Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 162: CHƯƠNG 162: CƠN MƯA ĐỎ NHƯ MÁU

Hiiro: "Haa, vậy về cơ bản là, Chúa Quỷ tập hợp những kẻ mạnh và nổi tiếng trong tộc Evila lại rồi cho họ lập cả một cái hậu cung à?"

Liliyn: "Kukuku, đúng là như vậy."

Hiiro: "Và con cháu của những người từ thời kỳ đó tiếp tục sinh sống tại Xaos?"

Liliyn: "Chính xác. Ngươi thông minh đấy."

Khi một người phụ nữ giữ ngôi vị Chúa Quỷ, đàn ông và trẻ em từ vô số chủng tộc khác nhau trên khắp lục địa Evila sẽ tự nhiên quy tụ về. Theo thời gian, con cháu của họ ngày một đông đúc, dần dần hình thành nên một quốc gia. Điều đó giải thích tại sao tộc Evila, vốn không tin vào sự hợp tác giữa các chủng loài, lại có thể tạo nên một quốc gia như bây giờ.

Nói cách khác, thành phố đó gồm toàn các Evila mang trong mình dòng máu của Chúa Quỷ.

Hiiro: "Tôi hiểu rồi. Vậy là ngoài Chúa Quỷ hiện tại thì gần như tất cả dân cư sống tại đó đều mang trong mình dòng máu của Chúa Quỷ, phải không?"

Liliyn: "Ờ, kiểu như vậy. Cũng không hiếm gặp những dòng người di trú từ nhiều loài khác nhau đến kinh thành để ở. Ở đó không có kẻ tầm thường, và tất nhiên những kẻ quái dị cũng không ít."

Liliyn nhìn Hiiro, như thể muốn nói: ‘Ngươi cũng là một trong số đám quái dị đó đấy’.

Hiiro: (Trái ngược với mình, con nhóc này cũng quái dị, nhưng so với lão biến thái đằng kia thì...)

Phát hiện Hiiro đang nhìn mình, Silva nở một nụ cười toe toét. Dù chỉ nhìn từ xa, Hiiro vẫn cảm thấy ghê ghê khi thấy nụ cười đó.

Liliyn: "Giờ thì vào vấn đề chính. Ngươi, một kẻ không biết tí gì về thành phố mà mọi Evila đều phải biết, lại định đi đến đó sao? Ngươi có biết vương quốc này vừa mới có chiến tranh cách đây có một tháng không?"

Đúng vậy, cách đây một tháng, thành Xaos đã tập hợp rất nhiều quân lính để chuẩn bị chiến tranh với vương quốc Nhân Thú Gabranth. Mặc dù cuộc chiến được giải quyết chóng vánh bởi nỗ lực của Chúa Quỷ, nhưng chắc chắn mọi chuyện sẽ lại rối loạn lên trong tương lai.

Liliyn: "À quên, ngoài ra ta còn nghe nói họ đang có động thái gì đó với phe Humas."

Hiiro: "Là gì?"

Đây là lần đầu tiên Hiiro nghe về điều này. Lý do của việc phá hủy cây cầu nối giữa Gabranth và Evila là để tránh chiến tranh. Và lần này Hiiro không hiểu sao Evila lại tự khiến mình liên quan đến Humas.

Hiiro: "Lần này họ lại muốn gây chiến với con người sao?"

Liliyn: "À không không, ngươi hiểu nhầm rồi. Cách ta nói khiến ngươi hiểu lầm. Có vẻ như họ đang định liên minh với Humas."

Hiiro: "Thật á?"

Liliyn vừa nhún vai vừa nói.

Liliyn: "Ai biết? Đó chỉ là một tin đồn. Ta chỉ nghe nói điều đó được chính miệng Chúa Quỷ nói ra. Mà nhìn Chúa Quỷ hiền như đất bây giờ thì tin đồn chắc cũng không sai đâu."

Hiiro: "Nhìn có vẻ họ dễ tha thứ quá nhỉ."

Liliyn: "Không hẳn, có rất nhiều người có bạn bè và người thân bị Humas giết hại. Và giờ thì lại nảy nòi ra cái ý tưởng liên minh như thế này. Người đưa ra ý tưởng đó lại là một đứa con gái được biết đến với danh hiệu Chúa Quỷ."

Hiiro: "Khoan đã? Chúa Quỷ là con gái à?!"

Liliyn: "À, Chúa Quỷ đời trước thì là nam, nhưng Chúa Quỷ hiện tại là một con nhóc, con gái của hắn."

Một con nhóc. Liliyn gọi những người phụ nữ khác như vậy âu cũng là lẽ dĩ nhiên. Nhưng đây là lần đầu tiên Hiiro biết được Chúa Quỷ là nữ. Vì trong hầu hết các trò chơi, Chúa Quỷ thường là nam giới, nên Hiiro đã mặc định trong đầu rằng Chúa Quỷ phải là đàn ông.

Liliyn: "Hiện tại, nhiều khả năng ở kinh thành đang rất hỗn loạn. Người Evila luôn tự hào về sức mạnh bá đạo của mình. Rất nhiều người nghĩ phe Evila chắc chắn sẽ đánh bại Gabranth kể cả không cần Chúa Quỷ nhúng tay vào. Nhưng từ việc né tránh cuộc chiến của Chúa Quỷ, cũng như việc định lập liên minh với Humas, chắc chắn sẽ dẫn đến những cuộc bạo loạn sắp tới thôi. Ngươi thật sự muốn đi đến một vương quốc nguy hiểm như vậy sao?"

Hiiro thừa biết Liliyn nói vậy với ý định ngăn không cho cậu đi đến Xaos. Nhưng những gì Liliyn nói không hẳn là sai. Liệu cậu có nên đến một nơi mà mình có thể bị dính vào những cuộc bạo động, chắc chắn sẽ vô cùng rắc rối không? Ngoài ra đó còn là nơi ở của Chúa Quỷ, nơi có vô số những kẻ mạnh hơn Hiiro rất nhiều.

Mọi nỗ lực để thu thập thông tin trong tình hình đó là vô cùng khó khăn. Đương nhiên Hiiro thừa sức thu thập tin tức bằng cách dùng Văn Tự Ma Pháp. Nhưng cậu đã tự đặt ra quy tắc cho chính mình, chỉ dùng Văn Tự Ma Pháp trong những trường hợp khẩn cấp.

Hiiro hơi lờ mờ nhận ra, kể từ khi bị triệu hồi đến đây, có vẻ như cậu thường xuyên dính vào những rắc rối và lộn xộn. Cậu không thể không tính đến khả năng lại dính vào một chuyện gì đó phiền phức ở Xaos.

Hiiro: (Mình vẫn muốn đến vương quốc đó một lần.)

Dù nói thế nào thì đó vẫn là kinh đô Xaos của vương quốc quỷ Evila. Hiiro cảm giác lục địa Evila lớn hơn nhiều so với lục địa Gabranth và Humas, và đương nhiên cậu muốn được trải nghiệm một nơi rộng lớn như vậy dù chỉ một lần.

Đương nhiên, ở một lục địa lớn như thế, Hiiro nghĩ rằng sẽ có rất nhiều món đặc sản và những cuốn sách giá trị. Không nghi ngờ gì khi cậu muốn được thử qua chúng.

Hiiro: (Đúng, nhất là sách, nếu mình nhớ không lầm thì họ có thứ đó ở Xaos.)

Vừa suy ngẫm, Hiiro vừa nhìn ra cửa sổ. Từ phía ngọn núi xa xa, bầu trời bắt đầu sáng lên. Có vẻ trời sắp sáng. Vậy là cậu và Liliyn đã nói chuyện khá lâu. Bất chợt Hiiro nhận thấy có cái gì đó kỳ lạ.

Mặc dù có thể thấy trời phía xa đã sáng, nhưng bầu trời xung quanh vẫn tối mịt. Khi Hiiro đang thắc mắc chuyện gì đang xảy ra thì…

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Căn biệt thự bắt đầu rung lắc dữ dội. Ngay khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, Hiiro tự đứng vững để đối phó với sự rung lắc. Khi nhìn sang Liliyn, cô ta vẫn giữ thái độ dửng dưng như không hề có gì xảy ra. Hiiro nhìn cô đầy thắc mắc.

Liliyn: "Cái này không phải thảm họa hay thiên tai gì đâu, nó chỉ là một hiện tượng thường xảy ra ở đây thôi, và nó có từ lâu lắm rồi."

Silva: "Chính xác."

Có vẻ hai người kia đã quen với những chấn động. Điều đó hiện rõ trong biểu hiện dửng dưng không một chút hoảng loạn của họ.

Một lúc sau, những chấn động giảm dần rồi biến mất hoàn toàn. Liliyn khoanh tay và bắt đầu nói với Silva.

Liliyn: "Lần này sẽ diễn ra trong bao lâu?"

Silva: "Tôi cũng đang thắc mắc thưa cô chủ. Lần trước kéo dài ba ngày, có thể lần này kéo dài hơn so với lần trước?"

Liliyn: "Lý do?"

Silva: "Thứ hỗ trợ nó rung lắc mạnh hơn lần trước, có vẻ như vậy thưa cô chủ."

Silva lại gần cửa sổ, ngước nhìn lên trời và nói.

Silva: "Có vẻ kích cỡ của ‘Forbidden Emperor Cloud’ lớn hơn so với lần trước."

Hiiro: "Cái gì cơ? ‘Forbidden Emperor Cloud’?"

Nghe thấy một cái tên lạ hoắc, Hiiro buột miệng hỏi.

Liliyn: "Kukuku, có vẻ như ngươi không biết, để ta kể cho mà nghe."

Liliyn có cách nói chuyện khiến người nghe chỉ muốn nổi điên. Cô thích thú với cái lườm của Hiiro và bắt đầu trả lời.

Liliyn: "Thứ được gọi là ‘Forbidden Emperor Cloud’ là một đám mây màu đỏ bay lơ lửng ngay trên biệt thự này."

Hiiro: "Mây màu đỏ?"

Liliyn: "Xem tận mắt đáng giá hơn nghìn lời nói, tốt nhất ngươi hãy tự ra mà xem."

Nghe Liliyn nói, Hiiro tiến lại gần cửa sổ và ngước nhìn lên trời giống như cách mà Silva làm trước đó. Trên trời lúc này là một đám mây khổng lồ màu đỏ. Và ngay sau đó, một cơn mưa màu đỏ đổ xuống, thứ được coi là cực kỳ hiếm ở thế giới này.

Hiiro như bị cơn mưa đỏ thôi miên. Cậu chỉ đơn giản là đứng yên đó, im lặng và ngước nhìn. Nhớ lại những gì Silva và Liliyn vừa trao đổi, cơn mưa này chắc chắn có liên quan đến những chấn động vừa rồi.

Và như để giải đáp mối nghi ngờ của Hiiro, Silva trả lời.

Silva: "Cơn mưa đỏ này đổ xuống khu vực xung quanh hòn đảo, nói cách khác, cơn mưa chỉ đổ xuống đúng phần mặt nước của hồ mà thôi."

Hiiro: "Sao nó lại không đổ lên hòn đảo?"

Silva: "‘Forbidden Emperor Cloud’ có vẻ là hơi nước từ chính cái hồ này bốc lên. Khi hơi nước lên cao, nó ngưng tụ lại và tạo thành mây, rồi lại đọng thành hạt nước rơi về đúng cái hồ này và tạo thành cơn mưa đỏ. Nói dễ hiểu thì nó giống một hệ tuần hoàn."

Hiiro: "Vậy à. Có thể tôi không hiểu tại sao cơn mưa lại đổ xuống kiểu này, nhưng có vẻ đúng là nó không đổ xuống hòn đảo."

Nhìn từ phía nào thì cửa sổ, khu vườn, mặt đất trên hòn đảo không hề ướt một chút nào. Đúng là cơn mưa không đổ xuống hòn đảo như Silva nói.

Liliyn: "Nhưng ngươi biết đấy, màu đỏ không phải là thứ duy nhất kỳ lạ của cơn mưa này. Nó còn có một tính chất đặc biệt nữa."

Hiiro: "Tính chất?"

Liliyn: "Nó làm ma thuật mất tác dụng. Về cơ bản là nó mang trong mình sức mạnh phong ấn ma thuật."

Người trả lời là Liliyn. Khi Hiiro nhìn sang cô, cô nói tiếp.

Liliyn: "Khi cơn mưa đổ xuống, ma thuật không thể sử dụng ở khu vực xung quanh nó. Lý do tại sao thì chưa rõ. Trong suốt thời gian bọn ta ở trên đảo này, không có bất cứ ngoại lệ nào. Không tin thì ngươi thử đi."

Hiiro thử tập trung ma lực vào đầu ngón tay như mọi khi.

Hiiro: (Hửm?)

Đầu ngón tay của cậu hơi ấm lên và phát ra một ánh sáng nhạt, nhưng lần này mặc dù Hiiro tập trung cách mấy cũng không thể viết được chữ gì lên không khí.

Ngoài ra, Hiiro cũng không cảm nhận được vị trí của Mikazuki nữa. Trước đó Hiiro đã đặt một văn tự lên Mikazuki, dù ở đâu cậu cũng có thể cảm nhận được vị trí của cô bé. Nhưng bây giờ, cậu không cảm nhận được bất cứ cái gì.

Hiiro: (Nó bị hủy sao? Và bị hủy bằng sức mạnh!?)

Hiiro nghĩ chính xác những gì Silva nói. Cơn mưa đó có thể gọi là ‘Kẻ Hủy Diệt Ma Thuật’. Tác dụng của nó có vẻ là phong ấn ma thuật. Và những người ở gần cơn mưa sẽ không thể sử dụng được ma thuật.

Trong tình hình này, Hiiro không thể viết và áp dụng các văn tự lên cơ thể mình để tự bảo vệ. Không thể tin là có một cơn mưa kỳ lạ như thế này tồn tại, Hiiro vô thức tặc lưỡi.

Hiiro: (Khoan đã, có gì đó không đúng?)

Hiiro chợt nhận ra một thứ. Lý do cậu không cảm nhận được các văn tự đã kích hoạt sẵn từ trước là do rủi ro khi dùng Song Tự Ma Pháp. Nếu viết thêm một song tự, hiệu ứng của các nhất tự trước đó sẽ biến mất.

Đến lúc này, Hiiro chợt bừng tỉnh. Lý do cậu cảm thấy các văn tự đã cài đặt biến mất là do rủi ro liên quan đến việc sử dụng Song Tự Ma Pháp mà cậu đã làm trước đó. Nếu cậu viết hai chữ, tất cả các phép Nhất Tự đã cài đặt sẽ biến mất. Cậu đã quên mất điều đó.

Hiiro: (Nhưng kể cả khi mình dùng ‘Song Tự Liên Hoàn’, chẳng lẽ chúng cũng biến mất trong cơn mưa này sao... Khoan đã!)

Vừa cẩn thận để nỗi lo của mình không lộ ra mặt, Hiiro liếc nhìn màu da của mình và thở phào. Hiệu ứng của từ [Biến Hình] không bị mất đi, nghĩa là Hiiro vẫn ở trong hình dạng của một [IMP]. Nếu cậu biến thành dạng người bình thường bây giờ, thì không có cách nào để giải thích cả.

Hiiro: (Vậy là sao nhỉ?)

Hiiro bắt đầu suy nghĩ về điểm khác biệt giữa từ [Biến Hình] của cậu dùng trước đó với kết giới của Liliyn. Cả hai đều không mất tác dụng khi mưa rơi. Phép của Liliyn được duy trì tác dụng nhờ liên tục bơm MP vào, trong khi từ [Biến Hình] đã biến đổi ngoại hình Hiiro từ trước.

Hiiro: (Vậy là những phép thuật đã được sử dụng thì sẽ không bị ảnh hưởng. Vết thương trên vai mình có vẻ cũng không bị ảnh hưởng.)

Nếu những phép thuật đã được áp dụng trước đó bị hủy, thì vai cậu sẽ lại trở lại như lúc trước khi dùng từ [Chữa Trị].

Nói cách khác, cơn mưa màu đỏ chỉ phong ấn ma thuật chứ không hủy được những thứ đã được ma thuật tác động lên từ trước.

Hiiro: (Vậy nghĩa là cơn mưa này không phải là phong ấn toàn bộ ma thuật, mà nó phong ấn khả năng sử dụng ma thuật.)

Hiiro thực sự ấn tượng với môi trường mới này.

Hiiro: (Lục địa Evila đúng là một nơi không bao giờ nhàm chán nhỉ?)

Mặc dù mới chỉ gặp kiểu môi trường này của Evila lần đầu, Hiiro nhận thấy nó thực sự khác biệt với những gì cậu từng trải nghiệm trước đây. Cậu không thể ngờ lại có loại môi trường ngăn cản việc sử dụng ma thuật. Nếu đến thời khắc nguy hiểm đến tính mạng, Hiiro thực sự mừng là cậu đã được biết về cơn mưa đỏ này.

Nếu Hiiro đánh nhau với quái vật mà không biết trước về cơn mưa màu đỏ, và cơn mưa đó đổ xuống ở gần đó, chắc chắn cậu sẽ bị bất ngờ tại sao ma thuật của mình mất hết tác dụng. Và sự rối loạn đó chắc chắn sẽ khiến cậu mất mạng trước lũ quái vật.

Hiiro: "Tôi đã hiểu vì sao tôi không thể dùng được ma thuật khi ở gần cơn mưa này. Vậy sẽ xảy ra chuyện gì nếu tôi chạm vào nó?"

Khi ở gần cơn mưa, ma thuật bị phong ấn. Nếu cậu chạm vào nó, thì khả năng cao cậu sẽ bị vài hiệu ứng phụ. Lo lắng về điều đó, Hiiro lên tiếng hỏi. Và câu trả lời của Silva khiến cậu bất ngờ.

Silva: "Những gì ngài Hiiro lo lắng sẽ không xảy ra đâu thưa ngài."

Hiiro: "Vậy là nếu tôi chạm vào nó, tôi sẽ không bị nguyền rủa hay cái gì kiểu như thế phải không?"

Silva: "Không có thứ đó đâu. Nếu ngài chạm vào cơn mưa thì sẽ không có ảnh hưởng nhiều lắm lên ngài đâu."

Cách Silva trả lời khiến Hiiro chú ý.

Silva: "Thực ra thì cơn mưa đỏ mang tính chất gần giống như một cơn mưa với nước bình thường, nhưng nó lại nặng hơn mưa thường rất nhiều."

Hiiro: "Nặng, ý ông là sao?"

Silva: "Đúng vậy thưa ngài. Nó nặng hơn mưa bình thường. Ngoài ra, do rơi xuống từ trên cao kèm theo sức nặng hơn nhiều, khi đi trong cơn mưa như vậy, tôi tin là ngài không muốn mình mẩy bầm dập khi băng qua nó đâu nhỉ?"

Hiiro: "..."

Hiiro tưởng tượng thương tích một người có thể dính phải khi đi qua một cơn mưa đá chắc sẽ giống như khi đi qua cơn mưa đỏ, và có vẻ sẽ còn nặng hơn, từ "đau" chắc chưa đủ để diễn tả. Tiếng mưa rơi ngoài cửa lớn không khác gì một siêu bão. Mỗi tiếng mưa rơi báo hiệu một lực rất mạnh tác động lên mặt nước.

Hiiro: "Nghĩ lại thì ông chưa trả lời câu hỏi đầu tiên của tôi. Cái gì gây rung lắc lúc nãy thế?"

Silva: "À, đó là do dư chấn sau khi kết giới của tiểu thư bị phá hủy."

Hiiro: "Kết giới? Là thứ hai người vừa nhắc đến phải không?"

Silva: "Đúng vậy thưa ngài. Về đêm, quanh đây đầy rẫy lũ quái vật cấp S sinh sống. Kể cả nếu chúng tôi bị tấn công thì tiểu thư cũng chỉ phủi một cái là lũ đấy bay hết. Nhưng quan trọng là tiểu thư rất ghét bị làm phiền khi ngủ nên đã tạo ra một kết giới ngăn không cho kẻ nào lại gần đảo."

Thực sự thì không thể tha thứ cho việc phá giấc ngủ của ai đó. Hiiro hiểu sâu sắc điều này.

Silva: "Kết giới đó được tạo nên bởi ma thuật. Và cơn mưa màu đỏ vừa xong đã hủy đi ma thuật của kết giới nên tòa biệt thự bị rung lắc do sự biến mất của nó. Ngài không cần lo lắng về điều đó, tuy nhiên..."

Silva nheo mắt lại và nhìn ra cửa sổ.

"Graooooooooooooooo!"

Một tiếng rú đinh tai nhức óc vang lên. Hiiro cảm nhận được một áp lực vô hình. Cậu cũng nhìn ra cửa sổ như Silva. Liliyn, người duy nhất vẫn đứng khoanh tay, thở dài mệt mỏi.

Liliyn: "Biết ngay là nó sẽ đến mà. Lũ Baron Bone Lizard."

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!