Đêm đó, khi Hiiro đang ngủ, một tiếng gõ cửa vang lên. Cậu ra mở cửa thì thấy Silva, quản gia của biệt thự, đang đứng đó.
“Ngài Hiiro, tôi có thể nói chuyện với ngài một chút được không ạ?” (Silva)
“Được thôi, nhưng nhanh lên nhé.” (Hiiro)
“Vâng, thưa ngài!” (Silva)
Hiiro ngồi xuống ghế sofa trong khi Silva rót hai tách trà.
“Vậy, ông muốn gì nào?” (Hiiro)
“Tôi thành thật xin lỗi, thưa ngài.” (Silva)
Silva đột nhiên cúi đầu. Hiiro không hiểu ý ông ta, cậu nghiêng đầu thắc mắc.
“Ý ông là sao?” (Hiiro)
“Là về chuyện của tiểu thư ạ.” (Silva)
“Tôi nghĩ ngài đã bị ép buộc phải đồng ý.” (Silva)
“À, cái đó hả.” (Hiiro)
Nhìn từ bên ngoài, có vẻ như chính Liliyn đã ép Hiiro phải đưa cô nàng đi cùng.
“Tiểu thư là người như vậy, một khi đã quyết điều gì, tiểu thư sẽ làm mọi cách để đạt được nó.” (Silva)
“Đúng thế, tôi hiểu điều đó.” (Hiiro)
“Nhưng nếu ngài thấy phiền phức quá, ngài có thể lặng lẽ rời đi trong lúc tiểu thư còn đang say giấc.” (Silva)
“Này.” (Hiiro)
Hiiro bất ngờ lên tiếng khiến Silva khựng lại một chút.
“Sao thế ạ?” (Silva)
“Đúng là tôi chẳng có ý định đi cùng bà già... à không, con nhóc loli tóc đỏ đó. Nhưng tôi không hề bị ép làm trái ý mình, ông hiểu chứ? Mà đúng là cô ta có ép một chút thật.” (Hiiro)
“Vậy sao ạ?” (Silva)
“Yep, chúng tôi đã thỏa thuận cả rồi. Vậy nên ông chú không cần lo lắng. Hay là ông có nỗi lo riêng nào khác à?” (Hiiro)
“Nofofofo, đúng là tôi có lo lắng, thưa ngài. Nhưng tôi chỉ lo tiểu thư không biết cân nhắc đến hoàn cảnh của người khác mà áp đặt suy nghĩ của mình lên họ.” (Silva)
“Đúng thật.” (Hiiro)
“Có lẽ tính cách đó được hình thành là do tiểu thư đã sống ở một nơi hẻo lánh như thế này quá lâu.” (Silva)
“Eh, vậy à?” (Hiiro)
Về cơ bản, căn biệt thự này được dùng như một nơi để ngăn cô ấy gây rắc rối cho người khác.
“Tôi không nghĩ đó là một ý hay ho gì đâu.” (Hiiro)
“Nofofofo, mặc dù tiểu thư trông như thế, nhưng cô ấy vẫn có những mặt tốt, phải không thưa ngài?” (Silva)
Silva cười như thể một người cha đang nói về con gái mình hơn là một quản gia.
“Khi đã sống lâu như vậy, tiểu thư đã trải qua đủ cả ngọt bùi lẫn cay đắng, và nhờ thế mà tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm.” (Silva)
Đúng là để đạt tới Cấp độ 148 thì không thể là một kẻ thiếu kinh nghiệm được. Xét về kinh nghiệm sống, chắc chắn Hiiro không thể nào sánh bằng Liliyn.
“Ngoài ra, còn một lý do rất quan trọng để xây dựng biệt thự này.”
“Ồ?” (Hiiro)
“Như tôi đã đề cập trước đây, nơi này toàn những người kỳ lạ và lập dị. Ngôi biệt thự này được xây dựng để dành cho những người đã mất đi mái nhà của họ.” (Silva)
“Như cô ta hả.” (Hiiro)
“Đúng vậy, thưa ngài.” (Silva)
“Và thực ra, tôi là một Tinh Linh.” (Silva)
“...” (Hiiro)
“Thật có lỗi khi đã giấu ngài điều này, nhưng sắp tới chúng ta sẽ đồng hành cùng nhau nên đây là chuyện cần phải chia sẻ.” (Silva)
“Vậy à.” (Hiiro)
Mặc dù Hiiro đã biết trước nhờ dùng Văn Tự Ma Pháp《Dòm ngó》, cậu vẫn gật đầu, tôn trọng cảm xúc của Silva.
“Và như ngài đã biết, Shamoe là một Ma Thú. Thật khó để sống ở mảnh đất này.” (Silva)
“Tôi hiểu rồi, vậy đây là lý do cô ta xây ngôi biệt thự này.” (Hiiro)
Vừa nói cậu vừa nhìn quanh căn phòng, Silva gật đầu đồng tình.
“Mặc dù vậy, đã lâu rồi chúng tôi không có khách ghé thăm. À, còn lũ quái vật thì vẫn thường xuyên ghé thăm.” (Silva)
Silva nói với vẻ mặt đượm chút cô đơn.
“Ừm, tôi nghĩ chắc là do vị trí của ngôi biệt thự này.” (Hiiro)
Đúng là ngôi biệt thự nằm trên một hòn đảo giữa hồ. Chắc chắn có nhiều vị trí tốt hơn nơi này.
“Nofofofo, đúng vậy, nhưng tiểu thư lại rất thích cảnh vật ở đây.” (Silva)
“Tại sao?” (Hiiro)
“Bởi vì sự khác thường là sở thích của cô ấy.” (Silva)
“Con mụ đó bị ngốc à?” (Hiiro)
Hiiro thực sự nghĩ cô nàng đó mất trí hay sao ấy.
“Nofofofo, một người bình thường như tôi không thể hiểu được sở thích của tiểu thư.” (Silva)
“Không không, chỉ đơn giản là cô ta quá quái dị thôi.” (Hiiro)
Nhìn Hiiro vừa nói vừa thở dài, Silva mỉm cười.
“Nofofofo, tiểu thư rất thích cái cách nói thẳng thắn của ngài đó, ngài Hiiro.” (Silva)
“Tôi không quan tâm.” (Hiiro)
“Nofofofo, vì tiểu thư lúc nào cũng cho rằng quyết định của mình là nhất, nên cô ấy cứ ở lì đây mãi. Và đúng như dự đoán, không một ai đến cả.”
“Công nhận.” (Hiiro)
“Tiểu thư cực kỳ buồn chán. Cô ấy luôn giao cho tôi những nhiệm vụ bất khả thi để cho vui.”
“À, ra cái vụ núi Venom là vì thế à.” (Hiiro)
Nghĩ lại thì, quá rõ ràng là Silva đi đến núi Venom theo lệnh của Liliyn.
“Không chỉ có vậy đâu, thưa ngài. Nhưng rồi tiểu thư cũng chán cả trò đó.” (Silva)
“...” (Hiiro)
“Và đúng lúc đó, ngài Hiiro xuất hiện.” (Silva)
“Trùng hợp quá nhỉ.” (Hiiro)
“Không hẳn, nó còn hơn cả trùng hợp. Ngay từ đầu tôi đã có ý định mời ngài về biệt thự rồi.” (Silva)
Nghe thế, Hiiro khẽ nhíu mày.
“Ồ, thế à?” (Hiiro)
“Vâng, tôi đã nhận ra ngay lập tức rằng ngài Hiiro không hề bình thường một chút nào.” (Silva)
“Tôi hiểu rồi, kỹ năng của một Tinh Linh à. Chẳng lẽ ông thuộc tộc ‘Nhìn Thấu’ à?” (Hiiro)
“Nofofofo, đúng như tôi mong đợi, ngài đã biết trước rồi. Tôi đoán rằng ngài cũng đã từng gặp những Phoem khác rồi sao?” (Silva)
“Ờ thì, cũng dạng thế.” (Hiiro)
“Nofofofo, đáng tiếc là, tôi cũng không phải là một Tinh Linh bình thường.” (Silva)
“Hm?” (Hiiro)
“Thông thường, các Phoem không có khả năng nhìn thấu.” (Silva)
“Vậy là đúng như tôi đoán. Nếu là thật, thì ông có thể ngay lập tức nhìn ra tôi không phải người của tộc IMP, và nhận ra ngay danh tính của tôi hử.” (Hiiro)
Tinh Linh mà Hiiro từng gặp trước đây có thể nhìn thấu lớp ngụy trang nhân thú của cậu. Nếu Silva có sức mạnh tương tự, ông ta có thể đã nhìn thấu danh tính của cậu ngay từ lần đầu gặp mặt.
“Vì dòng đời xô đẩy, một kẻ quái dị như tôi đã dừng chân tại đây.” (Silva)
“Một lão già biến thái à?” (Hiiro)
“Nofofofo, như thế hơi khắc nghiệt đó ngài biết không. Nofofofo.” (Silva)
“Ờm, từ lúc tới đây, tôi đã thắc mắc rồi.” (Hiiro)
“Vậy sao? Nhưng suy cho cùng, ngài Hiiro là người đã làm cho tiểu thư đang chán nản vui vẻ trở lại đấy ạ.” (Silva)
“Này, tôi không có làm gì đâu nhé?” (Hiiro)
“Không không, ngay cả Shamoe cũng đã thay đổi. Con bé trước đây từng bị các Evila bắt nạt, nhưng giờ con bé lại có thể nói chuyện với ngài.” (Silva)
“Ông lại khen tôi quá lời rồi.” (Hiiro)
Nghe Silva nói với vẻ vô cùng nghiêm túc, Hiiro cảm thấy hơi ngượng ngùng. Để tránh gây hiểu lầm, cậu đưa tách trà lên miệng uống.
“Có vẻ tôi đã làm mất hơi nhiều thời gian của ngài.” (Silva)
“Không sao, à mà người đang đứng ở kia ổn chứ?” (Hiiro)
Một tiếng “Fueeee!” vang lên mà cả Silva và Hiiro đều nghe thấy. Silva hơi mở to mắt trong giây lát rồi mỉm cười.
“Ôi chà, em bị lộ rồi sao?” (Shamoe)
“Quá rõ ràng.” (Hiiro)
“Đó là vì...” (Shamoe)
*Kẹt kẹt kẹt*
Cánh cửa phòng lắc lư bất thường và phát ra tiếng cọt kẹt.
“Khó mà không chú ý đến cái tiếng đó được.” (Hiiro)
“Nofofofo, Shamoe, cháu vào đây được không?” (Silva)
Nghe vậy, Shamoe mở cửa và ló đầu vào phòng.
Cô bé đi ngang qua và nghe thấy giọng Silva. Cô bé định nấp ngoài cửa để nghe lén, nhưng có vẻ đã bị phát hiện từ lâu.
Khi nghe cuộc nói chuyện, Shamoe đã chạm vào cửa và làm nó rung lên. Cô bé cố gắng ngăn nó lại, nhưng chính điều đó lại khiến cô bị phát hiện.
“A-a, đó là... E-em xin lỗi vì đã nghe lén!” (Shamoe)
Shamoe cúi đầu thật sâu. Nhưng Hiiro không quan tâm lắm đến việc bị nghe lén, và cậu cũng không có ý định trách tội cô.
“Đừng lo, mà này, cô không sao chứ?” (Hiiro)
“Fuuee?” (Shamoe)
“Chúng ta sắp đến kinh đô của Evila, ở đó chắc chắn sẽ có rất nhiều người giống họ.” (Hiiro)
Shamoe đã từng phải trải qua cảm giác nhìn nhà mình bị những người Evila phá trụi. Chắc chắn cô bé không muốn gặp lại những người trông giống như vậy.
Hiiro nghĩ thế. Nhưng Shamoe lại mỉm cười.
“Cảm ơn ngài, nhưng nhà của em là ở bên cạnh tiểu thư và chú Silva. Họ đi đâu thì em cũng sẽ theo họ tới cùng.” (Shamoe)
“Nofofofo, vậy nghĩa là con bé cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi.” (Silva)
“Có vẻ vậy.” (Hiiro)
Xem ra mọi chuyện đã được thu xếp ổn thỏa, họ sẽ cùng nhau lên đường.
“Hiiro-sama, có thể hơi đường đột, nhưng với tư cách là đồng hành, xin hãy quan tâm đến em hơn!” (Shamoe)
“Đợi chút, cô nói ‘đồng hành’ là sao?!” (Hiiro)
“Mumumu, đương nhiên là Hội những người hâm mộ tiểu thư Liliyn rồi thưa ngài!” (Silva)
“...” (Hiiro)
“Đồng hành!” (Shamoe)
“...” (Hiiro)
“Đồng hà...” (Silva)
“Đủ rồi!” (Hiiro)
*BỐP!*
Silva bay vèo đi sau khi ăn một cú đá của Hiiro.
“Trời ạ, có lẽ chúng ta nên bỏ lão già này lại thì hơn.” (Hiiro)
“Fueeeee!” (Shamoe)
Shamoe vẫn luống cuống như mọi khi.
“Nofofofo, có vẻ từ giờ sẽ vui đây! Nofofofofo!” (Silva)
“Hà... tôi còn tưởng ông toi rồi chứ.” (Hiiro)
“A-a, Hiiro-sama!” (Shamoe)
“Hm?” (Hiiro)
“Sh-Shamoe cũng...!” (Shamoe)
“Ahh.” (Hiiro)
“E-em mang thêm một ấm trà nữa nhé?” (Shamoe)
Nhìn cách chào có phần hoảng loạn của Shamoe, Hiiro định mặc kệ cô bé, nhưng bất chợt...
“Fueeee?!” (Shamoe)
*Huỵch!*
“Bịch!”
Shamoe ngã sấp mặt xuống sàn. Ấm trà bay lên không trung theo một quỹ đạo tuyệt đẹp rồi đáp xuống giường.
“Awawawawawawa, e-em xin lỗi! Sh-Shamoe ngốc, baka, baka, baka!” (Shamoe)
Khi cô bé ngã xuống, hai quả dưa hấu bị lắc mạnh, và Silva nhìn chúng với một ánh mắt đầy nguy hiểm.
(Có lẽ mình nên cân nhắc việc té khỏi đây ngay đêm nay thì hơn. -_-)
Khi nghĩ đến việc sắp tới ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh ồn ào này, Hiiro cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa đè lên đầu mình.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa