「May là cô hiểu cho, nhưng cho tôi hỏi một câu được không?」
「M-Mời cô.」
Hime nheo mắt lại cho sắc hơn, rồi từ từ quay mặt về một hướng.
「Cái sinh vật khó hiểu kia là gì vậy?」
Ở đó là một sinh vật khổng lồ còn lớn hơn cả một ngọn núi. Muir cũng nuốt nước bọt ực một cái rồi trả lời.
「Là Ma Thần...... Netzach ạ.」
「M-Ma Thần á!?」
「Kia mà là......」
Hime kinh ngạc, còn Camus thì chăm chú nhìn như thể đang thấy một thứ gì đó hiếm có.
「Ta từng nghe ông kể rồi. Rằng Ma Thần đã từng bị Dũng Giả phong ấn. Nhưng ra là vậy, mục tiêu của Avoros đúng là hồi sinh Ma Thần. Hơn nữa, không ngờ Ma Thần lại là một sự tồn tại ngoại cỡ đến thế này......」
Hime nheo mắt quan sát Ma Thần. Có lẽ đã cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn bên trong nó, toàn thân Hime bỗng túa ra một lớp mồ hôi lạnh.
「Chuyện này...... không đùa được rồi.」
Nở một nụ cười gượng gạo, Hime để những giọt mồ hôi lớn chảy dài từ trán. Chỉ cần nhìn dáng vẻ của cô cũng đủ hiểu, đến cả một người mang trong mình dòng máu của 『Tinh Linh Vương』 cũng phải kinh ngạc trước sự tồn tại đó.
「Trông nó như đang ngủ, tại sao vậy?」
「A, chuyện đó có lẽ là......」
Ngay khi Muir định trả lời câu hỏi của Hime, nhiều thực thể khác lại xuất hiện tại đó.
「Muho? Đây là đâu vậy nhỉ?」
Một trong số đó, Tachibana cất lên giọng nói thong dong.
Tachibana Maastyl đột ngột bị dịch chuyển khỏi nơi vừa chiến đấu lúc nãy. Không chỉ cô, mà cả Ionis và Shubraz, những người ở cùng chiến trường cũng bị đưa đến đây.
「Io-chan!」
Thấy cơ thể cô bạn Ionis đầy vết thương, Muir vội lấy thuốc và băng gạc nhét vào túi rồi chạy tới.
「Mu, Muir......」
「Io-chan...... May quá cậu không sao......」
「Ừm...... nhưng tớ đã không hạ được hắn......」
「Hắn......?」
Trước tầm mắt của Ionis là một sinh vật khổng lồ màu đỏ đen đang ngơ ngác nhìn quanh quất như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
「Kia...... là ai?」
「Là kẻ đã giết Harbreed.」
「Hả!? Cái tên lập dị lấp lánh đó á!?」
Giờ đây, hắn đã không còn giữ lại chút hình bóng nào của ngày xưa. Tuy nhiên, có vẻ Ionis đã thua hắn, cô căm tức lườm Visiony trong bộ dạng đã biến đổi hoàn toàn.
Đứng trước Visiony, người đang ung dung thủ thế với thanh đao của mình chính là sư phụ của Winka, Tachibana.
「Này Tachibana!」
Một giọng nói vang đến tai cô.
「Ồ, chẳng phải là ngài Judom sao! Mọi người đều bình an là tốt rồi.」
「Quan trọng hơn chuyện đó, bà đừng có đánh đấm hoành tráng quá!」
「Muho? Cho phép ta hỏi lý do được không?」
「Bà cũng nhận ra rồi còn gì! Là do cái con Ma Thần khổng lồ chết tiệt kia đấy!」
「Hừm. Đúng là một sinh vật khiến người ta lạnh gáy thật.」
Tachibana vẫn giữ vẻ mặt thong dong, nhưng ánh mắt nhìn Ma Thần lại vô cùng nghiêm nghị.
「Nếu chúng ta gây ồn ào quá mức ở đây, có nguy cơ nó sẽ thức giấc đấy!」
「Ra là vậy, thế nên không thể chơi đùa được nữa nhỉ.」
Ánh mắt của Tachibana lại hướng về phía Visiony. Về phần Visiony, có lẽ hắn cũng đã cảm nhận được sức mạnh của Ma Thần bằng bản năng nên cứ đứng im bất động, mắt dán chặt vào nó.
Rồi không biết nghĩ gì, những bong bóng xuất hiện xung quanh hắn bắt đầu bay về phía Ma Thần. Nếu những quả bong bóng có hiệu ứng phát nổ đó nhắm vào Ma Thần, chắc chắn nó sẽ thức giấc.
Tất cả mọi người đều nín thở, mặt mày tái mét.
「Tạm thời, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.」
Tachibana thủ thế, một luồng hào quang màu vàng bao bọc lấy cơ thể cô. Cô tung một nhát chém về phía đám bong bóng.
「«Lục no Kata - Thứ Nguyên Phong Ấn»!」
Nhát chém màu vàng được tung ra đã xé toạc không gian phía trước đám bong bóng, nhốt chúng vào trong đó. Visiony lườm Tachibana một cách đầy căm ghét vì đã hoàn toàn vô hiệu hóa kỹ năng của hắn.
Thấy hắn quay cả người về phía cô, những người xung quanh thở phào nhẹ nhõm vì sự chú ý đã rời khỏi Ma Thần. Nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết.
Nói tóm lại, nếu để Visiony tự tung tự tác ở đây, sự ồn ào có thể sẽ đánh thức Ma Thần. Huống hồ, Visiony lại là kẻ sử dụng ma pháp gây ra những tiếng nổ lớn.
「Này Tachibana! Bằng cách nào đó hãy hạ gục hắn trước khi hắn kịp dùng ma pháp! Tôi cũng sẽ giúp một tay!」
「Không, không cần thiết đâu.」
「Hả?」
Ai cũng nghĩ rằng nếu có Judom giúp sức, trận chiến sẽ kết thúc nhanh gọn hơn. Nhưng Tachibana đã từ chối. Cô chậm rãi bước từng bước về phía Visiony.
Không cho phép cô tiếp cận, Visiony giải phóng một lượng ma lực khổng lồ, và trong nháy mắt, vô số bong bóng xuất hiện xung quanh hắn.
Tất cả mọi người đều chết lặng trước tình cảnh đó. Dường như việc hạ gục hắn trước khi hắn kịp thi triển ma pháp là điều không thể. Nhưng giữa lúc đó, có một người đang nhếch mép cười. Đó chính là Tachibana.
Tachibana nhanh tay cho vào trong áo, rồi ném thứ gì đó lên trời. Ngay lập tức, một tiếng "choang" nhỏ như tiếng kính vỡ vang lên, và những hạt màu đỏ bay lượn khắp nơi.
Và rồi, những quả bong bóng tan biến thành dạng ma lực màu xanh trắng trước khi kịp phát nổ.
「Vùng không gian này, hình như là vô hiệu hóa ma pháp thì phải?」
「N-Này Tachibana...... bà lấy nó từ lúc nào......」
「À thì, ta nghe nói ai trong «Matar Deus» cũng có viên đá đỏ như lúc nãy. Nên khi đột nhập vào không gian đó và giao đấu với người ở đấy, ta đã tiện tay "mượn" một chút thôi.」
「Bà là kẻ móc túi à......」
「Chậc... nói thế nghe tệ quá. Sao không khen ngợi cách giải quyết tuyệt vời của ta đi?」
「À, ừm...... Cảm ơn bà, Tachibana.」
「Muhoho~」
Tachibana nở một nụ cười vui vẻ, rồi hướng ánh mắt về phía Visiony đang bối rối vì không thể sử dụng ma pháp.
「Nào, đến lúc hạ màn rồi.」
Cô hơi cúi người về phía trước, vào thế rút kiếm. Có lẽ vì không còn cách nào khác, Visiony di chuyển thân hình đồ sộ của mình, lao thẳng về phía Tachibana. Giờ đây, hắn chỉ còn có thể cận chiến mà thôi.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi không kịp chớp mắt, Tachibana đã rút kiếm. Sau một tia sáng lóe lên, khi mọi người nhận ra thì Tachibana và Visiony đã lướt qua nhau, quay lưng về phía đối phương.
Tachibana tra kiếm vào vỏ với một tiếng "cạch". Cô từ từ đứng thẳng người dậy từ tư thế cúi người, trở lại trạng thái tự nhiên.
「«San no Kata - Thoáng Tuyệt»......」
Phun ra một luồng máu đỏ đen, cơ thể Visiony bị chém làm đôi, phần thân trên và thân dưới tách rời. Tiếng hét hấp hối vang trời, nhưng rồi cũng nhỏ dần.
Nhìn thấy cơ thể hắn dần hóa thành tro bụi, Ionis biết rằng Visiony đã chết.
「Harbreed...... kẻ đã giết cậu chết rồi. Hãy yên nghỉ nhé.」
Dù có lẽ cô vẫn còn tiếc nuối vì không thể tự tay báo thù, nhưng trông Ionis cũng có phần nhẹ nhõm.
「Nào, ngài Judom, ta muốn hỏi chi tiết về con quái vật kia.」
「À, ừm...... mà nói thật, bà mạnh lên nhiều đấy Tachibana...... Phải chi được cho ông Kirz biết thì hay.」
「Muho, ngài làm ta ngại quá. Hơn nữa là...」
「Hửm? À, hiểu rồi. Vậy qua bên kia đi.」
Judom và Tachibana đi về phía Leoward và Marione.
※
「Hừ, trông cậu vui quá nhỉ, Hiiro.」
Aquinas nheo đôi mắt đỏ như hồng ngọc, khóe môi hơi nhếch lên, nói với Hiiro đang đứng trước mặt.
「Vui chuyện gì?」
Hiiro không hiểu ý của hắn nên nhíu mày.
「Sự trưởng thành của đệ tử. Với tư cách là một sư phụ, cậu cũng vui chứ?」
「............」
「Im lặng tức là đồng ý đấy.」
「Tùy ngươi.」
Dù nói vậy, nhưng thực ra sự trưởng thành của Nikki cũng là một bất ngờ thú vị đối với Hiiro. Cậu nghe Ten kể rằng Hime đã ký khế ước với Nikki.
Điều đó có nghĩa là Nikki đã có đủ tố chất để tiếp nhận một 『Tinh Linh』. Với cơ thể nhỏ bé đó, cô bé đã mất đi gia đình và cố gắng hết sức để đi theo Hiiro.
Để trở nên mạnh mẽ hơn, cô đã trải qua những buổi luyện tập khắc nghiệt, không một lời than vãn, sống những ngày tháng làm đệ tử của Hiiro. Việc cô bé ký khế ước với 『Tinh Linh』 và cùng Camus hợp sức báo thù khiến cậu thực sự vui mừng.
(...Mình cũng đã thay đổi... rồi sao?)
Nói cho cùng, cô bé cũng chỉ là người dưng. Mối liên kết giữa họ chỉ đơn thuần là sự đồng cảm với hoàn cảnh của cô. Nhưng khi sống cùng Nikki, tình cảm sâu đậm dành cho cô bé dần nảy sinh trong cậu.
Cảm giác đó có lẽ giống như một người anh trai lo lắng cho em gái mình. Chính vì vậy, cậu đã thật tâm mong muốn cô bé có thể đạt được nguyện vọng của mình.
Và cũng chính vì thế, cậu cảm thấy vui mừng khi nguyện vọng đó đã thành hiện thực.
「Hừ, vậy thì với tư cách là sư phụ, mình không thể có một trận đấu thảm hại được.」
「Hửm? Cậu vừa nói gì à?」
Vì chỉ là một tiếng thì thầm nên có lẽ Aquinas không nghe rõ. Hiiro cắm thanh «Tuyệt Đao - Zangeki» đã hợp nhất với Ten xuống đất.
「Này tóc đỏ, từ giờ ta sẽ cho ngươi thấy một đẳng cấp cao hơn của một 『Tinh Linh Sứ』.」
「......!?」
「Ngươi cũng đừng nương tay. Ta không biết ngươi muốn làm gì, nhưng dù vậy... ta sẽ dốc toàn lực đối đầu với ngươi.」
「......Hiiro...... cậu......」
Nghe những lời của Hiiro, Aquinas khẽ giãn cơ mặt. Rồi hắn nở một nụ cười thoáng qua và nói.
「Quả nhiên cậu là người có thể trở thành cầu nối. Tìm được cậu...... thật tốt quá.」
Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, ngọn lửa sen đỏ bùng lên từ cơ thể Aquinas như thể xé toạc da thịt. Sức nóng của nó vô cùng dữ dội, thiêu đốt không khí, làm tan chảy mặt đất và bay vút lên trời cao.
Toàn bộ cơ thể hắn hóa thành lửa, và dần dần biến thành một con chim quái dị khổng lồ.
「Đó là hình dạng thật của ngươi sao......」
Đây cũng là lần đầu tiên Hiiro nhìn thấy hình dạng này. Tuy nhiên, trong manga hay game, cậu đã từng thấy hình dạng được kể lại trong truyền thuyết của nó vài lần.
Khoác lên mình bộ lông đỏ rực chói lòa, đôi cánh và chiếc đuôi tựa cực quang lấp lánh sắc cầu vồng. Đôi mắt sắc lẹm mang màu đỏ thẫm, còn chiếc mỏ lớn thì được nhuộm vàng óng.
「Bất Tử Điểu Phoenix......」
Con chim quái dị trong truyền thuyết từng mất mạng dưới tay bạn bè, giờ đây đã tái hiện trên thế gian này.
Hiiro im lặng nhìn thanh đao cắm dưới đất.
「Khỉ vàng...... ta sẽ nghiêm túc đây.」
「Được thôi. Ta đã dạy cho ngươi rồi mà. Cứ gọi đi! Hãy để cho cả thế giới nghe thấy chân danh của ta!」
Nắm chặt chuôi đao, Hiiro đâm thanh đao đang được bao bọc bởi ánh sáng vào ngực mình.
「GỌI ĐI! HIIROOOOOOO!」
Cơ thể Hiiro được bao bọc bởi một luồng sáng chói lòa.
Và rồi... một khoảnh khắc tĩnh lặng.
――――――――――――Hãy tỏa sáng khắp thiên hạ!
「――――――――――――TỀ THIÊN ĐẠI THÁNHHHHHHHHH!」
※
Đột nhiên, từ vị trí của Hiiro, một cột sáng khổng lồ vút thẳng lên trời.
Chứng kiến cảnh đó, Eveam trợn tròn mắt và bất giác lẩm bẩm: 「C-Cái gì kia, ánh sáng đó......?」. Cô nghĩ có lẽ Avoros đã làm gì đó nên nhìn sang hắn, nhưng Avoros cũng đang nhíu mày, chăm chú nhìn. Có vẻ đây không phải là do hắn làm.
Vậy thì, Eveam không còn cách nào khác ngoài việc đoán rằng Hiiro lại dùng ma pháp để làm gì đó. Với một lượng ánh sáng lớn như vậy, Aquinas mang thuộc tính bóng tối không thể nào tạo ra được, khả năng cao là do chính Hiiro tạo ra.
Bất ngờ, ngay cả Aquinas cũng đã biến thành một con chim lớn tuyệt đẹp được bao bọc bởi ngọn lửa. Đây cũng là lần đầu tiên Eveam thấy hắn trong hình dạng như vậy.
Cô bất giác bị vẻ đẹp đó mê hoặc. Mỗi lần hắn vỗ đôi cánh trong suốt như cực quang, những hạt sáng lại bay lượn. Hình dạng được mệnh danh là Bất Tử Điểu trong truyền thuyết mang một vẻ đẹp nghệ thuật đến mức có thể làm say đắm bất cứ ai nhìn thấy.
「Hiiro...... Aquinas......」
Eveam gọi tên Aquinas, có lẽ vì cô vẫn không thể tin rằng hắn đã phản bội. Đặc biệt, bóng lưng của hắn khi chiến đấu với Hiiro trông thật cô đơn, như thể đang muốn nói lời xin lỗi.
Đồng thời, Eveam cũng có cảm giác rằng Aquinas đang cố gắng truyền đạt điều gì đó cho Hiiro qua trận chiến.
Cột sáng bao bọc Hiiro càng lúc càng tỏa ra ánh sáng chói lòa hơn.
Dần dần, ánh sáng thu hẹp lại, và hình dáng của Hiiro, người có lẽ đang ở bên trong, bắt đầu hiện ra.
「Hiiro......!」
Eveam kinh ngạc trước hình dáng của Hiiro vừa xuất hiện từ trong ánh sáng.
Cậu đang quỳ một gối xuống đất, mặt hơi cúi, tay phải cầm một vũ khí dạng gậy dài. Tóc cậu đã chuyển sang màu vàng, phần tóc sau cũng dài ra đáng kể và bay trong gió.
Trên trán cậu có quấn một dải băng màu đỏ. Hiiro từ từ đứng dậy. Dù không còn đeo kính, nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy, không thể nhầm lẫn được, đó chính là khuôn mặt của Hiiro.
Chiếc áo choàng đỏ rực rỡ đã biến đổi hoàn toàn, giờ đây nó mang dáng dấp của một bộ võ phục, trông giống kiểu áo *happi* hơn là một chiếc áo choàng thông thường. Phần trên là màu đỏ, còn phần dưới lấy màu trắng làm chủ đạo. Đặc biệt, sau lưng cậu là một ký tự Văn Tự Ma Pháp lớn, chữ **【Văn】** màu vàng kim nổi bật. Eo cậu được thắt chặt bằng một chiếc đai lưng màu đen. Từ nút thắt bên trái, chiếc đai tung bay phấp phới theo gió, hòa quyện cùng mái tóc sau gáy của cậu.
「C-Cái gì thế kia, hình dạng đó......?」
Marquis đứng gần đó dường như cũng rất ngạc nhiên trước sự thay đổi của Hiiro.
「Không ngờ cậu ta đã đạt đến đỉnh cao như vậy với tư cách là một 『Tinh Linh Sứ』......」
「Bệ hạ, ngài biết hình dạng đó sao?」
Nghe thấy lời lẩm bẩm của Avoros, Yuka liền hỏi. Eveam và những người khác cũng tò mò lắng nghe câu trả lời.
「Đó là «Hợp Tỉnh».」
「«Hợp Tỉnh»? Chẳng phải là thứ mà Valkyrie số 06 đã làm sao?」
「Thứ đó chỉ là hàng nhái mà thôi. Về cơ bản, nó chỉ trạng thái hợp nhất giữa 『Tinh Linh』 và con người. Nhưng dù có ngược dòng thời gian về quá khứ xa xôi, ta cũng chỉ biết duy nhất một người đã hoàn thiện được «Hợp Tỉnh».」
「Một người? Là ai ạ?」
「......Adams.」
「......Có vẻ như đây là một nhân vật không bao giờ thiếu chuyện để nói nhỉ. Không ngờ lại có thể hợp nhất cả với 『Tinh Linh』.」
「Đó chính là Adams. Đối với cô ta, không có gì là không thể. Tuy nhiên, hầu hết những việc cô ta làm đều là những thứ mà người thường không thể nào với tới. «Hợp Tỉnh» cũng là một trong số đó. Không ngờ sau mấy ngàn năm, ta lại có thể được chứng kiến «Hợp Tỉnh» thực sự một lần nữa.」
Nếu những gì Avoros nói là sự thật, thì Hiiro đã trở thành một tồn tại có thể đặt chân vào lãnh địa của Adams.
(Cậu rốt cuộc sẽ đi đến đâu đây... Hiiro)
Eveam rất vui khi Hiiro trở nên mạnh mẽ, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy cậu thật cô đơn. Adams đã leo lên một đỉnh cao vượt xa con người. Có lẽ suy nghĩ và hành động của cô ấy, những người bình thường không thể nào hiểu được.
Và giờ đây, Hiiro cũng đang thể hiện một sức mạnh tương đương với cô ấy. Nếu cứ tiếp tục đi lên như thế này, Hiiro có thể sẽ đi đến một nơi xa xôi, trở thành một tồn tại không thể với tới.
Một nỗi bất an như vậy lướt qua trong lòng Eveam. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười vui vẻ bật ra từ Avoros.
「Kukuku, tốt lắm Hiiro. Quả nhiên một «Văn Tự Sứ» phải như thế này chứ. Hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi, thứ đã vượt qua cả Synk.」
Một nụ cười như thể đang vui mừng trước sự trưởng thành của Hiiro. Nếu Hiiro, kẻ thù của hắn, trở nên mạnh hơn, thì khả năng kế hoạch của hắn thất bại cũng sẽ tăng lên, vậy tại sao hắn lại vui mừng trước sự trưởng thành của Hiiro?
Từ ánh mắt của hắn, cô cảm nhận được một thứ gì đó giống như ánh sáng của một đứa trẻ vui mừng khi tìm lại được món đồ chơi đã mất.
「Hiiro...... đừng cố quá sức.」
Eveam chắp hai tay lại, cầu nguyện cho sự an toàn của Hiiro. Nhưng cô không thể ngăn được nỗi bất an ngày càng lớn dần trong lòng.
※
「......Đó là «Hợp Tỉnh» sao?」
「Hửm? Gì đây, ngươi biết rồi à, chán thật.」
Hiiro hơi thất vọng trước lời nói của Aquinas. Cậu đã hy vọng có thể làm hắn kinh ngạc khi thấy hình dạng này.
«Hợp Tỉnh» này là sự hợp nhất với Ten thông qua «Tuyệt Đao - Zangeki», vật trung gian cho khế ước với Ten.
Để làm được điều đó, cần phải gọi chân danh của Ten - tức là tên chính thức. Chân danh của Ten là Tề Thiên Đại Thánh. Lần đầu tiên cậu nghe cái tên này là khi đang luyện tập cùng Nikki và Camus.
Có một lần, sau khi kết thúc buổi tập, cậu đang ngủ thì bị Ten đánh thức, đưa đến một nơi chỉ có hai người và được cho biết chân danh.
Và cậu cũng đã từng biến thành hình dạng này một lần như bây giờ. Nikki và những người khác đang ngủ nên không thấy.
「Ta gọi trạng thái này là «Tề Thiên Đại Thánh Mode» đấy.」
Đó là một cái tên được sinh ra từ khiếu đặt tên đáng thất vọng của Hiiro, người luôn đặt tên theo cảm tính.
「Tề Thiên Đại Thánh và Bất Tử Điểu...... quyết định xem ai mạnh hơn nhé.」
「Đúng vậy. Lâu rồi ta mới có thể dốc toàn lực.」
Chỉ cần hai người lườm nhau, không khí đã rung chuyển, mặt đất kêu răng rắc. Những viên sỏi lăn lóc trên mặt đất lần lượt vỡ tan.
Rồi Aquinas trợn mắt, lao lên trước. Dù đã biến thành một tồn tại lớn hơn rất nhiều so với khi còn ở hình dạng con người, nhưng chuyển động của hắn nhanh như sấm sét.
Với tốc độ nhanh đến mức chỉ cần chớp mắt là sẽ mất dấu, hắn lao vào Hiiro bằng chiếc mỏ sắc nhọn của mình.
(Với cái thân hình khổng lồ này!)
Nhưng Hiiro đã nắm bắt được chuyển động của hắn. Hiiro nhảy vọt lên không trung để né tránh. Tuy nhiên, Aquinas vẫn đuổi theo Hiiro và đổi hướng.
Trên không, khả năng di chuyển bị hạn chế. Cứ thế này, Hiiro sẽ bị chiếc mỏ xuyên thủng mà không thể làm gì được.
「......Đừng có coi thường ta, tóc đỏ.」
Hiiro tập trung ma lực vào chân, tạo ra một vụ nổ nhỏ, và bắt đầu di chuyển như thể vừa đạp đất bay lên.
「Cái gì!?」
Aquinas cũng ngạc nhiên khi thấy Hiiro có thể di chuyển trên không mà không cần dùng ma pháp. Cứ thế, Hiiro giữ một khoảng cách nhất định, rồi vung cây gậy trong tay phải lên trời.
「Dài ra nào, «Kim Cô Như Ý»!」
«Kim Cô Như Ý» được vung xuống, duỗi thẳng ra như thể đã kích hoạt chữ 『Thân』, và rơi xuống đầu Aquinas dù vẫn còn một khoảng cách.
「Ngây thơ!」
Aquinas nhanh chóng xoay người né «Kim Cô Như Ý». «Kim Cô Như Ý» cắm thẳng xuống đất, tạo ra một vết nứt khổng lồ. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ hiểu nó mang một uy lực khủng khiếp.
Hạ cánh xuống đất, Hiiro ngay lập tức thu ngắn «Kim Cô Như Ý» lại, vung vẩy vài vòng rồi nắm chặt bằng hai tay, vào thế thủ.
「......Một vũ khí có thể dài ra...... phiền phức thật.」
「Dễ dùng lắm đúng không?」
Dù không có lưỡi như đao, nhưng sức mạnh của nó lại vượt trội hơn cả những thanh đao có lưỡi. Một cây gậy màu đỏ với hai đầu được bọc vòng vàng. Một vũ khí có thể co dãn tự do.
「Vậy là dù giữ khoảng cách cũng không thể lơ là được.」
「Ừ, hơn nữa còn có thể làm thế này nữa!」
Hiiro cắm «Kim Cô Như Ý» xuống đất, mặt đất cuộn lên, những mũi đất nhọn hoắt trồi lên từ dưới đất tấn công Aquinas đang ở trên không.
Aquinas lườm những mũi đất đang lao tới bằng đôi mắt đỏ rực. Ngay lập tức, chúng hóa thành tro bụi và bị gió cuốn đi.
「......«Ma Nhãn» vẫn khỏe nhỉ...... nhưng mà...」
「Hửm?」
「Ta thấy rồi. Năng lực của ngươi, thứ biến vật chất thành tro bụi một cách khó hiểu. Và cả cách ngươi tạo ra những thanh kiếm khác nhau nữa.」
「............」
«Ma Nhãn» của Aquinas. Cho đến giờ, Hiiro vẫn nghĩ đó là năng lực biến những thứ trong tầm mắt thành tro bụi. Tất nhiên, một sức mạnh quá bá đạo như vậy chắc chắn phải có giới hạn.
Việc hắn chưa từng sử dụng năng lực đó lên con người cho đến nay có lẽ là vì nó không có tác dụng với sinh vật sống.
Nếu có tác dụng, thì vũ khí của Hiiro, «Tuyệt Đao - Zangeki», cũng đã bị hóa thành tro bụi rồi. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Nếu là «Zangeki» của trước đây, chắc chắn nó đã bị «Ma Nhãn» của Aquinas hóa thành tro bụi. Nhưng «Zangeki» hiện tại có thể nói là một tồn tại đã đồng nhất với sinh vật sống là Ten. Nói một cách đơn giản, không quá khi nói nó là một phần của Ten. Chính vì vậy mà nó không thể bị hóa thành tro.
「Hơn nữa, đôi mắt của ta bây giờ đã nhìn rõ đòn tấn công lúc nãy.」
Khi Aquinas biến mặt đất thành tro, Hiiro đã thấy. Đó là vô số vật thể cực nhỏ lấp lánh xuất hiện xung quanh mặt đất.
「Đó là... những thanh kiếm.」
Đúng vậy, nhờ hợp nhất với Ten, thị lực của Hiiro đã được cải thiện một cách vượt bậc. Nhờ đó mà cậu đã bắt được khoảnh khắc đó.
Vô số vật thể lơ lửng đột nhiên xuất hiện xung quanh mặt đất. Chúng chắc chắn có hình dạng của những thanh kiếm, và khi cắm vào mặt đất, phần đó bắt đầu hóa thành tro.
「Nói cách khác, «Ma Nhãn» của ngươi không phải là năng lực hóa tro, mà là một nhãn thuật có thể tạo ra vô số thanh kiếm, đúng không?」
Nghe những lời đầy tự tin của Hiiro, Aquinas khẽ nhắm mắt lại.
「Kukuku, quả không hổ danh.」
Hắn đã thừa nhận. Điều này xác nhận rằng suy đoán của Hiiro đã đúng.
「Đúng vậy, đôi mắt này... «Ma Nhãn Sáng Kiếm» có thể tạo ra những thanh kiếm mang đủ loại năng lực. Thanh kiếm hóa tro là «Đệ Nhất Kiếm - Thanh kiếm vi mô tro tàn Ash Saber».」
「Vô số thanh kiếm gần như vô hình. Đôi mắt đó quả là bá đạo thật.」
Dù không có tác dụng với cơ thể người, nhưng nó có thể hóa thành tro vũ khí đang cầm, hay các loại ma pháp như lửa và nước.
「Hừ, ta nghĩ nó không bằng ma pháp của cậu đâu.」
Khi hai người đang lườm nhau, người ra tay trước lại là Aquinas. Hắn nhảy vọt lên cao, rồi bắn vô số chiếc lông vũ nhuốm màu cực quang về phía Hiiro đang ở dưới đất.
Hiiro vung «Kim Cô Như Ý», cuốn theo không khí tạo ra một cơn cuồng phong dữ dội, thổi bay những chiếc lông vũ đang lao tới, nhưng những chiếc lông vũ cắm xuống đất lại xuyên thẳng qua. Dù rùng mình trước sức xuyên phá đó, Hiiro vẫn duỗi «Kim Cô Như Ý» ra, đâm về phía Aquinas.
Aquinas nhẹ nhàng né tránh rồi tiếp tục lao tới. Hiiro định dùng «Kim Cô Như Ý» đập vào mỏ của hắn để đánh bật ra, nhưng cả hai đều bị bật ra cùng lúc với một tiếng "BẰNG!".
Trong lúc đó, đôi mắt đỏ rực của Aquinas trợn trừng.
「Hiện thân đi! «Đệ Tam Kiếm - Cự kiếm trói buộc Disintegrator»!」
Trước mắt hắn là những đám mây, và từ trên trời, những thanh kiếm khổng lồ xuyên qua mây, trút xuống Hiiro.
(Kia là thứ đã trói con zombie lần trước!?)
Khi Crouch triệu hồi con Cerberus hạng SSS, đó là thanh đại kiếm đã dễ dàng chặn đứng chuyển động của nó. Hơn nữa, khác với lần đó, số lượng lần này lên đến cả trăm. Bù lại, kích thước của chúng nhỏ hơn lần trước. Dù nói là nhỏ hơn, nhưng mỗi thanh cũng phải to hơn Hiiro vài lần.
Vừa nhìn chằm chằm vào cơn mưa đại kiếm trút xuống từ trên trời, Hiiro vừa bứt một sợi tóc rồi ném đi. Ngay lập tức, mỗi sợi tóc biến thành một Hiiro y hệt và chạy lung tung xung quanh.
「「「「Nào, hàng thật là ai đây?」」」」
Với một nụ cười thách thức, Hiiro chạy ngang dọc trên mặt đất. Aquinas cũng tập trung nhìn xuống đất, điều khiển hàng trăm thanh kiếm. Vô số Hiiro lần lượt bị kiếm xuyên qua cơ thể và bị khống chế.
「Tiếc thật đấy, tóc đỏ!」
Không biết từ lúc nào, Hiiro đã định vòng ra sau lưng Aquinas... nhưng,
「Ta nắm được rồi, Hiiro?」
Một chiếc lông vũ bắn ra từ cơ thể Aquinas xuyên qua người Hiiro. Nhưng Hiiro lại biến trở lại thành một sợi tóc.
「Hả!?」
Aquinas giật mình nhìn xuống đất. Ở đó, một Hiiro duy nhất đang lườm hắn.
「Lần này là cái này!」
Hiiro lại cắm «Kim Cô Như Ý» xuống đất. Mặt đất lại một lần nữa tấn công Aquinas.
「Như vậy thì cũng giống lúc nãy thôi, Hiiro!」
Đôi mắt của Aquinas lại một lần nữa phát ra ánh sáng kỳ lạ. Chắc chắn hắn định hóa tro nó một lần nữa. Nhưng lần này, chính Hiiro cũng chạy lên trên mặt đất, cùng lao về phía Aquinas.
Dù vậy, mặt đất vẫn nhanh chóng hóa thành tro. Nhưng Hiiro dùng «Kim Cô Như Ý» đập vào lớp tro dưới chân. Lần này, lớp tro vốn rơi thẳng xuống đất lúc nãy lại xoay tròn thành một vòng xoáy bay về phía Aquinas.
「Hự!?」
Mục tiêu là đôi mắt của hắn. Tro bay vào mắt khiến hắn phải nhắm lại theo phản xạ. Tận dụng sơ hở đó, Hiiro áp sát và dùng «Kim Cô Như Ý» đập vào giữa thân hình Bất Tử Điểu của hắn, khiến hắn gập người lại.
「Khụ!?」
Tiếp tục truy kích. Hiiro đổi hướng và hét lên: 「Dài ra!」. «Kim Cô Như Ý» tuân lệnh, giữ nguyên vị trí trên đầu Aquinas và duỗi thẳng xuống đất.
Một tiếng va chạm kinh hoàng vang lên, Aquinas bị đập mạnh xuống đất.
「Chưa hết đâu!」
Hiiro nhanh chóng thu «Kim Cô Như Ý» về độ dài ban đầu và bắt đầu vung vẩy. Toàn bộ «Kim Cô Như Ý» bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, và Hiiro buông tay ra. Nhưng nó không bay đi đâu cả, mà vẫn tiếp tục quay tròn trước tay Hiiro.
「Khỉ vàng, đi nào!」
「Được thôi!」
Giọng của Ten vang thẳng trong đầu cậu. Lấy tiếng nói làm hiệu, «Kim Cô Như Ý» đang quay tròn càng lúc càng tăng tốc, và lan rộng ra thành một đĩa tròn lớn hơn.
「Nhận lấy này! —«Thiểm Cực Hồi Quyển»!」
Hiiro ném chiếc đĩa sáng đang quay về phía Aquinas đang nằm trên mặt đất. Aquinas cũng nhận ra mối đe dọa từ trên không và nhanh chóng ngẩng mặt lên.
Có lẽ đã phán đoán rằng nếu nhận trực diện sẽ rất nguy hiểm, hắn ngay lập tức bay lên để né tránh... nhưng, Aquinas cảm thấy có gì đó không ổn ở phần cơ thể đang chạm đất.
「Hả!?」
Như thể không muốn để Aquinas trốn thoát, mặt đất bám chặt lấy cơ thể hắn. Nhìn kỹ, hình dạng của mặt đất đã thay đổi, trở nên dính nhớp và bám chặt lấy cơ thể hắn, không cho hắn di chuyển.
「Keo dính chim xuất hiện rồi đây!」
Trước khi bay lên trời, Hiiro đã đặt chữ 『Dính』 xuống đất. Ngay khi Aquinas bị đánh rơi xuống đất, nó đã được kích hoạt, biến mặt đất thành một thứ giống như keo dính chim để trói hắn lại.
「Chỉ có thế này mà!」
Một cột lửa dữ dội bùng lên từ cơ thể Aquinas, làm tan chảy cả phần đất dính. Hắn xoay người và trốn thoát khỏi đó. Hiiro thầm thán phục, quả không hổ danh là Aquinas, nhưng,
「Đừng hòng thoát!」
Cậu đã viết và kích hoạt một chữ khác.
『Tất Trung』
Với chữ này, đòn tấn công chắc chắn sẽ trúng hắn. Dù hắn có chạy trốn bao xa, đòn tấn công sẽ không dừng lại cho đến khi trúng đích.
Vì vậy, chiếc đĩa sáng đuổi theo Aquinas từ phía sau như thể có chức năng tự động bám đuôi.
「—Ra là vậy!」
Aquinas cũng nhận ra đòn tấn công của Hiiro có chức năng bám đuôi, và đáng ngạc nhiên là hắn đã dừng lại. Hắn lườm chiếc đĩa đang lao tới,
「Vậy thì ta sẽ dùng toàn lực để đón nhận!」
Hắn dang rộng đôi cánh lấp lánh như cực quang, rồi bắt đầu quay tròn tại chỗ. Những hạt sáng tuyệt đẹp bao bọc xung quanh, tạo ra một cơn lốc xoáy mang một vẻ đẹp tao nhã chưa từng thấy.
Nếu đặt tên cho nó, có lẽ nên gọi là Lốc Xoáy Cực Quang. Cơn lốc xoáy lấp lánh và chiếc đĩa sáng va chạm vào nhau.
Ngay khoảnh khắc chúng chạm vào nhau, vô số hạt sáng bắn tung tóe như thể đang tranh giành nhau. Cả hai đều không lùi một bước, rơi vào thế giằng co.
Bản thân cơn lốc xoáy cũng là cơ thể của Aquinas. Vì vậy, hiệu ứng của 『Tất Trung』 đã được hoàn thành, vấn đề còn lại là liệu «Thiểm Cực Hồi Quyển» có thể chém nát hắn hay không.
Nhưng dần dần, Aquinas bắt đầu chiếm thế thượng phong. Có vẻ như tốc độ quay của chiếc đĩa đang giảm dần vì thua kém tốc độ quay của đối phương.
「Này Hiiro, cứ thế này là thua đấy!」
「Biết rồi! Nên mới thêm cái này vào!」
Trên ngón trỏ phải của Hiiro là chữ 『Đại Hồi Chuyển』. Cậu bắn nó về phía «Thiểm Cực Hồi Quyển». Ngay khi dính vào, nó được kích hoạt. Sau một hiện tượng phóng điện dữ dội, một tiếng quay cực lớn vang vọng khắp nơi, và một cơn lốc xoáy giống như của Aquinas hiện ra, lấy «Thiểm Cực Hồi Quyển» làm trung tâm.
Hai cơn lốc xoáy va chạm vào nhau, môi trường xung quanh đã bị phá hủy như thể vừa trải qua một trận thiên tai. Mặt đất bị xé toạc, cây cối và đá tảng bị thổi bay như giấy vụn.
Nếu tình trạng này tiếp tục, chiến trường này cũng sẽ bị phá hủy hoàn toàn. Nhưng một sự thay đổi đã xảy ra với hai cơn lốc xoáy đang ở thế cân bằng.
«Thiểm Cực Hồi Quyển» của Hiiro đã bắt đầu đẩy lùi Aquinas.
「Khự!? UOOOOOOOOOOOOOOOOO!」
Tiếng gầm của Aquinas vang lên, ánh sáng cực quang càng rực rỡ hơn, rồi trong nháy mắt, hắn bị bao bọc bởi ngọn lửa. Hắn đã tạo ra một cơn lốc lửa.
Và... BẰNGGGGGGGGG!
«Thiểm Cực Hồi Quyển» đã bị đánh bật ra. Hiiro dùng tay đỡ lấy «Kim Cô Như Ý» bay tới, đồng thời nhìn vào cơn lốc lửa đang lao về phía mình.
「Này, làm gì bây giờ Hiiro? Bị đánh bật rồi kìa?」
Đúng như lời Ten nói, «Thiểm Cực Hồi Quyển» đã bị kỹ năng của Aquinas phá vỡ. Nhưng không hiểu sao, Hiiro lại lẩm bẩm.
「......Khá lắm...... tóc đỏ.」
Đó là một lời khen ngợi không tiếc lời dành cho Aquinas. Hắn đã dùng toàn lực để đối đầu với toàn lực của Hiiro, và đã vượt lên trên. Không, cơn lốc lửa đó có lẽ là bằng chứng cho việc hắn đã vượt qua giới hạn của mình trong gang tấc.
Cậu thậm chí còn cảm thấy kính trọng hắn.
「Vậy thì, bên này cũng phải đáp lại cho tương xứng.」
「Này Hiiro...... có nghĩ đến hậu quả không đấy?」
「Xin lỗi, nhưng giờ ta chỉ nghĩ đến việc giải quyết hắn thôi.」
「Haizz~ này, trận chiến này cả Avoros cũng đang xem đấy?」
「Ừ, nhưng nếu lơ là ở đây thì công cốc cả. Hơn nữa......」
「Hửm? Hơn nữa gì cơ?」
「......Ta có một ý tưởng.」
「Hả?」
「Lần đầu tiên biến thành hình dạng này, ta đã thấy. «Hạch Tâm» trong ngực hắn. Sóng động mà nó phát ra giống hệt với «Hạch Tâm» của tên Ma Vương rập khuôn kia.」
Hiiro liếc nhìn Avoros đang chú ý đến trận chiến của họ. Sóng động phát ra từ «Hạch Tâm» trong ngực hắn tương tự như của Aquinas.
Cảm giác này cậu đã từng thấy một lần trước đây. Nó giống như cảm giác khi cậu lập lời thề bằng «Giấy Khế Ước» lúc mới gặp Eveam.
「Nếu lý do hắn phản bội, hay đúng hơn là về phe kia, là vì chuyện đó......」
「......Hiiro.」
「Gì?」
「Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Nhưng đừng quên, đó cũng là một canh bạc đấy?」
「Hừ, không cần ngươi nói. Hơn nữa......」
Lần này, cậu bắt gặp ánh mắt của Eveam đang nhìn mình đầy lo lắng. Rồi cậu từ từ dời ánh mắt trở lại Aquinas.
(Không hiểu sao, mình không muốn thấy vẻ mặt đó của cô ấy.)
Hiiro nheo mắt lại, lặng lẽ di chuyển ngón trỏ.
Và đó chắc chắn là... bốn chữ.
※
Nhìn thấy thoáng qua dãy chữ cái sáng rực trước ngón trỏ phải của Hiiro, Avoros từ từ đứng dậy khỏi ghế. Vẻ mặt hắn như thể đã chờ đợi từ rất lâu.
「Ishka, ngươi có thấy bốn chữ hắn viết không?」
「Vâng, nhưng thần không thấy toàn bộ. Chỉ biết là bốn chữ, và có thấy chữ 『Phá』 của phá hủy, nên có lẽ là chữ để hạ gục Aquinas.」
「Kukuku, ta cũng nghĩ vậy. Tên đó, cuối cùng cũng chịu dùng bốn chữ mà hắn đã giữ lại bấy lâu nay. Có lẽ hắn đã nhận ra rằng chỉ với ba chữ thì khó mà đối phó với Aquinas.」
「Hoặc có lẽ là do cái cảm xúc ngu ngốc muốn đáp lại toàn lực của hắn đã trỗi dậy......」
「Kuku, điểm đó cũng giống Synk. Nhưng nhờ vậy mà kế hoạch có thể tiến triển. Ishka, hãy thông báo cho Pevin và Nagnara báo cáo tình hình hiện tại và chuẩn bị cho 'thứ đó'.」
「Vâng!」
Ishka, hay Yuka, bước vào một cánh cửa mới xuất hiện và rời khỏi đó.
「Kukuku, sân khấu cuối cùng cũng chuyển động rồi.」
Nhìn Avoros nói một cách vui vẻ, Eveam và Marquis cảm thấy rờn rợn và nhíu mày. Marquis đến gần Eveam và thì thầm.
「Ma Vương, có lẽ Avoros sắp làm gì đó. Hãy chú ý đến từng cử chỉ của hắn.」
「N-Nhưng dù có cố gắng cản trở hành động của hắn, chẳng phải sẽ bị đám Kiri... Valkyrie xung quanh ngăn lại sao?」
「Dù vậy, chắc chắn vẫn có thể làm được gì đó. Hiiro cuối cùng cũng dùng đến bốn chữ rồi, nguy hiểm lắm đấy.」
「B-Bốn chữ có rủi ro cao đến vậy sao?」
「Cô không biết à? À phải rồi, với tính cách của Hiiro thì cậu ta sẽ không ba hoa về điểm yếu của mình... Nghe này, «Văn Tự Ma Pháp» của cậu ta có các dạng một chữ, hai chữ, ba chữ, và bốn chữ, và mỗi khi số chữ tăng lên, phạm vi ứng dụng và uy lực cũng tăng lên một cách kinh khủng.」
「R-Ra là vậy.」
「Nhưng, cùng với việc uy lực tăng lên, rủi ro, giới hạn, và «Phản Phệ» do thất bại cũng sẽ rất khủng khiếp.」
Nghĩ đến «Phản Phệ» của một ma pháp toàn năng như vậy, Eveam nuốt nước bọt.
「Nếu giống như Synk, thì sau khi dùng bốn chữ, sức chiến đấu sẽ giảm mạnh. Hình như cho đến khi ma lực hồi phục, chỉ có thể dùng được một chữ thôi.」
「C-Cái gì!?」
Đó là một vấn đề lớn. Eveam cũng nghĩ rằng với một chữ, sức chiến đấu sẽ giảm đi đáng kể so với hai chữ hay ba chữ mà cậu đã dùng cho đến nay. Nếu Avoros đang nhắm vào sơ hở đó, thì không có gì phiền phức hơn.
Nếu Avoros, người có thực lực đủ để đối phó với cả Leoward và Judom, tham gia vào chiến trường đó, thì Hiiro đã suy yếu sẽ bị dồn vào một tình thế hiểm nghèo không thể tưởng tượng nổi.
「P-Phải làm gì đó để ngăn hắn lại!」
「Bình tĩnh!」
「N-Nhưng!」
「Nghe này! Dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng phải giữ bình tĩnh!」
「......Tiểu thư Marquis......」
「Cô cũng là ngọn cờ của cuộc chiến này. Nếu đã đứng ở vị trí của một vị vua, thì hãy luôn giữ vững sự kiên định.」
「......!?」
Sự tác động của những lời nói xuyên qua trái tim Eveam. Ánh mắt nghiêm túc của Marquis. Trong đó có thể thấy được sự hối tiếc. Như thể cô không muốn Eveam lặp lại sai lầm giống mình.
「Cô, thích Hiiro à?」
「Th... c-c-c-c-cô đang nói gì vậy!?」
Eveam đỏ bừng mặt như ấm nước sôi, hơi nước bốc lên từ đầu. Nhìn Eveam như vậy, Marquis mỉm cười hiền hậu.
「Fufu, cậu bé đó khó nhằn lắm đấy. Có lẽ còn khó hơn cả Synk nữa.」
「Ơ, ừm ừm ừm...」
「Hãy trân trọng tình cảm đó. Và hãy tin tưởng Hiiro. Dù có chuyện gì xảy ra.」
「............V-Vâng, tôi hiểu rồi.」
「Ừm, tốt lắm. Vậy thì tôi sẽ đưa cho cô cái này.」
Marquis đưa cho cô chiếc vòng cổ đang đeo. Nó có một chiếc thẻ bạc nhỏ, ở giữa có gắn một viên hồng ngọc.
「Đ-Đây là?」
「Viên hồng ngọc ở giữa, nó được tạo ra từ máu của tôi, và liên kết với sinh mệnh của tôi. Nếu tôi chết, nó sẽ hóa thành tro.」
「T-Tại sao lại đưa cho tôi cái này?」
「Tôi muốn cô giữ nó. Không được sao?」
「À, không, nhưng chẳng phải đây là một vật quan trọng sao?」
「Ừ thì, đó là một vật không thể thay thế mà một người bạn cũ đã tặng tôi.」
「M-Một vật quan trọng như vậy tôi không thể nhận được!」
Eveam định trả lại, nhưng Marquis nhẹ nhàng lắc đầu từ chối.
「Không sao đâu. Sau này nó sẽ trở thành mối liên kết nâng đỡ tình cảm của cô.」
「Hả......?」
Marquis lùi lại một chút, rồi mỉm cười. Đó là một nụ cười rất đẹp, và cũng mang một nét mong manh.
「Cô chỉ cần tin tưởng Hiiro là đủ.」
「Tiểu thư Marquis......?」
Đúng lúc đó, một tiếng động dữ dội vang lên từ chiến trường của Hiiro, và cả hai cùng quay lại nhìn.
※
Một cảnh tượng như thể hiện thực hóa một cơn ác mộng đang trải ra trước mắt Hiiro. Một cơn lốc xoáy khổng lồ được bao bọc bởi ngọn lửa. Nó cuốn theo mọi thứ xung quanh và dần dần tiến lại gần Hiiro.
May mà đây là chiến trường do Avoros tạo ra, chứ nếu ở trong thành phố, thì thành phố đó sẽ bị hủy diệt trong vòng vài phút.
「Để xuyên thủng nó, chỉ có thể tập trung vào một điểm.」
「Nhưng có thật sự định dùng chữ đó không?」
Lời của Ten vang lên trong đầu cậu.
「Ừ, dù là một canh bạc, nhưng việc này có ý nghĩa.」
「Haizz~ hiểu rồi. Ngươi cứng đầu mà, một khi đã quyết thì sẽ không thay đổi, đúng không?」
「Ai cứng đầu?」
「Là ngươi đấy. Thiệt tình, có vẻ như ta đã chọn phải một đối tác phiền phức rồi.」
「Hối hận cũng muộn rồi. Thay vì nói nhảm, mau tập trung sức mạnh đi.」
「Được thôi, cộng sự.」
Hiiro giấu bốn chữ đã viết bằng tay phải để Avoros và những người khác không thấy. Nếu bị phát hiện, khả năng cao là họ sẽ có biện pháp đối phó.
Cậu chĩa đầu «Kim Cô Như Ý» bằng tay trái vào trung tâm cơn lốc xoáy. Hiện tại, Hiiro đang duy trì vị trí bằng cách tạo ra những vụ nổ ma lực nhỏ dưới chân.
「Khỉ vàng, để tập trung, hãy biến thành 'thứ đó' đi.」
「Được thôi.」
Cơ thể Hiiro phát ra ánh sáng nhàn nhạt, rồi tách ra khỏi cơ thể. Nó tạo thành một hình dạng giống như một đám mây vàng bồng bềnh, và bay đến dưới chân Hiiro.
Đứng trên đó, Hiiro không cần phải tạo ra vụ nổ ma lực nữa mà vẫn có thể lơ lửng trên không.
「«Cân Đẩu Vân» hoàn thành!」
「Tốt, thế này thì có thể tập trung được.」
Hiiro lại tập trung ý thức vào đầu «Kim Cô Như Ý». Ánh sáng hội tụ lại ở đầu gậy, và biến thành hình dạng một mũi tên lớn.
「Tập trung vào, khỉ vàng!」
「Được thôi, ngươi cũng vậy, Hiiro!」
Cả hai cùng quyết tâm, điều khiển «Cân Đẩu Vân» lao thẳng tới như một cơn gió. Trên đường đi, những mảnh đá văng ra từ cơn lốc xoáy va vào cơ thể gây ra vết thương, nhưng không thể do dự được.
(Nhanh hơn nữa! Nhanh hơn nữa!)
Mỗi khi «Cân Đẩu Vân» lướt đi, một vệt sáng vàng lại vẽ nên một con đường. Con đường mỏng và dài đó, như thể biến Hiiro thành một ngọn giáo lớn với cậu là mũi nhọn.
Cơn lốc lửa của Aquinas và ngọn giáo vàng của Hiiro giờ đây đã va chạm.
※
Sóng xung kích từ cú va chạm của Hiiro và Aquinas vô cùng dữ dội, ảnh hưởng đến cả chỗ của Shuri và những người khác dù ở một khoảng cách khá xa.
「G-Gió mạnh quá!」
「K-Không được rồi! Phải cúi người xuống mới được!」
「T-Trước đó, tạo tường phòng thủ đi, Shinobu-san!」
「À, ừ nhỉ!」
Hai người tạo ra một bức tường ánh sáng phía trước, bảo vệ Taishi và Chika đang ngủ phía sau. Hiện tại, chỉ có Shinobu và những người còn có thể di chuyển mới có thể bảo vệ hai người họ.
「Ư...... ưm......」
Lúc đó, người tỉnh dậy trước Chika là Taishi. Sau khi bị «Ma Nhân Tộc Hóa» và bị Hiiro đánh bại, Shinobu và những người khác đã hợp sức phá vỡ «Ma Thạch» trong ngực cậu.
Nhờ đó, Taishi giờ đã hoàn toàn trở lại thành người, tỉnh dậy và cố gắng ngồi dậy.
「Grừ......!」
Taishi rên rỉ vì cơn đau chạy khắp cơ thể. Lúc này, Shinobu và Shuri mới nhận ra Taishi đã tỉnh và mỉm cười quay lại.
「Taishi-san!?」
「Thiệt tình, dậy muộn quá đấy, Taishi-cchi!」
Nhưng có lẽ ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cậu ngơ ngác nhìn họ, rồi trợn mắt khi thấy Chika đang bất tỉnh bên cạnh.
「Ch-Chika!? Này, Chika!?」
Cậu cố gắng bò trên mặt đất để đến gần cô, nhưng rồi cậu nhận ra tay trái của mình đang được Chika nắm chặt.
Cảm nhận được hơi ấm truyền đến, Taishi thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như cậu đã nghĩ rằng Chika đã chết.
「Chika-cchi không sao đâu! Chỉ là hơi mệt nên ngủ thôi!」
「Shinobu......」
「Chika-san đã cố gắng lắm đấy! Để cứu Taishi-san, chị ấy đã rất liều mạng!」
「Shuri......」
Nghe những lời của hai người, Taishi nhăn mặt đau khổ. Cũng phải thôi. Cậu đã định giết cả hai người họ.
「Ta đã...... ngay cả với Chika......」
Có vẻ như cậu vẫn nhớ những gì đã xảy ra khi bị «Ma Nhân Tộc Hóa». Cậu đã dùng những chiếc răng nanh sắc nhọn của mình để cắn vào cơ thể Chika. Nhớ lại điều đó, khuôn mặt cậu méo đi vì đau đớn.
Rồi thật bất ngờ, một cánh cửa xuất hiện sau lưng Taishi, và Yuka bước ra từ đó.
「Hả!? Cô là ai!?」
Sự xuất hiện đột ngột khiến Shinobu hoảng hốt. Hiện tại, cô đang tập trung phòng thủ, không thể nào đối phó với Yuka được.
Taishi và những người khác cũng vậy, họ tái mặt nhìn chằm chằm vào Yuka. Nhưng Yuka chỉ liếc qua Shinobu và Shuri, rồi hướng ánh mắt về phía Taishi và Chika.
「Hai ngươi sẽ đi cùng ta.」
「Hả... cái gì!? Uwaaaaaaaaa!」
Cánh cửa đột nhiên lớn ra, hút Taishi và Chika vào trong.
「Khốn kiếp!? Cô làm gì thế hả!」
Shinobu giải trừ sức mạnh phòng thủ và lao thẳng về phía Yuka, nhưng Yuka cũng nhanh chóng biến mất vào sâu trong cánh cửa, và cánh cửa cũng biến mất theo.
「Taishi-san! Chika-san!」
Tiếng kêu vô vọng của Shuri vang lên. Nhưng không chỉ Shuri, hai người còn lại cũng không thể làm gì được.
Nơi Taishi được đưa đến... là bên ngoài «Mê Cung Dị Chiều Cổ Đại Makbara». Dù vẫn ở trong kết giới do Avoros dựng lên, nhưng đáng ngạc nhiên là nơi cậu và Chika xuất hiện lại là một nơi quen thuộc với họ.
「Đ-Đây là......!?」
Taishi cố gắng di chuyển cơ thể đau nhức của mình để quan sát xung quanh.
「......«Phòng Nghi Lễ»?」
Đó là nơi mà Taishi và những người khác đã được triệu hồi đến thế giới này. Avoros đã nhổ tận gốc «Tháp Nghi Lễ» và cắm nó xuống mặt đất trước 【Thành Bay Shaytan】... trên pháp trận ma thuật bên trong tháp.
「T-Tại sao lại ở một nơi như thế này?」
Chika vẫn đang ngủ, còn Yuka thì lạnh lùng nhìn xuống họ.
「Ngạc nhiên gì chứ? Nguyện vọng của ngươi sắp thành hiện thực rồi đấy.」
「Hả? Uguwaaaaaaaaa!」
Pháp trận ma thuật đột nhiên tỏa sáng, và Taishi bắt đầu đau đớn. Chika cũng nhíu mày và rên rỉ trong giấc ngủ.
「Grừ...... làm... gì... thế......!?」
「Ta đã nói rồi, là theo nguyện vọng của ngươi.」
Không gian méo mó, rồi Yuka biến mất khỏi đó. Thay vào đó, xuất hiện cặp đôi nhà nghiên cứu Pevin và Nagnara.
Không chỉ vậy, sau lưng họ còn có vua của 【Victorias】, Rudolph, trong hình dạng «Hình Người Xấu Xí», và công chúa cả Lilith với đôi mắt vô hồn.
「Li... Lilith......!?」
Taishi không hiểu tại sao cô và nhà vua lại ở đây. Bỏ ngoài những suy đoán của Taishi, Nagnara bực bội nhìn pháp trận ma thuật và nghiêng đầu.
「Ừm, cần phải ổn định một thời gian nhỉ.」
「Có vẻ là vậy. Tôi đã điều chỉnh rồi, nhưng có lẽ do sự hồi sinh của Ma Thần nên công thức cấu trúc đã bị lệch một chút.」
「Phiền phức quá đi~, cứ dịch chuyển đi là được mà~」
「Bỏ cuộc đi. Tôi nghĩ sẽ mất một thời gian, nên cô cứ ăn bánh kẹo chờ đi.」
「Hả!? Có bánh kẹo à!」
「Không, không có.」
「Muki! Tệ quá đi! Pevin trêu người ta thật đáng ghét!」
「Đó là vinh hạnh của tôi.」
「Tôi không có khen đâu!」
Nagnara giậm chân xuống đất nhiều lần, làm rung chuyển cả mặt đất, trong khi Pevin lạnh lùng đáp lại, tạo nên một cảnh tượng đối lập.
Taishi cảm thấy như toàn bộ sức lực của mình đang bị rút cạn, và cố gắng suy nghĩ xem mình sắp bị làm gì. Nhưng thật không may, với cái đầu đang rối loạn của mình, cậu không thể nào tìm ra câu trả lời đúng.
「Phần còn lại tùy thuộc vào tình hình bên kia, nhưng mà... sẽ ra sao đây nhỉ.」
「Kufufu~, ta sẽ chiêm ngưỡng cảnh tên áo choàng đỏ đó trợn tròn mắt~」
Hai người họ mỉm cười vui vẻ.
※
Tiếng ken két vang lên như thể «Kim Cô Như Ý» của Hiiro và cơn lốc lửa của Aquinas đang bào mòn sức mạnh của nhau.
Một cảnh tượng một ngọn giáo cố gắng xuyên thủng một cơn lốc lửa vươn tới tận trời. Chỉ riêng cú va chạm đó đã gây ra đủ loại phá hủy, và chiến trường khổng lồ do Avoros tạo ra cũng đang dần sụp đổ.
Chỉ với màn so kè sức mạnh của hai người đã tạo ra một uy lực có thể sánh ngang với một thảm họa lớn. Đây thực sự là một cuộc đối đầu đỉnh cao.
「「UOOOOOOOOOOOOOOOOO!」」
Cả hai không lùi một bước, dồn toàn lực để hạ gục đối phương. Không, đối với Aquinas thì có lẽ là vậy. Vì đã ký khế ước với «Hạch Tâm của Adams» nằm trong ngực Avoros, hắn không thể trái lệnh của Avoros.
Do đó, hắn chỉ có thể trung thành thực hiện mệnh lệnh của Avoros là giết Hiiro. Chính vì vậy, hắn đang dốc toàn lực để nghiền nát Hiiro bằng cơn lốc lửa.
Nhưng Hiiro thì khác. Hiiro chỉ nghĩ đến một điều duy nhất.
(Chỉ cần tạo ra một khe hở đủ để đưa chữ này vào là được!)
Trong lòng Hiiro có một niềm tin chắc chắn rằng chỉ cần làm vậy là mọi chuyện sẽ được giải quyết. Do đó, cậu không cần phải đánh bại Aquinas, mà chỉ cần xuyên thủng cơn lốc lửa này một chút và tung ra chữ đã viết trên tay phải là đủ.
Vì vậy, khác với Aquinas, Hiiro có thể tập trung hoàn toàn vào cơn lốc lửa.
Ma lực của Aquinas ngày càng phình to. Đồng thời, nhiệt lượng và tốc độ quay cũng tăng lên. Thấy Aquinas lại một lần nữa vượt qua giới hạn, Hiiro cảm nhận được sức mạnh của Bất Tử Điểu, thứ có thể hồi sinh ngay cả khi đã chết.
「Nhưng ta không thể thua được!」
Ánh sáng của «Kim Cô Như Ý» của Hiiro cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn. Dù đang bị đẩy lùi, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại thế cân bằng.
Nếu không «Hợp Tỉnh» với Ten, có lẽ cậu đã không thể chịu đựng được lâu như vậy. Chắc chắn cậu đã phải sử dụng «Thiên Hạ Vô Song Mode» ngay từ đầu để bằng cách nào đó hạ gục hắn.
Nhưng làm vậy thì không thể thực hiện được điều Hiiro đang nghĩ. Nhờ có sức mạnh thể chất và ma lực có được từ «Hợp Tỉnh», cậu mới có thể chọn hành động này.
「HIIROOOOOOO!」
「TÓC ĐỎOOOOOOO!」
Với lực va chạm ngày càng dữ dội, mặt đất gần như đã bị phá hủy hoàn toàn.
「Grừ!?」
Có lẽ vì đang duy trì bốn chữ ở tay phải, sức lực của cậu không đủ và dần bị đẩy lùi.
「HIIRO!」
Giọng của Ten vang lên trong đầu. Biết rồi. Không thể để bị đẩy lùi ở đây được. Hơn hết, việc mọi chuyện diễn ra theo ý của Avoros khiến cậu tức điên lên.
「UOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!」
Tiếng gầm của Hiiro. Và rồi cơ hội đến. «Kim Cô Như Ý» chìm vào trong cơn lốc, và trong nháy mắt, một vết nứt xuất hiện. Phía bên kia là cảnh tượng mà cậu hằng mong đợi. Cơ thể của Aquinas đã hiện ra.
「BÂY GIỜ ĐÓ! HIIROOOO!」
Lấy lời của Ten làm hiệu, Hiiro thọc tay phải vào trong vết nứt. Ngay lập tức, tay phải của cậu bị lửa bao trùm, một cơn đau bỏng rát chạy qua. Nhưng Hiiro lại nhếch mép cười.
「UORAAAAAAA! BAY ĐI, «VĂN TỰ MA PHÁP»!」
Chữ được tung ra. Nó bay thẳng về phía mặt Aquinas, nhưng có lẽ hắn đã nhận ra, giật mình xoay người né tránh.
「ĐỪNG CÓ COI THƯỜNG TA!」
Hiiro búng ngón trỏ, thay đổi hướng di chuyển của chữ. Và rồi, chữ dán chặt vào cơ thể hắn. Ngay sau đó, một hiện tượng phóng điện như sét đánh xảy ra, và Aquinas bị bao bọc bởi một lượng ma lực khổng lồ.
「GUOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!?」
Trận chiến giữa ngọn giáo vàng kim và tấm khiên sen đỏ, phần thắng đã thuộc về ngọn giáo.
Nhưng nhìn thấy cảnh đó, Avoros lại nở một nụ cười.