Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 214: CHƯƠNG 214: HIIRO, TÁI LÂM MA QUỐC

“Kể cả vậy, thật không ngờ ông ta lại là một lão vua dễ xơi đến thế. Dù có hơi thất vọng, nhưng cũng là cái may.”

Khi nhìn thấy một Rudolph hoàn toàn khác, Kiria 02 thầm nghĩ.

(Có vẻ ông ta vẫn chưa nhận ra đây chính là một màn kịch phản bội. Theo những gì ghi trên Cuộn Khế Ước, Kiria, kẻ vi phạm hợp đồng, chắc chắn phải chết. Có điều…)

Cô ta liếc nhìn Số 03 ở bên cạnh.

(Nếu chỉ một người trong chúng ta chết đi, thì vấn đề chỉ đơn giản là tạo ra một Kiria khác mà thôi.)

Chính xác là vậy. Thực tế, Kiria đã lập giao ước đã chết vì có ý định phản bội. Tuy nhiên, với Số 02 và những người còn lại, đó chỉ là thêm một ‘bản thân’ chết đi mà thôi. Bọn họ thật sự không quan tâm lắm tới việc đó.

(Lão vua ngu ngốc nghĩ rằng đã nắm chắc được Kiria trong tay. Tuy nhiên, thật không may cho hắn. Chúng ta chỉ là những mảnh vụn mà thôi.)

Sau khi Số 02 mặt không cảm xúc nhìn Rudolph, cô ta quay sang nhìn Số 03.

“Giờ thì đi nào, Số 03.”

“Đứng lại! Ta không biết ngươi định đi đâu, nhưng ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi rời đi dễ dàng vậy sao!”

Judom không đời nào để cho Kiria, kẻ đứng sau cả màn kịch này, trốn thoát.

“Kể cả nếu ông nói vậy, nhưng vì tôi không muốn có gì bất thường xảy ra nữa… Số 03.”

“Đây?”

“Tôi sẽ đưa Ugly Doll đi trước. Cô trở về sau khi đánh một trận thỏa mãn nhé.”

“Tôi hiểu.”

“Ugly Doll! Dừng ăn lại!”

“Uugu?”

Sau khi Rudolph ném xác một người lính đi như ném rác, Số 02 không ngần ngại tiến tới bên cạnh hắn.

“Rudolph!”

Judom định chắn trước mặt Rudolph để chặn đường. Tuy nhiên, trước khi ông kịp làm gì, Số 03 đã chắn ngang.

“Tôi sẽ không cho ông đi đâu cả.”

“Giao cho cô đấy, Số 03.”

“Đã hiểu.”

“Đứng lại! Rudolph! Ông vẫn nhận thức được chuyện gì đang xảy ra mà đúng không!? Mở mắt ra đi! Ông tính sao với đất nước này hả!?”

Nhưng, quái vật Rudolph không hề phản ứng. Hắn đặt tay lên vai Số 02, bước đi theo sau ả.

“Khốn kiếp—!”

Judom đảo mắt nhìn xung quanh. Một cảnh tượng như địa ngục đập thẳng vào mắt ông. Ông cau mày khi ngửi thấy mùi máu tươi và thịt cháy ở khắp nơi. Mặc dù có vài người lính sống sót, không ai là còn lành lặn cả.

Judom giao việc chăm sóc đám lính cho các tu sĩ, trong đầu chỉ có ý nghĩ phải ngăn bước Rudolph. Tuy nhiên, khi Số 03 đứng chắn trước mặt, ông tặc lưỡi.

Cả hai nhìn nhau thận trọng, và rồi ánh mắt họ đột ngột chuyển hướng, Số 03 phóng tới ngực Judom với tốc độ cực nhanh.

“Chậc—!”

Cũng giống như Eveam và Rudolph, cô ta muốn đâm Judom bằng bàn tay sắc như lưỡi thương của mình, nhưng—

“Đừng xem thường ta—!”

Paaaaaaan—!

Bất chợt, Judom mạnh mẽ vỗ hai bàn tay vào nhau. Một cơn cuồng phong kinh hồn bạt vía tỏa ra từ đòn thế của ông.

“Ku—!?”

Số 03, người đang lao thẳng về phía Judom, bị cơn cuồng phong dữ dội kia thổi ngược ra sau và đâm sầm vào tường nhà.

“Đó là chiêu Vả Phản Lực. Nhớ lấy!”

Đúng là người đàn ông được Aquinas công nhận. Đối mặt với cú tấn công tất sát trong khoảnh khắc lơ là phòng thủ của Số 03, Judom không chỉ không hề hấn gì mà còn phản đòn đáp trả. Không hổ danh là người đàn ông được tin tưởng giao cho cương vị lãnh đạo hội của Nhân Tộc.

“Xin lỗi, nhưng ta sẽ trói mi lại và bắt mi ói ra hết mọi thứ.”

Judom quay người lao về phía tòa nhà nơi Số 03 văng tới. Tuy nhiên, ông mở to mắt kinh ngạc trước cảnh tượng trước mặt mình.

Ngoài đống gạch vụn ra, không có gì ở đó cả. Có vẻ như cô ta đã chủ ý để mình bị thổi bay đi nhằm có cơ hội thoát thân.

“Chậc… phạm phải một sai lầm như thế…”

Vì không nghĩ rằng cô ả có ý định rút lui nhanh như vậy, Judom giờ thật muốn tự đấm mình vì cái ý nghĩ ngây thơ đó.

“Đành vậy. Giờ, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay về Victorias. Sau tất cả, sẽ không ổn nếu ta không có thông tin nào về bọn chúng.”

Trong lúc thầm nghĩ, ánh mắt ông hướng về phía ngược lại với đất nước của mình.

(Tình hình không thể tệ hơn được nữa rồi, thôi mau về xử lý việc tiếp theo nào.)

___

Hiiro Okamura, người vừa trở lại Xaos, ngay lập tức được chào đón bởi ánh nhìn chằm chằm của một người.

Người đó có mái tóc dài màu đỏ như lửa. Cô nàng đứng khoanh tay, nheo mắt nhìn Hiiro.

“Thế này nghĩa là sao?”

“Ồ, ra là cô à, Aka-Loli. Cô vừa về à?”

Người trước mặt cậu là Aka-Loli, Liliyn Li Reysis Redrose. Lý do vì sao cô nàng lườm Hiiro với khuôn mặt tức giận thì chưa biết. Nhưng đúng lúc đó…

Dadadadadadadadadada!

“Chủ nhânnnnnnn!”

Huỵch—!

“Hự—!”

Thứ gì đó bất ngờ lao vào bụng Hiiro. Cậu bị bất ngờ không kịp phản ứng nên ngã ngửa ra sau.

“Chủ nhân! Chủ nhân! Chủ nhân! Chủ nhân! Chủ nhân! Chủ nhân! Chủ nhânnnnnnn!”

Cô bé đó sau khi ôm lấy Hiiro thì liên tục dụi đầu vào ngực cậu. Tiếp theo đó, khi Hiiro đang nghĩ cách đẩy cô bé này ra, thì cô bé lè lưỡi ra và bắt đầu liếm khắp mặt cậu.

“O-oi… đợi chút nào…”

Xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào. Một thanh niên mặc áo đỏ đột nhiên xuất hiện, rồi ngay sau đó bị một cô bé cũng bất ngờ xuất hiện đè nghiến ra liếm mặt.

“Eei—! Phiền quá! Tránh xa ta ra! Chim Chảy Dãi!”

Hiiro tóm gáy cô bé, đứng dậy và quẳng sang một bên.

“Kui—! Đau quá—! Chủ nhân xấu lắm!”

“Im đi! Đã nói bao nhiêu lần là không được liếm mặt ta nữa hả?”

Má Hiiro giật giật vì bực mình, cậu đưa tay áo lên chùi sạch nước dãi trên mặt.

“Uu… nhưng, nhưng cũng lâu lắm rồi mà mon…”

Cô bé đó chỉ lớn cỡ một học sinh tiểu học. Mái tóc của cô bé cắt ngắn, màu vàng, cụp vào quanh tai và mang hình dáng của một đôi cánh chim gấp gọn.

Cô bé trông thật năng động, với đôi mắt to tròn đáng yêu, chiếc mũi thanh tú cùng đôi môi chúm chím tựa quả đào. Em mặc một bộ võ phục tương tự của Nikki, trên lưng thêu nổi bật ký tự 【文】 (Văn).

Hơn cả, điểm nổi bật nhất của cô bé là hình cánh chim mờ mờ trên trán.

“A—! Thế là xấu lắm Mikazuki desu zo! Người duy nhất được ôm Sư phụ là mình cơ mà!!”

“Cậu nhầm thì có mon! Người duy nhất được ôm Chủ nhân là tớ da mon!”

Hai đứa trẻ bắt đầu cãi nhau.

“Muu… Sư phụ là của tớ desu zo!”

“Kuu… Chủ nhân là của Mikazuki da mon!”

Cả hai lườm nguýt, chu môi lên với nhau.

Cốp, cốp!

“Nowa—!?”

“Nyu—!?”

Cả hai bị gõ đầu cùng một lúc.

“Đủ rồi đấy, cả hai im miệng đi.”

Hiiro trừng mắt quát nạt với vẻ khó chịu.

““Vâng.””

Cả hai ngay lập tức im lặng.

“Oi, Hiiro. Trả lời câu hỏi của ta nhanh đi.”

Liliyn mất kiên nhẫn, cuối cùng cũng bực mình la lên với Hiiro.

“Cô nói là câu hỏi?”

“Đúng thế, cái tình trạng này là như thế nào? Thậm chí đến con nhóc Nikki còn biết mà ta thì lại chả biết gì cả??”

“Vì tôi có nói với cô đâu.”

“Vậy tại sao mi không nói cho ta biết?!”

“Haa… Nghe này, đang đi thám hiểm thì cô nói ‘có việc cần làm ở Xaos’, thế là chúng ta đến đây. Rồi chính cô cũng nói không quan tâm đến vương quốc này nên lý do cô đến đây là để đi gặp một người sống gần đây phải không nào?”

“À.”

“Thế là tôi bị kéo đến đây, rồi bị bỏ mặc ở đây cùng học trò ngốc với câu dặn ‘tìm một quán trọ và ở yên đó chờ ta mấy hôm’.”

“…”

“Việc chiến tranh sẽ nổ ra tôi mới chỉ nghe cách đây vài ngày. Sau đó thì làm gì có cơ hội nào để nói với cô khi mà cô còn không có mặt ở đây?”

“Ê, đừng đùa ta chứ, với Văn Tự Ma Pháp thì mi thừa sức nói với ta chỉ trong nháy mắt còn gì, tên khốn!”

Liliyn nhăn mặt phản đối.

“Vớ vẩn! Tại sao tôi phải mất công báo cho cô từng thứ một hả??”

“Không phải rõ ràng là mi thuộc về ta sao!”

Khăng khăng cãi lý, Liliyn ưỡn bộ ngực nhỏ bé của mình ra làm vẻ hống hách với Hiiro, còn Hiiro thì lườm cô nàng với ánh mắt khó chịu.

“Tôi chỉ thuộc về bản thân tôi. Chỉ mình tôi thôi, đừng hòng ai nghĩ rằng có thể sở hữu thằng này.”

“—Tch. Nửa năm rồi mà mi vẫn cứng đầu thế à?”

“Ai nói câu đấy cũng được trừ cô ra.”

“Fun, thôi được rồi. Mà nhân tiện, lúc đến đây, ta thấy chiến tranh giữa các chủng tộc đã biến thành chiến tranh tổng lực rồi đấy.”

Nghe thế, Hiiro như chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu quay sang hỏi Nikki.

“Oi, Học trò ngốc, Chúa Quỷ và mấy người đi cùng đã về đây rồi phải không?”

“Ah, vâng desu zo! Đúng như con nghĩ, tự dưng họ xuất hiện, rồi cái chị mà Sư phụ gặp hôm trước lúc xuất hiện thì đang chỉ tay la hét cái gì đó. Thế nghĩa là sao hả Sư phụ??”

Chắc chắn là Eveam bị gửi về đây đúng lúc cô đang lên tiếng khiêu khích Rudolph, nên Nikki có thể nghe và thấy toàn bộ lời nói của Eveam lúc đó.

“Nhưng ngay khi cái chị ấy nhận ra mình đang chỉ về chỗ không có ai, mọi người thì đứng sau, chị ấy mặt đỏ bừng lên, đỏ lắm ấy ạ. Rồi chị ấy nói Sư phụ là Baka, Baka, rồi ‘Không thể tin nổi tên ngốc đó’…”

Nỗi xấu hổ của Eveam lúc đó là thứ Hiiro không thể nào hiểu nổi.

“Không quan trọng. Mà giờ họ đâu rồi?”

“Họ nói là đi d-ọ-n d-ẹ-p cái gì đó và đi rồi ạ desu zo.”

Rõ ràng là sau khi về đến đây, họ đã lập tức đi ngăn chặn cuộc tấn công của Gabranth, dẹp yên cuộc chiến này.

“Ah, còn mấy thứ về mấy người gọi là Anh Hùng ấy ạ.”

“Hửm? Anh Hùng? À, nhớ rồi, họ cũng ở đây nhỉ.”

Mặc dù cậu hoàn toàn quên khuấy mất bốn Anh Hùng, giờ cậu đưa mắt tìm kiếm xung quanh, song cậu không thấy ai trong số họ cả.

“Không có ai ở đây hết, hử.”

“Sau khi Sư phụ đi, cái ông chú người Sói ấy bắt đầu nói chuyện với bốn người kia. Rồi sau đó tự dưng một người kỳ lạ tấn công và kết quả là bốn người kia bị đánh bay mất desu zo.”

“Họ bị đánh bay?”

Ông chú người Sói rõ ràng là để chỉ Ornoth, vì Nikki không nhớ tên của ông, nên cô bé quyết định gọi những người cô bé không nhớ tên bằng vẻ ngoài của họ, trong trường hợp này là vẻ ngoài giống sói của Ornoth.

Mặc dù cách gọi của Nikki khó hiểu, nhưng khi không có những người đó ở đây, Hiiro cũng không quan tâm lắm.

“Bốn người đó giống y như mấy con ếch ngồi đáy giếng. Có thể là họ bỏ chạy sau khi cảm nhận được sát khí của ông chú Sói đó. Xem ra họ chưa thực sự trở thành mấy con tốt thí của lão Vua. Nói gì thì nói, bốn người đó làm cái khỉ gì suốt nửa năm qua nhỉ?”

Hiiro cũng có thể lờ mờ đoán ra, nhưng cậu nghĩ rằng việc thắc mắc về chuyện đó là vớ vẩn, mất thời gian và vô bổ, nên cậu quyết định đi tìm Chúa Quỷ Eveam.

Hiiro kích hoạt Văn Tự Ma Pháp, 『Tìm Kiếm』.

Ngay lập tức, một mũi tên màu nhạt hiện lên trước mặt cậu, chỉ về hướng cậu cần đi.

“Oi, Hiiro. Đừng nói là mi định tham chiến nhé?”

Hiiro quay lại, thấy thái độ phụng phịu của Liliyn vẫn không đổi.

“Đúng rồi đấy.”

“Hả? Tên khốn, đừng nói với ta là mi vừa thức tỉnh lòng vị tha và định ngăn trận chiến đó nhé!?”

Cô nàng nhún vai, nói với giọng mỉa mai.

“Nếu cô muốn biết vì sao tôi tham chiến thì hỏi Học trò ngốc kia đi. À mà lão biến thái và cô hầu hậu đậu đó cũng đang về đây, phải không?”

“Hửm? Ừm.”

“Vậy thì khi nào họ về thì giải thích cho họ.”

Nghe Hiiro nói, Liliyn nhìn chăm chăm vào mắt cậu, hơi đỏ mặt và nói.

“Vậy… có cần ta giúp gì không?”

Vậy là sau nửa năm, thái độ của Liliyn đã có biến đổi, Hiiro nghĩ vậy, chỉ mỉm cười và khoát tay.

“Không, tôi sẽ giải quyết nhanh thôi, cô chỉ việc chờ.”

Nói xong, Hiiro dậm mạnh xuống đất và phóng đi.

Nhìn Hiiro đi khỏi, Mikazuki xuống tinh thần, cô bé thấy buồn vì lại phải xa chủ nhân. Nhưng cô bé chợt nhận ra Nikki ở bên cạnh mình đang nghiêng đầu suy nghĩ, nên cô bé bắt đầu hỏi.

“Sao vậy, Nikki?”

“Nn… Tớ có cảm giác mình còn một việc rất quan trọng phải báo với Sư phụ, nhưng mà…”

“Thế sao?”

“Uun…”

“Nếu cậu không nhớ được thì nghĩa là nó không quan trọng, phải không?”

“Ah, chắc là cậu đúng rồi!”

“Tất nhiên!”

“Un un!”

“Ahaha!”

Nhìn hai cô bé cười vui vẻ với nhau, Liliyn mới chột dạ.

(Ế, khoan đã, nghĩa là giờ ta phải làm bảo mẫu trông coi hai đứa nhóc này á?!)

‘Ai đó làm ơn về nhanh đi!!!!’, Liliyn la lớn trong thâm tâm mình.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!