Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 200: CHƯƠNG 200: NHỮNG KẺ BỊ GIAM CẦM

“Ngài nói là… chiến tranh sao?”

Eveam lặp lại lời Vua của Victorias, Rudolf, vừa thốt ra. Cô chỉ mong rằng mình đã nghe nhầm.

“Đúng vậy. Chiến tranh.”

Có vẻ như ngay từ đầu, ông ta đã không hề có ý định để hội nghị lần này thành công.

“T-Tại sao? Nếu chúng ta chung tay, chúng ta đã có thể tránh được xung đột, vậy thì vì lý do gì ngài lại muốn bắt đầu một cuộc chiến?!”

Một vẻ tàn nhẫn hiện lên trên khuôn mặt Rudolf khi Eveam nhìn chằm chằm vào ông.

“Để hủy diệt các ngươi… để hủy diệt tộc [Evila], ta đã phải hy sinh quá nhiều thứ. Binh lính, người dân, và cả những đứa con gái của ta.”

Judom nhăn mày khi nghe Rudolf nhắc đến con gái mình.

“Đó là những gì ông bạn Judom của ta đã nói. Rằng chúng ta nên khao khát hòa bình vì các công chúa đã hy sinh. Rằng chúng ta nên vui mừng nếu điều đó xảy ra.”

Một giọt lệ rơi từ mắt ông.

“Nhưng điều đó không đúng. Con gái đầu Miti của ta còn rất trẻ, nhưng ta biết nó là một đứa bé thông minh. Con gái thứ hai Aselia có một trái tim mạnh mẽ. Và Fara, dù chưa chết, nhưng giờ cũng chỉ sống như thực vật, từng là một đứa trẻ hiền dịu. Trước khi chết, các con gái ta đều nói với ta rằng: ‘Xin cha, bằng mọi giá hãy đánh bại tộc Evila’.”

Ánh mắt Rudolf từ từ giao với ánh nhìn của Eveam.

“Các con gái của ta, và những người đã chết, không hề ước mong hòa bình! Họ muốn nhìn thấy hạt giống của sự đau khổ trên Edea biến mất, bằng cách hủy diệt lũ [Evila] các ngươi.”

Đó rõ ràng là một lời tuyên chiến. Và ngay tại thời điểm đó, sợi chỉ hòa bình mong manh kết nối [Humas] và [Evila] đã đứt.

*Bang!*

Chiếc bàn tròn đột ngột vỡ tan. Aquinas nhảy đến bên Eveam để bảo vệ cô, trong khi những tên lính Nhân Tộc thì che chắn cho Rudolf. Tất cả mọi người cùng lúc nhìn về phía người đã gây ra cảnh tượng này.

“Đừng có giỡn mặt với ta, Rudolf!”

Đó là Hội Trưởng của Victorias, Judom Lancaster. Nắm đấm của ông xuyên qua cả bàn, còn cánh tay mạnh mẽ đó thì lại run lên vì giận dữ.

“Judom, mặc kệ ông nói gì ở đây, chuyện này đã được quyết định.”

“Im đi, Rudolf! Cái trò ngu ngốc gì đây?”

“Láo xược! Ngươi chỉ là một tên Hội Trưởng mà dám nói chuyện với nhà vua như vậy!”

“Cút khỏi đây, tên tay sai khốn kiếp!”

Một áp lực khủng khiếp ập xuống Bộ Trưởng Nội Các Dennis và những binh lính xung quanh ông ta.

“Hii!”

Dennis đáng thương ngã phịch xuống đất. Phản ứng của những người lính không mạnh bằng Dennis, nhưng họ cũng bị khí thế của Judom áp đảo và bắt đầu toát mồ hôi hột.

*“K-kinh thật! Đây thực sự là áp lực của một người đã về hưu sao?”*

Eveam nuốt nước bọt, cảm nhận được từ áp lực khổng lồ mà Judom tỏa ra rằng ông không phải là một người tầm thường.

*“Đúng như mong đợi từ Judom Lancaster. Áp lực này… Ông ta cũng ở cùng đẳng cấp với chúng ta.”*

Aquinas đã từng đấu với Judom trong quá khứ, và ông không thể kìm được một nụ cười nhẹ sau khi chứng kiến sự trưởng thành phi thường của đối thủ cũ.

*“Muu… Vậy ra đây là cựu Du Hành Giả cấp SSS mang danh hiệu ‘Vua Chấn Động’ (Impact King).”*

Marione cũng đánh giá cao ông. Kiria cũng nhìn chằm chằm vào ông với vẻ đăm chiêu.

“Này Rudolf, ông có thực sự hiểu ý nghĩa những gì mình đang làm không, đồ khốn?”

“Trông ta có giống một người mất trí không?”

“Ừ, có đấy. Ít nhất, khi còn trẻ ông sẽ không làm những điều ngu ngốc như thế này!”

“Và bây giờ ta đã trưởng thành.”

“Đừng chọc cười ta! Ông đã thoái hóa thì có!”

“T-Tên khốn kiếp! Ngươi cứ hết lần này đến lần khác nói chuyện kiểu đó với Nhà Vua!”

“Một tên hầu cận không thể trợ giúp cho Nhà Vua thì không có tư cách nói chuyện ở đây!”

“Hii!”

Một lần nữa, Judom lườm Dennis một cách đầy đe dọa.

“Còn nữa! Một người tùy tùng không chỉ có nhiệm vụ giúp cuộc sống của Nhà Vua dễ dàng hơn. Một người hầu cận thực thụ phải hướng Nhà Vua đến con đường đúng đắn!”

Eveam, người bị rung động mãnh liệt bởi những lời của Judom, chỉ có thể nhìn ông chằm chằm trong im lặng.

“Nếu Nhà Vua bắt đầu trượt khỏi con đường đúng đắn, một trung thần thực sự sẽ can gián Ngài, dù cho có phải liều cả tính mạng! Một vị vua không phải lúc nào cũng đúng! Thậm chí cả một quốc gia cũng không phải lúc nào cũng đúng!”

Aquinas thì thầm vào tai Eveam.

“Hãy quan sát ông ta cẩn thận. Ông ta sở hữu những phẩm chất của một vị vua.”

Eveam gật đầu lần nữa và bắt đầu nhìn Judom chăm chú.

“Không có gì là tuyệt đối đúng cả! Vì lẽ đó, một vị vua không thể đưa ra những quyết định đúng đắn nhất mà không có sự giúp đỡ của những người xung quanh! Tiến gần hơn đến sự chính xác tuyệt đối, giảm bớt đi các sai lầm mắc phải, đó mới là những điều sẽ đưa chúng ta đến gần hơn với mục tiêu xây dựng một đất nước tốt đẹp.”

Mọi người im lặng nhìn Judom, nhưng Rudolf chỉ nhắm mắt lại và im lặng.

“Vua cũng là con người. Là người thì vẫn sẽ mắc sai lầm. Nhưng điều mà một vị vua chắc chắn không thể sai lầm là khi số mạng của nhiều người đang nằm trong tay quyết định của ông ta! Tại sao ông không thể hiểu được điều đó, Rudolf! Quyết định của ông sẽ phải trả giá bằng tính mạng của chính người dân của ông đó!”

Rudolf, chắc chắn rằng Judom đã nói xong, từ từ mở mắt và nhìn chằm chằm vào ông.

“Ta là một vị vua, một người chồng, và một người cha. Mạng sống của những đứa con gái ta… Ông nghĩ ta thực sự muốn xa cách chúng sao, Judom?”

Một lần nữa, ông ta lại bắt đầu khóc.

“Ta hiểu rồi. Nếu là ông, ông sẽ có thể bỏ qua cảm xúc của mình và phản bội lại gia đình mình vì lợi ích của đất nước.”

“Không, ông sai rồi, Rudolf!”

“Tuy nhiên, ta là một người cha. Lũ [Evila] đã cướp đi những đứa con gái của ta lại muốn sống chung với chúng ta. Thứ hòa bình đó ta không thể chấp nhận được. Tất cả những người có gia đình bị chúng giết hại cũng sẽ nói y như vậy!”

“Những cảm xúc đó là điều tự nhiên! Nhưng nếu không có ai chịu đựng nó, cả thế giới sẽ trở nên tàn nhẫn hơn nữa!”

“Ông đã quá trễ rồi, Judom. Quyết định đã được đưa ra. Đây chính là sự trả thù.”

Giật mình vì những lời nói của Rudolf, Judom nghiến răng và nhăn mặt giận dữ.

“Ông không có tư cách làm vua.”

“Có vẻ là thế, nhưng kể cả ông cũng sẽ hiểu khi chuyện này kết thúc. Rằng đó là điều tốt khi lũ [Evila] bị hủy diệt. Sau cùng, điều này là vì lợi ích của tất cả mọi người.”

Judom đi về phía Rudolf. Đương nhiên, đám lính cản đường ông lại. Tuy nhiên…

“Tránh đường, lũ ranh con!”

Áp lực gió từ cú hất tay của ông thổi bay đám lính cản đường. Ngay cả phe Ma Vương cũng phải trụ vững chân để không bị thổi bay.

Rudolf cũng bị thổi bay đến bức tường, nhưng vẻ mặt ông ta không hề thay đổi.

“Fuu, quả như mong đợi từ ‘Vua Chấn Động’. Đám lính tinh nhuệ của ta còn không thể làm lá chắn nổi.”

“Ngậm mồm vào.”

*Bang!*

“Gah!”

Judom tung một cú móc hàm vào mặt Rudolf, khiến ông ta bay thẳng vào tường. Máu tuôn ra từ miệng Rudolf nhưng ông ta vẫn không cảm thấy sợ hãi chút nào. Ông nói trong khi vẫn nằm sụp dưới đất.

“Dù ông làm gì đi chăng nữa, nó đã bắt đầu rồi. Không ai có thể ngăn cản nó lúc này nữa.”

Vừa nói vừa quệt máu ở miệng, Dennis và đám lính lao đến bảo vệ nhà vua.

“Này, Portnis.”

“Gì vậy, Judom?”

Judom nói với Đại Linh Mục Portnis.

“Thoát khỏi căn phòng này trong vòng 24 giờ là bất khả thi, phải không? Không còn cách nào khác sao?”

Ban đầu, cây quyền trượng trong tay Portnis có viên Di Vật Anh Hùng (Hero’s Relic) gắn trên đỉnh cho phép mọi người ra vào tự do, nhưng vì nó đã bị phá hủy, cách duy nhất để thoát khỏi đây là khi rào chắn ma thuật yếu đi sau 24 giờ.

“Đúng vậy… Nếu chúng ta có một viên Di Vật Anh Hùng khác, chúng ta có thể đi ra, nhưng…”

“Nhưng chúng ta không có, hử.”

Judom nhìn về phía phe Ma Vương, nhưng nhìn cách họ phản ứng có vẻ như họ cũng không có. Khó có khả năng phe Rudolf đem theo một viên. Nếu nó được sử dụng thì bất kỳ ai cũng có thể rời khỏi rào chắn, vì vậy chẳng có lý do gì để họ mang theo.

Có nhiều ý đồ ẩn giấu trong việc giữ chân Ma Vương và lực lượng của cô trong 24 giờ. Họ đang đánh cược rằng Ma Vương sẽ không giết họ, vì nếu họ chết, lý tưởng của Ma Vương sẽ sụp đổ. Vì vậy nơi này vừa an toàn vừa nguy hiểm với họ.

“Còn cách nào không?”

“Để xem nào… Thông tin với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt hoàn toàn, vậy nên chúng ta không có cách nào để biết điều gì đang xảy ra bên ngoài. Tương tự như chúng ta, những người ở ngoài hoàn toàn không có cách nào để biết được những sự bất thường bên trong.”

“Khốn kiếp…”

“Tuy nhiên…”

“Cái gì? Còn điều gì nữa sao?”

“Phải. Nếu, trong trường hợp có ai đó ở ngoài nhận ra sự bất thường và mở rào chắn bằng Di Vật Anh Hùng…”

“Dường như không khả thi cho lắm. Nếu không ai nhận ra tình hình ở đây, sẽ không ai đến giúp cả.”

Judom vừa nghiến răng vừa nói ra suy nghĩ của mình.

“Ta chưa nói với ông sao? Bất kể ông làm gì đều vô dụng. Thánh Phòng (Sacred Room) này đã được điều tra cẩn thận và đã được xác định là nơi hoàn hảo để tổ chức hội nghị nhằm thực hiện kế hoạch này. Không hề có một kẽ hở nào hết.”

“Kuh… Trả lời ta, Rudolf, tên khốn kiếp. Các Anh Hùng hiện giờ đang ở đâu?”

“Ông vẫn chưa mường tượng ra được điều gì sao?”

Một nụ cười nở trên môi Rudolf khi ông ta hỏi.

“Ở biên giới sao?”

Câu trả lời đến từ phía Eveam. Cô đã từng tận mắt nhìn thấy các Anh Hùng. Nhưng Rudolf lại cười khinh miệt.

“Fufufu… Cô nhầm rồi, Ma Vương ạ.”

“Cái gì?”

“Cho phép ta được thông báo. Nguồn lực chiến tranh mạnh nhất của ta… hiện đang ở Ma Đô: Xaos.”

“Cái—?!”

Chỉ với câu nói đó, khuôn mặt của tất cả mọi người bên phe Ma Vương đều biến sắc.

“Fufufu, cho phép ta được thông báo tiếp một sự thật kinh hoàng khác. Không chỉ các Anh Hùng, mà còn có rất nhiều chiến binh [Gabranth] đang tiến về Ma Quốc. Đó là Quân Đội Quốc Gia của Thú Quốc, Passion.”

“Ông nói gì cơ!?”

“Dối trá! Điều đó là không thể! Cây cầu đã bị phá hủy!”

Tiếng quát là từ phía Marione. Như ông ta nói, sự kết nối duy nhất giữa [Evila] và [Gabranth] đã bị Eveam phá hủy. Không thể nào có chuyện một quân đội có thể vượt qua và tiến vào Lục Địa Evila.

“Fufufu, đó là một liên minh.”

“Rudolf, ông…”

“Tộc [Humas] chúng ta và phe [Gabranth] đã thành lập một liên minh.”

Những lời đó khiến mọi người bên phe Eveam sốc nặng, giống như họ vừa bị một cây búa đập vào đầu.

“V-Vậy là…”

Giọng Eveam run run trong khi cô lẩm bẩm.

“Đúng vậy. Hiện giờ, Lục Địa Evila đang chìm trong chiến tranh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!