Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 169: CHƯƠNG 169: GIỜ THÌ, LÊN ĐƯỜNG NÀO!

“Giờ thì, đi nào!”

Hôm sau, Liliyn nhảy tưng tưng như một cô bé sắp được đi dã ngoại. Cô nàng vừa chỉ tay sang bờ bên kia, vừa ngoái lại nhìn những người còn lại.

Đúng như Liliyn dự đoán, cơn mưa đỏ đã tạnh hẳn từ nửa đêm. Bầu trời hôm qua còn xám xịt, mưa rơi xối xả, thì hôm nay đã quang đãng không một gợn mây, trong xanh và ngập tràn nắng vàng.

Ngay khi trời hửng nắng, cả nhóm bắt đầu chuẩn bị thuyền để sang bờ bên kia. Liliyn lúc này đang phấn khích tột độ. Tuy đây không phải lần đầu tiên cô nàng đi xa, nhưng đây là lần đầu tiên cô có một lý do chính đáng để rời khỏi nơi này. Nói cách khác, trước đây chưa từng có điều gì đủ thú vị để thôi thúc cô rời khỏi hòn đảo nhỏ bé này.

Nhưng lần này, sự xuất hiện của vị khách bất thường tên Hiiro đã thay đổi tất cả. Ban đầu, cô nàng đã tìm mọi cách để moi thông tin từ Hiiro, thậm chí còn tính đến việc dùng vũ lực. Nhưng sau cuộc trò chuyện hôm qua, Liliyn nhận ra rằng đi theo và khám phá về cậu ta từng chút một sẽ thú vị hơn nhiều.

Liliyn chưa từng có cảm giác này bao giờ, nên cô có chút bối rối, nhưng đồng thời cũng cảm thấy thật dễ chịu. Và để tận hưởng cảm giác này lâu hơn, cô quyết định sẽ đi cùng Hiiro để tận mắt chứng kiến mục đích thực sự trong chuyến hành trình của cậu.

Hiiro: “Cô đi thì cũng được thôi, nhưng tòa biệt thự này thì sao? Dù thế nào đi nữa thì cô cũng phải bỏ nó lại chứ?”

Nhưng Liliyn đáp lại lời Hiiro bằng đôi mắt mở to kinh ngạc.

Liliyn: “Ngươi nói gì vậy? Rõ ràng là chúng ta sẽ mang nó theo mà?”

Hiiro: “Hả?”

Hiiro ngoáy tai, nghĩ rằng mình nghe nhầm hoặc chính cô nàng đã nói sai. Cậu hỏi lại.

Hiiro: “N-Này, cô vừa nói gì cơ? Cô bảo là mang cả tòa biệt thự theo á?!?”

Liliyn: “Phải, đây là tài sản của ta. Ta không có ý định để bất cứ ai bén mảng đến nó đâu.”

Vậy là cậu không nghe nhầm. Nhưng giờ Hiiro lại bắt đầu nghi ngờ sự tỉnh táo của Liliyn. Một tòa biệt thự là bất động sản cơ mà. Nó đâu phải thứ có thể xách đi dễ dàng như vậy. Ai mà nói mang cả tòa biệt thự theo thì chỉ có thể là kẻ điên.

Hiiro: “Này, đầu óc cô có bình thường không đấy?”

Liliyn: “Hừ, không biết thì im đi. Silva, làm đi.”

Silva: “Vâng, thưa tiểu thư.”

Nói rồi, Silva bước đến trước biệt thự, quỳ một gối và đặt hai tay xuống đất.

Hiiro: “Ông định làm gì vậy?”

Liliyn: “Kukuku, cứ xem đi, sắp có trò hay rồi đây.”

Liliyn mỉm cười thích thú. Hiiro nhìn theo và quan sát hành động của Silva.

Silva: “Vậy tôi xin phép bắt đầu. Dark Gate (Cổng Bóng Đêm)!”

Ngay khi Silva niệm chú, một thứ màu đen bắt đầu lan tỏa từ tay ông. Nhìn kỹ thì đó là một cái bóng.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt...

Bóng đen lan rộng, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khuôn viên biệt thự. Và rồi, tòa nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Hiiro: (Này, này... Thật luôn à?)

Tòa biệt thự khẽ nghiêng mình rồi từ từ chìm xuống. Nó đang bị bóng tối nuốt chửng. Trong nháy mắt, cả tòa biệt thự đã biến mất vào trong bóng đen, chỉ để lại một khoảng đất trống trơn.

Liliyn: “Hừm, lão quản gia này vẫn hữu dụng như mọi khi.”

Liliyn khoanh tay, gật đầu hài lòng.

Hiiro: (Hiểu rồi. Nếu mình nhớ không nhầm, Silva là một [Spirit of Darkness]. Chắc đó là ma thuật đặc trưng của ông ta. Vậy là họ có thể mang theo bất cứ thứ gì nhỉ?)

Và có vẻ như Silva có thể lấy nó ra bất cứ lúc nào ông muốn.

Hiiro: (Đúng là một ma thuật tiện lợi. Xem ra mình vừa được chứng kiến một thứ rất hữu ích.)

Khi sử dụng Văn Tự Ma Pháp, Hiiro cần phải hình dung ra hiệu ứng của từ ngữ. Giờ đây, khi đã tận mắt chứng kiến ma thuật của Silva, cậu tin chắc mình có thể tái tạo một phép thuật tương tự bằng một từ thích hợp.

Hiiro: (Từ ‘Lưu trữ’ chăng? Ok, để sau thử vậy.)

Cùng lúc đó, Silva đã hoàn thành nhiệm vụ. Ông quay sang nói chuyện với Shamoe, người vừa trở lại.

Silva: “Shamoe à, chú rất tiếc về khu vườn của cháu.”

Những bông hoa và cây cối trong vườn của Shamoe cần được chăm sóc cẩn thận. Nếu bị bỏ mặc, chúng chắc chắn sẽ héo úa. Ma thuật của Silva tuy rất tiện lợi, nhưng lại không có chức năng duy trì nhiệt độ hay bảo quản đông lạnh.

Shamoe: “Không sao đâu ạ. Cháu đã chào tạm biệt các bạn ấy rồi.”

Có vẻ như cô bé đã nói lời tạm biệt với những bông hoa mình hằng chăm sóc.

Silva: “Vậy sao? Thế thì chú yên tâm rồi.”

Shamoe: “Vâng!”

Liliyn: “Này hai người! Xong việc rồi thì nhanh lên! Silva, chuẩn bị thuyền sang bờ bên kia đi!”

Silva: “Vâng, thưa tiểu thư.”

Nói xong, ông lại đến gần mép nước và sử dụng ma thuật như lúc nãy. Nhưng lần này, thay vì cất giữ đồ vật, ông lại lấy ra một chiếc thuyền. Chiếc thuyền mà Hiiro và Silva dùng lúc trước đã bị cơn mưa đỏ phá hủy hoàn toàn.

Liliyn: “Được rồi, tất cả lên thuyền nào!”

Với tâm trạng phấn khởi, Liliyn nhanh chóng bước lên thuyền, theo sau là Silva. Dù thuyền khá lớn, nhưng vì có cả Mikazuki nên bốn người và một con chim chỉ vừa đủ chỗ.

Sau khi xác nhận mọi người đã ngồi ổn định, Silva dùng một mái chèo lớn đẩy thuyền rời bờ. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ đó là một công việc nặng nhọc. Nhưng với Silva, một [Spirit] cấp 80, ông không hề đổ một giọt mồ hôi hay biến sắc.

Thông thường, tộc [Pheom] là một chủng tộc yêu chuộng hòa bình và thường né tránh xung đột. Quan trọng hơn, họ chủ yếu sử dụng ma thuật trong các công việc thường ngày. Vì vậy, thể chất của họ rất yếu so với các chủng tộc khác.

Nhưng Silva đã đạt đến cấp 80, nên các chỉ số của ông chắc chắn cũng cao tương xứng, bao gồm cả [STR]. Đó là còn chưa kể đến việc chèo thuyền trên một cái hồ chứa đầy thứ nước nặng trịch từ cơn mưa đỏ. Vậy mà Silva vẫn ung dung chèo thuyền như không có gì xảy ra.

Một lúc sau, bốn người và một con chim đã cập bến bờ bên kia mà không gặp trở ngại nào.

Liliyn: “Được rồi, đích đến là kinh đô của Evila, Xaos, phải không? Ngươi quyết định đi đường nào chưa?”

Hiiro: “Chưa, tôi cũng chẳng quan tâm đi đường nào. Mục tiêu của tôi là khám phá Quỷ Giới. Hơn nữa, Xaos không phải đích đến cuối cùng, nó chỉ là một điểm dừng chân trong chuyến hành trình của tôi thôi.”

Liliyn: “Hả, vậy là ngươi đi mà không có kế hoạch gì hết à? Chán phèo.”

Hiiro: “Ngay từ đầu đây đã là một chuyến du hành tự do rồi, làm gì có thứ gọi là ‘kế hoạch’ ở đây.”

Thái độ của Liliyn khiến Hiiro bực mình. Cậu thực sự muốn vặn lại Liliyn, nhưng đành nhịn vì biết tỏng cô nàng rất thích chọc tức mình.

Liliyn: “Hừm. Nói cách khác là ngươi không vội, đúng không? Ta có vài nơi muốn đến, hay là chúng ta ghé qua đó đi?”

Hiiro cũng không phản đối. Vì Quỷ Giới là một nơi hoàn toàn xa lạ, cậu cũng muốn khám phá và tìm hiểu về nó càng nhiều càng tốt.

Nhưng khi cậu tò mò hỏi Liliyn định đi đâu, cô nàng cười ranh mãnh và nói.

Liliyn: “Làng của tộc [Imp].”

Hiiro: “…”

(Con nhóc này tính chơi khăm mình đây mà!) Hiiro bắt đầu bực bội. Mặc dù hiện tại cậu đang mang hình dạng của tộc [Imp], bản chất cậu lại là con người. Nếu đến làng của tộc [Imp], sớm muộn gì cậu cũng sẽ gặp rắc rối.

Chắc chắn Liliyn biết tỏng chuyện này nên mới cố tình đề nghị như vậy. Hiiro lườm Liliyn bằng ánh mắt tóe lửa. Thấy vậy, Liliyn phá lên cười.

Liliyn: “Kukuku, đùa thôi, đùa thôi. Chỉ là một trò đùa nho nhỏ của một thiếu nữ xinh xắn đáng yêu thôi mà.”

Hiiro: “Thiếu nữ? Cô đang nói ai thế?”

Dù Hiiro cố không gọi thẳng Liliyn là ‘bà già’, cô nàng vẫn hiểu cậu đang ám chỉ điều gì.

Liliyn: “Ngươi vừa nói cái gì hả!?”

Trán cô nàng nhăn lại vì tức giận.

Silva: “Thôi nào hai vị, hay là chúng ta thỏa thuận thế này nhé?”

Hiiro và Liliyn: “Hửm?”

Cả hai cùng quay sang nhìn Silva.

Silva: “Đầu tiên, chúng ta sẽ đến khu dân cư gần nhất. Sau đó, cứ di chuyển đến những làng mạc lân cận trên đường đi, cho đến khi chúng ta tới được Xaos.”

Hiiro và Liliyn lườm nhau một cái, rồi cả hai cùng thở dài và nhún vai.

Hiiro: “Vậy cũng được.”

Liliyn: “Này! Đừng có mà ra lệnh cho ta! Ta là chủ nhân của ngươi đấy!”

Hiiro: “Mơ đi, Aka-Loli. Cô mà là chủ nhân của tôi á?”

Liliyn: “Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?”

Hiiro: “Cô nói cái quái gì thế hả, đồ lùn?”

Liliyn: “Cái gì?! Ngươi nói ai lùn hả!?”

Shamoe: “Feeee!”

Silva: “Nofofofofo!”

Mikazuki: “Kui kui kui!”

Nhìn hai người họ cãi nhau ỏm tỏi, Shamoe chỉ biết bối rối lắp bắp ‘Awa awa’, còn Silva thì chỉ mỉm cười vui vẻ. Bên cạnh đó, Mikazuki cũng kêu lên vui sướng vì cuối cùng cũng được tiếp tục lên đường sau hơn một tuần mắc kẹt trên đảo.

Hiiro, cùng với những người bạn đồng hành mới, tiếp tục cuộc hành trình hướng đến kinh đô Xaos của Quỷ Giới. Nhưng cậu không hề hay biết, một thảm kịch sắp sửa ập xuống thành phố đó. Và cậu, sẽ trở thành nhân tố then chốt để giải quyết nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!