Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 336: CHƯƠNG 336: VICTORIAS SỤP ĐỔ

Một vụ nổ lớn xảy ra. Đệ nhất công chúa của [Victorias], Lilith choàng tỉnh giấc, cẩn trọng hướng mắt về phía cánh cửa.

Cô khẽ mở cửa và lén nhìn ra ngoài. Trước mắt cô là một người đang chạy tới.

Đó là một trong những người hầu của Lilith. Vẻ mặt vội vã của cô cho thấy có chuyện khẩn cấp đã xảy ra.

Khi được hỏi, hầu nữ trả lời rằng có vài kẻ khả nghi đã đột nhập vào Lâu đài Hoàng gia và Judom đang chiến đấu để đẩy lùi chúng. Cô được lệnh đưa Lilith đến nơi an toàn.

Khi cô hỏi thăm tình hình của mẹ mình, cô biết được đội trưởng Vale đang trên đường đến đó để bảo vệ bà.

Tuy nhiên, cảm giác nhẹ nhõm chẳng kéo dài được lâu. Bỗng có bóng đen tiến lại gần khiến cả hai tái mặt.

Dáng hình đó được ánh trăng mờ ảo chiếu rọi từ khung cửa sổ. Hai người mặc đồ đen, trong đó có một tên đang vác ai đó trên vai.

“M-Mẫu thân!?”

Đúng vậy, người đó không ai khác chính là mẹ của cô, Marice. Bà đang bị gã kia vác trên vai. Rồi cô để ý tới thanh kiếm dính máu ở tay còn lại của hắn.

(Đừng nói là mẫu thân đã…)

“Yên tâm. Nữ hoàng của ngươi vẫn còn sống.”

Kẻ đó trả lời câu hỏi trong đầu Lilith bằng một chất giọng trầm đầy đáng tin cậy. Một trong những đặc điểm của người con trai tốt bụng mà cô tìm kiếm bấy lâu nay. Nhưng hiện tại, nó chỉ càng khiến cô thêm bối rối.

“Có vẻ ta đã tìm thấy công chúa.”

Gã kia sau đó thả Marice xuống sàn đầy thô bạo. Cùng lúc, một ngọn gió sượt qua má cô.

Xoẹt!

Có ai đó đã lao về phía trước Lilith. Và trước khi cô kịp nhận ra, người hầu gái đã bị một thanh kiếm chém trúng.

“Ch… Chạy đi… Công chúa!”

“Câm miệng và chết đi.”

Để đảm bảo người hầu gái phải chết, tên sát nhân đâm xuyên thanh kiếm qua người cô.

“Khônggggggggg!”

Lilith khuỵu gối xuống, bất lực trước những gì vừa xảy ra.

“Này! Đừng giết người vô cớ như thế!”

Giọng nói quen thuộc với Lilith phát ra từ tên áo đen còn lại.

“Hả? Có vẻ mày vẫn chưa hiểu vị trí của mình nhỉ?”

“Nhưng…”

“Câm mồm lại, tao chỉ loại bỏ bớt đống thừa thãi thôi. Còn giờ thì…”

“Hii!”

Thấy máu nhỏ giọt từ mũi kiếm, Lilith cảm thấy buồn nôn, vội đưa hai tay lên che miệng.

“Tsk, thật phiền phức. Này thằng ngu, nhanh mang cô ta theo.”

Gã cầm thanh kiếm liền vác Marice lên một lần nữa rồi biến mất.

Lilith không thể giữ bình tĩnh được nữa. Cảnh tượng hệt như một cơn ác mộng khiến cô không còn tâm trí đâu để lo cho mẹ mình, Marice.

Người áo đen còn lại dần tiếp cận.

“Lilith…”

Được gọi bằng tên, cô bất giác bật khóc. Và khi chiếc mũ trùm đầu được hạ xuống, gương mặt đó chính là người cô đang tìm kiếm. Lilith hoảng hốt cố gọi tên.

“Ta… Taishi-sama…”

“Mình xin lỗi, Lilith… Thật sự xin lỗi.”

Cô không giấu được sự bối rối khi thấy biểu cảm đầy đau buồn và ân hận của Taishi.

“C-Chuyện gì… đang thực sự diễn ra vậy?”

Trước câu hỏi nghẹn ngào của Lilith, anh chỉ biết cắn răng đáp lại.

“V-Và bộ đồ đó… tại sao cậu lại mặc nó…”

Cô không ngốc đến mức không nhận ra ý nghĩa đằng sau bộ đồ và biểu cảm của anh. Chúng giống hệt với kẻ vừa giết người hầu gái. Dù vậy, cô vẫn không tài nào chấp nhận được sự thật.

“Taishi-sama…”

“Lilith… xin hãy đi với mình.”

“Eh?”

“Chúa tể của mình muốn gặp cậu.”

“Chúa tể? C-Cậu đang nói gì vậy?”

Chúa tể mà anh nhắc tới đáng lẽ phải là Vua Rudolph, phụ vương của Lilith. Cô đã nghĩ rằng ông đã trở về nhưng thái độ của Taishi lại không cho thấy điều đó.

“Mình xin lỗi… nhưng không còn lựa chọn nào khác…”

Anh lấy ra từ ngực một cái lọ rồi mở nắp. Một mùi hương ngọt lịm bay về phía Lilith, cuốn theo cả nhận thức của cô.

“Ta… Taishi… sama…”

Không thể chống lại cơn buồn ngủ bỗng ùa tới, Lilith nhanh chóng đổ gục. Taishi chỉ có thể tuyệt vọng nhìn cô.

“Mình không thể chống lại… không thể thắng được… Nếu mình mắc lỗi, hắn sẽ không tha cho mình!”

Sau đó anh bế cô lên rồi bước đi. Đôi mắt liếc nhìn về chiếc gương, phản chiếu khuôn mặt đang nở một nụ cười khô khốc.

“Gương mặt gì thế này… haha…”

Trong lúc tự cười nhạo bản thân, Taishi tiếp tục những bước chân nặng nề.

Avoros đang ngắm nhìn bầu trời đầy sao từ một trong các dãy nhà, hắn mở miệng khi thấy có sự xuất hiện của ai đó.

“Kanabi?”

“Ha!”

“Mọi chuyện đã hoàn thành chưa?”

“Vâng. Không có bất kỳ khó khăn nào. Lilith và Nữ hoàng đã bị bắt giữ.”

“Tốt lắm. Thật bất ngờ, Vua Chấn Động lại chạy trốn thay vì chống trả đấy.”

Khi Avoros tuyên chiến với Judom, ông đã chạy thoát nhanh nhất có thể. Nếu là trước kia, có lẽ Judom sẽ không bỏ qua lời khiêu khích và điên tiết lao tới.

“Cậu bé đó giờ đã lớn rồi nhỉ.”

Hắn nở một nụ cười hoài niệm khi nhớ về Judom lúc trẻ.

“Vậy người muốn tôi làm gì với hắn, thưa chúa tể?”

“Để xem nào. Dù gì đó vẫn là mạo hiểm giả Rank SSS. Tuy chỉ là quá khứ nhưng ta thừa nhận thực lực của gã. Đối đầu 1 chọi 1 chắc hẳn sẽ rất rủi ro.”

“Người thấy vậy sao?”

“Hm? À, phải rồi. Ta quên ngươi vẫn chưa biết về sức mạnh của hắn. Một người tinh thông mọi loại hình chiến đấu. Bất kể là dùng ma pháp hay đánh cận chiến, không gì đảm bảo khi một mình đối đầu với gã.”

“Đến cả người cũng nói vậy…”

“Sao bất ngờ vậy? Vẫn không hiểu những gì ta nói ư? Chẳng phải chính ngươi đã giật mình trước đòn tấn công của Vua Chấn Động sao? Và kể cả chưa từng gặp nhưng gã vẫn để ý tới hành động của ngươi và đối phó lại.”

Kanabi nghiến răng thất vọng trong khi Avoros chỉ cười trừ.

“Hiện tại, ta đã dùng các tử thi để truy đuổi, nhưng có vẻ hắn đã đập cho bọn chúng ra bã rồi… nên làm gì đây nhỉ.”

Hắn nghiêng đầu ngẫm nghĩ. Bỗng cặp lông mày giật nhẹ như thể một ý tưởng vừa lóe lên. Avoros đưa mắt nhìn xuống thành phố rộng lớn ở dưới.

“Ta hiểu rồi. Vậy là hắn đã quyết định trở thành kẻ thù của ta.”

Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ cô độc, khác hẳn với trước đây.

“Chúa tể?”

“Không có gì đâu. Chỉ là vài thứ thú vị vừa nảy ra trong đầu ta thôi.”

“?”

Avoros một lần nữa nhìn lên bầu trời. Và như thể đang nói với ai đó, hắn thì thầm.

“Đất nước này giờ là của ta… kuku.”

Tin [Victorias] đã rơi vào tay Avoros đã lan tới [Vương quốc Thú nhân - Paison].

Và hiển nhiên cũng tới tai Hiiro. Ban đầu, cậu chỉ biết rằng vị vua Rudolph của [Victorias] đã phát điên. Và Judom đã lên ngôi để thay thế.

Nhất là về Rudolph, Hiiro thực sự ngạc nhiên về nó. Hơn nữa, ông ta còn bị biến thành quái vật dưới trướng Avoros.

(Thật mỉa mai thay cho một đời vua.)

Một người căm thù [Evila] đến mức sẵn sàng làm mọi thứ để hủy diệt chúng. Nhưng kết quả của cơn điên cuồng mù quáng là bị phản bội bởi chính [Evila] và trở thành quái vật thấp hèn còn chẳng thể nói chuyện ra hồn.

Hiiro không thể biết được mong muốn ấp ủ bấy lâu của ông. Liệu đó thực sự vì nền hòa bình của thế giới hay chỉ là dùng cái chết của con gái để phát động chiến tranh.

Thay vào đó, ông đã bị cuốn vào tình thế xung quanh và đi xa tới mức mất cả nhân tính.

(Vị vua loài người mất đi lý trí vì trở thành quái vật rác rưởi… một cuộc đời thất bại thảm hại.)

Dẫu biết rằng sẽ có ngày Rudolph chết vì hành động của lão nhưng Hiiro không ngờ lại theo cách này.

(Tất cả mọi việc đều bị thao túng bởi tên Ma Vương Căn Nguyên tham lam đó.)

Cậu đã đoán rằng hắn sẽ hành động ở đâu đó nhưng không ngờ lại là xâm chiếm [Thủ phủ của Nhân Tộc].

Hiiro nghe báo cáo khi gặp mặt Leowald tại Phòng Ngai Vàng. Cậu cũng biết được rằng Matar Deus chính là nhân tố đứng sau tấm màn.

“Hiiro, cậu nghĩ sao về nước đi này của chúng?”

“Hắn đã nói sẽ xâm chiếm cả thế giới còn gì?”

“Ừ thì… ta biết là vậy.”

Như thể bất ngờ trước câu nói của cậu, Leowald thở dài và không cố hỏi thêm nữa. Bởi chính Avoros đã tuyên bố mục đích của mình.

“Dù sao, tốt hơn nên bắt đầu thu thập thông tin về chuyện này. Kể cả khi mục tiêu cuối cùng là thống trị thế giới thì sớm muộn gì cũng tới lượt chúng ta thôi.”

Như Hiiro nói, Thú Tộc và Ma Tộc cần phải bắt tay nhau để chuẩn bị giải pháp đối đầu với chúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!