Tại kinh đô [Victorias], một lễ hội đang được tổ chức để chúc mừng sinh nhật của nhà vua Rudolph van Strauss và công chúa Lilith. Thật tình cờ khi hai người lại sinh cùng ngày, cùng tháng.
Tuy gọi là lễ hội nhưng nó không đủ lớn để được tổ chức trên quy mô toàn quốc. Thực chất, nó chỉ là một bữa yến tiệc diễn ra trong phạm vi hoàng cung. Những người tham dự đều là những nhân vật quan trọng, có địa vị cao trong xã hội Victorias.
Đương nhiên, hoàng tộc có mặt đầy đủ. Danh sách khách mời còn có các tác giả, họa sĩ, đầu bếp, nhạc sĩ và cả những nhà thám hiểm lừng danh. Tất cả những người tham gia bữa tiệc đều là người nổi tiếng.
Taishi: [Chúc mừng nhé, Lilith!]
Người vừa cất tiếng gọi Lilith là Aoyama Taishi, vị anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác với trọng trách gánh vác vận mệnh của thế giới này, và cũng là người vừa phải liên tục chào hỏi khách mời đến mướt mồ hôi.
Lilith: [A, Taishi-sama!]
Lilith vui mừng rảo bước, nụ cười rạng rỡ nở trên môi như thể mọi mệt mỏi đều tan biến. Dù bình thường Lilith không trang điểm, nhưng trong những dịp quan trọng thế này, cô vẫn điểm trang một chút.
Phong cách trang điểm của Lilith trông rất tự nhiên và vô cùng hợp với cô. Taishi vốn đã thấy cô dễ thương hằng ngày, nhưng hôm nay, cậu gần như nín thở trước vẻ đẹp yêu kiều được tô điểm thêm ấy.
Taishi: (Uầy, cưng xỉu!)
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Lilith khi cô đang bước nhanh về phía mình như một chú cún con, Taishi thật sự muốn ôm chầm lấy cô. Nhưng, cậu không thể làm thế. Mà kể cả nếu cậu dám, cô gái đang đứng cạnh chắc chắn sẽ cho cậu một trận ra bã.
*THỤC*
Taishi: [Hự!]
Cậu bất chợt cảm nhận một lực thúc mạnh vào sườn. Khi nhìn sang, cùi chỏ của cô gái ấy đang thúc vào sườn cậu.
Taishi: [Ư... Chika, cái gì vậy?]
Đúng vậy, cô gái đó, cũng như Taishi, là một anh hùng được triệu hồi, Suzumiya Chika. Cô có mái tóc ngắn màu nâu, nước da hồng hào khỏe mạnh và một thân hình mảnh khảnh. Cô đang mặc một chiếc váy sườn xám xẻ tà. Nó rất hợp với Chika.
Nhưng, cô gái đó đang thúc cùi chỏ vào sườn Taishi.
Chika: [Không có gì. Chỉ là cái ánh mắt biến thái của cậu khi nhìn Lilith làm tớ ngứa mắt, phải cảnh báo chút thôi.]
Taishi: [Đấy mà gọi là cảnh báo á? Bạo lực thì có! Và hơn hết tớ không có nhìn cô ấy với ánh mắt biến thái!]
Chika: [Không nhìn á? Hửm?]
Taishi: [Ừ thì...]
Nhìn bộ váy hồng của Lilith, phần ngực được che không hết, mặt Taishi đỏ lên, và cậu trả lời Chika khi đang liếc sang phía Lilith. Nhận ra Taishi đang dán mắt vào đâu, Chika liền giơ hai ngón tay chọc thẳng vào mắt cậu.
Taishi: [ÁI!]
Lilith: [T-Taishi-sama!?]
Chika: [Hứ! Cậu ta đáng bị như vậy!]
Lilith vội vàng đỡ Taishi, người đang vừa la oai oái vừa ôm mắt.
Có hai người khác đang quan sát ba người họ từ phía xa. Đó là hai cô gái cũng bị triệu hồi đến với danh hiệu anh hùng. Một người với bộ ngực khủng mặc một chiếc váy màu vàng, Minamoto Shuri. Người còn lại mặc một chiếc váy màu xanh đậm và đang bưng một đĩa đầy ắp thức ăn là Akamori Shinobu.
Shinobu: [Nyahaha, Taishi-chi ăn hành trông đau phết nhỉ.]
Cô vừa nói vừa đưa thức ăn vào miệng như thể chuyện đó không liên quan tới mình.
Shuri: [Ừm, Taishi-kun cũng có lỗi mà.]
Shinobu: [Cậu nghĩ vậy à? Dù sao thì tớ cá là cuộc chiến giành Taishi-chi sẽ rắc rối lắm đây.]
Shuri: [C... chắc thế.]
Shinobu: [Nè, cậu chắc là không ra đó cũng ổn chứ, Shuri-chi?]
Shuri: [Eh? T-tớ á? K... không, tớ đang...]
Shuri nhìn về phía ba người kia. Có vẻ Taishi đang bị hai cô gái bao vây và mắng mỏ.
Shuri: [Tớ... không đủ can đảm để chen vào đâu.]
Shinobu: [Nyahaha, tớ cá là phải có dũng khí đặc biệt mới chen chân vào đó được.]
Shinobu hiểu rằng một người trầm tính như Shuri không thể nào nhảy vào quang cảnh hỗn loạn kia. Shuri chắc chắn có tình cảm với Taishi, nhưng cô ấy lại không thể hành động trực diện như Lilith và Chika. Quan trọng hơn, nếu được hỏi sẽ làm gì để giành lấy Taishi khi phải đối đầu với chính bạn mình, Shuri không chắc mình sẽ trả lời thế nào.
Hiểu được suy nghĩ của bạn mình, Shinobu cười tươi và nói.
Shinobu: [Hahaha, những người đang yêu thú vị thật.]
Shuri: [Ể? Cậu vừa nói gì à?]
Shinobu: [Nope! Không có gì!]
Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Taishi, Chika và Lilith đi về phía Shuri và Shinobu. Taishi lúc này trông phờ phạc như người mất hồn.
Shinobu: [Làm tốt lắm, Taishi-chi!]
Taishi: [Nếu cậu rảnh rỗi đứng xem thì ra giúp tớ một tay đi chứ.]
Shinobu: [Còn lâu nhé, đang vui mà, sao tớ phải phá đám chứ!?]
Taishi: [Cậu đúng là...]
Vừa nhìn Taishi rũ rượi vì mệt mỏi, Shinobu vừa cười lớn. Bất chợt, một người huých vào Taishi.
Taishi: [Ui da!?]
Taishi chúi người về phía trước, nhưng cậu nhanh chóng dồn lực xuống chân, giữ lại được thăng bằng. Nhưng người va vào cậu thì không được như vậy, người đó mất thăng bằng ngã sõng soài.
???: [X... xin lỗi anh bạn trẻ! Lỗi do sự hậu đậu của tôi.]
Người đó vừa nói vừa lúi húi tìm kiếm thứ gì đó trên sàn.
Taishi: [Ể? À không, tôi không sao, nhưng có chuyện gì không ổn à?]
Taishi vừa nói vừa nhìn xuống người vừa va vào mình. Nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ là một nam giới vì anh ta đang mặc một bộ vét tuxedo.
Shinobu: [Có vấn đề gì à?]
Shinobu cũng lên tiếng hỏi.
???: [À à, tôi bị rơi mất kính nên không nhìn thấy gì cả.]
Nghe vậy, mọi người xung quanh cũng bắt đầu giúp người đó tìm kính.
Chika: [A, có phải cái này không?]
Tìm thấy cặp kính, Chika đưa nó cho người kia. Anh ta liền cúi đầu cảm ơn rối rít.
???: [Rất cảm ơn các bạn, các bạn vẫn giúp tôi dù tôi là người va vào, cảm ơn nhiều lắm!]
Taishi: [Không không, chỉ là giúp đỡ nhau khi cần thôi mà.]
Vừa nói, Taishi vừa dò xét người đàn ông. Mái tóc xanh dài đến ngang vai. Phần mái rủ xuống che hết mắt. Kể cả khi anh ta đeo một cặp kính gọng tròn dày cộp, người đối diện vẫn không thể nhìn được mắt anh ta. Về tuổi tác, có vẻ anh ta không hơn các anh hùng là bao.
???: [Ây da, các bạn thật sự giúp tôi nhiều quá, mà cậu ổn chứ chàng trai?]
Anh ta gãi đầu cười vui vẻ. Và anh ta lại cúi đầu một lần nữa như để xin lỗi vì đã va vào cậu.
Taishi: [Không sao, tôi ổn thật mà.]
???: [Nếu vậy thì may quá.]
Lilith: [À thì...]
Lilith lên tiếng chen vào giữa cuộc đối thoại của họ.
Taishi: [Hửm? Sao vậy Lilith?]
Lilith: [K... không, à... anh có phải là Nazaar-san không?]
Nghe Lilith nói, Chika hơi nhướng mày tò mò.
Taishi: [Cậu biết anh ấy à?]
Nghe Taishi hỏi, Lilith đưa tay lên cằm và nói.
Lilith: [À không, tớ chỉ nghe nói đến anh ấy thôi, vậy nên...]
Shinobu: [Người nổi tiếng à?]
Lilith gật đầu trả lời thắc mắc của Shinobu.
Lilith: [Đúng vậy phải không, Nazaar-san?]
Nghe vậy, nam thanh niên vẫn giữ im lặng cho đến lúc này đột nhiên cười lớn.
Nazaar: [Ây dà, vì tôi ít khi tham gia mấy sự kiện kiểu này, tôi không nghĩ là có ai nhận ra mình được đấy.]
Anh ta vừa gãi đầu vừa nói.
Nazaar: [Đúng vậy, tôi là Nazaar. Nazaar Skride. Rất vui được gặp các bạn trẻ.]
Nazaar đưa tay ra. Lilith đưa cả hai tay ra bắt lấy và nói.
Lilith: [Thật vinh dự được gặp anh.]
Taishi: [Này, không phiền nếu cậu giới thiệu bọn tớ chứ, Lilith?]
Lilith: [A, xin thứ lỗi! À, vị này là Nazaar Skride-san. Anh ấy được công nhận là họa sĩ nổi tiếng của Victorias.]
Nazaar: [Không không, nổi tiếng thì có thể nhưng thần không dám nhận đến mức đó đâu, thưa công chúa.]
Lilith: [Có phải anh được phụ hoàng mời đến không ạ?]
Nazaar: [Vâng thưa công chúa. Năm ngoái thần cũng nhận được thư mời nhưng do bận quá nên không đến được.]
Lilith: [Ồ, vậy sao.]
Nazaar: [A, chết thật thần quên mất, chúc mừng sinh nhật công chúa!]
Vừa nói Nazaar vừa cúi đầu. Lilith cũng đáp lễ bằng một nụ cười vui vẻ, tay khẽ nâng vành váy dạ hội lên và cúi chào lại.
Lilith: [Cảm ơn khanh đã dành thời gian đến chúc mừng sinh nhật ta và phụ hoàng. Khanh cứ tự nhiên như ở nhà nhé.]
Vừa chuyển sang chế độ Công chúa, Lilith nói một cách lịch sự theo đúng nghi thức khi chào hỏi khách.
Nazaar: [Dù thần rất vui khi được gặp công chúa tại đây, nhưng giờ thần có việc phải giải quyết nốt.]
Lilith: [Vậy là khanh phải đi luôn sao?]
Nazaar: [Đáng tiếc nhưng đúng là như vậy, thưa công chúa.]
Lilith: [Vậy sao... Dù sao thì ta rất vui khi khanh đã đến đây. Trời cũng đã tối rồi, khanh đi bảo trọng nhé.]
Nazaar: [Haha, rất vinh hạnh cho thần. Giờ thần xin phép.]
Nói xong, Nazaar xoay gót bước đi nhanh chóng.
Taishi: [Anh ta nổi tiếng vậy sao?]
Lilith: [Vâng, Taishi-sama. Tất cả các bức tranh của anh ấy đều rất đẹp. Anh nhìn kia kìa, đó là một bức tranh của anh Nazaar.]
Vừa nói Lilith vừa chỉ vào một bức tranh được treo trên tường của lâu đài.
Bức tranh vẽ cảnh một nữ thần được vây quanh bởi các thiên thần đang thổi sáo. Động vật và con người như thể đang nhảy múa xung quanh nữ thần và các thiên thần.
Lilith: [Bức tranh đó vẽ lại hình ảnh của Thiên đường. Khi phụ hoàng vừa nhìn thấy nó, ông đã ngay lập tức thích mê. Và giờ thì nó được mang về đây sau khi chủ cũ dâng tặng lên phụ hoàng.]
Taishi: [Wow, nhìn bức tranh có cảm giác ấm áp thật nhỉ. Mọi người đều trông rất hạnh phúc, khiến mình cũng có cảm giác giống như họ.]
Lilith: [Đúng vậy. Hơn nữa, anh Nazaar còn là một người đa tài, anh ấy còn viết cả sách tranh nữa.]
Taishi: [Thật à?]
Lilith: [Khi mình còn bé, mình thường xuyên đọc cuốn "Món Quà Của Những Ngôi Sao". Mình vẫn cất giữ quyển sách đó cho đến tận bây giờ đấy.]
Shinobu: [Nó viết về cái gì thế?]
Có vẻ tính tò mò của Shinobu đã được khơi dậy nên cô bắt đầu hỏi.
Lilith: [Đó là một câu chuyện tuyệt vời.]
Và Lilith bắt đầu kể lại câu chuyện cũ.
Trên bầu trời đêm có hàng ngàn ngôi sao. Những ngôi sao luôn luôn du hành qua vô vàn thế giới khác nhau. Trong số đó, có một ngôi sao chỉ chú tâm đến một thế giới duy nhất. Ở thế giới đó, rất nhiều người sinh sống.
Rồi một ngày, thế giới đó bị một trận hạn hán nghiêm trọng, thế giới vốn xanh tươi trù phú nay chỉ còn là một màu cát vàng bỏng rát. Cây lương thực không thể mọc nổi. Người dân sống ở đó phải đi lang thang trong cơn đói cồn cào. Ngôi sao động lòng trắc ẩn trước số phận của thế giới ấy, nên nó quyết định đáp xuống đó với hình dáng của một con người.
Vì những người đang khốn khổ vì nạn đói, ngôi sao gieo xuống một hạt mầm được biết đến với cái tên [Hạt Mầm Sao]. Và vì một lý do nào đó, xung quanh khu vực hạt mầm được gieo xuống, vô vàn loài cây lương thực, rau củ và cây ăn trái bắt đầu đâm chồi nảy lộc và sinh trưởng rất nhanh.
Chẳng mấy chốc, cả sa mạc đã được phủ lên một tấm thảm xanh mướt. Những người ở thế giới đó vui mừng khôn xiết và cảm tạ ngôi sao đã giúp họ. Mọi người đều có thể ăn no, nạn đói được giải quyết.
Nhưng, thứ được biết đến với tên gọi [Hạt Mầm Sao] cũng chính là sinh mệnh của ngôi sao. Để cứu lấy sự sống cho những người trên thế giới đó, ngôi sao đã đánh đổi chính sinh mệnh của mình.
Người dân vô cùng cảm kích trước hành động của ngôi sao. Họ dựng tượng của ngôi sao. Sự thịnh vượng của thế giới đó được đảm bảo. Và từ đó, họ xây dựng nên một thế giới tuyệt vời, nơi tất cả mọi người có thể cùng giúp đỡ, sống hòa thuận với nhau.
Shinobu: [Ngôi sao đó quả là một người tốt nhỉ. À không, ta cũng đâu biết được ngôi sao già hay trẻ đâu nhỉ?]
Mặc dù Shinobu tự bắt lỗi chính mình, nhưng có vẻ cô cũng rất thích câu chuyện này. Shinobu cảm thấy có gì đó rất ấm áp trong lòng.
Lilith: [Ừ, mình cũng rất thích câu chuyện này. Thậm chí lớn thế này rồi nhưng thi thoảng mình vẫn lôi ra đọc lại mà.]
Taishi: [Vậy ra cuốn sách đó là do Nazaar viết à...]
Taishi nói với vẻ thán phục.
Chika: [Nếu nói về Taishi thì cậu ta đến viết chữ cũng chẳng nên hồn đâu.]
Taishi: [Này Chika, từ lúc nãy đến giờ cậu có ý gì mà toàn đá xoáy tớ thế hả?]
Chika: [Là vì cậu đấy... tớ đã phải cố gắng lắm mới dám mặc bộ váy này...]
Taishi: [Hả, cậu vừa nói gì cơ?]
Chika: [Không có gì hết! Đồ Taishi ngốc!]
Taishi: [Áiiii!]
Chika dẫm mạnh vào chân Taishi.
Taishi: [Cái quái gì thế, Chika!?]
Chika: [Tớ KHÔNG quan tâm nữa!]
Taishi: [Tớ chính thức không hiểu cái quái gì luôn ấy!]
Nhìn hai người, Shinobu vừa cười vừa nghĩ.
Shinobu: (Không ổn rồi, Chika-chi ơi. Khen trang phục của người khác là một kỹ năng cao cấp đấy, mà tên Taishi ngố tàu của chúng ta thì còn lâu mới lĩnh hội được.)
Chika chỉ muốn Taishi ấn tượng với thân hình của cô trong bộ váy sườn xám. Nhưng cậu ta không chỉ vô tình lơ đẹp cô mà còn chỉ chú ý đến Lilith. Thấy thế, Chika cảm thấy mất kiên nhẫn, và cuối cùng là những hành động đậm chất "tsundere" như vừa rồi.
Ai cũng hiểu, chỉ mình Taishi không hiểu. Lilith và Shuri cũng chỉ biết cười trừ trước tình huống đó.
Từ phía sau những cây cột trụ của lâu đài, một người đang nhìn về phía các anh hùng và công chúa. Đó là Nazaar, người vừa mới nói chuyện với họ.
Nazaar: (Vậy ra đó là các Anh Hùng à? Cuối cùng cũng được diện kiến rồi.)
Cặp kính của Nazaar lóe lên khi anh ta nhìn năm người kia. Nhưng ngay lập tức, anh ta cảm nhận được ai đó đang nhìn mình chằm chặp. Sau khi nhận ra người đang nhìn là ai, thay vì bỏ đi, anh ta nhìn lại về phía đó.
Nazaar: (Yên tâm đi, tôi sẽ không hành động nếu không có chuyện gì xảy ra đâu.)
Sau khi giao tiếp bằng mắt, có vẻ người đang nhìn đã hiểu ý của Nazaar và quay đi.
Nazaar: [Haha, lão Judom đó tuy đã qua thời đỉnh cao nhưng vẫn sắc bén thật.]
Người vừa giao tiếp bằng ánh mắt với Nazaar là [Guild Master] của vương quốc này: Judom Lankars. Ông cũng được mời đến buổi tiệc sinh nhật.