Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 218: CHƯƠNG 218: CÁCH XỬ LÝ ĐÁM THÂY MA

"Bọn mi là kẻ đã khơi mào cuộc chiến này. Chẳng phải bọn mi đã chuẩn bị sẵn cho kết cục này rồi sao?"

Hiiro lạnh lùng cúi nhìn Crouch.

"Kuh... Nyahaha! Ta thua rồi, nya. Ta là kẻ yếu hơn mà, nya."

Trong tình huống này, một người bình thường hẳn sẽ run lên vì sợ hãi, nhưng Crouch lại mỉm cười mãn nguyện. Thấy vậy, Hiiro chỉ biết khẽ thở dài.

"Ngươi không định nói mấy câu như ‘ta không muốn chết’ à?"

"Nyahahaha, ta không nói mấy thứ ẻo lả như vậy đâu, nya!"

"Hooo, ít ra mi cũng cứng cỏi đấy, đúng chất của một tên cuồng chiến nhỉ?"

"Nhưng, mi nhớ đấy, nya."

"Hmm?"

"Ta có thể thua lần này, nhưng nếu có thêm cơ hội, ta chắc chắn sẽ thắng, nya!"

Đúng là một tên cuồng chiến thật sự, Hiiro thầm nghĩ. Cho rằng đó là những lời trăn trối của Crouch, cậu từ từ đưa thanh katana lên quá đầu rồi chém xuống.

"Anh Hiiro, đợi đã!"

Hiiro dừng tay ngay khi lưỡi kiếm chỉ còn cách Crouch vài centimet. Cậu đáp lại Eveam khi cô đang vội vã bước về phía hai người.

"Cô làm gì thế?"

"Em không thể để anh giết hắn."

"...Trình bày lý do xem nào."

"Em không muốn có thêm chết chóc!"

"...Đây là hậu quả cho việc hắn đã tàn sát người Evila. Vậy là cô không định báo thù cho đồng bào của mình sao? Cô nghĩ những người khác sẽ đồng ý với quyết định này à?"

Hiiro vừa nhìn Eveam vừa nói, nhưng cô vẫn cứng rắn đáp lại.

"Hắn đã làm hại gia đình em trước đây, và có thể là cả bây giờ. Nhưng em không nghĩ giết hắn lúc này có ích lợi gì cho chúng ta cả."

"..."

"Mọi người có thể không đồng ý với việc này. Nhưng em không muốn giết hắn, ít nhất là bây giờ."

"Bây giờ?"

"Phải, hắn là một trong ba chiến binh mạnh nhất của Gabranth. Nếu chúng ta có thể dùng hắn..."

"Để đàm phán với bên kia à? Vậy ra đó là mục đích của cô sao?"

"Vâng."

"...Ừm, dù sao tôi cũng chỉ là người được thuê. Nếu cô đã nói vậy thì cứ thế đi. Nhưng nhớ là nếu tên này nổi điên thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

"Cảm ơn anh, Hiiro!"

Hiiro nhún vai và tra thanh katana vào vỏ. Ngay lúc đó, điệu cười móc mỉa của Crouch vang lên.

"Nyahahaha! Ngây thơ, ngây thơ quá, Chúa Quỷ ạ, nyahahaha! Ta cũng chẳng khác gì đã chết khi rơi vào tay bọn mi. Bất kỳ người lính Gabranth nào cũng vậy. Đó là cách chúng ta được dạy khi chiến đấu. Mi hiểu ý ta chứ? Ta chẳng có giá trị gì để làm con tin đâu, nyahahaha!"

Trái ngược với những lời hắn nói, cả Eveam và Aquinas đều mỉm cười.

"Có thể là thế thật, nhưng nếu bọn ta thêm cả hoàng tử của Gabranth vào thì sao nhỉ?"

"Nyaaa?"

Nụ cười của Crouch lập tức đơ cứng lại.

"Nhị hoàng tử Lenion cũng ở đây, phải không? Bọn ta đã xác nhận được việc đó rồi. Nên việc tóm cổ hắn đã được giao cho những người giỏi nhất của bọn ta."

"Không thể nào..."

"Bọn ta nghe nói hắn có kỹ năng chiến đấu khá mạnh đấy, nhưng sẽ thế nào khi phải đối mặt với ba thành viên của [Cruel] cùng một lúc nhỉ?"

Biểu cảm của Crouch trái ngược hoàn toàn với lúc nãy, mặt hắn tái mét.

"Đừng hòng làm việc đó, nyaa! Nếu đã đến nước này thì..."

Crouch hét lên, lập tức bóng tối dưới chân hắn lan rộng ra.

"RA ĐÂY, CÁC CON TA!"

Ngay lập tức, từ trong bóng tối hiện ra năm con quái vật.

*Zuzuzuzuzuzuzuzuzuzuu...*

"Nya-ha... Ta vốn muốn gọi chúng ra... vào lúc cần thiết hơn... cơ, nya..."

Nói chưa dứt lời, Crouch đã bất tỉnh, đổ gục xuống đất. Màu lông của hắn chuyển từ đen sang trắng. Có vẻ đó là hậu quả của việc dồn toàn bộ sức lực còn lại để triệu hồi năm con quái vật này ra khỏi [Shadow Prison].

*(Kỹ năng này rõ ràng là dùng sinh mệnh làm năng lượng. Tên này vẫn gây rắc rối được đến phút cuối cùng cơ đấy. Mà, mấy con quái vật kia... Rốt cuộc là thế này đây.)*

Trong số năm con quái vật, một con to lớn hơn hẳn với ba cái đầu. Nó tỏa ra một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với bốn con còn lại. Không chỉ là mùi hôi thối của da thịt đang phân hủy, mà còn là một cảm giác khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ.

Chỉ riêng kích thước của nó cũng đủ thấy nó có thể dễ dàng đập nát một tòa nhà chỉ bằng một bước chân. Tất cả mọi người đều nín thở, sợ hãi.

"Không thể nào... Hắn ta có thể triệu hồi cả con quái vật này sao..."

Eveam nói với giọng run rẩy, có vẻ chính cô cũng không tin vào những gì đang xảy ra.

"Nghĩa là sao? Con quái đó nổi tiếng thế cơ à?"

Eveam khẽ gật đầu trước câu hỏi của Hiiro.

"Vâng, nó tên là Cerberus. Kể cả ở Evila cũng không có những con như thế này."

Vậy là cuối cùng tên nó cũng là Cerberus. Ngay cả ở Nhật Bản cũng có rất nhiều người biết đến nó.

Trong thần thoại Hy Lạp, Cerberus là con chó canh cửa vào Cõi Chết. Hình ảnh chó ba đầu với cái đuôi là rắn độc, đôi khi có thêm những con rắn độc khác tủa ra từ quanh cổ và thân người.

[Chó Canh Cửa Địa Ngục Cerberus], Hiiro chỉ được biết đến con quái vật này qua sách vở. Và con quái vật trước mặt cậu mang đúng những đặc điểm nổi bật trên.

Một con quái vật được xếp vào hàng cao nhất ở thế giới Edea, rank SSS, một sự tồn tại tượng trưng cho nỗi khiếp sợ. Quái vật huyền thoại, đến mức nếu một người ở cấp độ 100 hay lớn hơn, kẻ đó vẫn dễ dàng bị nó nuốt chửng khi đối mặt một mình.

"Làm thế nào với con Cerberus bây giờ..."

Vấn đề trước mắt họ bây giờ không chỉ là con quái vật huyền thoại Cerberus, mà còn là bốn con quái vật rank SS khác.

Đây là tình huống buộc Eveam phải bảo vệ Xaos bằng mọi giá. Cô giận dữ nhìn Crouch đang bất tỉnh trên nền đất, rồi ra lệnh cho thuộc hạ.

"Trói hắn lại và ném vào ngục!"

Những người lính nhanh chóng trói gô Crouch lại và lôi hắn đi. Eveam quay lại quan sát năm con quái vật đang bắt đầu tàn phá xung quanh.

"Kuu...! Aquinas, nếu đã thế này thì tập hợp mọi người lại và cùng chặn lũ quái vật!"

"Như vậy có ổn không thưa Nữ hoàng? Nếu chúng ta đánh nghiêm túc với những con quái vật lớn như thế này, cả một góc thành phố sẽ bị hủy diệt mất."

"Uhh... Nhưng, kể cả khi ta đồng ý với ý kiến của anh, thì việc mặc kệ chúng tàn phá như thế này chỉ gây ra thiệt hại lớn hơn mà thôi."

Đây chính là lý do vì sao Hiiro muốn kết liễu Crouch trước khi những rắc rối kiểu này xảy ra. Cậu nhìn thành phố đang bị năm con quái vật tàn phá như thể không phải việc của mình.

Rồi cậu chợt nhớ ra điều gì đó. Nếu không nhầm thì nơi mà Hiiro đang cực kỳ muốn vào ở rất gần đây. Đại thư viện [Fortuna]. Nhận ra điều này, mặt Hiiro đột nhiên trở nên căng thẳng.

*(Khoan đã, nếu bọn quái này đập phá ở đây, thì chẳng phải kho báu sách quý giá của mình sẽ...)*

Trong đầu Hiiro hiện ra cảnh thư viện bị nghiền nát. Sách vở bị xé tan nát và chìm trong biển lửa. Cậu không thể tưởng tượng thêm được nữa.

Cậu lập tức xác định đây là vấn đề hệ trọng cần phải trực tiếp nhúng tay vào giải quyết.

"Đợi chút."

Hiiro chen vào giữa Aquinas và Eveam.

"S-sao vậy, anh Hiiro?"

"Không có thời gian để ngồi không đâu. Nếu Đại thư viện bị phá hủy thì tôi không thể đọc sách trong đó được nữa!"

Khi Eveam nhận ra ý của Hiiro, cô chỉ vào con Cerberus và nói:

"Ể? Thư viện ư? À... nhưng, anh nhìn mấy con quái đó mà xem! Chúng có thể là zombie chậm chạp, nhưng chúng vẫn là những con quái vật có khả năng giẫm nát một tòa nhà chỉ bằng một bước chân. Sẽ tốn thời gian để chúng ta tìm ra cách đối phó với chúng."

"Không cần thiết."

"Hả?!"

Eveam há hốc mồm khi nghe Hiiro nói thế.

"Tôi muốn xác nhận lại lần nữa, bọn chúng là zombie, phải không?"

"Ơ... vâng... nhưng mà thế thì sao ạ?"

Eveam khẽ nghiêng đầu thắc mắc, Aquinas chen vào và nói:

"Cậu làm được chứ?"

"Hả? À, về cơ bản đây là lỗi của Chúa Quỷ các người, tôi định mặc kệ cơ, nhưng tình hình có thay đổi rồi."

Mắt Eveam hơi sáng lên.

"T-thật ạ?"

"Ờ thì... sẽ mất thời gian hơn nếu chúng không phải là zombie, nhưng nếu là dạng này thì đơn giản hơn nhiều."

"Hể?!"

Hiiro bắt đầu dồn ma thuật vào hai đầu ngón trỏ. Eveam và Aquinas lập tức cảm nhận được một luồng ma lực mạnh khủng khiếp tỏa ra từ Hiiro. Ngay đến cả những người lính cấp thấp của Evila cũng có thể cảm nhận rõ ràng luồng ma lực khổng lồ này. Họ bất giác lùi lại vài bước theo bản năng.

Thứ hiện ra trên đầu ngón tay Hiiro là một thứ ánh sáng màu xanh lơ, giống như một ngọn lửa nhỏ, di chuyển lên xuống theo đầu ngón tay của cậu thành những nét của một loại ký tự mà Eveam hay Aquinas chưa từng nhìn thấy.

Rồi Hiiro bất ngờ cảm thấy sự nặng nề khi cử động ngón tay để viết chữ.

*(Nhh!? Biết ngay mà, viết mấy chữ này sẽ mất kha khá thời gian đây.)*

Cậu không thể nào cử động tay nhanh hơn được nữa. Do những từ ngữ cậu viết ra có uy lực cực lớn và phát huy tác dụng ngay lập tức, nên giới hạn của Văn Tự Ma Pháp đã tác động trực tiếp lên cơ thể cậu. Giới hạn này hoàn toàn giống với lần cậu sử dụng Văn Tự Ma Pháp [Ngủ] (Sleep) lên con Lợn Rừng Đỏ cách đây nửa năm, khi còn ở lục địa Gabranth.

Nhưng đó không phải là lý do duy nhất, sự chênh lệch quá lớn về cấp độ của Hiiro với đối thủ cũng ảnh hưởng đến việc cậu viết Văn Tự Ma Pháp. Nếu đối thủ yếu hơn thế này, cậu có thể viết một cách nhanh gọn hơn nhiều.

"Này, ông anh tóc đỏ, tìm cách giữ chân lũ quái một chút đi!"

"...Được."

Hiiro tự đề cao bản thân và ra lệnh cho Aquinas, nhưng anh ta không hề cảm thấy bực tức vì Aquinas hiểu việc Hiiro đang làm là vì lợi ích của Evila. Và nếu là Hiiro, anh tin rằng cậu có thể làm được việc gần như bất khả thi này.

Aquinas bước tới trước, quay đầu lại và nói với Eveam:

"Thưa Nữ hoàng, thần rất tiếc nhưng thành phố sẽ bị thiệt hại một chút đấy ạ."

"Ể? À, không sao, anh cứ làm đi."

Aquinas đối mặt với lũ quái vật, anh ta đưa một tay lên trời. Xung quanh đột nhiên rung lắc dữ dội, ngay cả Hiiro cũng nhíu mày khi thấy cảnh tượng một luồng ma lực lớn phóng lên trời.

"Hãy hiện ra trước mặt ta! Tam Kiếm Thức: Trường Kiếm Nghiền Nát!"

Ngay khi Aquinas vừa đọc xong câu chú, mây trên trời tách ra, năm thanh kiếm khổng lồ xuất hiện. Những thanh kiếm khổng lồ mà không một ai có thể cầm nắm được.

"Số lượng hoàn hảo. Kể cả là ta thì cũng không thể điều khiển quá năm thanh kiếm được."

Những thanh kiếm khổng lồ rơi xuống, đâm xuyên qua người lũ quái vật và cắm chặt xuống đất. Chúng rống lên. Nhưng vì chúng đã chết sẵn rồi, nên đây chỉ là sự cuồng loạn khi không thể di chuyển của những cái xác sống.

"Hiiro, thế này đã đủ như ý cậu chưa?"

Hiiro chậc lưỡi nhìn phép thuật của Aquinas, trong khi đang dồn sức viết cho xong chữ Kanji mà cậu đang viết.

*(Ể? Khoan đã, chẳng phải một mình ông anh đó cũng xử lý được lũ này sao?)*

Nghĩ vậy, Hiiro mới để ý thấy lũ quái vật bị xiên xuống đất bởi những thanh kiếm khổng lồ. Mặt đất ở chỗ đó gần như bị phá hủy, những vết nứt lớn toác ra từ vị trí thanh kiếm cắm xuống.

"Ừm, đúng là sẽ gây thiệt hại cho thành phố thật."

Đây là lý do vì sao Aquinas vẫn chần chừ. Phép thuật của anh ta rất mạnh, nhưng chúng mạnh tới mức có thể khiến xung quanh bị ảnh hưởng theo. Nó có thể gây thiệt hại lớn hơn nhiều so với lũ quái vật.

"Nếu cậu định làm gì thì làm nhanh đi, mấy thanh kiếm đó không trụ được lâu đâu."

Trên năm thanh kiếm bắt đầu xuất hiện những vết nứt và tiếng gãy vỡ. Rõ ràng là cả năm thanh đã đến giới hạn chịu đựng và sắp bị năm con quái vật phá vỡ để thoát ra.

"H-Hiiro, anh làm được chứ?"

Hiiro vẫn im lặng, Eveam lo lắng hỏi. Ngay khi Eveam vừa dứt lời, Hiiro khẽ gật đầu.

"Ok, vậy là đủ rồi. Tôi viết xong rồi."

Rồi cậu đưa cả hai ngón tay trỏ hướng về phía năm con quái vật. Eveam và những người còn lại không hiểu cậu đang định cho họ xem cái gì.

[Thanh Tẩy] và [Toàn Khu Vực].

Đó là những gì Hiiro đã viết. Hai từ Kanji đó phóng đi từ hai ngón tay Hiiro và bay vào giữa đám quái vật. Rồi Hiiro kích hoạt chúng.

Cả khu vực quanh lũ quái vật sáng lên một màu xanh dương chói lòa. Lượng ánh sáng thanh tẩy lớn tới mức khiến đa số người Evila cảm thấy choáng váng và chóng mặt. Nhưng không một ai nguy hiểm đến tính mạng.

Ánh sáng tỏa ra thành một quả cầu với kích cỡ lên đến cả trăm mét. Lũ quái vật trong quả cầu ánh sáng đó bắt đầu biến đổi.

Cơ thể chúng bắt đầu phân rã ra như bùn. Eveam há hốc mồm kinh ngạc, không nói nên lời. Ngay cả Aquinas cũng nhíu mày, kinh ngạc trước cảnh tượng đang diễn ra.

Chẳng mấy chốc, lũ quái vật rank SS biến thành một đống xương trắng hếu nằm dưới đất. Thứ duy nhất còn sót lại là con Zombie Cerberus.

Hiiro bước tới trước mặt con Cerberus và nói:

"Sẽ hay hơn nhiều nếu chúng ta có thể đấu một trận sòng phẳng, nhưng công việc của ta là bảo vệ vương quốc này. Nên ta buộc phải dùng cách đơn giản gọn nhẹ này."

Khi Hiiro đang nói, con Cerberus cũng đã rụng mất hai cái đầu, chỉ còn duy nhất cái đầu lớn nhất ở giữa. Nó rên rỉ đau đớn và khuỵu xuống hai chân trước.

"Biến thành zombie tệ thật đấy. Dù sao thì bọn mày cũng đã đen đủi ngay từ khi bị mấy tay Gabranth tóm được rồi."

"Gigii... Gaga..."

"Ta xin lỗi... Tạm biệt, [Chó Canh Cửa Địa Ngục]."

Con Cerberus hoàn toàn biến thành một đống xương trắng nằm dưới chân Hiiro.

Và thế là con át chủ bài cuối cùng của Crouch cũng bị xóa sổ nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Hiiro.

Nhìn quanh, gần như không một người lính Evila nào bị thương, thiệt hại đến thành phố Xaos cũng ở mức tối thiểu. Tất cả thành công đó đều nhờ vào một người duy nhất.

Một chiến thắng áp đảo của Evila.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!