*Dù đã nghe Arnold kể rồi, nhưng không ngờ cậu ta lại dễ bị đồ ăn dụ dỗ đến thế,* Leoward thầm nghĩ.
Leoward từng được Arnold kể rằng Hiiro là một tên cuồng đồ ăn và sách, nhưng dễ dàng đớp ‘thính’ như vậy thì cũng có hơi thất vọng thật.
“Đó lại là điểm hấp dẫn của Hiiro đấy. Mấy tên ngốc kia đã nói vậy mà.”
Rarashik nhún vai nói.
“Mà, như vậy có ổn không? Giao Mimir-sama cho một kẻ như hắn...”
Barid lo lắng không phải là không có lý do. Hiiro, nói thẳng ra, là một kẻ hoàn toàn khó lường. Chẳng lạ gì khi anh lo sợ nhỡ có chuyện chẳng lành xảy ra.
“Ta làm vậy cũng là vì Mimir thôi. Con bé trông cũng vui mà, phải không?” Leoward đáp.
“N-Nhưng...”
Rarashik mỉm cười nói.
“Bình tĩnh nào, Barid. Ta đã nói rồi, hắn không phải kiểu người thích tự đâm đầu vào rắc rối. Vả lại, hắn sẽ không bao giờ làm chuyện gì khiến mình mất đi đồ ăn ngon đâu. Ta nghe Arnold và Muir kể thế.”
“Tôi không thể tin được!”
“Nếu thích thì cứ ra mà xem.”
“Tôi đang định đi đây.”
Nói rồi, Barid rời khỏi Phòng Ngai Vàng.
“Haizz… Cậu ta vẫn cứng đầu như mọi khi.” Rarashik thở dài.
“Gahaha! Cứ để cậu ta tận mắt chứng kiến sự thật. Chẳng phải tốt hơn sao, Rara?” Leoward cười lớn.
“Chà, cũng đúng.”
Nhìn Leoward cười vui vẻ, Rarashik chợt nảy ra điều gì đó và hỏi.
“Leo-sama, ngài giữ chân tên nhóc đó lại chỉ vì Mimir-sama thôi sao?”
“Nhỉ? Ta đã nói thế rồi còn gì?”
“Chưa hết, đúng không?”
“Ý cô là gì?”
“Chẳng lẽ... ngài chưa từng nghĩ đến việc lôi kéo hắn về phe chúng ta sao?”
“...”
“Hay là dùng chất lượng đồ ăn của đất nước này để trói chân hắn lại. Chà, tôi đoán đó cũng chỉ là một phần kế hoạch thôi.”
Nghe vậy, nụ cười của Leoward chợt tắt.
“Không, thật ra... ta cũng đã định làm thế.”
“Vậy là tôi đã nhầm sao?”
“Nhưng sau khi nói chuyện với cậu ta, ta nhận ra điều đó là bất khả thi.”
“...”
“Cậu ta là một người cực kỳ thẳng thắn, dù tốt hay xấu. Arnold cũng đã nói vậy.”
“Phải.”
“Giờ thì ta đã hiểu. Hắn chỉ hành động khi hắn muốn. Bất kể thứ gì cản đường, hắn cũng sẽ mặc kệ.”
“Vì một lý do nào đó, hiện tại hắn đang đứng về phe 《Evila》. Sự thật đó sẽ không thay đổi. Bản thân cậu ta sẽ không bao giờ thay đổi quyết định mà mình đã đưa ra.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Dù có bị đồ ăn và sách vở cám dỗ, cậu ta cũng sẽ không thay lòng đổi dạ. Hắn là kiểu người sẽ không vì mấy lý do cỏn con đó mà thay đổi những điều quan trọng với mình.”
“Hô hô, không ngờ Leo-sama lại hiểu tên nhóc đó đến vậy.”
Khiến một vị vua phải nói về một người đến mức này, gần như không ai làm được.
“Và cô biết không, Rara? Lý do vì Mimir chính là lý do lớn nhất đấy.”
*Đúng là một ông bố cuồng con gái ngốc nghếch,* Rarashik thầm nghĩ.
“Gahaha! Đó là lời khen tuyệt nhất đối với ta đấy! Gahahahahaha!”
“Nếu là tôi, có lẽ tôi sẽ nghĩ đến việc gả Mimir-sama cho hắn luôn đấy.”
“Cô vừa nói cái gì thế, Rara?” Leoward ngạc nhiên đến ngây người.
“Đúng rồi nhỉ! Mimir rất quý mến cậu ta! Hơn nữa hắn còn là ân nhân của con bé! Mà khoan đã... Kukuria cũng nói là muốn gặp hắn...”
Nghe vậy, đầu óc Rarashik trở nên trống rỗng. *Hả?*
“Nếu Kukuria cũng thích hắn, vậy thì ta sẽ cho hắn làm chồng của cả hai đứa con gái ta luôn! Yeah, quyết định vậy đi! Gahahahaha!”
Dường như cô không nghĩ quá xa, mà là quá nông. Rarashik nghĩ vậy trong khi nhìn ông ta đầy khinh miệt.
*(Phen này tên nhóc đó mệt rồi... mệt thật rồi.)*
Nghĩ đến tương lai của Hiiro, cô chỉ biết thầm cầu nguyện cho cậu.
.
.
Mimir dẫn Hiiro đến một nơi quen thuộc. Đó chính là khu vườn nơi cô lần đầu gặp cậu.
Nó vẫn trông như nửa năm trước, nhưng từ đây có thể thấy bầu trời trong xanh, nên nơi này cũng không tệ.
Mimir vui vẻ đi đến giữa vườn và chợt bắt đầu xoay người. Cô kéo Hiiro lại gần rồi từ từ cúi đầu.
Hiiro không hiểu tại sao cô lại làm vậy, và rồi cậu đã được thông não.
“Em xin nói lại lần nữa. Thật sự cảm ơn anh vì đã lấy lại giọng nói cho em ngày hôm đó.”
Nước mắt chảy dài trên má khi cô nói vậy.
“A, em xin lỗi. Chỉ là em vui quá thôi nên...”
Cô vội gạt nước mắt và gượng cười. Hiiro xấu hổ gãi đầu rồi chậm rãi lại gần cô.
*Cốc.*
Cậu dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cô. Mimir đỏ mặt, đưa tay lên trán mình.
“Hi-Hiiro-sama...?”
“Tôi đã nói rồi mà, đúng không? Rằng cô nợ tôi một ân huệ và một ngày nào đó sẽ phải trả. Vậy nên đừng có quên cho đến lúc đó đấy.”
Như thể những lời đó đã chiếm trọn trái tim cô, cô nở một nụ cười tươi tắn nhất.
“Vâng! Em nhất định sẽ trả ơn anh vào một ngày nào đó!”
.
.
.
Barid không thể tin vào cảnh tượng trước mắt mình. Bởi vì Mimir đang nở một nụ cười mà anh chưa từng thấy bao giờ.
Mimir mỉm cười khi Hiiro vỗ nhẹ lên trán cô và nói điều gì đó. Nụ cười của cô không hề gượng ép, mà mang một sức hút có thể lôi cuốn bất cứ ai.
Thực ra, chính Barid cũng bị nụ cười đó hớp hồn.
Anh nghĩ, dù cậu ta có là ân nhân của Mimir, Hiiro vẫn không đáng tin vì cậu ở phe địch.
Vì Hiiro, cuộc chiến mà họ đáng lẽ đã thắng cuối cùng lại thành thất bại. Anh không thể tin tưởng Hiiro như Rarashik hay Leoward.
Anh đến tận đây với suy nghĩ phải bảo vệ Mimir nếu có chuyện gì xảy ra, dù có phải đặt cược cả mạng sống của mình đi nữa, nhưng anh lại bị biểu cảm hạnh phúc của Mimir làm cho chùn bước.
Hiện giờ, họ đang thưởng thức món Thịt Thủy Cẩu. Nhìn thấy dáng vẻ ăn uống đầy hạnh phúc của cậu thanh niên, Mimir cũng bất giác mỉm cười.
Nhìn kiểu gì đi nữa, đây vẫn là một cảnh tượng vô cùng yên bình.
*(Rốt cuộc... hắn ta là cái quái gì vậy?)*
Anh càng ngày càng không hiểu nổi cậu nhóc tên Hiiro. Khi anh đang thắc mắc lý do cậu đến trung tâm của phe địch, thì hóa ra là vì cậu muốn nói chuyện với nhà Vua.
Hơn nữa, cậu còn thản nhiên dùng bữa ở lâu đài của kẻ địch.
Cậu ta là người đã vượt qua mọi chuẩn mực thông thường. Những gì cậu làm không phải là điều người thường sẽ làm. Lần đầu tiên, Barid có suy nghĩ muốn thử nhìn vào tâm trí của người khác.
*‘Cái gì cũng có giới hạn thôi chứ, kể cả sự bất thường’.* Đầu óc Barid rối như tơ vò, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Nhưng lạ là, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn cậu. Lý trí của anh mách bảo rằng không được mất cảnh giác, nhưng trong lòng anh lại nói khác.
Hẳn là vì anh đã nhìn thấy Mimir cười. Và trước khi nhận ra, những người lính hộ tống cô cũng đang mỉm cười.
Anh tập trung lắng nghe, dường như họ đang nói về Arnold (chủ yếu là nói xấu và kể những trải nghiệm về ông).
“Cô thấy sao?”
Khi Barid lẩm bẩm như vậy,
“Rất vui.”
Đằng sau Barid, một giọng nói đáng yêu vang lên từ một người nhỏ bé mặc giáp.
Cô là một trong Tam Chiến Binh, Putis.
“Vui... sao?”
Putis gật đầu đồng ý.
Trong khi cả hai đang nhìn nhau, Hiiro đã ăn xong và rời đi cùng Mimir. Hiển nhiên, họ quay về Phòng Ngai Vàng.
“Tôi sẽ theo họ. Phía bên ngoài tôi để lại cho cô.”
Thấy cô gật đầu, anh cũng rời đi.
.
.
.
Thấy Hiiro trở về Phòng Ngai Vàng, Leoward nở một nụ cười gượng gạo.
“Quay lại rồi sao?”
“Ừm, tôi xong việc rồi.”
Thấy biểu hiện buồn bã của Mimir, ai cũng muốn giúp cô, nhưng sự thật là họ không thể níu kéo Hiiro mãi được.
Cô cũng biết điều đó. Nhưng cô lại có một cảm xúc khó tả. Cô không biết khi nào họ sẽ được gặp lại nhau sau ngày hôm nay.
Nghĩ thế, mặt cô trở nên u ám cũng là điều dễ hiểu. Ngay cả một Hiiro có phần vô tâm cũng hiểu rằng cô đang cảm thấy cô đơn.
Vì cậu đã thấy khuôn mặt đó không biết bao nhiêu lần trên đường đi. Nhưng cậu không thể cứ ở đây mãi được. Có một việc cậu phải làm, không, là cậu muốn làm.
“Này Thỏ con, nói với họ là tôi rất mong được gặp lại.”
“Không hề gì, nhưng đừng quên đấy nhé? Rằng ta cũng sẽ tham gia giải đấu?” Rarashik hỏi.
“Yeah, tôi biết.”
Aquinas đã sợ cô tham gia đến mức phải nhờ Hiiro giúp đỡ. Điều đó chứng tỏ cô ta rất mạnh.
“À, mà tôi nghe Mimir kể là lão già đó đã bép xép đủ thứ về tôi rồi. Chắc phải ‘trừng phạt’ lão một trận mới được, nên đừng nói gì với lão nhé, không thì lão chạy mất đấy, được chứ?”
“Y-Yeah...”
Gò má Rarashik co giật khi thấy nụ cười nham hiểm của Hiiro. Cô thầm cầu nguyện cho Arnold, linh cảm rằng ông sắp lên bảng đếm số.
Hiiro thở dài nhìn Mimir đang tuyệt vọng.
*Cốc.*
Cậu lại gõ nhẹ lên trán cô lần nữa.
“Eh?”
“Lần tới, hãy cho tôi nghe cô hát.”
“Hiiro-sama?”
“Cô nói đó là sở trường của mình mà, phải không? Hay là cô không đủ tự tin?”
“K-Không có! Em sẽ luôn luyện tập! Em sẽ luyện tập thật chăm chỉ vì Hiiro-sama!”
“Tôi rất mong đợi đấy, được chứ?”
“V-Vâng!”
Thấy cô vui vẻ đáp lại, cậu quay sang Leoward.
“Thú Vương.”
“Yeah.”
Họ lườm nhau một lúc.
“Hẹn tái ngộ trên sàn đấu!”
Cả hai nói cùng lúc như thể đã hiểu ý nhau.
*Lóe!*
Rồi Hiiro dùng ma pháp ‘Dịch Chuyển’ và biến mất.
“Cậu ta đi rồi.”
Leoward nói vậy khi nhìn sang Barid đang đứng bên cạnh.
“Vâng!”
“Và? Cậu thấy cậu ta thế nào?”
“...Dù hắn ta có là người thế nào, lúc này hắn đang là kẻ địch của ta.”
“Pfft... ‘lúc này’ ư?”
Leoward cười lớn khi thấy Barid nói những từ mà anh chưa bao giờ nói.
*‘Cậu ta còn thay đổi được cả Barid’*, ý nghĩ muốn kéo Hiiro về phe mình và biến cậu thành con rể ngày càng lớn dần.
*(Lúc nãy mình chỉ đùa khi nói muốn gả con gái cho nó, nhưng có lẽ giờ phải nghiêm túc suy nghĩ lại thôi.)*
Má ông hơi chùng xuống, trong khi trong lòng lại đang vô cùng háo hức. Ông cũng muốn được so tài với Hiiro một lần.
*(Khiến ta phải háo hức đến thế này. Thú vị thật! Ta nhất định sẽ dùng sức mạnh của mình để bắt nhóc về làm con rể, Hiiro!)*
Thú Vương thầm hạ quyết tâm, ‘Tất cả là vì đất nước này, và cũng là vì các con gái của ta!!’
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe