Đúng như Silva đã nói, khu vực này không có cỏ dại mọc um tùm. Khung cảnh ngập tràn các loài hoa đua nhau khoe sắc, cứ như thể họ đã lạc vào một thế giới hoàn toàn khác.
"Xin hãy cẩn thận." (Silva)
"Ý ông là ở đây cũng có mấy con quái vật ngụy trang thành hoa chứ gì?" (Hiiro)
"Nofofo, chính xác." (Silva)
Trước cảm nhận của Hiiro, Silva đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.
Trong khi họ băng qua cánh đồng với sự cảnh giác cao độ, Silva bắt đầu tỏ ra sốt ruột.
"Tìm thứ ông cần à?" (Hiiro)
"Đúng vậy. Lẽ ra nó phải mọc ở đâu đó quanh đây, vậy mà..." (Silva)
Khi ông ta kiểm tra một đám hoa rực rỡ sắc màu, ánh mắt ông chợt dừng lại ở một bông.
"Ồ, nó đây rồi!" (Silva)
Hiiro cũng đưa mắt nhìn theo. Thứ ở đó là một đóa hoa chớm nở với những cánh màu vàng kim. Hình dáng và vẻ ngoài của nó có phần giống một bông hồng.
"Huhu, cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó rồi, thưa tiểu thư..." (Silva)
Silva rút chiếc khăn tay từ trong túi, bắt đầu chấm những giọt lệ đang tuôn rơi vì xúc động. Có lẽ trái tim ông đã rung động khi hoàn thành nhiệm vụ ở một nơi đáng sợ, nơi mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào.
"Nofofofofo! Tôi đã thu thập thành công [Golden Rose]!" (Silva)
Đúng lúc đó, niềm vui của Silva đột ngột bị cắt đứt—
*Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm*
Môi trường xung quanh bắt đầu rung chuyển. Mặt đất rung chuyển dữ dội, cứ như một trận động đất cấp 5 vừa ập đến. Ngay sau đó, một vết nứt chạy dọc mặt đất nơi đóa [Golden Rose] đang mọc. Từ vết nứt, một thứ gì đó bắt đầu trồi lên.
"Kiii!"
Thứ phát ra tiếng kêu kỳ dị đó là một con quái vật với đóa [Golden Rose] mọc trên đầu.
Cơ thể nó cao bằng một chiếc xe khách, toàn thân phủ đầy gai nhọn. Trông nó chẳng khác nào một cây xương rồng có tay có chân.
"Đ-đúng như tôi nghĩ, thứ này đã bị một cây Xương Rồng Ký Sinh chiếm lấy!" (Silva)
"Loại quái vật gì thế?" (Hiiro)
"Xương Rồng Ký Sinh thường ngủ dưới lòng đất, nhưng chúng thường kiếm ăn bằng cách ký sinh vào những loài hoa có sức sống mãnh liệt để hút dinh dưỡng! [Golden Rose] được mệnh danh là ‘bông hồng không bao giờ tàn phai’. Nó không phải là một loài thực vật yếu ớt. Hơn nữa, loài hoa này còn sở hữu một khả năng đặc biệt. Tôi đã đoán rằng sẽ có một con Xương Rồng Ký Sinh bám vào nó, nhưng thật lòng tôi đã hy vọng mình không phải đụng độ nó." (Silva)
"Tôi hiểu rồi." (Hiiro)
Trong khi khẽ gật đầu, cậu ra hiệu cho Mikazuki giữ khoảng cách.
"Chà, tuy lúc nãy không tiện ra tay, nhưng lần này thì có vẻ tôi có thể thoải mái hành động rồi. Để tôi xử lý vụ này cho." (Hiiro)
"Xin chờ đã, Hiiro-sama! Nếu ngài dùng lửa thì—!" (Silva)
Trong cơn hoảng hốt, Silva vội nói.
"Biết rồi. Sợ tôi thiêu rụi luôn cả đóa [Golden Rose] chứ gì? Yên tâm, tôi không dùng lửa đâu." (Hiiro)
Vừa nói, cậu vừa rút thanh [Thorn Sword: Piercer] ra. Nhìn thấy thanh katana, Silva kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
"Nofofo, đó là [Thorn Sword: Piercer], phải không!?"
"Hửm? Ông biết nó à?" (Hiiro)
"Đúng vậy. Bởi vì—" (Silva)
Tuy nhiên, như để nhắc nhở rằng không có thời gian để tán gẫu, những chiếc gai của con Xương Rồng Ký Sinh bay về phía họ.
"Nofo!" (Silva)
"Yotto! Nói sau đi! Trước hết, làm thịt tên này đã!" (Hiiro)
Trong khi cả hai né tránh những chiếc gai, họ dần lùi xa khỏi cây xương rồng.
"Nh-nhưng mà, ngài có chắc không? Đối thủ này không phải dạng tầm thường đâu." (Silva)
"Fun, nó là vật tế hoàn hảo để cày cấp. Này, Gã Xương Rồng! Ngon thì lết cái xác ra đây!" (Hiiro)
Trước sự khiêu khích của Hiiro, con Xương Rồng Ký Sinh gầm lên một tiếng lớn rồi lao tới. Nếu va phải nó, Hiiro chắc chắn sẽ bị hàng ngàn chiếc gai trên người Gã Xương Rồng xé nát.
"Những chiếc gai đó có độc, xin hãy cẩn thận." (Silva)
"Biết rồi." (Hiiro)
Nhún mạnh chân xuống đất, Hiiro lách sang bên trái Gã Xương Rồng, vòng ra sau lưng nó. Ngay khi Hiiro chuẩn bị đâm thanh katana vào lưng Gã Xương Rồng, nó bắt đầu bắn gai từ lưng về phía cậu.
"Cái con này!?" (Hiiro)
Trong giây lát, Hiiro định dùng katana chém bay những chiếc gai đang lao tới. Tuy nhiên, số lượng gai quá lớn, cậu nhận ra mình sẽ sớm trở thành con mồi cho những đợt tấn công vô tận của nó, và đó sẽ là dấu chấm hết cho cậu.
(Chết tiệt! Tới nước này thì đành dùng chữ [Protect] và—!) (Hiiro)
Khi Hiiro định sử dụng Văn Tự Ma Pháp trong tình thế cấp bách, Silva đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, dang rộng hai tay như thể đang che chắn cho Hiiro.
*Phập phập phập phập phập phập phập*
"Lão già!" (Hiiro)
Những chiếc gai nhọn tàn nhẫn đâm xuyên qua cơ thể Silva.
Dường như đã kiệt sức sau khi bắn hết gai, con Xương Rồng Ký Sinh ngừng di chuyển. Silva khẽ mở miệng.
"Gi-giờ... là lúc... nếu ngài... ngắt bông hoa... trên đầu nó... thì..." (Silva)
Có vẻ như con quái vật sẽ bị đánh bại nếu bông hoa trên đầu nó bị cắt đi. Hiểu rằng mình phải làm gì, Hiiro dồn sức mạnh vào đôi chân và nhảy vọt lên.
"Haa-!" (Hiiro)
Hiiro vung thanh katana, chém đứt đóa [Golden Rose], khiến nó nhẹ nhàng rơi khỏi đầu Gã Xương Rồng. Toàn thân Gã Xương Rồng, vốn đang xanh mướt, bỗng chuyển sang màu nâu úa rồi tan thành tro bụi. Chỉ còn lại một đóa [Golden Rose] nằm trên mặt đất.
Nhặt đóa [Golden Rose] lên, Hiiro thở phào một tiếng. Ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, cậu quay sang nhìn Silva.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Hiiro tròn mắt kinh ngạc. Tại sao ư? Đó là vì...
"Phù." (Silva)
Ông ta thản nhiên phủi những chiếc gai độc xuống đất như phủi bụi. Và với vẻ mặt tỉnh bơ đó...
"Ể? Khoan đã, còn độc dược thì sao?" (Hiiro)
Dù nhìn thế nào, Silva cũng không giống một người đang bị ngộ độc cấp tính. Nghe Hiiro hỏi, Silva trả lời với một nụ cười mãn nguyện.
"Không có vấn đề gì cả." (Silva)
"...Hả?" (Hiiro)
"Bởi vì tôi là một quản gia." (Silva)
"..." (Hiiro)
Giống như cái khả năng gian lận đã khiến Hiiro vượt xa "mức tiêu chuẩn", cậu cảm thấy có một sự đồng cảm kỳ lạ với con người cũng "bá đạo" không kém đang đứng trước mặt mình.
"Này, chẳng phải lúc nãy ông la hét thảm thiết lắm sao?" (Hiiro)
Đúng vậy, lúc Silva chỉ cho Hiiro điểm yếu của con quái vật, khuôn mặt ông ta trông vô cùng đau đớn.
"Nofofofo, có thể nói là... tôi chỉ diễn cho hợp với hoàn cảnh thôi." (Silva)
"...Lão già này." (Hiiro)
Gân xanh nổi lên trên trán Hiiro. Có vẻ như lão già này đã diễn kịch cho hợp với tình huống lúc đó.
"Dù sao thì, Hiiro-sama. Đóa [Golden Rose]?" (Silva)
"Haiz, đây." (Hiiro)
Dù có muốn hỏi thêm, Hiiro chắc chắn Silva cũng sẽ chỉ đáp lại bằng câu "Bởi vì tôi là một quản gia" để lảng tránh. Nghĩ rằng ông quản gia này không muốn tiết lộ quá nhiều, Hiiro cũng không đào sâu vào vấn đề nữa.
"Ồ, với thứ này, cuối cùng tôi cũng có thể trở về dinh thự rồi!" (Silva)
Ông đưa hai tay nhận lấy đóa [Golden Rose] từ Hiiro, giơ nó lên trời và ngắm nghía.
"Tôi vô cùng biết ơn ngài, Hiiro-sama! Nhờ ngài mà tôi đã có thể lấy được vật này mà không bị một vết xước nào! Nofofofofo!" (Silva)
"Vậy thì tốt." (Hiiro)
Hiiro đáp lại một cách thờ ơ, tra thanh katana vào vỏ. Thấy vậy, Silva vỗ tay, thốt lên "À".
"Nhân tiện, về cuộc nói chuyện lúc nãy của chúng ta..." (Silva)
"Hả? À, ý ông là thanh katana này?" (Hiiro)
Giữa chừng, Silva đã đề cập đến thanh [Thorn Sword: Piercer]. Có vẻ như ông ta rất quen thuộc với nó.
"Vâng. Và tôi tin đó chính là [Thorn Sword: Piercer], đúng chứ?" (Silva)
"À, thì sao? Nó không phải để bán đâu." (Hiiro)
"Nofofo! Tôi hoàn toàn không có ý định gì với thanh katana đó cả. Chỉ là đã lâu lắm rồi tôi mới được nhìn thấy nó. Tôi đã không kìm được cảm xúc của mình." (Silva)
"Đã lâu rồi? Ông từng thấy nó rồi sao?" (Hiiro)
"Vâng. Thanh katana này là do một người bạn rất thân của tôi rèn nên. Chà, [Thorn Sword: Piercer] chỉ là sản phẩm nguyên mẫu thử nghiệm đầu tiên của dòng này, nhưng..." (Silva)
"Nguyên mẫu đầu tiên?" (Hiiro)
"Đúng thế. Mặc dù ông ấy là một Gabranth, ông ấy là một thợ rèn katana với tay nghề không ai sánh bằng. Thật hoài niệm. Không biết bây giờ ông ấy ra sao rồi..." (Silva)
Thấy ánh mắt Silva nhìn xa xăm vào không trung, Hiiro há hốc mồm kinh ngạc.
"Đây chỉ là bản thử nghiệm thôi sao?" (Hiiro)
Phải công nhận rằng, độ sắc bén và cảm giác vừa tay khi sử dụng đã khiến nó trở nên đặc biệt hơn hẳn những vũ khí cùng loại. Thanh katana này đã không biết bao nhiêu lần cứu Hiiro khỏi hiểm cảnh. Cậu tin rằng, hành trình của mình sẽ khó khăn hơn rất nhiều nếu thiếu nó.
Nghe rằng thanh katana này chỉ là một bản thử nghiệm, Hiiro không khỏi kinh ngạc.
"Nó chắc chắn chỉ là một nguyên mẫu thử nghiệm. Tôi dám nói vậy vì các sản phẩm hoàn chỉnh luôn có chữ ký của ông ấy khắc trên thân và chuôi kiếm." (Silva)
Xem xét thanh katana một cách tỉ mỉ, Hiiro hoàn toàn không tìm thấy chữ ký hay biểu tượng nào được khắc trên đó.
"Thêm nữa, nếu đây là một sản phẩm hoàn chỉnh, thì một con quái vật cấp độ này chỉ cần một nhát là xong." (Silva)
"Vậy hàng 'xịn' phải cỡ đó cơ à?" (Hiiro)
"Đúng vậy. À thì, dù chỉ là một bản nguyên mẫu, nhưng katana của ông ấy có xu hướng tự mình chọn chủ nhân. Theo tôi thấy thì thanh katana của cậu có vẻ rất hài lòng với chủ nhân hiện tại của mình." (Silva)
Nghe vậy, Hiiro bỗng thấy hơi ngượng. Cảm thấy nếu tiếp tục chủ đề này thì không ổn lắm, cậu vội lảng sang chuyện khác.
"D-Dù sao thì. Giờ ông tính đi hướng nào? Ông xong việc ở đây rồi mà đúng không, lão quản gia?" (Hiiro)
"Eh? À, đúng vậy. Nếu cứ đi tiếp, chúng ta sẽ đến một vùng đất đá. Và cứ đi xuống theo hướng đó, chúng ta sẽ sớm ra khỏi khu vực núi này thôi." (Silva)
"Thế à, vậy ta nên đi nhanh thôi." (Hiiro)
"Như ngài muốn." (Silva)
"Này, Chim Chảy Dãi! Ra đây mau!" (Hiiro)
Nghe Hiiro gọi, Mikazuki ló đầu ra từ sau một cái cây.
"Giờ thì nhanh chóng rời khỏi đây nào." (Hiiro)