Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 340: CHƯƠNG 340: KHẢ NĂNG MỚI CỦA ZANGEKI

Nhìn từ trên đỉnh Vương Thụ xuống, những bóng hình kỳ lạ có kích cỡ bằng con người đang lượn lờ khắp thành phố.

Cách chúng di chuyển hệt như thây ma trong mấy bộ phim kinh dị.

(Cái quái gì vậy?)

Từ vị trí này, cậu vẫn chưa thể nhìn rõ hoàn toàn. Tuy nhiên, như Arnold đã nói, những thực thể đó có thể gây nguy hiểm.

Một trong số chúng đã tóm được một người dân. Tuy nhiên, cách bắt giữ cũng hết sức kỳ lạ: nạn nhân bị trói chặt bởi những chiếc xúc tu mọc ra từ cơ thể nó.

Điều đáng kinh ngạc là nạn nhân dần bị nuốt chửng vào cơ thể của nó.

“Đó hẳn là hình nhân nước.”

Tenn ngồi trên vai Hiiro, nói ra chân tướng của lũ thực thể kia.

“Hình nhân?”

“Với cả, kẻ điều khiển có thể đang nấp ở đâu đó quanh đây.”

Theo như Tenn, chuyện này là do một biến thể của Thủy ma pháp. Và những thực thể kia đều là con rối của ai đó.

“Với số lượng này thì hẳn không thể ra lệnh phức tạp được.”

“Nhưng chúng đang tấn công người dân mà? Chẳng phải như vậy nghĩa là chúng có thể phân biệt đồng minh và kẻ địch sao?”

“Có thể là kiểu mệnh lệnh ‘Tấn công bất cứ người nào trong tầm mắt’.”

Ở một mức độ nào đó, hình nhân nước không được tính là ‘người’. Và chúng cũng chưa hề chạm vào bất kỳ tòa nhà nào.

Nói cách khác, những gì Tenn nghĩ hẳn là sự thật.

“Hiiro, chúng ta nên làm gì?”

Camus hỏi ý kiến Hiiro đang đứng cạnh đó. Arnold và Ornoth đã rời đi để giải cứu người dân. Để giành chiến thắng, hầu hết nguồn binh lực đều đã được điều động để chống lại lũ hình nhân.

Trong đó bao gồm cả Muir. Cô đang chiến đấu với chakram ở mỗi tay bên cạnh Eunice. Tuy nhiên, các đòn tấn công vật lý thông thường không có hiệu quả với cơ thể bằng nước.

“Dù tôi không làm gì thì họ cũng tự lo được thôi. Vua Thú Nhân cũng đã ra tay rồi kìa.”

Cậu có thể thấy Leowald đang chỉ huy binh lính của mình.

“Vậy… chúng ta chỉ đứng nhìn thôi sao?”

“Nếu cậu muốn chiến đấu thì cứ tự nhiên. Tôi không cản.”

“Còn Hiiro thì sao?”

“Đợi và quan sát. Tôi không định giúp không công. Và như đã nói, chẳng cần đến tôi thì bọn họ vẫn có thể lo được.”

Nhìn sơ qua thì số lượng địch khá lớn nhưng chất lượng thì không. Lũ hình nhân chỉ đơn giản là cố bắt rồi nuốt cư dân để họ chết vì nghẹt thở. Thành ra, tìm cách đối phó không hề khó.

Cảnh những thú nhân cố kéo người dân ra khỏi cơ thể nước cho thấy không có vẻ gì là có bẫy. Hiiro kết luận rằng họ sẽ có thể tự lo liệu.

“Chậc, Hiiro quả là nhạt nhẽo.”

“Sao cũng được. Phiền phức lắm.”

“Eeh, tôi nghĩ đây là cơ hội để thử sức mạnh mới của Zangeki-chan đó~”

Từ lúc Tenn hợp nhất với Zangeki, cậu vẫn chưa thử nghiệm nó trong thực chiến. Cũng bởi chưa tìm thấy bất kỳ cơ hội nào. Dù đã nghe phong phanh từ Tenn nhưng thực hành thì vẫn là số không.

“Đây là cơ hội tốt để thử mà, với cả…”

“Bọn chúng đã quấy rầy bài học của Hiiro.”

Đúng như Camus nói, khi kẻ địch tấn công cũng đồng nghĩa khoản thời gian học tập với Ornoth đã bị gián đoạn. Điều đó khiến Hiiro khó chịu khi nhớ đến.

“Ừm, tôi cũng khá bực mình vì chuyện đó.”

“Ồ! Vậy triển thôi chứ?”

Tenn run lên vì phấn khích.

“Được thôi. Giải quyết nhanh gọn để tôi còn tiếp tục học về Xích Khí.”

“Ukiiii!”

Tenn nhảy cẫng lên rồi di chuyển tới một nhánh cây và rú thật lớn.

Leowald cùng những thú nhân khác đang chiến đấu cũng hướng mắt về phía tiếng kêu.

“Thật ngu xuẩn, con khỉ vàng kia làm trò gì thế?”

Tuy nhiên, cử động của các hình nhân bị khựng lại. Hiiro nhanh chóng nhận ra khả năng âm thanh đó chính là nguyên nhân.

“Hiiro! Nhanh lên nào!”

“Dù có đang vẫy tay thế cũng khó lắm đấy, biết không hả? Tất cả ánh mắt đang nhìn về phía này đó.”

Cậu đã nghĩ sẽ âm thầm hành động nhưng chuyện gì tới cũng đã tới. Hiiro đi về phía Tenn với những bước chân nặng nề.

“Chờ tôi nhé, Nitouryuu.”

“Ừm, mình sẽ đợi mà.”

Cậu nói với Camus trước khi rời đi.

Muir và Arnold bất ngờ nghe thấy âm thanh kỳ lạ. Và khi ngước nhìn lên Vương Thụ, họ thấy Tinh Linh đã khế ước với Hiiro, Tenn.

Với độ cao có thể nhìn bao quát cả thành phố, Hiiro cũng dần bước tới chỗ Tenn khiến cả hai nghiêng đầu.

“C-Chú, là họ sao?”

“Ừm, thật tình, hai người đó định làm cái quái gì vậy?”

Hiiro luôn làm những chuyện khác thường. Song từ góc nhìn của anh, cậu ta sẽ không hành động nếu không có lý do và hiện tại cũng vậy. Nhưng có vẻ Hiiro đang miễn cưỡng làm gì đó.

Mọi người đều hướng mắt đến Hiiro. Nên hẳn cậu sẽ làm điều gì đó đáng kinh ngạc mà không phạm chút sai lầm nào, dù cho có đang tỏ vẻ do dự. Muir và Arnold chỉ đứng nhìn những gì sắp diễn ra.

Hiiro rút thanh katana ra khỏi vỏ, hướng lên trời trong khi Tenn thì đứng trên nó.

Bỗng một luồng ánh sáng chói lòa phát ra từ thanh kiếm.

“Làm như tôi bảo đấy nhé, Hiiro.”

“Biết rồi, lo phần của mình trước đi. Tôi đã luyện tập cả khối lần trước khi đến đây rồi, ngươi biết mà, đúng chứ?”

“Ok ok.”

Cơ thể Tenn bắt đầu phát sáng khi đang đứng trên mũi kiếm. Từ dưới mặt đất, những ai chứng kiến sẽ tưởng rằng thanh katana đang tự phát sáng.

Tenn nhìn xuống toàn bộ thành phố rồi gật đầu hài lòng.

“Okê! Mục tiêu là toàn bộ thành phố này!”

“Zangeki!”

Tiếp đó, Tenn bật nhảy lên không trung. Luồng ánh sáng kia càng mạnh hơn nữa như thể một vầng thái dương khác xuất hiện trên bầu trời.

Còn Hiiro thì vào thế ném lao với thanh katana trong tay. Mắt cậu nhắm vào thực thể sáng chói đó để đảm bảo không thể trượt.

Vút!

Và đúng như những gì mọi người thấy, cậu phi Zangeki về phía Tenn.

Trước khi có thể kịp né, lưỡi kiếm đâm xuyên qua cơ thể Tenn. Một đòn hạ sát hoàn hảo… nếu đó là vũ khí thông thường.

BÙM!

Cơ thể Tenn bỗng phình to lên mặc cho thanh kiếm đang găm vào, và rồi… nổ tung.

“Tiêu diệt tất cả đi. Flash Fireworks!”

Vô số viên đạn ánh sáng trút xuống thành phố như một trận mưa sao băng. Thấy cảnh tượng đó, Muir và những người khác tuyệt vọng cố gắng né tránh. Nhưng thật không may, chúng lao xuống với tốc độ ánh sáng, dường như sắp nghiền nát tất cả không chút thương tiếc.

…tuy nhiên, tất cả nạn nhân lại chính là các hình nhân nước.

Lũ hình nhân, ngay khi chạm phải luồng sáng, liền bốc hơi ngay lập tức theo đúng nghĩa đen. Những người dân bị hình nhân nuốt chửng cũng chạm phải nhưng vẫn hoàn toàn lành lặn.

Cuối cùng, cả đội quân hình nhân đã bị quét sạch, dễ dàng như một trò đùa.

Trong lúc mọi người đang bối rối với sự kiện vừa rồi, Hiiro chỉ gật đầu hài lòng với màn trình diễn. Về phần người đáng lẽ đã chết, Tenn vừa rơi xuống từ trên trời vừa xoay tròn như một con quay nhỏ.

Cậu ta đáp xuống bên cạnh Hiiro đầy hoa mỹ và giơ tay làm ký hiệu V chiến thắng.

“Thế nào? Ta đây là bá đạo nhất rồi.”

“Vớ vẩn. Đó là nhờ sức mạnh của tôi mới tiêu diệt được chúng.”

“Ồ, cả hai người đều tuyệt vời mà.”

Thấy Camus vỗ tay tán thưởng, Hiiro chỉ nhún vai.

“Mà, dù sao thì đó cũng là một màn ra mắt hoành tráng đấy.”

“Ukii! Với Zangeki-chan và tôi thì dễ như ăn kẹo ấy mà!”

Tenn lại một lần nữa ưỡn ngực tự hào, trong khi đó, mọi người ở phía dưới vẫn còn đang ngơ ngác nhìn lên, mong chờ một lời giải thích. Xem ra rắc rối lại sắp tìm đến Hiiro rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!