Hiiro lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến, từ lời tuyên bố của Avoros cho đến khi trận chiến kết thúc. Bất thình lình, những nhân vật có vẻ là viện binh đã xuất hiện.
Trong số đó có hai người cậu quen mặt. Một là Judom Lancaster. Cậu đã gặp hắn một lần trong buổi hội đàm. Dù chỉ nói dăm ba câu, nhưng ấn tượng về một gã đàn ông to lớn vẫn còn rất mạnh mẽ.
Và người còn lại là Teckeil Scissor. Cậu cũng có quen biết hắn.
Arnold, Muir, và cả Winka lẫn Hanemaru cũng biết người này. Tuy nhiên, họ không hề biết Teckeil là một 『Ma Tộc』, và hẳn cũng không biết tên thật của hắn.
Còn một người nữa, một cô gái trạc tuổi Muir tên là Fara. Cậu vẫn chưa rõ cô bé là ai, nhưng rốt cuộc thì Judom và Fara đến đây với mục đích gì cơ chứ...
Đúng lúc đó, Hiiro nhận ra Judom liếc nhìn mình rồi nở một nụ cười. Cảm giác như thể hắn đang nói: “Để sau nhé”.
Về phía mình, cậu chẳng có mối quan hệ thân thiết nào để phải nói chuyện sau cả, nên cảm giác thật khó hiểu. Bỗng, Teckeil tiến đến bên cạnh Hiiro.
“Lâu rồi không gặp nhỉ, cậu Hiiro.”
“Ừ, tên xài tên giả kia.”
“Ư... Xin cậu đừng nói thế chứ. Tôi đâu thể dùng tên thật được.”
Hiiro nhớ lại lúc đó hắn đã tự xưng là Tenny Kwess.
“Thật ra thì, tôi có chuyện muốn cậu Hiiro nghe.”
“...Tôi?”
“Đúng vậy. Tôi nghĩ lát nữa Bệ hạ sẽ mở một cuộc họp, và tôi muốn cậu tham gia.”
Nói thẳng ra thì phiền phức thật. Nhưng bản thân Hiiro cũng có mối thù với «Matar Deus», và cậu nghĩ nếu có thể thu được thông tin về chúng thì cũng đáng để lợi dụng.
“Được thôi.”
“Thật sao ạ! A ha ha, may quá.”
Hiiro nhún vai, thầm nghĩ gã này cười trông vẫn thân thiện như mọi khi. Cậu ngước nhìn mặt trời lơ lửng trên không.
(Sắp tới chắc sẽ bận rộn lắm đây.)
Vốn dĩ cậu chẳng muốn dính dáng gì đến chiến tranh. Nhưng cậu lại có duyên nợ với «Matar Deus», kẻ đã gây ra cuộc chiến này, đặc biệt là với một nhân vật tên Noah Black.
(Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã gây sự với ta.)
Mang trong lòng một quyết tâm mạnh mẽ, Hiiro cất bước theo sau Teckeil.
Trong phòng họp của 【Ma Quốc - Haos】, ngoài các gương mặt cấp cao của 『Ma Tộc』, Hiiro cũng có mặt ở đó.
Teckeil và Judom là người chủ trì, dẫn dắt câu chuyện. Hiiro im lặng lắng nghe, còn Liliyn và Silva đi cùng thì tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú.
Hiiro thầm nghĩ nếu không hứng thú thì cút ra ngoài đi, nhưng họ lại đi theo vì cậu đi.
Eveam và những người khác nín thở lắng nghe câu chuyện của Teckeil. Cũng phải thôi, vì chính hắn đã bị Avoros bắt giữ, người cứu hắn là Judom, và cô gái trẻ ngồi cạnh đó lại là Đệ nhị Công chúa Fara của 【Victorias】.
Đặc biệt, ai cũng thấy khó hiểu tại sao Fara lại có mặt ở một nơi như thế này. Sau đó, họ nghe chuyện Judom đã cứu cô, và Fara cũng kể rằng mình đã ngủ li bì hơn một năm trời do thất bại của buổi triệu hồi Dũng Giả.
Trong lúc cô bé kể chuyện, Hiiro cảm nhận được vẻ mặt Fara có chút bất an, toát lên một bầu không khí mong manh, nhưng có lẽ vì có Judom ở bên cạnh nên cô bé vẫn cố gắng để không bị bầu không khí của căn phòng nuốt chửng.
Quả thật, nhìn vào tình hình này, việc cô bé, một người của quốc gia đối địch, suy nghĩ tiêu cực về cách mình sẽ bị đối xử cũng là điều dễ hiểu.
Trong suy nghĩ của cô bé, sự tồn tại gọi là 『Ma Tộc』 dường như là những kẻ man rợ, không nói lý lẽ. Tuy nhiên, cô cũng nói rằng trong khi tiếp xúc với Teckeil, một 『Ma Tộc』, suy nghĩ của cô đã dần thay đổi, dù chỉ từng chút một.
(Hừm, con bé này là Đệ nhị Công chúa à...)
Hiiro hướng ánh mắt về phía Fara, người đang buộc mái tóc dài màu cam thẳng mượt ra sau. Trông cô bé quả nhiên rất giống Lilith, Đệ nhất Công chúa đã triệu hồi cậu.
Cô bé này trông vẫn còn non nớt và nhỏ nhắn, nhưng cậu có thể cảm nhận được một ánh sáng mạnh mẽ trong đôi mắt. Làn da trắng với đôi môi hồng hào. Nghe nói lúc mới được cứu ra, cơ thể cô bé gần như không còn chút sức lực, má cũng hóp lại, nhưng bây giờ thì không thấy dấu hiệu đó nữa. Có vẻ như tình trạng sức khỏe của cô đã tốt rồi.
Bỗng, như thể nhận ra ánh mắt của Hiiro, Fara quay sang nhìn cậu, và hai ánh mắt vô tình chạm nhau. Nhưng rồi cô bé đột ngột cúi gằm mặt xuống, hai vai khẽ run lên. Trong lúc Hiiro đang tự hỏi rốt cuộc có chuyện gì, cô bé từ từ ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt cậu lần nữa. Điều khiến cậu bận tâm là vẻ mặt cô bé lúc đó đã tái nhợt.
Như thể đã quyết định điều gì đó, cô bé khẽ gật đầu, rồi đứng dậy khỏi ghế và không hiểu sao lại đi thẳng đến chỗ Hiiro. Những người khác đều chết lặng trước hành động đột ngột của cô.
“Tôi vô cùng xin lỗi ạ!”
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
“...Tại sao lại đột nhiên xin lỗi?”
Ngay cả Hiiro cũng phải mở to mắt trước hành động quá bất ngờ của Fara. Tuy nhiên, giữa lúc mọi người đều kinh ngạc, chỉ có Judom và Teckeil là không hề thay đổi sắc mặt. Điều đó khiến cậu có linh cảm rằng hai người họ biết ý nghĩa đằng sau hành động của cô bé.
“...Tôi nghe nói người đã triệu hồi ngài là chị Lilith ạ.”
“Đệ nhất Công chúa à? Vậy thì không nhầm đâu.”
“Vì vậy nên tôi mới xin lỗi như thế này ạ.”
“...?”
Thực sự không hiểu ý nghĩa là gì, Hiiro nghiêng đầu, bất giác nhìn về phía Teckeil. Cậu muốn hắn giải thích, vì trông hắn có vẻ biết rõ sự tình.
Thế rồi hắn khẽ nhún vai.
“Cậu Hiiro, Công chúa Fara đang xin lỗi về việc chị gái của cô ấy, một người trong gia tộc, đã triệu hồi cậu, dù đó không phải là việc cô ấy làm.”
“...Thế nên mới hỏi tại sao lại xin lỗi?”
“Hả? Vì việc triệu hồi là cưỡng chế mà, phải không ạ?”
Một lời đó của Teckeil cuối cùng cũng giúp Hiiro hiểu được ý định thực sự của Fara.
“Ra vậy, nói cách khác là cô thay mặt cho người chị đã tự tiện lôi ta đến thế giới khác của mình mà cúi đầu xin lỗi, đúng chứ?”
“...V-vâng ạ.”
Fara vẫn đang cúi đầu. Nhưng Hiiro thở dài nói.
“Ta đã nói với Đệ nhất Công chúa rồi, đừng bận tâm.”
“Nh-nhưng mà!”
Fara dứt khoát ngẩng mặt lên. Cậu đoán rằng, cô bé hẳn đã nghe Judom kể về tình hình thế giới hiện tại, và cả về ý nghĩa của sự tồn tại mang tên Dũng Giả.
Cậu suy đoán rằng lúc trước, cô bé chỉ làm theo lời vua cha mà tiến hành triệu hồi. Hầu như không có suy nghĩ của riêng mình... hay đúng hơn là suy nghĩ đó đã bị lệch lạc.
『Ma Tộc』 là kẻ xấu. Cứ thế này sẽ bị 『Ma Tộc』 tiêu diệt. Vì vậy, hãy gọi Đấng Cứu Thế từ thế giới khác đến. Và nhờ họ cứu giúp.
Chắc chắn cô bé chỉ được vua cha rót vào tai những suy nghĩ đó. Rồi cô thực hiện, và kết quả là thất bại, biến thành công chúa ngủ trong rừng vì «Phản Động».
Nhưng khi tỉnh dậy, cô bé đã được nghe Judom kể về sự tàn khốc của việc triệu hồi. Dũng Giả cũng có gia đình, cũng có thế giới của riêng mình. Ấy vậy mà, vì sự ích kỷ của một phía, họ đã làm một việc không khác gì bắt cóc, thậm chí còn dạy cách sử dụng sức mạnh chỉ vì họ mạnh mẽ, và đối xử với họ như những con rối.
Nếu Fara là một người có suy nghĩ đúng đắn, khi nghe những điều đó, cô bé hẳn đã nhận ra tội lỗi sâu sắc trong những việc mình đã làm.
Chính vì vậy, dù người triệu hồi Hiiro là chị gái, Fara vẫn quyết đoán rằng đó là trách nhiệm của mình và cúi đầu xin lỗi.
Bây giờ, trong mắt cô bé ẩn chứa sự áy náy và sợ hãi. Sự sợ hãi có lẽ là vì cô không biết Hiiro sẽ nói gì.
Dù vậy, cô bé vẫn không lùi một bước, thay mặt cho chị gái, và xa hơn là thay cho kẻ chủ mưu là nhà vua mà cúi đầu. Điều này khiến Hiiro ít nhiều cũng có thiện cảm.
(Mình cứ nghĩ tất cả đám hoàng tộc đều giống như lão vua đó hay con ngốc Đệ nhất Công chúa... Ra là vậy, cũng có người như thế này cơ à.)
Thái độ đối mặt với tội lỗi một cách chân thành của cô bé thật đáng khen ngợi. Nhưng đối với Hiiro, đó vẫn là một lời xin lỗi không đúng chỗ.
Bởi vì sao ư——
“Ta lại thấy biết ơn vì điều đó đấy.”
“...Hả?”
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa