Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 225: CHƯƠNG 225: BẮT ĐẦU CỦA MỘT GIẤC MƠ.

Hiiro vừa rời khỏi phòng thì bắt gặp một người đang toe toét cười với cậu.

“Ngươi đúng là đồ tồi, chuyên đi bắt nạt mấy cô gái ngây thơ không biết gì về thế giới này.”

“Vậy là cô về rồi à?”

Người đang nói chuyện với cậu không ai khác chính là Liliyn, hay còn gọi là Aka-Loli.

“Trông ngươi khó chịu ra mặt nhỉ? Bình thường thì ngươi đã mặc xác chúng nó rồi,” Liliyn nói.

“...Chắc vậy.”

“Nhân tiện, ngươi định giữ hình dạng đó đến bao giờ?”

“Huh?”

“Mà với ta thì sao cũng được. Kukuku.”

Sau câu nói đó, Hiiro cuối cùng cũng nhớ ra là cậu vẫn đang trong hình dạng con người. Vì bực bội nên cậu đã quên béng mất. Với Liliyn thì cũng chẳng sao, vì cô nàng đã thấy hình dạng này của cậu từ nửa năm trước rồi. Cậu cũng thầm cảm ơn Liliyn đã nhắc nhở, sẽ rất rắc rối nếu cậu cứ thế này mà ra ngoài.

Hiiro tung ra ký tự 【Hóa】 để biến trở lại thành dạng Evila một lần nữa, rồi cậu bước thẳng ra khỏi quán trọ.

Bên ngoài, những thành viên còn lại trong nhóm đã đứng đợi sẵn: Mikazuki, lão quản gia cực kỳ biến thái Silva, và cô hầu gái hậu đậu Shamoe.

“Nofofofo! Lâu rồi không gặp, Hiiro-sama!” Silva cất tiếng.

“Em, e-e-em xin lỗi vì đã vắng mặt trong thời gian dài!” Shamoe lắp bắp.

“À.”

Cậu chỉ đáp lại một cách hờ hững, khiến cả hai ngơ ngác nhìn nhau. Silva lại gần Liliyn và khẽ hỏi, “Có chuyện gì sao ạ?”, rồi được nghe kể lại toàn bộ câu chuyện.

“Ta thật sự ấn tượng với sự hèn nhát của đám người từ thế giới của ngươi đấy,” Liliyn vừa nói vừa đi về phía Hiiro.

Hiiro hít một hơi thật sâu. Ngay cả cậu cũng không hiểu tại sao mình lại tức giận với hai cô gái kia đến vậy. Có lẽ là do cảm giác khó chịu khi sỉ vả họ vẫn còn đọng lại, hoặc có thể cậu thấy kinh tởm khi nghĩ rằng mình đã được triệu hồi cùng với những kẻ như thế.

Lúc đó, cậu chỉ muốn giải tỏa sự bực bội trong lòng. Hiiro đã chọn một con đường đầy rẫy hiểm nguy để bước đi, và cậu tự hào về điều đó. Chính vì thế, cậu có thể ngẩng cao đầu tuyên bố với họ rằng mình có thể tự sống sót.

Họ được một vương quốc bảo vệ, được người dân tôn trọng và tin tưởng, để rồi cuối cùng bị chính những con người đó phản bội. Tình huống này chẳng khác gì những câu chuyện về anh hùng bi kịch, bị vùi dập đến thảm hại. Nên việc hai người kia cầu xin Hiiro giúp đỡ cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng Hiiro thực sự không tài nào hiểu nổi sự ngây thơ của họ. Cái câu “Chúng tôi cần giúp đỡ” đó. Họ thực sự tin rằng chỉ cần mở lời là sẽ có người giúp đỡ sao?

Họ còn không nghĩ đến một sự thật rằng, có những người sẽ chẳng bao giờ chìa tay ra giúp đỡ dù họ có van xin thế nào đi nữa. Dù họ có gào thét cầu xin, cũng sẽ bị lờ đi, thậm chí có người còn chẳng thèm nghe. Ấy vậy mà, họ vẫn không nhận ra ai mới là người thực sự có thể giúp mình.

Họ chưa từng nếm trải thất bại hay tuyệt vọng, nhưng cuộc sống dễ dàng của họ từ giờ đã kết thúc. Nếu không thay đổi, họ sẽ không thể trả nổi cái giá cho cuộc sống ấm êm đó đâu. Hiiro đã đoán trước rằng họ sẽ tìm đến cậu để nhờ giúp đỡ.

“Mình đã nghĩ đám đó chỉ là một lũ ngốc, nhưng không ngờ lại yếu kém đến vậy.”

“Đành chịu thôi, mấy hạt mầm non nớt đó chưa hề trải qua một chuyến đi như chúng ta. Chúng cũng chẳng hiểu gì về thế giới này, chưa kể đến việc chiến tranh đang nổ ra nữa chứ.”

Kukuku. Hiiro nheo mắt lại khi thấy Liliyn đang cười một cách khoái trá, rồi thở dài khi nghĩ đến cái lý do khiến đám người kia vui vẻ. Nó cũng tệ hại không kém.

“Thôi, kệ chúng đi. Chúa Quỷ cũng tử tế lắm. Dù họ có bị phát hiện, cũng sẽ không bị giết ngay đâu.”

Hiiro ngẫm lại lời Liliyn nói. Cậu thấy Eveam đúng là một Chúa Quỷ kỳ lạ. Khoan dung với kẻ địch đã gây chiến, ngay cả Hiiro cũng không hiểu nổi lối suy nghĩ của cô ta. Mặc dù cô ta nói sẽ dùng họ cho các cuộc đàm phán trong tương lai, nhưng với Hiiro, đó chỉ như một cái cớ để những suy nghĩ trong đầu cô ta không bị vấy bẩn.

Dù vậy, Hiiro vẫn tôn trọng cách sống của mỗi người. Đó là một trong những đức tính quý giá của cậu, nhưng chỉ khi ở trong tình huống mà cậu mong muốn. Sự thật là, nếu cậu ra đòn kết liễu Crouch lần đó, thì hắn đã không có cơ hội để dùng con bài tẩy cuối cùng với cậu.

“Những kẻ cầm quyền ở thế giới này toàn một lũ ngốc.”

Người đứng đầu Nhân Tộc, Rudolph, hoàn toàn là một tên vua ngu ngốc và xảo trá. Chúa Quỷ thì lại là một cô nàng ngây thơ thiếu kinh nghiệm. Mặc dù cậu cũng đã gặp qua Thú Vương, Hiiro hoàn toàn nhìn ra được ông ta cũng chỉ là một tên cuồng chiến đầu óc ngu si tứ chi phát triển.

“Kukuku, dù ở đất nước nào, tên cầm quyền và lũ thân cận cũng đều là một đám ngu ngốc cả. Ta muốn thành lập một đất nước mới còn hơn là sống ở mấy cái xứ này. Lựa chọn đó tốt hơn nhiều, đúng chứ? Ngươi còn có thể tự mình trở thành kẻ cầm quyền tối cao cơ mà,” Liliyn nói.

“Cô đùa à? Tôi không hứng thú với mấy thứ đó.”

“Kukuku, ta biết ngay ngươi sẽ nói thế mà. Nhưng, nói thẳng ra, đó cũng đâu phải ý tồi, đúng không?”

“Hả?”

“Hiện tại, không có phe nào chiếm được lợi thế cả. Và ta tin chắc ngươi biết lý do tại sao, đúng không?”

“Vì mấy kẻ cầm quyền đều ngu ngốc. Đúng hơn là, do sự tồn tại của thứ gọi là chủng tộc.”

“Đúng thế. Mọi thứ bắt đầu khi các chủng tộc khác nhau lao vào cuộc chiến, lý do đằng sau chính là họ từ chối công nhận sự tồn tại của nhau, và vấn đề đã đi đến giai đoạn không thể kiểm soát được nữa.”

Mặc dù xa xưa, tất cả đã từng cùng nhau chung sống và đấu tranh.

“Ngay cả Chúa Quỷ hiện tại, cô ta cũng chỉ quan tâm đến lợi ích của loài Evila. Dù trong tâm trí cô ta nghĩ rằng mọi người nên sát cánh bên nhau, cô ta vẫn chỉ tập trung vào lợi ích của Evila mà thôi.”

“Tôi nghĩ đó là điều hiển nhiên.”

Ai cũng ưu tiên chủng tộc của mình hơn những loài khác. Đây chính là quy luật sống của thế giới này.

“Nhưng nếu có một đất nước đối xử công bằng với tất cả các loài thì sao?”

“...Cô vừa nói gì?”

Khi Hiiro quay lại nhìn Liliyn, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên khuôn mặt cô.

“...Không phải ta đã nhắc đến rồi sao? Rằng ta có một ước mơ.”

“Không, tôi chỉ nghe loáng thoáng vài lần từ Jii-san và Doji-maid.”

“Ra thế.”

Ánh mắt Liliyn vô thức nhìn lên những đám mây trên bầu trời xa xăm.

“Ước mơ này... ước mơ mà ta luôn ấp ủ chính là...”

“...”

“...Ta muốn tạo ra một nơi mà mọi người đều có thể vui vẻ.”

“Vui vẻ?”

“Đúng thế, ai cũng có sở thích riêng, đúng chứ?”

“Ừ.”

“Ta muốn tạo ra một nơi mà ai ai cũng có thể thỏa sức tận hưởng những gì mình thích mà không bao giờ chán.”

Thật sự, Hiiro rất ngạc nhiên. Liliyn là một người khá ích kỷ, cậu không ngờ cô lại có suy nghĩ ân cần và quan tâm đến người khác như vậy.

“Tên khốn, ngươi vừa nghĩ đến điều gì thô lỗ phải không?”

“...Ai biết.”

Cô nàng này vẫn sắc sảo kinh dị, cậu thầm nghĩ.

“Vậy thì? Sao cô lại muốn tạo ra một nơi như thế?”

“Hả? Vì ý tưởng đó rất thú vị.”

“...Hả?”

“Nghĩ mà xem! Chúng ta đang nói về cả một quốc gia đấy, hiểu không? Humas, Gabranth, Evila và cả Tinh Linh Tộc cùng tụ tập một nơi để vui chơi giải trí! Nào là giải đấu ma pháp, thi đấu thể lực, so tài trí tuệ, rồi cả cuộc thi ăn nữa chứ! Ngươi không thấy nó thú vị bá cháy à?!”

Hiiro cảm thấy chấn động khi nghe về ý tưởng đó. Trong hoàn cảnh hiện tại, nó nghe như một câu chuyện cổ tích. Cơ mà, nếu ý tưởng đó có thể thành hiện thực, Hiiro thật sự muốn được tận mắt chứng kiến.

“Nếu thế, tôi nghĩ nên có thêm thi chạy bền và thi nấu ăn nữa.”

“OH! Đúng là Hiiro! Ý tưởng rất hay! Ta chắc chắn sẽ ban thưởng cho người có món ăn ngon nhất từ trước đến giờ!”

Kuhaha. Hiiro nhìn người kia cười vui vẻ. Đây hẳn là lần đầu tiên cậu cảm thấy tôn trọng Liliyn.

“...Ra thế, một nơi mà mọi người đều có thể vui vẻ à?”

“Mà, ta nghĩ sẽ tốt hơn nếu để mọi người cứ thế sống trên một vùng đất lớn, cũng chẳng cần lập mấy thứ rắc rối như quốc gia làm gì, kuhahaha!”

“Tôi cũng vừa nhận ra một điều.”

“Hửm? Ý ngươi là sao?”

Vì sao Silva và Shamoe lại tin tưởng Liliyn đến vậy? Sự tồn tại của cả hai có thể được xem là những con cừu đen trong một bầy cừu trắng. Nhưng sau khi nghe được ước mơ này của Liliyn, Hiiro hiểu rằng họ đã bị cô thu hút và cảm thấy một tia hy vọng le lói cho tương lai của mình.

Hơn nữa, cô ấy nói là cả một quốc gia. Nói cách khác, loài Ma Thú hay các loài lai, và cả những Tinh Linh dị chủng đều nằm trong danh sách đó, và Liliyn nhìn tất cả họ không một chút kỳ thị. Đây hẳn là lý do Silva và Shamoe bị cô thu hút.

“...Không có gì.”

“Vậy sao? Thôi, để chuyện đó sang một bên đi. Về câu chuyện lúc nãy, giả sử quốc gia này được thành lập, ngươi sẽ làm vua chứ, Hiiro?”

“Tôi nói rồi, tôi không có hứng làm vua.”

“Mu. Mu.”

Cô hơi dỗi, liếc xéo Hiiro.

“Nếu là cô thành lập, thì cô phải là người đứng đầu chứ?”

“Sao ta phải làm thế? Phiền phức lắm.”

“Vậy thì cũng đừng đẩy cái việc phiền phức đó cho tôi, đồ ngốc!”

“Eh?! Ai ngốc hả?!”

Thấy Liliyn bỗng nhiên tức giận khiến cậu hơi bất ngờ.

“Nhưng mà, cô biết không... tôi thật sự rất muốn nhìn thấy cái viễn cảnh mà cô nhắc tới đấy.”

“Hee. À... vậy sao?”

Liliyn đỏ bừng mặt và quay đi khi thấy nụ cười và câu trả lời của Hiiro.

(Thú vị thật. Ý tưởng của cô nàng này thực sự rất thú vị. Nếu một nơi như thế tồn tại, mình muốn được thấy nó.)

Tuy nhiên, tham vọng này không phải là thứ có thể hoàn thành chỉ trong một đêm, nó cần một khoảng thời gian rất dài để thực hiện. Nếu họ cứ tiến hành một cách vô kế hoạch thì có lẽ Hiiro sẽ không có cơ hội thấy nó khi cậu vẫn còn sống.

(Không ổn. Mình đang bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề trẻ mãi không già rồi.)

Mặc dù cái vấn đề không-phải-con-người là không thể tránh khỏi, nếu có thể, cậu muốn thấy các chủng tộc ở thế giới này cố gắng luyện tập cho Olympic hay những sự kiện thể thao tương tự như ở Trái Đất.

Ý tưởng của Liliyn thật sự rất thú vị. Cậu quyết định mình sẽ trở thành giám khảo cho các cuộc thi nấu ăn. Cậu thấy nhẹ nhõm hẳn khi tìm thấy hy vọng mà cậu mong chờ cho tương lai sắp tới.

Tuy nhiên, con đường này chắc chắn sẽ rất dài và trắc trở, cậu nghĩ vậy khi nhìn quanh thành phố đã bị chiến tranh tàn phá nặng nề.

“Một ước mơ... hử?”

“Nử? Sao vậy?”

“Hm, sau khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên tôi suy nghĩ về một thứ gọi là ước mơ.”

“Ước mơ? Ngươi mà cũng có à?”

“Thật thô lỗ. Mà, lúc nãy tôi đã nói cho cô rồi còn gì?”

“Eh?”

“Ước mơ của tôi... là được thấy ước mơ của cô trở thành hiện thực.”

“...V-vậy có ổn không thế? Cái kiểu ước mơ đó...”

Hiiro chưa bao giờ thật sự nghĩ chi tiết về ước mơ của mình. Cậu chỉ cảm thấy mình cũng muốn có một ước mơ.

“Tôi không phiền đâu, tôi chỉ muốn thấy nó. Cái hình ảnh về Edea ở trong đầu cô.”

“H-hiểu rồi... ta hiểu rồi!”

Liliyn nở một nụ cười thật tươi, giống hệt một đứa trẻ vừa được tặng quà.

“Nhưng mà Aka-Loli này, con đường sẽ gian nan lắm đấy.”

Trong khoảnh khắc, cô nhìn Hiiro và hơi bối rối, rồi bất ngờ khoanh tay cười lớn.

“Hmph, đó mới là điều ta muốn! Từ ‘không thể’ không có trong từ điển của ta! Kuhahaha!”

“...Tôi hiểu rồi. Vậy là cô đã chuẩn bị tâm lý rồi?”

“Tất nhiên!”

“Vậy, tôi sẽ giúp một tay.”

Ngay sau đó, Liliyn hoàn toàn sững sờ. Cô không ngờ rằng Hiiro lại quyết định giúp cô nhanh đến vậy.

Trước giờ, cô đã luôn lo nghĩ về việc sẽ phải ép buộc cậu trong tương lai. Vì mỗi lần nghĩ về Hiiro, tâm trí của Liliyn luôn bị xao động khó tả, nên cô luôn cố né tránh không nghĩ đến điều đó. Nhưng khi nghe những gì cậu nói, cô thầm nghĩ Hiiro đúng là một người kỳ lạ.

“Đó là đương nhiên! N-ngươi dù gì cũng là của ta! Ngươi đương nhiên phải giúp ta!”

Mặc dù Liliyn chỉ thẳng ngón tay vào cậu, cũng không thể che giấu được sự mừng rỡ từ đáy lòng, khi trên mặt cô hiện ra một nụ cười cực kỳ tươi tắn. Cô cố giấu đi sự xấu hổ bằng cách nói to lên.

“Đừng đùa. Đây sẽ được coi như là một yêu cầu. Vật trao đổi sẽ là... hmm... tự do ở vùng đất đó thì sao?”

“N-ngươi nói tự do...? Ngươi tính làm gì?”

“Tôi không chắc. Có nên nói cho cô không nhỉ? Chắc là không nên.”

“Mumuu... Này! Đừng khinh thường ta! Ta đương nhiên có thể cho ngươi tự do ở vùng đất đó!”

“Heh, vậy hợp đồng được ký kết.”

Dù sau này cô nàng có cố gắng ngụy biện hay chối bay chối biến đến mấy, cậu vẫn có thể tái hiện toàn bộ ký ức đó chỉ bằng ký tự 【Ánh】. Và nếu cô ta vẫn cố chấp, tiếp tục lý sự cùn, cậu sẽ không ngần ngại dùng Văn Tự Ma Pháp để buộc cô nàng phải nghe lời.

Thực ra, khi lần đầu cậu đến đất nước này, hay đúng hơn, khi cậu bắt đầu hành trình cùng Liliyn, mọi thứ đều rất tốt đẹp. Cậu cũng không nghĩ rằng, từ đó cậu sẽ có một ước mơ để theo đuổi.

Tất nhiên cậu muốn đi thăm thú khắp Edea, nhưng nếu bị ép phải nói ra, thì đó chỉ là một sở thích của Hiiro mà thôi.

Ước mơ này của Hiiro, trên thực tế, là khó vô tận ở thế giới này. Tuy nhiên, cậu đã suy nghĩ thấu đáo về nó.

(Do đó, trong khi giúp đỡ Aka-Loli, mình phải làm gì đó với cuộc chiến này đã.)

Đúng thế, có một thứ vô cùng cần thiết cho ước mơ của Hiiro. Và đó là kết thúc cuộc xung đột này giữa ba quốc gia, hoặc dẫn dắt họ sang một hướng đi mới. Cậu biết nó sẽ khó khăn và nguy hiểm. Nhưng, cậu quyết định sẽ thực hiện bằng mọi giá.

(Đúng vậy, mình nên làm điều mình phải làm. Thế nên, mình không thể để cuộc chiến này ngáng đường được.)

Kể cả Hiiro cũng không ngờ cậu sẽ có một quyết định như vậy, trái tim cậu bỗng vui một cách lạ lùng. Giống như đây là một kết quả đẹp đẽ mà cậu nhận được sau bao ngày lười biếng.

(Dù chuyện có thể trở nên phiền toái, nó rất đáng với công sức bỏ ra.)

Cậu giữ vững sự quyết đoán đó khi nhìn lên bầu trời cao.

Mặc dù đang có tâm trạng rất tốt, cậu quay sang Nikki đang chơi đùa vui vẻ với Mikazuki.

“Này đồ đệ ngốc, phạt em quỳ gối một tiếng.”

“Ế!!! T-tại sao ạ-desu-zo?!”

“Đó là hình phạt vì đã không nhắc ta về lũ ngốc kia.”

“Đ-đó là... sư phụ thấy đó... uuu...”

“Quỳ xuống.”

“...Vâng.”

Vì Nikki thực sự đã quên báo với Hiiro, cô bé không thể làm gì khác ngoài việc gật đầu vâng lệnh.

“Ahaha! Nikki làm chủ nhân tức giận!”

Đứng cạnh Nikki, nhìn bộ dạng bị phạt của cô bé, Mikazuki vui vẻ chỉ tay vào. Nhưng rồi cô bé lập tức đứng hình sau những lời tiếp theo của Hiiro.

“Ngươi cũng thế, Chim Chảy Dãi.”

“...Fueeee!?”

Nụ cười của Mikazuki dần cứng lại.

“Lúc trước, khi ta đang nói chuyện, ngươi rất phiền phức. Đó là lỗi của ngươi.”

“Kh-không thể nào! Chủ nhân thật quá đánggggg!”

“Im lặng. Hoặc quỳ, hoặc nhịn bữa tối.”

“Vâng! Mikazuki sẽ vui vẻ làm theo-kui!”

Khi Mikazuki nghe thấy bữa ăn bị đe dọa, thái độ của cô bé thay đổi 180 độ. Đó là bằng chứng cho thấy cô bé ghét bị bỏ đói đến mức nào.

“Kui... đây cũng là lỗi của cậu, Nikki.”

“Sai rồi-zo. Đó là do cậu làm sai đấy chứ.”

“Không đúng-mon! Lý do mình trở nên phiền phức là vì Nikki-mon!”

“Mu... Mình cũng sẽ không bị phạt nếu không phải vì cậu, Mikazuki.”

“Ahh! Nói đúng-mon! So với Nikki, chủ nhân luôn chăm sóc cho cơ thể mình nhiều hơn-mon!”

“Ah... mumumu...”

“Hehen! BAKA, Nikki đãng trí, boooo.”

“Uuu, việc này thật nhục nhã!”

Thái dương Hiiro giật giật khi nghe cuộc đối thoại của hai đứa.

“Hai tiếng nhé?”

Nghe được câu đó, cả hai cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

“Chúng con sẽ không gây phiền toái nữa ạ!”

Cả hai lớn tiếng đáp lại với khuôn mặt tuy cười tươi nhưng tái mét, mồ hôi túa ra đầy trán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!