Khi Hiiro rời khỏi phòng, Shinobu Akamori và Shuri Minamoto vẫn còn đứng hình một lúc lâu vì sốc trước những lời chì chiết của cậu. Tất cả những gì họ có thể làm chỉ là ngao ngán thở dài.
Shinobu ngồi thụp xuống sàn, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
"...Chúng ta nên làm gì đây?" (Shinobu)
Cô cũng không biết câu nói đó là để hỏi ai, hay chỉ đơn giản là để nói ra suy nghĩ của mình.
Cô muốn hỏi mình phải làm gì, và mong ai đó sẽ cho cô câu trả lời. Bởi vì điều đó sẽ giúp tình hình này trở nên dễ thở hơn. Đặc biệt là kể từ khi đến thế giới này, cô chỉ sống và làm theo mệnh lệnh của người khác mà không cần phải tự mình suy nghĩ hay tìm kiếm câu trả lời.
Có lẽ cuộc sống của họ đã bị người khác thao túng. Như Hiiro đã nói, họ vẫn giữ quan điểm rằng thế giới này giống như một trò chơi và cứ mãi suy nghĩ như vậy mà không thể nhìn nhận rõ ràng về nó. Đó là những điều mà họ vẫn chưa làm được.
Đó chính là lý do tại sao cô không thể phủ nhận những gì Hiiro nói, dù chúng thực sự rất nặng nề.
Shuri cũng bắt đầu có những suy nghĩ tương tự sau khi nghe Hiiro lên lớp, và cô cảm thấy thực sự xấu hổ.
Mặc dù những gì Hiiro nói không hoàn toàn chính xác... nhưng có lẽ nó đúng.
Mặt khác, có thể nói rằng, chính vì họ nhận thấy sự sắc bén và thuyết phục trong lời nói của Hiiro, một người đã thực sự sống trong thế giới này, nên họ đã bị sức mạnh đó khuất phục.
Và vì vậy, cô cảm thấy họ không thể cứ tiếp tục mãi như thế này. Dù Hiiro chỉ trích họ rất gay gắt, bằng cách nào đó cô lại cảm thấy rằng những lời nói đó là để giúp họ sáng mắt ra.
Chính vì cảm thấy như vậy, ngay lúc này đây, họ phải suy nghĩ cẩn thận về những gì mình nên làm và tự tìm kiếm câu trả lời.
"Shinobu-san." (Shuri)
"Hửm? Gì vậy Shuricchi?" (Shinobu)
Ngước mặt lên nhìn Shuri, Shinobu bất giác không nói nên lời khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô bạn.
"Shinobu-san, mình đã quyết định rồi." (Shuri)
"...Quyết định cái gì?" (Shinobu)
Khi lắng nghe quyết định của Shuri, Shinobu hoàn toàn kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
*
Một người có vẻ là binh sĩ của tộc Evila tiến về phía Hiiro và đồng bọn đang ở bên ngoài quán trọ. Lý do người lính này đến đây là để gửi một lời mời từ lâu đài đến Hiiro, người đã lập nhiều chiến công trong cuộc chiến lần này.
Hiiro ít nhất đã được Eveam cho biết rằng một khi chiến sự tạm lắng, cô sẽ gửi người đến mời cậu. Xem ra Ma Vương và các thuộc hạ chỉ phải lo việc đẩy lui đám Thú Tộc còn gây rối trong kinh thành. Có vẻ vẫn còn vài tên sót lại, nhưng những mối nguy hiểm thực sự dường như đã bị loại bỏ hoàn toàn.
Đó là những gì cậu nghe được từ người lính. Hiện tại, binh lính được bố trí khắp thành phố với tinh thần cảnh giác tối đa. Vì vậy, ngay cả khi có chuyện gì đó xảy ra, họ vẫn có thể hành quân đến đó ngay lập tức. Khi tình hình đã lắng xuống so với trước, Eveam muốn mời Hiiro và bạn đồng hành đến lâu đài để cô có thể giới thiệu họ với các thuộc hạ của mình. Vì vậy, cô đã cử người lính này đến dẫn đường.
"À, vậy còn mấy người này?" (Hiiro)
Hiiro đưa mắt nhìn về phía Liliyn và đồng bọn.
"Umm... vậy đây là những người bạn đồng hành của ngài?" (Lính)
Trong số họ có những người không thể coi là Evila được, vì thế người lính nhìn họ bằng một ánh mắt nghi ngờ.
"Tình hình là như thế đấy." (Hiiro)
Nghe vậy, tên lính lộ vẻ lo lắng rồi nói.
"Nếu là như thế thì không sao ạ. Nếu họ là bạn đồng hành của Hiiro-dono, tiểu nhân sẽ hết mình hướng dẫn." (Lính)
"Tôi hiểu rồi. Mọi người muốn đi không?" (Hiiro)
Người đầu tiên chấp nhận lời đề nghị là Mikazuki.
"Nếu được mời đến lâu đài, có nghĩa là ở đó có rất nhiều thịt!?" (Mikazuki)
"Ơ, à, vâng, tiệc... sẽ được chuẩn bị nhưng..." (Lính)
"Woa!" (Mikazuki)
Nghe lời người lính, đôi mắt của Mikazuki sáng lên lấp lánh. Kèm theo đó là một lượng lớn nước dãi cũng đã tràn ra ngoài.
"V-Vậy thì tôi cũng muốn đến đó! Đói bụng quá đi!" (Nikki)
Nikki cũng nhảy vào cuộc.
"Fumu, còn các người thì sao, Aka-loli?" (Hiiro)
"Hmph, không đời nào ta sẽ..." (Liliyn)
"Nofofofofofo! Tất nhiên là chúng tôi sẽ hộ tống ngài! Chúng tôi rất vui lòng cùng ngài đi đến đó, nofofofofo." (Silva)
"Fueeee! M-Một người như em cũng có thể đi cùng ư!? T-T-Thật tốt quá!... E-em thực sự muốn đến đó ít nhất một lần!" (Shamoe)
Như thể để chặn lời Liliyn, lão quản gia biến thái Silva và cô hầu Shamoe nói liến thoắng.
"Từ bỏ đi Aka-loli, họ hoàn toàn muốn đi đến đó." (Hiiro)
"...Grừừừ, nhưng ta không muốn đi." (Liliyn)
Liliyn gãi đầu, thể hiện rằng cô thật sự không muốn đi.
"Cô thật sự không muốn đi à? Ở đó có lẽ sẽ có nhiều món ngon đấy." (Hiiro)
"Haizzz, có một người mà ta không muốn gặp ở lâu đài." (Liliyn)
"Ồ?" (Hiiro)
Nhìn cô nàng Liliyn đang cau mày nhăn nhó, có vẻ như có một người mà cô thật sự không muốn gặp mặt. Đối với một người kiêu ngạo như cô nàng, cái người mà cô không muốn gặp làm Hiiro thoáng chút tò mò. Tuy nhiên, sẽ rất khó để cạy miệng Liliyn ra lý do.
"Thế thì cô ở lại đây một mình nhé?" (Hiiro)
Sau khi nghe Hiiro nói và suy nghĩ một lát, Liliyn nhìn vẻ mặt vui vẻ của Silva và những người khác, rồi cô bắt đầu thở dài.
"Argh! Tốt thôi, ta sẽ đi với các ngươi. Chưa chắc ta có gặp phải kẻ đó hay không." (Liliyn)
Có vẻ như bọn họ đã đồng ý lời mời.
"Vậy giờ chúng ta đi thôi!" (Hiiro)
Khi Hiiro nói vậy,
"Làm ơn mang bọn mình theo với." (Shuri)
Nhìn người vừa lên tiếng, Hiiro thậm chí còn không hiểu được câu nói đó trong giây lát.
Người đó là Shuri. Phía sau cô, cũng có thể nhìn thấy Shinobu. Câu hỏi tại sao họ lại quyết định đi đến đó nổi lên trong đầu Hiiro.
Trước mắt họ là một người lính của tộc Evila. Nếu anh ta biết mặt họ thì rắc rối có thể sẽ xảy ra.
"...Họ là người quen của ngài?" (Lính)
Đương nhiên, đó là những gì người lính hỏi. Dường như anh ta không biết hai cô gái này là Anh Hùng. Tuy nhiên, anh ta thật sự lo lắng khi không biết phải xử trí ra sao. Điều này là bởi vì vẻ ngoài của hai người họ là Humas.
Nếu Hiiro nói họ là đồng hành của mình, sau đó họ sẽ bị giám sát, rồi sẽ lộ ra họ là Anh Hùng. Vào thời điểm đó, sẽ thật phiền phức khi phải giải thích lý do tại sao cậu lại gọi họ là ‘bạn đồng hành’.
(Mấy người này phiền phức thật.) (Hiiro)
Hiiro đưa ánh mắt khó chịu của mình về phía hai cô gái, nhưng rồi cậu để ý đến biểu cảm của Shuri.
(Cô ta...) (Hiiro)
Trên khuôn mặt của Shuri, mặc dù vẫn có chút u tối nhưng dường như đã có một chút quyết tâm pha lẫn vào đó.
(...Hiểu rồi. Ít ra hai người họ đang cố gắng tiến về phía trước.) (Hiiro)
Tuy nhiên, cái cách của họ lại kéo Hiiro vào rắc rối, cậu thở dài. Nhận thấy cảm xúc của Hiiro, Shuri cúi đầu xuống.
"Mình xin lỗi, Okamura-kun!" (Shuri)
"..." (Hiiro)
"Nhưng vào lúc này, chúng mình cần sức mạnh của Okamura-kun! Làm ơn mang chúng mình đi cùng!" (Shuri)
Dường như họ cảm thấy xấu hổ khi kéo cậu vào chuyện này. Shinobu cũng cúi đầu xuống.
Nhìn hai người họ đang cúi đầu, Hiiro nghĩ,
(Mình không có nghĩa vụ phải giúp họ, nhưng thật khó chịu khi phải nghĩ ra một cái cớ. Và mình cũng có chút hứng thú với phản ứng của Ma Vương.) (Hiiro)
Quan trọng hơn, cậu không muốn tốn quá nhiều thời gian ở đây. Cậu muốn thưởng thức những món cao lương mỹ vị đang chờ cậu ở lâu đài càng sớm càng tốt.
"...Ổn thôi, nhưng tôi sẽ không chịu trách nhiệm với những gì sẽ xảy ra tại lâu đài, được chứ?" (Hiiro)
Khi nghe cậu nói vậy, Shuri, người đang cúi đầu, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Cảm ơn cậu rất nhiều!" (Shuri)
Dường như không thích nụ cười của Shuri dành cho Hiiro, lông mày của Liliyn nhíu lại và cô biểu lộ một bộ mặt không vui.
"Oi! Chúng ta sẽ đến lâu đài, đúng chứ? Chúng ta hãy đi nào Hiiro." (Liliyn)
Liliyn lập tức nắm tay Hiiro kéo về phía người lính, như thể cô nàng đang cố gắng tách cậu ra khỏi Shuri.
"O-oi, thả tôi ra, tôi có thể tự đi!" (Hiiro)
"Aaa, thật gian xảo, Liliyn-dono!" (Nikki)
"Đúng, đúng thế! Mikazuki mới là người được nắm tay Chủ nhân!" (Mikazuki)
Khi Nikki và Mikazuki nói thế, hai đứa nhóc đã cố gắng nắm lấy tay còn lại của Hiiro, nhưng,
Cốc! Cốc!
Cả hai chỉ nhận được cú cốc vào đầu từ Hiiro. Và cậu giằng tay ra khỏi Liliyn.
"Tôi đã nói rằng tôi có thể tự mình đi được." (Hiiro)
Hiiro gắt lên và đi về phía người lính.
"Ahh, Sư phụ! Chờ đệ tử!" (Nikki)
"Đừng bỏ Mikazuki lại!" (Mikazuki)
Ngay cả sau khi bị đánh, hai đứa nhóc vẫn không rời Hiiro. Cả hai bám sát hai bên cậu và cùng đi. Thấy vậy, ngay cả người lính cũng bất giác cảm thấy một cảm giác yên bình.
"Ahaha, xin mời theo tiểu nhân." (Lính)
Người lính dẫn đường trong khi họ tiến đến lâu đài.
Bị Hiiro bỏ lại, Liliyn nhìn chằm chằm vào bàn tay mình trong khi khuôn mặt cô nàng thì đang đỏ chót. Ai cũng có thể hiểu tâm trạng lúc này của cô, và lão quản gia biến thái thì...
"Nofofo, Tiểu thư có muốn nắm tay của tôi không? Có thể là tay trái hoặc tay phải, à, hoặc nếu tiểu thư muốn, tôi cũng có thể bế và ôm tiểu thư!" (Silva)
"Sao ngươi không đi mà ôm bức tường kia đi!" (Liliyn)
Bốp!
"Oáccc!?" (Silva)
Silva nhận một cú tát mạnh, bay thẳng vào bức tường của một ngôi nhà và dính chặt trên đó.
"Fueeeeeee!? Chú ổn chứ, Silva-sama!" (Shamoe)
"Để tên biến thái đó lại một mình, Shamoe! Hãy nhanh lên và đi thôi!" (Liliyn)
"V-v-v-v-v-vâng ạ!" (Shamoe)
"Oi! Hai người cũng thế, nhanh lên và đi thôi!" (Liliyn)
Khi Liliyn khó chịu gọi, Shuri và Shinobu, vốn đang sững sờ nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, vội vàng bước theo sau nhóm Hiiro.