Cùng lúc đó, trên một ngọn đồi cách Thú Quốc - Pasion khá xa, có một người đang ngồi. Gã mặc áo choàng đen, bên cạnh là một ma cụ được cắm thẳng xuống đất.
Ma cụ đó có hình dạng tựa như một con dao nhỏ. Thoạt nhìn, người khác sẽ nghĩ gã đang thực hiện một nghi lễ nào đó. Tuy nhiên, ma cụ bỗng kêu lên một tiếng rồi vỡ tan.
Nhìn những mảnh vỡ còn sót lại, gã đàn ông im lặng đứng dậy và ngước mắt lên. Hình ảnh thủ đô Pasion ở phía xa phản chiếu trong đôi mắt ẩn sau chiếc mũ trùm. Và rồi, có ai đó tiến lại gần.
“Dừng cái trò ngu ngốc này lại đi, Kirz-san.”
Người vừa đến cũng mặc một bộ đồ đen tương tự. Dựa vào giọng nói, có vẻ đó là một người phụ nữ đang cất lời với giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa tức giận.
“Ồ? Bị phát hiện rồi à?”
Gã cởi mũ trùm đầu ra và bắt đầu bẻ cổ sang hai bên. Gương mặt gã trông như một ông chú trung niên với bộ râu ria ít được chăm chút, kết hợp với cặp kính râm. Gã nở một nụ cười vui vẻ với người phụ nữ.
“Đừng có đánh trống lảng! Sao ngươi dám tự ý tấn công Pasion khi chưa có lệnh của Bệ hạ?”
“Đừng lo. Mọi chuyện ổn cả rồi mà. Mà đói quá trời. Cô có mang gì ăn không?”
“Nghe người khác nói đi chứ!”
“Dahahaha! Mơ đi nhé! Ta ghét cay ghét đắng mấy bài thuyết giáo nhàm chán đó!”
“Vậy mà cũng tự nhận mình là người lớn à! Ngu ngốc hết sức!”
Người được gọi là Kirz lờ đi cơn thịnh nộ của cô gái mà hướng mắt về phía Pasion, chính xác hơn là về một người.
“Này, Ranko-chan.”
“G-gì nữa đây? Với cả đã bảo đừng gọi tôi như thế còn gì! Phải là Rankonis. RAN-KO-NIS!”
“...tên của hắn là gì ấy nhỉ?”
“Lại bơ tôi nữaaaa... mà 'hắn' là sao? Anh đang nói về ai vậy?”
“Cô không thấy à? Cậu nhóc đang đứng trên ngọn Cây Vua ấy.”
“Thực tình, tôi không thể thấy được ai cả. Anh biết chỗ này cách nơi đó bao xa không? Tôi đâu có <Ưng Nhãn> giống anh.”
Kirz có vẻ bất ngờ trước câu trả lời.
“Eh? Không thấy ư? Hmm, à! Vậy cô còn nhớ kẻ đã xuất hiện và gây sự với Bệ hạ không?”
“À, tôi nhớ rồi. Vậy hắn vừa làm gì thế?”
“Ừ thì, cũng chẳng có gì to tát. Hắn chỉ vừa mới thổi bay ma pháp của ta thôi ấy mà.”
“Không to tát cái quái gì chứ! Hắn thật sự đã vô hiệu hóa được ma pháp của Kirz-san sao!?”
“Có vẻ thế. Ta chỉ mới thử nghiệm nó thôi nhưng không ngờ lại bị hóa giải dễ đến vậy.”
Đôi mắt ẩn sau cặp kính râm thoáng lóe lên cùng một nụ cười ngớ ngẩn.
“Haa... bỏ đi. Rồi sao nữa? Anh định thế nào nếu Bệ hạ biết chuyện này?”
“Eh? Cô sẽ không nói cho ngài ấy đâu nhỉ, Ranko-chan?”
“Tất nhiên là không. Nhưng nếu anh muốn thì tôi rất sẵn lòng đấy? Muốn thử chứ?”
“Dahaha! Tha cho tôi đi.”
“Thật tình. Đi thôi. Việc của anh ở đây đã xong rồi, đúng không?”
“Yeah... Thật lòng thì ta chẳng hứng thú với trận chiến mà Bệ hạ đang châm ngòi. Nhưng ta đổi ý rồi, có kha khá kẻ thú vị ngoài kia đấy.”
“Hm? Anh vừa nói gì à?”
“Cô chỉ tưởng tượng thôi.”
Kirz khoác lại chiếc mũ trùm. Hắn liếc nhìn Pasion lần cuối trước khi nắm chặt áo choàng và theo sau Rankonis.
(Cứ tưởng sẽ chẳng có gì thú vị chứ. Dù Bệ hạ không mấy hứng thú với lũ người thú nhưng mình rất sẵn lòng hỏi thăm một phen. Nhất là cái gã có thể dễ dàng vô hiệu hóa ma pháp của mình. Đây sẽ là một trận chiến hoành tráng đây.)
Không lâu sau, những binh lính Thú Tộc tràn tới nơi đây nhưng đã quá trễ. Tất cả những gì còn sót lại là dấu vết ma pháp cùng con dao vỡ vụn.
“Mau giải thích đi, Hiirooooooo!”
Arnold vội vã lao vào bên trong Cây Vua, nơi Hiiro đang ở. Phía sau cũng có cả Muir cùng vài gương mặt quen thuộc.
Đương nhiên, Hiiro đã đoán trước chuyện này sẽ xảy ra. Song, cậu chẳng có ý định trả lời.
“Mơ đi.”
Bởi Ornoth đang có mặt ở đó nên…
“Chúng ta tiếp tục bài học thôi.”
Cậu muốn quay lại luyện tập <Xích Khí> càng sớm càng tốt. Việc thử nghiệm <Zangeki> cũng rất quan trọng, nhưng bài học kia đang là ưu tiên hàng đầu.
Dù vậy, Ornoth cũng mang biểu cảm tò mò muốn nghe lời giải thích cho cảnh tượng anh vừa chứng kiến.
Khác với mong muốn luyện tập, Hiiro đang chẳng có tâm trạng làm gì khác. Nhất là việc giải thích khiến cậu chần chừ.
“H-Hiiro-sama, có phải anh là người đã làm chuyện đó không?”
Mimiru hỏi với biểu cảm hơi bối rối. Có vẻ cô không biết chuyện này.
“Ừ, chỉ là thử vài thứ thôi.”
“N-nhưng mà! Hiiro-sama, anh vừa cứu cả thành phố đó!”
“Chính xác! Hiiro, nhờ cậu mà bọn ta mới có thể giải quyết nhanh gọn. Ít nhất hãy để mọi người thể hiện lòng biết ơn.”
“Hoh, vậy thì cho ta một phần lục địa đi…”
“Thứ lỗi ta ngắt lời, nhưng đó là chuyện khác. Kể cả khi cậu không giúp, ta vẫn có thể tự mình giải quyết mọi chuyện.”
Hiiro biết rõ thực lực của Leowald nên lời nói của ông không hề sáo rỗng. Dù sẽ mất nhiều thời gian hơn nhưng Leowald vẫn dư sức tự mình tiêu diệt lũ hình nhân.
“Vậy thì câu trả lời của tôi vẫn là…”
“Đúng vậy đó, cô gái nhỏ, bởi ta chính là một [Tinh Linh] mà…”
“... anou…”
“Kỹ năng lúc đó gọi là <Flash Fireworks> đó, bé con thấy không? Ta ngầu bá cháy chứ hả?”
“…”
“Đó chính là sức mạnh nguyên bản của ta… Ouch! Hiiro, sao cậu lại nắm đầu ta mạnh thế, đau đấy biết không?”
Dù cậu đang cố giữ bí mật thì con vật lắm mồm nào đó đã xuất hiện và oang oang hết mọi chuyện với Muir và Mimiru.
“Chậc…”
“Ổn thôi mà? Cho họ biết thì có mất mát gì đâu! Với cả cho ta tỏa sáng chút đi.”
Trước vẻ mặt than vãn có phần trẻ con của Tenn, Hiiro chỉ biết thở dài và cho phép nó giải thích tiếp.
Đúng ra, hầu hết kỹ năng đều đến từ sức mạnh của Tenn chứ không phải Hiiro, nên cũng chẳng có vấn đề gì. Bên cạnh đó, dù có khuôn mặt ngây ngô, Tenn biết sẽ cần tránh tiết lộ những gì gây hại cho cả hai.
Bất ngờ thay, Leowald tỏ ra rất hứng thú với những lời phóng đại của Tenn.
Hiển nhiên rồi. Bởi với họ, Hiiro đã vượt qua tất cả những gì họ tưởng tượng.
Từ khi Tenn kết nối với <Zangeki>, thanh kiếm đã sở hữu sức mạnh của [Tinh Linh].
Nói cách khác, bản chất <Kháng Ma Pháp> của Tenn đã xua tan các hình nhân nước.
Với một người nhạy cảm trước sát khí như Tenn, cậu ta có thể dễ dàng nắm bắt đối phương từ xa.
Khi <Zangeki> đâm xuyên qua Tenn, cậu ta sẽ nổ tung như một quả pháo hoa. Những mảnh vỡ sẽ phóng đi như mưa đạn.
Điều đặc biệt chính là với những ai không có thù ý sẽ không bị ảnh hưởng. Còn với kẻ địch thì dù có dùng ma pháp cũng sẽ bị vô hiệu hóa.
Tóm lại, <Flash Fireworks> có thể vô hiệu hóa toàn bộ ma pháp trên một khu vực rộng lớn.
Vào lúc Hiiro lần nữa thở dài vì sự hiện diện của Tenn thì…
“Hiiroooooooooooo!”
Một giọng nói vang vọng từ tận hành lang. Một vật thể màu trắng lao thẳng về phía cậu. Đó không ai khác chính là Miêu nữ Crouch.
“Ta đã thấy hết rồi nyaaaaaaaan! Quả nhiên Hiiro thật tuyệt vời quá nyaaaaaaaan!”
Hiiro dự cảm chẳng lành nếu bị ôm lần nữa nên liền vội vã viết chữ 【Hoán Đổi】.
(Xin lỗi nhé, Người Chim.)
Cậu định sử dụng lại cái chiêu trò cũ một lần nữa.
“Gafun!?”
Trong chớp mắt, Hiiro và Barid, thủ lĩnh của Bộ Ba Gabranth, đã hoán đổi vị trí cho nhau. Anh ta liền nhận một cú húc người từ Crouch.
“Không thể nào! Sao lại là Barid nữa chứ nyan! Tạiiii saoooooo!”
“Bỏ… ta… ra!”
Mọi người nhìn sự xuất hiện bất đắc dĩ của Barid với ánh mắt đầy cảm thông.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽