Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 92: CHƯƠNG 92: BẠN HỌC.

Vài câu hỏi chợt nảy ra trong đầu Hiiro. Cậu nhận ra cấp độ của mình là 1. Nếu đây là một thế giới game nhập vai thì cũng phải thôi, vì cậu đã chiến đấu với ai bao giờ đâu. Điều cậu không hiểu là tại sao chỉ số MP (Ma Lực) lại cao đến thế?

Có lẽ đây là đặc quyền của một người du hành thế giới, được ban cho chỉ số ma thuật cao ngay từ đầu chăng.

Theo lẽ thường tình trong game, HP là Hit Point (Điểm Sinh Lực), MP là Magic Power (Ma Lực), EXP là Experience (Điểm Kinh Nghiệm), và NEXT là lượng kinh nghiệm cần thiết để lên cấp. ATK, DEF, AGI, HIT và INT lần lượt là Attack (Sức Tấn Công), Defense (Sức Phòng Thủ), Agility (Độ Nhanh Nhẹn), Hit Chance (Tỷ Lệ Đánh Trúng) và Intelligence (Trí Tuệ). Đây đều là những chỉ số quen thuộc trong game.

Cậu đã ngạc nhiên vì chỉ số AGI cao bất thường của mình, nhưng điều khiến cậu sốc hơn nữa chính là danh hiệu này:

Innocent Bystander (Người qua đường vô tội)

Danh hiệu này nói thẳng ra rằng cậu chỉ là kẻ bị vạ lây cùng với bốn vị Anh Hùng kia. Nói cách khác, bản thân cậu không phải Anh Hùng, mà chỉ là một người bình thường.

Dù cũng lo lắng về ma thuật của mình, nhưng hiện tại cậu đang suy nghĩ làm sao để giải thích tình trạng này.

Trong lúc cậu đang trầm tư, Rudolph hỏi cả năm người.

Rudolph: Thế nào rồi? Khi các vị nhìn vào danh hiệu, nó sẽ hiển thị danh hiệu Anh Hùng.

Taishi là người trả lời đầu tiên:

Taishi: V-Vâng, có ạ! Nó ghi là Anh Hùng! Uwah! Tuyệt vời, tôi đúng là Anh Hùng thật rồi!

Cậu ta hét lên với một giọng đầy phấn khích.

Taishi: Này, còn cậu thì sao, Chika?

Người trả lời câu hỏi của Taishi là Suzumiya Chika. Cô là một cô gái nổi tiếng trong lớp. Thái độ cởi mở và thẳng thắn trong giao tiếp với mọi người khiến cô được ai nấy yêu mến.

Mái tóc cô ngắn và có màu trắng giống như Taishi, nhưng nhạt hơn. Vòng một của cô hơi khiêm tốn một chút, dù vậy, cô sở hữu một thân hình mảnh mai quyến rũ.

Chika: Ừ, mình cũng có nó luôn, Taishi.

Taishi: Tốt, còn hai cậu thì sao, Shuri, Shinobu?

Taishi hỏi hai cô gái còn lại. Minamoto Shuri sở hữu một vẻ đẹp thanh tú cùng mái tóc đen dài óng ả.

Không giống như Chika, cô sở hữu một thân hình quyến rũ với những đường cong nóng bỏng. Cô là thành viên của câu lạc bộ trà đạo và đôi khi các chàng trai ghé qua chỉ để ngắm nhìn cô trong bộ kimono.

Nét quyến rũ của cô nằm ở đôi mắt hơi cụp và nốt ruồi duyên dưới mắt.

Cô gái còn lại, Akamori Shinobu, là một người đầy tò mò. Cô hoạt động trong câu lạc bộ báo chí và thậm chí còn lên kế hoạch theo đuổi nghề báo trong tương lai. Cô nói nhiều nhưng cũng sở hữu trí thông minh hàng đầu, vì vậy mọi người thường hỏi cô lời khuyên về bài tập.

Cô ấy có mái tóc đen ngang vai. Đôi mắt sâu thẳm tựa mắt mèo ánh lên một quyết tâm mạnh mẽ, như thể sẽ không bao giờ để vuột mất con mồi. Hơn nữa, cô đến từ vùng Kansai.

Cả ba cô gái đều có điểm chung là vô cùng xinh đẹp và nổi bật. Và họ lúc nào cũng quây quần bên Taishi, trông như một dàn harem của riêng cậu ta vậy.

Cả Shuri và Shinobu đều có danh hiệu Anh Hùng. Và vấn đề tiếp theo là Hiiro, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cậu.

Rudolph: Còn cậu thì sao?

Hiiro: Không có.

Cậu trả lời bằng một từ duy nhất. Những người xung quanh bắt đầu xôn xao.

Rudolph: Vậy cậu có thể cho ta biết danh hiệu mà cậu có được không?

Dù cảm thấy bực mình khi phải nói ra, cậu vẫn trả lời thành thật, nhưng chỉ nói một câu. Người qua đường vô tội.

Bấy giờ, những người bạn cùng lớp của cậu đã thay đổi thái độ khi nghe những lời này. Họ cau mày và há hốc miệng trong sự hoài nghi.

Taishi: Innocent Bystander? Lilith, cô có biết điều đó nghĩa là gì không?

Lilith: Ơ, ưm… Có, nhiều khả năng là…

Lilith nhìn xuống, do dự trả lời. Hiiro thở dài khi nhìn cô. Sau đó, cậu trả lời thay cho cô.

Hiiro: Tôi chỉ là một người bình thường. Tôi tình cờ có mặt trong lớp và bị kéo theo cùng mọi người. Chính xác không?

Rudolph: Đúng là như vậy.

Chika: Này, đợi đã! Okamura! Cậu đang nói gì vậy?

Chika vừa nói vừa chỉ vào cậu. Nhưng cậu lờ đi và tiếp tục nói.

Hiiro: Vốn dĩ các người chỉ định triệu hồi bốn người thôi mà. Và ở đây đã có đủ bốn vị Anh Hùng rồi. Kẻ bất thường duy nhất ở đây chính là tôi. Vậy các người định làm gì?

Cậu nói ra điều đó mà không hề có chút cảm xúc hay thái độ thù địch nào. Tuy nhiên, Lilith, người đã thực hiện nghi lễ triệu hồi, mặt mày tái mét.

Hiiro: Và không chỉ riêng tôi. Những người bị đưa đến đây là vì lợi ích của các người. Tôi chắc rằng gia đình họ đang rất lo lắng.

Sắc mặt của Lilith càng trở nên tệ hơn.

Rudolph: Cậu nói đúng. Ta chỉ mong các vị tha thứ cho vấn đề này.

Nhà vua cất lời xin lỗi. Hiiro đã nghĩ rằng ông ta sẽ bào chữa cho bản thân, nhưng nhà vua bất ngờ nhận thức được tầm quan trọng trong hành động của họ.

Rudolph: Chúng tôi không còn cách nào khác.

Hiiro: Nói thật, tôi không quan tâm tới hoàn cảnh của các người.

Hả?

Thời gian như ngừng lại vì những lời của Hiiro.

Hiiro: Tôi hoàn toàn không liên quan đến bốn người bọn họ.

Taishi: Này, Okamura! Không phải chúng ta là bạn cùng lớp ư?

Taishi hét lên giận dữ.

Hiiro: Đúng là chúng ta là bạn cùng lớp. Nhưng đó chỉ đơn thuần là việc chúng ta được nhà trường xếp vào học chung một phòng, không hơn không kém.

Shuri: Điều… điều đó đi quá xa rồi…

Shinobu: Đúng vậy, sau cùng thì chúng ta nên ở cùng nhau.

Shuri và Shinobu cũng bắt đầu nêu lên ý kiến của họ.

Nhưng, như người ta vẫn nói, dù chúng ta đã học cùng lớp suốt bốn tháng nhưng chúng ta chưa hề nói chuyện với nhau, kể từ khi chúng ta là bạn cùng lớp.

Đó là sự thật. Hiiro thực sự thích ở một mình, vì vậy cậu đã giữ khoảng cách với tất cả mọi người, không chỉ riêng bốn người họ. Ăn, ngủ và đọc sách. Đó chính là sở thích của Hiiro.

Cả bốn người đều im lặng vì những gì cậu nói. Đúng như cậu đã nói, họ chưa bao giờ nói chuyện với nhau, dù là bạn học. Và cũng là sự thật rằng họ chưa bao giờ tìm cách bắt chuyện với cậu, dù cậu có vẻ khó tiếp cận.

Hiiro: Được rồi, như tôi đã nói lúc nãy. Tôi không có liên quan đến bốn người kia. Các người cần bốn vị Anh Hùng? Vậy thì xem ra tôi hoàn toàn vô dụng ở đây rồi, phải không?

Rudolph: Mh- Mhm…

Rudolph ậm ừ trong cổ họng. Ông bối rối không biết phải làm thế nào.

Hiiro: Vì họ là Anh Hùng, họ có thể chiến đấu chống lại đám Evila bằng cách nào đó, đúng không? Nhưng tôi chỉ là một kẻ vô danh. Ngài đâu thể gửi tôi đi chiến đấu chống lại những kẻ quá mạnh so với tôi được, phải không?

Rudolph: Vậy để ta hỏi cậu. Cậu muốn làm gì?

Hiiro: Về nhà.

Rudolph: Nhưng phương pháp để cậu trở về chỉ được ghi lại trong các tài liệu của Ma Vương.

Những lời của Rudolph vang vọng khắp phòng yết kiến và biểu cảm của Lilith trông thật ảm đạm. Thấy vậy, Hiiro lặng lẽ nhắm mắt lại.

Taishi: Vậy thì chúng ta phải nhanh chóng đánh bại Ma Vương thôi!

*Đúng là đồ ngốc,* Hiiro thầm nghĩ. Kể cả khi Ma Vương biết phép thuật để trở về, tại sao lại phải đánh bại hắn chứ? Hiiro chán nản trước câu nói thiếu suy nghĩ của Taishi.

Rudolph: Đúng như vậy, bên cạnh đó, đất nước chúng tôi là một đất nước tuyệt vời, tôi chắc chắn các bạn sẽ thích nó. Từ bây giờ các bạn là một phần của gia đình chúng tôi.

Thấy Rudolph cố gắng thuyết phục mình một cách vô vọng, Hiiro nhún vai.

Hiiro: À, nếu tôi có thể nói thêm, tôi lo lắng về gia đình của mình.

Những người khác đều cảm thấy lo lắng, kể cả Chika.

Rudolph: Điều đó không cần phải lo lắng nữa, phải không?

Một học giả gần đó lên tiếng:

Ah, đ-đúng là như vậy. Kể từ giờ phút này, sự tồn tại của các vị ở thế giới cũ sẽ bị lãng quên.

Hiiro: Lãng quên? Các người đùa chắc!?

Đó là một tuyên bố gây sốc.

Rudolph: Xin hãy bình tĩnh. Có một lực lượng giữ cho thế giới của bạn cân bằng. Khi các bạn quay về, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Hiiro: (*Đó là một lời nói dối.*)

Hiiro chắc chắn cảm thấy điều đó qua thái độ của họ.

Hiiro: (*Tất cả những gì họ nói chắc chắn là một lời nói dối. Họ chỉ đưa ra những lý do đó để thuyết phục chúng ta. Phép thuật quay về, hay nói cách khác, phương pháp đưa chúng ta trở lại, vốn không hề tồn tại. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Cả cái vụ bị lãng quên kia cũng chẳng đáng tin chút nào.*)

Cậu nhìn bốn người khác để xem có ai nhận ra điều đó không.

Taishi đã không nhận thấy. Chika cũng vậy. Chỉ có Shuri và Shinobu là cau mày về vấn đề này.

Hiiro: (*Mình không quan tâm đến bọn họ. Chỉ cần một mình, mình có thể làm mọi việc ở bất cứ đâu.*)

Okamura Hiiro lớn lên trong một trại trẻ mồ côi. Cha mẹ không bỏ rơi cậu, mà họ đã chết trong một tai nạn khi cậu vẫn còn nhỏ.

Sau đó, cậu được giao cho trại mồ côi. Cậu đã có một số bạn bè ở đó, nhưng hơn thế nữa, cậu yêu sách, do đó cậu đọc sách suốt ngày. Những cuốn sách giống như một người bạn với cậu còn hơn cả những người khác.

Tất nhiên cậu còn có những người thân khác, nhưng cậu không có lý do thực sự để trở về thế giới của mình. Vì vậy, việc không có cách nào để trở về cũng không làm cậu phiền lòng.

Lilith, biết rằng không có cách nào để trở về, đã cố che giấu biểu cảm của mình trong một thời gian. Cô đã bắt đầu cảm thấy tội lỗi về những lời nói dối của mình.

Taishi và các cô gái bắt đầu nói chuyện về những gì phải làm từ bây giờ sau khi hiểu rằng, tính đến nay, không có cách nào để quay trở về qua lời giải thích của Rudolph.

Taishi: Nếu đúng như Okamura nói, thì các người quá ích kỷ khi triệu hồi chúng tôi đến đây.

Bị Taishi nói trúng tim đen, Rudolph ủ rũ.

Rudolph: Nhưng…

Trong khi nói như vậy, Taishi nhìn ba cô gái. Tất cả họ đều cười tủm tỉm và cậu nhìn đức vua một lần nữa.

Taishi: Chúng tôi sẽ làm điều đó!

Rudolph: Các bạn thực sự sẽ làm sao?

Rudolph cao giọng nói.

Taishi: Vâng, chúng tôi vẫn luôn mơ được phiêu lưu trong một thế giới như thế này mà.

Chika: Đúng như vậy! Cả bốn chúng tôi luôn chơi một trò chơi trực tuyến với nhau!

Như Chika đã nói, bốn người họ đã chơi một game nhập vai trực tuyến (MMORPG) trong thế giới của họ. Họ thường gặp nhau và thảo luận về nơi để thám hiểm, giống như họ đã làm sau giờ học trước đây.

Ngay trước khi họ được triệu tập đến đây, họ vừa mới nói về mong muốn được phiêu lưu trong một thế giới như thế này.

Rudolph: Vậy là, các bạn sẽ chấp nhận điều đó?

Shinobu: Vâng, nhưng đổi lại…

Shinobu nói tiếp lời nhà vua.

Shinobu: Từ những gì tôi có thể nhìn thấy trong «Status», chúng tôi vẫn có vẻ là cấp 1. Nói cách khác, là người mới bắt đầu.

Rudolph: V-Vâng, đúng vậy.

Shinobu: Chúng ta không thể chống lại Ma Vương như thế này. Vì vậy, chúng tôi muốn các người dạy chúng tôi cách chiến đấu.

Rudolph: Đừng lo lắng về điều đó. Để giải quyết vấn đề đó…

Vào thời điểm đó, một người mặc áo giáp xuất hiện.

Vale: Tôi sẽ hướng dẫn các vị, thưa các Anh Hùng.

Anh ta quỳ xuống hành lễ và nói.

Vale: Tên tôi là Vale Kimble. Tôi đã được giao phó nhiệm vụ dạy cho các vị cách chiến đấu.

Rudolph: Vale Kimble là tướng quân quân đoàn hai của quân đội Victorias.

Anh ta là một anh chàng đẹp trai với khuôn mặt cao quý. Chỉ cần nhìn vào cơ thể của anh, bạn có thể nói anh đã được đào tạo kỹ lưỡng như thế nào. Tóc anh màu xanh lá cây và ngắn, trong khi đôi mắt phát ra một ý chí mạnh mẽ.

Đương nhiên, ánh mắt của các cô gái đều tập trung vào anh ta. Chỉ có Chika nhìn anh không chút biểu cảm, cứ như cô không hề quan tâm.

Taishi: Nói cách khác, có nghĩa là anh sẽ đào tạo cho chúng tôi?

Vale: Vâng. Ngay bây giờ, khi mà tình hình ở biên giới đã lắng xuống. Tôi muốn các bạn trở nên mạnh mẽ hơn trước khi nơi này trở nên hỗn loạn một lần nữa.

Taishi: À, chúng tôi sẽ sống ở đâu?

Rudolph: Chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho các bạn ở trong lâu đài. Lilith sẽ dẫn các bạn đi tham quan ngay sau đây.

Cuộc thảo luận diễn ra êm xuôi và Taishi cùng những người khác dường như đã giải quyết được vấn đề chiến đấu. Tại thời điểm này, Hiiro giơ tay lên.

Hiiro: Xin lỗi, nhưng tôi sẽ đi một mình.

Thời gian dường như lại dừng lại khi mọi người nghe thấy những từ này.

Hiiro: Như mọi người đã thấy, tôi không có nghĩa vụ, cũng không có lý do gì để chiến đấu cho đất nước này. Và tôi không phải là một Anh Hùng như các người. Vì vậy, tôi không có ý định ở lại đây lâu hơn nữa.

Rudolph: Ơ… Nhưng…

Hiiro: Xin lỗi, tôi không phải là người nhạy cảm như bốn người kia. Vâng, vì tôi đã ở đây, tôi sẽ chỉ làm những điều mà tôi muốn. Các người cũng sẽ không bận tâm, phải không?

Rudolph có vẻ lo lắng. Hiiro thực sự không phải là Anh Hùng, mà chỉ là một người bình thường. Cậu trông không mạnh mẽ chút nào. Mái tóc đen, mặc đồng phục học sinh màu đen, cao khoảng 1m80, nhìn không có vẻ gì là cơ bắp cả.

Điểm thu hút duy nhất của cậu là cặp kính. Xét về ngoại hình, cậu thua kém so với Taishi.

Với vẻ ngoài như thế, thật không thể tưởng tượng được rằng cậu có thể chiến đấu. Nhưng có một thực tế là họ đã triệu hồi cậu. Đá cậu ta đi mà không làm bất cứ điều gì cho cậu thì thật vô lý.

Rudolph: Ờmmm, ta thực sự xin lỗi về trường hợp của cậu. Có bất cứ điều gì mà ta có thể làm…

Hiiro: Tôi không cần gì cả.

Rudolph: Kh-Không cần gì, cậu nói không ư?

Hiiro: Đúng. Không phải là tôi khó chịu với các người. Thế giới này giống như một cuốn tiểu thuyết, vì vậy nó có vẻ khá thú vị.

Hiiro là một chàng trai tốt. Tất nhiên cậu ngưỡng mộ những cuộc phiêu lưu. Nó không cần phải là một cuộc phiêu lưu vĩ đại như những nhân vật chính trong sách của cậu, nhưng cậu chắc chắn muốn đi du lịch trong thế giới này.

Hiiro: Tôi đã nói hết những gì cần nói. Hẹn gặp lại.

Nói xong, cậu quay đi, nhưng Taishi túm tay cậu.

Taishi: Này! Hành xử như thế mà cậu cũng tự nhận mình là đàn ông được à?

Hiiro: Có ý kiến gì sao?

Hiiro đáp lại một cách khó chịu.

Taishi: Họ đang cúi mình cầu xin ở đây! Cậu không cảm thấy muốn giúp đỡ họ dù chỉ một chút sao?

Hiiro: Không.

Taishi: Tại sao!

Hiiro: Bởi vì tôi không phải Anh Hùng. Hay là, cậu muốn dùng tôi làm bia đỡ đạn?

Taishi: Cái gì… bia đỡ đạn?

Taishi buông tay Hiiro.

Kệ cậu ta đi, Taishi.

Chika nói với một giọng khó chịu.

Taishi: Đừng nói là cả hai cậu cũng đồng ý nhé?

Shuri: Eto… mình thì…

Shuri nhìn xuống đất, hoang mang. Shinobu nhìn chằm chằm vào Hiiro, sau đó cười khúc khích.

Ahaha, chắc chắn rồi, tại sao không chứ. Ý tôi là, điều này trông giống như một trò chơi, nhưng nó vẫn là hiện thực. Nói cách khác, chúng ta đang đặt cược mạng sống của mình ở đây. Chúng ta là Anh Hùng, vì vậy chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn nữa, nhưng nó hoàn toàn khác với Okamura-cchi. Cậu ấy chỉ là một người bình thường thôi. Vì vậy, hãy thử đặt mình vào vị trí của cậu ta xem.

Lời nói của Shinobu khiến ba người kia im lặng. Đây không phải là một trò chơi. Đây là thực tế, có những người đã chết trong nghi lễ triệu hồi. Họ hiểu một cách nghiêm túc về điều đó.

Taishi: P-Phải. Vậy chỉ chúng ta làm thôi.

Taishi đồng ý. Hiiro liếc nhìn về phía bốn người kia rồi quay đi.

Lilith: Uh- Ưm!

Lilith lên tiếng. Hiiro dừng lại và ngoái lại nhìn.

Lilith: Ưm… tôi, tôi xin lỗi!

Cô nhìn Hiiro một cách lo lắng. Hiiro quay đầu lại nói.

Hiiro: Đừng bận tâm.

Sau đó, Hiiro rời khỏi cung điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!