Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 163: CHƯƠNG 163: QUÁI VẬT RANK-SS

Nghe thấy tiếng gầm rống, cả ba người vội vã lao ra khỏi biệt thự. Thứ đập vào mắt họ là...

—Thứ này là...

Baron Bone Lizard. Đó là tên của con quái vật. Hiiro chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ, nhưng tại lục địa Evila, việc bắt gặp những con quái không có trong đại từ điển cũng chẳng có gì lạ. Hơn nữa, Hiiro còn cảm nhận được một luồng áp lực quen thuộc tỏa ra từ nó.

*Không, cảm giác này là...*

Con quái vật này rõ ràng mang một luồng khí khác hẳn những con mà Hiiro từng đối đầu từ trước đến nay, cậu cũng chưa từng gặp một con nào như thế này. Nhưng cậu lại có cảm giác gì đó quen thuộc với nó.

Khi còn ở Nhật Bản, cậu từng xem một chương trình TV giới thiệu về các loài bò sát, trong đó có rồng Komodo. Hình dáng của con quái vật này trông y hệt, nhưng kích thước thì một trời một vực.

Nó dài tới 10 mét, và đặc biệt là trên người không hề có lấy một mẩu cơ hay thớ thịt nào. Nó chỉ là một bộ xương khô. Ấy thế mà bộ xương đó lại đang di chuyển, toàn thân mang một màu đỏ như máu, nổi bần bật giữa khung cảnh xám xịt của cơn mưa.

—Chết tiệt, đến cả con ôn vật suốt ngày nằm ỳ dưới đáy hồ cũng mò lên rồi à.

Liliyn nói với giọng bực bội.

—Lại còn chọn đúng lúc này để ngoi lên nữa chứ. Đúng là một đống xương phiền phức.

Hiiro vừa nghe vừa nghĩ.

*Thường xuyên ở đáy hồ? Vậy chẳng phải nó trồi lên là vì cơn mưa đỏ này sao?*

Dựa vào đánh giá của mình, Hiiro hiểu tình huống hiện tại rất nguy hiểm. Chủ yếu là do hiện tại cậu không thể dùng Văn Tự Ma Pháp. Nếu đây chỉ là một con quái vật bình thường, cậu có thể xử lý bằng thanh Thorn Piecer. Nhưng, đối thủ trước mặt cậu lại ở một đẳng cấp khác hẳn. Bất chợt, Hiiro nhớ ra cái cảm giác này.

*Phải rồi, cảm giác này... giống hệt như lúc đối đầu với con quái đó.*

Nhớ lại trận chiến đó, Hiiro bất giác rùng mình, vô thức lùi lại vài bước. Cảm giác sốc khi ấy lại ùa về. Cậu nuốt nước bọt...

*Hừm, không còn nghi ngờ gì nữa... Đây chính là khí tức của một con quái vật Rank SS.*

Vài ngày sau khi chia tay Arnold và Muir, Hiiro đã đụng độ một con quái vật tên là [Duke Eagle]. Đó là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, Hiiro đã phải chiến đấu với tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

[Duke Eagle] là quái vật Rank SS, một đối thủ mà người có level 50 như Hiiro không thể nào một mình solo nổi. Nhưng nhờ có Văn Tự Ma Pháp và một chút may mắn, cậu đã hạ được nó dù suýt mất mạng. Đó là một kinh nghiệm xương máu.

Và bây giờ, một con quái vật có luồng khí tương tự đang đứng trước mặt cậu: Baron Bone Lizard.

*Chuyện này không ổn chút nào.*

Mặc dù level của cậu đã cao hơn lần gặp [Duke Eagle], nhưng bây giờ cậu lại không thể dùng được ma thuật. Đối với quái vật Rank S, Hiiro vẫn có khả năng đánh bại mà không cần ma thuật, nhưng với quái vật cỡ này thì đúng là vô phương nếu không có Văn Tự Ma Pháp.

Ngay khi Hiiro khẽ nghiến răng và tính toán phương án bỏ chạy, con quái vật há to cái mõm của nó. Không hiểu chuyện gì sắp xảy ra, Hiiro vô thức dừng lại quan sát.

Kyiiiiiiii!

Nó tạo ra một tiếng rít chói tai. Một quả cầu ánh sáng đỏ rực xuất hiện trước mõm con quái, và quả cầu đó ngày một lớn dần.

—Vừa mới bắt đầu đã giở trò rồi à. Mày nghĩ đây là đâu hả, con khốn kia?

Liliyn lúc này vừa bực mình vừa không hề ngạc nhiên trước quả cầu màu đỏ. Level của cô lớn hơn 100. Nhưng giờ không ai có thể dùng ma thuật được, vậy nên Liliyn chỉ có thể dùng những đòn tấn công vật lý. Hiiro liếc nhìn Liliyn, không hiểu cô ta dựa vào sức mạnh nào để tỏ thái độ như vậy.

—Silva, đưa thứ đó cho ta.

—Dạ đây thưa cô chủ.

Tuân lệnh chủ nhân, Silva rút từ trong túi áo vét của mình ra một thứ mà Hiiro rất quen thuộc.

*Đó là [Golden Rose]?*

Đó chính là bông [Golden Rose] mà Hiiro và Silva đã cất công lấy từ CactusMan ở núi Venom mang về. Là thứ mà Silva được Liliyn sai đi lấy.

*Nhưng tại sao lại lấy bông hoa ra vào lúc này?*

Ngay khi Hiiro còn đang thắc mắc Liliyn định làm gì, cô đã đưa bông hoa vào miệng và bắt đầu nhai.

*Cô ta... ăn nó ư!?*

Hiiro không ngờ Liliyn lại ăn luôn bông hồng và chỉ biết ngơ ngác nhìn. Cô tiếp tục nhai và...

Ực...

Có vẻ cô không thoải mái lắm khi phải ăn nó. Sau đó, Liliyn ngước lên nhìn con quái vật với ánh mắt sắc lạnh.

—Ta vẫn còn buồn ngủ lắm đấy, nên liệu hồn mà biến đi, đống xương thối kia.

Kẻ tấn công đầu tiên là con quái vật. Nó đột nhiên nén quả cầu ánh sáng có đường kính hơn một mét lại cho đến khi nó chỉ còn lớn hơn quả bóng rổ một chút.

*Nó đang nén năng lượng lại sao?!*

Chắc chắn con quái tính bắn quả cầu đã được nén chặt đó đi như một viên đạn. Và viên đạn này mang trong nó một sức mạnh khủng khiếp.

*Con Duke Eagle trước kia cũng từng dùng một chiêu tương tự thế này.*

Nhớ lại những gì đã trải qua, Hiiro hiểu con quái trước mặt cậu đang định làm một việc rất nguy hiểm. Cậu cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng mình.

—Này nhóc, tránh sang một bên đi.

—Cái gì? Cô gọi ai là nhóc?!

—Cứ ngoan ngoãn né sang một bên đi. Ta biết ngươi cũng mạnh đấy, nhưng giờ cứ lùi lại mà xem ta biểu diễn đây.

Vừa nói, Liliyn vừa nhảy ra đứng chắn trước con quái vật.

—Này!

—Ngài Hiiro, xin ngài hãy theo tôi.

Bất ngờ, Silva di chuyển ra bên cạnh Hiiro và cúi đầu.

Hiiro chấp nhận lời yêu cầu của Silva và bước sang một bên. Cậu nhìn Liliyn với ánh mắt nghi ngờ, không hiểu cô nhóc này định làm gì với con quái vật Rank SS kia.

*Cô ta có dùng được ma thuật lúc này đâu!?!*

Kể cả khi Liliyn có ma thuật đặc biệt hay cô mạnh đến mức nào đi nữa, thì khi ở trong cơn mưa màu đỏ này, cô không thể dùng được ma thuật. Cả Silva và Liliyn đều biết rõ điều này, vậy mà Liliyn vẫn hành động một cách hấp tấp như vậy.

Bản thân Hiiro đã là một kẻ khác thường, nhưng những người mà cậu gặp lại còn có vẻ quái dị hơn nữa.

Bất chấp sự lo lắng của Hiiro, Liliyn vẫn nhìn thẳng về phía trước và nở một nụ cười không hề sợ hãi.

—Oáp... Nhào vô đây kiếm ăn nào, lũ ruồi muỗi.

[GRÀOOOOOOOOOOOOOOO!!!!]

Quả cầu ánh sáng bắn thẳng về phía Liliyn.

Vútttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt!

Quả cầu lao đến Liliyn với một tốc độ khủng khiếp. Nhưng cô vẫn mỉm cười và giơ tay lên trước mặt.

Một âm thanh như thể có thứ gì đó bị xé toạc khi va chạm vang lên.

PHẬP!

Đúng lúc đó, một vật thể màu vàng xuất hiện ngay giữa tâm quả cầu.

Một chiếc gai vàng nhọn hoắt đã cắm thẳng vào trung tâm quả cầu ánh sáng mà con Baron Bone Lizard bắn ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!