Nhớ lại cuộc gặp với Eveam, cậu dùng Văn Tự [Dịch Chuyển] để đến gặp trực tiếp cô, định hỏi cho ra lẽ về điều kiện và nội dung của bản thỏa thuận.
Ngay sau khi chào tạm biệt Nikki, Hiiro cảm nhận được cảm giác quen thuộc mỗi khi dịch chuyển tức thời, và nhận ra mình đã đến nơi. Sau khi nhìn quanh xem mình đang ở đâu, cậu bắt đầu lên tiếng phàn nàn.
"Hm? Đây là đâu? À, cô ta kia rồi... Này Chúa Quỷ, thỏa thuận có chỗ chưa ổn... khoan đã, cái bộ dạng đó là sao vậy?" (Hiiro)
Bầu không khí căng như dây đàn. Sát khí và mùi máu tanh nồng nặc khắp nơi. Và những người đứng xung quanh cũng tạo cho Hiiro cảm giác họ không phải dạng tầm thường.
Và đặc biệt, Eveam, người cậu cần gặp, đang bê bết máu me và được một ông chú lạ mặt nào đó đỡ lấy.
Hiiro nghiêm mặt quan sát xung quanh. Một ngôi đền lớn hiện ra trong tầm mắt.
*Đó chắc hẳn là [Thánh Đường Oridine Vĩ Đại] mà cô ta đã nhắc đến.* (Hiiro)
Đã biết trước về địa điểm tổ chức hội nghị, nên Hiiro cũng không quá ngạc nhiên về nơi này, chỉ là tầm vóc của ngôi đền lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.
"Tên khốn! Ngươi là ai! Tự dưng ở đâu chui ra vậy?!" (Marione)
Tất nhiên, Marione, người đang lo lắng cho an nguy của Chúa Quỷ, cực kì cảnh giác với một cậu thanh niên bí ẩn đột ngột xuất hiện. Nhưng, Hiiro không thèm trả lời. Cậu yên lặng nhìn Eveam.
Những người khác cũng ngơ ngác. Ngay cả Judom, Aquinas và kẻ phản bội Kiria cũng không thể hiểu chuyện gì vừa diễn ra.
*Cái mặt của Kiria... vậy là cậu trai đó không phải thuộc hạ của cô ta sao?* (Aquinas)
Aquinas nhìn thấy biểu hiện bất ngờ của Kiria nên đoán vậy. Không chỉ hai người, cả Judom cũng có chung kết luận.
Eveam cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của Hiiro, cô thều thào nói.
"Hi... iro?" (Eveam)
"Nữ Hoàng? Người biết tên nhóc này sao?" (Marione)
Vì mất nhiều máu, Eveam chỉ có thể thều thào nói.
"À... không... chắc chỉ là ảo giác thôi... Hiiro... ta... để vương quốc lại cho chàng..." (Eveam)
"Vương quốc?! Người nói gì vậy, Nữ Hoàng?!" (Marione)
Hiiro nhìn xung quanh và xác định tình hình đang diễn ra.
*Xem ra hội nghị đã thất bại đúng như mình nghĩ. Cả Humas và Gabranth ở đây... nói cách khác thì phe của Chúa Quỷ bị bao vây và không thể làm gì được... Nhưng kể cả thế thì cô ta vẫn là Chúa Quỷ... vậy thì kẻ nào có thể gây ra thương tích nghiêm trọng như thế?* (Hiiro)
Cậu liếc nhìn những người đang có mặt.
*Kẻ gây ra chuyện này là... ông ta sao?* (Hiiro)
Hiiro hướng ánh mắt về phía Nhân Thú Vương Leoward. Dựa vào khí chất toát ra, cậu biết ngay ông ta không phải dạng tầm thường. Nếu phải so sánh, cái khí chất đó giống hệt như lúc cậu chọc cho Liliyn nổi điên. Nói cách khác, một sự tồn tại dị thường.
*Nhưng gã kia thì... xem ra họ là người của cô ta.* (Hiiro)
Tất nhiên là ngoài Leoward, ở đây đầy những người bất thường. Đó là Aquinas và Judom. Nhưng Hiiro không cảm nhận thấy sát khí của họ hướng tới Chúa Quỷ, nên cậu không quá quan tâm về họ.
*Hm? Cô ta... mình thực sự không hiểu.* (Hiiro)
Ánh mắt của Hiiro dừng lại ở Kiria, nhưng cậu không thể xác định cô ta mạnh hay yếu. Nếu phải miêu tả thì cậu chỉ có thể dùng hai từ "kì quái" để nói về Kiria. Dường như cô ta là người, nhưng không phải là người. Hiiro có cảm giác gần giống như khi cậu đối đầu với lũ quái vật. Và nhất là, cậu cảm thấy cô ta chỉ là một con rối vô tri vô giác.
*Hm? Ông già đó... à đúng rồi, nếu mình nhớ không nhầm, thì đó là nhà vua... Tên ông ta là... mà thôi, Vua là được rồi.* (Hiiro)
Hiiro hoàn toàn quên mất tên của ông ta. Tuy nhiên, cậu vẫn nhớ mang máng đó là vị vua đầu tiên cậu gặp khi đến thế giới này. Tất nhiên là Rudolf cũng không nhận ra cậu.
*Ừm... giờ mình đang mang hình dáng của tộc Imp, chưa kể lúc đó mình cũng không để lại nhiều ấn tượng.* (Hiiro)
Hoặc là cậu tự nghĩ như vậy.
"A, là cậu trai lúc đó à?" (Shublarz)
Nghe tiếng nói bất chợt gọi mình, Hiiro quay ra nhìn và bắt gặp người phụ nữ cậu mới gặp gần đây.
*Cô ta... mình chắc chắn đó là người đến đón Chúa Quỷ hôm trước.* (Hiiro)
Đúng vậy, cậu đang nói về Shublarz. Khi cậu nói chuyện với Eveam ở quán cà phê, cô ấy là người đến tìm và đón Eveam về lâu đài. Cậu nhớ lại là lúc đó đã gặp Shublarz.
"Cô biết nó sao, Shublarz?" (Marione)
"Eh, à vâng. Nói cho dễ hiểu thì... tôi đoán cậu ta là 'ấy' của Nữ Hoàng ạ?" (Shublarz)
Vừa nói, Shublarz vừa giơ ngón út lên.
"Ai... ai là người... y-yêu của ta chứ?!?" (Eveam)
Thấy thế, Eveam quên khuấy mất tình trạng thương tích của mình, lớn tiếng phủ nhận. Đương nhiên, việc đó khiến cô cảm thấy một cảm giác đau nhói chạy dọc ngực mình. Nhưng, nhận thức cô lúc này hoàn toàn tỉnh táo, không còn lơ mơ như lúc nãy nữa.
"Haa... haa... haa... Hi-Hiiro? V... Vậy nghĩa là... đó không phải là ảo ảnh?" (Eveam)
"Oii Chúa Quỷ, tôi đến để phàn nàn với cô đây." (Hiiro)
Rồi cậu nghiêm nghị chỉ tay vào cô.
"Có mâu thuẫn trong nội dung hợp đồng, cô định giải quyết như thế nào đây?" (Hiiro)
"Mâu thuẫn... trong hợp đồng? Cái... gì cơ..." (Eveam)
Một lần nữa, nhận thức của Eveam lại mờ dần đi.
"Geez, sao tôi lại phải đến tận nơi để hỏi như thế này chứ... eeh, cô có nghe không đấy?" (Hiiro)
Hiiro nói với khuôn mặt khó chịu, nhưng có vẻ Eveam không còn thời gian cho mấy việc như thế này nữa. Vì vậy, cậu khó có thể nói chuyện thoải mái được.
"Nữ Hoàng! Sao cũng được, ta không biết mi là ai, nhưng ta sẽ xử lí vụ này sau, trước tiên chúng ta..." (Marione)
"Im lặng, tôi đến đây để nói chuyện, thế nên..." (Hiiro)
Vừa dứt lời, Hiiro dồn ma lực vào ngón trỏ tay phải, kích hoạt Văn Tự Ma Pháp. Cậu vẽ nhanh ký tự **[Hoàn Trị]** (Hồi Phục Hoàn Toàn). Ký tự này lập tức tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, rồi được cậu phóng thẳng về phía Eveam.
"Mi làm cái gì vậy!" (Marione)
Ngay khi Hiiro bắn ra ma thuật, Marione lập tức đưa tay lên đỡ ký tự đang bay đến, nhưng...
*Vút!*
Hiiro bất ngờ đưa ngón tay trỏ chỉ thẳng xuống đất, rồi nhanh như chớp hất ngược lên. Ký tự Văn Tự Ma Pháp 【Hoàn Trị】 đang bay bỗng lượn lờ như một sinh vật sống, thay đổi quỹ đạo đột ngột, nhẹ nhàng lách qua cánh tay của Marione rồi găm thẳng vào người Eveam.
...lóe sáng.
Một ánh sáng chói lòa bao phủ toàn thân Eveam.
*Ahhh, ấm áp quá. Ánh sáng này mới ấm áp làm sao.* (Eveam)
Eveam nhớ lại cảm giác được mẹ ôm ấp khi còn nhỏ. Lúc đó, cô có cảm giác an toàn và yên bình y như lúc này, khi đang được ánh sáng ma thuật của Hiiro bao bọc.
"S... sao lại có lượng ma thuật kinh khủng như thế này!?" (Shublarz)
Shublarz la lớn khi nhìn ánh sáng đó.
"Mu, muu!" (Marione)
Marione cố gắng lùi ra xa khỏi Eveam, nhưng con mắt ông vẫn dán chặt vào luồng ánh sáng đang bao bọc lấy cô. Và rồi ánh sáng yếu dần đi.
"Tên khốn, mi làm gì Nữ Hoàng vậy!" (Marione)
"Im đi, Nam tước râu kẽm." (Hiiro)
"Nam tước râu kẽm!?" (Marione)
Marione thực sự có một bộ ria mép rất đẹp, tuy nhiên đó không phải là cách để gọi một trong những người có chức vụ cao nhất trong xã hội Evila. Chính Shublarz cũng ngớ người ra khi nghe Hiiro gọi Marione như vậy.
"Cô còn định ngủ đến bao giờ nữa, ngồi dậy và giải thích tình hình đi, Chúa Quỷ." (Hiiro)
"Ng... ngươi nói cái gì vậy! Nữ Hoàng đang..." (Marione)
Không để Marione nói hết câu, Eveam bất chợt cựa mình. Cô ngơ ngác nhìn xuống người, đưa tay xoa ngực một cách hết sức ngỡ ngàng. Và đó là lúc Eveam nhận ra vết thương vốn đang gây đau đớn không thể tả nổi đã biến mất không để lại một dấu vết gì.
"N... Nữ Hoàng?" (Marione)
Dĩ nhiên, khi nhìn thấy thần thái của Eveam đột nhiên tốt trở lại, Marione cũng há hốc mồm bối rối.
"...An-anh đã làm gì vậy, Hiiro?" (Eveam)
Lẽ dĩ nhiên, Eveam quay sang hỏi Hiiro, người vừa tạo nên một sự vi diệu.
"Mấy thứ như thế này không quan trọng. Nhưng đó sẽ là phần dư nợ ngoài hợp đồng. Nhớ lấy điều đó." (Hiiro)
"Hi-Hiiro... em hiểu rồi, vậy là anh vừa chữa thương cho em... arigato." (Eveam)
Tay vẫn để lên ngực, Eveam khẽ thở phào và mỉm cười với Hiiro. Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra thực tế và ngẩng đầu lên hỏi.
"Nh... nhưng mà anh Hiiro! Sao anh lại ở đây?! Không phải yêu cầu của em là bảo vệ vương quốc sao?!" (Eveam)
"Yêu cầu? Ý người là sao thưa Nữ Hoàng?! Không, quan trọng hơn, người không sao chứ?!" (Marione)
"À há... ra là vậy..." (Shublarz)
Khi mà Marione còn đang lo lắng cho tình trạng của Eveam, thì Shublarz nhận ra điều gì đó trong mối quan hệ giữa Eveam và Hiiro, cô khẽ gật đầu, mỉm cười đắc ý.
"Không sao đâu Marione, ta là người thuê anh ấy. Và vừa xong anh ấy đã chữa thương cho ta." (Eveam)
"Cháu không sao chứ, Eveam? Hay là uống một chút Thuốc Tăng Máu cho chắc ăn?" (Judom)
Judom đưa ra một lọ thuốc nhỏ.
"Không cần đâu Judom-dono. Vì lí do nào đó, lúc này cơ thể cháu cực kì thoải mái và đầy sức sống." (Eveam)
Judom nhìn sắc mặt của Eveam và cũng đồng ý như vậy. Chỉ mới 10 phút trước, sắc mặt Eveam tái nhợt đi do mất máu, nhưng giờ hoàn toàn hồng hào và không hề có một chút mệt mỏi nào.
"Nhưng cậu là Evila cơ mà? Tại sao cậu vẫn dùng được Ma thuật Ánh sáng? Rốt cuộc cậu là ai?" (Judom)
Nhưng đúng lúc đó, Aquinas lùi lại, thủ thế cảnh giác.
"Tôi chắc là tất cả chúng ta đều có thắc mắc, nhưng tình hình hiện tại không có thời gian để hỏi đâu. Nhìn đi, Nhân Thú Vương bắt đầu mất kiên nhẫn rồi." (Aquinas)
Đúng là nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Hiiro, Nhân Thú Vương Leoward đã bỏ lỡ cơ hội tấn công. Nhưng sau khi nhìn thấy tình trạng của Eveam khá lên nhiều nhờ Hiiro, sự kiên nhẫn cũng như ngạc nhiên của Leoward đã dần biến mất, sát khí bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ từ cả cơ thể ông ta.
Và Leoward bắt đầu dồn lực vào cả hai nắm đấm.
"Uwooooooo..." (Leoward)
Đất dưới chân ông ta bắt đầu rạn nứt, lõm xuống thành một cái hố với Leoward ở tâm.
"Nếu chúng ta đánh với ông ta như thế này, cả khu vực này sẽ bị xóa sổ." (Aquinas)
Aquinas khẽ lẩm bẩm khi thấy Leoward bắt đầu tập trung sức mạnh. Và Leoward nhảy bật lên không trung.
"Marione! Đưa Nữ Hoàng lui ra xa!" (Aquinas)
Aquinas nói vậy, nhưng...
"Không sao đâu Marione, ta tự đi được. Tất cả mọi người, tránh xa khỏi đây mau!" (Eveam)
Nghe câu nói của Eveam, tất cả những người đang ở ngay dưới quỹ đạo rơi của Leoward lập tức lùi ra xa.
"NHẬN LẤY NÀY, LŨ EVILA!" (Leoward)
Duỗi thẳng tay và lao nhanh xuống đất, Leoward lao xuống với một gia tốc kinh hoàng.
"Uwooooooo! Nanh Lửa Cực Đại (Maximum Blaze Fang Attack)!" (Leoward)
Lửa bắt đầu tỏa ra mạnh mẽ từ cơ thể ông ta. Hai nắm đấm biến thành hai ngọn đuốc cháy rừng rực, rồi hóa thành hình răng nanh của một con mãnh thú khi chuẩn bị chạm đất.
BÙÙÙÙÙÙÙÙM!
Chấn động bởi lực rơi, cộng với sức phá hủy từ đòn tấn công của ông ta tạo ra một luồng sóng xung kích kinh hoàng. Ngay sau sóng xung kích là một bức tường lửa khổng lồ ào ạt tỏa ra từ nơi Leoward chạm đất. Nếu một người thoát khỏi nanh vuốt của mãnh thú, thì màn lửa tiếp sau đó sẽ xử gọn bất cứ kẻ nào còn sống sót.
Hiiro và mọi người xung quanh không bị trúng trực tiếp đòn tấn công vì đã lui ra xa, nhưng không ai ngờ rằng còn một bức tường lửa ngay sau sóng xung kích đang sắp đổ ập vào họ.
Nhìn bức tường lửa đang ào ạt lao đến với nhiệt độ và tốc độ kinh hoàng, Hiiro thở dài và thấy mệt mỏi.
*Oioi, sao lúc nào mình cũng dính vào mấy chuyện phiền phức thế này chứ?* (Hiiro)
Khi đến đây, Hiiro không nghĩ rằng mình lại bị kéo vào rắc rối cỡ này. Có lẽ cậu không nhận ra, nhưng hiệu ứng của danh hiệu [Người Qua Đường Vô Tội] (Innocent Bystander) đang ngày càng mạnh lên thì phải.
Tuy nhiên, nếu cậu cứ đứng chôn chân tại chỗ, chắc chắn cậu sẽ bị nhấn chìm trong biển lửa rực cháy. Cậu cần phải hành động ngay lập tức.
Thế nhưng, Hiiro lại chẳng hề vội vã. Cậu đã chuẩn bị sẵn Văn Tự Ma Pháp [Bảo Hộ] để đề phòng từ trước rồi. Chỉ cần kích hoạt nó vào bất cứ lúc nào cần thiết, ma pháp này thừa sức để đánh bật đòn tấn công cỡ này.
Nhưng, cậu không thể để Chúa Quỷ đứng cạnh cậu bị giết. Eveam là tấm vé quan trọng để cậu vào được Đại thư viện Fortuna. Và Hiiro cũng không thể để khách hàng của mình bị thương được.
Đó là lí do vì sao cậu định sẽ bảo vệ Eveam bằng Văn Tự Ma Pháp ngay khi ngọn lửa tới gần. Đúng lúc đó, Aquinas đã xuất hiện trước mặt họ.
Anh ta trừng mắt nhìn ngọn lửa với ánh mắt sắc lạnh. Và khi anh ta làm vậy, ngọn lửa lập tức chuyển sang màu đen tuyền, và rồi...
*Fwishhhhh...*
Thật kỳ diệu, ngọn lửa khổng lồ bỗng chốc vỡ tan thành những hạt bụi li ti rồi biến mất. Không còn chút nhiệt lượng nào có thể cảm thấy được nữa.
*Cái gì đây...? Cát? Không... là tro bụi?* (Hiiro)
Đúng như Hiiro nghĩ, đó là tro bụi. Biển lửa đã biến thành tro bụi, và tan ra khắp mặt đất.
"Nữ Hoàng, người không sao chứ?" (Aquinas)
"Ta không sao, đúng là Aquinas có khác." (Eveam)
Sau khi Aquinas xác nhận Eveam vẫn an toàn, anh ta quay sang nhìn Leoward. Lúc này, ông ta bước ra khỏi cái hố sâu tạo ra bởi vụ nổ, nhìn Aquinas với ánh mắt khiêu khích.
Những người được cứu khi Aquinas biến biển lửa thành tro bụi bao gồm cả binh lính của Humas, các chỉ huy và Tể tướng Dennis. Họ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi toát như tắm, tạ ơn trời phật là mình vẫn còn sống. Nhưng Kiria và Rudolf vẫn không di chuyển khỏi vị trí ban đầu của mình. Chắc hai người đó biết Aquinas sẽ ra tay vào lúc đó nên chẳng mảy may quan tâm.
Không, về trường hợp của Rudolf, ông ta nghĩ rằng khi đứng gần Kiria, cô ta sẽ làm gì đó để bảo vệ mình, bởi vì ít ra cho đến giờ hai người vẫn có một hợp đồng với nhau.
"Đúng như ta nghĩ, đòn tấn công cỡ này chẳng thể làm ngươi trầy một vết xước. Xứng danh 'Tướng quân Mắt Quỷ' đấy, Aquinas!" (Leoward)