Khi Hiiro quay về tòa lâu đài ở Xaos, người đang chờ cậu là…
“Anh đúng là không thể tin nổi mà, Hiiro!” (Eveam)
Eveam thốt lên đầy phấn khích.
Các đồng đội của Hiiro và những thành viên của Cruel cũng có mặt ở đó. Bên cạnh Eveam là một quả cầu pha lê khổng lồ.
Đó là một loại ma cụ có tên gọi Pha Lê Toàn Chân (All-seeing Crystal), có khả năng chiếu lại những cảnh tượng ở một nơi xa xôi. Eveam đã dùng nó để quan sát toàn bộ hành động của Hiiro.
Tuy nhiên, những gì cậu thể hiện đã vượt xa sức tưởng tượng của họ. Những người không biết rõ về thực lực của Hiiro đều hoàn toàn chết lặng.
“Thằng nhóc này, chỉ mất có một giờ để xử lý xong mọi chuyện.” (Marione)
Ngay cả Marione cũng phải thốt lên kinh ngạc.
“Ta cũng bất ngờ lắm đấy.” (Ornoth)
“Đúng vậy, ma lực của Hiiro quả là khổng lồ. Phải nói rằng tốc độ của cậu ấy ngang ngửa với Barid của ‘Tam Chiến Binh’, vậy mà cậu ta trông chỉ như đang đùa giỡn với gã đó thôi.” (Aquinas)
Aquinas đáp lời Ornoth với vẻ ngưỡng mộ. Dù đã từng chứng kiến Hiiro đối đầu với Crouch, một thành viên khác của ‘Tam Chiến Binh’, anh vẫn không khỏi sững sờ khi thấy cậu trở về an toàn sau khi chạm trán thủ lĩnh của chúng, Barid.
“Ufufu, Hiiro-kun ngầu thật đấy.” (Shublarz)
Shublarz nhìn Hiiro bằng ánh mắt đầy quyến rũ.
“Này con mụ kia, cấm lại gần Hiiro!” (Liliyn)
Vì một lý do nào đó, Liliyn bỗng gắt lên càu nhàu.
“Ara, tại sao thế?” (Shublarz)
Khi cô quay sang Liliyn, bộ ngực đồ sộ của cô cũng đung đưa theo. Nhìn thấy cảnh đó, gân xanh lập tức nổi lên trên trán Liliyn.
“Hừ! Dám vác hai quả dưa hấu chết tiệt này đi lung tung à-! Phải trừng phạt!” (Liliyn)
Mugyu!
“Á!” (Shublarz)
Một tiếng rên đầy khêu gợi vang vọng khắp căn phòng. Đó là vì Liliyn đã bất ngờ dùng cả hai tay tóm lấy ngực của Shublarz. Không những thế, cô còn tức giận xoa bóp chúng với tất cả sức lực của mình.
“N-Này Liliyn-chan, cô đang làm cái quái gì thế?!” (Shublarz)
“Hừ! Ngươi là đồ khốn khi dám khoe khoang hai thứ này trước mặt ta!” (Liliyn)
“Á, mou, dừng lại đi mà. Trông vậy thôi chứ nó nhạy cảm lắm đó, á á…” (Shublarz)
“Im đi! Mấy cục mỡ này phải bị trừng phạt!” (Liliyn)
“Á, MOU!” (Shublarz)
Cặp bưởi của Shublarz bị bàn tay của Liliyn vò nắn thành đủ mọi hình dạng. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào cảnh tượng náo loạn ấy (nhưng chủ yếu là vào hai-thứ-kia), và có một người phấn khích đến mức mũi cũng phải phập phồng.
“Muhooo! Một cảnh tượng thật bổ mắt! Cảnh một cô bé say sưa nắn bóp ngực đã làm trỗi dậy ngọn lửa đam mê trong tôi! Nofofofofofo!” (Silva)
Lại là gã quản gia biến thái quen thuộc.
“Ngươi vừa gọi ai là cô bé?” (Liliyn)
Gân xanh nổi đầy trên trán Liliyn.
“Nofofo! Tốt lắm! Tuyệt vời lắm thưa tiểu thư-! Ngực muôn năm-!” (Silva)
“Tên khốn, ngươi vừa nói cái gììììì!” (Liliyn)
Liliyn ngay lập tức bay tới chỗ Silva và tặng cho gã một cú bổ gót vào thẳng mặt.
Buhin-!
Đầu của gã quản gia biến thái lún sâu xuống sàn nhà.
“Fueeeeeee! Chú Silvaaaaaa!” (Shamoe)
Shamoe hốt hoảng chạy đến kiểm tra tình hình của Silva, nhưng rồi cạn lời khi thấy gã giơ ngón tay cái lên như thể mình chẳng có gì hối tiếc.
“Ai là cô bé hả tên quản gia biến thái kia! Shamoe, kệ tên đần đó đi!” (Liliyn)
“V-v-v-v-vâng-!” (Shamoe)
Hiiro nhìn ba người họ với ánh mắt nửa phần thích thú, rồi nhún vai và nghĩ thầm, “Như thường lệ, mấy người này ồn ào thật.”
“Silva-dono yêu thích ngực đến thế sao ạ?” (Nikki)
Nikki nghiêng đầu một cách đáng yêu.
“Chắc vậy đó? Tại vì chú ấy suốt ngày lải nhải ‘ngực, ngực’ mà!” (Mikazuki)
Nghe Mikazuki nói vậy, những người phụ nữ đứng gần đó đều lùi ra xa khỏi Silva. Ngay cả Nikki cũng sợ hãi trốn sau lưng Hiiro.
“Tôi tin là cháu nhầm rồi, Mikazuki-dono!” (Silva)
Một cô hầu gái gần đó hét lên “Hiii-!” khi Silva đột ngột ngóc đầu lên khỏi sàn nhà.
Silva không hề để tâm đến thái độ của cô hầu gái mà chỉ nắm chặt tay lại.
“Với ta, ngực quả thật tuyệt vời! Nhưng, sự quyến rũ của phụ nữ không chỉ dừng lại ở đó!” (Silva)
“Hể, thế còn gì nữa ạ?” (Mikazuki)
Mikazuki ngây thơ hỏi lại. Nghe vậy, Silva nhếch mép cười và gật đầu.
“Còn có cặp mông nữa!” (Silva)
“Ể?” (Mikazuki)
“Đúng thế! Những cặp mông cũng rất tuyệt vời! Dù những cặp mông săn chắc làm ta rung động, nhưng loại ngoại cỡ cũng có vẻ đẹp riêng của nó…” (Silva)
Những người xung quanh chỉ biết ái ngại nhìn kẻ đang đặt tay lên cằm với đôi mắt đắm chìm trong mộng tưởng.
“Tên khốn kiếp! Đi chếttttt điiii!” (Liliyn)
Bốp!
“Bamyuda!?” (Silva)
Mặt gã ăn trọn một quả đấm ma pháp, và lần này thì cả người gã bay thẳng vào tường rồi lún sâu trong đó.
“Mọi người lúc nào cũng như vậy à?” (Eveam)
Eveam cười gượng hỏi Hiiro.
“Ừm, ngày nào cũng thế cả.” (Hiiro)
Hiiro mặc kệ đám người ồn ào đó và trở về dạng người bằng Hán tự [Nguyên].
Cậu trở lại hình dạng này vì mọi người trong lâu đài đều đã biết Hiiro là con người.
“À… N-nhân tiện.” (Eveam)
“Hửm?” (Hiiro)
Eveam run rẩy cúi đầu xuống. Nhìn thấy tư thế đó, Hiiro khẽ cau mày.
“Hiiro… cũng… th-thích… ng-ng-ng…” (Eveam)
“Cô định nói cái gì thế?” (Hiiro)
Mặt cô đỏ bừng lên, trong khi Hiiro thì bối rối trước hành động khó hiểu của Eveam.
“Ý-ý em là… ng-ngực to thì có hấp dẫn không ạ?” (Eveam)
“Hả?” (Hiiro)
Nếu đã xấu hổ đến mức đỏ mặt tía tai thế này thì đừng có hỏi, Hiiro nghĩ vậy rồi mở miệng.
“Tôi có hứng thú với ngực không ư? Thật lòng mà nói, tôi không quan tâm. Với tôi, sách còn hấp dẫn hơn ngực nhiều.” (Hiiro)
“V-vậy sao… ra Hiiro là người như vậy…” (Eveam)
Eveam buông thõng vai thở dài, nhưng Hiiro chắc chắn mình chẳng nói gì sai nên chỉ nhún vai cho qua.
“Dù sao thì, sau vụ này, cô kết thúc chiến tranh nhanh lên đi. Tôi muốn vào thư viện càng sớm càng tốt.” (Hiiro)
“À, a-anh nói phải. Vì cây cầu đã biến mất, việc đưa quân sang bên kia sẽ rất khó khăn. Đối với phe Evila chúng ta, đây là cơ hội để bao vây và áp chế quân Gabranth.” (Eveam)
“Vậy thì làm nhanh lên. Nếu cô lề mề, phe bên kia có thể sẽ nghĩ ra cách đối phó đấy. Sự hỗn loạn của chúng ngay lúc này là cơ hội tốt nhất để ra tay trước.” (Hiiro)
“Em hiểu rồi. Aquinas, Marione.” (Eveam)
Khi cô gọi tên hai người, họ lập tức quỳ một chân xuống và cúi đầu.
“Hai người hãy xử lý những kẻ địch còn lại trên lãnh thổ của chúng ta.” (Eveam)
“Rõ-!” (Aquinas & Marione)
“Ornoth, Shublarz.” (Eveam)
Hai người họ cũng cúi đầu.
“Hai người hãy tập hợp một đội quân và tiến đến cây cầu. Chúng ta sẽ dứt điểm cuộc chiến này ngay tại đây.” (Eveam)
“Rõ-!” (Ornoth & Shublarz)
Bốn người họ cùng lúc rời đi để thực hiện nhiệm vụ.
“Em xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến anh, Hiiro. Em sẽ cùng Aquinas xử lý nốt tàn quân Gabranth. Anh hãy về phòng nghỉ ngơi đi ạ.” (Eveam)
“Cô chắc chứ?” (Hiiro)
“Vâng, anh đã làm quá đủ rồi. Phần còn lại anh có thể để cho bọn em lo liệu.” (Eveam)
Hiển nhiên, vai trò của cậu đến đây là kết thúc. Hơn nữa, xét tình hình hiện tại, so sánh tương quan lực lượng giữa đội quân bị bỏ lại của Gabranth và quân Evila, phe Evila rõ ràng đang chiếm ưu thế tuyệt đối.
Đối với phe bên kia, lực lượng chiến đấu chủ chốt đã bị tổn thất nặng nề, vì tất cả đều đã tập trung ở phía bên kia cầu. Cho dù quân Gabranth có lợi thế về số lượng, thì về sức mạnh, phe Evila vẫn vượt trội hoàn toàn. Hơn nữa, việc cây cầu bị phá hủy đã giáng một đòn tâm lý cực mạnh lên binh lính Gabranth, vì chúng không còn cách nào để nhận viện quân.
Evila sẽ sớm áp đảo Gabranth. Họ đã giành chiến thắng trong cuộc chiến này ngay từ thời khắc dồn được đối phương vào chân tường.
Ngay cả Hiiro cũng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ được định đoạt trong vài ngày tới. Cho đến lúc đó, cậu quyết định sẽ nghỉ ngơi như lời Eveam nói và trở về phòng mình.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe