“Không... không thể nào.” (Kukklia)
Đó chỉ là tiếng lẩm bẩm của Kukklia, nhưng lại hệt như tiếng lòng của toàn thể tộc [Gabranth].
Thật không thể lường trước được. [Tam Chiến Thú], niềm tự hào và cũng là nguồn sức mạnh lớn nhất của tộc [Gabranth], đã bị đánh bại chỉ trong nháy mắt mà không thể làm gì hơn. Đã vậy, kẻ hạ gục họ chỉ có một người, một chàng trai trẻ tuổi.
Nhưng kết quả đó cũng chẳng bất ngờ lắm, một vài người không hề ngạc nhiên. Muir và những người đồng đội vốn đã biết sự phi thường của Hiiro, nên tình huống hiện tại chỉ càng củng cố thêm suy nghĩ của họ.
“C-cha?” (Kukklia)
Kukklia run rẩy thốt lên, mắt thậm chí còn không dám nhìn sang Leowald đang đứng cạnh.
“Đ-đây là... sức mạnh... của người đó sao?” (Kuk)
“...” (Leo)
Leowald chỉ nhìn chằm chằm vào Hiiro với vẻ mặt nghiêm nghị, không hề đáp lời.
“...Đúng thế ạ.” (Muir)
Muir nghiêm túc trả lời câu hỏi của cô. Kukklia quay lại và nhìn cô bé.
“Đó chính là Hiiro-san của hiện tại.” (Muir)
Muir thầm ngưỡng mộ, vì Hiiro dường như đã mạnh lên rất nhiều. Đúng lúc đó, Leowald hít một hơi thật sâu.
“Kukuku... Gahahahahahahaha! Một kẻ thú vị! Coi [Tam Chiến Thú] như đám trẻ con! Gahahahahahaha!” (Leo)
Và trong tầm mắt ông, Mimir đang có một vẻ mặt ngây dại.
“Ồ? Sao thế, Mimir?” (Leo)
“...” (Mimir)
“Nhử? Mimir?” (Leo)
Cô bé hoàn toàn bị hút hồn, hai gò má ửng đỏ đầy ấn tượng. Và khi lời nói của ông cuối cùng cũng đến được bên tai, Mimir tỉnh táo lại.
“A, thưa cha...” (Mimi)
“Chuyện gì vậy, Mimir? Ngưỡng mộ vẻ hào hoa của chồng tương lai con à?” (Leo)
“Ch-cha!” (Mimi)
Cô bé thốt lên, đầu như muốn bốc khói. Rồi ông từ từ chuyển sự chú ý sang Kukklia.
“Kukklia, con nghĩ đây chẳng phải vấn đề của mình phải không?” (Leo)
“Hể?” (Kuk)
“Nếu hai đứa hài lòng với thằng nhóc đó, ta sẵn sàng chào đón nó làm chồng của cả hai đứa.” (Leo)(Katsu: nhà tài trợ vàng đã tung ra gói khuyến mại cực hot)
“Na-nanananananana!” (Kuk)
Trong khoảnh khắc, Kukklia đỏ bừng mặt và bắt đầu lắp bắp, miệng cứ đóng vào mở ra liên tục. Mimir cũng cúi đầu xấu hổ.
Và, vẫn còn một cô gái khác đang rất khó chịu vì bị cho ra rìa. Chính là Muir, và khi nhìn cô bé...
“Hii!”
Arnold sợ hãi rít lên.
Một luồng aura đen ngòm dường như đang tỏa ra từ cô bé.
“Kh-không được đâu ạ!” (Muir)
Mất hết kiên nhẫn, Muir chen vào cuộc trò chuyện. Lúc đầu Leowald không hiểu vì sao, nhưng khi thấy biểu cảm trên khuôn mặt cô bé, ông cười thầm.
“Hô hô, có vẻ ta đã đánh giá thấp hắn rồi. Không thể nào, thật sự là vậy sao, Mimir?”
Ông xác nhận cảm xúc của Muir từ Mimir:
“Ch-chuyện đó...” (Mimi)
“Gahahahaha! Phản ứng thế là đủ rồi!” (Leo)
Cười sảng khoái, ông quay sang nhìn Muir.
“Ta hiểu rồi, nếu vậy thì thương lượng một chút nhé. Muir cũng sẽ lấy Hiiro làm chồng luôn.” (Katsu: ta thích ông rồi đó, lão già)
“Hohe heeeeeeeeeeeeeee!” (Muir)
Dường như không hề đoán trước được điều này, cô la lên và làm một biểu cảm giống Kukklia lúc trước.
“Sao lại ngạc nhiên thế? Ta nghĩ đó là điều hiển nhiên khi người [Gabranth] chúng ta phải chiếm lấy người mình yêu chứ. Hơn nữa, thực tế là những chàng trai mạnh mẽ luôn được các cô gái vây quanh! Mà, trong cuộc đời này ta chỉ yêu duy nhất một người thôi, nhưng đừng bận tâm! Gahahahahaha!” (Leo) (Katsu: hmmm, ta đi tập gym đây)
Xem ra chế độ đa thê không được công nhận rộng rãi ở Passion.
“Ch-chờ chút đã, Papa! Đ-đừng có tự ý quyết định chồng của chúng con chứ ạ!” (Kuk)
“Kukklia, không phải ta đã bảo con chỉ cần gọi ta là cha thôi sao? Gác chuyện đó sang một bên, chẳng phải con cũng có hứng thú với một kẻ tài năng như hắn à?” (Leo)
“Eh, a, điều... điều đó...” (Kuk)
Cô vô tình liếc nhìn Hiiro, gò má bất giác ửng đỏ.
“Đ-điều đó... như con đã nói, con chỉ muốn ở bên cạnh người mình yêu thôi!” (Kuk)
“Ta hiểu. Vậy thì ta sẽ không ép con nữa. Vả lại, có lẽ chẳng mấy chốc con cũng sẽ phải lòng Hiiro thôi. Bởi vì, là con gái của ta, ta đoán con đã bị thằng nhóc đó thu hút rồi.” (Leo)
Leowald nhìn cô với một nụ cười, Kukklia quay mặt đi và bĩu môi.
“Con không biết và cũng chẳng quan tâm!” (Kuk) (Katsu: tsun hả em gái)
“Gahahahaha! Chà, bên cạnh đó, vấn đề này coi như đã xong với Mimir và Muir rồi! Cứ đà này, chúng nó sẽ vượt mặt con dù tuổi còn nhỏ đấy? Gahahahaha!” (Leo)
Nghe ông nói, Muir và Mimir một lần nữa đỏ mặt và cúi đầu xuống.
Và Arnold, nghe cuộc nói chuyện trong im lặng, đã có những suy nghĩ riêng.
(Hiiro, cái thằng ranh đáng ghen tị.)
Thực ra, việc cậu có được sự cho phép của đức vua là một điều khá sốc.
(Dù vậy, mình nhất định sẽ không để nó chạm một ngón tay vào Muir!)
Nhìn về phía Hiiro, anh tỏa ra sát khí, nhưng rồi đột nhiên lại trở nên nghiêm túc.
(Nhưng mà, đúng là thằng ngốc đó đã vượt xa chúng ta rồi.)
Thật không thể tin nổi cậu ta đã mạnh lên nhiều đến thế chỉ trong nửa năm, vì vậy anh đã hoàn toàn bị sốc. Arnold đã phải điên cuồng tập luyện, và thấy tự hào rằng mình đã mạnh hơn nhiều.
Nhưng khi chứng kiến sức mạnh áp đảo của Hiiro, anh buông thõng hai vai thất vọng. Rồi, một bàn tay đặt lên vai anh. Là Rarashik.
“Shi-shishou?” (Arno)
“Ta hiểu rồi, mi đang liều mạng để cố bắt kịp nó.” (Rara)
“...Đúng vậy ạ. Thực sự, nó đã đi trước với tốc độ quá khủng khiếp.” (Arno)
“Tuy nhiên, dù bị bỏ lại phía sau, đó không phải là lý do để thất vọng, phải không?” (Rara)
“Chắc chắn rồi ạ!” (Arno)
Nhìn ánh mắt đầy quyết tâm của anh, cô cười.
“Trong trường hợp đó, không quan trọng mi có mạnh hay không. Nếu thực sự muốn đứng cạnh hắn, quyết tâm nửa vời là không được. Nhưng mà, có thể nói rằng phép thuật của thằng nhóc đó đúng thật là gian lận.” (Rara)
“Haha, người có thể nói vậy.” (Arno)
Nhìn chằm chằm vào Hiiro, anh quyết tâm sẽ bắt kịp cậu bằng bất cứ giá nào.
“Funyaa!” (CROuch)
Phép thuật của Hiiro hết hiệu lực và CROuch thoát khỏi sự kìm hãm. Putis cũng đã được thả tự do.
“Lại là ta thắng nhỉ, đồ ngốc Nyanko.” (Hiiro)
“Không được gọi ta-nya là đồ ngốc-nya!”
Rồi Hiiro bắt đầu nghĩ, về hình dạng loli lúc này của cô.
“Điều này làm ta nhớ lại, ngươi từng nói đây là hình dạng gốc của mình.” (Hiiro)
“Đúng vậy-nya! Mi ngạc nhiên sao-nya?”
Mặc dù cô nói với sự tự hào, cậu trả lời một cách thờ ơ:
“Vậy thì, Nhóc Nyan.” (Hiiro)
“Mi vẫn gọi thế sao-nya!?”
Lại có thêm một biệt danh khác từ cách đặt tên bất hủ của Hiiro, cô hoàn toàn sốc.
“...Nhóc con.” (Barid)
Barid gọi cậu. Có vẻ anh đã tỉnh lại khi được Putis đánh thức. Nhìn vẻ mặt đầy nhục nhã, hẳn anh đã nhận ra thất bại của mình.
“Gọi gì hả? Thắng là thắng, không phải sao?” (Hiiro)
“Không, ta không có ý phản đối kết quả.” (Barid)
Điều này khá là bất ngờ. Cậu đã nghĩ rằng họ chắc chắn sẽ không hài lòng với việc đó.
“Bọn ta đã bị một tên nhóc đánh bại. Đó là kết quả. Và kết quả là tất cả trong một cuộc chiến.” (Barid)
“Quả đúng là một kẻ trong quân đội.” (Hiiro)
Cậu nói và nhún vai với suy nghĩ thẳng thắn của anh.
“...Ta có thể hỏi ngươi một điều này không?” (Barid)
“Miễn là ta có thể trả lời.” (Hiiro)
“Trong trường hợp kế hoạch thất bại, và ngươi không thể tự mình đánh bại bọn ta, khi đó trận chiến trở thành 3 đấu 1—ngươi sẽ làm gì?”
Câu hỏi của anh đã ngụ ý rằng hai người lính kia không tính trong trường hợp này. Rõ ràng, Hiiro đã không chọn họ dựa vào khả năng chiến đấu.
“Phải rồi, lúc đó...” (Hiiro)
“Lúc đó?” (Barid)
“...Chỉ cần đánh bại tất cả các ngươi một lượt là đủ. Tất nhiên, là bằng sức mạnh.”
“Và ngươi có khả năng làm điều đó?” (Barid)
“Aah, không thành vấn đề.” (Hiiro)
Barid nhìn cậu chằm chằm, ngược lại, Hiiro chỉ liếc anh ta một cách thản nhiên. Rồi, vẻ mặt Barid bỗng thả lỏng.
“Ta hiểu rồi. Không, xin lỗi, ta chỉ còn một điều tiếc nuối.” (Barid)
“...” (Hiiro)
“Ta muốn đấu một trận 1 chọi 1 với ngươi. Bằng tất cả sức lực.” (Katsu: 9, 6 chia 3 = 3, 2. Chắc còn chả đến 3s ấy)
Rõ ràng thấy thất vọng về trận đấu. Nhưng anh không hề có ý định chỉ trích Hiiro, thay vào đó là mong muốn chiến đấu một trận nghiêm túc với cậu.
“Chẳng phải chuyện gì to tát.” (Hiiro)
“Eh? Thật sao?” (Barid)
Barid lấy làm ngạc nhiên trước phản ứng không ngờ tới của Hiiro.
“Aah, nhưng tất nhiên là ngươi phải có đền bù.” (Hiiro)
“Đ-đền bù?” (Barid)
“Đương nhiên. Chẳng ai lại đi làm việc không công cả.” (Hiiro)
“Fufufu, ta hiểu rồi, tính cách của ngươi giống hệt những gì Rarashik đã miêu tả.” (Barid)
Cảm thấy ngạc nhiên, anh cười nhăn nhó, nhanh chóng đưa tay ra.
“Vậy thì, đến khi ngươi chuẩn bị xong xuôi. Ta sẽ mong chờ.” (Hiiro)
Hiiro cũng đưa tay ra, và họ bắt tay nhau.
“Aah, nhưng ta sẽ không tham gia nếu đó là một giao dịch không công bằng đâu.” (Hiiro)
“Haha, ta sẽ chuẩn bị chu đáo.” (Barid)
Và như vậy, Barid trở về khu vực của mình. Theo sau anh là Putis, bước đi tập tễnh bồn chồn.
“Chúng ta cũng đi thôi.” (Hiiro)
Nhận ra cậu đang nói với mình, hai người lính choáng ngợp bởi cú sốc khi Hiiro lần đầu tiên bắt chuyện với họ, nhưng ngay sau đó, họ bình tĩnh lại và nhanh chóng cúi đầu, rời đi ngay lập tức.
Và vì lý do nào đó, CROuch vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ nhìn cậu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“...Có chuyện gì?” (Hiiro)
“Ta... ý ta là, Hiiro!”
“Hả?” (Hiiro)
“Hãy làm thuộc hạ của ta.”
“Từ chối.” (Hiiro)
“Funyu~” (CROuch)
Bị từ chối ngay lập tức, mặt cô tỏ vẻ khó chịu.
“Hừm, ta đã nói trước đây rồi, ta sẽ không phục vụ cho bất kỳ ai yếu hơn mình.” (Hiiro)
“N-nói những thứ như vậy-nya! Mà mi đang dưới trướng Chúa Quỷ đấy thôi-nya!” (CROuch)
“Nhầm. Ta ở đây chỉ đơn giản là vì một yêu cầu. Nói ngắn gọn, công việc là công việc.” (Hiiro)
Thực ra, cậu cảm thấy ở cạnh Ma Vương Eveam sẽ giúp mình đến gần hơn với mong muốn của Liliyn. (Katsu: giỏi, ở bên gái này vì lợi ích của gái khác, cho chú một vái)
“Fuun... sao cũng được-nya, sau khi trận chiến này kết thúc, hãy quay lại đây-nya!” (CROuch)
“Hử? Thăm quan à? Tới Passion sao?” (Hiiro)
“Đúng thế-nya! Và sau đó hãy gia nhập [Tam Chiến Thú]-nya! Ồ, thế thì nó sẽ trở thành [Tứ Chiến Thú] sau khi Hiiro tham gia nhỉ?” (CROuch)(Katsu: iyaa iyaa, thằng main còn chẳng phải thú nhân)
Khi cô bày tỏ khúc mắc của mình, Hiiro nói rõ.
“Điều đó không quan trọng, ta chẳng có ý định ở lại một nơi nào đó lâu dài đâu.”
“...Thật sự thế sao?” (Nyanko)
“Phải.” (Hiiro)
Rồi CROuch cúi đầu xuống, hai vai bắt đầu run lên.
“Hunyaaaaaaaaaa~!” (khóc)
Cô lăn lộn trên mặt đất.
“Không đâu, không đâu! Hiiro phải ở bên ta-nyaaaaaaa!”
Cô lại cư xử như một đứa trẻ hư.
“Hô hô... Thật là đáng yêu~.” (Silva)
Rõ ràng tình huống này giống như phần thưởng cho lão quản gia biến thái. Nhưng tất nhiên Hiiro không hề hứng thú gì, cậu chỉ cảm thấy khá sốc.
“Huh, ta quay lại đây.” (Hiiro)
Khi đang định rời đi, eo cậu bị ôm chặt.
“Uuh~ Hiiroooo~” (Nyanko)
Cô đang khóc, trông giống như một đứa trẻ đòi đồ chơi.
(Chim Sẻ Dãi, Đệ Tử Ngốc, Ruy Băng Xanh, và giờ là nhóc này. Sao xung quanh mình toàn mấy cô nhóc thế nhỉ?)
Dù đã nhận được danh hiệu “Vị thần đốn ngã loli”, cậu vẫn không nhận ra những gì khả năng này có thể mang lại. Ý thức về danh hiệu ấy khi bị đeo bám quá mức đã tăng lên.
(Mình không hiểu... thực sự không hiểu nó có nghĩa là gì.)
Rõ ràng, cậu không hề có những kỹ năng biến thái để cưa đổ các bé gái như vậy. (Karu: mời anh check lại mình)
(Mấy tên lolicon như Lão Chú và Lão Quản Gia chắc chắn sẽ sướng rơn với cảnh này... Và lúc này, Lão Quản Gia biến thái đang nhìn mình đầy ghen tị.) (Katsu: cần éo có, có éo cần)
Nhìn chăm chú cô bé đang cọ mặt vào eo của Hiiro, Silva quan sát họ.
“Huh, dù sao thì, thôi ngay đi.” (Hiiro)
“Không-nyaa~”
Rồi, ai đó tóm lấy cổ CROuch.
“Funi!?” (Nyanko)
Cô vô tình lên tiếng khi bị tóm chặt cổ.
“Nya... kẻ nào...?” (Nyanko)
Phía sau cô, Putis, đáng lẽ đã đi cùng Barid từ trước, đang đứng đó.
“Pu-Putis? Ngươi đang làm cái gì vậy hả-nya?” (Nyanko)
“...Về thôi.” (Putis)
Đã khá lâu không thấy cô quay lại, Putis đến đón.
“Uh~ đưa cả Hiiro theo nữa-nya!” (Nyanko)
“Ích kỷ, không tốt.” (Putis)
“Iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya iyaa-nya!”
*Dosuu!*
Cố gắng vùng vẫy, Putis đánh vào cái cổ đang lắc nguầy nguậy của CROuch.
“Funya~” (Nyanko)
Kiệt sức như một đóa hoa héo tàn, CROuch ngất đi. Chứng kiến cảnh đó và cuối cùng cũng được giải phóng khỏi tình trạng rắc rối, Hiiro...
“Thoát rồi. Cảm ơn.” (Hiiro)
“...Không có gì.” (Putis)
Cô trông khá kì lạ, cô nàng luôn cosplay gấu, nhưng vì đã ra tay giúp cậu, có lẽ cô là người tốt.
Rồi, vì lí do nào đó, Putis bất động nhìn chằm chằm cậu.
“...Chuyện gì vậy?” (Hiiro)
“...Ta tự hỏi.” (Putis)
“...Hả?” (Hiiro)
“Ngươi... là một kẻ bí ẩn.”
Nói vậy, cô trở lại, kéo theo CROuch đằng sau.
(...Là sao...?)
Lại gặp thêm một người tộc Gabranth kỳ quặc khác, cậu quay về phía phe mình, trở lại với Liliyn và những người còn lại.