Rõ ràng, Aragorn đã tách ra khỏi thân cây và rơi xuống khu dân cư.
Kukulia và Mimiru tái mặt khi nghĩ đến những người có thể đã vướng vào vụ tai nạn. May mắn thay, nỗi lo đó tan biến ngay sau khi họ nhận được thông báo rằng hoàn toàn không có thương vong.
Nhiều người cho rằng đây là điềm xấu cho đất nước.
Dù cái cây đã khô héo, nhưng nơi xảy ra sự cố không phải là thứ có thể phớt lờ. Việc để nguyên hiện trạng như vậy vẫn quá nguy hiểm.
Trong lúc đó, Bard vẫn luôn túc trực tại hiện trường, chỉ đạo cấp dưới kiểm tra xem còn ai mắc kẹt hay không. Vì không thể cứ để Aragorn như vậy, họ cố gắng tìm cách di chuyển nó đi nơi khác.
Tuy nhiên, họ gặp phải khó khăn vì nhánh cây quá nặng. Cùng lúc đó, Thú Vương Leoward cũng đến sau khi nghe tin về vụ ồn ào.
Vẻ mặt Leoward trở nên chua chát khi được báo cáo lại tình hình. Ông khẽ gật đầu và quyết định.
"Yosh. Ta đoán đã đến lúc phải nhổ cái cây này đi rồi!"
"Ngài ổn với điều đó chứ?"
Bard kinh ngạc mở to mắt. Cũng phải thôi. Aragorn là biểu tượng của đất nước và là niềm tự hào của mọi Thú Tộc.
Dù đã bị những kẻ xâm nhập phá hủy, việc tự tay dỡ bỏ nó quả thực là một đả kích rất lớn đối với người dân nơi đây.
"Không còn cách nào khác. Thật đáng tiếc, Aragorn là..."
Leoward ngập ngừng nhưng cảm xúc của ông đã hiện rõ trên mặt. Ngay cả những người lính cũng nhận ra điều đó, họ vẫn hy vọng cái cây chưa chết hẳn.
Người bình thường chỉ cần nhìn vào biểu cảm của họ lúc này cũng đủ hiểu Aragorn quan trọng với người dân đất nước này đến nhường nào.
"Hiiro, tôi ra ngoài một chút nhé?"
Tenn, nãy giờ vẫn ngồi trên vai Hiiro, dường như không thể chịu đựng thêm và muốn đến gần Aragorn hơn.
"Để làm gì?"
"Chắc là do tôi tưởng tượng, nhưng tôi nghĩ có thứ gì đó ở trong thân cây."
"Thứ gì đó? Ý ngươi là sao?"
Tenn nhảy khỏi vai Hiiro và chạy về phía Aragorn.
"Mu? Con khỉ này là sao vậy?"
Đương nhiên, vì là lần đầu nhìn thấy Tenn, Leoward đã thắc mắc, và Bard người đang đứng cạnh ông, lên tiếng.
"A, đây không phải là con khỉ đi cùng Hiiro sao?"
"Mu? Gì cơ? Hiiro ở đây à?"
Rõ ràng, Leoward vẫn chưa được thông báo về sự có mặt của Hiiro. Mặc kệ cuộc trò chuyện của họ, Tenn tiến lại gần cái cây hơn. Cậu không ngừng quan sát xung quanh rồi chạm vào thân cây.
Ngay khoảnh khắc đó, một thứ xuất hiện từ gốc cây Aragorn.
*Pikaaaaa!*
Một cột sáng đột nhiên bắn vút lên trời.
"C-Cái gì!?"
"Ngươi đang làm gì vậy, con khỉ kia!?"
Leoward giật mình trong khi Bard hét về phía Tenn, người vừa gây ra hiện tượng kỳ lạ. Ánh sáng bắt đầu hội tụ tại một điểm.
Tại đó, ánh sáng dần tan đi, và hình bóng của một sinh vật hiện ra.
"Tôi biết là cậu mà, Green."
Hiiro, người nãy giờ vẫn đứng sau, lên tiếng gọi một cái tên mà cậu chưa từng nghe thấy.
"Cô ta là ai vậy?"
Sinh vật vừa được Tenn gọi là Green trông như bước ra từ một trò chơi điện tử. Nó có một chiếc lá lớn trên đầu và kích thước cũng tương đương Tenn.
Quần áo của nó cũng được làm từ lá cây, trông hệt như một nhân vật trong truyện cổ tích. Tuy nhiên, biểu cảm của sinh vật này lúc này trông rất tiều tụy, kiệt sức.
Đôi mắt nó trĩu xuống như thể sắp lịm đi.
"Hiiro? Sao cậu lại ở đây?"
Mặc cho Leoward thắc mắc,
"Chuyện đó để sau đi. Giờ tôi muốn xác nhận tình hình trước đã."
"U-umu."
Leoward hiểu đây không phải lúc để Hiiro giải thích nên đành im lặng.
"Cô ấy là Tinh Linh trú ngụ trong cái cây này."
Tenn nhảy lên vai Hiiro sau khi giải thích những gì cậu biết về Tinh Linh này.
"Mặc dù mọi người gọi cô ấy bằng biệt danh Green..."
"Nyu, là Greenage. Zzz..."
Greenage quay lại nhìn Tenn với đôi mắt ngái ngủ trong khi nói những lời đó.
"Green, cậu từng nói mình đang sống trong một cái cây phải không?"
"Un... đúng thế..."
"Vậy chính là cái cây này à?"
"Yup... rất ấm cúng..."
Dựa theo lời Greenage, có vẻ cô đã để mắt tới Aragorn trong một thời gian dài và quyết định chọn nó làm ngôi nhà yêu thích để trú ngụ.
Điều này về bản chất khác hoàn toàn với khế ước giữa Hiiro và Tenn. Đây đơn giản chỉ là Tinh Linh lạc lên thế giới và sống bên trong một cái cây mà chưa nhận được sự cho phép nào cả.
Điều đó cũng đi kèm với rủi ro là một lúc nào đó Tinh Linh sẽ chết vì thiếu mana, nhưng Greenage vẫn tiếp tục kế hoạch và trú ngụ bên trong Aragorn cho đến tận bây giờ.
Nhưng kể từ lúc cái cây bị những kẻ xâm nhập hủy hoại, Greenage cũng đã phải hứng chịu thương tổn đáng kể và chỉ có thể thoát ra ngoài nhờ sự trợ giúp của Tenn.
"Vậy điều ấy có nghĩa Aragorn là một Cây Tinh Linh?"
Tenn bất giác hơi sốc trước nghi vấn của Leoward.
Ý định ban đầu của cô ấy chỉ là chọn cái cây làm nơi định cư, hoàn toàn không có một khế ước chính thức nào được xác lập, do đó không thể coi đây là Cây Tinh Linh được.
"Yup... Greenage chưa hề lập khế ước với ai hết..."
"Tạm thời bỏ qua chuyện đó, bởi vì cậu đã ra ngoài an toàn, vậy có nghĩa là cái cây vẫn còn sống, đúng chứ?"
Bất chợt, khuôn mặt của Greenage trưng ra một biểu cảm vô cùng buồn bã. Cô bắt đầu sụt sịt như một đứa trẻ hư đòi quà.
"Uwaaaaaaaaaaaaaaaaa!"
Mọi người đều chết lặng trước cảnh Greenage đột nhiên khóc òa lên.
"Tôi ghét kẻ đã làm ra việc này!"
"Đó là ai?"
Tenn hỏi ngược lại.
"Một con người! Không những thế, còn là người đến từ thế giới khác!"
Hiiro thực sự bị sốc khi nghe điều đó. Cậu liền nhớ lại những lời Avoros nói trong cuộc đấu tay đôi về việc bắt cóc các Anh Hùng.
Liên kết với việc những kẻ xâm nhập phá hủy nơi này đều khoác áo choàng đen, rất giống với trang phục thuộc hạ của Avoros hay mặc. Nói cách khác...
(Đừng nói là bọn họ đã gia nhập đám đó nhé?)
Aoyama Taishi và Chika Suzumiya chỉ là hai trong số bốn người bị mất tích. Nói tóm lại, một trong hai người họ, mà Hiiro đoán khả năng cao là Taishi, đã gây ra tình hình như thế này.
(Tên ngốc đó đang nghĩ gì vậy?)
Chắc có lý do nào đó đằng sau vụ việc này. Cậu ta là một tên khá cố chấp, luôn lan tỏa tinh thần công lý cứu người của mình thậm chí đối với cả Thú Tộc. Nếu như vậy, hẳn là cậu ta bị bắt buộc phải làm điều đó?
Hiiro đang cố gắng làm rõ mọi chuyện hơn nữa dựa trên phán đoán về tính cách của Avoros.
(Thêm một người. Hắn đang dùng con tin để thao túng Taishi.)
Đây là kết luận tốt nhất mà Hiiro có thể đưa ra. Nếu không, tên Taishi cứng đầu đó sẽ không đời nào chịu làm việc cho gã Chúa Quỷ.
Đặc biệt sau trận chiến, hẳn Taishi đã biết được giá trị thực sự của mình. Chắc chắn cậu ta sẽ không làm điều gì ngu ngốc như vậy sau khi nhận ra sai lầm của bản thân.
Khả năng rất cao cho việc làm của cậu có lẽ liên quan đến sự sống còn của người mất tích còn lại, Chika. Nếu là Taishi, cậu nhất định sẽ cứu cô ta bằng bất cứ giá nào.
Giờ Chika chính là người duy nhất bên cạnh cậu ấy. Việc mất đi cô, đối với Taishi hẳn là một nỗi đau rất lớn.
Hiiro không chắc rằng liệu có còn yếu tố tình cảm nào khác thêm vào không, nhưng nếu tất cả những gì cậu vừa nghĩ là chính xác, hành động của Taishi xét trong tình cảnh đó là hoàn toàn dễ hiểu.
(Thì ra, tên đó bị ép buộc phải làm trái với lý tưởng của bản thân. Đại khái là như vậy.)
Hiiro có chút thông cảm với Taishi vì thực sự cậu ta khá đáng thương. Nếu đặt người khác vào tình cảnh như vậy, họ cũng chắc chắn sẽ làm điều tương tự.
(Thật tốt là hai người còn lại đã không bị bắt cóc.)
Đó là Shuri và Shinobu.
(Rốt cục, liệu rằng họ sẽ bất chấp tất cả và làm mọi thứ... chà, ai quan tâm? Chẳng phải việc của mình.)
Mối quan hệ giữa bốn người bọn họ liệu sẽ thay đổi sau bước ngoặt này? Và chuyện gì sẽ xảy ra đối với họ? Hiiro chẳng thèm bận tâm nghĩ đến những điều đó nữa.