Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 155: CHƯƠNG 155: TIẾN VỀ DINH THỰ GIỮA HỒ

Nhờ sự trợ giúp và thông tin từ Silva, Hiiro đã vượt qua khu vực sỏi đá, đánh bại vô số quái vật và thoát khỏi núi Venom mà không gặp phải vấn đề gì lớn.

"Ta khá ấn tượng về sức mạnh của cậu đấy! Hô hô hô!" (Silva)

"Vậy à? Còn tôi thì khá ngạc nhiên là một ông già như ông mà vẫn đánh đấm ngon nghẻ đấy." (Hiiro)

Thực sự, Silva biết rất nhiều về những con quái vật mà họ đã gặp, ông ta không có bất kỳ một động tác thừa nào khi đối đầu với chúng. Ông ta còn có thể tấn công chính xác vào những yếu huyệt của lũ quái. Phong thái chiến đấu và kiến thức uyên bác của Silva khiến Hiiro liên tưởng đến một nhà thám hiểm dày dạn kinh nghiệm.

Hiiro hiểu rằng người Evila có chiến lực rất cao. Ngay cả một người Evila bình thường như Silva mà còn mạnh như vậy, thì khó tưởng tượng được một cao thủ Evila sẽ mạnh đến thế nào.

Silva không phải là một nhà thám hiểm. Ông ta phải tự lập từ nhỏ, rồi được thuê vào làm ở một dinh thự trong hoàn cảnh nào đó. Và giờ thì ông ta đang là một quản gia.

Hiiro kết luận rằng kinh nghiệm và kỹ năng của Silva được đúc kết bởi yêu cầu bảo vệ chủ nhân của mình. Những thông tin trên Hiiro biết được không phải do cậu hỏi, mà là do Silva cứ luyên thuyên không ngớt về bản thân, viện cớ là để "xây dựng quan hệ xã hội".

"Chúng ta sắp đi qua ngọn núi này rồi. Ở bên kia có thành phố hay làng mạc nào không?" (Hiiro)

"Thành phố à… hừm. Nếu cậu tìm một chỗ nghỉ chân, thì có một thành phố ở xa phía những ngọn núi kia." (Silva)

"Bao xa?" (Hiiro)

"Rất, rất xa." (Silva)

"..." (Hiiro)

Có vẻ là còn cả một chặng đường dài nữa.

"Nếu cậu đồng ý, tôi muốn mời cậu về dinh thự và đãi cậu bữa tối bằng kỹ năng chuyên nghiệp của tôi." (Silva)

"Bữa tối à…" (Hiiro)

Nghe đến "bữa tối", tai Hiiro khẽ giật giật, và cậu bất giác nuốt nước bọt.

"Đúng vậy. Dù tôi trông thế này nhưng tôi rất tự hào về kỹ năng nấu nướng của mình." (Silva)

"Thật sao?" (Hiiro)

"Tất nhiên, và có cả quả Puryun nữa." (Silva)

"Kui kui kui kui kui kui!" (Mikazuki)

Ngay khi nghe thấy tên món ăn yêu thích của mình, Mikazuki tỏ ra vui mừng rối rít.

"Ông có chắc là ổn chứ? Chẳng phải ông cần sự cho phép của chủ nhân sao?" (Hiiro)

"Đúng vậy, nhưng tôi nghĩ không cần phải lo về việc đó đâu." (Silva)

"Ở đâu ra cái sự tự tin vô căn cứ vậy?" (Hiiro)

"Chủ nhân là một người không chấp nhận hay từ chối một ai đó."

"Hửm?" (Hiiro)

"Nếu người thích ai đó, chủ nhân sẽ bằng mọi cách giữ chân người đó lại." (Silva)

Chủ nhân của ông là loại người gì mà kỳ quái vậy?

Với những gì Silva vừa nói, Hiiro tưởng tượng ra ngay một kẻ chuyên bắt cóc.

"Chủ nhân còn rất kawaii nữa... Lâu rồi chưa gặp, ta muốn được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của người càng sớm càng tốt... và để được người sai bảo, được người dẫm đạp..." (Silva)

(Tí thì quên, lão già này không chỉ biến thái mà còn là một tên M nặng nữa.) (Hiiro)

Nhìn một lão già biến thái đang đỏ mặt lên vì tự sướng trong tưởng tượng, Hiiro nhanh chóng lùi ra xa. Mikazuki cũng làm theo sau khi cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ người Silva.

Tất nhiên, những lời của Silva đã kích thích sự tò mò của Hiiro. Mặc dù có thành phố ở phía sau những rặng núi đó, nhưng có vẻ từ đây đến đó còn rất xa. Cậu nghĩ rằng đi cùng lão già biến thái này để có chỗ nghỉ và thu thập thông tin cũng không phải là ý kiến tồi.

Và Hiiro thay đổi địa điểm tiếp theo trong cuộc hành trình của mình là đến nhà của Silva.

"Tiểu thưưưưưưưưưưưư!" (???)

Một cô gái mặc trang phục hầu gái hớt hải chạy vào phòng, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Cô có hai búi tóc lớn màu hồng, chúng đung đưa qua lại khi cô chạy dọc hành lang. Cô dừng lại trước cửa phòng, thở hổn hển và mở cửa ra. Nhưng…

BỊCH!

Mặc dù xung quanh chẳng có chướng ngại vật nào, cô bé vẫn vấp phải không khí mà ngã sấp mặt ngay khi vừa mở cửa.

"Ui da…"

Cô bé bắt đầu ngấn lệ và đưa tay lên ôm mũi.

"Ư ư ư… đau quá…"

Cô bé có vài đốm tàn nhang nhạt trên gò má. Cô mang một khuôn mặt đáng yêu với đôi mắt to tròn và làn da hơi ngăm.

Cô bé khoảng 16 tuổi, nhưng cả tính tình lẫn ngoại hình đều chẳng liên quan gì đến độ tuổi, và cô có vẻ khá lo lắng về điều đó. Tuy nhiên, đặc điểm nổi bật nhất của cô lại là bộ ngực đầy đặn của mình. Mỗi khi cô di chuyển, chúng đều nảy lên theo từng nhịp bước.

Mặc dù có một thân hình cân đối, nhưng với vóc dáng của mình thì cô vẫn bị coi là thấp bé. Chủ nhân của cô thường xuyên trêu chọc vì điều đó, khiến nó trở thành một trong những nỗi phiền muộn của cô lúc này.

Bước vào căn phòng, bao phủ là bóng tối mờ ảo. Vô số gươm kiếm, đầu lâu, những chiếc mặt nạ kỳ dị và các thiết bị ma thuật để khắp nơi. Căn phòng giống như một nơi để người ta thực hành ma thuật hắc ám.

Chính giữa căn phòng là một vòng tròn ma thuật lớn. Phía trên đó là chiếc giường được bao phủ bởi một tấm màn tối.

"Ồn ào quá đấy, Samuel." (Tiểu thư)

Từ trong giường vọng ra một giọng nói non nớt như của trẻ con. Một dáng người có thể nhìn thấy lờ mờ sau tấm màn. Bóng người đó ngồi dậy với bộ dạng uể oải. Cô hầu gái, Samuel, lúc này đứng nghiêm và nói lắp bắp.

"E... em xin lỗi! Em lại trượt ngã lần nữa." (Samuel)

"Bỏ qua chuyện đó đi, có chuyện gì vậy?" (Tiểu thư)

Nghe giọng Samuel, cô chủ chỉ biết thở dài. Với những người vừa ngủ dậy thì tâm trạng thường không tốt, và người đang ở sau tấm màn giờ cũng vậy.

"À đ...đ...đúng rồi. Ưmmmmmm!" (Samuel)

"Được rồi, được rồi, bình tĩnh nào." (Tiểu thư)

"V... vâng. Hít... hà... hít... hà..." (Samuel)

Samuel đưa hai tay lên ngực và hít thở sâu vài cái, bộ ngực của cô lên xuống theo nhịp thở.

"T... thực ra là h...ọ đang v... về nhà ạ." (Samuel)

Cô bé nói với giọng phấn khích và đôi mắt lấp lánh.

"Về nhà à?" (Tiểu thư)

"Vâng, chú Silva về rồi ạ." (Samuel)

"Chết tiệt, sao tên biến thái đó không chết luôn đi cho rồi." (Tiểu thư)

"Cô chủ vừa nói gì thế ạ?" (Samuel)

"À không, không có gì đâu. Mà hắn vào nhà rồi à?" (Tiểu thư)

"À vâng, nhưng mà…" (Samuel)

"Nhưng cái gì?" (Tiểu thư)

Samuel đột ngột ngưng lại khiến cô chủ lo lắng.

"Ưmmmm… chú Silva có đưa về một người ạ." (Samuel)

"Đưa theo một người?" (Tiểu thư)

"V... vâng, là ân nhân cứu mạng của chú ấy, và đã đi cùng chú ấy qua núi Venom. Có vẻ người đó thuộc tộc [IMP]." (Samuel)

"Thật sao?" (Tiểu thư)

Tính tò mò được khơi gợi, cô chủ nhếch mép cười.

"Đầu tiên chúng ta cần chuẩn bị tiếp đón khách… ơ có gì không đúng ạ?" (Samuel)

Samuel hiểu chủ nhân của mình đang khó chịu vì bị phá giấc ngủ. Thấy cô chủ cười như vậy, Samuel không khỏi lo lắng nghĩ rằng mình vừa nói gì xúc phạm người.

"Đầu tiên, chuẩn bị thức ăn cho Silva và người khách đó đi." (Tiểu thư)

"R-rồi sao nữa ạ?" (Samuel)

"À, ta bắt đầu thấy chán rồi. Sẽ khá tốt khi giết thời gian bằng cách vừa ăn vừa nói chuyện với vị khách của chúng ta. Kukuku…" (Tiểu thư)

"E... em đã rõ thưa cô chủ!" (Samuel)

Samuel cúi đầu chào và đi ra khỏi phòng. Ngay khi vừa khuất khỏi cánh cửa, lại một tiếng "Huỵch!" vang lên. Samuel lại ngã sấp mặt một lần nữa. Ở trong phòng, chủ nhân của tòa dinh thự không để ý đến việc đó. Lúc này tâm trí của người đó chỉ tập trung vào vị khách sắp đến.

"Kukuku, tên ngốc đó lại dắt người về cùng à… Ta tự hỏi người mà hắn mang về sẽ là hạng người gì đây..." (Tiểu thư)

Trong căn phòng tối, chỉ có đôi mắt của người đang nói là sáng lên một cách bất thường.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!