"Chiếm lấy đất nước này? Ngươi lú lẫn rồi à?"
Judom trừng mắt nhìn Avoros, kẻ vừa buông lời điên rồ đó chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
"Thật ra thì, bọn ta đã định lợi dụng cuộc đảo chính của lũ rác rưởi này."
Khi "lũ rác rưởi" được nhắc tới, Judom liếc nhìn cái đầu đã bị cắt lìa của Lãnh chúa Jance, kẻ đứng đầu phe phái chống đối ông.
"Nhưng nếu cuộc đảo chính xảy ra, ta sẽ mất nhiều quân cờ để sử dụng."
"Hả?"
"Ahaha, ta đang nói đến quân đội của đất nước này đấy, đồ đầu đất. Sẽ thật phiền phức nếu chúng chết vô ích."
Nghe đến đây, Judom cuối cùng cũng nhớ tới cái tên khác của hắn.
Necromancer… Kẻ sở hữu sức mạnh triệu hồi và tùy ý điều khiển người chết. Đồng thời, một suy nghĩ khác lướt qua đầu ông.
*(Nếu muốn sử dụng chúng thì chẳng phải cần có xác chết sao?)*
Theo như Judom nghĩ, sẽ tốt hơn nhiều nếu để cuộc đảo chính diễn ra và gây ra thương vong.
Tuy nhiên, cách hắn nói lại như thể sẽ gặp rắc rối nếu điều đó xảy ra. Vậy ý của Avoros là gì?
*(Vậy hắn không thực sự hồi sinh được tử sĩ? Đó chỉ là lời đồn? Hay cần có điều kiện nào đó trước khi chết?)*
Rất nhiều nghi ngờ dấy lên, nhưng Judom gạt chúng qua một bên vì hiện tại không phải là lúc để suy nghĩ.
"Thế ngươi có kế hoạch gì khi nói điều đó với người trị vì vương quốc này?"
"Xấu hổ làm sao, Vua Chấn Động, nếu muốn cai trị thì đây chẳng phải là lẽ thường ư?"
"Tại sao lại là nơi này?"
"Kukuku, ngươi thật sự không biết lý do sao?"
Avoros cố thử Judom. Tất nhiên ông đã biết câu trả lời nhưng không nói ra và đợi đáp án trong im lặng.
"Đành chịu vậy. Ta sẽ hào phóng một chút với ngươi. Thường thì lựa chọn tốt nhất sẽ là Quỷ Quốc và vốn dĩ ta đã lên kế hoạch chiếm lấy nó."
Cũng không có gì lạ vì hắn chính là Ma Vương tiền nhiệm.
"Nhưng sẽ có chút khó khăn."
"?"
"Thẳng thắn mà nói, chiếm đóng nơi đó không hề dễ dàng gì. Một quân lực hùng hậu đang chờ sẵn nên ta đành phải từ bỏ."
Những gì hắn nói không sai. Đó là quê nhà của loài Evila, cùng với khối liên minh hiện tại thì gần như bất khả thi để giành được Xaous một cách dễ dàng.
"Thế còn Vương quốc Thú nhân?"
Trước câu hỏi đó, Avoros chỉ nhún vai và cười khinh miệt.
"Ahaha, đừng đùa thế chứ. Ta chịu không nổi khi phải gặp mặt đám lông lá hôi hám đó đâu."
Có vẻ lý do là vì hắn không thích nơi đó. Với một lựa chọn nữa bị loại thì hoàn toàn hợp lý khi Avoros nhắm đến Victorias.
"Vị vua đã không còn, binh sĩ thì dao động. Hầu hết quân lực bao gồm cả chỉ huy đều đã chết trong trận chiến. Chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều khi chiếm đoạt một đất nước đang suy yếu như vậy."
"Đúng chứ? Ta sẽ dùng nó làm bàn đạp để tuyên chiến với cả thế giới này."
"Hai chủng tộc kia đã liên minh, trong khi Nhân Tộc không còn sức chiến đấu. Tình thế này chắc chắn sẽ dẫn đến hòa bình không đổ máu. Vậy mà tên khốn nhà ngươi lại muốn tạo ra địa ngục một lần nữa!"
Vốn dĩ, Judom định lập liên minh với hai chủng tộc còn lại một khi đã đưa đất nước vực dậy từ cơn khủng hoảng. Thật sự vẫn còn rất nhiều khuất mắt giữa các chủng tộc.
Tuy nhiên, ít nhất vẫn có lợi khi ký kết hiệp ước hòa bình. Họ sẽ dần tiến tới gần hơn với liên minh của Evila và Gabranth.
Có thể sẽ mất thời gian nhưng ông hướng tới tương lai, một khối liên minh chủng tộc thật sự và tương trợ lẫn nhau.
Rồi bỗng dưng, chướng ngại lại ập tới như thể hắn đã đoán được hết tất cả. Judom không ngờ rằng kẻ này lại nhắm tới đất nước vẫn còn đang cố gắng khôi phục sau thiệt hại.
"Địa ngục, hử? Kukukuku!"
Avoros làm ngơ cái trừng mắt từ Judom.
"Ngươi chắc không tin cuộc chiến trường kỳ này sắp đi đến hồi kết, đúng không?"
"Vậy thì sao?"
"Vẫn chưa kết thúc đâu. Nói đúng hơn, ta sẽ không để nó kết thúc."
"Thằng khốn, ý ngươi là sao?"
"Ước nguyện của ta sẽ chỉ đạt được khi chiến tranh diễn ra. Nếu nó kết thúc thì ta chỉ cần tạo ra một cái khác… thật nhiều hỗn loạn hơn nữa."
"Nhảm nhí!"
Từ Judom, một dòng sức mạnh như tia điện bay về phía Avoros. Nhưng hắn chỉ cau mày và đưa tay ra.
Xoẹt!
Tia điện biến mất như chưa từng tồn tại. Và rồi Avoros tiếp tục cất tiếng.
"Nào, hãy bắt đầu cuộc xâm lược thế giới thôi!"
*
Trong một nơi vô cùng tối tăm…
Anh không biết đây là đâu. Dù mới lấy lại được nhận thức nhưng chỉ có bóng đêm bao phủ như thể đã bị nó nuốt chửng.
Tại sao anh lại ở đây? Khi cố gắng di chuyển để tìm kiếm ánh sáng thì lại không thể. Có vẻ như sự tự do của anh đã bị tước mất.
Tuy nhiên, trong cơn sốt ruột thôi thúc, anh tìm thấy một đốm sáng nhỏ.
Nó trông như một ngôi sao trên bầu trời đêm, hoặc giống một con đom đóm yếu ớt trong bóng tối.
Anh tập trung hết tâm trí vào đó một lúc lâu thì ánh sáng dần lớn hơn.
Rồi bỗng nó trở thành một tia sáng chói lọi tấn công khắp người anh.
"Ự…"
Cơ thể bỗng trở nên nặng trịch. Trên hết là đôi mắt cảm thấy nặng trĩu. Nhưng anh vẫn cố chậm rãi mở mắt ra và thấy một phần trần nhà quen thuộc. Anh cố vươn tay về phía khung cảnh đầy hoài niệm.
Anh nắm chặt bàn tay vài lần để chắc rằng mình vẫn còn điều khiển được nó.
"Mình… còn sống?"
Vô số nghi vấn vì sao anh lại nằm ở đây dần ùa về.
Anh nhìn cánh tay phải gầy guộc của mình, cố đoán xem bản thân đã ngủ bao lâu.
Kể cả khi cố gắng cử động cơ thể, nó lại không nghe lời. Như thể tất cả bó cơ của anh đã bị đông cứng.
Thứ duy nhất anh có thể cử động là cánh tay phải, nhưng giờ nó cũng chỉ có thể nằm yên trên ngực như thể đã kiệt sức. Dù vậy, anh vẫn chưa chết…
Trong lúc suy nghĩ, một bầu không khí khó chịu bao trùm lấy xung quanh nhưng anh cũng chỉ có thể đảo mắt phản ứng lại. Anh không biết đó là gì nhưng có gì đó không ổn.
Cùng lúc, tiếng cửa mở phát ra. Dù có người bước vào, với cơ thể tàn tạ này, anh cũng chẳng thể biết đó là ai hay là gì.
Trong khi cố duy trì nhận thức, anh hướng mắt về phía vị khách mới xuất hiện. Và khi nhận ra danh tính của người kia, anh thoáng nhẹ lòng. Một người mà cha anh đã từng giới thiệu, Judom Lancaster.
Ký ức dần trở nên mơ hồ sau đó. Khi anh cố nói chuyện với Judom, ông đã rất bất ngờ nhưng cũng sớm mỉm cười đáp lại. Không hiểu sao, bóng hình của ông lại gợi anh nhớ đến người cha của mình.
Dù ông đang cười, nhưng sâu trong đôi mắt ấy lại chất chứa nỗi đau buồn và cô độc. Một nụ cười phức tạp trộn lẫn cả sự nuối tiếc.
Ngẫm lại, có thể đó là nụ cười cho thấy ông không cảm thấy lo lắng, nhưng sau khi biết những chuyện đã xảy ra và tại sao Judom lại ở đây, lần đầu tiên, anh hiểu được nỗi đau mà ông phải trải qua.
Và rồi Judom vừa bảo vệ bản thân, vừa dìu cơ thể yếu ớt của anh ra ngoài. Anh cứ ngỡ những người đang bất tỉnh kia là đồng minh, nhưng rồi tất cả lại rơi vào tình thế hiểm nghèo. Rồi từ nơi nào đó, một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện và trợ giúp cho cả hai. Cùng lúc, nhận thức của anh chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, Judom đã kể cho anh nghe mọi chuyện xảy ra sau đó—những điều tuyệt vọng nhất mà anh từng được nghe.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe