Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 165: CHƯƠNG 165: CÔ HẦU GÁI HỐI LỖI

Lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã quá trưa. Tôi đi tới phòng ăn và thấy Silva đang chuẩn bị bữa trưa. Như thường lệ, ông vẫn canh thời gian rất chuẩn xác. Có vẻ như ông ấy biết tôi đã dậy, nhưng khi tôi hỏi thì ông chỉ đáp lại như mọi khi: vì ông là một quản gia.

Nói tiếp cũng vô ích nên tôi đành thôi. Ngồi vào bàn và yên lặng dùng bữa, tôi thở dài khi vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài.

Rồi, tôi chợt nhớ ra. Không biết Mikazuki sao rồi. Mikazuki cũng mới lần đầu trải nghiệm vụ này. Nếu nó hoảng lên rồi rơi nhầm xuống hồ thì không ổn.

Vì tôi đã dùng [Two Word Chain] nên ký tự yểm vào Mikazuki đã biến mất, thành ra tôi không thể xác định vị trí của nó. Có lẽ tôi nên đi kiểm tra xem sao sau khi ăn xong.

Dù có thể cảm nhận mơ hồ vị trí của nó, tôi vẫn hỏi Silva khu chuồng thú ở đâu. Có vẻ nó ở phía sau tòa biệt thự. Sau khi dùng xong bữa, tôi nhanh chóng đi tìm Mikazuki.

*Rả rích...*

Mặc dù những chỗ khác vẫn đang mưa, nhưng thật kỳ lạ là khu vực này lại không hề có một giọt nào. Đúng là thế giới khác, logic thông thường hoàn toàn vô dụng ở đây. Tôi vừa đi vừa nghĩ.

Đúng như Silva nói, có một căn nhà trông như nhà kho ở phía sau tòa biệt thự. Ở đó, tôi thấy một con vật nhìn như đà điểu với đôi cánh lớn và dày. Mikazuki đang ngồi yên, mắt nhắm lại.

Nó thư thái như vậy là vì đang có một người ngồi chải lông cho mình.

“Kui!”

Khi Mikazuki nhận ra sự hiện diện của Hiiro, nó liền kêu lên liên tục như thể muốn cậu chú ý đến. Nhưng không như Mikazuki, người đứng kế bên nhìn Hiiro với vẻ mặt thất thần.

Người đang đứng đó chính là kẻ đã vật lộn với cậu đêm qua.

“E... Em rất x-x-xin lỗi!”

Người đang bối rối và luôn miệng xin lỗi trước mặt cậu không ai khác, chính là cô hầu gái của tòa nhà, Shamoe. Người mà tối qua đã suýt nữa xử đẹp cậu.

“Kui?”

Mikazuki bối rối không biết tại sao Shamoe cứ xin lỗi chủ nhân mình, nó lần lượt nhìn hai người qua lại.

“Ơ... ơ... ờm...”

Shamoe cứng người, không biết nói gì. Thấy vậy, Hiiro nhún vai kinh ngạc.

“Tôi không bỏ qua dễ vậy đâu. Dù gì thì, cô biết đấy, tối qua tôi suýt nữa là toi mạng rồi.”

Đêm qua, nếu không chống cự, thì giờ tôi đã lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân rồi. Kể cả nếu tôi vẫn sống thì cũng bị thương không nhẹ. Vụ này tôi không bỏ qua dễ thế được.

Nghe vậy, cô ấy cảm thấy vô cùng tội lỗi. Cô run rẩy, hai tay nắm chặt lại đặt trước ngực. Cô nghĩ rằng Hiiro sẽ muốn trả thù mình.

Đương nhiên, Hiiro không hề có ý đó. Dù đêm qua cậu có rút katana ra để đối phó, cậu cũng không có ý định giết một người mà mình chẳng thù hằn gì.

“Cô có nhớ gì không?”

“C-c-c-có ạ!”

“Vậy thì phiền thật nhỉ.”

Nếu không nhớ gì cả, thì cô ấy cũng không cảm thấy tội lỗi. Nhưng có vẻ tối qua cô ấy vẫn có một chút nhận thức.

Vì chỉ có thể nhìn mà không làm gì được, một người mềm lòng như cô ấy hẳn là rất đau khổ.

“E—em thành thật xin lỗi! Shamoe đã có một hành động không thể tha thứ được!”

Cô ấy cứ tiếp tục xin lỗi.

Đúng là vụ này do cô ấy gây ra, nhưng Hiiro chỉ có thể thông cảm cho cô. Nhìn một cô gái cứ xin lỗi mình như vậy, dù Hiiro đang tức giận thì cũng cảm thấy áy náy.

“Cô đang làm gì với con chim chảy dãi này thế?”

“Eh? Chim chảy dãi ạ?”

“Kui kui kui kui kui!”

Mikazuki liếm láp mặt Hiiro một cách cuồng nhiệt, như thể đã hàng trăm thập kỷ rồi chưa gặp.

“Này, ta đã bảo thôi cái trò đó đi mà?”

“Kuiiiiii!”

Mikazuki lắc đầu, tỏ vẻ từ chối. Hiiro nói:

“Đây là lý do.”

Sau khi cậu đẩy Mikazuki ra một cách thô bạo, Shamoe có thể nhìn thấy gương mặt lem luốc của Hiiro.

“E-em hiểu rồi.”

Hiểu ra, cô lấy từ túi ra một thứ giống như khăn tay, đưa cho Hiiro. Cậu ngoan ngoãn cầm lấy lau mặt.

“Vậy, cô đang làm gì với nó?”

“À-à, vâng. Em đang chải lông cho nó ạ.”

“Vậy sao? Có vẻ đã gây không ít phiền phức cho cô rồi.”

Mikazuki cúi đầu, tỏ vẻ xin lỗi.

“K-không, không có gì đâu ạ! Em cũng chỉ có bấy nhiêu việc thôi! V-và, tai nạn hôm qua nữa. Em xin lỗi vì hôm qua không thể xin lỗi ngay!”

Có vẻ như cô ấy đã định xin lỗi vào tối qua. Nhưng vì không tìm thấy cậu, cô nghĩ đến việc chăm sóc Mikazuki. Cô ấy muốn gián tiếp chuộc lỗi qua việc này. Nếu đã chuẩn bị tinh thần, chắc chắn cô ấy sẽ xin lỗi ngay khi thấy Hiiro. Nhưng cũng vì cậu tới quá bất ngờ nên cô mới bỡ ngỡ.

Nhìn cô gái này run rẩy trước mình, Hiiro khoanh tay lại, nói:

“Cô sợ gì chứ?”

“Ơ... Ờm, t-tại vì...”

Hiiro không quan tâm gì đến vấn đề chủng tộc cả. Nên cậu không biết những phiền toái của một người con lai.

“Tại vì, con lai là đứa con bị ruồng bỏ.”

“Hô.”

Điều mà cô ấy muốn nói là, dòng máu lai là dòng máu vô dụng. Đó là lý do tại sao con lai bị tất cả mọi chủng tộc xem thường. Đó là tại sao...

“Không dùng được cả Phép thuật hay [Binding] nhỉ.”

Đúng vậy, một đặc điểm của người có dòng máu lai là họ chỉ kế thừa các đặc tính vật lý của cha mẹ, chứ không được kế thừa khả năng đặc biệt nào cả. Và trong trường hợp này là Phép thuật và [Binding]. Vì hai dòng máu triệt tiêu lẫn nhau nên cô không có được hai khả năng đó.

Con lai giữa [Humas] và [Evila] cũng vậy. Không dùng được phép thuật, con lai luôn bị ruồng bỏ và được xem là biểu tượng cho sự vô dụng.

Đương nhiên, việc có con lai là phạm luật. Nếu đứa trẻ bị phát hiện, nhẹ thì bị đuổi đi, nặng thì sẽ bị thủ tiêu.

Mẹ Shamoe, một [Evila], đã chuẩn bị sẵn tinh thần đó khi có mang cô. Cha cô, một [Gabranth], đã quyết định tìm cách vượt biên. Ông rời đi, hứa với hai mẹ con là sẽ trở về.

Sau khi ông đi, hai mẹ con Shamoe sống trong một túp lều mà cha cô đã dựng lên. Nhóm [Evila] sống gần đó đã phát hiện ra việc này, và khi bọn họ biết được Shamoe là con lai, cả hai đã bị đuổi đi.

Hai mẹ con không biết đi về đâu, cha cô thì vẫn chưa trở về. Vì đã hứa là sẽ đợi ở đây nên họ không muốn phải rời đi.

Mặc dù nhóm [Evila] hoàn toàn không đồng tình với việc này, nhưng không ai gây sự với họ cả. Tuy nhiên, những câu chế nhạo và khinh bỉ lại là thứ diễn ra hằng ngày. Không ai mảy may đoái hoài gì tới họ, xem họ như thể sinh ra là để cho người ta ghét vậy.

Mặc dù Shamoe nhỏ bé vẫn ổn, nhưng nỗi lòng mẹ cô lại đang dần tan vỡ. Khi Shamoe lên 5, mẹ cô đã không thể chịu đựng được nữa và ngã quỵ. Và rồi, bà đã lặng lẽ ra đi.

Shamoe giờ chỉ còn lại một mình, và cô bé không biết phải làm gì cả. Thấy mẹ cô đã qua đời, đám [Evila] gần đó cũng nhân cơ hội này đuổi cổ luôn cô. Họ đốt trụi túp lều mà cha cô đã dựng.

Sau khi nơi duy nhất để trở về biến mất, cô không biết đi về đâu. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lang thang quanh lục địa này. Nhưng cô lại không thể dùng phép thuật. Lục địa này không phải là nơi dễ sống với một cô bé mới 5 tuổi.

Cô không thể tìm đủ thức ăn. Cô không biết cách nào để tìm nguồn nước. Cô cứ thế chết dần, chết mòn. Cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, cô gục xuống, chấp nhận số phận của mình. Lúc đó, có thứ gì đó nhìn xuống người cô.

“Đó chính là tiểu thư.”

Trên mặt cô lúc này đã không còn vẻ sợ hãi và tuyệt vọng nữa, mà là một nụ cười dịu hiền.

“Lúc đó, cô ấy đã đưa tay ra cho em, và trông ngầu ơi là ngầu!! Aaa~ Kyaa~”

“Hả?”

Mắt Shamoe sáng hẳn lên, cô tiếp cận Hiiro.

“Lúc đó em đang nằm dưới đất, và tiểu thư đã nói với em ‘Nếu muốn sống, hãy đi theo ta!’. Sau đó, sau đó, cô ấy cho em một công việc ở đây! Tiểu thư hoàn toàn không ghét con lai chút nào! Em thật sự rất biết ơn Tiểu thư!”

Giống như đã quên luôn cả Hiiro, cô ấy hoàn toàn không nhận ra là mình đang tiến gần về phía cậu. Khi phát hiện ra, cô nhanh chóng lùi lại, rụt cổ lại.

“Ơ-ơ, em rất xin lỗi! Em... mmm... đã làm cái điều tội lỗi như vậy! Argh, Shamoe đúng là đồ ngốc! Đồ ngốc!”

Trong lúc Hiiro đang nhớ lại xem mình có thấy cảnh này ở đâu rồi không, Shamoe cứ đập đầu mình vào tường của chuồng thú. Hiiro nhún vai.

“Thôi nào, tôi chẳng phiền đâu. Vậy, đó là lý do cô làm việc ở đây à? À mà, kể chuyện đó ra cho tôi nghe có ổn không đấy? Tôi chỉ là khách thôi mà, cô biết đấy?”

Dù đó là Liliyn hay cha mẹ cô ấy, thì đó cũng là những kỷ niệm quý giá của Shamoe. Hiiro thấy nghi ngờ khi Shamoe có thể dễ dàng kể ra những chuyện này cho một người qua đường như vậy. Cô cười nhẹ, lắc đầu.

“Em có nghe từ Silva, rằng Hiiro-sama là người không có thành kiến gì về chủng tộc cả.”

(Lão biến thái đó toàn nói chuyện không đâu.)

Hiiro mắng thầm.

“Ch-cho nên, dù là một câu chuyện không mấy tốt đẹp gì, em vẫn muốn kể cho ngài nghe.”

“Vậy sao? Nếu cô thấy không sao thì thôi. Tôi cũng chẳng định buôn chuyện này ra ngoài. Và cô cũng có mắt nhìn người đấy chứ.”

“Cả-cảm ơn ngài đã khen!”

Mặc dù Hiiro đang tự sướng, Shamoe vẫn cảm ơn cậu.

(Chà, nếu là lão chú già kia thì đã đáp trả lại rồi, nhưng cô nàng này lại ngây thơ như vậy khiến mình có hơi khó chịu.)

Bỗng dưng, tôi nhớ tới cách đối đáp của Arnold.

“Mà, sao cũng được, à, đúng rồi, tôi sẽ gọi cô là Dojimeido, nghe không Dojimeido?”

Shamoe trơ người ra.

“Dojimeido của đêm trăng tròn.”

Nghe thấy vậy, cô thở dài.

“Kể cả khi cô không thể kiểm soát được sức mạnh đó, thì lần sau cũng đừng nhắm vào tôi nữa, được chứ?”

“Ơ-ơ? Em xin lỗi!”

“Cô tốt nhất nên nghĩ cách kiểm soát nó đi. Đi hỏi cô nhóc loli đỏ đó. Sống lâu như vậy rồi, chắc cô ta phải biết mẹo gì đó chứ.”

“Th-thật ra thì, em có hỏi rồi, và vẫn đang tập...”

“Nó không tiến triển tốt lắm à?”

“V-vâng.”

Shamoe chùng vai xuống, liếc nhìn Mikazuki.

“Mà, chắc là ổn thôi, nếu cô cứ cố gắng như vậy.”

“Eh?”

“Ít nhất thì, tôi thích những người luôn cố gắng hết sức mình, dù có thất bại đi nữa.”

“Eh?”

Nghe Hiiro nói, Shamoe đỏ mặt.

“Fueeeeee!?”

Shamoe bỗng la lên khiến cho Hiiro giật mình.

“Ơ-ơ, ch-chỉ là... Ý của ngài ‘thích’ là sao ạ? Fueeeee!”

Shamoe đưa cả hai tay lên má. Hiiro không hiểu sao cô ấy lại ngạc nhiên như vậy. Cậu đứng hình nhìn cô.

(Mì-mình nên làm gì đây??? Ngài ấy... thích Shamoe? Có nghĩa là, có nghĩa là...!)

Hai mắt Shamoe quay như chong chóng. Đầu cô bắt đầu bốc khói, mặt thì đã đỏ như trái cà chua.

(Đúng là một cô nàng kỳ lạ, mấy người ở đây đúng là toàn quái nhân.)

Không hiểu được thứ Shamoe đang ảo tưởng trong đầu, Hiiro ngước nhìn đám mây [Forbidden Emperor], tự hỏi bao giờ cơn mưa này mới tạnh.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!