Lần trước, lúc chỉ có hai người họ đi chơi với nhau, vì là mùa đông nên cô ấy mặc đồ đông, nhưng giờ đã là mùa hè. Trang phục của cô trông nhẹ nhàng đúng chất mùa hạ, dù phần trên là màu đen nhưng bên dưới lại là một chiếc váy hoa sặc sỡ, một phong cách thời trang cực kỳ bắt mắt.
Trông cô còn trang điểm nhẹ nhàng hay sao ấy, gương mặt trông lộng lẫy hơn thường ngày. Mái tóc dài ra trong hai năm qua cũng buông xõa tuyệt đẹp, lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.
「Hiiro cũng... trông hợp lắm đó.」
「Hửm? À, tại tôi nói là đi chơi với Eveam nên Lankonis cứ nằng nặc bắt tôi phải mặc bộ này.」
Hiiro nghĩ mặc bộ áo choàng đỏ quen thuộc cũng được, nhưng vừa nói ra thì Lankonis đã trợn mắt giận dữ, áp lực quá nên cậu đành phải ngoan ngoãn mặc một bộ đồ tử tế.
Cậu đang mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển mát mẻ và một chiếc quần short trắng. Cậu nghĩ bộ áo choàng đỏ quen thuộc còn hợp với mình hơn là bộ đồ đơn giản này, nhưng mà,
『Đây là một buổi hẹn hò đó! Ngài phải mặc đồ cho đàng hoàng vào! Nhưng mà cứng nhắc quá cũng không được, nên để tôi phối cho ngài một bộ vừa hợp mùa lại vừa tươm tất cho!』
Chuyện chẳng phải của mình mà không hiểu sao Lankonis lại hăng hái đến thế, đúng là khổ thật.
「Fufu, vậy thì em phải cảm ơn Lankonis mới được.」
「? ...Tại sao?」
「Vì nhờ vậy mà em mới được thấy Hiiro trong dáng vẻ thoải mái thế này chứ sao.」
Tuy không hiểu bộ dạng này thì có gì hay, nhưng nếu cô ấy vui thì chắc cũng được thôi.
「Vậy thì đi thôi. Chúng ta cũng không có nhiều thời gian đúng không?」
「Ừm. Cả hai chúng ta đều khá bận, xét theo lịch trình thì chỉ có khoảng thời gian này thôi.」
Hiiro đã chấp nhận lời đề nghị của Eveam là đi hẹn hò vào một ngày nào đó trong lễ hội, nhưng cả hai đều bận rộn, đặc biệt là cô với tư cách là đại diện của『Ma Tộc』, nên việc sắp xếp thời gian hẹn hò khá là khó khăn. Nhưng cuối cùng họ cũng xoay xở được để có thời gian cho riêng hai người như thế này.
「Vậy? Em có muốn đi đâu không?」
「Ừm, trước hết là đến bảo tàng này đi.」
「...Chẳng lẽ em vẫn chưa đến đây lần nào à?」
「Lúc xây dựng thì em cũng có giúp một tay, nhưng đây là lần đầu tiên em đi tham quan toàn bộ một cách thong thả.」
「Ồ.」
「Em đã nghĩ là nếu được thì em muốn đi cùng với Hiiro.」
「Ra vậy. Thế là mong ước của em thành hiện thực rồi nhỉ.」
「Vâng. Nên em vui lắm. Nào, đi thôi.」
Eveam gần như là cưỡng ép nắm lấy cánh tay Hiiro rồi kéo đi.
...Trong một thoáng, nụ cười của cô ấy đáng yêu đến mức khiến tim cậu đập thình thịch.
(...Về đây mới thấy, dù là Muir hay Liliyn, hình như ai cũng trở nên chủ động hơn thì phải...?)
Cậu có cảm giác những cử chỉ động chạm cơ thể ngày càng nhiều hơn. Nhưng mặt Eveam cũng đang đỏ bừng.
(...Nếu ngại thì đừng làm có phải hơn không. Mà nói đúng hơn, con bé này lầy lội thật.)
Cũng vì quần áo mỏng nên cảm giác từ bộ ngực của cô truyền đến cánh tay cậu rất rõ ràng. Sự mềm mại vượt ngoài sức tưởng tượng cùng với hương nước hoa dễ chịu khiến tim Hiiro cũng đập rộn ràng.
※
Thấy Hiiro có vẻ hơi ngượng ngùng, Eveam khẽ giơ nắm đấm ăn mừng.
(H-hơi bạo rồi thì phải? Không, nhưng phải thế này thì Hiiro mới để ý đến mình. Thời gian ở riêng với nhau cũng không nhiều, mình không thể thua Muir và những người khác được.)
Cô biết Hiiro cũng đi hẹn hò với những cô gái khác. Cậu ấy rất tốt bụng, nên dù thấy phiền phức nhưng vẫn sẽ đáp ứng mong muốn của Muir.
Có vẻ như cậu ấy vẫn chưa có người thương nào cụ thể, nhưng nếu không khiến cậu ấy ý thức được mình là một người phụ nữ, có lẽ cô sẽ thua Muir mất.
(X-xấu hổ quá, nhưng hôm nay vì Hiiro, mình đã... đã mặc một chiếc áo hở ngực một chút rồi. Shublarz cũng đã cho mình lời khuyên. Ừm, không sao đâu, mình ơi!)
Cô vẫn chưa nghe được câu trả lời cho lời tỏ tình, nhưng dù có nhận được câu trả lời ngay bây giờ, cô cũng không nghĩ mình sẽ nghe được những lời như mong đợi. Hiiro chưa chắc đã thích cô.
Dù sao thì, trong buổi hẹn hò này, cô phải cố gắng giành lấy một chút lợi thế.
「N-này Hiiro.」
「Gì thế?」
「Đ-đại hội hôm nay, vui thật nhỉ.」
Cô nhận ra giọng mình hơi cao. Căng thẳng mãi không tan.
「Ừ. Được ăn những món ngon như vậy đúng là hạnh phúc thật.」
「...Fufu, Hiiro vẫn là Hiiro nhỉ.」
「Đương nhiên rồi. Tôi là tôi mà.」
「Ừm.」
Vì Hiiro quá đỗi bình thường nên sự căng thẳng của cô dần dần tan biến.
(Đúng rồi. Cứ tự nhiên là tốt nhất. Hiiro chắc chắn cũng sẽ thích con người thường ngày của mình hơn là một mình ăn diện khác lạ.)
Nhưng cô sẽ cố gắng hành động táo bạo hơn một chút. Dù gì thì Muir cũng đã hôn cậu ấy rồi.
Dù cô đã nói với Muir rằng nụ hôn đó không tính, nhưng quả thật cô vẫn thấy ghen tị.
(Mình cũng...)
Ánh mắt cô bất giác hướng về khuôn mặt nghiêng của Hiiro, về đôi môi ấy. Dường như nhận ra ánh mắt của Eveam, cậu khẽ liếc nhìn và hai người chạm mắt nhau.
「~~~っ!?」
「...? Sao em lại quay mặt đi vội vàng thế?」
「K-k-k-không có gì hết! K-kìa, chúng ta đi xem tủ kính đằng kia đi!」
「Ờ, ừ.」
Nguy hiểm quá. Cô đã vô thức nhìn chằm chằm vào môi cậu ấy.
(Trời ơi! Mình đang nghĩ cái quái gì vậy! B-buổi hẹn hò chỉ mới bắt đầu thôi! H-hôn thì còn quá sớm!)
Nhưng khi nhìn đôi môi của Hiiro, cô chợt nghĩ.
(Môi của Hiiro... là con trai mà đẹp thật đấy.)
Đôi môi ấy có sắc hồng khỏe mạnh và hình dáng đẹp đẽ, như thể được chăm sóc hàng ngày. Mà, đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn kỹ môi của một người con trai như vậy.
「Hể, ở đây trưng bày các bộ phận của quái vật độc nhất sau khi bị tiêu diệt à. Ồ, còn có cả nhiều giải thích nữa này.」
「Đ-đúng vậy. Đây là khu vực Thú Nhân Giới, trưng bày các mẫu vật nhồi bông của những quái vật độc nhất xuất hiện ở Thú Nhân Giới, cùng với các bộ phận của chúng sau khi bị tiêu diệt.」
「Ra vậy. Có vẻ như cũng có khu vực Nhân Gian Giới và Ma Giới nữa.」
「Ngoài ra còn có khu trưng bày đặc biệt về quái vật hạng SSS nữa đó.」
「Ồ ồ.」
「Với lại còn có mấy cuốn cổ thư được cho là do người xưa viết được trưng bày... này, Hiiro đi đâu vậy!」
「Em làm gì thế, Eveam! Mau đi xem mấy cuốn cổ thư đó thôi!」
「A, chờ đã!」
Hiiro vẫn là Hiiro.
(Thiệt tình, đúng là một người mê sách.)
Cứ dính đến sách là Hiiro lại vứt bỏ sự bình tĩnh và trở nên trẻ con. Eveam cũng thích điểm đó của Hiiro. Cảm giác như đang nhìn một cậu em trai dễ thương, hay nói đúng hơn là bản năng làm mẹ của cô bị kích thích.
Khi đến nơi trưng bày cổ thư, mắt Hiiro sáng rực lên.
「Fufufu, nếu nhờ Liliyn, anh có thể đọc được những thứ ở đây đó.」
「Thật không!?」
「V-vâng.」
「Yosh, nghe hay đấy. Nhất định phải nhờ cô ấy mới được.」
「...Nhân tiện, có một chuyện em muốn hỏi từ lâu rồi, được không?」
「Cứ tự nhiên.」
「Tại sao anh lại thích sách đến vậy?」
「Ừm... để xem nào. Hình như tôi chưa nói bao giờ nhỉ.」
「Có lý do sâu xa nào không?」
「Không, chẳng có gì to tát cả. Nói đúng hơn, ban đầu tôi đọc sách để thu thập kiến thức vì không muốn thua viện trưởng thôi.」
「Viện trưởng?」
Hiiro kể cho cô nghe. Ở thế giới cũ của cậu – một nơi gọi là Nhật Bản, sau khi mất cha mẹ trong một tai nạn, cậu đã được nuôi dưỡng trong một trại trẻ mồ côi.
Viện trưởng của trại trẻ đó rất uyên bác, và Hiiro luôn bị ông ấy trêu chọc hoặc xoay như chong chóng.
Cảm thấy bực bội, cậu bắt đầu đọc sách để tích lũy kiến thức hòng không thua kém viện trưởng.
「Nhưng mà, đọc sách thấy vui lắm.」
「Vì kiến thức tăng lên à?」
「Cũng đúng, nhưng trong sách có rất nhiều thế giới khác nhau, và khi đặt mình vào vị trí của nhân vật chính, tôi có cảm giác như đang chia sẻ cùng một khoảng thời gian với họ. Có bao nhiêu câu chuyện là có bấy nhiêu cuộc đời tôi đã trải qua. Vì thấy vui nên tôi đã thích sách lúc nào không hay.」
「Em cũng thích đọc sách, nhưng không ngờ Hiiro lại có một khởi đầu như vậy.」
「Ngạc nhiên lắm à?」
「Ừm, không biết nữa. Có lẽ việc một khi đã thích thứ gì đó thì sẽ theo đuổi đến cùng... cũng rất giống Hiiro.」
「Đúng là không thể phủ nhận, hễ gặp được thứ mình thích là tôi lại quên hết mọi thứ.」
「............Chuyện đó, nếu đối phương là người thì...... cũng vậy sao?」
「Người? Ý em là sao?」
「Ý-ý em là... nếu anh thích một cô gái nào đó, thì anh cũng sẽ... theo đuổi đến cùng sao?」
Cô lấy hết can đảm hỏi, tim đập thình thịch.
「Ai biết được. Vốn dĩ từ trước đến giờ tôi chưa từng thích cô gái nào cả.」
「V-vậy à...」
Cảm giác như bị hụt hẫng.
「...Nhưng.」
「Ể?」
「Nhưng, nếu tôi có một người như vậy, tôi sẽ liều mạng để bảo vệ người đó đến cùng.」
「............!」
「Vì tôi tuyệt đối không muốn mất người đó. Tôi sẽ dùng toàn lực để không bao giờ buông tay.」
「!?」
「...Hửm? Sao thế, mặt em đỏ bừng cả lên?」
「K-không có gì! Ch-chỉ là em hơi phấn khích vì mấy cuốn cổ thư thôi!」
「Đúng rồi nhỉ! Được bao quanh bởi nhiều sách như vậy đúng là phấn khích thật!」
「V-vâng!」
Không, người phấn khích vì sách chắc chỉ có mình Hiiro thôi.
(V-vừa rồi là phạm quy đó. Gương mặt nghiêm túc như vậy mà lại nói "dùng toàn lực để không bao giờ buông tay"...!)
Nếu đối tượng đó là mình, và cậu ấy vừa ôm mình vừa nói những lời đó thì...
(~~~~!? V-vui chết mất! Chắc mình sẽ nghĩ chết cũng được mất thôi!)
Chỉ tưởng tượng Hiiro nói những lời đó với riêng mình thôi là mặt cô đã nóng bừng lên. Nhưng mà...
(...Nhưng nếu đó không phải là mình, chắc mình sẽ khóc mất.)
Tưởng tượng có một người con gái khác đứng bên cạnh Hiiro khiến cô buồn bã.
「...Sao thế? Em không khỏe à?」
「Ể! À,... s-sao anh lại hỏi vậy?」
「Không, tại từ nãy đến giờ biểu cảm của em cứ thay đổi xoành xoạch một cách kỳ lạ. Tôi cứ nghĩ có chuyện gì.」
「Không. Không có gì đâu!」
Xem ra những cảm xúc vui buồn lẫn lộn trong lúc mơ mộng đã hiện hết lên mặt cô. Xấu hổ chết đi được.
「Nào, tiếp theo chúng ta đi đằng kia đi!」
「A, biết rồi, đừng kéo nữa!」
Đúng là có những nỗi bất an. Nhưng bây giờ, cô quyết định sẽ tận hưởng buổi hẹn hò này. Eveam đã nghĩ như vậy.
Tuy nhiên, những khoảnh khắc hạnh phúc và vui vẻ thường trôi qua rất nhanh, và buổi hẹn hò cũng sắp kết thúc.
※
「Sắp tối rồi. Chắc chúng ta nên đến dinh thự của Liliyn thôi.」
Hôm nay, tiệc mừng chiến thắng của «Vua Đầu Bếp Edea» sẽ được tổ chức ở đó.
「A~, sắp hết rồi sao.」
「Chuyện này thì nếu có thời gian, lúc nào cũng làm được mà?」
「...Fufu, nhưng em ngạc nhiên thật đó.」
「Chuyện gì?」
「Vì em không nghĩ Hiiro lại nói như vậy. Em cứ nghĩ anh là kiểu người sẽ từ chối vì thấy phiền phức cơ.」
「Cũng không sai đâu. Đối với tôi, ở nhà đọc sách còn vui hơn là đi lang thang ngoài đường.」
「Vậy tại sao?」
「...Dù gì thì tôi cũng đang ở vị thế bắt em phải chờ đợi câu trả lời mà.」
「A............ vâng.」
Câu trả lời đó, tất nhiên là dành cho lời tỏ tình của Eveam.
「Bản thân tôi, nói thẳng ra là có... những cô gái mà tôi để tâm. Một trong số đó là em, Eveam.」
「Đ-điều đó có nghĩa là...っ!」
Gương mặt Eveam bừng sáng vì vui sướng.
「Tôi vẫn chưa biết đây có phải là tình yêu hay không, nhưng ít nhất tôi muốn bảo vệ em.」
「~~~~っ!?」
Hơi nóng bốc lên từ mặt Eveam.
「...Hửm? Sao thế, mặt em đỏ như tôm luộc vậy?」
「T-t-tại ai chứ!」
「Hả?」
「Còn không phải tại Hiiro nói những lời khiến em vui như vậy sao!」
「V-vậy à?」
「Đúng vậy đó!」
「............」
「Nhưng, em thật sự rất vui. Vì anh đã xem em như một cô gái, dù chỉ một chút...」
Nhìn nụ cười của cô, tim cậu lại đập thình thịch. Đó là một nụ cười rạng rỡ, truyền tải một niềm vui khiến tim cậu rung động hơn bất kỳ nụ cười nào cô đã thể hiện trong buổi hẹn hò này.
「...Vì vậy, để đưa ra câu trả lời, tôi nghĩ mình cần phải đối mặt với cả Muir, Mimiru và Liliyn nữa. Nên hãy đợi thêm một chút nhé.」
「Hiiro... vâng. ...A, em hỏi một câu được không?」
「Gì thế?」
「Bây giờ em muốn anh đưa em đến một nơi.」
「?」
Theo lời Eveam, hai người đã đến ngọn đồi ở Ma Giới, nơi cô đã tỏ tình với cậu.
「Đúng là một nơi tuyệt đẹp.」
Trước đây cậu cũng đã từng đến đây vào lúc hoàng hôn. Có thể nhìn thấy đường chân trời, và biển cả được nhuộm một màu xanh cô-ban rực rỡ bởi ánh tà dương, một cảnh đẹp đến mức muốn được công nhận là di sản thế giới.
「Em đã muốn đến đây vào cuối buổi hẹn hò.」
「Ra vậy. Kết thúc ở một nơi em yêu thích à.」
「Đúng vậy. Với lại ở đây, em sẽ có thêm một chút dũng khí...」
「Dũng khí? Dũng khí gì... ưm.」
Biểu cảm của Hiiro cứng đờ.
Bởi vì chỉ cách vài centimet trước mắt cậu là khuôn mặt của Eveam, và trên môi cậu là một cảm giác ấm áp.
––Một nụ hôn.
Đây không phải là lần đầu tiên ở thế giới này. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu hôn trong một không khí yên bình như vậy.
Khuôn mặt Eveam từ từ rời ra.
「...Ehehe, em làm rồi.」
Trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy toàn thân nóng bừng như thể máu đang chảy xiết. Nụ cười của cô dưới ánh hoàng hôn thật quyến rũ, và có lẽ vì nụ hôn, tim cậu đập ngày càng nhanh.
「Em... đột ngột quá đấy.」
「Bởi vì, Hiiro vẫn chưa chủ động mà, phải không?」
「C-cái đó thì đúng nhưng... ưm.」
Cậu cố gắng nói gì đó để lấp liếm, nhưng lại bị cô phản đòn một cách cao tay khiến cậu không thể cãi lại.
「Lần sau, em sẽ rất vui nếu Hiiro là người chủ động.」
「............Haizz. Phụ nữ đúng là khó hiểu. Có nhiều điểm yếu, nhưng lại mạnh mẽ và táo bạo... một bí ẩn.」
「Đúng vậy, con gái là một ẩn số mà.」
Nhưng cậu cảm thấy mình nhất định phải tìm ra câu trả lời cho tình cảm của cô vào một ngày nào đó.
(...Nhưng, nếu mình chọn một người khác ngoài cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ khóc.)
Và có lẽ, Muir, Mimiru và Liliyn cũng vậy. Nghĩ đến đó, cậu lại sợ phải đưa ra câu trả lời. Dù vậy...
(Dù vậy, một ngày nào đó mình vẫn phải đưa ra câu trả lời. Vì những người đã yêu mến mình. ...Haizz, không ngờ lại có ngày mình phải đau đầu vì chuyện con gái thế này.)
Về cơ bản, từ trước đến nay cậu không hề có hứng thú với phụ nữ. Cậu nghĩ rằng chỉ cần có đồ ăn ngon và sách là có thể sống cả đời. Nhưng từ khi đến thế giới này, tiếp xúc với nhiều cô gái khác nhau, cậu nhận ra quan niệm giá trị của mình cũng đang dần thay đổi.
Những trải nghiệm đầu tiên khiến cậu đau đầu. Nhưng đây cũng là một phần cuộc sống mà cậu đã chọn. Vậy thì, không trốn tránh mà đối mặt chính là niềm tin của Hiiro.
(Nếu mẹ và bố còn sống, có lẽ mình đã có thể nhờ họ tư vấn một chút... à, mẹ thì vẫn còn đây mà.)
Một hình bóng nhỏ bé hiện lên trong đầu cậu. Nikki với nụ cười rạng rỡ chạy đến ôm chầm lấy cậu và gọi "Sư phụ ơi!".
(...Không được. Dù là kiếp sau của mẹ, nhưng không thể nào đi hỏi ý kiến một đứa trẻ được.)
Câu trả lời đó quá xấu hổ.
「...Này, Hiiro.」
「...? Gì thế?」
「Em, thật sự rất vui vì đã gặp được anh.」
「............」
「Anh lúc nào cũng liều lĩnh, nên cũng có nhiều chuyện đau khổ và buồn bã, nhưng chính vì có anh ở bên, nên em... mới có thể cố gắng.」
「Eveam...」
「Vì vậy... vì vậy, dù anh không chọn em cũng được, chỉ xin anh đừng đột ngột biến mất...」
Cô ấy trông thật bất an. Không chỉ trong trận chiến với Avoros, mà cả trong cuộc chiến với『Thần Tộc』, nỗi đau mà cô phải chịu chắc hẳn là rất lớn. Cô đã lo lắng cho Hiiro đến nhường nào.
「............Yên tâm đi. Tôi sẽ không đi đâu nữa. Thế giới này, chính là thế giới của tôi.」
「!? ...Vâng! Này, Hiiro!」
「Gì thế?」
「––Em yêu anh rất nhiều!」
Phụ nữ đúng là táo bạo thật. Sao họ có thể nói những lời như vậy mà không chút ngượng ngùng. Nhưng... thật kỳ lạ, cảm giác thật dễ chịu.
「...Tôi chỉ nói lời cảm ơn thôi.」
「Mư~ đáng lẽ ra anh phải hùa theo và nói "anh cũng vậy" chứ!」
「Ai biết được.」
「Mưư~!」
Một ngày nào đó, cậu sẽ đưa ra câu trả lời. Cậu sẽ cho họ thấy câu trả lời mà bản thân cậu hài lòng nhất.
Dù không biết đó sẽ là câu trả lời như thế nào, nhưng nếu đó là câu trả lời mà cậu đã nghiêm túc đưa ra, chắc chắn họ cũng sẽ chấp nhận. Cậu đã nghĩ như vậy––.
Tiệc mừng chiến thắng được tổ chức trước dinh thự của Liliyn. Nơi đây quy tụ những gương mặt lừng lẫy.
Không chỉ có đại diện của các quốc gia, mà cả những người đã tham gia vòng chung kết của «Vua Đầu Bếp Edea» cũng có mặt.
Trước dinh thự, nhiều chiếc bàn được sắp xếp, trên đó bày biện những món ăn xa hoa. Mọi người xung quanh đang cầm đĩa và thưởng thức bữa ăn theo kiểu buffet.
Giữa không khí đó, Hiiro cũng đang chất đầy đồ ăn lên đĩa như thể không còn chỗ chứa, rồi ăn ngấu nghiến.
「––Hiiro-kun.」
「Ưm a... ngăm. Gì thế, Teckiel?」
Người xuất hiện là một thanh niên với nụ cười thân thiện.
「À không, tôi chỉ gọi xem cậu có đang vui không thôi.」
「Tất nhiên là đang ăn rồi.」
Hiiro sáng mắt lên, khoe đĩa thức ăn của mình.
「Haha, cậu vẫn ăn khỏe như ngày nào nhỉ.」
「Cậu thì sao? Cái món «Bánh bao thịt Liệt Hỏa» ở đằng kia ngon tuyệt cú mèo đấy.」
Đó là món «Bánh bao thịt Liệt Hỏa» do Silva làm. Chiếc bánh bao được tạo hình như một ngọn lửa đang cháy, có màu đỏ rực rỡ.
Bên ngoài giòn rụm như «kakiage», nhưng bên trong lại chứa đầy thịt băm với nước thịt nóng hổi chảy ra. Vỏ bánh được nhào với «ớt bột», có vị cay nhẹ rất ngon.
「Vậy sao? Thế thì tôi xin một cái.」
Teckiel cầm lấy một cái và ăn, khuôn mặt anh ta giãn ra vì ngon miệng.
「Ồ~, món này đúng là tuyệt phẩm!」
「Phải không? Chấm với «Sốt nigari đặc chế» do Muir làm này nữa thì vị sẽ thay đổi, ngon hơn đấy.」
Nếu ăn riêng loại sốt này thì khá đắng và khiến người ta nhăn mặt, nhưng khi ăn kèm với rau hoặc thịt, vị đắng sẽ giảm đi và làm nổi bật hương vị của nguyên liệu.
「Ừm~, ra vậy, ngon quá!」
Teckiel có vẻ hài lòng, thật tốt.
「...Nhân tiện Hiiro-kun, cậu đã đi hẹn hò với Bệ hạ phải không?」
「Hửm? À, có.」
「Cảm ơn cậu nhé. Bệ hạ đã vui lắm đấy.」
「Tôi cũng vui mà, nên không cần phải cảm ơn đâu.」
「Không, nhờ có cậu mà Bệ hạ luôn mỉm cười với người dân.」
Người xuất hiện lúc này là Aquinas, tay cầm một chai rượu.
「Ồ~, chai gì thế kia?」
「Cái này à? Đây là rượu ta định uống cùng Hiiro.」
「Hay quá! Tôi tham gia với được không?」
「Được chứ, ly cũng có trên bàn rồi, để ta rót cho.」
Từ tay Aquinas, chất lỏng màu trắng ngà được rót vào ba chiếc ly.
「Hình như Hiiro không uống được rượu lắm thì phải?」
「Ừ. Tôi không thích uống lắm.」
「Phụt, nhưng ta nghĩ cũng đến lúc ngươi nên làm quen với nhiều loại rượu rồi. Thế nên ta đã mang chai rượu quý của mình đến đây.」
「Rượu quý của ngài Aquinas sao~, đáng mong đợi thật!」
Ba người cầm ly lên.
「Vậy thì, cạn ly.」
Tiếng "cạch" vang lên khi họ cụng ly, rồi mỗi người uống một ngụm.
「Ừm............ phù, ra vậy, rượu này dễ uống thật.」
Hiiro vẫn chưa thích rượu mạnh, nhưng loại này có nồng độ cồn thấp, rất hợp với cậu lúc này. Vị của nó gần giống với rượu vang trắng.
「Phù à~! Cho tôi thêm ly nữa!」
「Ngươi không phải đi chào hỏi mọi người sao? Say xỉn thì còn ra thể thống gì nữa.」
「A, đúng rồi! Chết thật, chết thật! À, nhưng cho tôi thêm một ly nữa thôi!」
Sau khi nốc cạn thêm một ly rượu, Teckiel nói "Vậy, lát nữa gặp lại nhé" rồi bỏ đi.
Những người như anh ta có lẽ được gọi là người khuấy động không khí. Chỉ cần có anh ta là không khí trở nên vui vẻ. Anh ta thân thiện với mọi người và cũng rất biết ý, nên Hiiro cũng có cảm tình với anh ta.
「...Quay lại chuyện lúc nãy, cảm ơn ngươi đã hỗ trợ Bệ hạ, Hiiro.」
「Các ngươi cũng vậy mà. Người hỗ trợ cô ấy không chỉ có mình ta.」
「Đúng vậy. Nhưng đối với Bệ hạ, sự tồn tại của ngươi đã trở thành một thứ không thể thay thế, đó cũng là sự thật. Ta nói sai sao?」
「...Cách hỏi đó không phải là hèn hạ sao?」
「Phụt, vậy à? Nhưng chúng ta thật sự rất biết ơn ngươi.」
「Biết rồi, đừng nói về chủ đề đó nữa.」
Được cảm ơn nhiều lần khiến cậu cảm thấy ngượng ngùng, thật khó chịu.
「Nhân tiện, «Đại hội Hoop Shoot» bắt đầu từ ngày mai, Hiiro cũng tham gia chứ?」
「À... khoan, chẳng lẽ ngươi cũng tham gia?」
「Bệ hạ đã yêu cầu ta tham gia với tư cách là đại diện quốc gia.」
「Xem ra đây sẽ là một đại hội lớn đây.」
「Ta nghĩ sẽ rất sôi động.」
「Chắc chắn rồi. Dù nói gì đi nữa, con người ai cũng thích lễ hội mà.」
「Cũng đúng. Vậy thì, ta xin tuyên bố một điều ở đây.」
「Hả?」
「Trong đại hội, chúng ta,『Ma Tộc』, sẽ giành chiến thắng.」
「...Ồ. Tức là ngươi sẽ thắng ta?」
「Ta định nói vậy đấy.」
「Ra vậy. ...Thú vị. Vậy thì bên này cũng xin tuyên bố.」
Với nụ cười tự tin, Hiiro nói.
「Đại hội này, chúng ta sẽ giành chiến thắng.」
Cả hai nhìn chằm chằm vào nhau không rời mắt, rồi bất chợt cùng nhau mỉm cười.
「Vậy thì, để cầu chúc cho đại hội mới bắt đầu từ ngày mai sẽ thật sôi động...」
Aquinas đưa ly về phía Hiiro. Hiểu ý anh ta, Hiiro cũng đưa ly của mình lại gần.
「À, cạn ly.」
Hai chiếc ly chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh vui tai. Cả hai cứ thế ngửa cổ uống cạn ly rượu.
(Một khi đã được thách đấu, ta sẽ đáp lại bằng toàn bộ sức lực.)
Cậu rất mong chờ «Đại hội Hoop Shoot» vào ngày mai.
※
Trong khi đó, ở một chiếc bàn khác, một cuộc chiến nảy lửa của các cô gái đang bùng nổ.
「––Tôi sẽ không thua đâu, Muir, Mimiru, Phara, và cả Liliyn nữa.」
「Bọn tớ mới là người không thua! Phải không, Mimiru-chan!」
「Vâng ạ! Dù vậy, Mimiru chỉ có thể cổ vũ thôi ạ.」
「Hiiro-sama sẽ thuộc về 【Nhân Gian Quốc】. Đây là điều đã được định sẵn.」
「Hừ, «Đại hội Hoop Shoot» bắt đầu từ ngày mai, ta, người tổ chức, cũng sẽ tham gia, nhưng đừng nghĩ vì là người tổ chức mà ta sẽ nương tay. Ta sẽ nghiền nát các ngươi bằng toàn bộ sức lực.」
Muir, Mimiru, Phara và Liliyn lần lượt đáp lời, và chủ đề họ đang tranh cãi là về «Đại hội Hoop Shoot» sẽ diễn ra vào ngày mai.
「Nghe đây? Các cô vẫn nhớ điều kiện là đội chiến thắng trong đại hội sẽ được đón Hiiro về một thời gian chứ?」
「Tất nhiên rồi, Eveam! Nếu chúng tớ thắng, anh ấy sẽ ở lại 【Passion】 một thời gian!」
「Đây là trận chiến không thể thua!」
「Hừ, âm mưu của các ngươi sẽ bị ta đập tan tành. Hiiro sẽ ở lại dinh thự của ta mãi mãi.」
Các cô gái đang tham gia một loại cá cược.
Ngày mai, bốn đội sẽ thi đấu với nhau: đội 【Nhân Gian Quốc - Lancers】, đội 【Thú Vương Quốc - Passion】, đội 【Ma Quốc - Haos】, và đội của Hiiro.
Có vẻ như đội chiến thắng sẽ nhận được phần thưởng là quyền được Hiiro ở lại, nhưng nhân vật chính của vụ cá cược này, Hiiro, lại hoàn toàn không hề hay biết.
Chỉ cần để Hiiro ở lại trong một thời gian dài cũng đủ để thúc đẩy sự phát triển của đất nước. Điều đó cho thấy sự tồn tại của Hiiro có sức ảnh hưởng lớn đến thế giới.
Đặc biệt là trẻ em và các mạo hiểm giả, có rất nhiều người ngưỡng mộ Hiiro, vì vậy, đặc biệt là 【Lancers】 và 【Passion】, nơi có số lượng mạo hiểm giả đông đảo, đều quyết tâm phải thắng trận này.
「Ma Giới đúng là không có mạo hiểm giả, nhưng việc những đứa trẻ gánh vác tương lai yêu mến Hiiro là sự thật. Nếu Hiiro ở lại 【Haos】, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ làm người dân vui mừng. Vì vậy, Hiiro sẽ là của tôi!」
「Không được, Eveam hôm nay đã hẹn hò riêng với anh ấy rồi, thế là đủ rồi! Tiếp theo là lượt của chúng tớ! Phải không, Mimiru-chan!」
「Đúng vậy ạ! Hẹn hò riêng thật là ăn gian!」
「Chậc, lũ nhóc con, có vẻ như đã đến lúc phải cho các ngươi biết hắn là của ai rồi!」
「...Fufufu, Phara và mọi người đừng nghĩ mình không liên quan. Hiiro-sama, người đề xuất ý tưởng thành lập trường đào tạo mạo hiểm giả mà Judom-sama đang xây dựng, chắc chắn sẽ thuộc về 【Lancers】 chúng tôi!」
Cuộc đối đầu bằng mắt của họ tiếp tục, những người xung quanh cảm nhận được sát khí và lẳng lặng bỏ đi. Có lẽ họ đã cảm nhận được bằng bản năng rằng nếu dính vào sẽ bị vạ lây.
Họ đang đối đầu nhau vì những thứ không thể nhượng bộ.
Nikki và Winka đang quan sát cảnh tượng đó từ xa.
「Nyoa~, s-sát khí ghê quá đi mất.」
「Ừm... Muir và mọi người, đang rất cố gắng. ...Đây, Hanemaru, ăn cái này nữa đi.」
「Wao!」
Hanemaru nhận lấy miếng thịt từ tay Winka và bắt đầu ăn một cách ngon lành. Skywolf là một loại quái vật thường không thân thiện với con người, nhưng nó lại rất quấn quýt với Winka và Hiiro.
「Winka, cháu có vui không?」
「A, cha.」
Người đến gần là cha của Winka, Kuzel Geo.
「Có vẻ rất náo nhiệt. Mọi người trông rất vui.」
「Ừm... cha có vui không?」
「Có, rất vui.」
「Tốt quá. ...Nếu có cả các mẹ ở đây thì còn tốt hơn nữa.」
「Đúng vậy, nhỉ.」
Winka có hai người mẹ, mẹ ruột và mẹ nuôi. Cả hai đều đã qua đời.
「Nhưng, chắc chắn họ cũng đang dõi theo chúng ta từ trên trời, cháu ạ.」
「Đúng vậy đó, Winka-dono! Mẹ là người dù đã chết vẫn sẽ bảo vệ con mình!」
「...Sao mình lại cảm thấy có sức thuyết phục lạ thường. Nikki, tuyệt vời.」
「E hèm!」
Nikki ưỡn ngực, ngửa người ra sau, cơ thể đã lớn hơn một chút trong hai năm qua.
Bản thân Nikki vẫn chưa nhận ra, nhưng cô bé là kiếp sau của mẹ Hiiro, nên có lẽ lời nói của cô bé vô thức có sức thuyết phục.
※
「––Mẹ ơi, mẹ không được thua đâu!」
Ở một chiếc bàn khác, ánh mắt của một cậu bé đang hướng thẳng về phía Mimiru.
「Ara, Rekka-kun, có chuyện gì vậy?」
「A, Lankonis-san.」
「Yo, Rekka đang làm gì thế?」
Bên cạnh Lankonis là em trai cô, Rentan.
「Không ạ, em đang truyền niệm lực để mẹ không thua trong trận đấu đó.」
「N-niệm lực... Rekka vẫn là một đứa kỳ lạ nhỉ.」
Vì gần bằng tuổi nhau nên Rentan và Rekka rất thân. Hai người thường cùng nhau luyện tập và học hành, cạnh tranh lẫn nhau.
「Fufu, biết sao được, Rentan. Dù gì thì Rekka-kun cũng là con của Hiiro-san và Mimiru-san ở kiếp trước mà.」
Nói cách khác, cậu bé là đứa con được ban cho giữa Dũng giả tiền nhiệm Haiume Shinku và『Mẹ của Tinh Linh』tiền nhiệm Ramil. Đáng tiếc là cậu bé đã không thể chào đời, nhưng Ivalidea đã dùng sức mạnh của mình để chuyển linh hồn cậu đến thế giới hiện tại. Đó chính là Rekka.
「Này này, Rekka có tham gia «Đại hội Hoop Shoot» bắt đầu từ ngày mai không!」
「Không ạ, tiếc là em không thể tham gia. Mọi người đều rất mạnh, nên em không được vào cả đội dự bị. Em cũng đã được luyện tập cùng cha rồi ạ.」
「Vậy à. Tớ cứ nghĩ Rekka sẽ tỏa sáng cơ. Chết tiệt, tớ cũng muốn tham gia quá.」
「Để làm được điều đó, em phải trưởng thành hơn nữa. Nếu vậy, lần sau em sẽ được tham gia.」
「Ừm! Cùng nhau cố gắng nhé, Rekka!」
「Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức để không thua cha!」
「Vẫn là một đứa cứng nhắc nhỉ. ...Nhân tiện, Hiiro-niichan nổi tiếng thật đấy.」
Xung quanh Hiiro có rất nhiều người tụ tập, vây quanh cậu và trò chuyện vui vẻ.
「Mà hầu hết lại là con gái. Đào hoa thật đấy. Chị không sao chứ, chị gái, chị sẽ bị chậm chân đấy?」
「C-cái gì, em đang nói cái gì vậy hả!?」
Đối với Lankonis đang đỏ mặt quát tháo, Rentan nở một nụ cười tinh quái.
「Ủa~? Em biết đấy nhé, lúc chị đánh thức Hiiro-niichan buổi sáng, chị đã nói nhỏ 'C-chủ nhân...' rồi hôn lên má anh ấy...」
「Aaaaaa! N-nào, mau đi giúp Silva-san thôi, Rentan!」
「Đ-đau! Đừng kéo tai em!」
「Im đi! Cứ đi theo chị là được!」
「C-cứu tớ với, Rekka~!」
Nhưng Rekka chỉ có thể vẫy tay.
「Rõ ràng là Rentan sai mà...」
Rekka nghĩ rằng Rentan chắc chắn sẽ bị một bài thuyết giáo dài, và chắp tay cầu nguyện cho cậu ta.
Thời gian trôi qua, và tiệc mừng chiến thắng đã kết thúc thành công tốt đẹp.
Giữa đêm, Hiiro ngồi trên mái nhà của dinh thự Liliyn, ngắm nhìn tòa tháp vàng lơ lửng trên bầu trời.
「––Ngươi đang làm gì ở một nơi như thế này?」
「...Liliyn à?」
Cậu vừa nghe thấy tiếng nói từ phía sau thì cô đã xuất hiện từ lúc nào không hay. Cô từ từ di chuyển đến bên cạnh Hiiro và ngồi xuống giống như cậu.
「Chẳng lẽ, ngươi không ngủ được?」
「...Cũng có thể nói là vậy.」
「Kukuku, ngươi định nói là vì đại hội quá vui nên phấn khích không ngủ được à?」
「...Có lẽ vậy.」
「! ...Ngươi không phủ nhận à.」
「Đây là lần đầu tiên ta trải qua chuyện này. Với lại, cuối cùng ta cũng đã được thấy cảnh tượng mà ta muốn thấy. Ta nghĩ ngươi cũng vậy. Cho nên ngươi mới thức.」
「...Bị ngươi nhìn thấu rồi à.」
Liliyn khẽ mỉm cười, rồi hướng ánh mắt lên bầu trời.
「【Màu của Mặt Trời】 mà ta hằng mong ước đã hoàn thành, và đại hội do Hiiro lên kế hoạch cũng đã thành công tốt đẹp.」
「Này này, ngày mai vẫn còn đấy.」
「À, nhưng ta vui lắm. Vì giấc mơ của ta đã thành hình.」
「Đó là vì ngươi đã không bỏ cuộc và tiếp tục hành động, đồ cựu hikikomori.」
「Đừng gọi ta là hikikomori! Ta không còn là hikikomori nữa!」
「Thế nên ta mới thêm chữ cựu vào rồi còn gì.」
「Hừ, thật tình, chỉ có ngươi là kẻ duy nhất dám trêu chọc ta mà không hề sợ hãi ngay từ lần đầu gặp mặt.」
「Nói cho ngươi biết, ta cũng là lần đầu tiên đấy. Bị thử thách bằng bữa ăn, bị tấn công ban đêm, rồi đột nhiên bị tuyên bố 'hãy trở thành của ta'.」
Bây giờ nghĩ lại, cuộc gặp gỡ với Liliyn quả thật rất ấn tượng.
「Kukuku, là do ngươi đã thu hút sự chú ý của ta, nên đành chịu thôi. Bỏ cuộc đi.」
「...Cái thái độ bề trên đó của ngươi cũng không thay đổi từ hồi đó nhỉ.」
「Ngươi cũng vậy thôi.」
Đúng là tính cách của cả hai khá giống nhau, và không hề thay đổi so với lúc mới gặp. Chính vì vậy, dù hay cãi nhau nhưng họ lại có một mối quan hệ có thể nói bất cứ điều gì.
「............Ta thật sự rất biết ơn ngươi.」
「Gì thế, đột ngột vậy?」
「Không phải đột ngột. Ta đã định nói từ lâu rồi...」
「...?」
「Cuộc gặp gỡ với ngươi đã làm cho kim đồng hồ thời gian đang ngừng lại của ta chuyển động. Vì ngươi đã nói sẽ giúp ta, nên ta mới có thể bước đi đến tận bây giờ.」
「............」
「Thật sự, cảm ơn ngươi.」
Mái tóc đỏ rực của cô được ánh trăng chiếu rọi thật đẹp, và đôi má hơi ửng hồng của cô thật ấn tượng, trông rất đáng yêu.
「...V-vậy nên Hiiro...」
「G-gì thế?」
「...Cái đó, à............ để tỏ lòng biết ơn............ ta có...」
「Hả? Ta không nghe rõ?」
「Ta nói là ta có quà cho ngươi!」
「...Không cần phải khách sáo vậy đâu? Ta giúp ngươi chỉ vì ta muốn làm vậy thôi.」
「Đó là chuyện của ngươi! Ta cũng có suy nghĩ của ta chứ!」
「V-vậy à.」
Sự quyết tâm của cô ấy có thể cảm nhận được, khiến cậu bất giác bị áp đảo.
「V-vậy nên... à, quà... quà đây!」
Liliyn đột nhiên lao tới, rồi vòng tay qua cổ Hiiro––
「Ưm––!?」
Cậu hiểu ra ngay lập tức. Bây giờ, cậu đang hôn Liliyn.
「Ưm... ư ưm...」
Một giọng nói quyến rũ phát ra từ Liliyn. Cậu đang đỡ lấy cơ thể cô, nhưng cơ thể cậu lại nóng bừng như vừa mới tắm nước nóng xong. Cảm giác ấm áp từ đôi môi truyền đến, và nó dần biến thành cảm giác dễ chịu.
「Ư a...」
Liliyn từ từ rời mặt ra.
「...N-ngươi...!」
「H-hừ! Ta đã nói rồi! Ngươi là của ta! Vì vậy... ta cũng............ là của ngươi.」
Rồi cô lại đưa mặt lại gần và hôn cậu lần thứ hai.
「Ưm... vậy là chỉ có ta đã hôn ngươi hai lần.」
「...Đ-đúng vậy...」
「...Vì vậy, ngươi là của ta...」
Liliyn vùi mặt vào ngực Hiiro.
(Đ-đột ngột quá, không biết phải phản ứng thế nào...!)
Tạm thời, cậu cứ đứng yên như vậy, thì,
「............Vì ta thích ngươi.」
「...Hả?」
Trong khoảnh khắc, hơi nóng bốc lên từ đầu cô.
「N-này.」
「Đ-đợi đã! N-nếu bây giờ ngươi nhìn mặt ta, ta tuyệt đối sẽ giết ngươi!」
「...Ta hiểu rồi.」
Liliyn nắm chặt áo Hiiro, cố gắng che mặt mình.
(Đây là lần đầu tiên mình được tỏ tình trong khi bị ôm như thế này.)
Cậu cúi đầu xuống, nhìn vào đầu cô, rồi đặt tay lên đó.
「...Được chưa?」
「............Ừm.」
Khuôn mặt của Liliyn khi rời khỏi người cậu đỏ bừng đến không thể tin được.
Ánh mắt cô đảo qua đảo lại như thể không biết nhìn đi đâu.
「...Này, nếu ngại thì không cần phải cố gắng vậy đâu?」
「T-ta không có cố gắng! Chỉ là... chỉ là, đúng vậy, chỉ là!」
「Ngươi nói 'chỉ là' mấy lần rồi đấy.」
「Ồ-ồn ào! Im lặng mà nghe!」
「............」
「Ha~ phu~..., được rồi! Hiiro! Ta tuyệt đối sẽ không thua! Vì vậy hãy chuẩn bị tinh thần đi! Ta sẽ chiếm lấy cả thể xác lẫn tâm hồn của ngươi! Rõ chưa!」
Có lời tỏ tình nào lại cao ngạo như thế này không.
Nhưng nói vậy cũng rất giống cô ấy. Vì vậy cậu bất giác mỉm cười.
「C-cái gì buồn cười chứ! Có gì lạ à!?」
「...Không, ta chỉ nghĩ ngươi thật đáng nể.」
「...?」
「...Ta chưa bao giờ thật lòng yêu ai ngoài cha mẹ mình.」
「...!」
「Khi nghĩ đến việc yêu một ai đó, rồi nếu người đó biến mất, trái tim ta lại từ chối. Nó nói rằng đừng để người khác bước vào sâu hơn nữa. Vì vậy, sau khi cha mẹ mất, ta đã cố gắng hết sức để tránh giao du với người khác. Nhưng... từ khi đến thế giới này, gặp gỡ các ngươi, ta cảm thấy mình đang dần thay đổi. Càng thân thiết thì chia ly càng đau khổ. Ta đã tự nhủ như vậy và cố gắng giữ khoảng cách, nhưng ở bên các ngươi, không hiểu sao lại rất dễ chịu.」
「Hiiro...」
「Cuối cùng, con người không thể sống một mình. Sống có nghĩa là giao tiếp với ai đó. Kết nối với ai đó và cảm thấy bình yên ở đó, có lẽ là điều bình thường của con người. ...Bây giờ ta vẫn sợ. Ta đã có rất nhiều người muốn bảo vệ. Việc họ biến mất... thật đáng sợ.」
Tại sao nhỉ. Cậu không hề có ý định nói ra những lời yếu đuối như vậy.
...Khi tắm mình dưới ánh trăng, cậu lại muốn nói ra những suy nghĩ của mình.
「Ta... ta cũng đã có thể yêu một ai đó.」
「Đ-điều đó có nghĩa là...!」
「À, ta thích các ngươi.」
「!? Này, các ngươi!?」
「...Mà, không biết nó có phát triển thành tình yêu hay không.」
「Mư...」
「Sao thế, mặt mày xị ra vậy.」
「Đồ ngốc! Chỗ này dù là đùa cũng phải nói là thích ngươi chứ không phải các ngươi!」
「Đùa cũng được à?」
「Ư... không, đùa thì không cười nổi.」
「Phải không? Nhưng từ bây giờ, ta nghĩ mình có thể thật lòng yêu một ai đó.」
「Tất nhiên là trong đó có ta chứ?」
「Ai biết được.」
「Cái!?」
「Haha, đùa thôi.」
「T-tên này... hay là ta dùng ảo thuật vĩnh viễn để nuôi ngươi cả đời nhỉ...」
Cô bắt đầu lẩm bẩm những điều đáng sợ.
「Vì vậy, hãy đợi một chút.」
「...?」
「Ta vẫn chưa trả lời Muir, Mimiru và Eveam.」
「Thật tình, chỉ có ngươi mới dám bắt những cô gái xinh đẹp như chúng ta phải chờ đợi.」
「Xinh đẹp à, ngươi tự nói mà không ngượng à. Ngươi thuộc tuýp đáng yêu hơn là xinh đẹp chứ.」
「Đ-đáng, đáng, đáng...!?」
Mặt Liliyn lại đỏ như quả gấc, rồi cô quay mặt đi.
「Chậc, nói chuyện với ngươi đúng là loạn hết cả lên! Đồ ngốc!」
Cô nói những lời cay độc, nhưng cậu biết đó là để che giấu sự ngượng ngùng. Dù gì thì họ cũng đã quen nhau một thời gian dài.
Cứ như thế này, từ từ tìm hiểu về họ cũng được. Và một ngày nào đó, cậu sẽ đưa ra câu trả lời.
(Haizz, bài kiểm tra ở trường thì mình giỏi, nhưng vấn đề nan giải như thế này thì đây là lần đầu tiên trong đời.)
Vấn đề mà họ đặt ra cho cậu chỉ có hai câu trả lời đơn giản.
Nhưng cậu hoàn toàn không biết câu trả lời nào là đúng.
(Mà, họ có vẻ sẽ cho mình thời gian, nên cứ từ từ suy nghĩ vậy.)
Khi ngước nhìn mặt trăng, cậu có cảm giác như nghe thấy giọng mẹ mình đang mỉm cười và nói: "Cứ đau đầu đi con trai!".