Part 1
Tiếng clakn chói tai liên tục đập vào tai tôi.
Darkness đang hành xử giống như một con nhỏ vụng về, Cô ta thường ăn những bữa ăn của mình một cách thanh lịch mà không phát ra bất kì tiếng ồn nào.
Không biết có phải Darkness đang bồn chồn vì vấn đề gì đó không, nhưng cô ta đang làm ra những âm thanh ồn ào một cách khó chịu với dao nĩa của mình.
Hiện tại, chúng tôi đang ở giữa bữa tối.
“Kazuma-san, anh có thể đưa cho tôi chai nước tương không?”
“Ah,vâng...”
Tôi cầm lấy cái chai với tay trái của mình và chuẩn bị đưa nó cho Aqua thì....
“Ah!”
Tiếng hét của Darkness làm tôi nhận ra là tay trái mình vẫn còn đang bị xích với tay phải của cô ta.
Khi tôi chuyển chai nước tương sang cho Aqua, tay của Darkness cũng bị kéo theo tay tôi.
“Ah, xin lỗi...”
“K-Không, không sao...”
Nghe thấy lời xin lỗi của tôi, Darkness trả lời với một giọng nhỏ nhẹ.
“Cảm ơn”
Aqua không hề chú ý đến những việc vừa xảy ra, chỉ đơn giản cảm ơn tôi khi cô ta nhận được chai nước tương.
Cô ta đã khóc suốt buổi tối sau khi bị chấn thương tâm lý bởi những nhân viên thu thuế, nhưng giờ biểu hiện của cô ta hiện giờ hầu như khồng còn vết tích gì về những việc đã xãy ra.
Bằng cách cô ta đập mặt vào bữa ăn của mình, nó gần giống như cô ta đã quên hết toàn bộ biến cố đó.
Tôi gần như ghen tị với cái cách cô ta nhanh chóng hồi phục về lại phong thái bình thường của mình.
Nếu cô ta là người bị xích chung với tôi.....
“...T-tôi no rồi...”
Chắc là vì quá bồn chồn, Darkness nhẹ nhàng nói ra điều đó sau khi chỉ ăn một chút đỉnh, từ phần ăn của mình, một chút sắc đỏ nổi lên trên mặt cô ta.
Megumin phản ứng lại với Darkness.
“..Hai người bồn chồn vì chuyện gì cơ chứ? Chúng ta đã quá hiểu rõ nhau sau một thời gian dài đồng hành, đúng không? Sau khi trở thành những người bạn thân thiết như vậy, việc ngủ chung cũng chả phải vấn đề gì lớn lao? Nếu chị lo lắng vì việc ở một mình với anh ta, em và Aqua có thể tham gia cùng chị. Nó sẽ khá vui khi bốn chúng ta cùng ngủ với nhau, đúng không?”
““X-xin hãy làm vậy...””
Không hề nhận ra nó, tôi và Darkness trả lời gần như là cùng lúc.
Nghe thấy điều đó, ánh mát của Darkness hướng lên.
“...Nè, là một phụ nữ, việc tôi muốn Megumin ngủ cùng mình thì còn có thể chấp nhận được... nhưng vì lý do gì mà một tên đàn ông như anh cũng muốn điều tương tự? Cho đến cuối ngày hôm nay, tôi vẫn còn là một cô gái, vậy nên mấy lời đó nghe rất là khó ở đối với tôi.”
Để đáp lại, Darkness nói ra vài thứ khá là khó chịu.
“Không, tôi biết là không thể nào tôi sẽ làm bất cứ điều gì nếu như ngủ chung với cô. Tôi cũng muốn Aqua và Megumin ở bên để tránh khỏi những hiểu lầm không cần thiết. Hiểu rõ nhân cách của cô, cô chắc chắn sẽ ôm lấy tôi trong khi ngủ và cuối cùng thức dậy với việc vài chiếc xương trên người tôi bị bẻ gãy.”
“A-Anh đang nói cái quái gì vậy? Cái thế giới nào mà một người có khả năng làm những việc như vậy trong khi ngủ có tồn tại hả?”
Thay vì dành một đêm vừa ngủ vừa phải cảnh giác, tôi thà để Megumin và Aqua cùng tham gia với chúng tôi.
Đằng nào thì, cả bốn chúng tôi đã từng ngủ chung lúc đi du hành, còn Aqua thì thậm chí còn từng ngủ cạnh tôi hồi bọn tôi còn sống trong chuồn ngựa. Vậy nên chuyện mà bốn chúng tôi ngủ chung một phòng chả phải chuyện gì to tát.
“Oh, nói về điều đó, Tôi nghĩ đây sẽ là lần đầu tiên cả bốn chúng ta ở chung một phòng trong biệt thự này. Thấy thế nào nếu tôi làm cho mọi người vui vẻ với một vài câu chuyện ma trước khi chúng ta đi ngủ?”
“K-không, tôi nghĩ là tôi không cần nó...”
“Đ-đúng vậy, nơi này từng bị ám đó, chị biết không? tốt nhất là chúng ta không nên kể chuyện ma ở những nơi như thế này.”
Nghĩ lại cái lần hỗn loạn được gây ra bởi những ác linh vào ngày đầu tiên chúng tôi chuyển vào đây, Tôi và Megumin trở nên run rẫy.
....Thì.
“Nghiêm túc à, cậu tự gọi mình là Mạo Hiểm Giả nhưng mà lại đi sợ một vài câu chuyện ma? Thật không có gì lạ mà chúng tôi nhận được những đơn kiến nghị về việc những mạo hiểm giả gần đây trở thành những tên hèn nhát. Tôi thật sự mong là các anh có thể trở nên đứng đắng.”
Darkness bực tức nói lên điều đó.
…Hmm…
“...Nghĩ về điều đó, Cô đã nói là những Mạo Hiểm Giả gần đây đã trở nên lười biến... và đơn kiến nghị? À đúng rồi, gia tộc của cô hiện tại đang điều hành thành phố này, đúng không?
Như để trả lời cho câu hỏi của tôi, Darkness nói.
“Tôi chắc chắn là anh đã dự tính tới tình hình này. Giờ đây, khi các Mạo Hiểm Giả của thành phố nãy đã trở nên giàu có, họ không còn muốn tiếp nhận nhiệm vụ nữa. Chúng tôi bằng cách nào đó đã giải quyết tất cả cả các nhiệm vụ được chất đống trong thời gian dài. Trong khi hiện tại, số lượng của bọn quái vật gần thành phố đang đều đặn tăng lên. Bây giờ, với việc này, tất cả mọi người sẽ làm việc chăm chỉ hơn một chút-“
“Khoan, chờ chút đã. Cô đang nói về vụ việc xãy ra ngày hôm nay bởi vì toàn bộ những Mạo Hiểm Giả trong thành phố đã trở thành NEET? Vậy thì lý do cho việc triệu tập khẩn cấp lần này, và việc lần đầu tiên bất kì ai trong số chúng tôi nghe đến việc trả tiền thuế sau khi được miễn đóng sau một thời gian dài là bởi vì....”
Darkness cười khúc khích.
“Có vẻ như anh đã hiểu. Mọi chuyện sẽ trở nên khác đi nếu như họ tiếp tục bảo vệ thành phố như họ đã làm từ trước đến giờ, nhưng ở đây không cần phải gia hạn hay đặc biệt suy nghĩ cho cái đám NEET đó. Chiến dịch đặc biệt này là để cùng lúc tăng tiền viện trợ và xử lý cái đám NEET trong thành phố. Những nhân viên của Guild hẳn sẽ vui vì điều này. Chúng tôi đã quản lý để tăng doanh thu của thuế, và đồng thời chúng tôi cũng đã thắp lên một ngọn lửa mới cho những Mạo Hiểm Giả đang sống một cách nhàn nhã và lười biến. Tôi chắc chắn số lượng quái vật xung quanh thành phố từ giờ sẽ bắt đầu giảm xuống. Nhưng đừng lo, món tiền mà chúng tôi lấy từ những Mạo Hiểm Giả sẽ được dùng lên chính những Mạo Hiểm Giả--“
“Dừng lại một chút!”
Tôi đột ngột đứng dậy, kéo theo sợi xích đang nối cả hai chúng tôi.
Đương nhiên, Darkness cũng bị kéo lên cùng với tôi.
“Cái gì? Cô đang nói việc tôi bị dí vòng vòng khắp thành phố trong suốt nữa ngày trời là vì lý do ngu ngốc đó? Để đá mấy tên Mạo Hiểm Giả lười biến và mới trở nên giàu có trở lại làm việc?”
Kể cả khi tôi dễ dàng được tha do lần đầu phạm tội, nhưng tôi vẫn bị bắt. Và nghĩ về cái người đã khiến tôi trở thành tội phạm đang đứng ngay trước mặt tôi....
“Thật là vô nghĩa! Anh có ý gì khi nói nó là một điều ngu ngốc? Lao động và đóng thuế là nhiệm vụ của công dân sống trong đất nước này! Có gì sai khi thu lại tiền thuế của chúng tôi từ những người không muốn làm việc? Đất nước này không cần những tên NEET! Người có thể làm việc nhưng từ chối không muốn làm, những kẻ đó nên được ném vào bãi rác!”
“Tại đây đang có một thành viên trong tổ từ chối cuộc sống mà tôi đã dẫn dắt cho đến thời điểm này!”
Tôi và Darkness bắt đầu vật lộn với nhau. Nhìn thấy hai chúng tôi cãi nhau. Megumin nói với giọng bực tức.
“...Nó không giống như sẽ có gì xãy ra giữa hai người, nên em nghĩ em sẽ để hai người ngủ một mình tối nay. Và khi hai người đang ở trong tình cảnh này, nắm lấy cô hội mà trở nên thân thiết thêm chút đi.”
Part 2
Ăn tối xong thì chắc chắn là phải....
Đúng vậy, đường nhiên là phải đi tắm. Đó là phong tục của toàn bộ người nhật.
“Đừng có giỡn mặt! Người nhật cần phải đi tắm mỗi ngày nếu không người của họ sẽ khô lại và chết đi đấy! Tôi không giống như lũ quý tộc giàu có mấy người chỉ việc lấy nước hoa mà che đi mùi cơ thể! Nếu như cô hiểu điều đó thì đừng có đứng đó mà cản đường!”
“A-Anh đang nói cái gì thế! Kể cả chúng tôi, những quý tộc cũng tắm rửa hằng ngày! Cái quốc gia nào mà quý tộc ghét đi tắm có tồn tại hả!?.... Chỉ là, nghĩ về tình cảnh của chúng ta, tôi nghĩ tốt nhất không nên đi tắm mà chỉ nên lau chùi cơ thể mình....”
Darkness mạnh mẽ phản đối ý kiến của tôi.
“Sau khi bị dí chạy đi khắp nữa thành phố, giờ tôi đang mồ hôi đầy người đây, tôi chắc chắn sẽ chết nếu như không đi tắm! Nó không giống như tôi bắt cô tắm cùng, nên cô cứ đi mà lấy khăn ướt lau người trong khi tôi ngâm mình trong bồn tắm.”
“K-Không, đi tắm có nghĩa là anh sẽ khỏa thân... trong khi tôi lau người với tình trạn bán khỏa thân thì anh sẽ hoàn toàn khỏa thân đấy....”
Trong khi chúng tôi đang cãi nhau...
“Giờ là lượt của em! Bài phép: ma pháp đầm lầy. Với cái này, quái vật của Aqua sẽ không thể làm gì trong ba lượt.”
“...Uuu, chị lại không thể làm gì lần nữa. Bỏ qua.”
Megumin và Aqua đang chơi bài ở trong phòng khách và phớt lò đi cuộc cãi vã của chúng tôi.
“Tôi không có vấn đề gì với việc nhìn cô khỏa thân, nên không sao đâu. Thật ra thì tôi có thể coi nó như là một phần thường, nên cô không cần phải để tâm.”
“Nhưng tôi để tâm! Anh có biết xấu hổ không? Tại sao không thử nghĩ xem tôi sẽ cảm thấy gì khi nhìn thân hình lõa lồ của anh?”
“Lượt của em. Bài phép: Explosion. Đối thủ của em ngay lập tức bị tan xác.”
“Waah! Megumin, em thật sự lạm dụng mấy lá bài phép đó đấy! Đây là lần thứ ba mà chị đã thua mà không thể làm bất cứ thứ gì rồi!”
Mặc kệ hai người chỉ lo chơi mà không thèm quan tâm đến thế giới xung quoanh. Mang theo một bộ đồ để thay, tôi lôi Darkness người vẫn còn đang phản kháng đi về phía phòng tắm.
Tôi đã chuẩn bị trước bồn tắm trong khi Aqua và Megumin còn bận rộn làm bữa tối rồi....
Tôi nhanh chóng cởi đồ.....
“....Tôi phải làm gì với nó nhỉ? Tôi không thể cởi áo trong khi tay vẫn còn bị còng..... Cắt nó thôi, đằng nào thì cái áo này cũng khá nát rồi.”
Nói ra điều đó, tôi lập tức dùng một con dao găm và cắt phăng nó đi.
“...Anh thật sự không quan tâm đến việc mình khỏa thân khi tôi đang ở cạnh anh à?”
Mặc kệ việc Darkness phản đối, tôi lột sạch hết tất cả mọi thứ, giờ trên người tôi chỉ còn lại cái còng tay và một chiếc khăn.
Mặc khác, Darkness chỉ mang theo một chiếc khăn nhỏ rồi đi vào phòng tắm bằng chân không.
Có vẻ như cô ta chỉ định lau người trong khi tôi ngâm mình trong bồn tắm.
Tôi vui vẽ đi vào phòng tắm còn Darkness thì xấu hổ đi theo sau tôi.
Darkness ngồi đối lưng với tôi trong khi tôi đang tắm sơ qua trước khi lao vào bồn tắm. Trong khi vẫn còn mặc bộ đồ công sở, cô ta nhúng chiếc khăn của mình vào nước ấm rồi xấu hổ luồng tay vào trong bộ đồ để lau mình.
Tôi nhanh chóng tắm sơ qua rồi bước vào bồn tắm.
Đương nhiên, Darkness, người bị còng chung với tôi cũng bị buộc phải đi theo.
Ngồi lên một góc đã bị ướt sũng của bồn tắm, cô ta ngâm bàn tay phải đang bị còng của mình vào trong bồn.
Cô ta di chuyển bàn tay của mình giống như đang khuấy một nồi nước.
“Anh nghĩ, liệu những Mạo Hiểm Giả sẽ ghét tôi chứ?”
Cô ấy thở dài.
“...Ai biết được? Từ đầu, làm gì có ai biết là việc đó được thực hiện dựa theo mệnh lệnh của cô. Đúng không? Cộng thêm, họ đã được miễn thuế trong suốt thời gian qua, nên tôi nghĩ lạ họ sẽ không ghét cô lắm đâu. Một lần nữa, tôi lại thoát được, thế nên tôi không nên là người nói ra điều đó.”
Darkness thở dài một cách mệt mõi khi nghe thấy điều đó.
“...Tôi cũng không muốn làm điều này. Nhưng thành thật mà nói, tình hình tài chính của quốc gia này tệ đến mức chúng tôi phải dùng đến cách đi mượn tiền của Elroad. Số tiền mà chúng tôi lấy từ họ hôm nay sẽ được trả về cho họ bằng nhiều phương pháp khác nhau... Nếu những Mạo Hiểm Giả làm việc của mình một cách nghiêm túc, tôi cũng không muốn phải làm nó...”
Thật là vô lý.
“Cô nói lao động là nghĩa vụ, nhưng có gì sai để không phải làm việc sau khi đã kiếm được đủ số tiền để sống một cách thoải mái? Công việc của những Mạo Hiểm Giả vô cùng nguy hiểm, cô biết không? Cũng có những ý kiến tương tự ở quê hương tôi, làm việc và đóng thuế là nghĩa vụ của mỗi công dân, nhưng kể cả như vậy, vẫn có rất nhiều người chọn cuộc sống của một NEET giống như tôi. Ít nhất cô không thể để chúng tôi tự do trong việc chọn một công việc mà mình muốn làm à?”
“Tôi ngạc nhiên là quê hương của anh chưa sụp đổ đấy.... Tôi nên nói về nó như thế nào nhỉ, có một dạng giải trí được gọi là truyện tranh từ nơi anh đến, đúng không? Tôi nhớ anh có nói là, nếu mình có tài năng trong nghệ thuật anh có thể sống một cách dễ dàng bằng cách vẽ truyện tranh thường xuyên.... Vậy là có những người vẽ truyện tranh để kiếm sống. Nếu vậy, không phải cuối cùng anh ta trở nên vô cùng giàu có bởi vì việc bán truyện à. Nếu như người đó nói là, anh ta không hề quan tâm đến việc hoàng thành bộ truyện của mình vì anh ta đã kiếm đủ tiền để sống một cách thoải mái trong suốt quảng đời còn lại, thì nó có phải là một vấn đề không?”
...Ờ, chắc chắn là có vấn đề.
... nó sẽ là một vấn đề vô cùng lớn.
Tôi sẽ không nói ra tên, nhưng đúng là có khá nhiều tác phẩm đang trong trình trạng nguy hiểm bởi những người như vậy.
“Bất kì công việc nào cũng đi kèm với một loại trách nhiệm. Đây là thành phố của những tân binh. Để giúp cho những Mạo Hiểm Giả mới vào nghề có thể bước đi một cách vũng vàng, chúng tôi đã xây dựng rất nhiều cơ sở trong thành phố, được thiết kế chỉ để hỗ trợ cho họ. Họ nhận được những đối đãi đặc biệt vì họ được mong đợi là sẽ bảo vệ người dân và đất nước này. Những người từng đi du hành và cựu Mạo Hiểm Giả đều giữ lấy trách nhiệm của mình trong tâm trí kể cả khi họ đã trở nên giàu có, nhưng những tân binh ở thành phố này thì có một chút.... Tôi không biết tại vì sao. Nhưng có một trường phái tư tưởng kì lạ giữa những Mạo Hiểm Giả trong thành phố này, và đó là ngọn nguồn của sự việc.”
…?
“Và nó là?”
Tôi hỏi một cách thờ ơ trong khi dạng hai chân của mình trong bồn tắm.
“Ah, vì một vài lý do, những câu nói ngu ngốc như “nếu bạn làm việc, bạn là một kẻ thấy bại” dạo này đã được phổ biến giữa các Mạo Hiểm Giả trong thành phố này.
“…”
Tôi nghĩ là tôi biết chính xác tên nào đã lan truyền mấy câu như vậy.
“...Có chuyện gì sao? Sao tự dưng anh lại trở nên im lặng? Có vẻ như anh biết chuyện gì đã xãy ra. Vậy anh có điều gì để nói không? Sao anh không chia sẽ nó với tôi?”
“...Không, tôi không...”
Đó chính xác là những điều mà gần đây tôi đã chia sẽ với những Mạo Hiểm Giả khác.
Part 3
Sau khi ra khỏi phòng tắm, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là Aqua vừa khóc vừa trèo lên người Megumin.
“Một ván nữa thôi! Lần này sẽ là lần cuối, vậy nên chơi với chị thêm một ván nữa thôi!”
“Em không muốn. Sẽ chẳng có gì khác biệt kể cả chị có thử nó bao nhiêu lần. Chị không phải là đối thủ của em. Vậy, như đã hứa, chị phải đáp ứng một yêu cầu của em, được chứ?”
Xem ra cô ta đã hoàn toàn bị vùi dập trong trò đánh bài.....
Nó khá ổn để nói, Megumumin là nhà vô địch không thể đánh bại trong những game chiến thuật như bài và cờ vua.
Đúng như mong đợi từ một Hồng Ma Nhân những kẻ nổi tiếng về trí tuệ của mình, nhưng tôi vẫn mong em ấy dùng nó vào những việc thực tế hơn.
“Chà, cho dù vẫn còn sớm nhưng chúng ta nên đi ngủ thôi. Bằng cách đó chúng ta có thể dậy thật sớm vào ngày mai rồi đi tìm chìa khóa. Mong là chúng ta có thể tìm thấy nước trước khi cần vào nhà vệ sinh vào buổi sáng.”
“....N-nghe được đó.”
Darkness đỏ mặt đồng ý.
Chúng tôi vừa mới thay phiên nhau đi vệ sinh, nhưng Darkness đã bắt tôi phải hát thật to để tránh phải nghe bất cứ âm thanh nào phát ra trong khi cô ta đang hành sự.
Tôi cảm thấy Megumin đã bắt tôi làm gì đó tương tự lúc mà biệt tự còn bị những ác linh chiếm giữ.
Tôi đã khăng khăng rằng nếu cô ta thật sự muốn sự riêng tư đến như vậy thì tự đi mà hát, nhưng cuối cùng tôi vẫn là người phải làm việc đó.
Bởi vì tôi thấy yêu cầu của cô ta quá vô lý, nên tôi đã cố tình dừng lại vài lần trong khi hát để chọc cô ta. Khi tôi làm việc đó, cô ta đã đứng ở sau tôi rồi lắc tôi như điên để đáp trả.
Rồi mọi chuyện đúng như mong đợi, sau đó tôi và cô ta lại tiếp tục đánh nhau. Tôi có quá nhiều kinh nghiệm để vượt qua mấy chuyện ngu ngốc như thế này rồi.
Tối nay đi ngủ sớm thôi và đi tìm cái chìa khóa vào sáng sớm ngày hôm sau trước khi bọn tôi cần phải đi vào nhà vệ sinh.
“Ờ thì, giờ bọn tôi đi ngủ dây. Hai người có chắc là không muốn tham gia không, Aqua? Megumin?”
“Hai người có thể ngủ một mình tối nay. Nhìn cách mà hai người đối xử với nhau hồi nãy, nó không giống như sẽ có bất cứ tai nạn gì có thể xãy ra giữa hai người. Chính xác thì, nó sẽ tốt hơn nếu hai người cải thiện mối qua hệ của mình đến mức mà những tai nạn đó có thể xãy ra. Đã đến lúc mà hai người nên cư xử như người lớn rồi.”
Megumin nói với biểu hiện không hài lòng. Giống như em ấy đã quá mệt mỏi với cuộc cãi vã của chúng tôi.
Trái tim tôi lệch đi một nhịp khi em ấy nhắc đến hai từ “Người lớn”. Đó có phải là dấu hiệu của sự hỗn loạn bên trong tim mình.
Megumin thật sự ổn với điều này sao? Không phải chúng ta hiện đang ở trên mức bạn bè à?
....Nhìn Darkness đang đứng bên cạnh tôi, có vẻ như không phải chỉ có một mình tôi đang suy nghĩ quá nhiều.
Từ cách mà cô ta đỏ mặt, Darkness chắc chắn lại đang tưởng tượng tới mấy cảnh dâm dục. Tôi cắt đứt suy nghĩ của cô bằng việc kéo cái còng tay rồi nhanh chóng tiến về phía phòng ngủ.
Nhân tiện, tôi không thể nào mặc áo bởi vì cái còng tay trên cổ tay trái.
Vậy nên, hiện giờ, tôi đang ở trần.
Không khí bên trong biệt thự khá ấm áp, nên không việc gì phải lo đến chuyện mình sẽ bị cảm nếu như tôi quấn mình lại trong chăn.
Như bình thường, tôi ngủ trong phòng ngủ của mình.
Bởi vì tay trái của tôi đang bị còng với tay phải của Darkness, tôi phải nằm ở nữa bên phải của chiếc giường.
Tôi gục lên giường ngay khi vừa bước vào phòng.
“...Đừng có làm bất kì động thái kì quặc nào chỉ bởi vì cô có thể thấy bổ ngực trần gợi cảm của tôi.”
“Làm như tôi muốn ấy! Anh là ông trùm của việc quấy rối tình dục. Tôi mới là người phải lo lắng về việc anh sẽ cố gắng chà sát bản thân mình vào tôi đấy.”
Tôi quay lưng lại với một Darkness không lành mạnh và nói.
“Ngủ ngon.”
Này! Cái gì? Anh thực sự chỉ ngủ như vậy sao? ....A-anh... ngủ....thật à?
Nghe thấy những lời của Darkness, tôi kéo chăn lên quá đầu mình.
Part 4
...Tôi ngủ được bao lâu rồi nhỉ?
Có vẻ như tôi đã trở mình được một lúc trong khi ngủ, vậy nên hiện tao tôi đang mặt đối mặt với Darkness.
Vào lúc tôi mở mắt ra, gương mặt của một Darkness nghiêm khắc đầy ắp tầm nhìn của tôi.
Đầu tôi đang ở rất gần cô ấy.
Khuôn mặt cô ấy chỉ cách mặt tôi vài centimet.
...Chính xác thì.
“....Cô đang định làm gì vậy?”
“!?”
Tôi vô tình hỏi Darkness người đang cố đẩy mặt mình lại gần tôi.
Người Darkness giật lên một chút khi cô ta nghe câu hỏi của tôi, trong khi mắt thì vẫn đang nhắm nghiền lại....
“…Zzzzzzzz……ZZzzzzzz………..”
“Nè, thôi việc giả vờ ngủ đi. Cô chỉ...”
Khi đang nói, tôi cảm thấy có gì đó sau cổ của mình. Tôi lấy tay phải của mình thử chạm vào nó........
Vì một lý do nào đó, nó thật nhớp nháp.
Vậy có nghĩa là...!
“Cô...! Cô liếm gáy tôi!? Cô đã liếm gáy tôi và làm những trò đồi bại với cơ thể tôi trong khi tôi đang ngủ đúng không!?”
“K-Không! Anh sai rồi! Tôi không làm tới mức đó! Thật đấy, tôi không có làm! Nó không thật sự giống như vậy đâu!”
Như để trả lời, Darkness nhảy dựng lên, mặt cô ta lập tức trở nên đỏ chót và nước mắt cứ như chực trào ra.
Tôi nói trong khi vẫn chụp lấy gáy của mình.
“Cô có ý gì khi nói “tôi sai”? Sao cô không giải thích việc tại sao cổ tôi nó lại ướt!? Tôi biết sự biến thái của cô đang trỗi dậy, nhưng tôi không bao giờ nghĩ là cô sẻ thử làm điều gì đó với cơ thể không một chút phòng vệ của tôi trong khi tôi ngủ...!
Darkness giận dữ ra hiệu bằng cách lấy ngón tay ấn lên môi cô ấy.
“A-Anh ồn quá đấy! Không...! Tôi thật sự không làm gì hết! Um, tôi thức dậy thi thấy mặt mình đang áp vào gáy anh! Vậy nên, nước miếng của tôi vô tình nhiễu lên nó...! Tôi vốn định lau nó đi, thì lúc đó tôi nhìn thấy anh đang bị xích với tôi và trưng ra một bộ mặt không hề phòng ngự trong khi ngủ.... Vì lý do nào đó, một sự xấu hỗ và tội lỗi ập vào tôi.... Sau đó tôi càng lúc càng bị kích thích..... và...!”
default.jpg [/images/images/image-71.jpeg]
Cô ta chắc chắn đang định làm điều gì đó với tôi.
Tôi ngồi dậy và kiểm tra cơ thể mình.
“...Oh, cái thắt lưng của tôi vẫn còn đây... Cô thật sự đã không làm điều gì...”
“T-Tại sao giọng anh nghe có vẻ thất vọng vậy...”
Tôi không biết điều gì đã kích thích cô ta, nhưng làn da của cô ta đỏ lên rõ rệt và hơi thở của cô ta trở nên dồn dập.
“...Tôi đã biết là cô là một con siêu biến thái với một cơ thể vô cùng gợi dục, nhưng tôi thật sự không mong là cô sẽ thử làm điều gì đó với tôi vào ban đêm. Cô cũng đã âm mưu làm gì đó khi mà cô định chuốc thuốc tôi lúc trước, đúng không? Chắc tôi nên thực sự gọi cô là Slutiness.” [note12534]
“Đ-Đừng có làm điều đó...! ...un...Uuu! ... T-Tim tôi đang đập thình thịch vì bị anh gọi là biết thái và dâm đãng... Tôi thật sự hết thuốc chữa rồi sao.....?”
“Giờ cô mới lo về điều đó à? Cô đã hết thuốc chữa từ cái ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau rồi.”
Tôi dẹp cái đống chăn lộn xộn qua một bên rồi từ từ nằm xuống trong khi nói.
Trông như cô ta vẫn còn xấu hổ, Darkness nói thêm.
“...Nghĩ lại thì, khi lần đầu tiên tôi gặp anh, tôi không nghĩ mình sẽ ở trong vị trí mà sẽ nói với anh về những chuyện tô tục như thế này. Lúc đó tôi là một người con gái kiệm lời, thậm chí việc giao tiếp với mọi người còn tệ hơn cả bây giờ.... Hơn nữa, tôi cũng đã tự mình, cố gắng tìm cách để giữ khoảng cách của mình với anh...”
Trong căn phòng yên tĩnh và mờ ảo này.
Darkness đã nói những điều đó với tôi.
“Chà, cô là một tiểu thư. Cô gần như là không được tiếp xúc với bất kì ai.... Từ ấn tượng đầu tiên của tôi, cô nhìn khá nghiêm khắc và ít nói. Một người sẽ dạy dỗ tôi —và đương nhiên—không bao giờ cãi nhau với tôi. Kể cả hiện tại khi tôi đang nghĩ là cô là một con nhỏ dâm đãng và hành động kì lạ, thì lúc trước cô vẫn thường đi ngang qua tôi với dáng vẻ chín chắn hơn...”
Nghe tôi nói lúc hướng lên trần nhà, Darkness chỉ có thể cười khúc khích.
“Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh đó là, anh có một chút không trung thực, không quá siêng năng, người luôn tránh xa khỏi những giao dịch mờ ám, một người đáng tin cậy, một người quyết đoán và dịu dàng.”
Cô ấy nằm lên giường, quay mặt về phía tôi và nói trong khi nhìn vào má tôi.
“Vì một số lý do, tôi cảm thấy cô chính xác là đang muốn nói, tôi là một con súc vật lười biến, vừa thiếu quyết đoán vừa không đáng tin cậy và sẽ dễ dàng dính vào những giao dịch mờ ám.”
“Đó chính xác là những gì tôi muốn nói....?”
Một lần nữa Darkness mĩm cười.
“....Nói đi, Kazuma.”
Cô ấy nói với một giọng điệu nhỏ nhẹ, kiểu như cô ta sẽ dùng nó để nói nhỏ với ai đó..
“?”
Tôi quay đầu về phía Darkness.
“...Anh có thích Megumin?”
Part 5
Chắc hẳng bên ngoài bầu trời đang phủ đầy mây....
Kể cả khi hôm nay đang lẽ là đêm trăng tròn, nhưng chỉ có một chút ánh sáng luồng cùa được khe cử sổ.
Có thể do thiếu ánh sáng, mà tôi không thể nhìn rõ biểu hiện trên gương mặt của Darkness.
Tuy nhiên....
“...X-Xin lỗi, có phải tôi vừa hỏi điều gì kì lạ không?.”
Tôi vẫn có thể nhìn thấy một chút sắc đỏ trên làn da mịn màng của Darkness khi cô ta xấu hổ nói.
Nếu như cô đột ngột ném mấy câu hỏi như vậy cho tôi.....
“Ờ thì, không thể nào có chuyện tôi ghét em ấy, vậy nên, đúng vậy tôi có thích em ấy. Đương nhiên là cả cô và Aqua nữa.”
“...Anh nói là anh thích tôi ...nhưng không phải là người yêu ...mà là bạn bè, đúng không?”
Trong căn phòng tối đen, Darkness lẩm bẩm với chính mình bằng một tông giọng nhuốm màu cô đơn.
...Eh, chuyện gì đang xảy ra?
Tôi có cảm giác là mình biết chuyện này sẽ dẫn đến đâu.
Chính xác thì, tôi có một cảm giác rất xấu.
Kể cả một tên trai tân chưa bao giờ hẹn hò như tôi còn có thể nói.
Tôi không nên để cuộc trò chuyện này tiếp tục.
Chắc chắn nó sẽ không hề có một cái kết tốt đẹp
Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tôi là một tên trai tân, Kẻ chưa bao giờ được nhìn thấy một bầu ngực trần. Đầu tiên là Megumin, giờ tới lượt cô ấy. Làm sao mọi chuyện lại diễn ra như thế này?
Làm sao nó có thể xãy ra? Tôi là một tên chưa hè có một nụ hôn nào với một cô gái, vậy tạo sao tôi lại phải đối diện với cái tình huống như thế này?
Khi tôi đang lo lắng suy nghĩ về việc nên trả lời cô ta như thế nào, Darkness nhẹ nhàng kéo còng trên cổ tay phải của cô ấy.
Nó là một cú kéo nhanh và nhẹ nhàng.
Đương nhiên, bàn tay bị còng lại của tôi cũng tự nhiên đi theo.
“Nói đi... anh thích Megumin ...theo một cách lãng mạng, đúng không?”
Darkness giữ lấy tay trái của tôi bằng cả hai tay trong khi nói.
Tôi nhận lấy cái chạm mềm mại và ấm áp của cô ấy.
Cùng lúc đó, tôi đã cố tìm cho ra một câu trả lời phù hợp.
Mối quan hệ mà tôi và Megumin đang có chỉ là, hơn bạn bè nhưng chưa phải người yêu.
Nó vốn là bí mật của hai chúng tôi, nhưng chắc chắn Darkness đã nhận ra nó.
....Có ấy đã nhận ra được sự thay đổi trong thái độ của tôi đối với Megumin....
“...T-tôi không biết. thành thật, tôi không hiểu rõ bản thân mình. Tuy nhiên chắc chắn là tôi không phải không thích em ấy. Tôi nghĩ cô có thể nói tôi thích em ấy theo một cách lãng mạng. Chỉ là ở bên cạnh em ấu tôi cảm thấy khá dễ chịu... Tôi nên nói nó như thế nào nhỉ... Khi tôi ở cùng em ấy—vì một số lý do—tôi có thể thư giãn.”
Tôi nói ra những điều đó mà không dành quá nhiều thời gian suy nghĩ.
Đó chính xác là những gì tôi cảm thấy.
Tôi thường không chú ý tới nó, nhưng tôi biết. Mỗi khi em ấy chọc cười tôi, mỗi khi chúng tôi cùng nhau hoàng thành việc gì đó lớn lao, em ấy lại chiếm thêm một phần nhỏ trong trái tim tôi
Nhìn thẳng vào nhau trong căn phòng thiếu ánh sáng này, tôi nói ra toàn bộ suy nghĩ của mình cho cô ấy, từng từ, từng từ một.
Tại sao tôi lại làm điều này?
Tôi còn không biết làm thế nào mà mình có thể nói với cô ấy toàn bộ những việc đó mà không hề nói lắp.
Tôi chỉ đưa ra điều đó vì nó vốn đã như vậy
“... Tôi hiểu rồi.”
Cô ấy chỉ thì thầm câu đó như đáp lại, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên ngực tôi.
Với điều đó, Darkness quay lưng lại với tôi.
……
Sau đó, Darkness chỉ nằm đó một cách im lặng
....Khi tôi nghĩ mình nên nói gì đó như ‘Này, thôi nào và nói gì đó đi’,
“Mọi thứ đều khá là tuyệt vời.”
Darkness đã nói điều đó
Nó có nghĩa là gì?
Trước khi tôi kịp hỏi—
“..Mọi thứ đều khá là tuyệt vời. Aqua thì gây ra lỗi gì đó và không chịu ngừng la hét, sau đó anh sẽ tiến tới và nói ‘cô sẽ như thế nào nếu không có tôi’ rồi chăm sóc cô ấy. Megumin phá thứ gì có với ma pháp của em ấy, anh sẽ với em ấy cùng đi nói lời xin lỗi. Tôi nói ra điều đó ngu ngốc, và anh đến để la rầy tôi...”
Darkness làm một đoạn độc thoại khó hiểu trong khi vẫn còn xoay lưng lại với tôi.
“Gói theo đồ ăn trưa cho tất cả mọi người khi chúng ta đi cùng với Megumin trong chuyến đi thường ngày của em ấy, tới một nơi nào đó gần bờ hồ như anh đã làm sáng nay. Tôi bắt đầu cãi nhau với anh về mấy vấn đề vô nghĩa. Rồi sau đó Aqua đột nhiên muốn đi du lịch ở đâu đó. Nghe thấy điều đó, anh lập tức phàn nàn, nhưng đồng thời cũng xây dựng kế hoạch cho chuyến đi trong tâm trí mình...”
Giọng của Darkness bỗng nhiên có một chút run nhẹ.
Sau đó, cuối cùng anh cũng đồng ý đi nghĩ mát, nhưng tại điểm đến, một thứ gì đó sẽ xãy ra khiến cho mọi thứ trở nên chua chát ...
Tôi nắm lấy vai của Darkness.
“N-Này, cô có sao không? Bình tĩnh.”
Tôi nói trong khi đang cố xoay cô ấy lại.
“...Nhưng, nếu anh trở nên gần gũi với ai đó, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Mọi thứ sẽ không thể nào giống như bây giờ... Tại sao chúng ta không giữ mọi thứ như vậy? Mãi mãi như vậy... Để trả nợ, anh sẽ dùng tất cả mọi thứ mình có để kiến tiền.... rồi phải bất ngờ, đối đầu với kẻ địch mạnh mẽ, trong quá trình đó, cuối cùng mọi người chỉ có thể suýt soát thoát ra khỏi nó... Sao mọi thứ không thể giữ nguyên như nó vốn có?”
Nhưng Darkness cứng rắn từ chối việc xoay người lại, mà cứ tiếp tục đoạn độc thại của cô ta.
....Sau đó.
“Anh muốn có người yêu, đúng không? ....Đâu nhất thiết đó phải là Megumin đúng không?”
Vẫn quay lưng về phía tôi, Darkness nói mới một giọng dịu dàng.
“K-Không... không phải vì tôi muốn có người yêu...”
Lời nói của tôi nghẹn lại.
“Nếu anh đon giản chỉ cần một người phụ nữ để thỏa mãn nhu cầu của mình... Tôi có thể trở thành người đó không? Tôi có thể để anh làm bất cứ điều gì anh muốn, không cần biết nó là gì, tôi sẽ chịu được nó.”
Cái con ngốc này đang nói gì vậy?
‘‘Cô đang chọc tôi đấy hả? Tôi cũng biết giận đấy, cô biết không? Nó không giống như vậy, nó là ....um...”
Lời nói của nôi nghẹn lại thêm lần nữa.
Tôi thật sự muốn điều gì?
....Tôi để ý thấy đôi vai của Darkness đang run rẫy.
‘... Hôm nay cô đang thực sự tỏ ra kì lạ đấy. Thật sự, có chuyện gì đã xãy ra? Coi nào, hãy đi ngủ thôi. Ngủ thôi, rồi ngày mai chúng ta sẽ xử lý việc này...”
Trước khi tôi kịp nói xong.
Darkness đột ngột xoay người lại.
“…Uuuu-”
Khuôn mặt của cô ấy làm tôi bất ngờ.
Cô ấy đang khóc.
Nước mắt đang chảy ra từ khuôn mặt của Darkness.
Darkness nắm chặt lấy bàn tay mà tôi đang đặt lên vai cô ấy.
“Tại sao tôi không thể làm....? T-Tại sao tôi không thể l-làm...?
Giọng cô ấy xen kẽ giữa những giọt nước mắt
Part 6
Vẫn giữ bàn tay trên vai Darkness người đang khóc như một đứa trẻ. Tôi định dỗ dành cô ấy, nhưng tôi không thể nói bất cứ điều gì.
Ai biết được chúng tôi đã như thế này trong bao lâu.
Sau khi cô ấy dịu lại, Darkness nhẹ nhàng kéo tay tôi khỏi vai của cô ấy.
“.... Được rồi, nó thật là khó coi.”
Vẫn còn thổn thức, Darkness nói một cách rụt rè với âm lượng chỉ hơn tiếng thì thầm một chút trong khi vẫn nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu.
Làm sao tôi có thể xử lý được cái tình huống này? Đối phó với mấy đứa con gái đang khóc thì nằm ngoài khả năng của tôi.
Nó hoàng toàng khác với cái kiểu khóc lóc thường ngày của Aqua.
Tôi không thể nói bất kì điều gì để an ủi cô ấy.
Ngay từ đầu, tôi còn không hiểu tại sao cô ấy tự nhiên lại bật khóc. Đó chắc chắn là lý do tại sao tôi vẫn còn là trai tân.
Darkness nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt sưng húp của mình.
Cô ấy đang đợi tôi mở lời.
Chỉ là tôi nên nói cái gì đây?
Tôi chỉ có thể im lặng nhìn cô ấy trong hoảng loạn. Cúi đầu thấp xuống, Darkness tiếp tục đoạn độc thoại của mình.
“....Lúc đó, lúc tôi đã bị bắt đi bởi tên lãnh chúa đó. Nhưng anh đã cứu tôi khỏi nanh vuốt của hắn ta. Anh đã cứu tôi và trao cho tôi sự tự do.... Giờ đây, tất cả những gì tôi muốn là có thể bảo vệ anh, mang đến cho anh một cuộc sống hạnh phúc. Miễn là mọi người có thể tiếp cục sống như thế này, tôi thỏa m....”
…
“Nên cô sẽ hi sinh bản thân mình? Cô bị ngốc à? Nó giống hệt với thứ mà cô định làm với Alderp! Đừng có giải quyết mọi chuyện bằng cách tự tổn thương chính mình! Đừng có nghĩ sai về tôi, Darkness! Tôi không phải là là kiểu người muốn có người yêu chỉ để làm những điều đó, tôi không phải là dạng người sẽ ổn với tất cả những người muốn làm người yêu của mình.... Um... Megumin đã thổ lộ với tôi cũng khá lâu về trước. Kể từ lúc đó, tôi , một cách từ từ, tôi đã không chú ý đến việc.... tôi bắt đầu dành nhiều sự quan tâm hơn cho em ấy. Cuối cùng, tôi nghĩ... ah, tôi cũng yêu Megumin.... Đó là điều mà gần đây tôi mới nhận ra...”
Không biết là tôi đang muốn nói gì nữa. Darkness vẫn cúi đầu mình xuống và tiếp tục lắng nghe.
“....Em cũng ....” [note12537]
Cô ấy vẫn chưa chịu ngẩn đầu lên,
“...Em cũng thích anh.” [note12538]
Cô ấy đột ngột nói tới điều đó...
Kể cả khi tôi nghĩ mình biết là chuyện này sẽ đến, tôi vẫn để thoát ra một hơi thở bối rối.
“... Từ đầu, em đơn giản có linh cảm anh là kiểu đàn ông mà em thích... anh... có vẻ ngoài bình thường, biến thái, và có vẻ như là một tên rác rưởi người chỉ muốn sống một cuộc đời lười biến mà không làm bất cứ điều gì có giá trị. Bất đắc dĩ phải làm việc, và uống rượu từ sáng cho đến nữa đêm, và cuối cùng trở về nhà khi vác theo một đống nợ.... Hehe.”
Oh, đúng rồi, kiểu của cô ấy là những tên tội phạm mà không hề có ý định hối cãi.
Ít nhất, tôi có thể nói đây không phải là một lời khen.
“Đừng có quên là em cũng có một phần trách nhiệm trong việc đặt một đống nợ lên anh đấy.”
Darkness mỉm cười rồi nói
“Vậy, em có nên trả lại số nợ đó bằng cơ thể của mình không?”
“Xin lỗi, anh sẽ không bao giờ nói những thứ như vậy thêm một lần nào nữa, xin lỗi.”
Nhìn thấy cảnh tôi ngay lặp tức hối hận vì sự ngu ngốc của mình, Darkness không thể nhịn được mà cười lớn
Rồi sau đó cô ấy lại tiếp tục cúi đầu xuống.
“... mỗi lần em nhìn thấy anh đối đầu với những kẻ địch mạnh mẽ và chiến thắng chúng, nó luôn khiến em cảm thấy đầy nghị lực và thoải mái. Cái tên sử dụng ma kiếm kẻ vốn mạnh mẽ hơn và nhiều kinh nghiệm hơn anh. Những Quỷ Tướng mạnh mẽ và cũng mang tầm vóc lớn hơn anh. Nếu em buộc phải đếm những lần anh vượt quá mong đợi của em, nó sẽ không bao giờ kết thúc.... Từ lúc anh ném tiền vào tên lãnh chúa thối nát, em đã thật sự bị ám ảnh bởi anh.”
……
Tôi đoán những lời đó có thể tính như là khen ngợi.
“...Ban đầu anh có thể đã từ bỏ hy vọng, nhưng anh lại nhanh chóng thay đổi. Không cần biết đối thủ của anh là anh, anh, người sở hữu chức nghiệp yếu nhất, mà không có bất kì trang bị mạnh mẽ nào. Chỉ với một cây cung cơ bản và một thanh kiếm với cái tên kì lạ, vậy mà anh vẫn có thể vượt qua mọi chướng ngại, không cần biết nó trông bất khả thi đến mức nào. Sau đó, trước khi mọi người có thể nhận ra, anh đã quản lý để trả hết số nợ khổng lồ đó...”
Những lời của Darkness khiến tôi cảm thấy tự tin hơn gấp mấy lần vào sức mạnh của mình. Thật không thể tin được.
‘em không biết nó xãy ra từ lúc nào, nhưng đột nhiên anh đã trượt ra khỏi hình tượng đàn ông mà em yêu thích. Mặc dù, gần đây anh vẫn lười biến không chịu làm việc gì quan trọng cũng như chỉ biết uống suốt ngày.... Không biết từ lúc nào em.... nhưng em không còn cảm thấy là mình còn thích cái kiểu đàn ông rác rưởi mà mình từng thích nữa.”
Chuyện gì đang xãy ra?
“.... Em thích anh. Lúc đầu bởi vì anh là một tên khốn và em thích những kẻ khốn nạn, nên nó thật là hoàn hảo. Tuy nhiên, sau một thời gian... mẫu người em thích lại chuyển sang anh. Không cần biết anh sẽ trở thành như thế nào, em sẽ luôn thích anh.”
Chuyện gì đang xảy ra? Tệ rồi.
Tôi rất vui.
Tôi thật sự rất hạnh phúc.
“...Em thích anh.... song anh nói là anh yêu Megumin. Kể cả vậy em vẫn thích anh.... và Megumin cả Aqua nữa. Em sợ là những gì mình vừa nói sẽ phá hủy sự hòa hợp giữa tổ đội của chúng ta, nên em đã định giữ giữ nó cho bản thân mình, nhưng....”
Darkness ngẩn đầu cô ấy lên.
Và nói trong khi nhìn thẳng vào tôi....
“Hôm trước mẹ của Megumin có nói....Megumin đã bày tỏ như vậy, đúng không? Muốn trở thành nhiều hơn bạn bè?”
....Với đôi mắt đang sưng lên và đẫm lệ.
Khuôn mặt của cô ấy lấp lánh lên bởi những vệt nước.
“Có vẻ như sau cùng em vẫn là một người phụ nữ yếu đuối. Kể cả khi em nghĩ mình cũng thích Megumin.... nó vẫn đau đớn khi em nghĩ rằng em ấy sẽ đem anh đi khỏi em.”
Cô ấy nhìn như một cô bé sợ sệt, gần như là cô ấy sợ mình sẽ mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
“....Kazuma.... Liệu em... thật sự.... không xứng...?”
Cô ấy hỏi một cách lắp bắp, giống như là cô ấy đang sợ phải nghe câu trả lời của tôi.
Ah, thế này thật tệ.
Tôi đang vô cùng hạnh phúc.
Tôi không thể tin được là Darkness thật sự sẽ tỏ tình với tôi. Nó làm tôi thực sự rất hạnh phúc.
....Nhưng kể cả khi tôi cảm thấy vô cùng hanh phúc.
Trái tim tôi vẫn đau đớn khủng khiếp.
“Darkness… um… “
Ngực tôi đau quá.
Thực sự rất đau.
“Darkness, anh không ghét em. Nhìn lại, đây là lần đầu tiên anh nhận được lời tỏ tình của một cô gái lớn tuổi và xinh đẹp như em.”
Nó đau.
Tôi càng nói thì càng cảm thấy đau đớn.
Chết tiệt, tại sao cái thế giới này không giống như mấy game eroge?
Tôi cố gắng kìm nén nỗi đau đến chảy nước mắt đó trong khi nhìn vào khuôn mặt đẫm lệ của Darkness, ngẩn mặt lên trên, tôi nhìn vào khoảng không vô định.
“...Anh chưa bao giờ từng nghĩ đến việc sẽ có mối quan hệ lãng mạng ở quê hương của mình. Lúc đó, anh luôn nghĩ là mình sẽ mãi mãi là một kẻ độc thân.... việc anh chắc chắn sẽ không bao giờ có cơ hội để nói chuyện đàng hoàng với một cô gái.... và giờ em ở đây, nói với anh là em thích con người của anh. Làm sao anh có thể không hạnh phúc?”
Darkness nhìn chằm chằm vào mặt tôi một cách lo lắng, cố gắng hiểu được ý nghĩa thực sự trong lời nói của tôi.
.....Tái tim tôi rất đau, nó đau đến mức tôi nghĩ mình sẽ bật khóc.
Giống như trong những cuốn light novel, và trong game.
Như trong những bộ truyện harem.
“....Nhưng... anh xin lỗi. Anh đã có một người ở trong trái tim mình. Mặt anh không dầy đến mức sẽ nói là ‘anh cũng yêu em’ trong hoàn cảnh này, và anh không đủ kinh nghiệm để có thể đồng thời ở trong mối quan hệ với hai cô gái. Anh không phải một tên rác rưởi. Anh không thể ở bên em.”
Nếu tôi có thể thay đổi thế giới, nó sẽ thật tuyệt nếu tôi có thể thực hiện chế độ đa thê.
Tiến đến một kết cục hạnh phúc mà không phải chọn ai và bỏ rơi ai sẽ thật tuyệt vời.
Nhưng nó chỉ là những ước mơ trống rỗng.
Darkness nhắm mắt lại và nhìn xuống dưới—
—Tôi tự hỏi sự im lặng này đã kéo dài trong bao lâu
Cuối cùng, Darkness bắt đầu nói.
“...Cảm ơn anh đã trả lời em một cách thật lòng.... Xin lỗi vì đã làm phiền anh.”
Trong khi nói điều đó.
Darkness đẩy mình dậy và nở một nụ cười khuây khỏa.
Nó là một nụ cười tự tin quen thuộc.
Một nụ cười vừa dịu dàng vừa kiên định.
Như thể mọi lo lắng của cô ấy đã tan biến, Darkness gạt đôi chân của mình sang một bên và đứng dậy. Với một nụ khuôn mặt tươi tỉnh, cô ấy chống hai tay lên eo.
Sau đó, cô ấy nở một nụ cười duyên dáng và tự tin thêm một lần nữa, trước khi cô ấy hoàn toàn quay lại, khiến tôi chỉ nhìn thấy lưng của cô ấy.
“...Vậy thì, em sẽ rời đi, kazuma. hẹn gặp anh vào ngày mai.... sau cùng, có vẻ như em vẫn còn thích anh. Anh có thể đi theo cảm xúc và lừa dối em, nhưng anh vẫn cho em câu trả lời rõ ràng....”
Nói xong điều đó, Darkness hướng về phía cửa....
Này, đợi đã....!
Tiếng xích sắt vang lên.
Có thể do đầu trở nên quá nóng mà cô ấy đã quên những chuyện đã xãy ra hồi sớm, Darkness hoàn toàn quên mất là chúng tôi vẫn còn bị còng với nhau. Cô ấy đã cố tỏ ra điềm tĩnh để kết thúc chuyện này, rồi rời khỏi phòng.
“Gahh!?”
Cánh tay phải của cô ấy kéo theo tay trái tôi một cách bạo lực.
Kéo theo cả thân trên của tôi, rồi cô ấy xoay tròn một vòng trước khi đập đầu xuống giường.
……
Tôi không thể nói là cổ có đau hay không.
Cô ấy chỉ đơn giản là ngừng di chuyển ngay lúc mà mặt của cổ đập vào giường.
“...Này, em ổn chứ...?”
Như thể trả lời, Darkness cúi đầu mình xuống hết cở như không muốn tôi nhìn thấy khuôn mặt của mình rồi quỳ lên thảm.
Nhìn một cách cẩn thận, đôi vai của cô ấy run nhẹ lên.
Sau đó, tôi nhận ra phần đỉnh tai lòi ra của cô ấy đang chuyển sang màu đỏ chót, chắc chắn là phản ứng của việc xấu hổ......
“… Pffft!”
“!?”
Tôi không thể giữ tiếng cười của mình lâu thêm nữa.
Từ giờ những đoạn chỉ có Darkness và kazuma nói chuyện riêng với nhau mình sẽ dùng “anh” – “em” nhé
Part 7
“Em sẽ giết anh! Em sẽ giết anh sau đó tự sát!”
“Để rồi sáng ra sẽ được Aqua hồi sinh, đúng không? Anh hiểu rồi! Là lỗi của anh khi cười em! Nhưng anh không thể nào nhịn được. Nó cũng là lỗi của em đấy! Làm sao anh có thể không cười, khi nhìn thấy một cảnh như vậy diễn ra ngay sau những giây phút căng thẳng?”
Chúng tôi đang ở giữa một trận đấu đến chết khi bị xích với nhau.
“Em đã rất nghiêm túc! Nếu một người phụ nữ thu hết dũng khí của mình để thổ lộ, không cần biết cô ta trở nên ngu ngốc thế nào, bất kì người đàn ông nào cười vào cô ấy đều đáng chết! ...ah, đúng rồi, chúng ta đang nói về anh.... nếu như có bất kì ai làm một điều như vậy, nó chỉ có thể là anh! Này, ít nhất hãy để em đánh anh một cái!”
Vô lý thật!
“Em.... Nhưng... Bởi vì....! Em đã định rời đi với khuôn mặt nghiêm túc như vậy...! Pffft…. Hahaha…!”
“Em sẽ giết anh!”
Nhớ lại những gì vừa mới xãy ra. Darkness xông vào tôi khi tôi phá ra cười thêm lần nữa.
“A-Anh xin lỗi! Anh hiểu... anh hiểu rồi! Là lỗi của anh! Là lỗi của anh khi cười em! Chỉ một đấm thôi! Anh sẽ nhận một đấm của em nếu như em chịu tha lỗi cho anh!?”
Darkness hạ nấm đấm xuống khi nghe lời đề nghị của tôi.
“...được rồi. Đứng yên đó và nhắm mắt lại, sau đó.”
Cô ấy nói trong khi thở ra những hơi thở nặng nhọc.
Đáng sợ thật.
Thật sự rất đáng sợ.
Chết tiệt, kể cả khi Darkness khỏe đến khủng khiếp, tôi vẫn có thể chịu đứng ít nhất 1 đấm, phải không?
Tôi sẽ chịu được nó...!
Tôi chắc...chắn... có thể chịu nó....!
“Nó tới đây. Anh đã chuẩn bị rồi, đúng không?”
Darkness vẫn giữ ý định của mình, cô ấy đứng trước mặt tôi vào lúc tôi nhắm mắt lại.
Tôi đã quyết định.
“T-Tới đi!”
Khi tôi nói điều đó, có gì đó ấn vào má tôi.
Cơ thể tôi theo phản xạ co giật lên vì sốc ngay lúc tôi cảm nhận được nó, trước khi tôi nhận ra đó là bàn tay của Darkness, đang vuốt má tôi.
Vào thời điểm tôi biết được điều đó, có cái gì đó mềm mại ấn vào môi tôi.
“… !?”
Kể cả khi tôi chưa từng có được hôn ai, tôi biết ngay là thứ gì đã chạm vào môi mình kể cả với đôi mắt nhắm lại.
Vào thời điểm tôi mở mắt ra, tôi thấy được khuôn mặt giận dữ của Darkness, nhưng nó cũng đỏ lên dữ dội, đỏ tới tận tai cùng với tay trái đang đặt lên má tôi.
Sau đó, khi cô ấy tách mình ra khỏi tôi, tôi thoáng nhìn thấy cổ lè lưỡi ra liếm lấy phần vừa chạm vào môi tôi.
“Em...em....!”
Tôi cảm thấy mình nên phàn nàn về điều này, nhưng tôi nên nói gì đây?
Trước khi tôi có thể tìm ra lời để nói, Darkness kéo tay tay trái tôi tới bằng sợi dây xích.
Cô ấy giữ lấy eo tôi đồng thời thì thầm vào tai tôi,
“....Em định lặng lẽ nhận lấy phần thua của mình, nhưng em đổi ý rồi. Em lớn tuổi hơn Megumin, và là một quý tộc. Bắt đầu vào ngày mai, em sẽ tuân thủ các quy tắc và tôn trọng không gian riêng tư của anh, Tuy nhiên, bây giờ thì...”
Sau khi nói những lời làm tôi lạnh sống lưng, cô ấy liền nắm lấy tay tôi rồi đẩy tôi xuống giường!
“Này, E-Em đang làm cái quái gì vậy, Darkness!? Đợi đã! Không, điều này thật tệ! Điều này vô cùng tệ theo bất kì nghĩa nào!”
Tôi đang nghĩ mình nên làm gì trong tình huống như thế này trong lúc bị đè xuống giường bởi Darkness.
Đỏ mặt giận dữ, Darkness thở hổn hển và nói,
“Không phải anh luôn thích thú khi gọi em là Sluttiness hay Lewdness? Em luôn dâm thế này, dâm thế nọ...! Anh nói đúng, em là thứ dâm đãng! Em đã nghĩ lại rồi! Quên việc ngủ đi, em sẽ chơi với anh cho đến khi mặt trời mọc!” [note12556]
default.jpg [/images/images/image-72.jpeg]
“Được rồi anh hiểu rồi, làm ơn bình tĩnh. A-Anh không nghĩ việc mất đi lần đầu theo kiểu này là điều mà chúng ta nên làm, vậy nên, bĩnh tĩnh đi!?”
Nói xong tôi thử ngồi dậy-
Darkness nắm chặt tay trái của tôi rồi dùng cơ thể của cô ấy đè lên tôi, dán chặt tôi lên giường.
Đương nhiên, điều đó có nghĩa là phần thân trên của tôi đang giang rộng ra khắp chiếc giường.
Giữ lấy tay trái tôi và ghim nó vào đầu giường, cô ấy ngồi dạng chân trên eo tôi.
Điều này không tốt.
Cái tư thế này thật sự không tốt.
“Không, chờ đã, Darkness! Nghiêm túc đấy, bình tĩnh! Dừng lại, đừng làm việc này-!”
Lúc tôi tiếp tục cố gắng thuyết phục Darkness, thì cô ấy đang dùng tay để mân mê gò má của tôi trong khi thở hổn hển.
“Em nhớ là lúc trước anh đã làm việc này với em hồi em còn ở nhà mình..... Có vẽ như tối nay vị trí của chúng ta đã thay đổi nhỉ...!
Thế này thật tệ. Thật đấy, đừng mà!
Việc này có thật sự tệ không nhỉ? Chà, dù sao cái của tôi sẽ làm điều đó chứ đâu phải tôi.
“…? …Ah?”
Cô ấy chắc chắn đã để ý đến nó, bởi cô ta đang ngồi dạng chân ra trên eo tôi mà.
Darkness la rên với một tông giộng nhẹ nhàng cùng một chút bối rối.
Tuy nhiên, mặc dù là cái của tôi đã gây nên việc đó, Darkness vẫn không hề có ý định leo xuống khỏi người tôi.
Không, đừng để bị mê hoặc! Đừng có xuôi theo cái khung cảnh bí ấn của mấy cái H-Game này.[note12557]
Bình tĩnh, Satou Kazuma, ngươi có ý định lừa dối Megumin sao?
Nó chỉ vừa mới xãy ra vào hôm qua!
Mới hôm qua tôi đã trở nên hơn mức bạn bè với Megumin!
Nếu tôi để cơ thể mình đu đua theo tình huống này, Tôi sẽ kết thúc bằng việc phản bội Megumin, người đã can đảm thổ lộ cảm xúc của mình với tôi vào tối hôm qua..!
Đúng vậy, mặc dù tôi có thể dùng lý do ‘Darkness đã cưỡng đoạt anh, nên anh không thể chống lại’....!
Mặc dù Darkness trông có vẽ xấu hổ, cô ấy vẫn đẩy mặt mình lại gần hơn trong khi tiếp tục mâm mê gò má tôi với bàn tay trái của cô ấy.
“Đ-đừng làm việc này! Đừng có làm nó, Darkness! Chết tiệc, làm sao mà việc này có thể .....! Sở hữu chức nghiệp yếu nhất, anh đúng là không thể chống lại một thập tự quân như em...!
Tôi tuyệt vọng hét vào Darness, tôi dùng tay phải đang tự do của mình để...!
...Cánh tay phải đang tự do?
“Nè, Darkness, tay phải của anh! Tay phải của anh đang được tự do! Nếu em không sớm chế ngự tay phải của anh với tay trái của em, anh sẽ trả đũa! Hãy nhớ, anh vẫn còn chiêu Drain Touch!”
“Eh? Ah…!”
Nghe thấy tôi nhắc cô ấy, Darkness vội vã giữ lấy cổ tay phải của tôi và đè nó xuống.
Sao việc này có thể xãy ra? Giờ cả hai tay tôi đều bị khống chế.
Chết tiệt, tôi đã có Megumin ....Làm sao cô ấy có thể đơn giản chơi với tôi theo ý muốn của cổ...!
Tôi tuyệt vọng chống lại Darkness và đấu tranh cho sự tự do của mình.....
“...Này, có chuyện gì sao, Darkness? Tại sao em dừng lại?”
“...Eh? K-Không có gì, chỉ là , em đã dùng cả hai tay để đè anh xuống, nên giờ em đang không biết phải làm gì tiếp theo...”
Darkness vừa nói điều gì đó khá là ngu ngốc trong khi vẫn giữ cho hai tay tôi bị ép xuống giường.”Đồ ngốc, cái miệng của em dùng để làm gì!? Anh vốn đã bán khỏa thân! Anh hoàng toàn không có bất kì sự phòng thủ nào với bất kì điều gì mà bây giờ em có thể làm với anh bằng miệng của mình!”
“Ah! Đ-Đúng rồi...”
Run rẩy, Darkness hướng tới cổ tôi với cái lưỡi đang lè ra...!
...Tại thời điểm này, Có lẽ Darkness đang lưỡng lự, lưỡi của cô ấy do dự khi chỉ cách cổ tôi vài centimet.
Đáp lại, tôi hét vào cô ta với giọng đau khổ.
“Chết tiệt, Làm sao anh có thẻ nhìn em đùa giỡn với anh như vậy hả? Tên của em đúng là giống với tính cách của em Lewdness! Tuy anh sẽ không bao giờ đầu hàng trước em! Nhưng làm ơn đừng có do dự nữa và làm đi!”
“Đ-được rồi! Vậy thì...em làm đây...!
Nói ra điều đó, Darkness bắt đầu di chuyển lưỡi của mình đến gần hơn.....
“Ah, chờ một chút! Phía dưới của anh đang trở nên vô cùng chật chột, nên làm ơn hãy tháo dây nịt của anh ra ! Nhớ rằng em phải nói ‘anh có thể nói là mình không thích nó, nhưng cơ thể của anh thì không biết nói dối nhỉ...!’ trong lúc làm điều đó!”
“Ah, đúng rồi,em hiểu rồi....! anh có thể nói là mình không thích nó, nhưng cơ thể của anh không biết nói dối nhỉ...!
Khi cô ấy nói điều đó, Darkness thả cổ tay tôi ra để lấy tay mình tháo thắt lưng của tôi...!
“Đồ ngốc, Tại sao em lại thả hai tay anh ra hả!? Tiếp tục giữ anh lại đừng có để cho anh phản kháng!”
“Ah! X-xin lỗi!”
Nghe thấy những lời nói khắc nghiệt của tôi, Darkness xin lỗi theo phản xạ.
“Như vậy đó. Rấc tiếc, em phải leo xuống khỏi người anh một chút. Tiếp cận anh từ bên cạnh trong khi đang nằm.... Đúng, như thế. Sau đóm dùng tay phải của em ấn xuống cổ tay trái của anh, rồi dùng nó đè lên phải của anh, dùng tay trái của em đưa xuống eo bên phải của anh.... là nó đó . với cách này, tay trái của em đã được tự do, thấy không? Oh, và dùng bộ ngực lớn của em đè ngực anh xuống để anh không thể ngồi dậy....!
“N-Như vậy đúng không.....? Đúng rồi, sau đó em sẽ dùng tay phải của mình mò xuống dưới, để ......”
Đi theo sự hướng dẫn mà tôi đã hét lên trong hối hận, Darkness nắm lấy thắt lưng của tôi khi tôi không thể kháng cự mà nằm đó...!
“Ah! Au...au...au! Tại sao em lại siết chặt nó! Em đang lẽ phải tháo nó ra! Tháo thắt lưng của anh ra! Đồng thời, nhớ nói là ‘Ufufu.... nó nhìn có vẻ khá là đau đớn nhỉ....! khi làm việc đó!
“A-ah, đúng rồi! Xin lỗi vì đã trở nên vụng về....! Fu....fufu, nhìn nó có vẽ khá là đau đớn nhỉ....! Đi xa quá rồi đó, en còn chẳng nhớ là anh có nói từ ‘không’ nào hay không nữa....!
“Rất tốt, đó quả là một màn ứng khẩu tuyệt vời!”
Tay trái của Darkness đưa xuống phía dưới và bắt đầu tìm kím trong khu vực đã không còn được thắt lưng bảo vệ.....
“Eh? Cái gì đây?”
“Này, nhanh lên! Tiếp đi! Lúc này đừng có dừng lại! Và nhớ là miệng của em đang rãnh lúc em làm lỏng thắt lưng của anh. Hãy nghĩ đến việc mà miệng của em có thể làm với phần cơ thể phía trên không có phòng bị của anh....!
Đột nhiên, cánh cửa bật ra.
Đứng ở phía đối diện với cánh cửa là Megumin với vẻ không hài vòng và Aqua đang vô cùng mệt mỏi.
Nhìn thấy họ, tôi ngay lập tức hét lên.
“Cứu tôi với! Người phụ nữ này đang chuẩn bị xâm hại tôi!”
“Ahhhh!?”
Part 8
Sử dụng chiếc chìa khóa mà cô ta có, Aqua mở khóa cái còng tay với một tiếng click.
Aqua đã nhận là mình có một tầm nhìn đêm tuyện hảo, có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ một cách rõ ràng như bang ngày. Với khả năng đó, cô ta đã có thể tìm ra chiếc chìa khóa.
Rõ ràng là, Megumin đã dựng cô ta dậy vào giữa đêm và bắt cô ta phải tìm kiếm chiếc chìa khóa mà Darkness đã làm mất.
Và tại sao em ấy phải làm điều đó? Chà....
“Thật là hai người đã vô cùng ồn ào....! Em nói là hai người nên xích lại gần nhau hơn, chứ không phải là bắt đầu đánh nhau lúc nữa đêm!”
Darkness đang quỷ trên thảm trong lúc nghe Megumin la rầy cổ.
“...X-Xin lỗi...”
Megumin chống một tay lên hông mình.
Đối mặt với Megumin người đang đứng ở vị thế cao hơn khi cổ đang quỳ, Darkness cúi đầu mình xuống
“Nè, Chị thật sự rất buồn ngủ đó. Chị đã làm việc vất vã để tìm chiếc chìa khoá, vậy nên giờ chị có thể đi ngủ không?
Aqua gần như không mở mắt nổi. Megumin cảm ơn cổ một cách ngắn gọn, sau đó Aqua đi về phòng với bước đi nhìn như một con vịt.
Giờ tôi đã được giải phóng khỏi cái còng tay. Tôi nghồi về góc giường bắt chéo chân lại khi nghe bài giảng của Megumin.
Tôi nói với Darkness, người đang cúi đầu trước Megumin,
“Haizzz, cô đúng là một thứ gì đó. Không chỉ quấy rối tình dục lúc tôi đang ngủ, mà cô còn dám làm những điều như vậy bất chấp sự phản kháng dữ dội của tôi...!
“Ah! Anh, anh là tên khốn...!
Nghe tôi nói vậy, Darkness trao cho tôi một ánh nhìn gay gắt....
....Cùng với Megumin.
“…”
Trước ánh nhìn nhìn xiên qua người của Megumin, cuối cùng tôi cũng gục ngã và quỳ xuống bên cạnh Darkness.
“...Vì một số lý do, anh cảm thấy mình cũng nên quỳ xuống trước mặt em.”
“Vâng, khá là tốt khi anh biết tự giác.”
Nghe câu trả lời của Megumin, Darkness mỉm cười như thể cô ta đang tận hưởng tình cảnh của tôi.
...Đồ nhỏ mọn.
Nhìn vào hai chúng tôi, Megumin thở dài.
“Nghiêm túc đấy, và em đã nghĩ là để hai người ở chung với nhau sẽ đem hai người đến gần nhau hơn.... Darkness, chị đã nói với anh ta nhưng gì mình muốn nói chưa?”
“!?”
Câu hỏi của Megumin làm cả hai chúng tôi vô cùng bất ngờ.
Chỉ là em ấy đã biết được bao nhiêu?
Đúng là bạn không thể coi thường trí tuệ của Hồng Ma Tộc.
Nghiêm túc đấy, Sao em không chịu dùng trí thông mình này vào cuộc sống hằng ngày của mình.
“Er… Um… Megumin, xin lỗi… “
Darness lẩm bẩm trong khi đang quỳ.
Nhìn thấy điều đó, Megumin nói.
“Tại sao chị lại xin lỗi? Nó không phải là chủ đề mà em có thể nói bất kì lời nào. Chị nên trân trọng cảm xúc của mình hơn. Sau cùng, bọn em vẫn chưa hoàng toàn là người yêu. Nó không phải là vị trí của em để có thể nói bất cứ điều gì về việc cái tên thiếu quyến đoán này sẽ chọn ai. Vậy, chị đã nói hết tất cả mọi thứ trong lòng mình chưa?”
Trong khi nói những lời trưởng thành một cách kì lạ, Megumin nở một nụ cười hiền dịu với Darkness.
Nghe những lời của Megumin, Darkness ngần đầu lên và đặt cả hai tay mình lên đầu gối.
Nhìn thấy điều đó, Megumin mĩm cười.
Hai người họ nhìn cứ như là một đứa trẻ đang tự hào báo cáo với mẹ của mình vì con bé đã tự mình làm điều đó, và người mẹ mĩm cười một cách tự hào khi thấy hành động của con bé.
Mặc dù Megumin là người nhỏ tuổi hơn.
Bằng cách nào đó, nhìn Megumin hành xử như thế này khiến ngực tôi có chút nhói lên.
Có thể nào?
Tôi muốn em ấy tỏ ra một chút ghen tuông?
Có lẽ nó đau khi tôi nghe em ấy nói nó không phải là vị trí và em ấy có thể nói bất cứ điều gì về việc tôi sẽ chọn ai.
Chỉ việc đang nghĩ về điều đó đủ để khiến tôi cảm thấy mình đúng là một tên phiền phức.
Như là cảm nhận được suy nghĩ hỗn loạn của tôi, Megumin trao cho tôi một nụ cười như là em ấy đã biết tất cả mọi suy nghĩ đang diễn ra trong đầu tôi và nói,
“Giờ là lúc anh cho mọi người thấy mình đáng tin cậy như thế nào. Để không làm mất đi cảm xúc của em, anh nên làm nhiều việc ngầu hơn như thường xuyên đi săn quái vật.”
Darkness gật đầu đồng ý.
Trong khi Darkness đã nói là cô ta thích một người đàn ông lười biến và hư hỏng.
Giữa việc thu thuế gần đây và việc này, em ấy đã thay đổi trái tim vào lúc nào?
Tôi nở một nụ cười gượng gạo với hai người và nói.
“Anh đoán là mình không có lựa chọn nào nhỉ...”
Như để trả lời Darkness và Megumin cùng nở một nụ cười hân hoang.
Sau đó....
“Chà, em không nghĩ là sẽ có khả năng nào, nhưng để xác nhận, không có gì đã xãy ra giữa hai người, đúng không?”
Megumin hỏi với một chút lo lắng xen vào giọng nói của em ấy.
....Hmm, lẽ nào sau cùng em ấy cũng có đã có một chút ghen tuông?
“Không, nhờ vào sự chống trả quyết liệt của tên này, chị đã không thể làm được gì.”
Darkness trả lời một cách bình tĩnh trong khi bắn cho tôi một cái nhìn tráo trở.
Bằng cách nào đó, tôi có cảm giác như mình đang bị chơi đùa vậy.
Nhìn Megumin có vẻ nhẹ nhõm, và Darksness nở một nụ cười chiến thắng về phía tôi, tôi không thể nào làm gì được ngoài việc nói ra,
“....Oh, đúng rồi, lúc nãy Darkness đã làm gì với anh trong khi bắt anh phải nhắm mắt nhỉ? Có phải nó là lần đầu... Cô gọi nó là gì...?
“!?”
Mặt Megumin trở nên cứng đờ còn Darkness thì vùi mặt vào giữa hai chân mình.
CHƯƠNG 04 MANG MỘT HÀNH ĐỘNG YÊU THƯƠNG ĐẾN VỚI TRẠI TRẺ MỒ CÔI NÀY!
Part 1
Sáng hôm sau.
Nhờ vào sự kiện tối hôm qua , tôi cuối cùng đã bị ném đi rồi xoay như chong chóng mà không chợp mắt được tí nào.
“C-Chào buổi sáng. Kazuma. Hôm nay anh dậy sớm vậy.”
Tôi đi xuống bếp để ăn sáng để rồi phải gặp một người cũng mất ngủ giống như tôi. Darkness người vừa mơ màng chào tôi.
“Tôi không có dậy sớm. Cảm ơn những gì cô làm tối qua, tôi đã không thể ngủ được một chút nào. Tại sao cô với Megumin cứ đùa giỡn với một chàng trai tuổi teen như tôi? Trao cho tôi hy vọng rồi lại treo nó ở đó. Cô thật sự thích tôi hay cô chỉ thấy buồn cười khi nhìn tôi đau khổ hả?”
“N-Nó là...... K-Không, đừng quan tâm. Những gì xãy ra tối qua là lỗi của tôi. Tôi đã không suy nghĩ nghiêm túc. Nghĩ về việc tôi đã được an ủi bởi một cô gái trẻ tuổi hơn mình.... Tôi thật sự thất bài với tư cách một quý tộc.... Làm ơn quên đi những chuyện đã xãy ra tối hôm qua.”
Nói ra điều đó, cô ấy hối hận cúi đầu xuống.
“Làm sao tôi có thể quên được điều đó? Không chỉ là tôi bị còng tay bởi một tiểu thư quý tộc lớn tuổi hơn mình, tôi đã bị lột trần ra và cũng như để cho nụ hôn đầu của mình bị cướp đi mất. Nó không phải là việc mà sẽ thường xuyên xãy ra, cô biết không?”
“Đó cũng không phải là điều mà tôi muốn đề cập tới! Không, chờ đã, đương nhiên là tôi cũng sẽ không thể nào quên được điều đó!”
Darkness đập bàn với khuôn mặt đỏ chót trong khi nói điều đó. Sau đó, Aqua, người bình thường không dậy vào giờ này vừa xuống cầu thang thì lên tiếng.
“Tại sao cô lại làm ầm ĩ lên như vậy vào buổi sáng sớm thế? Có phải cô đang hào hứng bởi vì đã dành một đêm ở cùng với tên này? Darkness, cô không nên để bản thân mình mất kiểm soát như vậy. Tôi biết là cô có mọt số khuynh hướng kỳ lạ, nhưng cô vẫn cần phải tự tôn trọng bản thân mình nhiều hơn nữa đó.”
‘Cô nói hơi quá rồi đó, Aqua. Nhưng đoán xem, giờ tôi đã biết rõ mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào với một tên con trai ở trong hoàn cảnh đó. Kể từ bây giờ, cuộc sống của tôi sẽ diễn ra khá là kịch liệt, khi mà Darkness và Megumin cả hai sẽ đấu tranh vì sự chú ý của tôi. Sau đó, khi cô bị bỏ lại một mình, cuối cùng cô sẽ cảm thấy cô đơn và vô tình nhận ra cảm xúc thật sự của mình.
Với một họng đầy bánh mì cho bữa sáng, Aqua gật đầu đồng ý với những lời tôi nói rồi trả lời.
“Đó là tôi nên hành động sớm hơn để sữa chữa tên NEET khốn kiếp này?”
“Đương nhiên là không! Cô cơ bản nhỉ nghĩ về tôi như là một người bạn chung nhà, nhưng sau lần này cô sẽ từ từ nhận ra là mình thật sự có một chút mơ mộng về tôi. Nhưng xin lỗi, Aqua, tôi chỉ không thể nào nhìn cô như một đối tác lãng mạn. Tôi chỉ có thể nhìn cô giống như khi nhìn Zell đại đế hay Chomosuke thôi.” [note12562]
“Này, chờ đã! Tại sao giọng anh làm tôi cảm thấy như mình tình cờ bị đá vậy?”
Hướng về phía hai chúng tôi, những người bắt đầu cãi nhau vào sáng sớm, Darkness, người đang mặc bồ đô như giáo viên cất tiếng nói.
“Này, tối nay tôi sẽ về trễ, nên mọi người không cần phải chờ hay chừa bữa tối cho tôi. Tôi sẽ ở lại chổ của cha mình.....”
Darkness nói với vẻ hơi khó xử trước khi bước ra khỏi nhà.
... Bầu không khí gì thế này?
Cô ấy vần đang buồn phiền vì những gì xãy ra tối qua?
Ờ thì, sau cùng tôi đã từ chối cô ấy. Nếu cô ta không buồn phiền vì nó thì mới đúng là kỳ lạ.....
... Đúng vậy, tôi còn có nụ hôn đầu của mình.
Nó không giống như chỉ đơn giản là ngủ chung hay nắm tay, tôi đã thực sự hôn một cô gái.
Không, việc này làm tôi thấy mình giống như đang ở trong một chuyện tình kỳ lạ như một học sinh cao trung vậy.
Nhưng ít nhất, tôi đã vượt qua ranh giới của một người con trai và con gái rối.
“Hey, Kazuma, chuyện gì vậy? Cậu nhìn còn nhếch nhác hơn bình thường đấy.”
Aqua nói ra mấy lời thô lỗ đó và trao cho tôi một ánh mắt ghê tởm.
“Cô vẫn mù như thường. Nhìn thật kỹ vào. Đây là gương mặt của một người sỡ hữu HAREM.”
“Cáu đầu mới ngủ dậy của anh thật tuyệt đấy, đúng không, Kazuma-san?”
Oh, nhân tiện...
“Nếu cô rãnh, cô có muốn ghé qua Guild Mạo Hiểm Giả không? Cô không có kế hoạch gì hôm nay, đúng không?”
Tôi có một sự thôi thúc mà bản thân mình cũng không thể giải thích được để đến Guild Mạo Hiểm Giả vào hôm nay.
Sau đó, chà, tôi sẽ không nêu tên người đó ra, nhưng tôi muốn khoe khoang với bọn họ về việc hôn một cô gái và trở thành người lớn.
“Đừng có nói cái kiểu như tôi có rất nhiều thời gian rãnh tồi. Tôi có kế hoạch đấy, hôm nay tôi sẽ đưa Zell đại đế đi tiêu diệt quái vật bên ngoài thị trấn và bắt đầu tích lũy điểm kinh nghiệm. Nếu chúng ta bắt đầu giáo dục nó lúc này, thằng bé có thể có khả năng nuốt trọn toàn bộ Lâu Đài Quỷ Vương chỉ trong một nhát vào năm sau.”
“Con đường duy nhất mà tôi nhìn thấy mọi thứ kết thúc với con gà đó là nó sẽ bị nuốt trọn trong một nốt nhạc. Đằng nào đi nữa, Megimin đi đâu rồi?”
“Megumin rời đi vào sáng sớm rồi. Em ấy nói cái gì đó về việc thông báo chiến thắng của mình như là một người phụ nữ với Yunyun.”
Vậy là con nhỏ này đã đi làm việc mà tôi đang định làm.
Tuy nhiên, khoe khoang về việc chiến thắng với tư cách là một phụ nữ? Bọn tôi vẫn chưa thực sự là người yêu, phải không?
Và em ấy thấy ổn khi nói với Yunyun? Kể cả khi em ấy muốn giữ bí mật với Darkness và Aqua?
Sau khi suy nghĩ một chút về những lời tôi nói, Aqua nhấc con gà của mình lên ngang tầm mắt.
“Oh, đúng vậy, đây là lúc mà Guild Mạo Hiểm Giả trở nên hữu dụng. Tôi nghĩ mình sẽ đi cùng anh hôm nay, Kazuma. Tôi sẽ tìm cái tên nào nhìn có vẻ chán chường để giúp tôi tăng level cho Zell đại đế.”
Tôi thực sự không nghĩ là sẽ có bất kì ai nhẹ dạ đến mức giúp đỡ con gà này tăng level..... nhưng được rồi, vậy thì tiến đến Guild Mạo Hiểm Giả thôi.
Part 2
Bầu không khí ở Guild Mạo Hiểm Giả trở nên hoàng toàn khác biệt khi so sánh với ngày hôm qua.
“Nhiệm vụ chinh phạt cóc khổng lồ ở đây! Chúng tôi hiện đang cần pháp sư!”
“Chúng tôi vẫn cần hai tiên phong! Một người mặc giáp sắt! Có ai đang rãnh không?!”
“Có vẻ như khá nhiều goblin được phát hiện ở trong rừng! Đó là những con goblin! Những con goblin yêu quý đáng giá cả đống tiền! Để đảm bảo những tân binh không bị quét sạch, chúng tôi định đi với một party lớn hơn bình thường! Bất kì ai đang cần tiền, hãy thoải mái mà tham gia cùng chúng tôi!”
“Bất kì ai có thể đối phó với bọn cóc, muốn thử chinh phục dungeon với chúng tôi không? Chính sách của chúng tôi là tránh việc đối đầu với bọn quái vật và chỉ đi tìm kiếm kho báu! Những người thuộc lớp đạo tặc luôn được hoang nghênh, bạn sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh!”
Những Mạo Hiểm Già vô công rỗi nghề thường say xỉn và hay lẵng vãng xung quoanh quầy rượu đang vô cùng nhiệt tình vào hôm nay.
Nó gần giống với lúc Komekko còn ở đây.
Tôi vỗ lên vai một Mạo Hiểm Giả mà tôi quen thuộc.
“Này, chuyện gì đang xãy ra à? Tại sao mọi người làm việc chăm chỉ vậy? Nó không giống mọi người chút nào.”
Nếu như mọi người đều làm việc chăm chỉ, nó sẽ khiến tôi cảm thấy tệ khi chỉ có một mình mình thãnh thơi ở đây.
Nó giống như cái cái lúc mà tôi đổ mồ hôi lạnh khi nhìn thấy mọi người xung quanh học hành chăm chỉ trước kì thi.
“Oh, là Kazuma à. Chà, còn có thể là gì nữa? Vụ đóng thuế hồi hôm qua. Vụ đó đấy. Những người bị bắt bởi nhân viên thu thuế đều bị mất đi một nữa khoảng tiền mà mình khó khăn lắm mới kiếm được. Chúng tôi chỉ còn cảm thấy được một nhúm nhỏ từ túi tiền của mình khi nó đột nhiên nhẹ đi nhiều như vậy.”
Tên Mạo Hiểm Giả với cái sẹo ở trên mũi thở dài.
À, tôi hiểu rồi, Sau cùng những Mạo Hiểm Giả cơ bản là cảm thấy ví tiền của mình quá lỏng lẻo.
Sau khi đã được trải nghiệm sự sang trọng do sự giàu có mang đến, việc tiêu chuẩn sống của mình bị hạ xuống là điều mà không thể nào mà có bất kì ai có thể chịu được.
Tất cả những Mạo Hiểm Giả đang tuyệt vọng chạy xung quanh để tìm những công việc với tiền thưởng hầu hĩnh có thể đem họ quay trở về với cách sống đó.
Với cái đà này, việc quái vật gia tăng xung quanh thành phố mà Darkness và nhân viên của hội đã phải lo lắng vì nó sẽ nhanh chóng được giải quyết
“Kazuma-san, Kazuma-san, cậu nghĩ có ai rãnh rỗi để giúp cho Zell đại đế tăng vài level không? mọi người ở đây nhìn có vẻ bận rộn.”
“Điều đó còn tùy vào cô sẽ trả cho họ bao nhiêu. Nói về điều đó, cô có chuẩn bị trước phần thưởng không?”
Aqua chuyển Zell đại đế sang cho tôi rồi móc ví ra.
“À, tôi có một vài phiếu quà tặng, có thể sử dụng nó ở nhà thờ giáo phái Axis, dành cho việc xưng tôi miễn phí với tôi. Anh nghĩ nhiêu đây có đủ không?”
“Họ chắc chắn sẽ xé nó ngay lúc cô đưa ra, đừng có dại mà thử. Sau cùng, mọi người đang hoảng loạn vì không có tiền.”
Tuy nhiên, điều này thật rắc rối.
Mục đich chính của tôi đến đây là để tìm cái đám hay cùng tôi la cà rồi khoe khoang về thành tích gần đây của mình....
Vào lúc đó—
“Này, có phải không Kazuma! tôi đã nghe từ những tay thu thuế! Lalatina là chủ mưu của việt đột ngột thu thuế, đúng không!?”
Một Mạo Hiểm Giả khá thân thiết với tôi đột nhiên hét vào bọn tôi khi chúng tôi đang lãng vảng ở lối vào.
Chắc chắn hôm qua anh ta đã bị bắt. Anh ta có vẻ tức giận khi đến phàn nàn với tôi.
“Này, anh biết chúng tôi cũng bị Darkness dí chạy lòng vòng khắp thành phố mà, đúng không? Anh phàn nàn với nhầm người rồi đấy. Theo lời của cô ta, cô ta làm như vậy để khiến cho những Mạo Hiểm Giả lười nhát quay lại làm việc, và giải quyết vấn đề tài chính của quốc gia đấy.”
Tên Mạo Hiểm Giả đấy còn không thèm giấu đi sự bất mãn của mình.
“Đúng vậy, thật sự là chúng tôi gần đây đã không nhận nhiều nhiệm vụ, nhưng kể cả như vậy, không phải chỉ mới đây chúng tôi đã giải quyết nhiết những nhiệm vụ chồng chất tại Guild sao...?”
Những Mạo Hiểm Giả xung quanh tôi cũng đồng ý với điều mà anh ta vừa nói và cũng bắt đầu nói ra sự phản đối của họ.
“Cô ta nói nó sẽ giải quyết tình hình tài chính của quốc gia, nhưng ai biết là cô ta sẽ dùng số tiền đó để làm gì? Tôi đã nghe những tin đồn, cậu biết không? Cái cô Lalatina đó bị phát hiện là đang kéo theo một cậu bé và ai biết là cô ta đã dạy cho cậu nhóc cái gì.”
Như để trả lời cho cho tên vừa mới thả một quả bom xuống—
“Và giờ Darkness cũng đang muốn trở thành một shotacon à? Người phụ nữ đó tham lam đến mức nào chứ?”
Không, tôi khẳng định, kể cả Darkness cũng sẽ không đi qua ranh giới đó...hmm.... có lẽ.....
Vậy còn sự nghiêm túc mà cô ấy đã cho tôi thấy vào tối hôm qua?
Nó gần như khiên tôi rơi nước mắt vì đã từ chối cô ấy, nhưng nếu như cổ đang đùa giỡn với một đứa trẻ sau lưng tôi, có khi tôi cuối cùng lại sẽ xuất hiện trước Eris-sama thêm lần nữa.
Sau đó, Aqua đột nhiên nhìn xung quoanh một cách phấn khích—
“Ne, ne, Kazuma, đây không phải là một cơ hội tốt à? Nhìn vào ánh mắt tham lam của mọi người kìa.”
Cô ta nói trong khi nhìn những Mạo Hiểm Giả xung quoanh với ánh mắt thương hại.
“Aqua-san, tôi không muốn nghe thấy điều đó từ người đã phát khóc khi làm rớt 100eris xuống cống bởi vì cô định dùng số tiền đấy để đi mua kem.”
“Im đi, tên quê mùa. Nếu như anh tiếp tục lan truyền mấy cái tin đồn thất thiệt đó, tôi sẽ nguyền rủa anh, mỗi sáng khi thức dậy anh sẽ thấy giường của mình kiểu gì cũng bị ...ướt.”
Aqua nói về phía những Mạo Hiểm Giả những người có vẽ như đang lấy lại được sự bình tĩnh.
“Tối thấy hành động của Darkness dạo này rất khả nghi. Là người giám hộ của cô ta. Tôi cảm thấy mình cần phải đi giải quyết những vấn đề đã khiến cho cổ lo lắng!”
Aqua tự hào dùng hai tâng nâng Zel đại đế qua khỏi đầu.
“Tôi cũng tò mò về những việc cô ấy đã làm trong suốt thời gian qua. Này, không phải mấy người cũng tò mò là cô ấy thường làm gì sao?”
.
.
.
—Tại trại trẻ mồ côi nằm ở ngoại ô Axel.
Những người của nhà thờ Eris thường đem thức ăn đến đây, cũng như những người giàu có đền từ các thành phố khác thỉnh thoảng cũng đóng góp quần áo cũ của mình.
Tôi, Aqua và những Mạo Hiệm Giả đi theo hiện tại đang đứng trước nó.
“Này, ông chú, có thật sự Darkness ở đây không?”
“Đúng vậy, cô không thể nhầm lẫn nó, Aqua-san. Nhiều người từng nhìn thấy Darkness tới đây lúc mặc một bộ đồ khiêu gợi và cười lộ cả răng khi cổ nhìn thấy đám nhóc chơi đùa. Tôi không nói dối.”
Tôi không hiểu được tại sao lại phải nở nụ cười như vậy khi nhìn thấy đám trẻ, nhưng trang phục khiêu gợi thì chắc chắn là đáng ngờ.
Ngay khi tôi quyết tâm gõ cửa trại trẻ mồ côi.
“lalatina-sama, ngài không nên làm việc này ....nó vẫn còn quá sớm đối với bọn em...”
Điều mà tôi không thể nào phủ nhận được là giọng nói của một cậu nhóc mà tôi nghe được từ phía bên kia cánh cửa.
Part 3
Đó chắc chắn là giọng nói của một cậu bé thậm chí còn chưa đến tuổi dậy thì.
Giọng cậu bé nghe có vẽ hối lỗi vì đã nói ra những từ đó.
“Em đang nói gì vậy? Điều này nên được học càng sớm càng tốt. Cộng thêm, em sẽ cần biết những thứ này khi em trở thành người lớn. Nên, coi nào, em không cần phải kiềm chế bản thân...”
“N-Nhưng, Lalatina-sama....”
Thật là
Tôi nghĩ nó có thể chỉ là một sự hiểu lầm, nhưng đây chắc chắn là giọng của Darkness.
Tôi cố kìm nén sự run rẫy của mình và đặt một tai lên cánh cửa của trại thẻ mồ côi. Những nam Mạo Hiểm Giả khác cũng bắt chước tôi làm vậy.
Không, không hẳn chỉ toàn là nam Mạo Hiểm Giả.
Một vài nữ Mạo Hiểm Giả cũng tham gia cùng chúng tôi và đặt tai mình lên cửa.
“Fufu, mặc dù em nói như vậy, nhưng em cũng rất tò mò về nó, đúng không? em có thể tiến lên mà chạm vào nó.”
Thật là!
Tôi nghĩ có nhớ cô ta đã nói gì đó tương tự khi cô ta giữ lấy người tôi tối hôm qua.
Chết tiệt, tại sao không có kỹ năng nào giúp nhìn xuyên tường trên thế giới này nhỉ? Tôi thật sự muốn nhìn thấy những việc đang diễn ra bên trong đó!
....Không, khoan đã, vẫn còn quá sớm để nói điều đó.
Nếu như có những kỹ năng giống như ‘Farsight’ trong thế giới này, nó sẽ không phải là kì lạ nếu có những kỹ năng sẽ cho phép bạn nhìn xuyên qua tường.
Lát nữa tôi nên hỏi về điều này.
Không biết là ai vừa phát ra tiếng nuốt nước bọt.
Nó cũng có thể là tôi.
“Đây, tiến lên và chạm và nó. Kể từ bây giờ nó thuộc về em.”
“T-Thuộc về e.....”
Nghe theo những lời của Darkness, cậu bé trả lời với một giọng trộn lẫn giữa lo lắng và hy vọng.
Con nhỏ này, chuyện vì với cái thứ ‘nó thuộc về em’ chết tiệt này vậy!?
Sau khi nói những thứ đó với tôi hôm qua!
... Cô ta đã suy đồi đến mức này bởi vì tôi từ đã từ chối cổ?
Cái cảm giác ngực mình đang bị cào xé này là gì?
Có phải tôi đang ghen bởi vì Darkness bị mang đi mất bởi một người mà tôi còn không biết? và đó còn là một tên trẻ tuổi hơn tôi?
Không, đây là điều mà bất kì ai cũng sẽ cảm thấy khi một người bạn nữ thân thiết của họ tìm thấy bạn trai... đúng không?
Đúng vậy, bon tôi thậm chí còn chưa từng h......
“Vậy, em nghĩ gì về nó?”
“Nó chắc hơn em nghĩ, và nó cũng rất là mềm mại và mịn màng.”
Sau khi nghe thấy nhừng lời của thằng nhóc đó. Tôi cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xãy ra.
Hay phải nói là, tối biết thằng nhỏ đang chạm vào cái gì.
Một thứ mềm mại và mịn màng, và còn săn chắc hơn nó nghĩ, nó chỉ có thể là....
“Đừng chỉ chạm vào nó, sao em không thử ngữi nó đi?”
Này, kể cả tôi còn chưa được làm điều đó.
Cái cảm giác phấn khích không thể nào giải thích nổi này là gì?
Đó có phải là cảm giác của việc bị NTR không?
Tôi không có nhiều sở thích đến như vậy vào lần cuối tôi kiểm tra....
“này, mọi người, cái cửa bị kẹt hay sao vậy? Tôi bắt đầu thấy mệt mỏi vì đứng ở ngoài này rồi, nên tôi sẽ đi vào trong đây.”
Nói ra điều đó, Aqua, vẫn thất bại trong việc đọc bầu không khí như thường lệ. Đi tới để mở cửa.
“này, Chờ đã—!”
Tôi nhanh chóng ngăn cản cô ta, nhưng cô ta đã mở cửa rồi. Và hơn nữa....
“Vậy, em nghĩ như thế nào? Nó là một quyển sách vừa mới được in, nó có một mùi khá thích đúng không? Chị khá là thích mùi của loại mực in này.”
“Em cũng thích mùi của nó, Lalatina-sama...”
Phía sau cánh cảnh, một khung cảnh hoài cổ hiện ra trước mắt tôi.
Đúng vậy, nó là một căn phòng gần giống với phòng học trong thế giới của tôi, Darkness và cậu bé mà cổ vừa mới đưa cho quyển sách, đang hạnh phúc tận hưởng hương thơm của nó.
.
.
—Toàn bộ những Mạo Hiểm Giả, bao gồm cả tôi, đờ người ra . Trao một vật nhìn giống như một quyển sách cho cậu bé, Darkness cũng không thể nào không sững người khi cổ quay mặt về phía chúng tôi—
“T-Tại sao mọi người lại ở đây...?”
Đó mới là điều mà chúng tôi nên hỏi.
Câu hỏi cần được đặt ra đầu tiên là tình huống này là gì?
Toàn bộ những gì tôi có thể thấy là, một nữ giáo viên trong bộ comple đang trao những quyển sách cho một đứa trẻ nghèo khó trong trại trẻ mồ côi.
“Này, Darkness, cô đang làm gì vậy? Chổ này nhìn giống như là một trường học.”
Nghe được những điều từ cái người mà một lần nữa lại hoàng toàn thất bại trong việc nhận biết tình huống, Aqua—
“Đ-đúng vậy, là nó. Kazuma đã từng nhắc đến nó, ở một số quốc gia, tồn tại một số cơ sở như thế này, nơi đem đến sự giáo dục một cách miễn phí cho những đứa trẻ. Thành phố Axel đã bắt đầu thực hiện một chương trình giống như vậy. Để mang lại một sự giáo dục đúng đắng cho những đứa trẻ mà gia đình không thể thuê được người hướng dẫn riêng cho con mình....”
Khi chúng tôi đang nghe những lời giải thích của cô ấy thì để ý được, đám trẻ hiện đang có mặt tại đây bắt đầu nhìn chúng tôi với đôi mắt lấp lánh.
Những Mạo Hiểm Giả người mà ngày nào cũng chiến đấu với quái vật chắc chắn có vẻ rất ngầu trong mắt bọn trẻ.
“Có phải cô đã luôn làm những việc như thế này?”
Cô ta nhìn thật giống với một nữ giáo viên khi mặc váy ngắn và áo sơ mi trắng.
....Không,phải nói đây là một dáng vẽ rất tệ cho một giáo viên.
“Hmm, chà, tôi cho rằng anh có thể nói điều đó. Nhân tiện, đây là bộ đồ mà tôi thường mặc, nhưng tôi đã nghe nó cũng giống với đồng phục giáo viên của một số quốc gia...”
Oh, chuyện tốt này chắc chắn là nhờ vào những người dịch chuyển giống như tôi.
“Cha của tôi đã suy nghĩ về việc hình thành một hệ thống giáo dục được khá lâu rồi, vì vậy chúng tôi đã tài trợ cho cuộc thử nghiệm tại Axel bằng chính tiền trong kho bạc của gia tộc nhà Dustiness.”
Nghĩ lại thì, đúng là cha của Darkness được cho là một chính khách đáng gờm ở quốc gia này.
Tôi được biết là ở đây không hề có bất kì trường học nào ngoại trừ cái ở làng Hồng Ma. Nhưng có vẻ như mọi người ở quốc gia nay đã thật sự tiếp thu ý kiến của của những người được mang đến đây từ thế giới của tôi và bắt đầu thực hiện chúng.
Khi tôi đang bắt đầu ngưỡng mộ nó thì—
“Thành thật mà nói, đây không phải là những việc mà tôi thường để cho mọi người thấy, nên khi mọi người tìm ra được điều này, thì đúng là nó có một chút xấu hổ....”
Darkness ngượng ngùng nói ra điều đó trước những Mạo Hiểm Giả đang dàn hàng đối diện với cô ta.
“Nhân tiện, mọi người đến đây để làm gì?”
Chúng tôi đến đây để làm gì? Đó chắc chắn là để tìm cô.....
...Không, tôi không thể nói điều đó.
Chắc tôi không nên nói với cổ là bọn tôi đến đây để thăm dò cô ta, bởi vì chúng tôi nghi ngờ Darkness có thể đã sử dụng tiền thuế để lập ra một dàn harem toàn là những cậu bé cho riêng mình. Làm sao tôi nó thể nói ra những điều quá đáng như vậy?
Tôi chắc chắn không phải là người duy nhất mang những suy nghĩ đấy.
Toàn bộ những Mạo Hiểm Giả hiện đang có mặt đồng thời đảo mắt đi, và cái tên đứng cạnh tôi bắt đầu huých vào sau lưng tôi như muốn nói ‘Này, nói cái gì đi chứ.”
“Nên...um.. Cô biết chúng tôi đã bị đánh thuế như thế nào vào hôm qua đúng không? Chúng tôi lo ngại về việc toàn bộ số tiền sẽ đi về đâu, thế nên chúng tôi đến đây để kiểm tra. Ah, Sau khi thấy được toàn bộ số tiền mà mình khó nhọc kiếm được, được sử dụng để hỗ trợ cho sự giáo dục của bọn trẻ, giờ tôi cảm thấy mình đang tràn đầy động lực để tiếp tục làm việc. Mọi người thấy tôi nói có đúng không?”
“Đúng vậy, như đã mong đợi ở Lalatina!”
“Đúng là, cái tên Lalatina không chỉ để trưng!”
“Cô thật sự rất ngầu, Lalatina!”
“Cô thật sự rất dễ thương, Lalatina!”
“Câm đi! Đừng có mà gọi tôi là Lalatina! Đám mấy người muốn ăn đấm đúng không!?”
Tôi để ý thấy thằng nhóc mà hồi nãy đang ngữi sách đột ngột xuất hiện bên cạnh một Darkness đang đỏ mặt. Nhóc ấy đang ôm chặt quyển sách vào ngực mình với một biểu cảm có lỗi xuất hiện trên khuôn mặt.
Cũng để ý thấy nhóc ta, Darkness cúi mình xuống phía trước mặt cậu nhóc.
“Có chuyện gì sao? Đừng quan tâm đến bọn chị, nha?”
“Nhu-Nhưng, em nghe được là thức ăn và quần áo được mang đến trại trẻ mồ côi, và những quyển sách này được mua từ những đồng tiền kiếm được từ các Mạo Hiểm Giả....”
…
Sau khi nghe thấy những lời của cậu nhóc, toàn bộ Mạo Hiểm Giả có mặt tại đây rơi vào im lặng.
Darkness nở một nụ cười dịu dàng với cậu nhé.
default.jpg [/images/images/image-73.jpeg]
“ừ, đúng vậy. Những Mạo Hiểm Giả này đã phải đánh nhau với quái vật cả ngày lẫn đêm để bảo vệ bọn em, và họ còn trích ra một phần tiền họ kiếm được để giúp cho những đứa trẻ mất đi gia đình như các em. Vậy nên em phải biết ơn cảm xúc của họ và thật lòng quý trọng quyển sách đó.... được chứ?”
“....Dạ, em hiểu rồi. Em cảm ơn tất cả mọi người, cảm ơn rất nhiều.”
Cậu bé cảm ơn chúng tôi với một nụ cười như vậy đó, và cái tình cảm đó được vang vọng lại bởi tất cả bọn trẻ đang có mặt trong phòng học. Toàn bộ những Mạo Hiểm Giả, bao gồm cả tôi trong đó, đều xúc động đến rơi nước mắt.
Sau đó, hướng về bọn trẻ,
“Chị có vài điều cần bàn bạc với những Mạo Hiểm Giả, nên bọn em hãy học tập một cách im lặng cùng với sách của các em trong khi bọn chị nói chuyện nha.”
Darkness nói điều đó trong khi ra hiệu cho chúng tôi đi ra bên ngoài.
Part 4
“...Tôi đã để cho mọi người thấy khía cạnh đáng xấu hổ của mình...”
Darkness nói một cách bẽn lẽn ngay sau khi chúng tôi ra khỏi trại trẻ mồ côi.
“Nói đi, Darkness, có phải trại trẻ mồ côi này thực sự được dựng nên từ số tiền mà cô đã cướp từ chúng tôi?
“Anh nói cướp nghĩa là gì? Đừng làm cho việc đó nghe tồi tệ đến như vậy. Tiền thuế mà mọi người nộp về đã được dùng để hỗ trợ cho những Mạo Hiểm Giả bị thương trong lúc thực nhiện nhiệm vụ cũng như những người đã về hưu. Sau cùng thì cái nghề mạo Mạo Hiểm Giả này luôn có một tương lại không ổn định. Với điều này, những Mạo Hiểm Giả đã quá già để làm việc ít nhất có thể có đủ tiền để đảm bảo bữa ăn hằng ngày.”
“L-là vậy sao? Nhưng, những đứa trẽ hồi nãy...”
Đúng vậy, bọn chúng nói về thứ này thứ nọ được tại trợ bởi Mạo Hiểm Giả chúng tôi.
“Gia tộc Dustiness đang đứng ra trả tiền cho sự duy trì của bọn trẻ, nhưng, thật xấu hổ khi tôi phải thừa nhận điều này, về sau chúng tôi đã vướng phải một số vấn đề về tài chính. Số tiền từ việc đánh thuế mọi người đã được dùng để bù vào khoảng thâm hụt đó, đó là lý do.... Nhưng đừng có hiểu lầm! Tôi chắc chắn sẽ trả lại nó! Do có một số người bị thương khi xử lý những nhiệm vụ tồn đọng lúc trước, nên đã xuất hiện một số chi phí bất ngờ...”
Chết tiệt, tôi nên làm gì đây?
Kể cả khi cô ấy nói là bản thân cảm thấy xấu hổ, chúng tôi vẫn không thể nhìn thẳng vào mắt của cô ấy.
Những Mạo Hiểm Giả xung quanh tôi cũng đang đỏ mặt và tránh đi ánh nhìn của cổ.
“Umm…”
Với những Mạo Hiểm Giả đang tập trung tại đây, Darkness—
“Vậy nên, những việc mà tôi đã làm với tiền thuế của mọi người.... nó có chấp nhận được không?”
—nói với một giọng điệu vô cùng biết lỗi.
“Chà, chúng tôi được nghe là Lalatina đã dạy thứ gì đó cho mấy đứa nhóc! Nên, ờ.... sau khi chúng tôi biết được những đồng tiền của mình được sử dụng cho những việc như vậy, chúng tôi rất... ổn... er, cô biết đấy ..... đúng không mọi người?”
“Ừ, đương nhiên, chúng ta đang nói về Lalatina đấy. Chúng tôi chỉ lo lắng là cô sẽ lặng lẽ cố chịu cái gánh nặng lớn đó bằng chính bản thân mình.”
“ Đúng không? Và như đã chúng ta đã lo lắng, Lalatina lại tiếp tục tự đặt áp lực lên bản thân cô ta thêm lần nữa! Đúng không?”
“Chúng ta không phải chiến hữu à? Việc cô mang dòng máu quý tộc chả liên quan gì tới điều này. Nếu cô muốn, chúng tôi thậm chí có thể hộ tống bọn nhóc đi đến trường.”
Thay đổi thái độ mượt dễ sợ.
Tôi không ở một vị trí mà mình có thể chỉ trích họ, nhưng điều đó khá là tuyệt với khi họ có thể xoay sở để thay đổi thái độ một cách đột ngột như vậy.
Nghe được những lời từ các Mạo Hiểm Giả.
“Không, nó đã không gây ra cho tôi quá nhiều khó khăn đến như vậy. Nghe được những lời mà mọi người nói với tôi là đủ rồi, cảm ơn tất ca. Sự an toàn của những đứa trẻ với gia cảnh bình thường khi chúng đến và đi tới ngôi trường này, đã được giao cho nhân viên của một cửa hàng dụng cụ ma thuật nào đó.”
Darkness cho chúng tôi thấy một nụ cười hoàng toàn chân thật khi nói lên điều đó.
“Tuy nhiên... Nghe được những điều mọi người vừa nói thật sự đã khiến tôi cảm thấy có động lực. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Tôi đã chắc rằng mọi người sẽ giữ ác cảm của mình sau những việc đã xãy ra ngày hôm qua.”
“Cô đang nói gì vậy, Lalatina!?
“Đúng vậy, Lalatina, đừng có tỏ ra xa lạ như vậy chứ!”
“Làm sao chúng tôi có thể nghi ngờ cô, Lalatina”
“Umm, nó làm tôi rất hạnh phúc khi nghe mọi người nói vậy, nhưng tôi thật sự mong rằng mọi người hãy ngừng gọi tôi là Lalatina...”
Để nổ lực che đậy động cơ của họ, những Mạo Hiểm Giả liên tục khen ngợi Darkness, người đang dùng cả hai tay để giấu đi khuôn mặt xấu hổ của mình.
“Này, không phỉa là nó hơi khác với những gì mà cậu từng nói à? Darkness, tôi nói với cô, trước khi chúng tôi đến đây, Kazuma đã nói với mọi người-“
Vẫn không thèm để ý đến hoàng cảnh, Aqua đã bị vô hiệu hóa bởi những Mạo Hiểm Giả gần đó trước khi cô ta có thể tiết lộ bất kì thông tin quan trọng nào.
“Này, anh đang làm cái gì đấy! Thôi đi!”
Aqua tát vào bàn tay của những Mạo Hiệm Giả người đang vác cô ta lên trong khi đang phản kháng dữ dội.
Để tách sự chú ý của Darkness ra khỏi trò hề của Aqua—
“Tôi đã nghĩ cô chỉ là một quý tộc biến thái. Tôi thật không ngờ cô có thể làm những việc chính trực đến như vậy. Tại sao cô không hành xử như thế này nhiều hơn vào cuộc sống thường ngày của mình? Nếu cô hành xử như vậy, cô sẽ không phải vướng vào việc ‘không ai thèm cưới’ và giờ chắc đã có được vài đứa con rồi.”
“Anh đang nói về cái gì vậy!? Tôi không phải ‘không ai thèm cưới’. Tôi chỉ chọn không làm đám cưới! Nếu tôi muốn, tôi sẽ có rất nhiều đối tượng phù hợp để lựa chọn đấy!”
Nghe thấy những lời giận dữ bung ra từ Darkness, một Mạo Hiểm Giả đập vào tay mình như đã nhận ra điều gì đó.
“Oh, nói về điều đó, Lalatina, tôi nghe nói là cô đã có một đứa con với Kazuma!”
Darkness đã phụt ra khi nghe thấy những điều đó.
“Oh, đúng rồi, chính xác. Chúc mừng, Lalatina!”
“Giờ thì đừng có đi chơi mấy trò dâm dục kì lạ nữa nhé, Lalatina!”
“Không phải nó rất tuyệt sao? Lalatina-chan đúng là có những sở thích kì lạ. Tôi luôn sợ cô gấy sẽ bị bắt cóc bởi mấy tên quái đảng.”
‘‘Tôi đã lo là cô ấy sẽ vô cùng hạnh phúc khi chuyển vào sinh sống trong ổ của mấy con quái vật kì lạ vào một ngày nào đó. Nghe được điều này thật khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm.”
“Kazuma trông có vẻ có tương lai khá là ổn định. Không phải lo về việc cậu ta trở nên nghèo khó và bắt cô đi tìm đồ ăn nếu như cô ở cùng cậu ta!”
Toàn bộ những Mạo Hiểm Giả Bắt đầu trao cho chúng tôi những lời chúc phúc.
Mặc dù, đánh giá trên những nụ cười giả dối của họ, nó không giống như họ đang nghiêm túc.
Mọi người chắc chắn chỉ đang chọc ghẹo Darkness, một cuộc trả thù nhỏ cho những việc xãy ra hôm qua.
“Mấy người! Kể cả sau khi tôi đã đau khổ giải thích tất cả mọi thứ...! mấy người không thèm hiểu bất kì thứ gì!”
Không biết mình đang bị chọc ghẹo, Darkness phản đối trong khi mặt đang đỏ lên tới tận mang tai.
“Chúng tôi biết rồi, chúng tôi biết rôi! Sau cùng, quý tộc nào cũng có những thứ không muốn cho ai biết. Nó vẫn ổn nếu như cô không muốn thừa nhận! Chúng tôi hiểu cảm giác đó như thế nào mà!”
“Tôi hy vọng rằng ngày mà hai người vui vẻ chính thức thông báo thời điểm diễn ra đám cưới sẽ không quá xa!”
“Mấy người không hiểu! Mấy người không hiểu một tí nào hết!”
Darkness tuyệt vọng cố gắng bác bỏ những cáo buộc đó.
“Vậy, nghiêm túc đấy, chuyện của hai người diễn ra đến mức nào rồi, Kazuma? Giữa hai người có thực sự diễn ra chuyện gì không?”
“Chúng ta đang nói về Kazuma-san đấy. Không thể nào mà có chuyện gì thực sự đã xãy ra được, đúng không?”
“Đúng vậy, sau cùng anh ta nổi tiếng về việc co vòi vào những giây cuối cùng mà.”
“Tất cả mọi người bằng cách nào đó vẫn còn chưa mất được trinh tiết của mình, mặc dù đang làm công việc khó khăn và hỗn loạn như là Mạo Hiểm Giả, mấy người tốt nhất là quỳ xuống và xin sự tha thứ từ tôi đi! Đừng nghĩ là tôi sẽ mãi ở cùng đẳng cấp với mấy người! Tôi thậm chí đã vượt quá cái ranh giới đó vào tối qua, đúng không, Darkness?”
“Đồ ngốc! Anh đang nói cái gì vậy! Làm sao anh có thể đem chuyện đó ra nói vào lúc này hả!?”
Cuối cùng Darkness lại đào sâu vào chuyện đó hơn là việc phủ nhận nó.
“Cô-Cô ấy không phủ nhận nó! Cô đang đùa đúng không? Lalatina thật sự xác nhận nó!”
“Chờ đã, nghiêm túc à? Lalatina-chan đã thực sự làm điều đó? Này, em đã đi xa đến mức nào? Làm ơn hãy kể chi tiết với onee-chan!”
“Tôi nghĩ Aqua-san chỉ hiểu lầm khi nói là Lalatina có một đứa con...”
“Không! Mọi người hiểu lầm rồi!”
Chứng kiến khuôn mặt của Darkness một lần nữa lại chuyển sang màu đỏ tươi. Tôi quyết định sẽ đổ thêm dầu vào lửa.
“Cái gì mà nhầm lẫn hả? Tôi hôm qua cô đã trói tôi xuống. Lột tôi đến mức bán khỏa thân và đã làm những thứ đó với tôi! Và đó là lần đầu tiên của tôi! Cô nghiêm túc gọi tôi là tên nói dối à?”
“Không, tôi không nghĩ mình là người sai, nhưng--!”
“Đừng nghĩ lần đầu tiên chỉ quan trọng đối với phụ nữ! Đàn ông chúng tôi cũng rất trân quý lần đầu tiên của mình! Nó thật sự không phù hợp với tôi để bị mất đi lần đầu tiên của mình bởi những loại tai nạn đó!”
“K-Không, nó không phải là điều tôi....! Xin lỗi, đó là lỗi của tôi! Lúc đó tôi đã không suy nghĩ kỹ lưỡng! Vậy nên, làm ơn, chúng ta hãy đồng ý là sẽ không nhắc đến nó nữa nha, làm ơn!”
Sau khi nghe hai chúng tôi nói chuyện, những Mạo Hiểm Giả xung quanh tôi dường như đã bị thuyết phục và bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ cũng như ghen tị.
“Đó là tất cả những gì tôi sẽ nói về nó. Tôi sẽ để những gì thật sự xãy ra cho trí tưởng tượng của bạn.”
“Anh thật sự là...! Không, nó không phải, chúng ta chỉ—!”
Chỉ khi Darkness bị dồn vào đường cùng và chuẩn bị giải thích hết tất cả mọi chuyện...
“Oh, nhân tiện, lúc trước tôi đã nhìn thấy một cô bé với mái tóc vàng và đôi mắt xanh nhìn rất giống với Lalatina. Cô bé có phải là đứa con mà cô có với anh ta?”
Một nữ Mạo Hiểm Giả khác hỏi trong khi vô cùng phấn khích.
Nghe thấy điều đó, những Mạo Hiểm Giả không thể kìm nến sự tò mò của mình nữa, và thêm một lần mở ra cánh của của trại trẻ mồ coi...!
“Mấy người, tốt nhất là ngừng nó đi...!”
Khi mà Darkness chuẩn bị dùng đến bạo lực để giải quyết vấn đề trên bờ vực nước mắt....
...Cô ta nhìn những đứa trẻ vốn tràn đầy năng lượng một lúc trước đây, giờ đang nằm vô hồn xung quoanh lớp học.
Part 5
“—Fuhahahaha! Mấy tên hạ tiện vô lễ các ngươi hôm nay có học hành chăm chỉ không? Ta đã đến để đón tất cả các ngươi! Bây giờ, tất cả những kẻ muốn chạm vào mặt nạ của ta, xin hãy xếp hàng một cách cẩn thận.... hmm, Chuyện gì đang xảy ra ở đây?”
Một tên rắc rối khác xuất hiện tại trại trẻ mồ côi hỗn loạn này với một nụ cười điên dại.
“Này, tên kia, ngươi làm cái gì ở đây? Hiện giờ ta không có thời gian để đối phó mới ngươi, nên ta sẽ từ bi mà để ngươi trốn thoát. Như ngươi thấy, hiện giờ bọn trẻ đang gặp nguy hiểm!” Giờ thì biến đi! Có một con hẻm nằm ở hướng đó, chui vào trong đo và cười cho đã đi!
Trong khi những Mạo Hiểm Giả hối hả chạy xung quanh để đắp chăn lên cho bọn trẻ, Aqua đang vẽ một vòng tròn phép thuật lớn lấy trại trẻ mồ côi làm trung tâm.
“Chỉ là chuyện gì đang xảy ra? Trại trẻ mồ côi đã vô cùng bình yên cho đến lúc này, làm sao mà.... ngươi không thể cảm thấy yên ổn trừ khi nào ngươi mang rắc rối tới khắp mọi nơi mà mình xuất hiện à?”
“Đừng có nói cái kiểu như mọi thứ tồi tệ xãy ra là do ta! Đám trẻ đột nhiên gục xuống mà không có lý do gì. Ngươi ta kẻ đáng nghi nhất! Ngươi đã làm điều gì đó với bọn trẻ, đúng không?”
Vanir đáp trả những lời buộc tội của Aqua.
“Ngươi đang nói cái gì, cái thứ chuyên mang đến xui xẻo? Làm như một kẻ lúc nào cũng nổi tiếng với trẻ con như ta sẽ làm một việc như thế này! Những kẻ duy nhất sử dụng cái loại lời nguyền này chỉ có thể thành viên của cái băng tội phạm lớn nhất, giáo phái Axis và cái thứ như ngươi thôi!”
Ngay sau đó.
“Nhưng việc này thực sự rắc rối. Để nghĩ đến việc bọn chúng ngã xuống vì bệnh Colorin....” [note12592]
Trong khi tôi đang bận bịu dùng Freeze lên trán những đứa trẻ thì những lời lẩm bẩn của Vanir ngay lập tức thu hút sự chú ý của tôi.
“này, Vanir, ngươi biết cái gì đã làm cho tất cả bọn trẻ đổ gục xuống à? Có gì với cái tên dễ thương bệnh Colorin đó vậy?”
Tất cả mọi người đang có mặt tại đây dồn hết sự chú ý vào Vanir sau khi nghe lời tôi nói.
“Mấy đứa hạ tiện vô lễ này đều đã dính phải bệnh colorin.... Nó là một căn bệnh vô cùng đặc biệt. Nó sẽ giữ nguyên tình trạng không hoạt động trong một thời gian sau khi lây nhiễm cho ai đó , nhưng khi kết thúc trạng thái ngủ đông, nó sẽ lập tức phát tán một chất độc hoạt hóa cực nhanh ra xung quanh giống như thế này. Từ cặp mắt có thể nhìn thấu tất cả của ta.... Con bé nằm ở kia chính ra vật chủ.”
Vanir chỉ thẳng vào Sylphina đang nằm sụp xuống sàn.
“Có hai cách để chữa căn bệnh này.”
Vanir đang ngồi bắt chéo chân ở trên sàn, đang ánh lên một ánh sáng mờ ảo nhờ vào vòng tròn ma pháp mà Aqua đã vẽ.
Lũ trẻ trông có vẽ đã đỡ đau hơn lúc trước, có lẽ là nhờ vào tác dụng của vòng tròn ma pháp.
“Đầu tiên, điều trị cho đám nhóc ngoài vật chủ thì khá là đơn giản. Liên tục sử dụng phép hồi phục và phép giải độc sẽ giúp chúng khỏe ngay lập tức. Nhưng...”
Lúc đang nói điều đó, hắn ta liếc nhìn vào Sylphina đang nằm bất động trong vòng tay của Darkness.
“Phép giải độc sẽ không có tác dụng lên vật chủ. Chúng ta chỉ có thể kéo dài mạng sống của con nhóc bằng phép hồi phục trong khi làm ra một loại thuốc giải độc đặc biệt.”
“Thuốc giải độc đó là gì!? Làm sao để làm nó!?”
Đáp lại câu hỏi hoảng loạn của Darkness, Vanir giơ những ngón tay của mình lên và bắt đầu đếm.
“Có năm loại nguyên liệu cần thiết để làm nó. Hành của vịt củ hành, rễ của mandragora, nước mắt của ma, và còn..” [note12593]
Những Mạo Hiểm Giả mạnh bạo viết lại chúng khi nghe hắn ta liệt kê các thành phần.
“Và những nguyên liệu cuối cùng là.... Thứ này có thể rất khó khăn để lấy được, nhưng nó là hai cái móng tay của một con quỷ cao cấp.”
“God Blow!”
default.jpg [/images/images/image-74.jpeg]
Thời điểm mà Vanir liệt kê ra nguyên liệu cuối cùng, Aqua lập tức đấm vào hắn ta và khiến một phần nhỏ trên cơ thể hắn trở lại thành đất.
“Ngươi đang nghĩ cái gì trong tình huống khẩn cấp như thế này hả!? Giờ sàn nhà đã bị bao phủ bởi đất đấy! Đây không phải là thời điểm mà ngươi có thể làm trò hề!”
“Đúng vậy, ta đấm ngươi vì nó khẩn cấp! Nước mắt của ma thì quá dễ để lấy, chúng ta chỉ việc kể cho mấy con ma vài câu chuyện cảm động. Ngươi không cần bận tâm đến điều đó, nhanh lên và bứt vài cái móng tay của ngươi ra đây!”
Ờ ha, bản thân Vanir là một con quỷ cao cấp.
Nhưng để đáp lại những lời của Aqua, Vanir chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Ta đây chỉ sử dụng cơ thể tạm thời để hoạt động trong thế giới này. Ngoại trừ cái mặt nạ, toàn bộ cơ thể của ta đều được làm từ đất.”
Aqua đập tay mình như đã nhận ra sau khi nghe những lời đó.
“Đúng rồi, sao chúng ta không đến thăm mấy cô gái ở cửa hàng đó? ‘Xin thứ lỗi cho chúng tôi, nhưng chúng tôi cần phải rút một hoặc hai cái móng tay của cô’.”
“Đồ đần. Ta đã nói là nó cần móng tay của quỷ vật cấp cao, ta có nói không? Những thứ non nớt đó còn không hề được tính vào thang điểm.”
Mấy tên này chắc hẳn đang nghĩ đến những Succubi làm việc tại cửa hàng.
Nhưng, nếu nó không có tác dụng.....
“Không còn sự lựa chọn nào khác. Được thôi, đã đến lúc dùng tới nghi thức triệu hồi quỷ vật được lưu truyền qua nhiều thế hệ của Hồng Ma Tộc....”
“Chờ đã, Megumin, Cái tên nhỏ nhen.... Vanir, bộ anh không biết bất kì con quỷ cấp cao nào khác à? Anh không thể làm gì với cặp mắt nhìn thấu tất cả của anh sao?”
Darkness hỏi khi cô vội vàng ngăn cản Megumin, người đang chuẩn bị làm nghi thức đáng ngờ nào đó.
“...Hmm, chà, ta có biết một con quỷ cấp cao đang sống gần thành phố này.”
Vanir thận trọng chạm vào mặt nạ của mình.
“H-hắn ta ở đâu.”
Trả lời cho câu hỏi luốn cuống của Darkness , Vanir nói......
CHƯƠNG 05 BỮA TIỆC VỚI BÁ TƯỚC QUỶ !
Part 1
Ở gần lối vào thành phố Axel, Megumin và Aqua ngước lên nhìn chúng tôi khi chúng tôi bước lên chiếc xe ngựa mà Darkness vội vàng chuẩn bị.
Vì hai người họ ở lại lại trong thành phố, họ đã đến đễ tiễn tôi và Darkness đi trong khi chúng tôi đang ở trong những bước chuẩn bị cuối cùng cho cuộc hành trình.
“Cậu có thể dùng Create Water, nên nước sẽ không phải là vấn đề, nhưng cậu có mang đủ thức ăn theo mình không? Còn khăn tay và khăn giấy thì sao? Này Kazuma cậu có biết dựng lều không? Tôi nghe là có những người không thể ngủ nếu như đột nhiên gối của họ bị thay đổi, nên có lẽ tốt nhất là cậu nên mang theo nó bên mình?”
“Cô là ai cơ chứ, mẹ tôi chắc? Cô không cần phải lo lắng cho bọn tôi, chúng tôi là những Mạo Hiểm Giả kì cựu, cô biết không? Level của bọn tôi hiện tại khá cao. Cộng thêm, đây không phải là một hành trình cực khổ, nên cô không cần lo lắng quá nhiều. Oh, và tôi không có cần cái gối.”
Aqua cằn nhằn tôi như một người mẹ đang quấy rầy con trai của mình
“Biết làm sao được. Lần này không có tôi đi cùng, vậy nên nhớ cẩn thận đấy. Nếu anh bị giết bởi quái vật, tôi sẽ không thể dùng hồi sinh lên anh. Đừng có nhặt mấy thứ kì lạ mà anh tìm thấy để ăn, được chứ?”
Darkness có vẻ cảm thấy một chút phiền phức bởi sự quấy rầy của Aqua, nhưng cô ấy lại nở một nụ cười ấm áp và trả lời.
“Aqua, chúng ta đã từng đi tới Elroad và cả Arcanretia, nhớ không? Bọn tôi đều đã quen với việc du hành, nên hãy thoải mái một chút nhé.”
“Đó là bởi vì có một tiểu thư quý tộc luôn được che chở, người chỉ biết một chút ít về thế giới bên ngoài như cô đang đi du hành một mình với tên NEET chết dẫm này nên nó mới khiến cho tôi lo lắng.”
Tại sao tôi lại bị nói theo kiểu đó bởi Aqua? Nếu như tình huống của chúng tôi đảo ngược, cô ta là người sẽ làm cho tôi lo lắng nhất.
“Oh, và Darkness cô cần phải đặc biệt cảnh giác trong lúc du hành. Cần thận đừng có để bị tấn công đấy.”
Để đáp trả lại mấy lời phiền phức của Aqua.
“Cậu không cần phải lo về điều đó. Tôi là một thập tự quân, nhận lấy những đòn đánh của quái vật là công việc của tôi, vậy nên đừng lo. Tôi sẽ bảo vệ sự an toàn của Kazuma.”
“Cô đang nói cái quái gì vậy? Tôi đang nói cô cẩn thận với Kazuma để tên nó không thể tấn công cô trong khi hai người đi du hành một mình.”
“Này”
Darkness bắt đầu bồn chồn và lén liến nhìn tôi sau khi nghe những lời của Aqua, Có vẻ như cô ấy muốn đáp trả nhưng không thể tìm ra những lời phù hợp.”
“Đúng vậy, nên cẩn thận để không bị tấn công.’’
Cả em nữa à, Megumin?
Thật sự em không có mốt chút tin tưởng nào vào anh sao?
“Anh không nghĩ mình đã làm điều gì để khiến em nghi ngờ là mình sẽ đi tấn công một cô gái... không, chờ đã, anh nhớ là nắm tay một người con gái và việc này việc nọ đã xãy ra ở Làng Hồng Ma, nhưng.... không, xin lỗi, không có gì.”
Nhờ vào ánh nhìn dò xét của Megumin, tôi đã nhớ ra rất nhiều thứ không cần thiết và làm cho câu nói của tôi kết thúc trong do dự.
“Không, Anh đang nói cái gì vậy? Em đang bảo anh cẩn thận đừng để bị Darkness tấn công bởi vì hai người sẽ lại ở riêng với nhau.”
Ah, tôi hiểu rồi.
“Megumin! Đừng có nói cái kiểu giống như chị là một đứa con gái hư hỏng! Em đặt sự tin tưởng vào chị ít như thế n.... không, đừng bận tâm.”
Darkness dường như đã bị áp đảo bởi cái ánh nhìn nghiêm khắc của Megumin. Tôi tự hỏi, có phải cô ấy cũng đã nhớ ra được một đống thứ giống như tôi không?
Đúng rồi, Giờ nghĩ thật kỹ về nó, lần này sẽ chỉ có hai chúng tôi.
Tôi đang bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Và gần gây, hai chúng tôi đã biết rõ hơn về nhau, nên mọi thứ giữa hai chúng tôi đã bắt đầu trở nên khó xử.
Điều này có ổn không?
Việc này sẽ không khiến một trong hai chúng tôi phạm phải sai lầm nào đó trên đường đi, phải không?
Không phải nó khá là nguy hiểm sao? Sau cùng, cả hai chúng tôi đang tiến đến một nơi không quen thuộc. Sẽ ra sao nếu như có chuyện gì đó thật sự sẽ xãy ra trên đường đi? Lần này sẽ chỉ có hai chúng tôi, nếu có việc gì đó xãy ra, thì ở đấy sẽ không có ai can thiệp vào nữa.
Trong khi tôi đang bận rộn với những suy nghĩ như vậy, Megumin đột nhiên đưa thứ gì đó cho tôi
“Cái gì đây?”
Có phải nó là một loại vật phẩm ma thuật?
Không, chính xác thì, tôi nghĩ lúc trước mình đã từng nhìn thấy một thứ giống như vậy.....
“Nó là nhà vệ sinh di động và Wiz đang bán giảm giá tại của hàng của cổ. Nó là một vật phẩm tiện lợi khi anh đang đi du hành, vậy nên hãy giữ nó bên mình”
Tôi hiểu rồi, đúng vậy, kiếm chổ để giải quyết trong khi đang di chuyển đúng là có một chút rắc rối.
Điều duy nhất mà bạn có thể làm là kiếm một chổ kín đáo và vội vã hành sự.
“Trong trường hợp đó, anh sẽ vô cùng biết ơn khi nhận nó.... Không, đợi đã, nói đi, Megumin, anh biết là mình từng nhìn thấy thứ này lúc trước. Nếu theo như anh nhớ nó sẽ có một số sai sót trong việc vận hành....”
“Có vẻ như cơ chế hoạt động của nó là nó sẽ tạo ra một âm thanh ồn ào để che đậy lúc anh đi hành sự. Vậy nên nếu như một trong hai người bị tấn công, làm ơn hãy dùng nó để tạo ra sự hỗn loạn và thu hút sự chú ý về phía mình.”
Ồ, vậy ra nó là một cái còi báo động!?
“... Này, anh không cần thứ đó! Tôi sẽ không muốn nghĩ về những việc đó trong khi những đứa trẻ vẫn đang đau đớn!”
Bất chấp những gì Darkness nói, tôi vẫn kết thúc với việc nhét nó vào trong cỗ xe. Để đề phòng có gì đó xãy ra.
“Vậy thì, em sẽ để lại vấn đề tìm kiếm mấy cái móng tay quỷ cho anh. Aqua và em sẽ làm hết tất cả những gì mình có thể để chăm sóc bọn trẻ cho tới khi anh trở về.”
Cả hai chúng tôi đều mĩm cười sau khi em ấy nói điều đó.
Megumin và Aqua sẽ ở lại để chăm lo cho lũ trẽ vẫn còn đang ốm.
Hiển nhiên, Megumin đã học được cách làm ra những lọ thuốc hồi phục khi còn ở trong làng. Em ấy sẽ bắt đầu chuẩn bị nhiều thứ khác nhau trong khi chúng tôi đi thu thập nguyên liệu
Tôi đã mua tất cả những nguyên liệu có thể từ những dược sư và cửa hàng ma thuật trong thành phố, và phần nguyên liệu còn lại sẽ được giao cho những Mạo Hiểm Giả đã có mặt tại đó.
Toàn bộ những thứ còn lại đó là, móng tay của con quỷ cấp cao....
“Tôi thật sự muốn gặp hắn ta và cưỡng ép rút móng tay của hắn, nhưng tôi phải chăn sóc cho lũ trẻ, nên tôi đoán là mình sẽ phải chịu đựng điều đó. Kazuma, cậu tốt nhất là phải tiêu diệt tên đó sau khi lấy được nguyên liệu, nghe tôi nói không?”
“Cô không nghe những gì Vanir đã nói à? Cái tên mà chúng ta đang phải đối phó, mặc dù hắn ta là ác quỷ nhưng hắn ta cũng là một quý tộc của quốc gia này, cô biết không?”
Đúng vậy, chúng tôi đang đi đến lâu đài của một tên quý tộc nào đó của quốc gia này.
Chắc hẳng là, những con quỷ cao cấp đã cải trang thành con người để trộn lẫn với quý tộc.
Darkness có vẻ bối rối khi nghe thấy điều đó, nhưng có vẻ như cô ta sẽ bỏ qua vấn đề này cho đến khi vụ việc của lũ trẻ được giải quyết,
Và đó là lý do, hai người chúng tôi phải đi tới chổ con quỷ cao cấp để thương lượng với nó.
“Kazuma-san, Kazuma-san.”
“Cái gì? Cô vẫn còn gì để nói à?”
Aqua đưa cho chúng tôi thứ gì đó sau khi bọn tôi đã leo lên xe.
“Nó là sản phẩm dùng thử mới nhất mà wiz đang chào hàng ở cửa tiệm của cô ấy. Rõ ràng thứ này được làm ra từ khuôn mẫu của thứ gì đó mà cậu từng thử làm. Cậu không thể biết được điều gì sẽ xãy ra trên đường đi, vậy nên hãy mang theo nó đề phòng trường hợp bất trắc.
Tôi lấy cái bao cao su giảm giá thứ mà mình từng thử làm và giẫn dữ ném nó xuống đất.
Part 2
Darkness lái chiếc xe ngựa phóng đi rầm rầm trên trường cao tốc.
Cảm giác tò mò ùa đến trong lúc tôi nhìn thấy Darkness đang cầm dây cương.
“Này, Darkness, để cho tôi cầm cương một chút đi.”
Đã được hơn một tiếng kể từ lúc chúng tôi rời khỏi Axel.
Tôi trở nên buồn chán khi cứ nhìn cảnh vật lướt qua, lúc này tâm trí tôi trở nên tò mò và đưa ra yêu cầu đó với Darkness.
“Đừng có ngốc. Muốn điều khiển xe ngựa thì cần phải có kỹ năng. Anh cẩn phải để ý đến tốc độ và cả sức khỏe của lũ ngựa để chúng không chạy quá nhanh hay quá chậm...”
“Nãy giờ việc duy nhất là cô làm chỉ là cầm lấy sợi dây cương. Coi nào, để cho tôi thử một chút. Tôi thật sự rất chán đây.”
Tôi đã ở lại thế giới này được hơn một năm.
Mặc dù, gần đây tôi đã hoàn toàn trở thành một tên NEET, nhưng tôi vẫn....
“Được rồi. Chỉ một chút thôi nhé, được chứ? Đừng kéo dây cương quá mạnh. Cơ bản là anh chỉ việc để lũ ngựa tự xử lý nó.”
“Rồi, rồi, tôi hiểu rồi. Chỉ cần cầm và giữ lấy dây cương rồi cứ dùng nó quất liên tiếp vào con ngựa, đúng không?”
“Đừng có quất nó! Chỉ nên làm điều đó trong trường hợp khẩn cấp! Thật đấy, đừng có làm! Đây không phải là chuyện đùa, đừng có mà quậy phá lung tung như bình thường nữa! Anh có hiểu không?”
Tôi gật đầu trả lời với mấy câu cảnh báo của Darkness.
“....Không có thứ nào nhìn giống như thắng tay hay vô lăng ở đây nhỉ. Và bộ ly hợp nó nằm ở đâu?”
“Anh đang nói cái gì vậy? Đừng có phun ra mấy lời vô nghĩa nữa!”
Tôi đưa tay lên để làm Darkness bình tĩnh khi cô ấy định giật lấy sợi dây cương từ tôi.
“Bình tĩnh đi. Chỉ là trò đùa dị giới thôi.”
Tôi đùa một chút để làm giảm bớt bầu không khí khó xử giữa hai chúng tôi.
Từ lúc chúng tôi rời khỏi Axel Darkness đã bắt đầu hành xử kì lạ.
Gần đây.... Nói một cách chính xác thì, kể từ lúc Darkness thổ lộ với tôi....
“Trò đùa dị giới nghĩa là gì....? Chúng ta sẽ có nhiều thời gian rãnh rỗi cho đến khi nào tới được thành phố tiếp theo, đây là cơ hội để cho tôi tìm hiểu thêm về anh. Tôi đã rất tò mò về anh được một thời gian rồi.”
Cái con này, cô ta đột nhiên trở nên sôi nổi kể từ lúc chúng tôi rời khỏi thành phố.
“Vậy nên, bắt đầu với nơi anh sinh ra đi.”
Bỏ qua lo lắng của tôi, Darkness, người đang ngồi trên ghế hành khách, hỏi tôi một cách hào hứng.
“Tôi đến từ một đất nước được gọi là Nhật Bản. Một cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới, và ở đó có đầy những người sở hữu bộ tóc cùng với mắt đen giống như tôi.”
“Nhật bản.... Nhật bản....”
Darkness lặp lại từ đó trong khi liên tục gõ ngón tay lên đầu gối của cổ.
“Cô chắc đã nghe cái tên này lúc trước. Gần như là toàn bộ tất cả những người có cái tên kì lạ giống như tôi đều đến từ Nhật Bản.”
Nghe những lời tôi nói, Darkness ngẩn cao đầu lên khi cô ấy liên kết được mọi thứ.
“Đúng vậy, là nó! Toàn bộ những người sở hữu bộ tóc và mắt đen giống như anh có vẻ luôn sở hữu một sức mạnh đáng kinh ngạc. Cái tên Mitsu- gì gì đó cùng với thanh ma kiếm cũng giống như vậy. Anh ta có một thứ vũ khí mạnh mẽ bất thường.... Làm sao mà anh ta có thể sở hữu một thứ như vậy.... Những người khác cũng thế. Những người đã khắc tên mình vào lịch sử cơ bản đều có vẻ ngoài giống như anh. Vậy, nó có nghĩa là....”
Darkness nuốt xuống và nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
“... Đừng nói với tôi là anh cũng sở hữu một kỹ năng hay một sức mạnh đáng kinh ngạc nhé?”
“Tôi không có bất cứ thứ gì như vậy Thứ duy nhất tôi sở hữu là vận may cực cao, thứ đã có từ lúc tôi mới được sinh ra và với một chút trí thông minh cao hơn người bình thường. Tôi cho rằng mình cũng có một chút dũng cảm và trái tim của một Mạo Hiểm Giả....”
Darkness bắt đầu lấy tay quấn tóc, và ánh mắt mong đợi của cô ấy trao cho tôi lúc nãy.....
“Nói cách khác, anh không sỡ hữu sức mạnh nào, một người đàn ông bình thường...”
Oh, đó là ánh mắt một người sẽ trao cho bạn khi họ thương hại bạn.
“Này, vậy cô nghĩ những thứ gì mà một tên đàn ông bình thường như tôi có thể đạt được! Đừng có thờ dài và cũng đừng có nhìn tôi với ánh mắt thất vọng ấy! Một tên bình thường như tôi đã làm được rất nhiều điều đáng kinh ngạc, cô biết không? Cô nên ca ngợi tôi! Tắm cho tôi trong những lời khen ngợi và tán dương tôi đi!”
“Tôi nên nói như thế nào nhỉ, không phải anh gần đây đã có chút thay đổi sao? Có phải bởi vì Aqua đã gây ảnh hưởng lên anh, hay những thứ khác xung quanh anh..... hay anh đã luôn như thế này....”
Con nhỏ này vừa nói những điều không tin được.
“Đừng có gộp chung tôi với mắm đó. Toàn bộ những gì cô ta đã làm là ăn, ngủ, uống, và làm những điều ngu ngốc suốt cả ngày. Đặt tôi ngang hàng với cô ta thì thật là...”
“Nó có khác với những gì anh thường làm không?”
Tôi chuyển ánh mắt của mình qua những con ngựa ở phía cuối dây cường, thứ đang kéo xe của chúng tôi đi với một tốc độ nhanh chóng.
“Nhìn mấy con ngựa này có dễ thương không? Tôi nên nói thể nào nhỉ tôi khá thích ánh nhìn lịch lãm của chúng. Tôi cũng thích mèo và gà, nhưng tôi nghĩ ngựa là con vật mà mình thích nhất.”
“Này, đừng có nhìn sáng phía khác. Nhìn vào mắt tôi này.... Nghiêm túc đấy. Dù sao thì, quay lại chủ đề chính, anh nói với tôi là anh là một chiến sĩ khi còn ở quê hương của mình, đúng không?”
......... Huh?
... Chiến sĩ?
Tôi trao cho cô ta ánh nhìn thắc mắc.
“Này, tại sao anh lại nhìn tôi như vậy? Lúc trước, anh từng nhắc đến việc mình là một chiến sĩ khì còn ở quê nhà? Anh được trao cho rất nhiều biệt danh và có được sự mong đợi từ tất cả mọi người, anh dùng mỗi ngày để đi săn cùng với bạn bè của mình và thách thức những con trùm ghê gớm...”
À, đúng là tôi có nói.
Nghĩ về nó, tôi đúng là có nói những điều ngu ngốc đó, đúng không nhỉ!?
Nếu theo tôi nhớ, những lời đó là khi tôi kể lại khoản thời gian mà mình dùng để chơi Game Online.
“Ừ thì, đúng là nó đã xãy ra, nhưng tất cả đều là quá khứ rồi. Nó giống như là một quá khứ đáng xấu hổ của tôi, vậy nên tốt nhất không nên lôi nó ra.”
“Tại sao? Chuyện đó thì có gì đáng xấu hổ? Đó là những ký ức mà anh đã có với những người bạn thân thiết của mình, đúng không? Đó là những thành tựu đáng ngưỡng mộ. Anh nên tự hào về nó.”
Darkness có vẻ như hiểu lầm điều gì đó và mĩm cười.
“Anh có thấy đó là những điều đáng xấu hổ không? Mặc dù anh đã liên tục đánh bại không biết bao nhiêu Quỷ Tướng?”
... Cô ta chắc chắn không hề hiểu được nó. Tôi chỉ thành thật kể về những chuyện đã xảy là trong Game online.
Mà thôi, cô ấy trong có vẻ đang vui, nên tôi nghĩ nó cũng chẳng phải là vấn đề gì quan trọng lắm....
“này, Kazuma, Tôi nhớ anh có nói là mình không thể trở về quê nhà được nữa.... Anh có cảm thấy cô đơn vì không thể gặp lại gia đình mình không?”
Đặt hai tay lên đầu gối, Darkness đột nhiên hỏi tôi điều đó với vẻ mặt ảm đạm một cách lạ lùng.
“Tôi chưa bao giờ cảm thấy cô đơn từ lúc mình đặt chân đến thế giới này. Tôi còn không có cơ hội để cảm thấy nó, vì mấy cô lúc nào cũng gây ra mấy chuyện phiền phức. Chính xác thì, tôi chưa bao giờ nghĩ về gia đình mình cho đến lúc này..... Chờ đã, AHHHHHHH!”
“C-Có chuyện gì vậy, Kazuma? Anh phát hiện ra kẻ địch sao?”
Darkness giật mình và bắt đầu kiểm tra khu vực xung quanh khi nghe thấy tiếng hét đột ngột phát ra từ tôi.
“Không, Không phải điều đó! Tôi chỉ vừa nhớ ra! Tôi cho em trai mình mượn 500yen! Nó nói là nó thiếu 500yen để mua dụng cụ cần thiết cho câu lạc bộ, nên tôi đã cho nó mượn! Nó vẫn còn nợ tôi số tiền đó!”
Đáp lại, Darkness hỏi một cách lo lắng.
“Nă-năm trăm yen? Nó có phải là một số tiền lớn không?”
“Chà, nếu chuyển qua thành tiền ở đay, thì nó đáng giá 500 Eris.”
“Thì cứ viết nó ra! Không giống như anh sẽ làm mất một số tiền nhỏ như thế. Tôi nghe nói là anh đã cố hối lộ Rain khi anh chuẩn bị bị ném ra khỏi Lâu Đài. Có vẻ như anh vẫn chưa rút ra được bất cứ bài học nào từ sự hỗn loạn mà mình đã gây ra lúc còn ở đó. Khi tôi viết thư cho họ để báo cáo việc anh đã hồi phục trí nhớ, Claire-dono và Rain đã gửi cho tôi một bức thư đầy nước mắt viết toàn là vời xin lỗi cùng với vài món quà. Tôi cảm thấy nó quá nặng nề và đã cẩn thận trả lại nó, nhưng....”
Chờ đã, Cái gì?
“Cô nghĩ cô đang làm cái gì với đống cống phẩm dành cho người khác hả? Tôi vẫn chưa thể nào bỏ qua cho họ! Nếu tôi gặp họ một lần nữa, Tôi chắc chắn sẽ khiến họ phải hối hận vì đã được sinh ra với thân phận là một người phụ nữ. Tôi đã để dành một vài sự trừng phạt tuyệt với dành cho họ, cái kế hoạch mà thậm chí đến cô còn cảm thấy bị tổn thương.”
“.. N-nói cho tôi biết đi, những hình phạt tàn nhẫn đó, anh định làm nó đến mức nào? Anh có thể nói cho tôi một vài chi tiết...”
“Câm đi! Đó chắc chắn là những thứ đến cả cô cũng ghét! Ngừng đỏ mặt đi!”
Part 3
Và cứ như vậy, cuộc hành trình của chúng tôi tiếp tục diễn ra một cách suôn sẽ mà không phải chạm trán bất kì con quái vật, hay chướng ngại phiền phức nào.
“Nghĩ đến việc cuộc du hành của chúng ta sẽ luôn diễn ra một cách suôn sẽ vào những lúc Aqua không có ở quanh đây. Tôi sẽ không ngại mà làm thêm vài chuyến đi giống như thế này.”
“Này, Kazuma, tôi không nghĩ là Aqua vô tư thử tạo ra rắc rối khi chúng ta du hành. Tôi hiểu anh cảm thấy ra sao khi có một chuyến đi suôn sẽ như thế này.... Thay vì điều đó, bộ tộc samurai mà anh vừa nhắc đến là gì vậy? Anh có thể nói chi tiết hơn không?”
Kể tử lúc cô ấy nhìn trông rất thích thú. Tôi đã kể những câu chuyện về Nhật Bản cho Darkness nghe trong suốt chuyến đi.
“Cô đúng là cảm thấy hứng thú với Samurai nhỉ? Ừ thì, đúng như tôi đã nói. Họ mang theo những thanh kiếm sắc bén đến đáng sợ, được biết đến trên chiến trường với cái tên Katana, và họ sẽ tự mổ bụng của mình nếu như đánh mất đi danh dự.”
“Tự mổ bụng?”
Đánh giá từ sự ngạc nhiên của cô ấy, có lẽ không có gì giống như seppuku[note13148] ở trong thế giới này.
“Đúng vậy, nếu họ xục phạm chủ nhân của mình, họ sẽ tự mổ bụng. Nếu họ thua trận, họ cũng tự mổ bụng, nếu họ đầu hàng, họ lại tự mổ bụng.”
“Nó không phải có một chút khắc nghiệt à? Nếu như họ mổ bụng lúc họ đầu hàng, vậy không phải từ đầu việc đầu hàng chẳng có ý nghĩa gì hết cả sao?”
Truyền thống của Nhật Bản dường như ngập tràn điều kỳ diệu với người dân sống trong thế giới này.
“Sau cùng, với một Samurai, danh dự là thứ quan trọng nhất. Họ đánh giá cao nó đến mức đủ để họ cố tình tạo kiểu cho mái tóc của mình theo cách có thể khiển kẻ thù cảm thấy sợ hãi. Sau đó, trên chiến trường, họ sẽ đi thu thập thủ cấp của đối thủ và dùng nó như là chiến lợi phẩm.”
“Có phải họ là một bộ tộc săn đầu người không? Nhưng họ không lo về việc họ sẽ tự xóa sổ bộ tộc của mình à? Họ quá sẵng sàng để tự mổ bụng....”
Ờ, đúng, sau cùng thì không còn bất cứ samurai nào còn tồn tại trên thế giới.
“Những người khác thì sao? Tôi muốn nghe thêm về những ninja mà anh vừa nhắc đến lúc nãy!”
Có vẻ như không phải chỉ có người nước ngoài mới thích ninja, những người ở thế giới này cũng vậy.
“Những Ninja chỉ hoạt động về đêm. Sử dụng bóng tối để che giấu bản thân mình rồi đột nhập vào những pháo đài và hạ gục con mồi của họ. Oh, và tôi cũng nghe là họ sử dụng độc dược nữa.”
“Tấn công khi che giấu bản thân trong bóng tối, Tuyệt vời trong kỹ năng đột nhập vào những pháo đài và sử dụng độc dược.... Họ thực sự rất đáng sợ nhỉ....”
Tôi có cảm giác cô ấy đang hiểu lầm điều gì đó, nhưng.....
“À, và trong mấy cuốn truyện tranh, họ có thể phóng ra sét và lửa hay vài thứ gì đó và họ cũng có thể thở ra lửa và sét trong khi chiến đấu.”
“Hả? Họ cũng có thể sử dụng hơi thở ma thuật sao? ..... Họ còn làm được điều gì nữa?”
Vậy là đúng rồi, Cô ta chắc chắn đang hiểu sai vấn đề.
“Kỹ năng nổi tiếng nhất của họ chính là ‘phân thân’. Họ có thể tạo ra vô số bản sao của bản thân mình.”
“Họ thật sự đáng sợ. Tôi hiểu rồi, có phải họ là những con quái vật lưỡng tính không....?”
Sẽ thật đau đàu nếu như phải giải thích mọi chuyện, nên thôi, cứ để nó như vậy đi.
....Tuy nhiên, có vẻ như bầu không khí kỳ lạ mà chúng tôi vừa có lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
—Đúng vậy, ít nhất là lúc này.
.
.
.
“Thật tuyệt là chúng ta có thể tìm thấy cái hang này. Với nó, chúng ta sẽ không cần phải dựng lều, và chúng ta có thể chặn lối vào lại với cổ xe sau khi dắt mấy con ngựa vào trong hang. Có vẻ như chúng ta sẽ có một giấc ngủ yên bình vào tối nay.”
“Đúng vậy”
Bên ngoài trời đã tối hoàn toàn, và đây là mùa mà một người sẽ dễ dàng bị cảm nếu họ ngủ ở không gian trống trãi ở bên ngoài.
Điều đó có nghĩa là, nó sẽ là một ý tưởng tồi tệ nếu nhóm lửa mà chỉ có hai chúng tôi ở đây.
Có những con quái vật không hề sợ lửa. Sấm sét và lửa không có tác dụng lên bọn chúng, và sự thật là nó còn thu hút sự chú ý của bọn chúng.
‘‘Chúng ta có một số đồ ăn vặt và bánh quy cứng ở đây, vậy nên hãy dùng nó để làm một bữa tối đơn giản cho chúng ta.”
“Đúng vậy.”
Có vẻ như Darkness đang mọng được ăn thử mấy món lương khô này. Cô ấy chắc chắn chưa bao giờ nếm thử nó, người đã được ăn những món cao cấp trong suốt cuộc đời mình.
Chà, Không phải là tôi không hiểu cảm xúc của cô ấy.
Khi bạn nói đến những Mạo Hiểm Giả đang đi du hành, khẩu phần ăn của họ thì chắc chắn là mấy món ăn vặt và bánh quy cứng này.
Kể cả tôi cũng muốn dùng thử nó.
Tuy nhiên...
“Sau bữa tối, hãy trải chăn ra đâu đó tron hang rồi đi ngủ. Tiếc là chúng ta không thể đi tắm, nhưng ít nhất chúng ta có thể lau người mình.”
“Đúng vậy.”
Darkness nói khi mang ra chậu rửa và khăn tắm.
Tôi chỉ biết mù quán nghe theo những lời Darkness nói.
“Có chuyện gì xãy ra với anh vậy? Anh thậm chí còn nghe theo lời tôi nói?”
Darkness nhìn chằm chằm vào tôi.
“Ừ, tôi đây. Tôi sẽ dùng Create Water để tạo ra một ít nước cho cô dùng để rửa ráy, được chưa? Đợi tôi một chút, tôi sẽ làm nó ngay đây.”
“Tôi không có nói điều đó.... tuy nhiên, đúng là tôi cần một chút nước, nhưng....”
Lờ đi Darkness đang tỏ ra một chút bối rối, tôi đưa tay nhắm vào chậu rửa và chuẩn bị sử dụng ma pháp.
“Ah.”
Chúng tôi thốt lên cùng một lúc, khi ngón tay của chúng tôi chạm vào nhau.
Những con ngựa đang nghĩ ngơi phía sau phát ra tiếng sụt sụt.
Những bài hát nhẹ nhàng của đám côn trùng hoạt động trong mùa thu lấp đầy trong không khí.
Khung cảnh xung quanh được chiếu sáng bởi các vì sao.
Tất cả mọi thứ đều rất lãng mạng.....
“K-Không, tôi không cần nước. Sau cùng, tôi đã tắm trước khi rời đi vào buổi sáng!”
“Ờ đúng, tôi không cũng không cần phải tắm rửa! Toàn bộ những việc mà tôi làm hôm nay chỉ là ngồi trên cổ xe, nên tôi không đổ nhiều mồ hôi cho lắm.”
Đúng vậy, nó không giống như tôi đổ mồ hôi đầy người hay những thứ tương tự, vậy nên chỉ ăn tối rồi đi ngủ thôi.
Lúng túng tránh đi ánh nhìn của nhau, Chúng tôi lấy mấy cái bánh cứng và đồ ăn vặt ra.
Tôi đổ đầy mấy cái cốc với Create Water. Sau đó, không thèm quan tâm đến việc nhóm lửa, cả hai chúng tôi chỉ đặt sự chú ý của mình lên những món ăn này với ánh sáng đến từ những vì sao.
“Cứng!”
Cả hai chúng tôi lại cùng lúc hét lên.
“này, Cái quái gì thê? Tôi đã nghe mấy cái bánh quy cứng này khá cứng, nhưng tôi không nghĩ là nó cứng đến như vậy, Làm sao chúng ta có thể cắn nổi nó?”
“Sao anh lại hỏi tôi? .....Không phải tôi là một tiểu thư được bao bọc sao? Tôi biết rất ít về thế giới bên ngoài. Đó là những điều mà anh phải biết rồi chứ.”
Kể cả khi cô hỏi tôi, làm thế quái nào mà tôi có thể ăn cái thứ này?
Thôi kệ đi, tạm thời cứ bỏ thứ này sang một bên.
Giờ hãy bắt đầu với mấy món ăn vặt.....
Darkness bắt chước tôi và bắt đầu cầm lấy mấy món ăn vặt.
“Mặn quá!”
Cả hai chúng tôi lại cùng lúc hét lên thêm lần nữa.
“Này, không phải mấy thứ này quá nguy hiểm để ăn sao? Chúng ta chắc chắn sẽ chết bởi vì tăng huyết áp nếu như chúng ta ăn những thứ này. Chính xác thì, không phải nó chỉ là một cục muối sao?”
“Không phải thứ này nên dùng để bỏ vào canh hay gì đó tương tự sao? Có vẻ như sẽ rất tệ nếu như chúng ta ăn không nó như vậy....”
Tôi bỏ mấy thứ đó vô lại trong túi, sau đó đứng dậy và mang theo cây cung của mình.
“N-Này, Kazuma, anh định đi đâu vào thời điểm này?”
“Tôi là một tên NEET đã lớn lên ở một quốc gia toàn những món ăn ngon lành như Nhật Bản. Không đời nào tôi sẽ ăn mấy thứ này! Đặc biệt sau khi mức sống của chúng ta đã tăng lên! Tôi tầm nhìn xa, phát hiện kẻ đich và bắn tỉa. Tôi có thể dễ dàng mang về một hoặc hai con thỏ. Tôi sẽ làm một cuộc săn nhỏ, cô hãy ở lại đây mà gom củi và cỏ khô lại đi. Nếu nó chỉ vừa đủ để nấu ăn, mồi lên một ngon lửa nhỏ cũng sẽ không đủ để thu hút sự chú ý của bất kì con quái vật nào đâu.”
“Anh thật sự đáng tin cậy vào những thời điểm như thế này....”
Part 4
—Sau khi kết thúc một bữa ăn ngon lành đến bất ngờ, được làm từ thịt thỏ sừng nướng mà tôi bắt được, chúng tôi quyết định đi ngủ sớm, nhưng....
... Tôi không thể ngủ được.
Có phải do tôi hồi hộp vì đang đi du hành, hay do một thứ gì khác?
Mặc dù tôi đã nằm xuống được một khoảng thời gian, tôi vẫn không thể ngủ..
Có phải do tôi đang cảnh giác vì đang ngủ bên ngoài?
Phát hiện kẻ địch không cho tôi bất kì báo hiệu bất thường nào.
Cộng thêm, nếu có chuyện gì đó xảy ra, tôi chắc tiếng hí của lũ ngựa ở trong hang sẽ khiến tôi tỉnh giấc.
Hoặc có lẽ vì tôi không quen ngủ với việc chỉ có một chiếc chăn nằm giữa tôi và nền đất vừa cứng vừa lạnh của cái hang này....
Không, tôi biết chính xác tại sao mình lại bị mất ngủ.
Cũng như tôi đã xoay qua xoay lại biết bao nhiêu lần.
“Kazuma, anh còn thức không… ?”
Tôi nghe được giọng của Darkness nói một cách dịu dàng và vô cùng nhỏ nhẹ.
“… Kazuma?”
Giọng nói nhỏ đến mức chỉ có một mình tôi có thể nghe được.
Nếu như tôi đang ngủ, tôi chắc hẵng sẽ không hề biết đến nó. Nó nhẹ nhàng đến mức đó đấy.
Tôi có thể đơn giản nói ràng ‘tôi còn thức’, nhưng vì một vài lý do, tôi chọn cách im lặng.
“Có phải anh đã ngủ rồi không...?”
Tôi tiếp tục giả vờ là mình đang ngủ.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cọ sát quần áo đang trượt ra khỏi người cổ, theo sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô ấy.
“Nó ổn rồi, Kazuma đang ngủ.... đúng không?”
Tôi nghe được ‘mình nên chắc chắn điều đó’ mà cô ấy nói ra cùng với giọng điệu y hệt khi cô ấy bò về phía tôi.
Nhỏ này đang âm mưu gì đây?
Cô đang âm mưu làm điều gì trong khi tôi ngủ!?
Liệu ném đi cái thứ mà Aqua đưa cho tôi là một sai lầm?
Tình huống mà tôi sợ nhất....đúng vậy, qua đêm một mình với lại Darkness.
Không phải cô ấy nói là không có khả năng cho những tai nạn như thế này có thể xãy ra?
Sau khi xác nhận là tôi đã thật sự ngủ, Darkness buông ra một hơi thở dài....!
Và, không hề làm gì tôi, cô ấy rón rén đến miệng hang và bắt đầu mò mẫm cái gì đó.
Một tiếng động lớn vang vọng khắp hang động.
“Này, Cô đang làm cái gì vậy! Tại sao cô lại làm ra mấy tiếng ồn như thế này vào giữa đêm thế hả?”
Tôi phóng ra ngoài trong hoảng loạn.
“Không, cái này là, umm, nhà vệ sinh di động đột nhiên phát ra cái tiếng ồn như thế này...!
Darkness, người trông như sắp khóc nói trong khi chỉ về cái hộp đang liên tục phát ra tiếng ồn.
Nó giống như những cái nhà vệ sinh di động hay được lắp đặt tại những công trình xây dựng hồi còn ở Nhật Bản.
“Tôi hiểu rồi. Tôi đã thắc mắc cô định làm gì vào nữa đên như thế này. Vậy ra cô đã nhịn nó suốt cả chuyến đi à....”
“Đừng có ngẫu nhiên nói mấy thứ như vậy! Và anh còn thức hả!?”
Mặt Darkness đỏ lên đến mức nó đủ để sáng lên ngay cả trong đêm không trăng này.
“Đương nhiên tôi còn thức! Tôi đang ở một mình, trong bóng tối, với một người phụ nữ đã từng tấn công tôi không biết bao nhiêu lần, đang nằm ngủ cạnh tôi. Trong hoàn cảnh như vậy, dĩ nhiêu là tôi phải cảnh giác rồi.”
“Ai lại đi làm điều đó trong hoàng cảnh này hả!? Bỏ qua điều đó, chúng ta nên làm gì với thứ này!? Tôi không thể làm cái nhà vệ sinh này ngừng réo lên!”
Cái tình huống này nhìn có vẻ hài hước, nhưng thật ra nó rất thảm khốc.
“Này, quái vật đang tụ tập lại đây! Bọn chúng đang bị thu hút bởi cái tiếng ồn này! Nhận diện kẻ địch đang báo động như điên! Gọi mấy con ngựa dậy! Tôi cảm thấy tội cho chúng vì phải chạy lúc nữa đêm, nhưng chúng ta phải đi! Grah, tôi không bao giờ nên nói là mọi thứ đang diễn ra thuận lời chỉ vì Aqua không có ở đay! Cô là một đống rác vô dụng!”
“Tôi thật sự xin lỗi! Tôi thật sự xin lỗi vì mình là một thập tự quân vô dụng!”
Part 5
Sau khi sống sót qua một đêm sôi nổi như vậy.
Gần trưa ngày hôm sau, chúng tôi đã đến được một thị trấn nhỏ gần biên giới cách Axel một ngày rưỡi đường.
Tên quý tộc mà chúng tôi cần gặp mặt đã chọn cái thị trấn trấn xa xôi này làm nơi cư trú.
“Làm ơn, tên tôi là Dustiness ford Lalatina. Tôi có chuyện khẩn cấp cần bàn với lãnh chúa, đó là lý do tại sao tôi đến đây. Làm ơn nhắn lại với ông ta.”
Sau khi nghe lời khẩn cầu đầy nóng nảy của Darkness, tên gác cổng gật đầu và đáp lại.
“Lãnh chúa của chúng tôi sẽ không gặp ai nếu như không hẹn trước. Kể cả khí đó là tiểu thư Dustiness, tôi không thể đưa ra ngoại lệ....”
Làm ơn, anh không thể làm điều gì với nó sao?”
Darkness gián đoạn lời nói của tên gác cổng trước khi họ có thể nói xong.
“T-Thậm chí ngài có nói vậy, đó là những luật lệ....”
“Làm ơn, tôi không còn nhiều thời gian!”
Đối diện với cách tiếp cận thẳng thắng của Darkness, tên gác cổng trở nên ấp úng.
Những đứa trẻ đó đúng là rất quan trọng với cô ấy.
Đúng vậy, cô ấy luôn là một người chính trực và thẳng thắng.
Cô ấy cứng đầu và bướng bình, nhưng toàn bộ những điều đó là để bảo vệ những người mà cổ quan tâm.
Tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ kiên quyết đứng ở đây cho đến khi nào tên lãnh chúa của cái lâu đài này ra mặt.
“Giờ mọi việc đã trở nên như thế này, tôi sẽ giúp cô một tay. Này, mấy người, con nhỏ này chắc chắn sẽ đứng đây cho đến khi nào mà cô ta được gặp mặt lãnh chúa. Nó sẽ trở thành một cuộc thi về sức chịu đựng đấy.
Sau khi nghe những điều mà tôi nói, mấy tên gác cổng trông có vẻ lo lắng.
Tôi chắc là bọn chúng ít nhất cũng phải cho người vào báo với hắn ta.
Ít nhất, đó là những gì tôi đang nghĩ, nhưng Darkness—
“Không, tôi thực sự rất vội, nên tôi không thể đứng đây mà chờ đợi được!”
“....đừng, coi nào, chỉ việc làm theo thôi. Không có vẻ như cô có thể tiến vào bên trong bằng vũ lực..”
Tôi cũng làm ra một vẽ mặt lo lắng giống như mấy tên gác cổng.
“....Nếu như anh đã nói như vậy, thì tôi ngh ít nhất mình nên cho người báo lại với lãnh chúa....”
Sau khi nói điều đó, một trong những tên gác cổng chạy vào tỏa nhà chính.
“Tốt rồi, Darkness. Với điều này, chúng ta đã hoàn thành được bước đầu tiên—“
“Nó sẽ không có tác dụng! Hãy để cho tôi gặp ông ta!”
…..
“Cô đang làm gì vậy? Tôi biết là cô đang vội, nhưng cô hãy đặt thêm một chút lòng tin vào Megumin và Aqua. Cô không nhớ chúng ta đến đây để làm gì sao!?”
Có thể cô ấy đã bị dao động bởi lời nói của tôi, hay cổ đã nhớ ra lý do ban đầu mà bọn tôi đã phải tới đây, nhưng Darkness từ từ ứa nước mắt và....
“làm ơn, hãy để tôi sử dụng nhà vệ sinh của mấy người....”
Cô ấy cúi đầu với những tên gác cổng và nói với một giọng the thé.
.
.
.
“—Cuối cùng chúng ta lại tự làm xấu bản thân mình, nhờ vào cô đấy!”
‘Đó là giới hạn của tôi! Anh mới là người lớn tiếng thu hút sự chú ý của đám đông!”
Cảm ơn cái chuyện nhỏ khẩn cấp đó, chúng tôi đã có thể xoay sở để vào được lâu đài và đảm bảo một cuộc gặp mặt với tay lãnh chúa.
“Tôi đã bảo cô làm nó ở chổ này đó kín kín. Đó là lý do vì sao mà tôi nghé phải đối phó với mấy tiểu thư quý tộc, niềm kiêu hãnh của họ lúc nào cũng cản trở ở những thời điểm lạ lùng nhất. Cô vẫn dám tự gọi mình là một Mạo Hiểu Giả sao?”
“Không, tôi biết là việc phải hành sự ở nơi hoang dã là điều không thể tránh khỏi với một Mạo Hiểm Giả, nhưng điều đó không hề liên quan gì với việc tôi là một tiểu thư quý tộc...? Ugh, đây là lần đâu tiên tôi cảm thấy hối hận vì đã trở thành một Mạo Hiểm Giả.”
Tôi đi dọc theo sảnh của lâu đài cùng với Darkness, người trông có vẽ thoải mái hơn lúc trước một chút.
“cảm ơn vì đã chờ đợi, Dustiness-sama. Lãnh chúa sẽ gặp ngài ngay bây giờ.”
Tên gác cổng đã hướng dẫn chúng tôi vào đây nói ra điều đó trước khi đi ra ngoài.
Chúng tôi đã đến được cái hội trường xa hoa này.
Nó không chỉ có một bộ sưu tập toàn những đồ nội thất đất tiền được kết hợp với nhau, chúng còn có những chủ đề khác biệt và bọn chúng hòa hợp với nhau khá tốt.
Từ điều đó, tôi có thể nói rằng tay lãnh chúa này không phải chỉ là một tên mới nổi.
“Này, Darkness, cô đã nhắc đến việc tên quý tộc này khá là kì quoặc, đúng không? Ý của cô có nghĩa là gì? Tay lãnh chúa của tòa lâu đài này là một người như thế nào? Có phải hắn ta là một tên biến thái như cô không?”
“Chỉ là anh nghĩ quý tộc chúng tôi là gì hả? Những nhười mà anh từng gặp đều có một chút kì lạ, đúng, nhưng hầu hết những quý tộc đều vô cùng được kính trọng và là tấm gương cho những người bình thường.... Ẻ, ừ thì, ngoại trừ tôi ra....”
Darkness bị khuất phục bởi ánh mắt của tôi, rồi ho nhẹ một cái.
“Lãnh chúa của lâu đài này là Bá Tước Zereschrute
Darkness withered before my gaze, letting out a small cough. Ông ta được biết đến như lãnh chúa của sự tàn bạo.”
Chỉ việc nghe thấy cái tên đó đã khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi nhớ là mình đã nghe thấy thứ gì đó tương tự hồi còn ở Nhật Bản.
Một lần nữa, nó là cái gì nhỉ? Có thứ gì đó về cái biệt danh của một quý tộc vô cùng đáng sợ đén từ một quốc gia khác, người cuối cùng trở lành cơ sở cho những truyền thuyết về Ma Cà Rồng hay một thứ thì đó?
Thật sự chúng ta phải đi thương lượng với tên quý tộc có cái danh nhiệu đáng sợ như vậy sao?
Có thể đó là một sai lầm khi chỉ gửi hai chúng tôi đi đến đây.
Sau cùng, những quý tộc ngang ngược như Alderp có tồn tại trong thế giới này.
Nếu chúng ta làm cho cái tên quý tộc ở cái thị trấn nhỏ bị cô lập này nổi giận, Ai biết được chuyện gì sẽ xãy ra với bọn tôi?
Nó sẽ dễ dàng được che đậy bằng cách bịa đặt chứng cứ là chúng tôi đã bị quái vật hay thứ gì khác nuốt chửng nếu như chúng tôi biến mất khỏi đây.
Trong khi tôi đang suy nghĩ về điều đó, tôi nghe tiếng gõ ở cửa chính, báo hiệu là tên lãnh chúa của sự tàn bạo đó đã xuất hiện.
Chết tiêt, Tôi cảm thấy bây giờ mình đang muốn về nhà.
“Này, Darkness, có lẽ chúng ta nên tập hợp rồi quay lại với nhiều người hơn...”
Ngay khi tôi nói điều đó và chuẩn bị đứng dậy.
Cánh cửa chính ở ra, và thứ tiến vào là....
“Đã được một khoảng thời gian, Lãnh Chúa Zereschrute, Thứ lỗi cho tôi vì cuộc thăm viến đột ngột này, nhưng nó là một vấn đề khẩn cấp...”
“Tiểu thư Dustiness, cảm ơn vì đã làm chuyến hành trình này... tôi đã nghe về những chi tiết, có vẻ như ngài cần một trong những cái móng tay của tôi để bào chế thuốc.... và nếu như ngài đang tìm kiếm nó, tôi có thể an toàn cho rằng ngài đã biết tôi là cái gì đúng không?”
Hai quý tộc ngay lập tức bắt đầu bàn bạc ngay sau trao đổi những lời chào cần thiết.
Nhưng có thứ tôi cần phải nói, không cần biết đếu điều gì có thể xảy ra.
“Này, Darkness, tên này thật sự là một quý tộc của quốc gia này hả? Cô đã không phát hiện được danh tính thật sự của hắn cho đến gần đây, đúng không?”
Để trả lời cho câu hỏi của tôi, Darkness—
“Anh đang nói cái gì vậy, Kazuma? Chúng ta hiện đang ở giữa một cuộc thương lượng quan trọng, đừng có xen vào. Tôi thành thật xin lỗi, lãnh chúa Zereschrute, người này là Satou Kazuma. Anh ta là người hộ tống của tôi và cũng là đồng đội của tôi khi là một Mạo Hiểm Giả.”
“Tôi đã nghe về anh ta. Anh ta được nói là một Mạo Hiểm Giả, người đã đánh bài một vài tướng lĩnh của Quân đội Quỷ Vương. Đúng là trông anh ta không có gì đặc biệt, nhưng người đời cũng thường nói, không nên để bị gạt bởi vẻ bề ngoài.....”
Tôi quay mặt về phía hai người bọn họ.
“Này, làm sao hai người có thể nói chuyện bình thường như vậy? Coi nào, Darkness, không phải hắn ta trông vô cùng đáng nghi sao? Tại sao lại mặc một bộ đồ chim cánh cụt? Cô đang nói cái thứ này là một quý tộc!? Tôi không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa!?”
Tôi hét lên trong khi chỉ ngón tay về cái tên đang mặc bộ đồ hóa trang hình chim cánh cụt đang đứng ngay trước mặt mình.
Part 6
Bộ đôi quý tộc đột nhiên im lặng. Có phải tôi đã vô tình chọc trúng vào chủ đề gai góc này?
Đúng vậy, nó là một bộ đồ hóa trang.
Cho dù bạn có cắt nó ra như thế nào, nó vẫn là một bộ đồ hóa trang hình con chim cánh cụt.
“Này, nói gì đi. Cái quái gì đang diễn ra với đất nước này? Không chỉ những người như cô và Claire đưuọc coi là những quý tộc cao tầng, giờ đây lại thêm một thằng cha hóa trang thành chim cánh cụt? Mấy người có bao giờ cố tìm hiểu xem cái gã bên trong bộ đồ này nhìn như thế nào không?”
Nghe thấy những lời tôi nói, Darkness nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.
“Anh không nhận ra bộ giáp ma thuật mà bá tước đang mặc à? Nó không phải là một bộ đồ hóa trang, nó là một bộ giáp đến từ một đất nước xa xôi. Nó có độ bền cao, khả năng di chuyển linh hoạt, chống thấm nước và giữ nhiệt độ tốt trong mùa đông... Ở đất nước này, miễn là anh có tài năng, mồi vài đặc thù có thể dễ dàng bỏ qua. Chúng tôi cần những người có kỹ năng để đánh với kẻ thủ của toàn bộ nhân loại, Quân Đội Quỷ Vương.”
“Không, không cần biết cô nói thế nào, cái thứ này quá ư là đáng nghi. Cái tên bên trong bộ đồ này rất có thể là gián điệp của Quân Đội Quỷ Vương đấy!
Để trả lời, tên cánh cụt bình tĩnh ngồi xuống cái ghế sofa đối diện với chúng tôi.
“Bây giờ thì bình tĩnh nào. Cậu không cần phải lo về việc đó, ta không có ý định giúp đỡ Quân Đội Ma Vương. Ngươi có thể tin ta về điều đó.”
‘‘Ai sẽ tin tưởng ngươi sau khi nhìn thấy cái bộ dạng cần phải đi đến gặp bác sĩ đó.”
Nghe tôi vặn lại, cái tên chim cánh cụt này nhún vai và thở dài.
Những chuyển động giống con người một cách không cần thiết thật sự đang làm tôi cảm thấy vô cùng ngứa ngáy.
“Được rồi, nghe ta nói, tên nhóc. Nếu như ngươi đã biết thân phận thật của ta, ngươi chắc phải có hiểu biết cơ bản về loài quỷ, đúng không? Đối với loài quỷ chúng ta, loài người là một đối tác quan trọng mà chúng ta cần phải cùng tồn tại. Làm ơn tin tưởng ta.”
“Tên ác quỷ Vanir kẻ đã giới thiệu người cho chúng ta cũng từng một lần đề cập đến việc, con người là những cái máy tạo ra những bữa ăn ngon lành cho loài quỷ.”
Nghe thấy điều đó tên chim cánh cụt bỗng nhiên trở nên bất động.
“Cái gì, các ngươi thật sự quen biết với Vanir-sama sao? Vậy thì nó sẽ đẩy nhanh mọi việc lên được một chút. Chính xác, con người các ngươi sản xuất ra những bữa ăn cho chúng ta. Những cảm cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực mà các ngươi trải qua chính là chất bổ dưỡng đối với chúng ta. Nếu ngươi hiểu điều đó, thì hãy nhanh lên và phát ra những cảm xúc tiêu cực đi, con chuột xấu tính.”
Cái tên cánh cụt đột nhiên thay đổi giọng điệu.
“Tôi xin lỗi vì sự xấc láo của anh ta thưa lãnh chúa Zereschrute. Chúng tôi đã không chia sẽ sự thật, về việc mà người là một con quỷ với dân chúng của Axel, và chúng tôi hứa sẽ không bao giờ nói ra danh tính của ngài với bất kì ai. Vậy nên, làm ơn....”
Tên cánh cụt mới lúc trước còn tỏ ra thô lỗ, đã thay đổi sang giọng điệu thích thú sau khi nghe những lời của Darkness.
“Theo như ta nhớ, Tiểu thư Dustiness là một tín đồ sùng đạo của nhà thờ Eris đúng chứ? Nó có thật sự ổn cho việc ngài bỏ qua cho một con quỷ như ta? Và người cũng là một nhân vật quan trọng của đất nước này. Chắc chắn người có thể sẽ không để cho một tên đáng ngờ như ta tự do làm gì ta muốn, người có thể không?”
Tên cánh cụt nói với giọng trêu ghẹo. Darkness nhìn về phía tôi với một vẻ mặt nghiêm túc.
“Trong quá khứ, tôi sợ mình sẽ không dễ dàng gì bỏ qua nó... Tuy nhiên, người đàn ông này đã khiến tôi nhận ra cái mình cần phải bảo vệ là gì. Cái mà tôi cần bảo vệ không phải là danh dự của quý tộc, mà là những người không có sức mạnh. Anh ta dạy cho tôi ý nghĩa thực sự của việc không để cho nguyên tắc của mình xen vèo những việc mà tôi cần phải làm, nhờ vào điều đó tôi tin mình sẽ trở thành một chính trị gia tốt hơn. Và... tôi cần phải cảm ơn anh, Kazuma. Nếu không phải vì anh, tôi sẽ vẫn là một thập tự quân cứng đầu. Nếu tôi vẫn là tôi trong quá khứ, tôi chắc chắn sẽ không thể bỏ qua cho lãnh chúa Zereschrute sau khi tìm hiểu được thân phận thật sự của ông ta.”
Darkness mĩm cười với tôi sau khi nói điều đó.
“Vậy nên, ngài nghĩ như thế nào, lãnh chúa Zereschrute? Câu trả lời đó có làm ngài hài lòng không?”
Darkness quay mặt lại với tên cánh cụt.
“.... Nó, ta không có ý định nghe những động lực của ngài.... Nếu theo những gì ta nhớ, thập tự quân có thể sử dụng ma pháp thánh hệ. Ta chỉ đơn thuần lo lắng việc này có thể làm cho ngài vướng vào rắc rối, nếu ngài mất đi phép thuật của mình vì đi ngược lại những giáo điều của nhà thờ Eris....”
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên khó xử.
“Umm.... tôi không thể sử dụng ma thuật, vậy nên nó cũng không gây ra bất cứ vấn đề gì.... Cảm ơn ngài vì đã lo lắng...”
Darkness trông có vẻ như đang co rúm lại vì xấu hổ.
“À, vậy thì tốt rồi. Ờ thì, những cảm xúc xấu hổ đó là khẩu vị của Vanir-sama. Bản thân ta không thực sự thích chúng, vậy nên không cần phải dâng những cảm xúc như vậy cho ta.”
Để đối mặt với việc bị tên cánh cụt chọc ghẹo, Darkness giấu khuôn mặt đỏ chót của cô phía dưới bàn.
“—Giờ thì, chúng ta hãy quay lại chủ để chính. Người muốn có một trong những cái móng tay chủa ta, đúng không? Không giống những quỷ thượng cấp như Vanir-sama người mà cơ thể thật vẫn còn ở dưới địa ngục, với một con quỷ đã mang cơ thể thực đến thế giới này như ta, kể cả chỉ lấy đi một phần nhỏ của cái móng tay cũng khiến ta vô cùng đau đớn.”
Tên cánh cụt nói với giọng trang nghiêm trong khi bắt chéo chân.
Giọng nói và phong cách của hắn ta giống như được tách ra từ một tên đại quý tộc, và nó tương phản khủng khiếp với vẻ ngoài của hắn.
“Về vấn đề đó, chúng tôi hiện tại không mang theo nhiều tiền... nhưng tôi thề, dưới danh nghĩa của gia tộc Dustiness, tôi sẽ trả ơn cho ngài. Nó có thể tốn chút thời gian, nhưng tôi chắc chắn sẽ dân lên một sự đền bụ thỏa đán. Cho nên, làm ơn...”
Tên cánh cụt vẫn im lặng trước những lời cầu xin dữ dội của Darkness.
Theo như Vanir, những con quỷ cơ bản rất coi trọng những thỏa thuận.
Cầu xin một cách đơn giản như thế này chắc chắn không có tác dụng.
Có vẻ như đây là thời điểm để tôi giúp một tay.
“Tôi sẽ chuẩn bị tiền.”
“Cái g--?”
Darkness ngạc nhiên quay về phía tôi.
Cô nghĩ tôi chơi đến cùng vì cái gì?
Chính xác nó có thể giúp đỡ cho những cuộc thương lượng như thế này.
“Trông tôi có vẻ không giống lắm, nhưng tôi đang sở hữu một gia tài khá lớn. Và tôi cũng đã làm một số giao dịch gần đây.”
“A-Anh, từ khi nào và anh dính vào những chuyện đấy? Đừng làm nó! Một tên nghiệp dư có thể dễ dàng bị phá sản đấy!”
Với một Darkness đang lo lắng, tôi tự mãn lắc ngón tay của mình.
“Cô thấy đấy, Darkness, theo như những thông tin tôi thu thập được, có vẽ sẽ có một lượng lớn tinh linh tuyết được dự đoán là sẽ xuất hiện trong năm nay. Điều đó có nghĩa là mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn bình thường. Với suy nghĩ đó, tôi đã nhắm vào những cây trồng sẽ bị ảnh hưởng lớn do cái lạnh... Hơn nữa, tôi thậm chí còn có một chuyên gia để lo về những vấn đề này.”
“C-Chỉ một thoáng tôi không để ý đến anh... Làm sao anh có thể quen được một người như là chuyên gia cơ chứ....?”
Darkness có vẻ đã có được một chút tôn trọng đối với tôi, nếu như ánh mắt của cô ấy không còn nói lên điều nào nữa.
Nhưng có lẽ cuộc trao đổi của chúng tôi không khơi được một chút hứng thú nào lên tên cánh cụt.
“Không, ta không quan tâm đến tiền bạc. Ta chắc rằng ngươi đã nhận ra về tình hình tài chính của ta. Lãnh thổ của ta rất thịnh vượng, và ta luôn đóng góp một khoảng lớn tiền thuế mỗi năm. Đó là lý do ra có thể giữ được đẳng cấp này mà không màn đến ngoại hình của mình... Ngoại mặt, có thể nói ta đã đóng góp cho quốc gia này nhiều hơn cả gia tộc Dustiness nổi tiếng vì sự nghèo khó của mình.”
“U, uu…”
Tên cánh cụt có thể nhìn dễ thường, nhưng hắn ta đúng là không hề biết nhân nhượng.
“... ta hiểu rồi, như thế này thì sao nếu như ta sử dụng sự hỗ trợ của gia tộc Dustiness để giúp ngươi mở rộng lãnh thổ?”
“kazuma, anh đang nói cái gì vậy? Đừng có tự mình quyết định việc đó!”
Tên cánh cụt lắc vai để trả lời, gần giống như hắn ta đang cười vậy.
“Không, không, ta khá hạnh phúc với lượng đất mà mình đang sở hữu. Ta không có mong muốn mở rộng lãnh thổ của mình vào lúc này.”
Hắn ta thật sự không muốn điều gì?
“Này, Darkness, không phải gia tộc cô lớn mạnh hơn hắn ta sao? Cô không thể dùng quyền lực của mình để ép hắn đưa cho chúng ta những gì mình muốn à?”
“Đừng có trở nên ngu ngốc! Tôi đã nói là sẽ sẽ không để những nguyên tắc ngán đường của mình, nhưng kể cả vậy, tôi vấn sẽ không bao giờ làm điều đó!”
“Ta có thể nghe thấy đấy, ngươi có biết không?”
Tên cánh cụt chen vào khi chúng tôi đang thì thầm với nhau.
Chết tiệt, nếu đã như vậy thì...
“Này, bọn ta không hề yêu cầu điều gì vô vô lý như bắt ngươi giao ra toàn bộ tài sản của mình hay bất cứ thứ gì khác tương tự. Nó chỉ là một mẩu móng tay của ngươi. Tại sao ngươi không giao nó ra. Với điều đó, lũ trẽ sẽ hạnh phúc, và bọn ta cúng sẽ hạnh phúc, còn người có thể giữ được bí mật về thân phận của mình. Đó không phải là việc mà ba bên cùng có lợi sao, vậy nên hãy giao nó ra đây.”
“Ta không thấy bất kì thứ gì ngoài một lời đe dọa.”
Vì một lý do nào đó, tên cánh cụt nói với một giọng thích thú, pha một chút tiêu khiển.
Đúng vậy, nó là một lời đe dọa.
“Hahaha, Zereschrute-san, ngươi có biết không? Có một đại tu sĩ đáng sợ của giáo phái Axis người có thể trở nên điên cuồng chỉ với việc nhìn thấy một chút dấu hiệu của quỷ tộc tại Axel. Nếu cô ta biết là ngươi từ chối lời đề nghị của chúng ta, ta không biết điều gì sẽ xãy ra đâu đấy...”
“này, Kazuma, anh làm hơi quá rồi đó! Bây giờ tôi không thể nói ai mới thực sự là một ác quỷ đây!”
Tên cánh cụt nở ra một tràng cười nồng nhiệt làm rung lắc cả cơ thể mình.
“Hahaha, như đã mong đợi từ người quen của Vanir-sama! Ta vốn không mong đợi một con người có đủ gan dạ để đe dọa một con quỷ! Thật sự thú vị! Chà, không phải là ta không có ham muốn. Chỉ là thứ ta muốn không phải là tiền tài hay vật chất.”
Nghe thấy những lời tên cánh cụt nói, Darkness lập tức ngẩn đầu lên.
“Có thể nào nó là... cơ thể tôi!? Ngươi đang đặt một ánh mắt dâm dục lên cơ thể ta, đúng không!? Ngươi muốn ta dân hiến bản thân mình để cứu lấy bọn trẻ! Tên chết tiệt, lãnh chúa Zereschrute! Như đã mong đợi từ một người với danh hiệu lãnh chúa của sự tàn bạo. Đùa giỡn với mọi người bằng ngoại hình dễ thương của mình, chỉ để làm lộ ra con thú đang ẩn giấu đên trong...”
“K-Không, không phải nó! Quỷ tộc không hề có giới tính và ta cũng không hề có hứng thú với cơ thể con người. Dừng ngay cái việc làm cho ta giống như giống như một tên thú vật.”
Lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi gặp hắn ra, tên cánh cụt có vẻ như đang đỏ mặt.
“Các ngươi là những Mạo Hiểm Giả, đúng không
Hắn ta hỏi một cách vui vẻ
“Vậy thì, các ngươi có muốn chấp nhận một chút thử thách của quý tộc không?”
Tên cánh cụt nói với một giọng trang nghiêm, đương nhiên, nó hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài dễ thương của hắn.
Part 7
“Anh thấy đấy, một số quý tộc thích giải trí bằng cách xem quái vật đánh nhau và đặt cược vào kết quả.”
Có một sàn đấu ở bên dưới lâu đài.
Khi một gia nhân hướng dẫn cho chúng tôi đến đây, tôi nghe lời giải thích của Darkness.
“Không phải tên hoàng tử đã đen ra một con Gryphon khi chúng ta ở Elroad à? Nó là một thứ gì đó như là biểu tượng cho địa vị của một quý tộc khi có thể sở hữu được một con quái vật mạnh mẽ như thế.”
Có vẻ như tên cánh cụt này có sở thích thu thập quái vật.
Và điều kiện mà con cánh cụt đưa ra là....
“Chiến đấu với những con quái vật mà tên cánh cụt đưa ra và thể hiện sức mạnh của chúng ta à....”
Đây có lẽ sự kiện giống kiểu Mạo Hiểm Giá nhất mà tôi được trải qua kể từ khi đặt chân đến thế giới này.
Bước qua xác của những con quái vật được bọn quý tộc chuẩn bị, chỉ để nhận lấy những nguyên liệu cần thiết cho việc chế tạo thuốc giải độc, dành cho những đứa trẻ bị bệnh.
Đúng là nó nghe khá ngầu, nhưng.....
Vấn đề là nếu như Darkness có thể tự mình chiến thắng.
Đúng vậy, chỉ duy nhất một mình Darkness sẽ bước vào trận chiến.
“Tôi không biết hắn ta đang mưu tính điều gì, nhưng cô cần phải cẩn thận, hiện giờ cô đang phải chiến đấu một mình. Đúng vậy, hắn ta nói là quỷ tộc không có giới tính và cũng không hứng thú với cơ thể của con người, nhưng không ai có thể nói nếu đó thực sự là vấn đề. Nhìn thấy một nữ kị sĩ bị ngược đãi và ném đi với mọi tư thế chính là những điều mà những tên xấu xa muốn, vậy nên chả ai biết hắn ta sẽ đem ra loại quái vật nào....”
Darkness run lên khi nghe thấy điều đó.
Nếu ở đây là một cô gái khác, tôi sẽ hỏi cô ấy có cảm thấy sợ hay không, nhưng....
“Cô đang mong chờ nó, đúng không?”
“... Không, hoàn toàn không.”
.
.
.
Cuối cùng chúng tôi tách nhau ra khi Daarkness bước vào đấu trường, trông cô ấy có vẽ bình thản.
Sàn đấu bên dưới tầng hầm của lâu đài nhìn như được tách ra từ hình ảnh của đấu trường la mã thời cổ đại.
Nó rộng đến mức mà hàng chục người có thể cùng nhau chiến đấu, và sàn đấu được bao phủ bởi đất đã được gia cố.
Một gia nhân hướng dẫn tôi đến ngồi cạnh tên cánh cụt.
Tên cánh cụt nhìn vào Darkness đang ở trên sân đấu và nói với một giọng kích thích.
“Chào mừng đến với đấu trường của ta. Thường thì, nơi này được dùng để ném những con quái vật mà những đồng bạn quý tộc manh đến đây và để chúng chiến đấu với nhau, nhưng.... Hôm nay, sự kiện chính là ngài, tiểu thư Dustiness!”
Tên cánh cụt nhiệt tình tuyên bố, làm những cử chỉ cường điệu như để biểu diễn cho những khán giả không tồn tại.
Đương nhiên, những người duy nhất có mặt là tôi, tên cánh cụt, và một vài người hầu. Toàn bộ sàn đấu được thắp sáng bởi một loại vật phẩm ma thuật, khiến nó trông như đang ở dưới ánh sáng trực tiếp của mặt trời mặc dù chúng tôi đang ở dưới lòng đất.
“Đem nó lên đi, Lãnh chúa Zereschrute! Ta là một con chiên ngoan đạo của Eris-sama và là một thập tự quân, Không cần biết loại quái vật nào mà ngài mang đên, ta sẽ không bao giờ khuất phục!”
Darkness hét lại với một tông giọng sốt sắng như cái giọng mà tên cánh cụt đã sử dụng, một chút ửng hồng nổi lên trên má cô.
... Có phải là do tôi tưởng tượng không?
Nó giống như là hai người này đang vô cùng phấn khích vì điều này.
“Như đã mong đợi từ tiểu thư Dustiness đáng kính! Nói rất hay, nói rất hay! Cảm xúc của sự xấu hổ, tủi nhục, và thống khổ mà những chiến binh đầy tự tin như vậy phải trải qua sau khi bị hạ thấp là loại cảm xúc mà ta mong muốn! Giờ thì, thập tự quân đáng tự hào! Cho ta thấy ngươi có thể làm gì!”
Cánh cổng sắt bên kia đấu trường đang dần mở ra khi tên cánh cụt hào hứng kêu lên.
“Hãy bắt đầu một cách nhẹ nhàng. Tiểu thư Dustiness, cho ta thấy cách mà cô xử lý nhóm goblin này!”
Nghe những lời đó, một nhóm goblin gần chục con, mạnh mẽ lao vào Darkness....
Part 8
Mười phút đã trôi qua từ cái lúc tên cánh cụt thông báo bắt đầu trận đấu.
“Điều này thật khủng khiếp”
Tên cánh cụt và tôi nói lên và cùng một thời điểm.
“Kuh, nghĩ tới việc tôi sẽ bị khống chế bởi lũ goblin....! Mấy tên tiểu quỷ, các ngươi định làm gì sau khi ta bất động hả!?
Darkness, người không thể đánh bại nổi kể cả một con goblin hét lên điều đó, mặc dù cô ta đã liều lĩnh phóng lên để rồi bị bọn bọn chúng bao vậy và kéo xuống đất.
“Điều này có nghĩa là gì, Tiểu thư Dustiness... Ngươi là một đại quý tộc của quốc gia này, và cũng là người đã tiêu diệt không biết bao nhiêu tướng lĩnh của quân đội Quỷ Vương. Ngươi không thể nào gặp quá nhiều rắc rối với một nhóm nhỏ goblin như thế này.... Oh, ta hiểu rồi!”
Tên cánh cụt tự lẩm bảm với bản thân mình, rồi gật đầu như thể tên này đã vô tình tìm hiểu được điều gì đó.
“Ta biết rồi, vậy là ngươi đã hiểu được những thứ này chỉ để trình diễn. Đúng vậy, nếu ngươi muốn chứng minh sức mạnh của mình, mấy con goblin này sẽ bị đánh bại nhanh chóng. Nhưng nó sẽ không tốt với cho việc giải trí, và do đó mục tiêu của bài tập này sẽ là...”
Tên cánh cụt tiếp tục lẩm bẩm với chính bản thân mình, rồi nghiên đầu một cách bối rối.
“Hơn nữa, ta không hề cảm thấy dù chỉ một chút cảm xúc của việc bị sỉ nhục hay đau khổ.... ta biết rồi, ta đã hiểu... Vậy nên ngươi có ý định chứng minh rằng mình có thể chịu được bất cứ đòn tấn công nào từ bọn quái vật mà không cần phải nhấc lên một ngón tay!”
Tên cánh cụt có vẻ như đang mang một hiểu lầm chết người, hét về phía Darkness với một giọng trang nghiêm.
Darkness, người hoàng toàn bị khống chế bởi đám goblin cho đến thời điểm này, ánh lên một nụ cười tự tin.
“Ta sẽ không vấy bẩn lưỡi kiếm của mình bằng máu của lũ goblin. Thanh kiếm của ta không được sinh ra để tiêu diệt quái vật lúc rãnh rỗi, Lãnh chúa Zereschrute. Nó tồn tại để bảo vệ đất nước này.”
Những lời cô ta nói ra nghe có vẻ ngầu, nhưng sự thật là cô ta không thể đánh trúng một con goblin cho dù cô ta có muốn đi chăng nữa.
“Có vẻ như đám goblin yếu đuối này sẽ không thể khiến ngươi phô ra khả năng của mình... Đủ rồi, goblin, các ngươi có thể rút lui!”
Có lẽ vì thừa nhận tên cánh cụt mạnh hơn bọn chúng, đám goblin ngoan ngoãn thả Darkness rồi rút lui khỏi đấu trường.
Tên cánh cụt nhìn vào cách bọn chúng rút lui mà cảm thấy hài lòng.
“Tiểu thư Dustiness, tôi nên cảnh báo cô.”
Tên cánh cụt tuyên bố với một giọng nghiêm túc.
“Thứ mà tôi chuẩn bị thả ra có thể được coi là thiên địch của thập tự quân. Bọn chúng được cho là đã tuyệt chủng, nhưng chúng từng được coi là kẻ giết nữ kị sĩ, kẻ giết công chúa kị sỹ, và một số cái tên tương tự. Đúng vậy, bọn chúng chính xác là những con quái vật huyền thoại.”
“C-Cái gì?”
Với cảm xúc mong đợi, Darkness hỏi lại với giọng điệu hào hứng.
Tên cánh cụt có vẻ như coi đó là dấu hiệu của sự sợ hãi và vui vẻ tiếp tục.
“Đúng vậy, ít nhất ngươi nên biết được cái tên. Con quái vạt được biết đến như kẻ thù của tất cả phụ nữ...”
“Chờ đã, kẻ thù của phụ nữ? Đừng nói với ta... là một con slime ác ma?hay có lẽ là một con quái vật xúc tu? Không, chờ đã, ngươi nói là chúng đã tuyệt chủng.... Đừng nói với ta, ngươi—!”
Giọng của Darkness trở nên chói tơi bởi vì sự phấn khích của cổ, và tên cánh cụt người hình như đang ở trong một trạng thái vui vẻ giơ cả hai tay mình lên.
“Hãy bước ra, những con orc đực thuần chủng! Hãy cho chúng t thấy sức mạnh của kẻ đã từng đặt nỗi sợ hãi vào sâu thẩm trái tim của tất cả những người phụ nữ!
Ngay thời điểm đó, cái lồng được nối với sàn đấu mở ra với âm thanh của kim loại trượt trên kim loại.
Thứ vừa xuất hiện là một con quái vật từng được nghĩ là đã tuyệt chủng, những con orc đực.
Hai con orc đực nhảy ra khỏi cái lồng.
Hai con orc quan sát Darkness một cách thận trọng, người đang run rẫy từ đầu đến chân với khuôn mặt đỏ chót.
“ Làm sao có thể!? Bọn chúng đáng lẽ ra đã tuyệt chủng! Khi nghĩ đến việc vẫn còn những con orc đực tồn tại trên thế giới này...!”
Nghe thấy Darkness hét lên một cách phấn khích, tên cánh cụt cười một cách vô cùng vui vẻ.
“Mwahaha! Bây giờ, hãy giải trí cho ta! Để ta xem điều gì sẽ xãy ra khi một cặp orc dâm đãng đói khát với việc tiếp xúc với phụ nữ làm cho một thập tự quân phục tùng chúng! Hãy để ta nếm trải những cảm giác xấu nhổ nhất!”
Orc đấu với nữ hiệp sĩ.
Sao việc này có thể xãy ra? Chúng tôi chỉ thực hiện một nhiệm vụ là lấy những nguyên liệu để cứu một bé gái, và giờ những sự kiện của Mạo Hiểm giả này lần lượt xuất hiện.
Kể cả khi Darkness có thể kết thúc với một số phận khủng khiếp, tại sao tôi lại cảm thấy vô cùng phấn khích?
Đương nhiên, tôi sẽ chắc chắn sẽ không chỉ đứng nhìn và để việc gì đó thực sự tồi tệ diễn ra, nhưng bản thân Darkness chắc chắn sẽ tận hưởng sự đau khổ về thể xác, nên tôi cho rằng hiện tại nó vẫn ổn để tiếp tục quan sát
“Chết tiệt, làm sao điều này có thể xãy ra?Tôi thật sự muốn bước vào, nhưng nếu tôi làm điều đó, tất cả nổ lực trước đây của cô sẽ bị lãng phí. Cố lên Darkness! Đừng có dám để thua đám orc này!”
“Tại sao ngươi lại chạy đến hàng ghế đầu? Đúng là nếu như ngươi can thiệp vào thì nó sẽ trở thành một vấn đề, nhưng nghe thấy ngươi trở nên phấn khích như vậy thì có một chút gì đó....”
“Tiến lên, orc!”
Nghe thấy mệnh lệnh của tên cánh cụt, hai con orc nhìn nhau...
... Và ngay lập tức quay mặt lại, để lộ ra cái đuôi nhìn giống như đuôi heo rồi chạy thật nhanh thật xa hết sức có thể khỏi cô ấy.
“Này, Darkness, cái gì vậy? Cô đã làm gì với mấy con orc đó!? Đừng nói là cô đã mua một đống orc non một khoảng thời gian trước và làm những việc không thể nói với chúng, đúng không?”
“Ai sẽ đi làm những thứ như vậy!? Làm ơn ngừng đối xử với tôi như là một con điếm! Đằng nào đi nữa, mấy tên này có vẻ sợ tôi vì một lý do nào đó.”
Chỉ là, cái gì đang diễn ra?
“Này, chim cánh cụt, làm việc của mình đi và huấn luyện chúng tốt vào!”
“Ta không muốn nghe điều đó từ ngươi!Chỉ là chuyện gì đang diễn ra? Tại sao bọn Orc trông rát hoảng hốt?... Có thể nào bởi vì thứ bảo hộ thần thánh mà thập tự quân nhận được? Sinh vật xấu xa như orc chắc chắn có thể cảm nhận được nó và bị nó làm cho sợ hãi.”
Nghe được những điều này làm cho một thứ gì đó phát ra tiếng lách cách trong đầu tôi.
Oh, tôi hiểu rồi.
Những con Orc đó chắc đã bị chấn thương tâm lý bởi những con orc cái khi chúng còn là những đứa trẻ.
“Đủ rồi, có vẻ như hai ngươi không có khả năng đối phó với cô ta. Các ngươi có thể lui xuống.”
Nghe thấy những lời nói của tên cánh cụt, lũ orc đánh bài chuồn ngay lập tức.
“Có gì sai sao, lãnh chúa Zereschrute? Không phải ngài đang định bắt tôi quỳ xuống sao? Đó có phải là tất cả những gì tôi có thể mong đợi từ Lãnh chúa của sự Tàn Bạo!? Ngài thật làm cho tôi quá thất vọng!”
“Grr…”
Darkness chế nhạo tên cánh cụt, khuôn mặt cô ấy đỏ bùng vì thất vọng sau khi nhìn thấy những thứ mà cô ta mong đợi chạy đi mất.
Cô ta chắc chắn đã quên mất lý do cơ bản mà mình đặt chân vào đấu trường này.
“Fufufu…Mwahahaha! Ta đã khinh thường cô, Tiểu thư Dustiness! Có vẻ như kể cả bọn goblin hay orc sẽ không đưa chúng ta đi đến đâu. Rất tốt, hãy cho phép ta tự mình làm điều này!”
Hắn ta nghiêm túc à!?
“Này, ngươi nghiêm túc về việc chiến đấu trong bộ đồ hóa trang đó à? Không phải còn quá sớm để đầu hàng sao? Coi nào, ngươi vẫn còn vài con quái vật nguy hiểm hơn mà đúng không? Nếu như ngươi có orc trong bộ sưu tập của mình, ngươi cũng phải có vài con Slime ác ma hay quái vật xúc tu hay gì gì đó chứ, đúng không!?”
“Chà, đúng là ta có sở hữu máy con quái vật như vậy, nhưng nếu cô ta vẫn cương nghị sau khi nhìn thấy những sinh vật xấu xa như orc, ta sợ rằng những con quái vật với cấp đó cũng chẳng làm tốt hơn được. Sau cùng.... ta không hể cảm tháy một chút sợ hãi hay khiếp đảm đến từ tiểu thư Dustiness.”
Không, bọn chúng sẽ làm được. Bọn chúng chắc chắn sẽ làm được.
Những sinh vật như vậy chắc chắn vô cùng có tác dụng lên cô ta.
Nhưng tên cánh cụt bất ngờ nhảy xuống sàn đấu.
“Cái g...!?”
Darkness phát ra một tiếng rít trong sự ngạc nhiên như để đáp lại sự xuất hiện đột ngột của tên cánh cụt.
“Giờ thì, hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi, Tiểu thư Dustiness! Ta sẽ bắt ngươi quỳ xuống và thưởng thức những cảm xúc tiêu cực ngon lành của ngươi!”
Tên cánh cụt lao vào Darkness với hai cánh tay giơ lên—!
Part 9
“... Tôi không có điều gì để nói.”
“Ừ, thật vậy”
Sau khi rời khỏi lâu đài của lãnh chúa Zereschrute, một Darkness chán nản và tôi đang lái cỗ xe ngựa về lại thị trấn để tìm một nơi để nghĩ qua đêm.
“... tôi đã không mong đợi cô và con quỷ đó hợp nhau đến như thế.”
Tôi nói trong khi đang ngồi cạnh Darkness.
“... Tôi không có điều gì để nói.”
“Ừ, thật sự không có.”
Zereschrute, lãnh chúa của sự tàn bạo.
Hắn ta đúng là đã sống đúng với cái tên của mình khi bắt đầu lao vào chiến đấu.
“... Tôi không ngờ là cô đã hoàn toàn quên mất sự hiện diện của tôi và thẳng thừng tận hưởng nó...”
“Này, đừng có làm cho nó nghe thật tục tĩu! Đó cũng là lần đầu của tôi! Để nghĩ hắn ta có thể che giấu thứ gì đó ghê tởm bên dưới ngoại hình dễ thương ấy...”
Trong trận chiến giữa Darkness và tên cánh cụt, tên cánh cụt đã mở khóa dây kéo ở phía sau lưng hắn, và từ bên trong đó bật ra....
“Đúng vậy, cuối cùng chúng ta lại được nhìn thứ một thứ gì đó thật tuyệt vời, nên tôi nghĩ là nó sẽ ổn...”
“Làm ơn quên nó đi! Ugh, đầu tiên là Vanir và giờ là Lãnh Chúa Zereschrute, tôi thật sự ghét phải đối phó với quỷ vật!”
Vì danh dự của cô ấy, có lẽ tốt nhất là không nên nhớ những gì đã xãy ra.
“Thật tốt là quỷ vật không có giới tính, nếu không thì....”
“Không phải mới một lúc trước đây cô đã nói là mình thích tôi à...?”
Trước ánh mắt trách móc của tôi, Darkness đảo mắt đi chổ khác.
Tuy nhiên, giờ chúng ta nên làm gì đây?
Tên cánh cụt vốn định cố gắng làm cho Darkness cảm thấy sợ hãi, nhưng thay vào đó cô ta lại kết thúc trong sự vui sướng ngoài mong đợi.
Sau khi không thể có được những cảm xúc tiêu cực mà hắn ta mong đợi, sau cùng hắn ta mất hết hứng thú với chúng tôi và ném chúng tôi đi.
Dựa vào cách mà mọi chuyện diễn ra, có vẻ như hắn sẽ cho chúng tôi thêm một cơ hội để đàm phán.....
Khi tôi gặp rắc rối với những vấn đề này, tôi phát hiện ra hình bóng của quen thuộc của một tên trộm ở ngay phía trước.
“Này, Darkness, nhìn kìa.”
“... Thật sự, tôi không có điều gì để nói... đó có phải là Chris? Cô ấy đang làm gì ở đây?”
Nhân vật tóc bạc đang vãy tay về phía chúng tôi trong khi chạy về phía xe ngựa chính xác là Big Boss của tôi, Chris.
Tôi không biết tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây
Chris chạy thẳng đến chổ Darkness vẫn còn chán nản và,
“Này đằng đó, bạn cũ của cô đến để giúp đỡ đây.”
Chào cô ta với một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.