Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 302: CHƯƠNG 302: NỖI TIẾC NUỐI CỦA ORNOTH.

Mặc dù Ornoth đã thỏa thuận với Hiiro sẽ chỉ cho cậu phương pháp có được Taishakuten, nhưng do hiện tại đang bận việc chính trị, anh không thể dành nhiều thời gian để dạy dỗ cậu cặn kẽ được.

Hiiro đành phải tự mình nghiền ngẫm những gì viết trong cẩm nang cho đến khi có thể hiểu được. Nhưng, sau khi lướt qua nội dung, cậu phát hiện ra rằng phần lớn được minh họa bằng hình vẽ và được viết bằng một thứ ngôn ngữ mà có lẽ chỉ mình Ornoth mới hiểu nổi.

Nếu là người thường, họ sẽ kiên nhẫn đợi Ornoth, nhưng với Hiiro, người sở hữu Văn Tự Ma Pháp thì khác. Chỉ cần dùng ma pháp [Dễ Hiểu], cậu có thể giải mã được phần nào những ký tự đó.

Cậu nghĩ thế này thì sẽ không cần hỏi Ornoth nữa, nhưng cậu đã quá ngây thơ. Quả thực, những ký tự giờ đây có thể giải mã, nhưng cậu vẫn không hiểu được nó ám chỉ điều gì, bởi toàn bàn về lý thuyết não bộ và linh hồn, lời giải thích thì quá trừu tượng, khó mà nuốt trôi.

Ví dụ, điều đầu tiên được viết trong cẩm nang là lý thuyết về việc tạo ra Xích Năng, nhưng vì Hiiro đã lĩnh hội được rồi nên phần này không cần thiết nữa. Có điều, nội dung được viết ở đây lại hoàn toàn khác.

Cần phải tập trung, và điều khiển sức sống cũng như ma năng luân chuyển. Đừng mất tập trung. Nếu lơ là dù chỉ một lần thì sẽ phải làm lại từ đầu. Mẹo ở đây là phải giữ thẳng lưng và để cho sức mạnh tự do luân chuyển trong cơ thể.

“Bộ coi mình là con nít chắc!”

Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Hiiro. Ngoài những hiệu ứng tuần hoàn, có quá nhiều từ trừu tượng mà cậu cố gắng đến thế nào cũng không thể hiểu nổi. Cứ như thể cuốn cẩm nang này được viết bởi một đứa trẻ vậy.

(Khuôn mặt và tài viết lách của Ornoth đúng là một trời một vực.)

Hiiro, người vốn nghĩ Ornoth là một thú nhân dễ mến với vẻ ngoài của một con sói dũng mãnh, chỉ biết thở dài ngao ngán trong tình huống này. Rõ ràng, không có vấn đề gì trong thái độ lẫn lối ứng xử của Ornoth. Tính cách cũng tốt.

Nhưng riêng khoản này thì... Anh ta giải thích tệ kinh khủng.

Dù cách viết của anh ta rất đặc biệt, nhưng nhìn thoáng qua thì cũng có vẻ hiểu được đôi chút. Tuy nhiên, tốt nhất vẫn là nên thực hành, và vì lẽ đó, việc nhờ Ornoth chỉ dạy trực tiếp là không thể tránh khỏi, nếu không thì cậu sẽ chẳng bao giờ làm được.

Trong khi Hiiro đang thở dài gập cuốn cẩm nang lại, Nikki và Camus bước vào. Cả hai dường như khá tâm đầu ý hợp, vì vậy mỗi lúc rảnh, họ đều ra ngoài chơi với Mikazuki.

“Sư phụ, người đọc được cuốn cẩm nang đó không ạ?”

Nikki hỏi trong khi nhìn cuốn cẩm nang. Liliyn, người từng tấm tắc khen “Quả đúng là thuộc hạ của ta, không bao giờ thỏa mãn với sức mạnh hiện tại mà luôn khao khát hoàn thiện bản thân hơn nữa!”, dường như rất hài lòng về chuyện này, vì thế Nikki và Camus cũng vô cùng tò mò về nội dung bên trong.

Nhưng khi Hiiro bảo rằng cậu cũng không giải thích nổi nội dung, cả hai liền tiu nghỉu xịu mặt xuống. Chưa nói đến Camus, Nikki thậm chí còn không kiểm soát nổi ma thuật của mình. Bầu không khí bỗng chùng xuống.

(Thế nên, dù Nikki có đọc hết cuốn này thì cũng chẳng hiểu gì đâu.)

“Hmmm. Vậy tốt nhất là chúng ta nên nghe giải thích trực tiếp từ Ornoth-dono, phải không ạ?”

Có lẽ lời Nikki nói là phương án tốt nhất, nhưng hiện giờ Ornoth đang trên đường đến Thú Nhân Quốc Passion. Cũng bởi do anh được thừa hưởng một số đặc điểm của thú nhân, nên dường như anh đã được chọn cho trọng trách là sứ giả của Ma Tộc Evila.

Trong lúc chờ anh ta quay về, Hiiro định bụng sẽ giết thời gian ở Đại Thư viện Fortuna.

“À phải rồi, Aka-loli đã về chưa nhỉ?”

Liliyn, hay còn được gọi là Aka-loli, đã cùng Silva, Shamoe và Mikazuki đi du lịch sang vương quốc khác vì có chút việc.

Vì Hiiro quyết định ở lại cho đến khi đọc xong hết sách trong thư viện, Liliyn nói rằng cô có vài việc cần giải quyết rồi lên đường.

Mà, mục đích ban đầu của cô khi đến đây là để gặp một người quen, nên cô đã rời đi rồi.

“Cô ấy vẫn chưa về đâu ạ!”

“Vậy à?”

“Hiiro, rảnh không?”

Camus, người nãy giờ im lặng như một vật trang trí, đột nhiên lên tiếng.

“Tôi không rảnh. Vẫn còn sách chưa đọc đây này.”

Trong căn phòng do Eveam sắp xếp, Hiiro ngồi trên giường và liếc mắt sang trái. Ở đó, năm sáu cuốn sách đang được xếp chồng lên nhau.

Đó là những cuốn sách từ Tầng 5, nhưng vì Hiiro đã được Eveam cho phép nên không có vấn đề gì cả. Hơn thế, bởi chúng nằm trong danh mục sách cấm, Hiiro không thể cho người khác xem được.

Vì vậy, cậu viết ra hai chữ [Cấm Đọc] rồi niệm chú, khiến những con chữ chuyển động và không ai có thể đọc được chúng. Ngoài ra, dù có bị ai đó lấy mất, Hiiro vẫn có thể xác định vị trí của chúng nhờ vào ma lực của mình, đương nhiên là với sự cho phép của Eveam. Nhưng cậu vẫn cần phải báo trước cho cô một tiếng trước khi mang chúng đi.

“Đi ra phố chơi không?”

“Ra phố? Để làm gì?”

“Đi dạo. Với Hiiro. Một lần thôi.”

Có vẻ như cả hai rất muốn đi dạo cùng Hiiro, Nikki đứng bên cạnh cũng háo hức chờ cậu đồng ý.

“Phiền phức lắm. Hai đứa tự đi với nhau đi.”

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Nikki. Nhưng Camus, vẫn mang cho mình bộ mặt vô cảm như thường lệ.

“Muốn đi. Cùng Hiiro.”

“Không, tôi còn sách phải…”

“Muốn đi mà?”

“Đ-đúng vậy đó!”

Camus lôi kéo được Nikki làm đồng minh. Và giờ, hai cặp mắt của những chú cún con đang dồn Hiiro vào góc tường.

“Không được sao?”

“Sư phụ…”

Trước sự kiên trì của cả hai, Hiiro đành phải đầu hàng. Cậu đoán rằng, nếu cứ tiếp tục từ chối, cậu sẽ không tài nào yên tĩnh đọc sách được.

Vả lại, trời cũng sắp tối rồi, cậu nghĩ ra ngoài ăn cũng là một ý hay. Cậu nghe nói có một nhà hàng vừa thêm nhiều món mới vào thực đơn.

Cậu thực sự rất thích các món ăn do Musun nấu trong lâu đài, nhưng thỉnh thoảng đổi gió một chút cũng tốt.

Gập cuốn cẩm nang lại, cậu nhét nó vào túi áo trong rồi rời khỏi giường.

“Được rồi. Đi thì đi. Nhưng nói trước, ta không đi tìm trẻ lạc đâu đấy, hiểu chưa?”

“Vâng!”

“Yay!”

Cả hai cùng nở một nụ cười rạng rỡ như thể vừa đạt được ước nguyện bấy lâu.

Bên trong một hang động mờ ảo, tràn ngập những luồng sáng xanh kỳ lạ. Nguồn sáng phát ra từ bốn viên đá màu xanh lam. Những chiếc rễ của một thứ gì đó trông như cây vướng vào và quấn lấy các hòn đá. Và từ những luồng sáng xanh đang tỏa ra trong hang động, thứ gì đó đang được hình thành.

Một vật thể vốn không thuộc về hang động này dần hiện ra giữa không trung. Đó là một chiếc ngai vàng, nơi chỉ dành cho bậc đế vương. Ở đó, một cậu bé đang ngồi trên đó, cậu ta đứng bật dậy và gọi người phụ nữ tóc trắng đang đứng cạnh.

“Người cho gọi thần sao, thưa Bệ hạ Avoros?”

Tên của cậu bé đó là Avoros, mang danh hiệu cựu Ma Vương. Vài ngày trước, trong trận chiến giữa Evila và Gabranth, trận chiến đã dẫn đến một liên minh được thành lập nhờ lời kêu gọi của em gái hắn là Eveam, Avoros đã xuất hiện trước mặt họ và đưa ra một lời tuyên chiến rõ ràng.

“Phải. Ta sẽ ra ngoài một lát.”

Tên của người phụ nữ là Valkria, được Avoros gọi là Số 5.

“Người có cần thần hộ tống không ạ?”

“Không cần, nhưng vì ta sẽ di chuyển nên ngươi hãy mang Isuca đến đây.”

“Đã rõ. Xin Người hãy bảo trọng.”

“Không sao đâu. Ta chỉ cảm thấy hơi hoài niệm một chút, vì sắp được gặp lại một người bạn cũ thôi.”

Số 5 cúi đầu thể hiện sự kính trọng, Avoros giơ tay đáp lại, rồi rời đi.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!