Ba ngày trôi qua. Trong khoảng thời gian đó, Hiiro đã dần thân thiết hơn với Shamoe và Silva, nhưng cậu không hề có cơ hội tiếp xúc với Liliyn. Theo lời Silva, tiểu thư thường tự nhốt mình trong phòng, đến bữa ăn cũng là do ông mang vào tận nơi.
Hiiro: (Haizz, quan tâm làm quái gì con nhóc loli tóc đỏ đó chứ. Nhưng mà cơn mưa này sao mãi không tạnh vậy?)
Trong suốt ba ngày qua, cơn mưa vẫn trút xuống rào rào như ngày đầu tiên. Mưa liên tục suốt một khoảng thời gian dài như vậy, cậu nghĩ con sông nối với hồ sẽ sớm tràn bờ. Nhưng Silva đã trấn an cậu rằng không cần phải lo lắng về điều đó.
Nguyên nhân là do những con quái vật sống trong hồ đang hút nước từ cơn mưa màu đỏ. Mặc dù hiện tại mưa không ngớt, nhưng cũng có thời điểm trong quá khứ, không hề có một giọt mưa nào trong suốt nhiều tháng.
Bởi vậy, quái vật trong hồ đã chết rất nhiều. Vì cơn mưa cung cấp cho chúng năng lượng, nên có thể coi nó như một sự ban phước.
Tuy nhiên, với con người, đây lại là một trong những sự kiện phiền phức nhất. Không một ai có thể rời khỏi đảo, kể cả khi không có sự hiện diện của Liliyn. Mọi người chỉ có thể quanh quẩn trong phòng mình, ra phòng ăn dùng bữa rồi trở lại phòng để ngủ.
Hiiro: (Thật là lãng phí thời gian. Mình định tập luyện Văn Tự Ma Pháp nhưng trong tình trạng ma thuật bị phong ấn thế này thì chả khác gì bị giam lỏng cả.)
Lúc đầu, Hiiro rất bực bội. Nhưng rồi, cậu nhận ra tòa biệt thự có rất nhiều sách mà Silva sưu tầm. Số sách đó được Silva cẩn thận thu thập và đã khơi gợi được trí tò mò của Hiiro, nhất là những cuốn sách về lục địa Evila. Điều đó giúp Hiiro bớt chán nản trong khoảng ba ngày qua.
Ban đầu, Silva còn đưa cho Hiiro mấy cuốn sách mà chỉ có mấy lão già biến thái mới sở hữu (hay còn gọi là tạp chí người lớn). Và Hiiro đã không ngần ngại dùng chính chúng để gõ vào đầu lão.
Khi Hiiro đang nghiền ngẫm đống sách trong phòng mình, cậu nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra. Nếu là Shamoe hay Silva, họ thường sẽ gõ cửa trước khi vào. Vì vậy, Hiiro nhanh chóng đoán ra vị khách không mời này chính là chủ nhân của cả tòa biệt thự: Liliyn.
Liếc nhìn ra cửa, Hiiro nhận ra khuôn mặt mà cậu đã ba ngày chưa gặp.
Liliyn: [Nói chuyện với ta một chút.]
Vừa nói với giọng ra lệnh, Liliyn vừa hất mái tóc đỏ của mình ra sau lưng.
Hiiro: [Tôi từ chối.]
Ngay lập tức, Hiiro từ chối. Nhưng có vẻ Liliyn đã đoán trước câu trả lời của cậu nên cô cũng không tức giận, mà chỉ tiếp tục nói.
Liliyn: [Kukuku, có vẻ ngươi vẫn chẳng thay đổi chút nào nhỉ. Ý ta là cái thái độ của ngươi khi nói chuyện với ta ấy.]
Hiiro: [Tôi đang đọc sách, miễn làm phiền.]
Liliyn: [Fufu, bỏ cái đó đi. Ta muốn cho ngươi xem một thứ thú vị.]
Hiiro: [?]
Nghe thấy hai từ “thú vị”, trí tò mò của Hiiro lại bị đánh trúng.
Hiiro: [Thứ gì thú vị cơ?]
Liliyn: [Như ta đã nói, nếu muốn biết thì đi theo ta.]
Hiiro: […]
Bốn mắt nhìn nhau. Liliyn quay đi trước rồi bật ra một tiếng cười. Hiiro gập cuốn sách đang đọc dở lại và đứng dậy.
Hiiro: [Chúng ta đi đâu đây?]
Liliyn: [Đến đây.]
Hiiro đi theo Liliyn ra khỏi phòng. Tuy nhiên, khi vừa bước ra khỏi phòng khách, cậu để ý thấy có thứ gì đó đột nhiên rơi xuống chân mình. Vừa liếc nhìn bóng lưng Liliyn đang đi phía trước, cậu vừa cúi xuống nhặt vật đó lên.
Hiiro: (Đây là…)
Thứ Hiiro đang cầm trên tay trông giống như một cánh hoa bằng vàng.
Hiiro: (Golden Rose à?)
Trong trận chiến với Baron Bone Wizard mấy hôm trước, Liliyn đã ăn một bông Golden Rose. Mảnh cánh hoa này có thể đã rơi ra từ trang phục của cô. Hiiro đưa tay cất cánh hoa vào túi áo và bước nhanh để theo kịp Liliyn.
Họ đi vào một căn phòng tối lờ mờ, phòng của Liliyn.
Hiiro: (Căn phòng này trang trí quái dị thật.)
Vừa nhìn những chiếc mặt nạ và đồ trang trí kỳ dị treo khắp phòng, Hiiro khẽ nhún vai. Giữa căn phòng là một vòng tròn ma thuật lớn được vẽ dưới sàn. Phía trên vòng tròn là một chiếc giường. Liliyn đẩy Hiiro ngã ra giường, ngồi lên người cậu và bắt đầu nói.
Liliyn: [Nghe nói sở thích của ngươi là đọc sách.]
Hiiro đoán chắc thông tin này đến từ Silva.
Liliyn: [Bây giờ, ta đang giải mã một cuốn sách.]
Hiiro: [Một cuốn sách à?]
Liliyn: [Đúng vậy. Và ta cho phép ngươi được xem nó.]
Vừa nói, Liliyn vừa lôi ra một cuốn sách từ dưới người mình. Cuốn sách có bìa màu đen nhánh, không hề có tiêu đề nào được viết trên đó.
Liliyn: [Cuốn sách này ta phải dùng rất nhiều mối quan hệ mới có được. Đây, xem thử đi.]
Liliyn tung cuốn sách về phía Hiiro, cậu đưa tay lên bắt lấy và bắt đầu lật qua lật lại bìa sách. Đúng là trên bìa không hề có một dòng chữ hay tiêu đề nào, nên Hiiro không biết được bên trong viết gì.
Hiiro mở cuốn sách ra. Ngay khi nhìn thấy những gì được viết bên trong, cậu mở to mắt kinh ngạc. Nhìn thấy biểu cảm của Hiiro, ánh mắt của Liliyn sắc lại và cô cười nham hiểm.
Hiiro: [Đây là… Sao thứ này lại có ở thế giới này?]
Hiiro khẽ lẩm bẩm trong kinh ngạc. Đương nhiên, điều này là dễ hiểu, vì trong cuốn sách này chứa những từ không thể tồn tại ở thế giới này.
Hiiro: [Tiếng Nhật…]
Đúng vậy, trong cuốn sách là những chữ tiếng Nhật. Thứ ngôn ngữ có xuất xứ từ quê hương của Hiiro: Nhật Bản.
Liliyn: [Đúng như ta nghĩ.]
Nghe Liliyn nói vậy, Hiiro nhìn về phía cô. Ngay lập tức cậu cảm thấy hối hận vì những gì mình vừa buột miệng nói ra.
Liliyn: [Nhóc, ta đã nghĩ ngươi không phải người sinh ra tại Evila, nhưng thậm chí ngươi còn không phải người của thế giới này, phải không?]
Mắt Liliyn lóe lên một ánh sáng bí hiểm và một nụ cười đắc thắng.
Hiiro: (Chết tiệt, mình vừa nói cái gì vậy?)
Liliyn: [Ngươi đọc được phải không?]
Hiiro ném trả lại cuốn sách, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như tiền của mình.
Hiiro: [Cô đang nói cái gì vậy, tôi chỉ thấy bất ngờ vì độ lộn xộn của những chữ trong cuốn sách này thôi.]
Cuốn sách đúng là đầy những từ viết nguệch ngoạc. Nhưng, nhìn thấu được lời lấp liếm của Hiiro, nụ cười của Liliyn càng thêm đắc thắng.
Liliyn: [Đừng bực mình nhé.]
Vừa nói, cô vừa rút ra một bông hoa từ trong túi. Bông hoa trông giống một bông tulip, nhưng chỉ bé đến mức nằm gọn trong lòng bàn tay Liliyn.
Liliyn: [Cái này gọi là Voice Flower. Và tác dụng của nó là…]
Liliyn bắt đầu truyền ma thuật vào bông hoa. Ngay sau đó, bông hoa phát ra tiếng nói.
Voice Flower: [Đây là… Sao thứ này lại có ở thế giới này? Tiếng Nhật…]
Hiiro nắm chặt tay và khẽ nghiến răng. Cậu không ngờ mình lại bị ghi âm như thế này. Những gì cậu nghe được từ bông hoa chắc chắn là giọng của Hiiro, không thể lẫn đi đâu được. Nếu không, từ “Tiếng Nhật” sẽ không thể xuất hiện.
Hiiro: (Con nhóc này… Vậy là nó đã nhắm vào mình ngay từ đầu.)
Hiiro lườm Liliyn, nhưng cô chỉ coi nó như một cơn gió thoảng qua. Liliyn nói tiếp.
Liliyn: [Ấy ấy, không cần phải làm bộ mặt đó đâu. Ta không quan tâm ngươi là ai, cũng chẳng rảnh để làm lộ chuyện này ra. Cái ta quan tâm duy nhất là chính ngươi thôi.]
Hiiro: […]
Liliyn: [Bởi vì cái cách ngươi chẳng biết gì về thế giới này, ta đã lờ mờ đoán ra ngươi không xuất thân từ đây mà đến từ một thế giới hoàn toàn khác. Còn nữa, cái “Tiếng Nhật” đó, cả tiêu đề và nội dung của cuốn sách đều được viết bằng thứ ngôn ngữ đó phải không?]
Hiiro buộc phải công nhận Liliyn là một người rất thông minh, cậu đành tặc lưỡi vì có vẻ mình đã đánh giá sai đối thủ.
Liliyn: [Những từ đó ta chưa từng nghe thấy trong suốt cuộc đời mình hay từ bất kỳ ai ta từng gặp. Nói ngắn gọn, chúng không thuộc về thế giới này. Hơn nữa, ta có nghe nói ở Victorias, hoàng gia đã triệu hồi được những anh hùng từ thế giới khác. Vậy nhà ngươi chính là một trong những anh hùng đó?]
Liliyn vừa hỏi, mắt vừa sáng lên lấp lánh vì tò mò.
Hiiro: [Tôi chắc chắn là mình không cần thiết phải cho cô biết, phải không?]
Liliyn: [Kukuku, đương nhiên ngươi không cần thiết, ta chỉ muốn biết thôi. À mà hay thế này nhé. Ta sẽ cho ngươi một thứ, bất kể là gì, cứ đọc tên ra. Đổi lại, hãy kể về ngươi cho ta, được chứ?]
Liliyn đưa tay về phía Hiiro. Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng cậu, cậu có cảm giác mình đang chuẩn bị ký một bản hợp đồng với ác quỷ. Mặc dù đó chỉ là tưởng tượng, nhưng cũng không hẳn là sai. Người đang đưa ra đề nghị với cậu mang hình hài một cô nhóc hơn 10 tuổi, nhưng tuổi đời của cô ta, Hiiro dám cá là phải gấp đến 10 lần mình.
Nhưng, tình thế lúc này nghiêng hoàn toàn về phía Liliyn, Hiiro không có ý tưởng nào để phá vỡ thế bị động. Cậu còn bị lung lay bởi lời hứa đáp ứng bất cứ thứ gì cậu muốn. Và Hiiro bắt đầu tính đến những cách để tận dụng tối đa lời hứa của Liliyn.
Từ những gì thu thập được từ Silva và Shamoe, Hiiro hiểu Liliyn không phải là loại người hay làm lộ thông tin của người khác.
Hiiro: [Được rồi, vậy nghe thứ tôi muốn trước.]
Liliyn: [Kukuku, tốt lắm.]
Nghe những lời của Hiiro, mặt Liliyn hơi đỏ lên và cô khẽ gật đầu.
Liliyn: [Cứ nói bất cứ cái gì ngươi thích. Kể cả ngươi muốn cơ thể ta, ta cũng chấp nhận tất.]
Nghe giọng đùa cợt của Liliyn, Hiiro nheo mắt lại và trả lời.
Hiiro: [Xin lỗi, tôi không có hứng thú với một bức tường.]
Liliyn bị hạ gục chỉ bằng một đòn.
Liliyn: [Ngươi… vừa… nói… tường…]
Như hứng chịu một cú sốc nặng, Liliyn bắt đầu run lẩy bẩy.
Liliyn: [Kể cả ngươi chỉ là một tên nhóc thấp hèn… ta sẽ biến não ngươi thành cám…]
Mặc kệ lời nói của Liliyn mang đầy sát ý, Hiiro nói tiếp.
Hiiro: [Tôi muốn giấy phép vào Đại thư viện Fortuna.]
Liliyn vẫn lẩm bẩm: [Ta sẽ không thỏa mãn nếu chỉ giết hắn… Ta sẽ cho hắn thấy địa ngục trần gian là thế nào…], rồi giật mình quay sang nhìn Hiiro. [Ể, ngươi vừa nói gì cơ?]
Hiiro: [Như tôi đã nói, tôi muốn giấy phép vào Đại thư viện Fortuna, và phải là mức cao nhất.]
Liliyn: [Khi ngươi nói mức cao nhất, nghĩa là ngươi muốn xem những tài liệu ở tầng hầm 5, nơi chỉ có thể vào với sự cho phép của hoàng gia Evila á?]
Hiiro: [Đúng vậy, những cuốn sách bị cấm và những cuốn sách cổ. Có rất nhiều thứ thú vị dưới đó phải không?]
Liliyn: [Này nhóc, ta không biết mục đích của ngươi là gì, nhưng giấy phép để được tiếp xúc với tư liệu ở tầng hầm 5 gần như chỉ có thể cấp cho các thành viên hoàng gia. Kể cả nếu nó được cấp cho người ngoài, thì cũng cực kỳ hiếm.]
Hiiro: [Chính vì thế tôi mới muốn giấy phép đó.]
Liliyn: [Ngươi… Đã bao giờ ngươi bị coi là một kẻ rất hách dịch không?]
Hiiro: [Cái đó hợp với cô hơn đấy, loli tóc đỏ.]
Cả hai nhìn nhau tóe lửa như vậy mất 30 giây. Người lên tiếng trước là Liliyn.
Liliyn: [Haa… Sao ngươi lại cố đi xa đến vậy, mục đích thật sự của ngươi là gì hả?]
Hiiro: [Cô nói cái quái gì vậy? Sách là thứ để đọc, không phải thứ để cất trong bóng tối. Mục tiêu của cuộc hành trình của tôi là đọc tất cả sách của thế giới này, nhiều nhất có thể.]
Liliyn: [Hô, vậy chỉ đơn giản là tò mò à?]
Hiiro: [Vấn đề?]
Liliyn: [Không.]
Liliyn cười rạng rỡ và nói tiếp.
Liliyn: [Mong là cái trí tò mò đó của ngươi sẽ không giết ngươi vào một ngày nào đó.]
Hiiro: [Còn lâu tôi mới chết được.]
Liliyn: [Pu-! Kuhahahahahahaha! Ngươi đúng là thú vị mà. Hay là ngươi trở thành người của ta luôn đi!?]
Hiiro: [Mơ à cưng, không có đâu nhé.]
Liliyn: [Kukuku, chắc chắn sau này ngươi sẽ nghĩ khác thôi. Con người luôn thay đổi. Ta sẽ khiến ngươi quỳ gối trước ta bằng sự quyến rũ của mình.]
Hiiro: [Đến mùa quýt nhé.]
Liliyn: [Kukuku, để rồi xem.]
Nói xong, Liliyn mở tủ đầu giường. Cô lấy ra một thứ và phi về phía Hiiro. Cậu đưa tay lên đỡ lấy và nhìn nó.
Liliyn: [Đây là giấy phép. Và đúng yêu cầu của ngươi, cấp cao nhất đấy.]
Hiiro: [Cái này hả.]
Hiiro đưa ra yêu cầu và nghĩ rằng Liliyn sẽ không thể đáp ứng được, nên cậu khá bất ngờ khi nhận được giấy phép. Bởi vậy, cậu bắt đầu nghi ngờ về thân thế của người trước mặt mình.
Như Liliyn nói trước đó, tầng hầm 5 của đại thư viện chỉ dành cho thành viên trong hoàng gia Evila. Và Liliyn lại có được giấy phép. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải nghi ngờ. Liliyn ưỡn ngực ra, cười rạng rỡ tỏ vẻ tự hào.
Hiiro: (Kể cả cô ta đã nói là đáp ứng bất cứ thứ gì, nhưng mình không nghĩ cô ta làm được. Chẳng lẽ là do may mắn?)
Đại thư viện [Fortuna] đặt tại kinh đô của vương quốc Evila: Xaos. Nó chứa rất nhiều thư tịch, tư liệu, sách vở mà không một thư viện nào ở thế giới này sánh bằng. Nó còn được biết đến với cái tên [Suối nguồn tri thức]. Nếu có bất kỳ vấn đề nào một người cần tìm hiểu, câu trả lời chắc chắn có trong đại thư viện.
[Humas], [Gabranth], [Evila], [Pheom]. Đại thư viện lưu trữ sách vở tư liệu từ tất cả các lục địa. Nhưng nó cũng hoạt động theo cơ chế sử dụng giấy phép. Một người muốn vào và tìm tư liệu cần sự cho phép của giám đốc thư viện cũng như của chính quyền.
Thư viện có 2 tầng trên mặt đất và 5 tầng hầm. Cứ xuống thấp một tầng, tư liệu sách vở được lưu trữ càng quý giá, và giấy phép để đọc được chúng càng khó lấy.
Về cơ bản, với những người Evila bình thường, họ được xuống đến tầng hầm 1, nơi có những cuốn sách có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Tầng hầm 2 và 3 chỉ có thể vào được với sự cho phép của giám đốc thư viện. Còn tầng hầm 4 và 5, ngoài sự cho phép của giám đốc, còn cần sự cho phép của chính quyền, thậm chí tầng 5 chỉ dành cho hoàng gia, rất hiếm người không thuộc hoàng tộc có được giấy phép vào đó.
Tầng hầm 5 là nơi lưu trữ các tư liệu sách vở chưa bao giờ được công bố. Hiiro chắc chắn muốn đọc những cuốn sách như vậy.
Khi nghe về chuyện này, Hiiro đã bắt đầu lo lắng làm thế nào để lấy được giấy phép. Dù cậu thừa khả năng dùng Văn Tự Ma Pháp để lẻn vào, nhưng cậu vẫn thích đường đường chính chính đọc sách hơn.
Hiiro không ngờ Liliyn lại có được giấy phép, mà lại còn là cấp cao nhất. Cậu bắt đầu nghĩ một nữ thần may mắn đang ngồi trước mặt mình.
Hiiro: (Con nhóc này… à không, cô ta hơn trăm tuổi rồi còn gì… Thực sự thì cô ta là ai?)
Lần này chính Hiiro đang hành động khác với mọi khi, cậu bắt đầu cảm thấy hơi nghi ngờ về Liliyn. Và Liliyn bắt đầu nói.
Liliyn: [Theo đúng hợp đồng, ta đã đưa cho ngươi giấy phép vào Fortuna ở mức cao nhất. Giờ thì nghe yêu cầu của ta đây.]
Hiiro đưa tay lên cằm và im lặng.
Hiiro: (Tận dụng những gì mình có, nhỉ.)
Nghĩ vậy, Hiiro mở miệng trước.
Hiiro: [Nếu chỉ nghe cô nói thì được thôi.]
Liliyn nở một nụ cười tươi khi nghe Hiiro nói vậy.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn