"Gần đây kết giới đã không còn hiệu nghiệm nữa. Con Desert Tortoise sẽ nổi điên chỉ vì một động thái nhỏ. Một khi nó đã điên lên thì cả vùng này sẽ phải chịu trận trong một thời gian. Nếu dân làng cứ mặc kệ, có khả năng nó sẽ mò đến đây để trút giận. Vì vậy, những người có thể chiến đấu nhận nhiệm vụ dụ nó đến khu vực khác, nhưng..." - Shivan giải thích.
"Các người đã thất bại vài lần, và tóm lại là vậy chứ gì."
Nghe những lời của Shivan, Hiiro dường như đã hiểu ra. Khả năng cao là con quái vật vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của bộ lạc, nên họ cố gắng dụ nó đi hướng khác. Mặc dù có vẻ như tộc [Ashura] đang làm rất tốt, nhưng con quái vật, dù đang ngủ say, vẫn biết rõ là nó đang bị tấn công.
"Đúng vậy. Mặc dù lão có nói là có nhiều lý do khác nhau, lý do chính là dân làng không muốn rời khỏi Rigund. Tất cả mọi người đều đồng quan điểm này." - Shivan nói.
"Nhưng nếu ông nghĩ về tương lai của bộ lạc, thì quyết định này không phải là quá sai lầm sao?"
Jinwu sau khi nghe thấy lời nói của Hiiro, gã liếc nhìn cậu với ánh mắt giận dữ, nghiến răng ken két. Đứng chắn trước mặt gã, Camus mở miệng.
"Vâng... như anh nói... đúng là vậy. Nhưng... cha là gia đình."
"Vậy để tôi hỏi. Cha cậu đã bị con Desert Tortoise đó ăn thịt, đúng không? Dù một trong những khả năng của nó là biến đổi thành hình dạng cha cậu, thì nó cũng chỉ là giống ông ấy mà thôi. Cậu tin rằng cha cậu còn sống ư?"
"Cái đó..."
Camus cúi gằm mặt xuống, đôi mắt lộ vẻ tuyệt vọng.
"Hơn nữa, không phải cha cậu cũng đã nói rồi sao? Rằng ông ấy giao cả bộ tộc lại cho cậu. Và giờ, người đang đẩy bộ lạc vào nguy hiểm lại chính là cậu, tù trưởng của [Ashura]."
"Mày thì biết cái quái gì, thằng khốn!?"
Jinwu gầm lên, rút thanh Shamshir của mình ra và lao thẳng đến chỗ Hiiro.
"Im đi."
Vừa dứt lời, Hiiro chỉ tay về phía gã, và một thứ gì đó bay ra. Thứ vừa được bắn ra, đương nhiên, là một ký tự.
Gã lập tức đứng sững tại chỗ. Không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, gã ngỡ ngàng. Dù cố gắng hết sức, gã cũng không thể cử động bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể. Cảm giác này không phải tê liệt, mà giống như bị đóng băng hơn.
Ký tự Văn Tự Ma Pháp 【止】 (Ngưng) vừa lóe lên, ngay lập tức, mọi chuyển động trong phạm vi đó đều ngưng đọng hoàn toàn. Quả là pro quá đi
Dùng Văn Tự Ma Pháp, Hiiro đã tước đoạt ‘chuyển động’ của gã. Trong khi những người khác đờ mặt ra, không hiểu Hiiro vừa làm gì, Liliyn nhìn cậu với vẻ thích thú, "Hô hô."
Mặc dù cậu thường không dùng Văn Tự Ma Pháp cho những tình huống thế này, tâm trạng Hiiro hiện đang không được tốt. Sau khi nghe xong câu chuyện của Shivan, cậu cảm thấy không thoải mái chút nào. Vì vậy, cậu đã hành động mà không nghĩ tới hậu quả.
Lý do cậu cảm thấy như vậy có thể là vì thật sự cậu cũng chẳng cần quan tâm đến vấn đề hiện giờ của tộc [Ashura]. Ngay cả Hiiro cũng thấy thất vọng vì cái cảm giác ‘không chắc chắn’ này của mình.
"Này, phái song kiếm."
Hiiro gọi Camus.
"Sao không từ bỏ cái kiểu sống tồi tàn này đi? Hay là cậu, không... hay là các người không nghĩ đến việc tộc [Ashura] sẽ hoàn toàn tuyệt diệt sao?"
"M-mày vẫn dám nói thế ư, thằng khốn!?"
Có vẻ như chỉ có giọng của gã là không bị ảnh hưởng, gã hét lên. Và, Hiiro chỉ đơn giản chỉ ngón tay ra một hướng khác. Mọi người đưa mắt nhìn theo. Cảnh tượng mà họ thấy là một đứa trẻ đang bất tỉnh.
"Cậu vẫn không hiểu rằng cậu, người được giao phó sinh mạng của cả bộ tộc, đang dẫn nó đến bờ diệt vong sao? Hay cậu không nghĩ rằng những đứa trẻ này rồi cũng sẽ chết sao?"
Như thể chỉ vừa mới nhận ra, Camus nhìn đứa trẻ đang ngủ, gương mặt đứa bé tỏ ra vô cùng đau đớn. Gần đó, một người phụ nữ, có vẻ là mẹ đứa bé, đang tuyệt vọng ngồi bên cạnh. Cô dịu dàng lau mồ hôi cho con mình và cố gắng đút cho đứa bé một chút thức ăn. Tuy nhiên, đứa bé không chịu ăn món thức ăn lỏng đó, bởi vì bé không còn sức để ăn bất cứ thứ gì.
Vậy mà, người mẹ vẫn kiên trì động viên con không được bỏ cuộc. Dường như cô cũng đã kiệt sức và thiếu ngủ. Thế nhưng, trước mặt con mình, cô vẫn nở một nụ cười. Khung cảnh đó thật sự khiến người ta đau lòng.
"Nếu cha cậu thấy cậu bây giờ, ông ấy sẽ nói gì đây?"
"..."
"Nếu là tôi, tôi sẽ nói thế này: ‘Thật là một sai lầm khi giao cả bộ tộc lại cho con.’"
"Khự..."
Camus méo mặt vì những lời đó. Khi Jinwu nhìn đứa trẻ khẽ rên rỉ đau đớn, gã cũng chỉ biết cúi đầu im lặng. Liliyn khâm phục nói với Hiiro.
"Ta ngạc nhiên đấy, nhóc con. Ta hoàn toàn không nghĩ cậu lại quan tâm tới mấy kẻ lạ mặt như vậy đâu."
"À, cũng chẳng phải. Tôi chỉ thấy khó chịu thôi. Khó chịu với sự cùn mòn và thiếu suy nghĩ của mấy người này."
"Kukuku, đừng nói thế chứ, nhóc. Vậy, đó là những gì cậu ta nói. Lão nghĩ sao, Shivan?"
Liliyn đặt một câu hỏi cho người bạn cũ, Shivan. Nghe vậy, ông già trầm ngâm, như thể khó trả lời. Và rồi ông nặng nề mở miệng.
"Không, đúng như những gì cậu trai trẻ này vừa nói. Đúng là dân làng chúng tôi rất nghèo nàn. Tuy nhiên, đây là điều mọi người đều muốn. Quyết định này không phải chỉ của riêng Camus."
"Nếu vậy, thì toàn thể bộ lạc [Ashura] đúng là một lũ ngu ngốc."
"L-lần này thì ta chịu hết nổi rồi!"
Vì giới hạn một phút của Văn Tự Ma Pháp [Dừng] đã trôi qua, gã có thể cử động trở lại. Gã không chút do dự, một lần nữa lao thẳng về phía Hiiro, thanh Shamshir vẫn nắm chặt trong tay.
Tuy nhiên, Hiiro đã sớm đoán trước được nước đi này. Ngay khi gã vừa nhấc chân, Hiiro đã kịp thời kích hoạt một Văn Tự Ma Pháp khác. Ánh sáng vàng rực lóe lên, ký tự [Trói] bay vút, nhanh chóng quấn chặt lấy cơ thể gã. Gã chỉ kịp thốt lên một tiếng "Ách!" kinh ngạc trước khi ngã lăn quay ra đất, thanh Shamshir văng xa. Pha xử lý này phải nói là pro quá trời!
"Cậu làm gì thế, Tộc trưởng!?"
Vì Camus đã lao vào giữa Hiiro và mình, gã không thể tiếp tục tấn công. Hiiro cũng nghi ngờ hành động vừa rồi của Camus, cậu nhìn chằm chằm vào anh ta.
"Bộ lạc... không được nói xấu họ."
Mặc dù giọng nói không có gì thay đổi, có thể dễ dàng nhận ra khuôn mặt của Camus lúc này vô cùng khó chịu. Kể cả khi lời của Hiiro rất logic và hoàn toàn đúng, Camus cũng có thứ mà cậu không thể từ bỏ. Cậu không bao giờ cho phép người của mình bị sỉ vả như thế.
"Cậu muốn nói gì tùy cậu, nhưng những kẻ chủ động tìm đến sự diệt vong thì thật sự chỉ có thể là lũ ngu ngốc. Kể cả khi mấy người bảo rằng mình có lý do, thì tôi thấy nó thật nực cười."
"Tôi cấm cậu nói thêm lời nào nữa."
Tay Camus đặt lên lưng, rút ra hai thanh katana.
"Vậy là cậu muốn đánh à? Sao không chuyển mục tiêu đó về phía con quái vật kia đi?"
"Im đi."
"Vậy chắc tôi phải nói thẳng ra nhỉ? Mấy người đơn giản là không muốn đánh nó chứ gì."
"Im đi."
"Bởi vì hình dáng nó giống như cha cậu... tộc trưởng đời trước. Vậy nên cậu mới lưỡng lự."
"Im đi!"
"Nghĩ rằng rồi cơ thể ông ấy sẽ khôi phục lại, rằng rồi tộc trưởng sẽ trở lại. Với cái mong ước viển vông đó, cậu tránh chiến đấu với con quái vật, để rồi tự làm mình bị thương như vậy."
"Tôi bảo cậu im đi!"
"Các người chỉ đang lãng phí sự hy sinh của những người đã khuất mà thôi."
"Câm miệng lại ngay!"
Biến mất khỏi vị trí đang đứng, Camus đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Hiiro. Hiiro hoàn toàn không hề nhận ra. Mỗi tay cầm một thanh katana, Camus vung kiếm thành hình chữ X, chém xuống Hiiro.
Kíiiiiin!
Hiiro một lần nữa cố gắng phá đòn, rút thanh [Thorn Sword: Piercer] ra, cậu đỡ lấy đường kiếm của Camus.
(Kh-mạnh thật! Mặc dù mình đỡ được nhờ thấy trước đường kiếm, nhưng cậu ta vẫn quá nhanh!)
Mặc dù Hiiro có thể đọc được đòn tấn công của đối thủ, cậu vẫn chỉ vừa kịp đỡ được đường kiếm đó. Lý do là vì sự linh hoạt không thể xem thường của Camus.
"Chờ đã, Camus." - Shivan lên tiếng.
Nghe thấy thế, Camus lùi lại, tạo khoảng cách giữa cậu và Hiiro. Sau đó, cậu nhìn về phía Shivan.
"Camus, đây là hành động của một tộc trưởng sao?"
"Con sẽ không... để ông ấy bị nói xấu."
Thấy Camus trả lời mà răng nghiến chặt lại, Shivan chỉ đành thở dài.
"Không được. Họ là khách."
"Dạ?"
"Cậu trai trẻ, cậu vẫn giữ nguyên ý kiến của mình, đúng không?" - Shivan hỏi Hiiro.
"Đương nhiên."
"Fumu. Camus cũng vậy, đúng chứ?"
"Vâng."
Shivan một lần nữa thở dài, rồi ông nhún vai.
"Trong trường hợp đó, thì đành cho cả hai đánh nhau cho thỏa mãn vậy. Tuy nhiên, ra ngoài mà đánh."
"Được thôi." - Hiiro đáp.
"Tôi sẽ thắng." - Camus nói.
Hiiro và Camus lườm nhau. Jinwu mặt tỏ vẻ lo lắng, hỏi.
"Shivan-sama, liệu vậy có được không!?"
"Đành vậy thôi. Mà, để đối phó với mấy vụ tranh chấp kiểu này, thì cho cả hai cứ thế đánh một trận là tốt nhất."
"Nh-nhưng mà..."
"Có một số thứ chỉ giải quyết được sau khi tẩn nhau một trận sứt đầu mẻ trán thôi. Đúng chứ, Liliyn?"
"Fun, quan trọng hơn, nếu ông đã tính cho chúng đánh nhau, thì làm luôn đi."
Liliyn cười khẩy, cô nàng vô cùng mong chờ trận đấu sắp tới. Lý do đương nhiên là vì cô sẽ có cơ hội xem Hiiro chiến đấu. Nhìn cô, Shivan chỉ có thể lắc đầu ngao ngán.
"Jinwu, anh sẽ là trọng tài."
"V-vâng!"
Ông chú với búi tóc trên đầu, Jinwu, trả lời, rồi dẫn cả hai tới một khu sa mạc.
Shivan nói với Liliyn đang đứng gần đó.
"Cậu trai trẻ đó y như cô vậy. Luôn giữ lập trường của mình và không thèm nghe người khác, rồi cả cái thái độ khinh người đó nữa. Cậu ta không phải con trai cô đấy chứ?"
"Hô hô, đùa vui đấy. Có vẻ lão già giờ muốn mua một vé xuống địa ngục luôn nhỉ?"
Liliyn trả lời một cách khó chịu, sát khí quanh cô cũng tăng lên. Shivan thấy thế, cũng thấy chột dạ.
"Đùa thôi mà!"
"Fun, ta có điểm gì giống thằng nhóc đó chứ?"
"V-vậy à..."
Shivan thở dài nhẹ nhõm, một giọt mồ hôi từ trán ông chảy xuống.
"Giờ lão nói thế, thì nhìn thằng nhóc [Ashura] kia y chang lão lúc còn trẻ ấy chứ. Cái tính thật thà và thẳng thắn đó. Kể cả cái cách ‘yêu mến’ đồng đội một cách ngu ngốc đó nữa."
"Hô hô hô, thì, nó vẫn còn thiếu kinh nghiệm lắm."
"Đúng thật, ta nghe nói người tộc [Ashura] cần ít nhất 40 năm để có thể thật sự trưởng thành. Ra thế. Vậy tóm lại, nó cũng chỉ là một thằng nhóc con thôi."
Khi người tộc [Ashura] đạt đến tuổi 40, ngoại hình của họ trở nên giống như con người ở độ tuổi 20. Mặc dù Camus đã sống được 3 thập kỷ, vóc dáng và tinh thần của cậu vẫn chưa trưởng thành.
"Lão không nghĩ cô có quyền nói thế đâu, khi mà nhìn cô cũng chẳng khác gì một con nhóc, nhỉ?"
"Im đi! Lão mù mà cũng dám phán thế à, lão già thẳng tính khốn nạn!"
"Lão cũng nói nhiều lần rồi, kể cả khi không nhìn thấy, thì lão đây vẫn có thể cảm nhận được. Đồ phù thủy loli."
Cả hai liếc mắt nhìn nhau, tia lửa như tóe ra giữa hai người. Nhìn thấy cảnh đó, Silva tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Shamoe thì bối rối nhìn hai người họ.