Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 273: CHƯƠNG 273: CON RỐI TAISHI

“Kehaha! Đúng vậy, ta là Kokurou đây! Kehaha!”

Gã thè lưỡi ra như một tên ngốc thực thụ, đối mặt với họ.

“Đó là lý do ngươi ở đây phải không? Nếu chỉ để làm những việc như vậy, thì sao ngươi dám thản nhiên quay lại chứ!” (Blantha)

“Ta tưởng đã nói rồi mà? Ta đang làm việc!” (Kokurou)

“Nếu người cha đã khuất nhìn thấy ngươi lúc này, ông ấy chắc chắn sẽ đau khổ lắm.” (Blantha)

“Ke, đừng lôi chuyện về một lão già đã bị giết từ lâu ra nữa. Việc giết người khiến ngươi khó chịu à?” (Kokurou)

Một cơn khát máu không tưởng tỏa ra. Tuy nhiên, nó lại biến mất ngay lập tức.

“À thì, ta suýt nữa đã giết ngươi vài giây trước rồi, nhưng ngươi cũng chẳng cần phải phẫn nộ đến thế. Hắn đâu rồi?” (Kokurou)

“Ý ngươi là, chồng ta?” (Blantha)

“Kehaha. Ta nhất định sẽ giết hắn ngay khi tìm thấy.” (Kokurou)

“Nếu vậy, sao ngươi không đến thẳng chỗ chồng ta? Không lẽ một kẻ như ngươi lại sợ chồng ta và Tam Chiến Thú ư?” (Blantha)

“Ai thèm sợ mấy tên đó chứ! Kế hoạch là kế hoạch! Bây giờ ta đang dưới trướng gã đó, thực hiện âm mưu của hắn, đồng thời tận hưởng khoảng thời gian sung sướng này.” (Kokurou)

“... Ngạc nhiên thật đấy. Một kẻ như ngươi mà lại đi nhận lệnh của kẻ khác sao.” (Blantha)

“Có vẻ ngươi hiểu nhầm rồi thì phải? Ta làm theo lệnh của hắn đơn giản vì chúng ta có cùng mục đích, và hành động này chỉ là một phương tiện mà thôi. Đương nhiên, ta chỉ làm việc cho bản thân mình.” (Kokurou)

“Ngươi vẫn là gã Kokurou tự coi mình là cái rốn của vũ trụ.” (Blantha)

“Ha, ta nghĩ đó là thái độ thích hợp đối với một Gabranth chứ.” (Kokurou)

Khi cả hai đang lườm nhau, Kokurou đột nhiên nhận ra điều gì đó, mắt hắn nheo lại và một nụ cười nở ra trên mặt.

“Có vẻ công việc đã xong rồi.” (Kokurou)

“Cái gì...” (Blantha)

Nghe vậy, Blantha hướng ánh mắt theo hướng Kokurou vừa nhìn. Nơi đó là niềm tự hào của Passion, Cây Khởi Nguồn Aragorn. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo—

*Shuuuuuuuuuuu...*

Đột nhiên, vô số cục u màu xanh lá mọc lên trên Aragorn, biến nó thành hình dáng của một cái cây héo tàn khi đông sang.

“C-cái quái—!?” (Blantha)

Blantha vô thức kêu lên. Aragorn là một cây đại thụ được bao phủ bởi lá xanh tươi quanh năm. Lá cây chưa bao giờ rụng xuống dù chỉ một lần cho đến tận lúc này.

Chính vì thế, bà cực kỳ bối rối khi tình hình trở nên như vậy.

“Kehaha, đại gia ta về nhà đây.” (Kokurou)

Trước khi kịp nhận ra, Kokurou đã nhảy lên một cành cây ở phía trên, nghe tiếng nói của hắn bà đã lấy lại được nhận thức và lườm—

“Ng-ngươi đã làm cái quái gì hả, Kokurou!” (Blantha)

Trước khi Kokurou chạm mặt Blantha, kẻ mang hình vuông trên lưng—người đã đến Passion cùng hắn—đang hướng tới cung điện. Gã luồn lách qua những bóng râm, che giấu sự hiện diện của mình, trong khi Kokurou thì lượn lờ xung quanh, phá hủy từng tòa nhà để thu hút sự chú ý của dân chúng.

Bằng kỹ thuật che giấu thân phận, hắn đã đến được đích—Cây Khởi Nguồn Aragorn. Xung quanh tràn ngập tiếng la hét. Hẳn là Kokurou đang ra tay tàn sát một cách vô nhân đạo.

Nhưng giờ thì hắn cũng không thể không làm dù chẳng hề muốn. Hắn không thể từ bỏ nhiệm vụ. Thực sự, hắn không được phép thất bại.

Rồi, ngay khi đến gốc của Aragorn, một cậu bé đang đứng gần đó. Đôi Kemonomimi [1] của cậu nhóc ngọ nguậy đáng yêu.

Và, khi cậu nhìn hắn—

“Này này, có chuyện gì đang xảy ra sao?” (Cậu nhóc)

Dường như cậu vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra với đất nước của mình. Và khi không nhận được câu trả lời—

“Tee-hee, sao cũng được. Này này, anh biết không? Cây đại thụ này là vị thần bảo hộ của chúng tôi đấy.” (Cậu nhóc)

“...” (Kẻ mang dấu vuông)

“Bởi vậy nên ai cũng yêu quý cái cây này.” (Cậu nhóc)

Rồi, đột nhiên một vụ nổ lớn vang lên gần đó, và một tòa nhà bắt đầu bốc cháy. Nghe thấy vụ nổ, cậu nhóc hoảng hốt.

“... Mau rời khỏi nơi này đi.” (Kẻ mang dấu vuông)

“Eh?” (Cậu nhóc)

Nói rồi, hắn lấy một con dao găm dưới áo choàng ra. Từ con dao tỏa ra một luồng aura đỏ thẫm trông cực kỳ nguy hiểm. Nhìn thấy con dao, cậu nhóc rùng mình.

Hắn quay con dao về phía Aragorn và chuẩn bị đâm cái cây.

“Eh... A-anh đang làm gì vậy?” (Cậu nhóc)

Cậu bé lên giọng chất vấn kẻ mang dấu vuông. Mắt cậu run rẩy trong lo lắng. Nhưng gã đàn ông chỉ nghiến răng—

“... Tôi xin lỗi.” (Kẻ mang dấu vuông)

Cùng với đó, hắn mạnh mẽ đâm con dao vào Aragorn.

“AAAH!?” (Cậu nhóc)

Nghe tiếng hét của cậu nhóc, hắn ta chỉ nhìn bất động vào con dao găm mang luồng aura đỏ thẫm và tiếp tục ấn sâu như thể đang tiêm thứ gì đó vào Aragorn vậy.

“S-sao anh lại làm vậy!? Này, tôi đang hỏi anh đấy!” (Cậu nhóc)

Cậu nhóc túm lấy áo choàng của hắn và kéo giật nó, nhưng hắn vẫn cứ tiếp tục mặc kệ cậu bé. Một lúc sau, hình dạng của Aragorn bắt đầu thay đổi.

Những chiếc lá xanh tươi rực rỡ trước kia bắt đầu thay màu, cháy thành nâu như đang héo úa. Nhìn sự thay đổi ấy, đứa bé đứng bất động với cả mắt và miệng mở to, không thể làm gì được.

Những cành to từng tràn ngập sức sống giờ gãy vụn như những miếng gỗ nhỏ bị đập nát.

“Này! Thế là sao hả!?” (Cậu nhóc)

Đương nhiên cậu đang hỏi lý do tại sao người này lại làm thế. Nhưng, hắn ta chỉ được giao phó để hoàn thành công việc và cũng không biết lý do tại sao phải làm vậy.

Với điều này, hắn chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ và cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc nhìn vẻ mặt buồn thảm của cậu nhóc khiến trái tim hắn quặn lại.

(Nhưng, nếu mình không làm...) (Kẻ mang dấu vuông)

Hắn siết chặt nắm đấm trong khi nghiến răng dưới cái mũ trùm.

Rồi ai đó nhảy xuống từ phía trên.

“Có vẻ người mới đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.” (Kokurou)

Đó là gã đàn ông được gọi là Kokurou.

“Này này, anh ơi! Mọi người đang bị bắt nạt kìa!” (Cậu nhóc)

Kokurou hiện đang lộ mặt. Và đôi Kemonomimi trên đầu khiến cậu bé tin tưởng vào hắn. Nhưng đó là một sai lầm.

“Aah? Câm mồm đi, thằng oắt con.” (Kokurou)

*Bốp!*

Không chút cảm thấy tội lỗi, hắn đá cậu nhóc.

“Dừng lại!” (Kẻ mang dấu vuông)

Vô tình kẻ mang dấu vuông kêu lên, bắt lấy cậu nhóc khi đang rơi xuống.

“Uhh...” (Cậu nhóc)

“Em không sao chứ?” (Kẻ mang dấu vuông)

“Uh...” (Cậu nhóc)

Hắn quay về phía Kokurou.

“Hử? Tao đang thấy cái gì thế này? Được thôi. Mày chỉ là một con tốt thí. Một con tốt thí thì chỉ cần im lặng hoàn thành nhiệm vụ cho đến khi bị vứt bỏ là được!” (Kokurou)

Lần này hắn bị Kokurou đá.

“Ực!?”

Hắn ngã xuống đất mà vẫn ôm cậu bé. Ngay lúc đó mũ trùm đầu rơi ra và làm lộ mặt hắn.

“Đã nhận ra vị trí của mình chưa, hả, Anh hùng-sama?” (Kokurou)

Thật vậy, kẻ mặc áo choàng với dấu vuông trên lưng chính là Aoyama Taishi, một trong những Anh Hùng được triệu hồi đến thế giới này.

“Argh...” (Taishi)

Ngày càng có nhiều người tụ tập lại quanh đây.

“Này, một tên Humas!” (Người A)

“Đúng thật!” (Người B)

“Không lẽ, đây là việc làm của bọn Humas!” (Người C)

Nhìn thấy vẻ ngoài của Taishi, từng người một bắt đầu kích động. Taishi vội vàng kéo mũ trùm lên.

“Kehaha! Ôi chà, giờ thì mọi người đã thấy bộ mặt thật của mày rồi.” (Kokurou)

Kokurou vui vẻ nói.

“Chẳng phải chúng ta đã xong việc rồi sao? Rời khỏi đây thôi.” (Taishi)

“À, mày cứ đi trước đi. Tao sẽ về sau khi tận hưởng thêm chút nữa.” (Kokurou)

Taishi ớn lạnh sống lưng khi nhìn hắn liếm môi.

“T-tôi nghĩ thế này là được rồi! Ông không cần phải giết thêm nữa.” (Taishi)

“Câm mồm!” (Kokurou)

“Ực...” (Taishi)

Bị siết cổ, cậu không thể thở nổi.

“Ai là người ra lệnh ở đây, hử?” (Kokurou)

“Ugh...” (Taishi)

Cậu không thể thả lỏng được vì vẫn đang ôm đứa trẻ. Và Kokurou ném Taishi xuống đất—

“Tao nói lần thứ hai đây. Cút ngay.” (Kokurou)

Taishi nhẹ đặt đứa trẻ đang ôm xuống đất dù vẫn đang ho dữ dội.

“Aah...” (Taishi)

Ánh nhìn của cậu gặp đứa trẻ.

“... Anh xin lỗi. Nhưng...” (Taishi)

Bất lực thốt lên, rồi cậu lặng lẽ rời đi. Và khi lính gác đuổi theo cậu—

“Whoops, giải trí một chút với đám cặn bã này nào! Kehahaha!” (Kokurou)

“Haah, haah, haah...”

Ngay sau khi rời khỏi khu vực đó, đầu gối Taishi trùng xuống và cậu dựa mình vào một cái cây.

“Khốn kiếp... Tôi xin lỗi... Tôi thực sự rất xin lỗi...” (Taishi)

Cậu liên tục xin lỗi cùng lúc ôm lấy đầu mình.

(Mình làm chuyện đó đâu phải vì mình muốn thế! Mình... mình!)

Cậu đập đầu mình vào thân cây.

“... Chika.”

Nghe thấy tiếng nổ và âm thanh la hét từ thành phố, cậu lẩm bẩm một cái tên trong khi nhìn lên trời với vẻ mặt trống rỗng.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!