Bị kéo vào trong [Shadow Prison], Hiiro quả thực có chút bất ngờ khi những chiếc xúc tu bất thình lình trồi lên từ bóng tối và lôi cậu xuống đây. Dù vậy, cậu vẫn giữ được bình tĩnh.
(Mình không thở được... Vậy ra là thế.)
Mắt cậu dần quen với bóng tối, lờ mờ nhận ra những bóng hình khổng lồ của lũ quái vật đang vật vờ di chuyển xung quanh.
(Xem ra mình không thể nín thở đủ lâu để đấu với bọn chúng rồi?)
Dựa vào kích thước khổng lồ và hình dạng của chúng, Hiiro hiểu rõ không con nào trong số này là loại tầm thường cả. Chưa kể có đến năm con như vậy ở xung quanh. Và con lớn nhất ở nơi sâu nhất có vẻ cũng là con nguy hiểm nhất.
Thực tế, nếu sử dụng Văn Tự Ma Pháp, có đủ thời gian và trong điều kiện một chọi một, cậu thừa khả năng đập chết lũ quái này. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh không có dưỡng khí, lại một chọi năm thế này, thì rõ ràng cậu không có cửa thắng.
Hiiro nhìn quanh, không gian này dường như vô tận. Cậu gật đầu, hiểu ra vì sao Crouch lại có thể thu thập một lượng lớn quái vật như vậy. Và cậu cũng hiểu vì sao hắn lại phải dùng những con zombie.
Vì ở đây không có dưỡng khí, nên không một loài sinh vật sống nào có thể tồn tại quá 5 phút.
(Và xem ra cũng không có lối thoát nào nhỉ?)
Hiiro vẫn bình tĩnh lùi ra xa khỏi đám quái vật đang từ từ tiến lại gần mình.
(Vậy là hắn định nhốt mình ở đây cho đến chết ngạt sao.)
Một ánh sáng xanh trắng lóe lên, hay chính xác hơn là những đường sáng xanh uốn lượn từ tay Hiiro, rực lên trong bóng đêm.
[Escape]
Phản ứng với ánh sáng, lũ quái vật rống lên, điên cuồng lao về phía Hiiro.
(Chào các chú, anh không dại ở đây chơi với các chú đâu.)
Ngay khi ký tự [Escape] được kích hoạt, một vòng tròn ánh sáng vừa đủ một người đi qua hiện ra trên đầu Hiiro. Cậu cảm nhận được mình sẽ thoát ra ngay khi bước qua vòng sáng đó.
Khi bọn quái vật lao đến sát bên, chúng vồ tới, nhưng đã quá muộn. Hiiro nắm chắc thanh [Severing: Slasher], đâm mạnh qua vòng sáng và thoát ra ngoài.
– Hiiro!?
Nghe tiếng Eveam gọi lớn, cậu nghĩ rằng xử lý gã mèo đang quỳ gối đau đớn trước mặt quan trọng hơn là trả lời cô.
Khi Hiiro thoát ra, Crouch đã nhận một lượng sát thương đáng kể do thanh katana của cậu đâm xuyên qua ngực hắn. Nhưng tinh thần chiến đấu của Crouch thì không hề suy giảm.
– Kuuu… làm thế nào… nya?
Crouch vốn cực kỳ tự tin vào [Shadow Prison] của mình, nên việc hắn không thể hiểu nổi tại sao Hiiro lại thoát ra được, và chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, cũng là điều dễ hiểu.
– Ta không có ý định giải thích. Nằm xuống nhanh đi, mất thời gian quá.
Hiiro tuốt kiếm, chém về phía Crouch. Bất ngờ, bóng tối từ dưới chân hắn trỗi dậy, đỡ lấy thanh katana của Hiiro, bảo vệ cho chủ nhân.
– …Lại là cái bóng này à?
Hiiro cảm thấy sự quen thuộc khi giao kiếm với Crouch lúc trước. Cậu nhảy lùi lại vài bước, quan sát kỹ cái bóng đang uốn éo, bao bọc lấy Crouch.
– Hiểu rồi, ta đã nghĩ mi đủ khả năng dùng tay không đỡ kiếm của ta… nhưng xem ra là do cái bóng đó bao bọc mi, phải không?
Nghe Hiiro nói vậy, Crouch nhếch mép cười nhạt. Rồi cái bóng đen bắt đầu bị hút vào vết thương của hắn.
– Gu… gah!
Hành động này rõ ràng gây ra đau đớn tột cùng cho Crouch, hắn rên rỉ, nghiến răng chịu đựng. Cái bóng đen bắt đầu bao phủ toàn thân, trông như hắn đang bị một ngọn lửa màu đen nuốt chửng. Nhưng Hiiro đã nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
– Xin lỗi, nhưng ta không lịch sự đến mức đứng chờ mi biến hình xong đâu.
Hiiro tin rằng mấy cảnh tượng như thế chỉ nên có trên anime hay phim siêu nhân. Không có gì dễ hơn việc hạ gục một đối thủ đang đứng yên một chỗ. Cậu nhanh chóng áp sát, thuận đà đâm thanh kiếm vào người Crouch.
Nhưng Crouch ngửa mặt lên, nhếch mép cười.
– Tiếc quá nya, ta biến hình xong rồi.
– Chậc!
Hiiro lập tức dùng chân đá để lùi lại, tuy nhiên, cú đá lại bị hút vào người Crouch. Chân cậu bị dính chặt vào giữa người hắn.
– Cái gì!!??
Không chỉ Hiiro, tất cả những người không thuộc phe Bagarth đều kinh ngạc thốt lên. Tất nhiên là trừ Eveam và Aquinas, hai người biết chắc việc này sẽ xảy ra.
Eveam tối sầm mặt, nói.
– Vậy là hắn dùng được nó… [Transformation].
– Đúng vậy thưa Nữ Hoàng, tộc Gabarth không thể dùng ma thuật, nên họ đã phát triển thuật [Binding], tức là tự biến chính mình thành ma thuật.
– Một cơ thể tạo ra bởi ma thuật. Nghĩa là biến thành một dạng gần với Tinh Linh. Cũng không quá khó hiểu khi Gabarth là dạng sống rất gần gũi với Tinh Linh Tộc.
– Nhưng để điều khiển được thuật [Transformation] rất khó. Biến hình một phần cơ thể đã là giới hạn, nhưng gã này có thể biến hình cả cơ thể thế này… không hổ danh là một trong [Tam Võ Tướng] của Gabarth.
– Cẩn thận đấy anh Hiiro! Tấn công vật lý sẽ không còn tác dụng với hắn nữa đâu!
Khi nghe được lời cảnh báo của Eveam, Hiiro lập tức cố rút chân ra, nhưng nó đã bị dính cứng lại.
– Ta không để mi thoát nữa đâu nya.
Vừa nói, bóng đen từ người Crouch bắt đầu quấn lấy người Hiiro.
– Cái này là trả thù vụ lúc nãy nya.
Crouch tính sẽ dùng những cái xúc tu bóng tối của mình để bóp chết Hiiro, nhưng…
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Một dòng điện bất ngờ tỏa ra từ người Hiiro.
– Gugah!?
Không chịu nổi dòng điện mạnh mẽ, Crouch buộc phải lùi lại. Sau khi tạo được một khoảng cách an toàn, hắn kinh ngạc nhìn sự biến đổi của Hiiro.
Xẹt xẹt… xẹtttt!
Những tia điện tỏa ra từ người Hiiro, phóng ra xung quanh. Crouch hiểu đó không đơn thuần chỉ là ma thuật.
(Ma thuật ư…? Không, cảm giác này… không thể nào, vô lý nya! Đừng bảo đây là…!?)
Crouch phủ nhận ý nghĩ đó, coi nó là điều bất khả thi, nhưng khi nhìn Hiiro đang đứng ngay trước mặt, hắn không thể nào gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu được.
Nguyên nhân của việc đó chính là Hiiro.
– Thế nào? Giống với cơ thể ngươi phải không?
Tất cả mọi người dồn mắt về phía Hiiro. Cơ thể cậu lúc này mang một màu trắng pha xanh lơ nhạt như plasma.
[Thunder Conversion]
Đó là tác dụng của ký tự Hiiro vừa viết.
(Đúng như nghĩa của từ này, cơ thể sẽ biến thành sét, nhưng chỉ có tác dụng trong một thời gian ngắn. Có vẻ mình nên xử lý gã này nhanh hơn.)
Thực tế, tác dụng của từ này kéo dài 3 phút. Và khi hết thời gian, sẽ mất một khoảng nghỉ trước khi Hiiro có thể dùng lại một từ khác có tác dụng tương tự. Đó là lý do vì sao cậu phải kết thúc việc này nhanh chóng.
Crouch không thể hiểu nổi kẻ đang đứng đối mặt hắn. Hắn đang cực kỳ rối loạn. Phép thuật hút hết quái vật lên trời và hủy diệt chúng trong nháy mắt, khả năng phát hiện người đã xóa bỏ hoàn toàn sự hiện diện rồi tấn công bằng cách biến thanh katana trên tay dài ra đâm thẳng đến chỗ người đang ẩn mình, xuyên qua mọi vật cản. Rồi cái cách mà Hiiro thoát khỏi [Shadow Prison], và cả hình dạng hiện tại của cậu nữa.
Tất cả đều là sự bí ẩn, và tất cả đều là những khả năng đáng sợ.
(Đó chắc chắn giống với [Dark Night Transformation] của mình nya.)
Dù nghĩ vậy, Crouch cũng không biết làm gì hơn. Có thể những người xung quanh không biết, nhưng hắn không thể duy trì hình thái này lâu. Đó là chưa kể thương tích từ trước đó vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Chắc chắn Crouch cũng muốn sớm kết thúc trận chiến này.
Crouch vươn dài những xúc tu đen, phóng chúng đi như những ngọn giáo. Hiiro cũng làm tương tự, phóng điện tạo ra những mũi tên màu trắng sáng lóa.
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!
Đòn tấn công của cả hai giao nhau tạo ra những xung chấn lan tỏa ra xung quanh. Chúng lớn đến nỗi những người lính gần đó hoảng hốt tháo chạy ra xa.
Crouch phóng lên trời, đặt cược tất cả vào đòn đánh cuối cùng này. Trong khi đó, Hiiro bị che khuất tầm nhìn bởi khói bụi tỏa ra từ đòn tấn công. Cậu cảm nhận được sát khí từ trên cao, liền ngẩng mặt lên.
Trên không là 10 phân thân của Crouch.
– Kết thúc rồi nya! Ta sẽ dùng tốc độ tối đa nya! Đỡ này nya! [Hắc Kích Thập Ảnh]!!!!
Mười phân thân cùng lao xuống một lúc với tốc độ không tưởng, biến nó thành một đòn đánh không thể ngăn chặn.
Thấy thế, Hiiro thở dài.
– Mi cũng khá đấy, nếu là người khác thì đòn này chắc là trúng rồi.
Vừa nói, Hiiro vừa tạo ra đúng 10 mũi tên sét. Cậu nhắm đến mười Crouch đang bổ nhào xuống và phóng chúng đi.
– Mấy mũi tên đó đừng hòng trúng ta nya!
Hắn dùng lực chân phi thường của mình để đổi hướng lao xuống. Hắn nhẹ nhàng né mũi tên của Hiiro đang bay đến… hoặc là hắn nghĩ vậy, nhưng…
Phập!
– …Hả?
Trước khi hắn kịp nhận ra, mũi tên sét đã đâm vào bụng hắn. Đó là lúc ký tự [Lock-On] lơ lửng trên đầu ngón tay Hiiro.
Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!
Chín phân thân kia của Crouch cũng chịu chung số phận, những mũi tên cắm vào bụng chúng một cách chính xác.
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹtttttttt!
Bất ngờ, một luồng điện cực mạnh tỏa ra từ những mũi tên, bao trùm lấy cả 10 phân thân của Crouch.
– Ngyaaaaaaaaaa!?
Crouch rơi xuống từ trên cao, 9 phân thân của hắn biến trở lại thành những cái bóng đen và quay về chủ thể. Cơ thể hắn cũng trở lại bình thường. Crouch rơi xuống đất, vẫn giãy giụa vì bị điện giật.
Keng.
Hiiro bước tới gần Crouch, kề mũi kiếm vào cổ hắn.