Leoward vừa cười lớn vừa rời đi cùng toàn bộ binh lính của lão. Thấy thế, Kiria quay sang hỏi Rudolf.
“Họ là đồng minh của Victorias mà? Cứ để họ đi như vậy không phải là có vấn đề sao?” (Kiria)
“Hừ, liên minh cũng chỉ là trên danh nghĩa thôi. Vả lại, dù ta có nói gì thì lão ta cũng chẳng nghe đâu.” (Rudolf)
Liếc nhanh về phía quân Gabranth vừa rời đi, Rudolf quay lại nhìn Kiria.
“Ngoài ra thì… có quá nhiều chuyện ngoài dự tính đã xảy ra.” (Rudolf)
“Đúng vậy, chính tôi cũng bất ngờ trước hành động của Judom Lankars. Đáng lẽ chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Giờ thì có quá nhiều thứ tôi phải xử lý, tất cả là nhờ ông ta cả.” (Kiria)
Kiria thầm nghĩ, ‘Đặc biệt là cái tên nhóc áo choàng đỏ đó’.
“Giờ thì sao?” (Rudolf)
“Ông không cần phải lo, chúng ta tuy thất bại trong nhiệm vụ chính là ám sát Chúa Quỷ, nhưng…” (Kiria)
“Oi, Rudolf.” (Judom)
Judom xen vào giữa cuộc nói chuyện của họ.
“Vậy là ông vẫn ở đây à, Judom.” (Rudolf)
“Ả này rốt cuộc là ai thế? Lúc đầu tôi nghĩ đây là hầu cận của Chúa Quỷ, nhưng thật kinh ngạc khi cô ta có thể lừa Aquinas lâu đến vậy.” (Judom)
Có thể qua mắt được Aquinas, người mà ngay cả Hiiro cũng phải công nhận là một nhân vật xuất sắc, thì rõ ràng ả này phải vượt trội hơn cả Aquinas, ít nhất là trong lĩnh vực gián điệp.
“Đương nhiên, vì người luôn ở cạnh cô ta không phải tôi.” (Kiria)
“Cái gì!?” (Judom)
“Đúng hơn là trước khi chúng ta có mặt ở đây, luôn có một bản thể khác của tôi ở cùng cô ta.” (Kiria)
Kiria nói một chuyện nghe hết sức nhảm nhí với kiểu nói thẳng thắn khiến Judom nghĩ cô ta đang đùa cợt mình.
“Cô… cô nói cái gì cơ?” (Judom)
“Bây giờ, Số 05 đang ở cùng với Chủ nhân.” (Kiria)
“Số 05? Giờ nghĩ lại thì, cô tự nhận mình là một bản thể khác, nghĩa là sao? Vậy là còn những người khác ngoài cô à?” (Judom)
“Đúng thế, ngoài tôi ra còn có tất cả.” (Kiria)
“Cô nói nhiều quá rồi đấy, Số 03.”
Tất cả mọi người đột nhiên nghe thấy một giọng nữ khác và cùng quay mặt về phía đó. Đứng đó là một cô ả khác trông y hệt Kiria.
(Cùng một khuôn mặt… Vậy ả đó cũng là… Ả ta thậm chí còn không để lộ hành tung cho đến khi tự lên tiếng.) (Judom)
Judom đề cao cảnh giác với Kiria mới xuất hiện, kẻ có thể lại gần họ đến vậy mà ông không hề cảm nhận được gì.
“Cô là mẫu chuyên để chiến đấu. Sức mạnh của cô vượt trội nhưng cái đầu cô thì thẳng như ruột ngựa. Nói cách khác thì cô quá thành thật.”
Ả ta bước lại chỗ Kiria và đứng cạnh cô.
“Số 02, sao cô lại ở đây? Số 05 sao rồi?” (Kiria 03)
“Cô ta đang ở cùng Chủ nhân. Còn lý do vì sao tôi tới đây, là vì tôi lo cô sẽ bô bô cái mồm kể hết thông tin mật cho kẻ thù. Và đúng như tôi đoán trước, cô đang chuẩn bị phun hết thông tin ra cho chúng đấy.” (Kiria 02)
Kiria 03 quay sang lườm Judom.
(Chậc, mình nghĩ ít ra cũng có thể khai thác thêm thông tin từ cô ta, nhưng ả kia xuất hiện đúng lúc thật.) (Judom)
Judom cẩn thận quan sát Số 02. Nếu chỉ dựa vào bề ngoài, không thể nào phân biệt được hai người. Nhưng vì lý do nào đó, Số 03 có vẻ đầu đất hơn, trong khi Số 02 lại thông minh hơn nhiều.
“Ta hiểu rồi, vậy cô là một bản thể khác. Không, nói như cô ta lúc nãy thì có vẻ còn nhiều bản thể khác nữa phải không?” (Judom)
“Trông ông đô con cục mịch thế mà cũng không đến nỗi ngốc nhỉ? Chính xác.” (Kiria 02)
Ả Số 02 có giọng lưỡi khá sắc bén. Trong khi đó, Số 03 chỉ đứng yên.
“Quay về chỗ Chủ nhân mau, Số 03.” (Kiria 02)
“Hiểu rồi. Giờ thì…” (Kiria 03)
Số 03 gật đầu rồi quay sang Rudolf. Ông ta bắt gặp ánh mắt của Số 03 và nghiêng đầu thắc mắc.
“Hm? Thế này là sao?” (Rudolf)
“Như tôi đã nói lúc nãy, chúng ta thất bại trong nhiệm vụ chính là ám sát Chúa Quỷ, phải không?” (Kiria 03)
“Đúng thế.” (Rudolf)
“Nhưng vẫn còn một phần nữa của nhiệm vụ.” (Kiria 03)
“?” (Rudolf)
Rudolf không hiểu ý ả định nói là gì. Ông ta chớp mắt thắc mắc.
“Và đây.” (Kiria 03)
Số 03 lấy từ túi áo ngực ra một thứ gì đó, rồi đưa tay ra phía trước.
Phập!
Rudolf: “Ặc!?”
Judom: “Rudolf!?”
Ả ta đã đâm vào ngực Rudolf. Cô ả nhanh chóng rút tay về.
“Đây là nhiệm vụ khác của bọn tôi.” (Kiria 03)
Số 03 bình tĩnh vẩy máu dính trên tay đi.
“Cô đã đút nó vào chưa?” (Kiria 02)
“Rồi.” (Kiria 03)
Số 03 trả lời với giọng thản nhiên.
“Lũ khốn kiếp các ngươi là cái gì vậy?!” (Judom)
Judom, binh lính và Tể tướng Dennis nhanh chóng chạy lại bên Rudolf, lúc này đang nằm gục dưới đất và ôm ngực đau đớn. Hai ả Kiria lùi ra xa một chút.
Bất ngờ, cơ thể Rudolf bắt đầu phình to. Màu da ông ta bắt đầu chuyển sang màu đỏ sẫm.
Judom: “R-Rudolf?”
Judom nói với giọng kinh hoàng khi chứng kiến sự biến đổi.
Rudolf: “Guh… Gah… Gigigi!?”
Soạt!
Một chiếc sừng lớn màu đỏ, dài khoảng 50 cm, đột ngột đâm xuyên qua ngực Rudolf.
Chiều cao của ông ta biến đổi nhanh chóng, chỉ một chút đã đạt đến 6 mét. Vài phút trước, Rudolf còn mang hình dáng của một người đàn ông trung niên, nhưng giờ hình dáng ông ta giống một con Quỷ khổng lồ. Mặt ông ta biến dạng, trở nên cực kỳ kinh tởm, khiến bất cứ ai nhìn thấy dù bình tĩnh đến đâu cũng không thể chịu nổi.
Thình thịch… thình thịch… thình thịch…
Cái sừng đỏ bắt đầu đập như một trái tim.
“Haa… haa… haa… T… aaaa… đđđđ… ói…” (Rudolf)
Giọng ông ta giờ trầm đến mức khó có thể tin được đó là Rudolf. Nghe giống như giọng một người bị bóp nát cổ họng và đang dùng tất cả sức lực để cố mở miệng.
Dennis và đám lính hoảng sợ lùi ra xa, chứng kiến vị vua của mình đang biến hình. Rudolf dường như đang cố gắng kiềm chế cơn đau trong quá trình biến đổi. Ông ta đứng yên một chỗ, mặt nhăn nhó. Cơ bắp của ông ta bắt đầu phát triển với tốc độ bất thường, và nhanh chóng tạo nên một vóc dáng kềnh càng, dị hợm.
“Lũ khốn nạn, các ngươi đã làm gì Rudolf?!” (Judom)
Judom hỏi lại với giọng điên cuồng. Kể cả Rudolf có làm việc ngu ngốc ở cuộc hội nghị, hay không có phẩm chất làm vua, thì ông vẫn là bạn thân của Judom. Ông không thể yên lặng khi chứng kiến bạn mình biến thành quái vật. Số 02 lạnh lùng trả lời khi nhìn vào Rudolf.
“Có vẻ nó thành công rồi, giờ thì lão ta có thể tự hào khi được đứng trong hàng ngũ của loài Evila.” (Kiria 02)
“Ngươi nói cái quái gì cơ?” (Judom)
“Hừm, xem nào. Sẽ tốt hơn nếu tôi giới thiệu cái này ở chỗ đông đúc hơn, nhưng ông là Judom Lankars nổi tiếng của Victorias phải không nào. Tốt lắm, để tôi nói cho ông biết vài điều mà não ông có thể hiểu được.” (Kiria 02)
Judom lắng nghe cẩn thận từng từ của ả, ông cảm giác mỗi lời nói của ả như có ai đó đấm vào tai mình.
“Hòn đá này, ông biết là cái gì chứ?” (Kiria 02)
Ả ta lấy ra một hòn đá có kích thước tương đương một quả bóng bàn.
“Tên của nó là ‘Hòn đá mang sức mạnh của quỷ’ – [Demon Stone] hay Đá Quỷ. À, mà ông chắc cũng hiểu ngay ý nghĩa của nó từ cái tên nhỉ?” (Kiria 02)
“Câm mồm. Giải thích mau lên.” (Judom)
“À thì, đó là cách gọi vắn tắt. Tên đầy đủ của nó là Demon Conquering Blood Enchantment Stone (Đá Quỷ Ám Bị Phù Phép), nhưng nó dài quá nên tôi gọi là [Đá Quỷ] cho gọn.” (Kiria 02)
“Hòn đá đó thì sao?” (Judom)
“Số 03 đã đâm xuyên ngực lão ta lúc nãy, và cô ấy đã đặt hòn đá này vào ngực ông ta ngay lúc đó.” (Kiria 02)
Judom hiểu ra thứ mà Số 03 rút từ ngực áo ra lúc nãy chính là một Hòn Đá Quỷ.
“Đá Quỷ này phản ứng với sức mạnh ma thuật. Thứ nào được cấy nó vào trong sẽ trở thành như thế.” (Kiria 02)
“Lũ khốn nạn, không phải cách giải thích của các ngươi quá chung chung sao?” (Judom)
“Fuuu, đó là vì tôi lười không muốn giải thích nhiều thôi.” (Kiria 03)
“Vậy thì giải thích mau lên!” (Judom)
“Haiz, được rồi. Đá Quỷ được tạo ra bởi máu và thịt của một loài Evila đặc biệt.” (Kiria 02)
“Cái gì?!” (Judom)
“Một loài Evila đặc biệt, ý tôi là một loài Evila hiện nay đã tuyệt chủng. Loài đó có tên là [Kupideus].” (Kiria 02)
Judom nhíu mày suy nghĩ. Ông chưa bao giờ nghe thấy cái tên đó. Số 02 như đọc được suy nghĩ của Judom, ả nói tiếp.
“Cũng không thể trách cái đầu cơ bắp của ông không biết về chúng được. Đã từ rất, rất lâu rồi, chúng chỉ là một nhóm rất nhỏ trong xã hội của Evila. Nhưng chúng có một khả năng đặc biệt.” (Kiria 02)
“Khả năng?” (Judom)
“Về lý thuyết thì khả năng của chúng là biến bất cứ thứ gì chúng ăn thành máu và thịt của chúng.” (Kiria 02)
“Không phải đó là chuyện đương nhiên với tất cả mọi người sao? Tất cả những thứ người ta ăn rồi cũng sẽ biến thành máu thịt của người đó còn gì.” (Judom)
“Haizzz…” (Kiria 02)
Judom cảm thấy mình bị đối xử như một kẻ ngốc khi Số 02 chỉ thở dài đáp lại câu nói của ông.
“Ông có hiểu nghĩa của từ ‘lý thuyết’ không?” (Kiria 02)
“Thì như ta đã nói…” (Judom)
“Lấy ví dụ, là ông chẳng hạn.” (Kiria 02)
“Hả?” (Judom)
“Nếu một người tên là Judom Lankars bị ăn, thì cơ thể, kỹ năng, ma thuật… nói chung là tất cả sẽ được tái tạo lại để sử dụng.” (Kiria 02)
“Cái g…!” (Judom)
“Nói rõ hơn thì, một loài Evila với tên gọi [Kupideus] ăn Số 03 đây.” (Kiria 02)
Số 03 lùi lại vài bước.
“Tôi không muốn bị ăn bởi thứ đó.” (Kiria 03)
“Thôi nào Số 03, chỉ là ví dụ thôi.” (Kiria 02)
“Hiểu rồi.” (Kiria 03)
“Tốt.” (Kiria 02)
‘Nói chuyện kiểu gì vậy,’ là những gì Judom nghĩ. Và Số 02 tiếp tục.
“Nếu loài Kupideus ăn ông, rồi mang đúng hình dáng và sức mạnh của ông, sau đó ăn cả Số 03, thì sẽ có khả năng nó mang hình dáng của Số 03. Tất nhiên là nó sẽ mang sức mạnh của cả Số 03 và ông.” (Kiria 02)
Judom nghĩ nếu đúng là có loài quái vật đó thật thì đúng là ngoài sức tưởng tượng. Chúng càng ăn thì càng mạnh hơn. Nói cách khác, khả năng của chúng là vô hạn. Nhưng, Judom có một thắc mắc, tại sao một loài với sức mạnh đáng sợ như vậy lại tuyệt chủng.
“Tại sao chúng lại tuyệt chủng… phải không?” (Kiria 02)
“Urgh…” (Judom)
Judom giật mình khi thấy ả Số 02 có thể dễ dàng đọc được suy nghĩ của mình như đọc một cuốn sách vậy.
“Lý do chúng tuyệt chủng rất đơn giản. Có một thứ mạnh hơn chúng đã hủy diệt chúng.” (Kiria 02)
“Nếu nói nó là bình thường thì cũng đúng, nhưng chẳng lẽ có thứ còn mạnh hơn cả loài Kupideus nữa sao?” (Judom)
“Tên nó khó chịu lắm nên tôi không muốn nói.” (Kiria 02)
“Oii!” (Judom)
“Dù sao thì, Kupideus đã bị hủy diệt bởi một loài như thế.” (Kiria 02)
Judom nghĩ cô ta sẽ chẳng chịu mở miệng tiết lộ tên của thứ đó ra nên ông quyết định tiếp tục lắng nghe.
“Nhưng, trước khi tất cả bị hủy diệt bởi thứ đó, loài Kupideus đã tự kết thúc sự sống ở một phế tích đặc biệt.” (Kiria 02)
“Ý ngươi là tự sát?” (Judom)
“Đúng thế, chúng đi vào giấc ngủ ngàn thu, hay còn gọi là Chết ở sâu dưới lòng đất, cho đến khi Chủ nhân tìm được chúng.” (Kiria 02)
“…” (Judom)
“Sau đó, ngài ấy thu thập được vài cái xác của Kupideus. Ngạc nhiên hơn, một số chúng vẫn còn máu. Nên Ngài ấy đã nhờ một người đặc biệt điều chế từ số máu đó, và kết quả là Đá Quỷ này đây. Haaa… giải thích nhiều mệt thật.” (Kiria 02)
Ả ta ra vẻ đã kết thúc được công việc đầy mệt mỏi. Nhưng những câu quan trọng nhất thì ả đã không trả lời Judom.
“Đợi một chút, vậy tại sao Rudolf lại biến thành như thế kia khi các ngươi đặt Hòn Đá Quỷ vào trong ông ấy?” (Judom)
“Sao ông không động não chút đi, Vua Chấn Động? Hay tôi nên gọi ông là Vua Đầu Bò?” (Kiria 02)
“Đừng bắt ta đấm nát ngươi, con khốn!” (Judom)
“Nghiêm túc à? Thôi được rồi, nghe đây. Hòn Đá Quỷ này giống như một con Kupideus còn sống, hay nói cách khác, Đá Quỷ sẽ phản ứng lại ma thuật bên trong cơ thể nó được đặt vào, nó sẽ bắt đầu hoạt động, tiêu hóa phần lõi của chủ thể và thay đổi hình dáng của chủ thể. Và kết quả sẽ là cơ thể kết hợp của chủ thể và Kupideus. À quên, trong quá trình biến đổi sẽ được ‘khuyến mãi’ thêm một cơn đau khủng khiếp, và cơ thể chủ thể sẽ không thể di chuyển một lúc.”
(Vậy ra đó là lý do Rudolf không di chuyển được.) (Judom)
“Khoan đã, vậy tại sao cái thứ kia không hề có một tí hình dáng nào của Rudolf cơ chứ?” (Judom)
Đúng vậy, giờ Rudolf trông còn khủng khiếp hơn cả lũ quái vật.
“À, đó là do sự tồn tại của ông ta yếu quá chứ sao.” (Kiria 02)
“Tồn tại?” (Judom)
“À thì mấy thứ như sức sống, ma thuật, lý trí, blah blah blah… mấy thứ kiểu như vậy.” (Kiria 02)
“…” (Judom)
“Nếu chủ thể có sự tồn tại quá yếu đuối, hình dạng sẽ giữ lại hình dáng của thực thể mạnh hơn. Trong trường hợp của lão vua kia thì sự tồn tại của lão ta quá yếu ớt, nên hình dáng của loài Kupideus nguyên thủy sẽ lấn át hoàn toàn hình dáng của ông ta. Nói đúng ra thì sự tồn tại của ông ta còn kém cả một hòn đá, nghe cũng nực cười phải không? Nói chung, thì vẫn có những lý do khác nữa… Haaa, cuối cùng thì mình cũng đã xong việc.” (Kiria 02)
“Chưa xong đâu!” (Judom)
Judom giận dữ nhìn Số 02.
“Lại gì nữa đây, Vua Đầu Bò?” (Kiria 02)
“Khốn kiếp, đừng gọi ta là Vua Đầu Bò! Quan trọng nhất, làm thế nào để biến Rudolf trở lại bình thường?!” (Judom)
“Ông nghĩ lão ta có thể trở lại bình thường được sao?” (Kiria 02)
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay