Crouch há hốc mồm, chết lặng tại chỗ. Hắn ngỡ mình đang mơ chứ không phải thực, và ngơ ngác nhìn đám tro bụi, những gì còn sót lại của bầy quái vật, đang rơi lả tả xuống đất.
Thế nhưng, đám lính Gabarth thì khác. Họ không tài nào tưởng tượng nổi binh đoàn quái vật do một trong ba chiến binh mạnh nhất Gabarth triệu hồi lại có thể bị hủy diệt trong nháy mắt một cách dễ dàng như vậy.
Ngay lập tức, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào kẻ vừa tạo ra vụ nổ kinh hoàng kia.
Hiiro, nhận ra ánh mắt của tất cả mọi người đang dán chặt vào mình, bèn thở dài và nói:
“Vậy, giờ chỉ còn lại đám Thú Tộc các ngươi thôi nhỉ?”
Cậu nói như thể việc vừa rồi dễ như ăn kẹo vậy. Trong binh đoàn quái vật đó, không thiếu những con cấp S hay cấp Đặc Biệt, Hiiro thậm chí còn thoáng thấy vài con Clay Viper giống hệt con cậu bị Crouch cướp mất. Không chỉ thế, số lượng của chúng cực kỳ đông, lên đến hàng vạn con. Vậy mà Hiiro có thể dễ dàng xóa sổ tất cả chỉ trong chớp mắt.
Tất cả mọi người lập tức dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng khi chứng kiến một người có khả năng làm một việc chỉ có thần thánh mới làm được. Toàn bộ binh lính Gabarth run rẩy quay sang nhìn Crouch.
“Cr-Crouch-sama!”
“Bọn-bọn thần phải làm gì bây giờ ạ!”
“Xin ngài hãy ra lệnh cho chúng thần!”
Giọng điệu của những tên lính lúc này cho thấy họ chỉ còn biết trông cậy vào Crouch mà thôi. Hắn hít một hơi thật sâu rồi gầm lên về phía Hiiro.
“Ngươi vừa làm cái quái gì vậy-nya! Cả binh đoàn quái vật ta đã mất cả nửa năm trời để thu thập đấy-nya!!!!”
“Xui cho ngươi, đó chỉ là công việc của ta thôi.”
Hiiro chợt có cảm giác quen thuộc khi nghe giọng nói và nhìn thấy Crouch.
*(Khoan đã. Mình gặp gã này một lần rồi… À đúng rồi, là gã mèo khốn kiếp xuất hiện trong cái hang gần Passion!)*
“Là mi thật rồi, tên Mèo khốn kiếp! Sao mi dám ăn cướp con rắn của ta hả?!”
“Hể? Cái gì cơ, rắn nào-nya?”
“Đừng có giả ngu, con Clay Viper mi cướp trên tay ta ở hang Gree gần Passion ấy!”
Nhớ lại chuyện đó, Hiiro càng thêm tức giận.
“Hang Gree á-nya? Hmmmm. Nya!? Giờ mi nói ta mới nhớ, đúng là có chuyện đó thật-nya.”
Crouch vỗ tay cái bụp khi nhớ ra.
“Mi cướp mất bằng chứng ta đập chết con rắn đó! Mi chính là lý do ta bị ông chú đó càm ràm điếc cả tai suốt mấy ngày liền. Chết tiệt!”
Đúng vậy, vì Hiiro không thể giấu nhẹm chuyện đó đi, nên Arnold đã được thể lèm bèm với cậu suốt mấy ngày trời.
“Đúng là ta đã lấy con rắn đó-nya. Nhưng ta nhớ là ta đâu có làm gì mi đâu-nya?”
“Haah?”
“Bởi vì mi không phải là tên Tarou đó-nya!”
“Tarou? Mi nói gì cơ… à.”
Hiiro chợt nhớ ra, lúc đó, Crouch đã cố gắng chiêu mộ cậu, nhưng cậu từ chối và bịa ra một cái tên giả. Nếu cậu nhớ không nhầm thì cái tên đó là Tanaka Tarou.
“Lúc nãy mấy tên kia gọi ngươi là Hiiro-nya! Mặc dù ngươi nhìn cũng giống tên Tarou đó, nhưng chắc chắn không phải là ngươi-nya!”
Hiiro đưa tay lên bóp trán và thở dài. Chưa kể đến cái tên giả, ngay bây giờ cậu đang mang hình dáng của một Imp, trong khi lúc ở trong hang Gree, cậu mang hình dáng của người Gabranth, phỏng theo đôi tai và màu tóc của Muir. Nhưng biến trở lại thành dạng đó lúc này thì hơi ngu ngốc, nên cậu quyết định mặc kệ luôn.
“Sao cũng được, đằng nào ta cũng phải dần cho mi một trận ra bã. Giờ là lúc để mi nếm mùi lần trước ta bị ăn hành, tên Mèo khốn kiếp!”
“Nya nya nya? Ghê nhỉ, chính ta cũng có việc cần xử lý với mi đây! Vì mi chọc giận ta rồi đó-nya!”
“Thế cơ à, vậy thì chuẩn bị đi.”
Hiiro bay vút lên, lao thẳng về phía Crouch. Crouch cũng không kém cạnh, hắn nhún chân rồi phóng nhanh về phía Hiiro.
“Này Ma Vương, ta có việc phải giải quyết với tên Mèo này, cô lo xử lý đám Thú Tộc kia đi!”
“Ta hiểu rồi! Aquinas!”
“Rõ! Tất cả, bắt sống chúng lại!”
Nghe mệnh lệnh của Aquinas, binh lính Ma Tộc hò reo vang dội. Nhờ màn dọn dẹp đầy phong cách của Hiiro, tinh thần của quân Ma Tộc tăng cao hết mức, trong khi bên phía Gabarth thì hoàn toàn ngược lại. Kết quả là, quân Gabarth rơi vào thế bất lợi không thể tồi tệ hơn.
Đó là còn chưa kể, với những tên lính Gabarth có thính giác nhạy bén, tiếng nổ khủng khiếp lúc nãy cũng gây ra thiệt hại đáng kể. Chúng bị ù tai đến nỗi không thể đứng vững. Trước đợt tấn công dũng mãnh của binh lính Ma Tộc đang hừng hực khí thế, lính Gabarth nhanh chóng bị đánh bại và bắt giữ.
“Như thế này đủ chưa, thưa Nữ Hoàng?”
“Được rồi, chúng ta có thể giết chúng bất cứ lúc nào. Tốt nhất là bắt giữ tất cả, đừng giết ai cả.”
Cho rằng Eveam vẫn còn quá ngây thơ, Aquinas quay sang quan sát trận chiến giữa Hiiro và Crouch đang diễn ra.
Hiiro cúi thấp người, rút thanh katana cậu vẫn luôn mang theo bên mình ra. Nó từng được gọi là [Thorn Piecer], với hình dáng đặc trưng của một thanh kiếm Nhật và dải màu xanh lơ nhạt như băng giá trên lưỡi kiếm.
Nhưng giờ đây, thanh kiếm đó đã đổi tên thành [Severing Slasher]. Nó vẫn mang hình dáng của một thanh katana như [Thorn Piecer], nhưng giờ trên lưỡi kiếm là một dải màu đỏ như máu hình zíc-zắc.
Khi tấn công kẻ địch, thanh [Severing Slasher] có khả năng tấn công trực tiếp vào dòng chảy ma lực của đối phương. Nó có thể khiến kẻ địch bị nhiễu loạn trong việc kiểm soát ma thuật của chính mình, làm choáng và phá rối quá trình vận ma lực của chúng. Đương nhiên, đối với những đối thủ có khả năng tự kiểm soát ma lực trong cơ thể tốt thì hiệu ứng này không đáng kể, tuy nhiên với những kẻ yếu về khoản này, thanh kiếm có khả năng chỉ bằng một nhát chém đã làm đối thủ bất tỉnh ngay lập tức.
Đó là lý do vì sao rất nhiều lính Gabarth đã bị Hiiro đánh gục chỉ với một đòn duy nhất.
Thanh kiếm này được rèn bởi một người, lúc đó chỉ là một phiên bản thử nghiệm mà thôi. Nhưng cuối cùng, người đó đã rèn lại thanh [Thorn Piecer], nâng cấp nó với những khả năng mới. Nên dĩ nhiên là nó vẫn còn khả năng đâm xuyên cực tốt của [Thorn Piecer]. Không chỉ thế, giờ nó còn có thêm khả năng cắt chém cực bén và khả năng gây nhiễu loạn ma lực đối phương, một thanh kiếm đa năng đã được tái sinh.
“Nyahaha, ta đang sướng run lên vì thích thú đây-nya.”
Crouch cảm nhận được sức mạnh ngoài sức tưởng tượng của Hiiro, hắn khẽ mỉm cười.
“Dù ở đâu thì mấy tên cuồng chiến như mi cũng chẳng khác gì nhau nhỉ?”
“Thì sao chứ-nya, chẳng phải mi cũng luyện tập để mạnh lên sao-nya?”
“Không sai.”
“Để xác nhận rằng mình đã mạnh hơn-nya, thì lẽ tất nhiên là phải tìm kiếm đối thủ mạnh để kiểm tra, phải không-nya?”
“Hmm… cũng đúng.”
“Nyeheheh! Vậy sao chúng ta không đánh hết mình đi-nya!”
Crouch định sử dụng tốc độ cực lớn của mình để chơi đùa với Hiiro. Trước kia, chính tốc độ này đã khiến Hiiro phải chấp nhận thất bại, nhưng giờ thì đã khác nhiều rồi.
Và Crouch nhận ra Hiiro đã có thể dõi theo chuyển động của mình chỉ bằng mắt thường.
“Sao ta không tăng tốc lên một chút nhỉ-nya?”
Ngay lập tức, tốc độ của Crouch tăng lên một đẳng cấp khác. Hiiro đã kiểm tra Status của Crouch trước khi vào trận. Dù Level của Hiiro nghiễm nhiên cao hơn hẳn, chỉ duy nhất chỉ số AGI của Crouch là cao hơn cậu.
*(Gã này là một Thú Tộc chuyên về tốc độ. Không hổ danh là báo đen.)*
Khi mắt Hiiro còn đang bận rộn đảo qua lại để theo dõi Crouch, thì mọi người xung quanh đã cảm nhận rõ tiếng gió rít lên từ trận chiến của hai người. Trong đám bụi mờ, có thể thấy rõ kiếm của Hiiro giao nhau với tay của Crouch.
Những người lính cấp thấp không thể nhìn rõ đòn đánh của cả hai. Khi Crouch tấn công Hiiro từ phía sau, Hiiro chỉ đưa kiếm lên đỡ nhưng với một tốc độ phản ứng cực nhanh. Rất, rất nhiều người không thể nhìn thấy hai người họ.
“Tay mi vẫn quái dị thật nhỉ?”
“Nyahaha! Phản ứng của mi tốt lắm-nya!”
Thắc mắc của Hiiro không hề thừa. Cũng như lần trước, khi Hiiro sử dụng thanh katana của mình thì Crouch chỉ dùng tay không, vậy mà tay hắn không hề bị cắt đứt. Ngược lại, Hiiro có cảm giác như mình đang cầm một thanh kiếm gỗ đánh vào một bức tường xi măng vậy.
Hiiro đưa chân đá văng tay Crouch ra, nhảy bật lên và bổ mạnh xuống, nhưng Crouch lúc này đã biến mất khỏi đó.
“Chậc, gã này nhanh thật.”
Trước khi Hiiro kịp nhận ra, Crouch đã biến mất. Hắn lặng lẽ quan sát Hiiro từ phía sau một tòa nhà lớn. Cảm tưởng như hắn là một kẻ săn mồi đang rình con mồi của mình từ trong bóng tối.
“Tiếc là, chiến thuật này vô dụng với ta.”
Hiiro lên tiếng, nhưng Crouch không phản ứng. Hắn nghĩ rằng đó là trò nghi binh của Hiiro. Nhưng thực sự Hiiro đang nói thật. Lý do là…
Văn Tự Ma Pháp: [Tìm Kẻ Địch].
Ngay lập tức, từ được viết phát huy tác dụng, vị trí của kẻ địch hiện ra trong đầu Hiiro. Sau đó, cậu nhanh tay viết từ [Kéo Dài] lên lưỡi kiếm của mình, chĩa mũi kiếm về phía kẻ địch đang ẩn nấp.
“Nya!?”
Đâm xuyên qua tòa nhà, thanh [Severing Slasher] lao tới vị trí của Crouch. Hắn may mắn né được trong gang tấc, mặt Crouch lộ vẻ kinh hoàng.
Hiiro ngay lập tức viết từ [Nguyên Trạng] lên thanh kiếm, và nó quay trở về độ dài ban đầu.
“Ta đã nói rồi, khả năng ẩn nấp của mi không có tác dụng gì với ta đâu.”
“Grừ… nya…”
Crouch nghiến răng, hắn dẫm mạnh chân xuống đất nhiều lần.
“Làm thế quái nào mi biết được-nya!?”
“Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết à?”
“Nyeheheh—vậy thì ta sẽ nghiêm túc với ngươi đây-nya.”
“Nhanh lên, ta đang chờ cái sự nghiêm túc của mi đây, con mèo khốn kiếp.”
Crouch đặt cả hai tay của mình xuống đất, từ tay hắn tỏa ra một bóng đen lan rộng trên mặt đất. Bóng đen đó lan nhanh về phía Hiiro. Cậu nhẹ nhàng né sang một bên, nhưng…
“Mi nghĩ chỉ đơn giản thế thôi sao-nya?”
Từ bóng đen đó, những xúc tu đen ngòm trồi lên, chúng vồ lấy Hiiro và cuốn chặt quanh người cậu.
“Hiiro!”
Thấy thế, Eveam hét lên. Ngay lập tức, Hiiro bị những xúc tu đó kéo tuột xuống bóng tối dưới chân mình.
“Hiiroooooooo!”
Khi Eveam đang hét tên Hiiro một cách đau đớn, Crouch mỉm cười đắc thắng.
“Thế là xong-nya. Binding của ta là Bóng tối. Shadow Prison (Ngục Bóng Tối) rất tiện dụng để cất giữ lũ zombie cũng như để chứa đồ. Nhưng trong đó chẳng có chút không khí nào đâu, nyahahaha!”
“Chết tiệt!”
Nếu đúng như vậy, Hiiro sẽ không thể thở và sẽ chết ngạt nhanh chóng.
“À quên, trong đó còn mấy con zombie ta chưa thả ra, bốn con hạng SS và một con hạng SSS nữa, nyahahaha!”
“Không… không thể nào…”
Vậy là ngoài việc không có dưỡng khí, Hiiro còn phải đối mặt với năm con quái vật khủng khiếp.
“Aquinas, cứu Hiiro nhanh lên!”
“Xin Người hãy đợi một chút.”
“Tại sao!? Cứ thế này Hiiro sẽ—!”
Aquinas bình thản đáp lại, dường như không nhận ra tình hình nguy cấp, nên Eveam đã vô tình hét lớn với anh ta. Tuy nhiên, thực tế, Aquinas đang dán mắt vào bóng tối dưới chân Crouch.
“Aquinas…?”
“Nữ hoàng, nếu là cậu ta thì sẽ ổn thôi, miễn là cậu ta vẫn dùng được ma thuật ở trong đó, phải không?”
Nghe thế, Eveam chợt hiểu ra, và cũng quay sang nhìn chăm chăm vào bóng tối đó.
“Nyahahah! Ta không hiểu bọn mi mong chờ điều gì, nhưng một khi đã vào đó, sẽ không thể ra nếu không có sự cho phép của ta-nyahaha… guhhhhhhhh!?”
Mọi người trố mắt trước diễn biến tiếp theo. Từ bóng tối dưới chân Crouch, một cánh tay xuất hiện, cánh tay đó cầm một thanh katana và đang đâm mũi kiếm xuyên qua ngực hắn.
“Nya… nya… tha—…”
Phụt!
Thanh katana được rút mạnh ra, máu phun như suối từ ngực Crouch. Hắn khuỵu xuống, từ từ quay đầu lại nhìn, và phía sau hắn là…
Vụt.
Hiiro đứng đó, hoàn toàn không một vết thương.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo