“Chết tiệt, lũ khốn nạn!”
Judom gầm lên về phía Rudolph.
“Oiii Rudolph, không được bỏ cuộc!”
Cơ thể co rúm của Rudolph bỗng run lên bần bật.
“Haaaaaagaaaaaaah! Đ...ói!”
Cơ thể khổng lồ của gã kêu răng rắc khi bắt đầu cử động. Gã tóm lấy một người lính gần đó và... một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Gã nhét người lính vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng. Bụng gã phồng lên một chút rồi xẹp xuống. Thấy cảnh tượng đó, tất cả mọi người đều mặt xám ngoét.
“Ch... chưa đủuuuuu! Nữa! Thêm nữaaaaa!”
Gã vơ lấy bất cứ ai trong tầm tay và nhét vào mồm để thỏa mãn cơn đói cùng cực của mình.
“Ng-ngươi đang làm cái gì thế, Rudolph!”
Tiếng hét của Judom không thể lọt vào tai Rudolph. Không còn cách nào khác, Judom cố gắng ngăn cản gã. Nhưng Số 03 đã chặn trước mặt ông.
“H-hiiiii! B... bệ... bệ hạ! L-là thần đây! Dennis đây!”
Quá kinh hãi, Tể tướng Dennis ngã ngửa ra sau, cố gắng lết lùi bằng cả hai tay. Ông ta đã lọt vào tầm mắt của Rudolph.
“Den...nis?”
“Đ-đúng vậy! Là bề tôi trung thành của bệ hạ, Tể tướng Dennis đây!”
Dường như Rudolph đã nhớ ra điều gì đó, gã mỉm cười, nhưng rồi...
Vụt!
Rudolph tóm lấy Dennis. Ông ta cố gắng giãy giụa thoát khỏi bàn tay khổng lồ chắc khỏe của vị vua bị biến đổi. Tiếng xương gãy vang lên răng rắc.
“Hự... ặc... ặc...”
Cơ thể Dennis bị Rudolph bóp nát. Trong khi đó, Judom vẫn bị Kiria 03 cản đường. Ông liên tục gào thét gọi tên Rudolph, cố gắng giúp ông ta tỉnh trí lại.
Ực!
Tể tướng Dennis, sau khi bị bóp nát, đã bị ném vào miệng và trôi tuột xuống bụng của con quái vật Rudolph. Một kết cục không thể bi thảm hơn. Một sĩ quan gần đó cố gắng cứu Tể tướng. Anh ta rút kiếm đâm vào ngực con quái vật Rudolph, nhưng chẳng hề hấn gì.
Ngược lại, hành động đó dường như đã chọc điên nó. Rudolph há to miệng, và một tia sáng chói lòa bắn ra.
“C-cái quái gì!”
Một đòn tấn công bất ngờ, với sức hủy diệt kinh hoàng và tốc độ không tưởng đã giết chết 4 trên 5 người bị bắn trúng.
Một người bị bắn nát đầu, chỉ còn lại cái xác không hồn. Một người bị xẻ làm đôi. Hai người khác thì tan biến hoàn toàn không còn dấu vết. Người may mắn sống sót chỉ bị sượt qua tay, nhưng toàn bộ cánh tay trái của anh ta cũng đã biến mất.
Trước tình thế đó, những người lính khác quên cả mệnh lệnh, la hét rồi bỏ chạy tán loạn.
“Tránh ra!”
Judom tìm mọi cách ngăn cản Rudolph, nhưng hiện giờ Kiria Số 03 đang chặn trước mặt ông. Cả hai bắt đầu giao quyền dữ dội, nhưng không bên nào chịu thiệt hại đáng kể nên vị trí của họ không hề thay đổi.
“Có vẻ xong rồi nhỉ. Số 03, mang ‘Con Rối Gớm Ghiếc’ đó về cho Chủ nhân đi.”
“‘Con Rối Gớm Ghiếc’?”
“Là cái thứ kinh tởm đằng kia đó. Cách đặt tên pro vãi, phải không?”
“Cái gì? Nghe mà buồn nôn.”
“Đây là lý do tôi không ưa nổi mấy kẻ thiếu khiếu hài hước đấy.”
Nhưng thực sự Judom không thể ngờ chúng lại đối xử như vậy với Rudolph. Rất có khả năng kẻ lên kế hoạch phản bội trong buổi hội nghị lúc nãy chính là Kiria. Dù Rudolph có ngu ngốc và mù quáng đến đâu, ông ta cũng không thể đần độn đến mức tin tưởng Evila một cách dễ dàng như vậy.
Nhưng cuối cùng, ông ta vẫn tin tưởng chúng và cố gắng tiêu diệt Chúa Quỷ. Để rồi, Rudolph đã biến thành một con tốt thí, hay đúng hơn là một vật hiến tế. Khó có thể tin được Rudolph lại mạo hiểm chấp nhận như vậy.
Những gì Judom suy nghĩ là lẽ tất nhiên. Kể cả nếu có kẻ từ Evila đột nhiên xuất hiện, đề nghị nhà vua giúp đỡ chúng tiêu diệt Chúa Quỷ, không đời nào Rudolph lại tin. Bất cứ ai cũng nhìn ra đó là một cái bẫy.
Nhưng Rudolph đã chấp nhận thỏa thuận. Ông ta tự thấy rằng mình có đủ lợi ích và sự an toàn để chấp nhận. Vấn đề an toàn thì đến bây giờ chính Judom cũng không thể hiểu nổi.
.
.
.
.
.
Khoảng nửa năm trước, khi Gabranth khiêu chiến với Evila và cố gắng tiến công qua lục địa Evila. Nhưng cuối cùng, nỗ lực đó đã thất bại nhờ sự can thiệp của Chúa Quỷ bằng cách phá hủy cây cầu nối liền hai lục địa Evila và Gabranth. Cuộc chiến tạm thời bị chặn đứng. Để ngăn chặn những sự việc tương tự tái diễn, Chúa Quỷ liên tục viết thư đề nghị phía Humas thành lập liên minh.
Nghi ngờ mục đích thực sự của phía Evila, Rudolph, vua của vương quốc Victorias, vương quốc đại diện cho Humas, không bao giờ hồi âm những lá thư đó. Rồi một ngày, một người đã đến gặp ông ta.
Như thường lệ, ông ta cùng vị Tể tướng của mình, Dennis, bàn luận về những lá thư từ Evila gửi đến trong Ngự Thư Phòng. Một cô hầu gái mở cửa, bưng theo một khay trà. Có vẻ cô ta mang trà đến phục vụ.
Dennis bắt đầu thấy khát, ông nghĩ ‘chắc nên nghỉ một chút’. Nhưng cô hầu gái đó không mang trà đến cho Rudolph hay Dennis mà chỉ đứng yên tại chỗ.
“Sao thế? Mang trà lại đây mau lên.”
Cô hầu gái thiếu chuyên nghiệp vẫn chỉ đứng đó, cúi đầu. Rồi bất ngờ, cô ta ngẩng mặt lên. Ngay khi Dennis và Rudolph nhìn thấy mặt cô ta, cả hai đều tái mét mặt.
“Xin chào, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”
Cô gái nói với giọng như người máy, và diện mạo của cô ta là một Evila với làn da ngăm. Đặc điểm nổi bật nhất là đôi tai nhọn đặc trưng của cô ta lộ ra khỏi mái tóc. Hai người ngay lập tức nhận ra cô ta là một Evila, liền định hét lớn gọi lính gác.
“Nếu tôi là hai vị, tôi sẽ không làm thế đâu.”
Vì lý do nào đó, cả hai cảm thấy như bị cô gái nhìn thấu tâm can. Miệng họ há hốc nhưng không thể thốt ra lời nào. Cả hai trở nên cực kỳ căng thẳng.
“Vậy nhà ngươi muốn gì?”
Cô hầu gái cúi đầu chào hai người và nói:
“Rất hân hạnh được gặp các vị. Tên tôi là Kiria.”
“Ngươi nói... Kiria?”
“B-Bệ hạ?”
“Đ-Đúng vậy, Kiria là tên hầu cận của Chúa Quỷ.”
“Chính là Kiria đó.”
Hai người không bao giờ có thể tưởng tượng nổi một nhân vật quan trọng như thế lại ở đây.
“Và tại sao hầu cận thân tín nhất của Chúa Quỷ lại ở đây một mình?”
Rudolph cố gắng kiềm chế sự căng thẳng tột độ, tuy nhiên giọng ông ta vẫn run rẩy, đến nỗi chỉ một câu nói cũng rút cạn gần hết sức lực.
“Như tôi đã nói lúc nãy, tôi đến đây chỉ để nói chuyện mà thôi.”
“Nói chuyện? Ý ngươi là sao?”
Rudolph nhìn Kiria với ánh mắt nghi ngờ.
“Một cuộc nói chuyện mà cả hai chúng ta đều có lợi.”
Lông mày Rudolph khẽ giật. Nếu chỉ là nói chuyện, ông ta quyết định thử nghe xem cô ta định nói gì.
“Các vị muốn hủy diệt Evila, phải không?”
“Cái gì?!”
Rudolph không thể hiểu ý cô ta. Ông ta quay sang nhìn Dennis rồi lại quay sang Kiria.
“Ngươi nói vậy là có ý gì? Hủy diệt Evila? Chẳng phải chính ngươi cũng là một Evila sao? Ý ta là, chẳng phải các ngươi chỉ muốn tiêu diệt Humas thôi à?”
“Mọi chuyện phức tạp hơn ngài tưởng đấy.”
“Vậy thì giải thích đi.”
“B-Bệ hạ? Người định tin tưởng một kẻ đáng ngờ như thế này sao?”
“Không, nhưng ta nghĩ ít nhất cũng nên nghe xem cô ta định nói gì. Chúng ta cần biết liệu kế hoạch của cô ta có chống lại chúng ta hay không.”
“Nhưng mà...”
Dennis khó chịu nhìn Kiria, rồi Rudolph lắc đầu.
“Ta sẽ quyết định sau khi nghe hết những gì ngươi nói. Đến lúc đó, ta cũng sẽ có yêu cầu của riêng mình.”
“Không hổ danh là vua của Victorias, ngài thật sáng suốt.”
“Miễn mấy lời tâng bốc vô nghĩa đó đi, vào thẳng vấn đề chính.”
“Đã rõ.”
Kiria hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu giải thích lý do cô ta đến đây.