Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 161: CHƯƠNG 161: LỜI MỜI CỦA LOLI TÓC ĐỎ

(Mình muốn nói thêm vài thứ nữa, nhưng tại sao mấy cô nhóc ở thế giới này luôn có sức mạnh đáng sợ như vậy chứ?)

Rarashik, người mà cậu từng ‘nhìn’ qua, cũng đã vượt ngưỡng cấp độ 100. Cô nhóc trước mặt cậu lúc này cũng mạnh khủng khiếp. Còn gì nữa…

(Và cô ấy cũng không có thuộc tính phép thuật, có nghĩa là cô ấy cũng có Ma Pháp Độc Nhất.)

Cô ấy là người dùng Ma Pháp Độc Nhất đầu tiên mà Hiiro gặp được, đương nhiên là trừ chính cậu ra. Cậu không biết liệu ma pháp của cô ấy mạnh đến mức nào, nhưng như Arnold nói, loại Ma Pháp Độc Nhất nào cũng có thể xem như là cheat vậy. Phép thuật của cô ấy chắc chắn là một thứ có thể dễ dàng đè bẹp đối phương.

(Và ông Silva đó là một [Tinh Linh Hắc Ám]?)

Nhìn thấy danh hiệu trên Status của ông, Hiiro gần như nín thở. Ông là người dù trúng phải độc của người xương rồng mà vẫn tỉnh như không, nên Hiiro tin rằng ông cũng chẳng bình thường gì. Và dựa vào danh hiệu này, có thể đoán rằng ông là một trong những Tinh Linh.

Cậu chưa từng nghĩ về việc ông ấy là một Tinh Linh. Chuyện này còn bất ngờ hơn cả Ma Pháp Độc Nhất nữa. Ngoại hình của ông ấy rất ư là bình thường, một ông già quản gia bình thường, nhưng ông lại không phải là một [Evila], hay là [Humas]. Ông là một [Pheom].

(Một người dùng Ma Pháp Độc Nhất, một đứa con lai giữa [Evila] và [Gabranth], và một [Pheom]. Cái tòa nhà này là cái quái gì vậy?)

Silva có nói rằng đây là nơi ở dành cho mấy người khác người, dường như ông không hề phóng đại chút nào. Hơn nữa, Hiiro là một người từ thế giới khác và có Ma Pháp Độc Nhất; hoàn toàn hợp rơ với cái nơi này. Tòa biệt thự này chứa biết bao nhiêu là bất ngờ.

Nhưng đọc được [Status] của hai người kia thực sự giúp ích rất nhiều cho Hiiro. Nếu họ buộc phải đánh nhau, Hiiro sẽ biết cách đối phó với ma thuật của đối phương.

Tất nhiên, cậu sẽ thua nếu đánh trực diện, nhưng sẽ có vô vàn cách đánh khác nhau bằng những thông tin cậu thu thập được. Đang nghĩ ngợi, Liliyn lên tiếng trước.

“Mấy lời ngươi nói cũng có lý thật.”

“Đúng chứ ạ. Ngài Hiiro, nếu nói chính xác, là một người rất giống với chúng ta.”

“Hừm.”

Liliyn lại quay qua nhìn Hiiro và bắt đầu quan sát cậu. Sau khi dò xét một hồi, cô bé gật nhẹ đầu, rồi nở một nụ cười.

Khi Hiiro đang đinh ninh không biết cô bé đang làm gì, Liliyn đột nhiên chỉ tay thẳng vào mặt cậu, nói một câu đầy bất ngờ.

“Được rồi, nhóc. Hãy là của ta.”

Chuyện vừa xảy ra khiến Hiiro rất sốc. Silva chỉ nhún vai, thở dài.

“Cô nói gì vậy? Đương nhiên là không. Tôi từ chối.”

“Ta từ chối lời từ chối của ngươi!”

“Cái gì?”

Cô bé vừa nói vừa ưỡn ngực ra, vẻ đầy tự hào.

(Con nhóc này đang tính làm gì vậy? Bị đập trúng đầu à?)

“Ta vẫn bình thường đấy, tên ngốc.”

“Hửm? A…”

Có vẻ cậu đã vô tình nói ra điều mình đang nghĩ trong lòng. Bởi ‘lời mời’ đột ngột đó, mà giờ tâm trí cậu có hơi hỗn loạn.

“Theo Silva thì, ngươi đang đi du ngoạn đúng không? Dừng việc đó lại đi, và bắt đầu theo ta từ giờ.”

“Không đời nào, nhóc con.”

“Ý ngươi nhóc con là sao! Kể cả khi nhìn ta như vậy, ta cũng đã sống hơn mấy trăm năm đấy, nhóc!”

Như Hiiro đoán, tuổi của cô bé hoàn toàn không khớp với dáng người. Nhưng kể cả vậy thì, cũng như với Rarashik, bị một cô nhóc nhỏ khinh thường mình như vậy khiến cậu rất khó chịu.

“Vậy thì ‘bà’.”

“Nói thêm nữa, và ta sẽ cho ngươi nếm trải địa ngục trần gian.”

Cô ta đã bắt đầu tỏa ra sát khí. Nếu là một người bình thường, chắc chắn sẽ chẳng dám đứng trước cô ta lúc này. Hiiro cũng chảy mồ hôi lạnh nơi sống lưng.

(Vậy, ‘bà’ là từ bị cấm. Giống như Chibi Usagi, mình cũng không nên dùng từ ‘nhóc con’.)

Cô bé có vẻ không hiểu nghĩa của từ ‘Loli’, vậy nên gọi là ‘Loli Tóc Đỏ’ chắc vẫn ổn.

“Dù sao thì, nếu cô đang tuyển người, thì tuyển người khác đi. Tôi không phục vụ cho ai cả.”

“Đó là lí do ngươi đi chu du?”

“Đúng. Tôi muốn nhìn thấy cả thế giới. Và tôi sẽ không để ai cản đường đâu.”

Không bên nào lùi bước cả. Hai cặp mắt nhìn nhau, tóe lửa. Cuối cùng, Liliyn lại cười lần nữa.

“Kukuku, nói được như thế trước mặt ta mà không có chút sợ hãi nào. Ngươi thực sự làm ta rất hứng thú đấy.”

Có vẻ như thay vì bị ghét, Hiiro lại càng làm cô bé hứng thú với cậu hơn.

“Như ta nghĩ, ngươi phải là của ta, Hiiro Okamura.”

“Không phải tôi đã từ chối rồi sao?”

Liliyn bĩu môi, tỏ vẻ không vui.

“Hừm, vậy ngươi tính đi đến đâu tiếp theo?”

“Nó liên quan tới cô à?”

“Dường như ngài ấy đang tìm một thị trấn.”

Hiiro trừng mắt nhìn Silva. Cậu tặc lưỡi, cái ông biến thái đó toàn nói những điều dư thừa. Liliyn nghĩ một chút, rồi lại nở một nụ cười lớn.

“Thị trấn ngươi không biết sao? Không có thị trấn nào ở đây cả.”

“Tôi biết. Có một cái ở rất, rất xa nơi này, đúng chứ?”

“Không, về ‘nơi này’, ý ta là… Ngươi là một [Evila], vậy mà ngươi không biết ư? Kukuku, ngươi thật sự là một người lạ, lạ hơn cả những gì ta đoán.”

Cô bé cười lớn, khiến Hiiro cảm thấy bất an.

“Ý cô là sao?”

Hỏi như vậy chắc chắn không hay chút nào.

“Cả Ma Giới này, chỉ có một nơi có thể được xem là ‘thị trấn’ thôi. Và không đời nào ngươi lại không biết việc đó nếu ngươi là một [Evila]. Kể cả khi ngươi chỉ là một người rất bình thường sống ở lục địa này đi nữa.”

Cô bé nhìn Hiiro với một vẻ mặt đắc ý. Nhưng Hiiro thì vẫn như cũ, không biểu lộ cảm xúc nào. Nhưng thật sự, cậu có chút giật mình trong lòng.

(Chỉ một thị trấn? Đúng rồi, Silva không gọi nó là thị trấn, mà chỉ là vùng dân cư.)

Rất, rất xa nơi này, có một, không phải thị trấn, mà là một vùng dân cư. Silva đã nói vậy. Kể cả vậy, tại sao lại chỉ có đúng một thị trấn? Hiiro tỏ ra tò mò.

“Hmm, có vẻ ngươi thật sự không biết. Ta hiểu rồi… Kukuku.”

Liliyn gật đầu từng cái một. Cô bé không ngừng nhìn về hướng Hiiro.

“Có vẻ ngươi rất tò mò, vậy để ta giảng giải cho ngươi một chút.”

Có thể dễ dàng nhận ra cái giọng bề trên trong câu nói vừa rồi. Nhưng vì Hiiro muốn có thêm thông tin, nên cậu đành nín nhịn.

Hiiro vẫn không nói gì, và Liliyn vẫn tiếp tục.

“Nghe đây. Ma Giới có rất nhiều vùng dân cư, nhưng dân số ở những nơi đó đều rất thấp. Có rất nhiều chủng tộc [Evila] khác nhau, nhưng số người trong tộc thì lại rất ít. Họ không có vùng sinh sống nào đủ lớn để có thể được gọi là thị trấn cả. Ngươi biết tại sao không? Nói trắng ra thì, [Evila] chỉ luôn sống với tộc của chính mình, và họ có lòng tự tôn rất cao. Một dạng phân loại đã được thành lập trong nội bộ loài [Evila], có một số tộc thật sự rất coi trọng việc này. Chỉ một lượng dân cư nhỏ của một chủng tộc thì không thể gọi là thị trấn được.”

Thực tế là, thay vì thị trấn, chỉ có các cộng đồng nhỏ của riêng từng chủng tộc mà thôi.

“Kể cả với tộc đông dân nhất, [Tộc Imp], cũng có chưa tới 100 người. Đương nhiên, với 100 người thì họ có thể xây một ngôi làng, nhưng [Tộc Imp] lại không có động lực đó. Không, cũng chẳng có tộc nào khác có động lực đó cả. Họ chỉ đơn giản tập hợp lại với nhau và sống thôi. Đó là lối sống của loài [Evila].”

Hiiro hoàn toàn không biết [Evila] lại có đặc điểm này. Mặc dù có rất nhiều chủng tộc, nhưng dân số thật sự thì lại rất thấp, vậy nên họ không thể tạo ra cái gọi là thành phố hay thị trấn. Nếu tất cả các tộc tập hợp lại và liên kết với nhau, thì đã là chuyện khác. Nhưng đa số các tộc lại không để ý gì tới nhau.

“Dù vậy, vẫn có một ngoại lệ. Nơi mà ta đã nói trước đó, thị trấn duy nhất. Không, thủ đô thì đúng hơn.”

“Ma Đô, Xaos.”

“Ồ, vậy là ngươi đã biết à.”

Nơi duy nhất cậu nghĩ đến chính là Ma Đô, Xaos. Có vẻ đó là nơi khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của lục địa này.

“Đúng thế, chỉ duy nhất Kinh đô là hoàn toàn khác. Từ rất lâu về trước, người đầu tiên tự xưng là Chúa Quỷ đã lập ra nó. Rất nhiều tộc [Evila] khác nhau đã định cư ở đó.”

“Chúa Quỷ tập hợp họ lại để bảo vệ thủ đô đó?”

“Ngươi tiếp thu cũng nhanh đấy. Nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Có vẻ như Chúa Quỷ rất thích ‘giao lưu’ với những người có sức mạnh.”

“Nhân tiện, ý cô ấy ‘giao lưu’ là lên giường với nhau đấy. Nofofofofo.”

Mặt Hiiro và Liliyn ửng đỏ lên. Cả hai mắt khép hờ, trừng mắt nhìn tên biến thái. Ý của Liliyn thật sự cũng không khó hiểu, nhưng Silva cũng không cần phải nói toạc ra như thế. Thật là khó chịu.

“Ahem. Dù sao thì, chuyện là vậy đấy. Chúa Quỷ đi khắp Ma Giới, và mời về tất cả những cá nhân mạnh mẽ ở khắp nơi.”

“Này, không phải đa số người ta sẽ từ chối mấy lời mời kiểu đó sao?”

“Đúng là vậy. Nhưng đa số họ cũng biết mình đang đối mặt với ai.”

“?”

“Chúa Quỷ nắm giữ sức mạnh vô cùng, và cô ấy cũng là một mỹ nhân nữa.”

“Mỹ nhân? Chúa Quỷ không phải nam à?”

“Không, cô ấy là nữ.”

“…”

“Vẻ ngoài của cô ấy toát ra một nét thanh lịch và quý phái, dù là trai hay gái, đều sẽ bị cô ấy hớp hồn. Vẻ đẹp đó hoàn toàn không ngán một ai. Cô ấy cũng rất mạnh, và có lòng tin tuyệt đối từ mọi người. Có rất ít, nếu thật sự có, người đàn ông nào có thể từ chối lời mời đó từ cô ấy.”

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!