Hiiro: “Hử?”
Nghe tiếng gọi từ sau lưng, cậu quay lại. Đó là bốn người cậu đã thấy lúc trước.
Taishi: “Hiiro Okamura? Okamura Hiiro? Không thể nào... Tên đó là con người cơ mà... nhưng giọng nói này...”
Người vừa lẩm bẩm chính là Aoyama Taishi. Cái tên cậu ta vừa nghe giống hệt một người quen, nên Taishi đoán người đứng trước mặt mình chính là kẻ đó. Tuy nhiên, người này lại có ngoại hình của một Evila chứ không phải con người. Người mà cậu ta biết là một con người, và đã bị triệu hồi đến thế giới này cùng lúc với cậu.
Không thể nào người đó lại là một Evila được, nhưng cả cái tên lẫn giọng nói thì Taishi không thể nào nhầm lẫn hay quên được.
Hiiro cũng nhìn lại bốn người kia, và cuối cùng cũng nhận ra.
Hiiro: (Bốn người... con người à... Thôi, đúng rồi!)
Cuối cùng cậu cũng lôi được ký ức về bốn người này ra khỏi đầu.
Hiiro: “Vậy ra các người là bộ tứ Riajuu à?”
Taishi: “R-Riajuu? Vậy cậu chính là Okamura... có đúng là Okamura không!?”
Khái niệm “Riajuu” không tồn tại ở thế giới này, đó là lý do Taishi càng chắc chắn Hiiro đang đứng trước mặt mình chính là người cậu quen biết.
Hiiro: (Nghĩ lại thì, họ cũng ở đây à?)
Cậu khẽ nhắm mắt, nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
Chika: “Ể... Okamura? Tên này á?”
Suzumiya Chika cũng không thể tin vào mắt mình, cô nhìn Hiiro với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Shuri: “Nh-Nhưng hình dáng đó là...”
Minamoto Shuri cũng có cùng nỗi nghi hoặc.
Shinobu: “Nh-Nhưng... giọng nói thì đúng là của Okamura-chi, cậu ta còn đeo kính nữa. Và quan trọng nhất là, không có nhiều người mang cái tên Hiiro Okamura.”
Akamori Shinobu cũng nói vậy. Cả bốn vị anh hùng đều mắt chữ O mồm chữ A nhìn Hiiro.
Hiiro lạnh nhạt nhìn bốn người họ. Cậu để ý thấy áo giáp của cả bốn vẫn còn rất sạch sẽ. Gương mặt họ lộ rõ vẻ sợ hãi và thất vọng. Thậm chí cơ thể họ còn đang run rẩy.
Hiiro: “À... ra thế. Mọi chuyện đều ổn thỏa khi còn làm con rối cho lão vua đó, để rồi bây giờ phải bò lê bò lết trên mặt đất sau khi nhận ra sự thật à?”
Hiiro nói với giọng mỉa mai.
Taishi: “C-Cái gì cơ!?”
Mặc dù Taishi muốn hét lên, nhưng giọng nói của cậu ta lại chẳng còn chút sức lực nào. Nó yếu ớt hệt như một đứa trẻ bị bắt nạt đang cố gắng cãi lại một đám đầu gấu trong vô vọng.
Hiiro: “Hừm, tôi chẳng quan tâm các người ra sao cả.”
Taishi: “Cái—!?”
Hiiro quay lưng lại, dường như đã hoàn toàn mất hứng thú với họ. Bốn vị anh hùng chết lặng, chôn chân tại chỗ.
Hiiro: “Ông là Thú nhân, phải không? Lại còn là một trong những người đứng đầu Evila nữa chứ. Thật đáng ngạc nhiên đấy.”
Ornoth: “Đúng, ta là một Thú nhân, nhưng ta cũng là một Evila.”
Hiiro: “Tôi hiểu rồi. Vậy nghĩa là ông cũng giống cô hầu gái hậu đậu đó.”
Ornoth: “Doji-Meido? Nghe như tên một vùng đất hỗn loạn nào đó. Cậu trai trẻ, cậu đang so sánh ta với nơi đó sao?”
Ornoth đã hiểu lầm hoàn toàn. Hiiro chỉ hơi nhíu mày, ngạc nhiên trước câu trả lời của ông ta.
Hiiro: “Ừm. Quan trọng hơn, cô ta đang ở buổi đàm phán, phải không?”
Ornoth: “Cô ta? Ý cậu là...”
Hiiro: “Ma Vương.”
Ornoth: “Cậu! Sao cậu dám ăn nói bất kính với Nữ hoàng như vậy?!”
Mặc dù đó chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, Hiiro vẫn cảm nhận được ánh mắt đầy nghi ngờ và không hài lòng đang nhìn mình.
Hiiro: “Ông hỏi thì tôi cũng chỉ có thể nói rằng tôi và cô ta có một thỏa thuận thôi.”
Ornoth: “Thỏa thuận?”
Hiiro: “Ừm. Và tôi không hề được báo là đám Gabranth sẽ tấn công... Cô ta khôn thật.”
Khẽ tặc lưỡi, Hiiro đưa tay lên day trán.
Ornoth: “Đ-Đợi đã, lúc nãy cậu nói gì cơ—!?”
Đúng lúc đó, nhiều bóng người xuất hiện từ trên trời.
“Oraaaaa—!”
Nhìn từ dưới lên, đó là quân lính Gabranth.
“Lũ Evila, chết hết đi!”
Hiiro ngẩng mặt lên, càu nhàu như thể bị làm phiền.
Hiiro: “Lên đi, đồ đệ ngốc.”
Nikki: “Vâng ạ! Desu-zo!”
Nikki rạng rỡ đáp lời. Cô bé khuỵu gối, dồn lực rồi bật mạnh lên không trung.
Nikki: “Achoooooo!”
“Tránh ra, con nhóc kia—!”
Đối mặt với Nikki đang bay vút lên, một tên lính Gabranth bổ kiếm xuống. Nhưng Nikki đã dồn ma lực vào nắm đấm của mình. Nắm đấm cô bé bắt đầu tỏa ra ánh sáng xanh lơ nhàn nhạt.
“C-Cái quái... !?”
Nikki: “Ichigeki Kessatsu! Bakuken!” (Tất Sát Quyền - Bộc Quyền!)
Nắm đấm của Nikki va chạm với lưỡi kiếm đang chém xuống. Thông thường, một nắm đấm sẽ bị xẻ làm đôi, nhưng...
CHOANG!
Thanh kiếm vỡ tan tành.
“Oaaa—!?”
Sau khi đấm vỡ thanh kiếm, nắm đấm của Nikki tiếp tục lao tới, găm thẳng vào bụng tên lính.
ĐOÀNG!
Tuy chỉ là một cú đấm nhỏ, nhưng một vụ nổ đã xảy ra ngay tại điểm va chạm. Bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích, những tên lính gần đó cũng bị thổi bay.
Nikki nhẹ nhàng đáp xuống đất, đôi mắt lấp lánh nhìn Hiiro như muốn nói: “Con làm được rồi!”
Hiiro: “Vẫn còn kìa.”
Cô đồ đệ ngốc thất vọng xịu vai xuống vì không được sư phụ khen. Nhưng đúng là vẫn còn những tên lính khác ngoài đám vừa bị thổi bay. Còn về tên lính ăn trọn cú đấm...
“Kh... khặc...”
Dù trông hắn có vẻ te tua, nhưng xem ra vẫn chưa chết, chỉ là chắc chắn đã bị loại khỏi vòng chiến.
Ornoth: (Một vụ nổ đáng nể. Có vẻ cô bé đã dồn ma lực vào nắm đấm trước khi nó phát nổ, nhưng thật khó tin một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể sử dụng lượng ma lực lớn đến thế. Đó là chưa kể con bé dường như vẫn chưa dùng toàn lực.)
Ornoth bình tĩnh quan sát, phân tích năng lực của Nikki. Một lần nữa, ông chắc chắn rằng cô bé này không phải là một đứa trẻ bình thường.
Những tên lính khác lại nghĩ rằng có mai phục gần đó, và tập trung ánh mắt về phía Hiiro. Trước mặt cậu là những tên lính đang mất kiên nhẫn quan sát tình hình.
Hiiro: (Ồn ào thế này thì nói chuyện kiểu gì được... Thôi, dọn dẹp cho gọn vậy.)
Tiếng bước chân của Hiiro vang lên bên cạnh Nikki. Cậu đẩy cô bé lùi lại khi bước qua.
Nikki: “S-Sư phụ?”
Không chỉ Nikki, Ornoth cũng tò mò về hành động của Hiiro.
Hiiro: “Lùi lại đi, đồ đệ ngốc. Đây mới là cách xử lý rác rưởi.”
Nói rồi, Hiiro tập trung ma lực vào đầu ngón tay. Nhưng không chỉ một, mà cả hai ngón trỏ của cậu đều sáng lên. Cậu từ từ viết hai chữ khác nhau lên không trung bằng cả hai tay.
Văn Tự Ma Pháp [Trọng Lực] và Chủng Tộc [Thú Nhân].
Hai ký tự bằng ma lực màu xanh nhạt hiện ra giữa không trung. Thấy hành động của Hiiro, đám lính Thú nhân cảnh giác lùi lại, nhưng...
Hiiro: “Chạy làm gì cho phí sức. Vô dụng thôi. Văn Tự Ma Pháp – Kích hoạt.”
Ngay khi câu nói của Hiiro vừa dứt.
“U-Uwaaaaaaaaa—!”
Chúng la hét trong hoảng loạn. Từng tên lính Thú nhân một bắt đầu bị kéo đến trước mặt Hiiro. Không, phải nói là chúng bị hút về phía cậu, như thể bị một chiếc máy hút bụi khổng lồ lôi đi.
Ngay sau đó, Hiiro khẽ hạ thấp người, tay đặt lên chuôi kiếm Thorn Piecer.
Xoẹt! Phập! Phập! Xoẹt! Keng!
Với tốc độ nhanh hơn mắt thường có thể theo kịp, Hiiro bắt đầu chém hạ những tên lính Gabranth đang bị kéo về phía mình.
“Gha—!?”
Những tên lính Gabranth sau khi dính đòn liền bật ngược lại, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép.
Nikki: “Uooo! Quả đúng là Sư phụ của Nikki! Desu-zo!”
Trong khi Nikki vui mừng cổ vũ, Ornoth và bốn vị anh hùng chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc trước màn “dọn rác” của Hiiro. Đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một sức mạnh đáng kinh ngạc đến vậy.
Taishi: “Đ-Đó là... Okamura sao?”
Chika: “K-Không thể nào...”
Shuri: “S-Sugoi...”
Shinobu: “Không thể tin nổi...”
Cả bốn người bất giác lẩm bẩm những câu cảm thán như vậy.
Ornoth: (Hừm... Cậu nhóc đó. Cách di chuyển của cậu ta thậm chí còn vượt qua cả mình... Rốt cuộc cậu ta là ai?!)
Dù Ornoth phải công nhận sức mạnh của Hiiro, nhưng khi nó vượt xa mọi lẽ thường, ông bắt đầu cảnh giác với cậu hơn.
Tra thanh Thorn Piecer vào vỏ, Hiiro quay sang Ornoth.
Hiiro: “Này ông sói, nói tiếp chuyện lúc nãy đi. Ma Vương đã đến buổi hội nghị đó rồi, phải không?”
Ornoth: “A-À, về chuyện đó... Tại sao cậu lại hỏi về Nữ hoàng?”
Hiiro: “Tôi đã nói rồi còn gì. Tôi có một thỏa thuận với cô ta.”
Ornoth: “Và ta cũng đã nói, thỏa thuận của cậu với Nữ hoàng là gì?”
Vẻ mặt Hiiro bắt đầu tỏ ra khó chịu vì cuộc đối thoại ngày càng nhàm chán.
Hiiro: “Haa, tại sao tôi phải nói cho ông biết chứ? Quan trọng hơn, chỉ cần cho tôi biết cô ta có ở đó hay không là được.”
Ornoth: “Hừm... Ta không có thói quen nghe lệnh một kẻ đáng nghi.”
Cả hai lườm nhau tóe lửa. Vì lý do nào đó, Nikki bỗng chen vào giữa hai người.
Nikki: “Này—! Sư phụ đã nói là ngài ấy muốn biết, nên ông mau nói đi!”
Cốp!
Nikki: “Hauwa!”
Hiiro: “Cứ mỗi lần mi mở miệng là mọi chuyện lại rắc rối thêm, nên im đi!”
Nikki: “Ư... nhưng mà Sư phụ...”
Mặc kệ Nikki đang xoa cục u trên đầu, rơm rớm nước mắt nhìn mình đầy trách móc, Hiiro vẫn nói tiếp.
Hiiro: “Vậy là ông không định nói, phải không?”
Ornoth: “Không, cho đến khi cậu giải thích mình là ai.”
Hiiro: “Phù... Xem ra không còn cách nào khác. Phiền phức thật, nhưng chắc tôi đành phải đi hỏi trực tiếp cô ta vậy.”
Ornoth: “Hả?”
Khi Ornoth còn đang bối rối nghĩ “cậu ta đang nói cái quái gì vậy?”, Hiiro đã bắt đầu tập trung ma lực vào đầu ngón tay.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay