Khoan, cái gì cơ? Anh phải quay về luôn sao?
Hiiro chẳng nói nên lời khi Ornorth đột ngột thông báo rằng mình phải quay về. Cậu vừa mới quét sạch kẻ thù để có thể tiếp tục buổi học về Xích Khí, vốn bị chúng phá đám.
Thế nhưng, Ornorth lại nói rằng anh cần phải trở về Xaous để giải quyết một vài việc riêng.
Thực ra, được Ornorth chỉ dạy, dù chỉ là những kiến thức cơ bản, cũng đã là một may mắn lớn đối với Hiiro rồi. Vì vậy, cậu chẳng có lý do gì để giữ anh lại. Ornorth cũng có công việc và cuộc sống riêng của mình.
“Ta xin lỗi, Hiiro. Pasion đã bị tấn công, nên chúng ta cũng phải cẩn trọng, đề phòng Xaous trở thành mục tiêu tiếp theo. Hơn nữa, ta cũng cần báo cáo tình hình cho Nữ hoàng.”
“Haizz, dù sao thì ông cũng đã dạy tôi những điều cơ bản rồi. Tạm thời thế cũng được.”
“Đừng quá thất vọng. Đó đều là những gì thiết yếu nhất. Cứ chăm chỉ luyện tập từ bây giờ là được.”
“Cảm ơn. Vậy để tỏ lòng biết ơn, tôi dịch chuyển ông về thẳng đó nhé?”
“Hửm? Ồ, vậy thì nhờ cậu. Tiện thể cậu gửi cả thuộc hạ của ta về cùng được không?”
“Được, tôi không phiền đâu.”
“Cảm ơn cậu, thế này thì giúp ta nhiều lắm đấy.”
Ornorth thông báo cho cấp dưới về chuyến đi tốc hành này. Ngay sau đó, Hiiro dùng chữ [Dịch Chuyển] để đưa tất cả bọn họ về [Xaous]. Chỉ còn lại một mình cậu ở lại.
“Hiiro, giờ cậu định làm gì?”
Trước câu hỏi của Camus, cậu quyết định sẽ tiếp tục luyện tập Xích Khí. Hiiro cảm thấy mình đã nắm được cốt lõi của kỹ thuật này, nên cậu muốn dành thời gian luyện tập cho đến khi thành thục.
“Để xem nào... Hửm? Mà này, nhóc con đó đâu rồi?”
Cậu chỉ nhận ra sự vắng mặt của nó khi không còn cảm thấy ai đậu trên vai mình nữa. Tenn, người bạn đồng hành thường trực, giờ lại không có ở đây. Sau khi tự hào giải thích về『Pháo Hoa Chớp Nhoáng』, cậu ta đã quay về vị trí quen thuộc của mình.
Nhưng Tenn đã biến mất từ trước khi cậu nói chuyện với Ornorth. Khi Hiiro quay sang hỏi Camus, cậu ta chỉ khẽ gật đầu.
“Ừm... cậu ta đi cùng Muir rồi.”
“Nhóc Chibi ư? Tại sao...?”
“Họ muốn biết Hiiro và Tenn đã gặp nhau như thế nào.”
Theo lời Camus, Muir và Mimiru rất tò mò về chuyện đó.
Vì Tenn đang ở cùng Muir, Hiiro có thể toàn tâm toàn ý luyện tập Xích Khí trong căn phòng trống mà cậu được cho mượn.
“Được rồi. Còn cậu thì sao?”
“Tôi... chỉ muốn ở cạnh Hiiro.”
(Mình không phiền khi cậu ở đây, nhưng cậu biết là mình chỉ làm thế vì đang rảnh rỗi thôi mà, phải không?)
Nhưng với khuôn mặt vô cảm thường thấy, Camus chỉ nhìn chằm chằm vào Hiiro không rời mắt. Sự nghiêm túc trong lời nói của cậu ta được truyền tải trọn vẹn qua ánh nhìn ấy.
*“Hiiro là ân nhân của tôi. Vì vậy, tôi đã quyết định sẽ dành cả đời mình để phục vụ cậu ấy.”*
Nhớ lại lời thề khi đó, Hiiro từ bỏ việc hỏi lại. Nếu đây là điều Camus thực sự muốn thì cậu cũng chẳng có gì để phản đối.
“Tôi hiểu rồi. Vậy cậu giúp tôi một việc được không?”
“Giúp?”
Camus nghiêng đầu hỏi lại.
“Có một thứ tôi muốn thử.”
Cả hai quay lại căn phòng mà Hiiro vừa luyện tập với Ornorth cách đây không lâu.
Muir và Mimiru đang gieo hạt trong khu vườn ở Cây Vua. Tenn cũng phụ giúp hai cô bé, tỏ ra thích thú với trải nghiệm làm vườn lần đầu tiên của mình.
Khá nhiều loại cây ở đây có thể ăn được và thường được phân phát cho người dân mỗi khi thu hoạch. Người phụ trách chính của khu vườn là chị gái Arnold, Raive. Nông sản của cô rất được ưa chuộng và luôn có nhu cầu cao.
Vì Mimiru rất thích khu vườn nên đã rủ Tenn và Muir đến giúp đỡ.
“Mọi người ơi, chị mang trà đến này.”
Raive đang trong giờ nghỉ giải lao, nên cô đã chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ cho Mimiru và mọi người đang bận rộn trong vườn.
Thời tiết rất dễ chịu nên họ quyết định dùng bữa ngay tại khu vườn. Tenn tỏ ra vô cùng thích thú trong lúc thưởng thức phần ăn được chuẩn bị cho mình.
Thấy không ai lên tiếng, Raive mỉm cười và bắt đầu câu chuyện.
“Này, cả hai đứa đều thích Hiiro, đúng không?”
“Phụt!?”
Muir và Mimiru gần như phun ra toàn bộ chỗ trà vừa uống và ho sặc sụa.
“T-t-t-tại sao chị lại hỏi đột ngột như vậy chứ!?”
“Đúng đó! Đừng làm tụi em bất ngờ chứ Raive-san!”
Trước hai cô gái nhỏ đang đỏ mặt, Raive không thể ngừng cười.
“Ahahahaha! Khuôn mặt cả hai đã nói hết rồi. Ahahahaha! Hm? Có vẻ cậu cũng nhận ra điều đó nhỉ?”
Raive liếc sang thì thấy Tenn cũng đang có vẻ mặt ‘tôi biết tỏng rồi’, nên cô đoán cậu ta cũng nghĩ giống mình.
“Tất nhiên rồi. Chắc chỉ có mỗi Hiiro là không nhận ra thôi nhỉ?”
“Đúng thế, cậu ta chậm tiêu thật.”
“Phải. Vậy thì, cho ta hỏi, tại sao hai tiểu thư đây lại phải lòng một gã khó ưa như thế chứ? Nghĩ kiểu gì thì Hiiro vẫn là một kẻ phiền phức mà.”
Trước câu hỏi của Tenn, cả hai cô bé đều cúi gằm mặt, hai má đỏ bừng. Họ bối rối vân vê ngón tay và lí nhí cất lời...
“Bởi vì...”
Muir và Mimiru đồng thời cất tiếng, càng chứng tỏ tình cảm vô cùng thân thiết giữa cả hai. Tenn và Raive nhún vai và nở một nụ cười gượng.
“Vậy bắt đầu với Muir trước đi, sao em lại thích cậu ấy?”
“Hauu! E-em trước ư? Ừm... Chị biết đấy... auu...”
Họ phải mất một khoảng thời gian kha khá để nghe hết câu chuyện. Muir đã gặp Hiiro khi cậu đang trên đường đến Gabranth. Tình cảm trong cô lớn dần lên trong chuyến du hành cùng Arnold và Hiiro.
“Thì... Hiiro-san rất tử tế... a-anh ấy cũng rất ngầu nữa... và trên hết, anh ấy luôn ân cần quan tâm tới đồng đội của mình.”
Muir nói với cái đầu như đang bốc khói. Có lẽ cô bé sẽ ngất nếu họ hỏi thêm gì nữa mất.
“Ra vậy. Còn Mimiru thì sao?”
“Uuu...”
Mimiru hít một hơi thật sâu và bắt đầu kể câu chuyện của mình.
“Mimiru đã được Hiiro-sama giúp đỡ. Nhưng khi đó, em gần như không biết gì về anh ấy cả. T-tuy nhiên, khi được gặp hình dáng thực sự của Hiiro, em cảm thấy như trái tim mình đã bị cướp mất vậy...”
“Hừm... yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?”
“Không hẳn, em nghĩ đó là định mệnh...”
“...Ờ, nhưng rõ ràng là yêu từ cái nhìn đầu tiên mà.”
“Đó là định mệnh!”
“N-như ta đã nói...”
“Là định mệnh!”
“...Ra vậy, ra vậy! Chắc chắn Mimiru và Hiiro đã được kết nối bởi sợi chỉ đỏ định mệnh rồi!”
Tenn từ bỏ việc tranh luận với Mimiru nên cậu thuận theo cô luôn.
“Bên cạnh đó, Muir-chan cũng tin vào định mệnh mà...”
“A, đúng vậy.”
“Cả hai chúng em đều có một mối liên kết không thể tách rời với Hiiro-sama. Ít nhất thì, chúng em tin là vậy.”
“Nhỉ?”
Mimiru và Muir vui vẻ nắm tay nhau đồng ý với điều đó.
“Haaa... Ta sẽ tạm gác vụ này tại đây. Thật tình, tên này không biết phải có bao nhiêu cô gái vây quanh mới thỏa mãn nữa.”
Muir và Mimiru giật bắn người. Cùng lúc đó, tâm trạng của cả hai quay ngoắt khi nghe thấy lời lẩm bẩm của Tenn. Và họ cùng nhìn Tenn với một nụ cười trên môi.
“Tenn-san, chúng tôi muốn nghe chi tiết về chuyện đó, được không ạ?”
“...Hả?”
Tenn cảm thấy như tính mạng đang bị đe dọa dù hai cô gái nhỏ kia chỉ đang mỉm cười. Một cảm giác lo lắng và sợ hãi trào lên khiến cậu nuốt nước bọt.
“...T-ta hiểu rồi. Ta... sẽ nói mà...”
Tenn thầm nghĩ, áp lực này còn khủng khiếp hơn cả áp lực từ [Tinh Linh Vương] nữa.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay