thiệu, đây là chủ nhân của tòa biệt thự này, quý cô Liliyn Li Reysis Redrose!” (Silva)

Nghe lời giới thiệu của Silva, Hiiro nhìn Liliyn một cách cẩn thận.

(Đúng như mình nghĩ… nhưng mà lại thế rồi.) (Hiiro)

Một lần nữa nhìn Liliyn, Hiiro khẽ thở dài.

(Ủa, đây không phải chỉ là một con nhóc thôi sao?) (Hiiro)

Đúng vậy, vẻ ngoài của Liliyn rõ ràng là của một cô bé. Tầm vóc chỉ tương đương Muir. À không, so với Muir thì không đúng lắm, phải là tương đương với Mimiru.

Lúc đầu, Hiiro chỉ có thể thấy Liliyn là một cô nhóc khoảng 10 tuổi, nhưng cậu biết Silva sẽ không bày ra một trò đùa vô lý như thế này. Vì vậy, cô nhóc trước mặt cậu chính là chủ nhân thực sự của tòa biệt thự này, là người mà Silva đang phục vụ.

(Vậy ra con nhóc này là người sai Silva đến cái núi Venom đó à?) (Hiiro)

Nghi ngờ về việc đó là bình thường, nhưng lúc này, Silva vẫn thản nhiên rút một chiếc lược ra khỏi túi áo và bắt đầu chải chuốt lại mái tóc của mình.

“Ôi ôi ôi. Nofofofofo.” (Silva)

Ngay khi Silva vừa mở miệng, mặt Liliyn đã nhăn lại với vẻ khó chịu. Có vẻ Silva không để tâm đến biểu cảm đó của chủ nhân, ông ta tiếp tục:

“Ôi, cô chủ vẫn xinh đẹp và đáng yêu như mọi khi.” (Silva)

Không hiểu Silva đang nói cái quái gì, Hiiro liếc nhìn ông ta.

“À không, là tôi nhầm, cô chủ bây giờ đẹp và tỏa sáng như vầng trăng rằm trong đêm đen, sự quyến rũ của cô chủ quá lớn… tôi… tôi…”

Nhìn thấy thế, Liliyn chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

“TÔI KHÔNG THỂ CHỊU ĐƯỢC NỮAAAAAAAAAAAAAAAAAaa !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Cơ thể Silva bắt đầu run rẩy, và ông ta bất ngờ lao thẳng về phía Liliyn. Tiếp theo đó là…

“CÔ CHỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦỦ !!!!” (Silva)

Vừa giang rộng tay, mặt Silva biến thành bộ dạng của một tên biến thái nặng đang lên cơn, cả người ông ta bay về phía Liliyn. Mặc dù đã từng chứng kiến vẻ mặt biến thái của Silva, Hiiro lúc này gần như đứng hình trước những gì đang xảy ra.

BỤP, HUỴCH, BỐ, BỐP, BANG, HỰ, RẦM!

Vài giây sau, Silva nằm sõng soài dưới đất, đầu lún sâu xuống sàn nhà, còn Liliyn thì đang dẫm lên người ông ta. Cô hầu gái đứng gần đó chỉ biết hoảng hốt và rối rít kêu lên: “Awawawawa?!?”

“Không thể tin được, lão già biến thái khốn kiếp, sao mi không chết luôn đi!” (Liliyn)

Mặc dù giọng của Liliyn gay gắt và đầy thù địch, một giọng nói vẫn phát ra từ dưới sàn nhà.

“Đây… người ta… gọi là… tình yêu… đấy…” (Silva)

RẦM!

“Hự!” (Silva)

Dường như Liliyn vừa tung đòn kết liễu lão quản gia biến thái. Một âm thanh không mấy dễ chịu phát ra khi chân cô dẫm lên người Silva. Và từ lúc đó, lão già biến thái tên Silva hoàn toàn im lặng.

Phủi bụi khỏi bộ váy trắng, Liliyn quay trở về chỗ ngồi của mình.

“Ờm, ta xử lý xong con côn trùng biến thái đó rồi. Shamoe, giới thiệu đi!” (Liliyn)

Liliyn tiếp tục nói như chưa có gì xảy ra. Cô hầu gái vừa được ra lệnh liền bối rối kêu lên “Ể?” rồi bắt đầu cúi đầu và nói:

“A-awawawawawawa, tên em là Shamoe-! À ờm, Shamoe là hầu gái nên em chăm lo việc dọn dẹp, nấu nướng, và làm vườn là sở thích của hầu gái… nói… đ-đ-đơn giản thì em là một cô hầu gái bình thường!”

“Em vừa nói từ ‘hầu gái’ đến tận ba lần trong lời giới thiệu đấy, biết không?” (Hiiro)

“Ể ể ể ể ể ể…!! E-em lại làm hỏng rồi cô chủ ơi!” (Shamoe)

Mặt Shamoe đỏ lên như gấc, và rồi…

RẦM! RẦM! RẦM! RẦM! RẦM!

Shamoe bắt đầu đập đầu vào tường thùm thụp.

“Shamoe ngốc, Shamoe ngốc, Shamoe ngốc, Shamoe là đồ đại ngốc!” (Shamoe)

Hiiro bắt đầu cẩn thận xem xét lại tình hình trước mặt. Cắm đầu xuống sàn nhà là một lão quản gia biến thái. Gần tường là một cô hầu gái đang liên tiếp tự đập đầu mình vào tường. Và cuối cùng là một cô bé đang nhìn cô hầu gái của mình hành động như vậy mà vẫn mỉm cười.

(Mình lạc vào cái chốn quái quỷ gì thế này?) (Hiiro)

Hiiro bắt đầu hối hận vì đã đi theo Silva đến đây.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!