Sau khi sử dụng ['Dịch Chuyển'], Hiiro, Camus và Tenn đã đặt chân đến Passion, kinh đô của Thú Nhân Quốc.
Ngay lập tức, một khung cảnh hoàn toàn khác so với lần cuối Hiiro ghé thăm hiện ra trước mắt họ. Những vết chém hằn sâu trên thân cây cho thấy nơi đây vừa trải qua một trận chiến.
Chỉ cần nhìn vào đó, cậu cũng phần nào đoán được kẻ địch là một tay kiếm cừ khôi.
Cộng sự của cậu từng nói rằng những cái cây ở đây có độ cứng và độ bền đáng nể, một đòn tấn công nửa vời sẽ chẳng thể làm gì được chúng.
Thế nhưng, những vết chém này lại ngọt đến mức như thể thanh kiếm đã dễ dàng xuyên qua mà không gặp chút trở ngại nào. Điều này chỉ có thể là do kỹ năng của kẻ địch, hoặc do vũ khí hắn sử dụng, mà cũng có thể là cả hai.
Một vũ khí cùn thì đến miếng đậu phụ còn chẳng cắt nổi. Và kể cả với một thanh kiếm sắc bén, cũng không thể tạo ra những nhát chém như vậy nếu thiếu kỹ năng.
Kẻ làm được điều này... chắc chắn rất mạnh.
Camus dường như cũng có chung kết luận. Nhân tiện, Camus hiện đang trong hình dạng thú nhân nhờ sử dụng ['Biến Hình'].
Hiiro cũng biến thành thú nhân giống lần trước theo lời khuyên của Eveam để tránh gây ra rắc rối không đáng có. Ngoại hình của cậu y hệt lần trước, một thú nhân với mái tóc bạc, và Camus cũng có đặc điểm tương tự. Thoạt nhìn, họ trông như hai anh em—à không, phải là anh trai và em gái mới đúng.
*Đúng vậy. Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất là...*
Hiiro hướng mắt về phía cái cây khổng lồ sừng sững giữa trung tâm thành phố. Aragorn, biểu tượng trị vì của đất nước. Đó mới là sự thay đổi lớn và khác biệt nhất.
Cái cây vốn phải căng tràn sức sống giờ đây trông như thể đã bị lãng quên hàng trăm năm, chỉ còn là cái bóng của chính mình.
Khung cảnh xanh tươi ấm áp mà cậu từng thấy đã biến mất, thay vào đó là những rễ cây nằm rải rác khắp nơi, trông mỏng manh đến độ có thể gãy vụn bất cứ lúc nào.
*Ra vậy. Đây chính là rắc rối mà cô ta đã nói đến.*
Khi tất cả bọn họ đang nhìn vào tình trạng tàn khốc của cái cây thì,
“Hiiro-san?”
Nghe có người gọi tên, cậu quay lại. Trong đám đông, cậu trông thấy một người bạn đồng hành cũ.
“Lâu rồi không gặp, Chibi.”
“Hiiro-san!”
Đó là Muir Casteir. Một thú nhân đáng yêu với mái tóc bạc, cũng là người bạn đồng hành đầu tiên của cậu.
“Eh!? S-sao anh lại ở đây, Hiiro-san? Đ-đây là mơ đúng không? Chắc em đang mơ... auu!”
Trước suy nghĩ viển vông đó, Hiiro búng nhẹ vào trán cô bé.
“Uuu... đúng là Hiiro-san thật.”
“Đương nhiên rồi. Chứ còn ai vào đây nữa?”
“Ehehe, cái kiểu nói chuyện này thì đúng là anh rồi.”
Nhưng biểu cảm rạng rỡ của cô nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
“À-à mà, sao anh lại đến Passion vậy?”
“À, chuyện đó... khoan đã, nhóc không đi cùng lão già kia à?”
“Nếu anh tìm Oji-san, chú ấy đang ở Ouki.”
“Ouki? À, cái cây khổng lồ nơi tên vua đó ở.”
“Vâng. Anh có chuyện cần nói với Oji-san ạ?”
“Cả với nhóc nữa.”
“Eh? Em ạ?”
Muir tỏ ra khó hiểu. Cô bé có lẽ đang cố nghĩ xem tại sao cậu lại tìm mình.
“Thôi, chi tiết để sau. Giờ dẫn tôi đến chỗ lão già đó đi.”
“V-vâng ạ!”
Thế là, Muir dẫn họ tiến về phía Ouki. Trên đường đi, Muir quay sang Camus, người đang đi ngay sau Hiiro.
“Em có thể gọi anh là, ờm, Camus-san được không ạ?”
“Ừm... Camus là được rồi.”
“Em xin tự giới thiệu lại, em là Muir Casteir.”
“Ừm... Rất vui được gặp.”
Dù Camus trả lời với khuôn mặt vô cảm, Muir vẫn thấy nhẹ nhõm vì đã có thể giới thiệu bản thân một cách đàng hoàng.
Sau đó, ánh mắt cô bé chuyển sang sinh vật nhỏ trên vai Hiiro. Cô bé có vẻ lo lắng, lưỡng lự không biết nên hỏi về nó thế nào.
“Này cô bé, nếu tò mò thì cứ hỏi đi. Ta không phiền đâu.”
“Fuwa!?”
Chà, một con vật biết nói thì đương nhiên ai cũng sẽ sốc thôi. Muir lắp bắp, bối rối đến độ đứng hình tại chỗ.
Và trong lúc cô bé còn đang ngẩn người, Tenn nhẹ nhàng nhảy sang phía Muir, khiến cô nhóc hoảng hốt giơ tay ra đỡ.
“Ồ! Bắt tốt lắm!”
“Ừm, cảm ơn ạ. Chắc vậy.”
Muir ngước nhìn Hiiro, ra hiệu cho cậu giải thích.
“Nếu nhóc muốn biết thì nó nói được đấy.”
Nói xong, cậu lại bước lên trước.
“Vậy thì, ta làm bạn đồng hành được chứ, cô bé?”
“Vâng, em không phiền đâu ạ.”
Ouki là một khu vực rộng lớn được tạo thành bởi các cây khổng lồ đan xen vào nhau, hình thành nên một khu dân cư. Được nhìn thấy nơi này lần nữa, Hiiro chỉ có thể thầm thở dài.
Họ ngay lập tức bị một người có vẻ là lính gác chặn lại ở lối vào Ouki. Tuy nhiên, nhờ có Muir mà họ nhanh chóng được cho phép vào trong.
So với bên ngoài, Ouki không bị tàn phá nặng nề. Theo lời Muir, những cái cây ở Ouki có khả năng tự phục hồi, đó là lý do mức độ thiệt hại ở đây ít hơn và trông chúng cũng tươi tốt hơn so với trước.
Đây là lần đầu Hiiro biết chuyện này, vì cậu cứ ngỡ lý do cây cối ở đây tràn đầy sức sống là nhờ có Aragorn.
Sau đó, họ đi đến một khu vực rộng mở bên trong Ouki. Nơi này có vẻ là sân huấn luyện cho binh lính của vương quốc, bởi cậu nhìn thấy một vài gương mặt quen thuộc.
“Hm? Ngươi... sao ngươi lại ở đây!?”
Một trong số đó là Bard, chiến binh thuộc Gabranth Three, một người chim với đôi cánh sặc sỡ. Anh ta lên tiếng ngay khi nhìn thấy Hiiro.
Tất nhiên, phản ứng của Bard khi thấy cậu xuất hiện là điều dễ hiểu. Sau cùng, Hiiro đã cho anh ta và đồng đội nếm mùi thất bại toàn tập khi họ đối đầu trong một trận đấu. Vì vậy, việc anh ta cảnh giác với Hiiro là đương nhiên.
“Ngươi đến đây làm gì!”
Trước khi sự thù địch giữa họ biến thành một cuộc chiến, Muir đã giải thích rằng Hiiro đến đây để nói chuyện với đồng đội của cậu.
“...Ngươi đúng là một kẻ tự do, chỉ làm những gì mình thích.”
Bard dễ dàng chấp nhận lời giải thích, anh ta dường như đang rất bận rộn. Có lẽ là do tình hình của vương quốc.
Sau đó, Hiiro nghe thấy tiếng bước chân đang chạy ngày một gần hơn. Và rồi, thủ phạm xuất hiện.
“Hiirooooooooooooo!”
Chủ nhân của giọng nói đó đột nhiên phóng cái bóng đen của mình lên không trung rồi lao thẳng xuống chỗ Hiiro.
“Uuuu! Mùi quen thuộc này đúng là không lẫn vào đâu được! Hiiro! Tôi nhớ cậu lắm đó nya!”
Vừa tiếp đất, cô ta liền dụi đầu vào người cậu và ôm chầm lấy. Cô ta từ từ ngẩng mặt lên thì,
“Nya!? Crouch! Cô làm tôi đau đấy!”
Khuôn mặt cô ta nhìn thấy lại là Bard. Crouch đã ôm nhầm anh ta thay vì Hiiro.
“L-làm sao lại thế này được nya!? Cậu biến thành Bard rồi à, Hiiro!?”
“Tôi là Bard, đồ ngốc này!”
Crouch vội vàng buông anh ta ra.
“Eeeh!? Vậy có nghĩa người tôi thích bấy lâu nay là Bard à nya!? Rắc rối quá đi!?”
“Sao cô lại suy ra được kết luận đó hả!”
“Tình yêu trong vô thức ư!?”
“A, kệ đi! Tôi không muốn dính vào thêm rắc rối nào nữa đâu!”
Khi hai người đang cãi nhau ầm ĩ, nhóm của Hiiro bình tĩnh quan sát họ.
“Hiiro-san, anh vừa dùng ma pháp phải không ạ?”
“Ừ. Cũng hơi tội cho tên người chim đó, nhưng hắn đã trở thành vật thế thân cho tôi rồi.”
Quay lại lúc nãy, Hiiro đã ngay lập tức sử dụng ['Hoán Đổi']. Nó có khả năng chọn một người bất kỳ để hoán đổi vị trí với cậu. Thật không may, nạn nhân lại là Bard, vì phạm vi của ma pháp này khá hạn hẹp.
“Hiiroooooo!”
Một lần nữa, Crouch lại nhắm vào Hiiro, vẻ mặt cô ta như muốn nói ‘lần này không trượt được đâu’. Hiiro đáp lại bằng cách giơ tay về phía cô.
“Khoan đã, mèo con.”
Crouch dừng lại khi nghe giọng Hiiro.
“Nya? Có chuyện gì sao nya?”
“Nghe kỹ này, nhìn sang bên kia đi. Cô sẽ thấy một thứ thú vị đấy.”
“Eh? Ở đâu cơ nya? Cậu không định chuồn đi nữa đấy chứ nya?”
Cô chuyển tầm mắt khỏi Hiiro và quay sang bên phải. Sau đó, đầu cô hơi lắc lư, đôi mắt dường như dần mất đi sức sống rồi từ từ khép lại...
“Zzz...”
Cô nàng cứ thế cuộn tròn người lại rồi ngủ ngon lành.
(*May mà nhỏ này đầu óc đơn giản*)
Hiiro lại vừa sử dụng ma pháp, lần này là ['Miên']. Nhìn cảnh này, Hiiro không thể tin nổi mình đã từng có một trận tử chiến nảy lửa với cô ta.
Dù hình dạng ban đầu của cô ta khi chiến đấu là một con báo đen, nhưng giờ đây Crouch trông như một cô bé đáng yêu với mái tóc trắng như tuyết.
“H-Hiiro, ngươi không định nói gì à?”
Bard đứng dậy, trán nổi gân xanh lườm cậu.
“Ồ, vẫn ổn đấy chứ, người chim?”
“...Haa, ta bỏ cuộc. Nói lý với ngươi cũng bằng không.”
Anh ta dường như đã quá hiểu tính cách của Hiiro nên đành âm thầm bỏ cuộc mà không phản kháng gì thêm.
“Chà, coi như chào hỏi xong. Ngươi cũng khổ thật đấy nhỉ? Phải trông chừng cô ta.”
Bard trông có vẻ phiền muộn. Crouch chắc chắn là một thú nhân và là thành viên của Gabranth Three, nên với tư cách là thủ lĩnh, có lẽ Bard không tránh khỏi việc phải chịu trách nhiệm cho những rắc rối mà cô gây ra.
Bard nhìn Crouch đang ngủ say sưa một cách vui vẻ rồi chỉ biết thở dài.
“Mà thôi, ngươi tìm Arnold phải không? Anh ta đang ở trong vườn đấy.”
“Khu vườn?”
“A, Hiiro-san, đó là nơi anh gặp Mimiru-chan lần đầu tiên đó ạ.”
Hiiro khẽ gật đầu. Cậu cũng muốn ngắm những bông hoa ở đó. Có lẽ đó sẽ là một nơi tuyệt vời để đọc sách.
“Vậy đi thôi.”
Hiiro vừa cất bước thì Bard gọi Muir lại.
“Muir.”
“Vâng?”
“Mimiru có lẽ đang ở trong phòng đấy.”
Bard liếc nhìn bóng lưng Hiiro đang đi ở phía trước.
“Ta nghĩ con bé sẽ vui lắm khi biết tin này.”
“A! Em hiểu rồi ạ!”
Bard khẽ mỉm cười rồi quay lại với công việc của mình.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa