Part 1
“Trợ thủ-kun, trợ thủ-kun! Nhìn này! Có một nhà trọ rất lớn ở đằng kia! Tối nay chúng ta có nên ở lại đó không
Chris, người đã trở nên rất phấn khích từ lúc gia nhập với chúng tôi, nói một cách vui vẻ.
“Big Boss, cô có đủ tiền để ở lại một nơi sang trọng như thế này không? Tôi có ấn tượng cô là loại người sẽ nhanh chóng tiêu hết toàn bộ số tiền mình có vào ngay thời điểm cô nhận được nó.”
Chris và tôi ngồi ở phía sau xe ngựa, đang tìm kiếm một nhà trọ tốt để qua đêm trong khi Darkness lo về vụ lái xe.
“Đương nhiên là không. Tôi đã quyên góp hầu hết số tiền của mình cho giáo phái Eris và dùng số tiền còn lại để nhậu rồi.”
“Vậy không tốt đâu, Big Boss. Thế thì cô sẽ phải ở đâu tối nay?”
Đáp lại, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
“Oh, trợ thủ-kun, chúng ta có xa lạ gì đâu? Không phải chúng ta đã cùng nhau chạy quanh thành phố vào buổi tối sao? Chúng ta là bạn thân mà nhỉ? Đã là bạn thân thì nên ngủ ở cùng một chổ, cậu thấy sao!”
Nói cách khác, ‘làm ơn hãy trả phí trọ tối nay cho tôi.’
Thật ra, tôi cũng không để tâm đến việc đó, nhưng Darkness chen vào trước khi tôi có thể cho cô ấy câu trả lời.
“Tôi sẽ trả tiền trọ cho Chris. Sau cùng, cậu đã vội vàng chạy đến đây đây từ Axel để giúp đỡ.... Tuy nhiên, Chris, tận tâm với Eris-sama không phải điều xấu, nhưng vì tương lai của cậu, cậu ít nhất nên nghĩ đến việc để dành tiền.”
“Yay! Cảm ơn, Darkness! Được thôi, từ giờ mình sẽ dành chút thời gian để suy nghĩ cho tương lai của mình.”
Nói ra điều đó, Chris ôm lấy cổ của darkness từ phía sau.
“Cậu không cần phải cảm ơn mình. Cậu là người khiến mình lo lắng nhất. Mình còn có tiền thừa kế từ gia đình, Kazuma có cả biện thự và tài sản. Aqua và Megumin có thể dựa vào anh ta cho chi phí hằng ngày của họ. Nhưng còn cậu thì sao, Chris? Cậu không có chổ ở cố định cũng như không có tiền tiết kiệm. Đúng là, nó rất giống với một Mạo Hiểm Giả, nhưng có lẽ cậu nên suy nghĩ đến việc dọn vào sống chung với bọn mình...”
“K-Không, mình sẽ ổn thôi, Darkness. Trông mình có vẽ không giống, nhưng mình có khá nhiều chổ để ở, nên bằng cách nào đó mình sẽ có được thôi.”
Chris hơi đảo mắt đi sau khi nghe được lời khuyên của Darkness.
“Nói với mình, chính xác cậu định ‘có được’ bằng cách nào!? Cậu không định lên kế hoạch phạm pháp thêm lần nữa chứ, đúng không? Nếu cậu bị bắt, mình sẽ không thể bỏ mặc cậu. Nó có thể khác với lúc trước, nhưng giờ mình có thể sử dụng quyền hạn của mình vào những trường hợp đó. Làm ơn đừng bắt mình làm điều đó.”
“Cái gì đã xãy ra, Darkness? Tại sao một người cứng đầu như Darkness có thể nói ra một điều như vậy? Này, là lỗi của cậu, đúng không? Cậu là người đã đưa cô ấy vào con đường sai trái! Trả cô ấy lại đây! Trả lại một Darkness đứng đắng, cứng đầu và dễ dàng bị gạt lại đâu cho tôi!”
“Đừng có đổ lỗi cho tôi, Big Boss. Cô ta lúc nào cũng có một chút suy nghĩ như vậy mà.”
—Trong khi chúng tôi đang đùa giỡn ngay trước cổng thành thì tiếng chuông báo hiệu buổi tối vang lên từ thị trấn.
“Này, Big Boss, chúng ta nên kiếm chổ nghĩ chân sớm thôi. Và giờ, khi nghĩ về điều đó, chúng ta không thực sự cần một nơi để ở. Có một cô bé đang cần thuôc giải độc càng sớm càng tốt, nên chúng ta nên đi ngay khi chúng ta xong việc ở đây.”
Giờ Chris đã ở đây, bước đi tiếp theo của chúng tôi đã trở nên rõ ràng.
Đương nhiên, nó sẽ là...
“Uuu, tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành đồng phạm.....? Tôi, bản thân tôi....”
Darkness, người đã đau khổ vì vấn đề này được một thời gian, lấy tay che mặt mình và càu nhàu.
“Hiện tại, Darkness việc này là cần thiết để cứu mạng con bé, đúng không? Vậy thì, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi cảm thấy hơi tiếc cho tên Lãnh chúa Zereschrute, nhưng chúng ta cần những thành phần đó.”
Chris vỗ vào vai Darkness.
Về lý do mà Chris ở đây....
Theo như cô ấy trả lời, bởi vì cô ta thấy mình cần làm vậy.
Nhưng tôi biết la Darkness đã cầu nguyện tại nhà thờ Eris trước khi cô ấy lên đường.
Nói cách khác...
“Big Boss, cô thật sự chăm sóc tốt cho tín đồ của mình nhỉ.”
“...? Tôi không hiểu nó lắm, nhưng cảm ơn cậu?”
Nhận tiện, nếu bạn đang thắc mắc tại sao Chris lại bình tĩnh như vậy, kể cả khi chúng tôi đang chuẩn bị đột nhập vào lâu đài của một con quỷ, điều đó là vì chúng tôi vẫn chưa nói với cô ấy thân phận thật sự của tên cánh cụt.
Darkness từng đề cập rằng Chris có xu hướng kì lạ là sẽ nổi khùng một cách bất thường mỗi khi cô ấy nhìn thấy undead hay quỷ vật, vì vậy chúng tôi nên thử giữ bí mật về việc đó.
Biết được thân phận của Chris, nó sẽ rất phiền phức nếu cô ấy biến việc ‘chụp-chạy-chuồn’ này thành một nhiệm vụ thanh trừng quỷ vật, nên tôi đã đồng ý.
“Nhân tiện, Big Boss, làm ơn đừng có dòm ngó xung quanh như vậy. Cô không thộn đến vậy đâu nhỉ? Cộng thêm, mái tóc bạc của tô thực sự rất đặc biệt đấy.”
Có lẽ vì đã khá lâu rồi cô ấy mới ở trong một tổ đội, Chris tràn đầy năng lượng một cách kì lạ và nhìn xung quanh với sự kinh ngạc như một tên quê mùa kẻ chỉ vừa mới đặt chân đến thành phố và lần đầu biết được thành phố lớn trông như thế nào.
“Tôi đã tò mò về việc này cũng khá lâu rồi, nhưng kể từ khi nào mà hai người trở nên thân thiết như vậy? hai người thậm chí còn thành lập một băng trộm trước khi tôi có thể nhận ra. Tôi không nhớ là hai người có tiếp xúc nhiều với nhau đến mức đó đấy....”
Để trả lời cho việc dò hỏi của Darkness, Chris cười toe toét và vỗ vào vai cô ta.
“Có chuyện gì sao, Darkness? Có phải mối quan hệ giữa mình và trợ thủ-kun làm cậu khó chịu không? Nghĩ về điều đó, mình vẫn chưa hỏi về việc cậu và trợ thủ-kun đã tiến xa đến mức nào rồi, đúng không nhỉ? Mình không phiền để trả lời câu hỏi của cậu nếu như cậu trả lời câu hỏi của mình.”
Nghe thấy những bình luận không cần thiết của Chris, Darkness liếc nhìn tôi rồi đỏ mặt.
Nhìn thấy phản ứng đó, Chris kéo tôi lại rồi thì thầm.
default.jpg [/images/images/image-75.jpeg]
“Này, trợ thủ-kun, trợ thủ-kun, Darkness đang hành xử rất kì lạ. Cậu đã làm gì hả?”
Như đã mong đợi từ một người bạn lâu năm của Darkness, cô ấy có thể nhanh chóng nhận ra sự khó xử giữa chúng tôi.
“Tôi không có làm gì hết. Thực ra, chúng tôi trở nên khó xử bởi vì tôi đã không làm bất cứ điều gì. Nói một cách đơn giản, Darkness thổ lộ với tôi, nhưng tôi đã từ chối cô ấy, vì mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp giữa tôi và Megumin.”
“Eeh? Cậu từ chối Darkness!?”
Tôi có thể thấy sợi dây cương đang run lên trong tay Darkness.
“Big Boss, cô nói to quá rồi đó! Chúng tôi đã đủ khó xử rồi, tại sao cô còn phải nói to điều đó lên!?”
“Nhưng.... Nhưng...!”
Tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của Darkness từ phía sau, nhưng tôi có thể thấy hai tai của cô ấy đang đỏ hơn bình thường.
Chà, nhìn xem cô đã làm gì! Cổ chắc chắn vẫn còn lo lắng về điều đó!
“Trợ thủ-kun, có phải điều đó có nghĩa là cậu đang hẹn hò với Megumin?”
Chris hào hứng hỏi khi cô ấy áp sát mặt mình vào tôi.
“Không, hiện tại chúng tôi chỉ hơn mức bạn bè, nhưng chưa phải là người yêu, tôi nghĩ vậy.”
“Điều đó có nghĩa là gì? Hai người đã tiến triển đến mức nào? Cậu đã hôn cô bé chưa?”
Cái con nữ thần này bị gì vậy?
Tại sao cô ấy lại quá thích thú với mấy chủ đề tình cảm?
Darkness chắc cũng cảm thấy hứng thú với mấy câu thì thầm của chúng tôi. Cô ấy đã cương quyết nhìn về phía trước và tập trung vào dây cương kể từ lúc chúng tôi bắt đầu chủ đề này, Nhưng tôi vẫn nhìn thấy đôi tay của cô ấy đang vểnh lên về phía câu hỏi của Chris.
“Tôi chưa làm bất cứ điều gì với Megumin...”
Nghĩ lại thì chúng tôi đã cùng tắm, nắm tay, và ôm nhau trên cùng một chiếc giường....
“Tôi ngạc nhiên đấy. Tôi luôn nghĩ trợ thủ-kun không biết kiềm chế kìa, kiểu như sẽ ăn trọn một cô gái nếu được trao cho cơ hội vậy.”
“Ờ thì, xin lỗi vì đã cho cô một ấn tượng như vậy.
Nó chỉ là tôi chưa có quyết tâm để chịu trách nhiệm và đi đến cùng với em ấy.
“Tôi hiểu rồi, vậy là Darkness vẫn còn có cơ hội, đúng không?”
“Không, tôi là một người khá chung thủy, cô biết không? Ngay cả khi cô nói như thế thì.....”
Đúng vậy, nó thật sự rất khó để tôi từ chối cô ấy.
Thật sự thì, tôi muốn khóc.
Không, xem xét lại những việc mà chúng tôi đã làm ngay sao đó, tôi cho rằng mình không thể thực sự nói điều đó.
Nở một nụ cười toe toét, Chris nói,
“Nhưng cậu là người có trách nhiệm đến đáng ngạc nhiên đấy, phải không? Nếu cậu vượt ra giới hạn, cậu sẽ chịu trách nhiệm, đúng chứ? Vậy thì, nếu Darkness trao cho cậu một nụ hôn, không phải trên má mà là một nụ hôn đúng nghĩa, cậu sẽ...”
Cô ấy nói trong khi huých khuỷu tay vào tôi.
“Tôi đã hôn lên môi Darkness.”
“Chờ đã, Cái gì!? Không phải cậu đang có gì đó diễn ra với Megumin sao!? Cậu không làm gì với cô bé, nhưng cậu lại hành động với Darkness? Điều này có nghĩa là gì? Tôi vẫn còn trẻ con nên tôi thật sự không hiểu người lớn mấy người đang nói gì!”
Lờ đi biểu hiện ngạc nhiên của Chris.
“Này, Darkness, chổ đó không phải khá tốt để dừng xe à? Trông nó có vẻ khá kín đáo đáy.”
“Ừ, tôi nghĩ chổ đó khá tốt.”
“Này, đừng có lờ tôi đi! Này cho tôi biết! Này, Darkness, chúng ta là bạn lâu năm, đúng không? Nên hãy nói cho mình chinh xác chuyện gì đã xãy mà khiến cậu hôn anh ta!”
“kazuma, anh nói điều gì với cậu ấy đấy!? Làm ơn đừng hỏi thêm về điều đó Chris!”
Darkness nói một cách hoảng loạn khi mặt cô đỏ bừng lên thêm một lần nữa.
Part 2
Sau khi dừng xe ngựa, Chris tiếp tục lao vào Darkness với hàng đống câu hỏi.
Darkness đáp trả lại bằng cách dò hỏi những âm mưu mà Chris đang định thực hiện và đó là cách mà thời gian trôi qua.
Và giờ.
Dưới sự bao phủ của bóng đêm, chúng tôi một lần nữa xuất hiện tại lâu đài của Lãnh Chúa Zereschrute.
Với kinh nghiệm lẻn vào không biết bao nhiêu chổ với Chris, tôi nghĩ mình đã quen thuộc với việc đột nhập vào những tòa nhà như thế này.
Và cách tốt nhất để đột nhập vào lâu đài là...
Ngay cái lúc là tôi đang xem xét đến điều đó, Darkness người có khuôn mặt được che lại bởi một chiếc khăn tay giống như Chris, kéo mạnh áo tôi.
“Này, Kazuma, anh đang khổ sở về cái gì vậy? Chúng ta đã làm đến mức này rồi, vậy nên đi thôi. Khi chúng ta đang nói chuyện bọn trẻ vẫn đang đau đớn đấy... Tôi đã chuẩn bị tinh thần, vậy nên đừng có chần chừ nữa và đi thôi.”
Darkness hồi hộp thì thầm vào tai tôi.
Darkness đã cởi bộ giáp nặng nề của mình ra. Chỉ mặc duy nhất một bộ đồ bó màu đen trông rất gợi tình mà cô hay mặc bên dưới bộ giáp, cô ta nhìn còn giống một tên trộm hơn cả chúng tôi.
“Được rồi, Darkness, bọn tôi là những người chuyên nghiệp. Về mấy chuyện này, cô chỉ là người mới, nên cô cần phải nghe theo những lời chỉ dẫn của dân chuyên.”
“Đúng vậy, Darkness, cậu là một tiểu thư quý tộc, nên cậu không quen thuộc với những việc như thế này, đúng không? Đừng lo, để đó cho Chris-san. Sau cùng trợ thủ-kun và mình là những người đã hoàng thành việc đột nhập vào lâu đài hoàng gia mà.”
Chúng tôi tuyên bố một cách tự tin, nhưng Darkness vẫn nhìn chúng tôi với ánh mắt nghi ngờ.
“Đúng vậy, hai người đã đột nhập vào lâu đài, nhưng không phải mấy người cuối cùng đã bị đuổi bắt khắp nơi sao?”
Để trả lời, Chris xấu hổ chỉ về phía tôi.
“Đó là bởi vì trợ thủ-kun...”
“Big Boss, giờ không phải là lúc để hồi tưởng về quá khứ. Ngay khi chúng ta nói chuyện, bon trẻ đang...”
“Điều đó là sự thật, nhưng tôi không muốn nghe nó từ cậu!”
Lờ đi mấy lời phàn nàn của Chris, tôi kích hoạt tầm nhìn xa và bắt đầu tìm kiếm con đường tốt nhất để có thể đột nhập.
Tòa lâu đài được bao bọc bởi những bức tưởng cao vút, Cổng chính thì bị đóng chặt, và ở đây không có thứ gì nhìn giống như là cửa sau.
Chúng tôi cũng không thể đào một đường hầm bên dưới những bước tường để tiến vào bên trong lâu đài, vậy thì chỉ còn lại...
“Big Boss, cô có mang theo dây thừng không?”
“Đương nhiên. Dây thừng là bạn thân của những tên trộm.”
Tôi gật đầu với Chris và chúng tôi bắt đầu lấy dây thừng ra từ một chổ nào đó.
“Hai người thường đi ngoài đường với mấy thứ này à? Không, tôi đoán là cậu đã mang theo nó vì cậu biết là chúng ta sẽ lẻn vào bên trong...”
“Không phải như vậy, một tên trộm luôn luôn mang theo những thứ này bên người.”
Darkness trông có vẻ bất ngờ sau khi nghe được những lời của Chris.
“Big Boss, Darkness là một tiểu thư được bao bọc, nên những điều bình thường với chúng ta có vẻ không bình thường với cổ...”
“Ah, đúng rồi, xin lỗi, Darkness.”
Darkness không có vẻ gì là đã bị thuyết phục sau khi nghe đoạn trao đổi của chúng tôi, nhưng cô ấy vẫn im lặng mà đi theo hai đứa.
Có những tên gác cổng đang ở đó, nhưng chúng không thể cùng lúc theo dõi toàn bộ phía ngoài của bức tường.
Chúng tôi vòng ra phía sau của tòa lâu đài, gắn dây thừng vào mấy cái móc và ném chúng bay qua bức tường. Kéo mạnh một cái để xác nhận là bọn chúng đã hoàn toàn gắn vào đó.
Darkness có vẻ bị ấn tượng sau khi quan sát hành động của chúng tôi.
“Hai người có vẻ khá thành thạo trong việc này.”
Nghe thấy những lời khen ngợi của Darkness, Chriss và tôi nắm lấy sợi dây của mỗi người và bắt đầu leo lên....
“Chết tiệt, sợi dây thừng quá trơn để leo lên!”
“Trợ thủ-kun, cho tôi mượn sức mạnh của cậu, nó sẽ rất khó để chúng ta leo qua được bức tường.”
“Big Boss, hãy thắt nút sợi dây lại. Nó sẽ cho chúng ta những chổ giữ tay và giup cho việc leo lên trở nên dễ dàng.”
Nhìn thấy chúng tôi than phiền về sợi dây,
“Này, hai người, tôi nghĩ mình có thể leo lên trên đó một cách đơn giản với sức mạnh của mình. Tôi nó nên leo lên trước rồi kéo hai người lên không?”
Darkness rụt rè đưa ra một lời đề nghị như vậy.
“Này Darkness, tân binh như cô không nên nói bất kì điều gì mà cô chỉ mới nghĩ đến.”
“Đúng vậy, Darkness, chỉ một khoảnh khắc bất cẩn cậu sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình. Cậu không có kinh nghiệm, nên nhìn nó có vẻ dễ hơn bề ngoài với cậu. Cứ việc để đó cho bọn mình.”
“L-là vậy sao? Xin lỗi, mình không nên chen vào.”
Tuy nhiên, nếu cô ấy đã có động lực như vậy....
Tôn trọng sự nhiệt tình của cổ, cuối cùng chúng tôi cũng để cô ấy lên đầu tiên.
Sau khi trèo lên chỉ với sức mạnh của mình, Darkness kéo chúng tôi lên.
Vì vậy, sau khi an toàn đứng trên bức tường, chúng tôi tiếp cận lâu đài một cách cẩn thận.
“ được rồi, giờ thì, Darkness, theo sau bọn mình.”
“Big Boss và tôi đều sỡ hữu kĩ năng ẩn nấp. Nhưng cô rõ ràng không thể sử dụng nó, vậy nên đừng có bỏ tay tôi ra, được chứ?”
“Đ-Được rồi!”
Darkness ngoan ngoãn nắm lấy tay tôi.
“Đúng rồi, từ lúc cô là thuộc hạ của tôi cho nhiệm vụ này, cô có thể gọi tôi là Kazuma-senpai.”
“Kazuma-senpai.”
“Đúng vậy, như thế đó.”
Này, điều này thật sự nghe rất tuyệt.
“Darkness, cô có thể nói lại lần nữa không?”
“Ka-Kazuma-senpai.”
“Nè, trợ thủ-kun, ngừng làm trò hề và chuẩn bị sẵn sàng đi.”
Chris dừng nó lại sau khi tôi làm cho Darkness gọi tôi theo cách đó vài lần.
“Big Boss, không phải cô đã yêu cầu một điều giống như vậy khi lần đầu tôi làm thuộc hạ của cô sao?”
“Lần này và lần đó là hai vấn đề khác nhau, Đằng nào đi nữa, hãy nhanh chân lên, trợ thủ-kun.”
Lấy lại được sự bình tĩnh, tôi giải thích với Darkness,
“Nghe đây, người mới. Vào khoảng thời gian này, chủ nhân của nơi đây thường ở trên tầng cao nhất. Hầu hết những tên tai to mặt lớn đều thích ở trên những chổ cao.”
Như để trả lời cho lời giải thích không có khuyết điểm của tôi, Chris lặng lẽ gậy đầu đồng ý.
“Không, lúc trước tôi đã đến thay tòa lâu đài này rất nhiều lần. Lãnh chúa Zereschrute sẽ ngủ ở gần chổ sàn đấu nơi có bọn quái vật. Hãy đến chổ đó trước.”
Và một tân binh như Darkness nói ra điệu như vậy...
“Được rồi, Darkness, những gì mà chúng tôi vừa nói với cô là những việc cơ bản. Đươc nhiên, chúng tôi đã đoán trước được nơi ở hiện tại của chủ nhân tòa lâu đài này. Sau cùng, chúng tôi đều có kỹ năng phát hiện kẻ đich.”
Thêm một lần nữa, Chris gật đầu với những lời của tôi.
“L-là vậy sao? Xin lỗi, một lần nữa tôi lại nói ra những điều không cần thiết.”
Darkness nhanh chóng xin lỗi.
“Không, nó không sao. Cô chỉ mới làm việc này, nên điều đó bọn tôi đã đoán trước được. Và cùng có lúc những tân binh có thể đưa ra những góc nhìn mới mẻ. Nó rất tốt với việc cô nói ra những gì mà mình cảm thấy không ổn. Được rồi, giờ thì, hãy tiến đến tầng hầm.... Chờ đã, trước đó...”
Một cánh cửa ngăn chặn lối vào của chúng tôi để thâm nhập vào trong lâu đài.
Khi những tên canh gác vẫn còn ở cổng chính, tôi không xác nhận được bất kì sự hiện diện nào phía sau cánh cửa này.
Có phải đó là vì không cần phải canh gác nghiêm ngặt khi hắn ở trong một thị trấn xa xôi như thế này? Hay bởi vì một con quỷ thì không cần có người bảo vệ.
“Giờ đến lượt tôi tỏa sáng. Tôi sẽ mở nó trong nháy mắt với kỹ năng phá khóa của mình.”
Chris tự tin nói điều đó khi tiến về phía cánh cửa....
“Trợ thủ-kun, điều này thật tệ! Không có cái lổ khóa nào trên cánh cửa!”
“Cô có nghiêm túc không, Big Boss? Giờ chúng ta nên làm gì? Không lẽ đây là một cánh cửa ma thuật chỉ có thể mở bằng mật khẩu hay thứ gì đó, phải không?”
Gặp phải một trở ngại không mong đợi, chúng tôi thì thầm thảo luận.
Ngay lúc đó,
“Không, cho những cánh cửa kiểu này, cậu chỉ cần làm điều này...”
Di chuyển ngang qua chúng tôi, Darkness nâng cánh cửa lên...
“Nó là một cái cửa nâng thường thấy ở những tòa lâu đài cũ. Nó vô cùng nặng và cần có một ai đó đủ khỏe để nâng nó lên khi muốn tiến vào, vì điều này, nó khá hiệu quả trong việc khiến những tên trộm bỏ cuộc.... H-Hai người bị gì vậy?”
Nhìn thấy hai chúng tôi rơi vào im lặng, Darkness trao cho chúng tôi cái nhìn bối rối.
“này Darkness, cô sẽ làm gì nếu ở đó có một cái bẫy? Chỉ vì tôi quá may mắn nên lần này không hề có bẫy, nhưng...”
“Đúng vậy, Darkness, Cậu đang nghĩ gì vậy khi mở cánh của đó một cách cẩu thả như thế? Cậu chỉ không bị dính vào bẫy vì đang đi cùng với người may mắn nhất Axel đấy.”
“X-Xin lỗi, mình thật sự không nghĩ đến điều đó.”
Darkness lần nữa xin lỗi.
“Không, nó ổn. Sau cùng, cậu chỉ mới làm điều này. Nhưng, có lẽ cậu nên dẫn đường bắt đầu từ bây giờ.”
“Đúng vậy, cô là một tân binh, nhưng chỉ lần này thôi, chúng tôi sẽ để cho cô dẫn đường. Đừng lo, chúng tôi những người chuyên nghiệp, sẽ hỗ trợ cho cô từ phía sau.”
“T-Thật sao? Nếu hai người đã nói nó ổn ...”
Darkness nghiêng đầu và di chuyển về phía trước.
Sau đó,dựa vào ánh đèn mờ nhạt và kí ức của những lần cô ấy từng đến đây, Darkness dần dần dẫn chúng tôi xuống dưới tầng hầm.
“Trọ thủ-kun, Trợ thủ-kun, có phải chúng ta chỉ là những kẻ cản trở không?”
“Big Bos, vẫn còn cơ hội để chúng ta tỏa sáng, cuối cùng Darkness vẫn chỉ là một đứa khá ngốc. Khi thời điểm đến, chúng ta cần hỗ trợ cô ấy đúng cách.
Mặc dù tôi cảm thấy nãy giờ mình mới là người được hỗ trợ.
Và, vào thời điểm đó, tôi và Chris lập tức đóng băng tại chổ.
Đó là bởi vì chúng tôi có thể phát hiện ra được sự hiện diện của những con quái vật ở phía trước chúng tôi.
Nghĩ về điều đó, lúc đó tên cánh cụt đã ra lệnh cho đám quái vật.
An ninh bên ngoài lâu đài được giao cho những binh lính con người. Nhưng có vẻ ở bên trong thì được canh gác bởi quái vật.
“này, Darkness, những con quái vật đang canh gác ở ngay cái cầu thang phía trước chúng ta. Cô sẽ không thể đánh chúng, nên tôi và Big Boss sẽ xử lý chúng. Cô hãy quan sát xung quanh canh chừng xem có ai tiến tới không.”
“Tôi hiện rồi! Hãy cho tôi xem hai người có thể làm gì!”
Chúng tôi bật ngón cái lên với một Darkness đang phấn khích và tràn đầu mong đợi trước khi kích hoạt kỹ năng ẩn thân, và chầm chậm bò về phía những con quái vật đang lẫn trốn.
Và thứ đang đợi chúng tôi là...
“Trợ thủ-kun, trợ thủ-kun! Bọn chúng là orc! Đó là những con orc đực được cho là đã tuyệt chủng từ lâu về trước. Liệu có ổn không nếu như chúng ta giết chúng?”
Chúng chắc chắc cũng giống như những con đã bị chấn thương tâm lý bởi những con orc cái lúc trước.
Hai con orc tệ với việc đối phó với phụ nữ mang nhân dạng đang đứng phía trước chúng tôi.
“Nếu có thể, tôi thật sự muốn tránh việc phải giết những sinh vật cao quý như vậy.”
“Sinh vật cao quý? Cái đó là gì vậy? .. Nhưng tôi hiểu. Tôi sẽ đối phó với chúng. Cậu nói là mấy con orc này có vấn đề trong việc đối phó với phụ nữ, đúng không? Vậy tôi sẽ tiến lên và dùng kỹ năng Bind lên chúng, trợ thủ-kun và Darkness, hai người cứ đứng đó mà quan sát.
Nói ra điều đó, Chris lấy ra sợi dây thừng đang nằm trên eo của mình....
Khoảnh khắc cô ấy xuất hiện, lũ orc lập tức vồ lấy cổ.
“Trợ thủ-kun! Cứu tôi, trợ thủ-kun!”
Những con orc bắt được cô ta nhanh chóng tiến hành lột đồ và trang bị của cổ.
“Đây không phải là những gì cậu đã nói với tôi, trợ thủ-kun! Không phải những con orc này phải gặp rắc rối trong việc đối phó với phụ nữ sao? Khoan đã, đừng! Dừng lại! Trợ thủ-kun! Darkness! Quần áo tôi đang bị xé ra!”
Để cứu lấy Chris người đang bị lột mất quần áo, tôi và Darkness xông vào
default.jpg [/images/images/image-76.jpeg]
“Uuu... Cảm ơn, chỉ một chút nữa thôi và tôi đã bị...”
Bị lột trần đến mức chỉ còn lại quần lót, Chris khóc nứng nở một cách lặng lẽ trong một góc tường. Bên cạnh cổ, lũ orc bị trói chồng lên nhau sau khi bị khuất phục bởi kỹ năng Bind của tôi.
“Mấy tên này bắt đầu trở nên run rẫy vì sợ hãi sau khi nhìn thấy Darkness lao lên giải cứu cô vậy nên bọn chúng chắc chắn vẫn sợ phụ nữ. Có lẽ vì Chris nhìn như một đứa con trai nên chúng mới...”
“Shh! Đừng có nói thêm gì nữa, Kazuma! Coi nào, Chris, mọi việc ổn rồi, nên hãy mặc đồ vào đi.”
Trong khi nói điều đó, Darkness bắt đầu gom lại quần áo và trang bị của Chris.
“Uuu... Darkness... mình không thể lấy chồng được nữa...”
Một ánh nhìn có chút ghen tị mà Darkness bắn qua lũ orc đang bị trói lại trong khi cô ấy nói điều đó, làm tôi có chút phiền lòng, nhưng bỏ việc đó qua một bên...
“Dù sao đi nữa, nhờ có sự hy sinh của Big Boss, con đường dẫn xuống tầng hầm đã mở ra. Nên, coi nào, hãy nhanh chân lên.”
Part 3
Mặc dù vẫn còn đang là nữa đêm, tầng hầm có vẻ còn sáng hơn vào hồi chiều, cái lúc mà chúng tôi còn ở đây. Ngoài ra, tôi còn có thể phát hiện ra sự hiện diện của những con quái vật đang lang thang khắp mọi nơi.
“Này, trợ thủ-kun, không phái cái lâu đài này khá kì lạ sao? Hai người đã nhắc đến một tên quý tộc có thú vui giam giữ quái vật, nhưng không phải ông ta thật kì lạ khi để cho lũ orc canh gác lối vào sao? Và tôi đang cảm thấy sự hiện diện của những con quái vật đang lang thang quanh đây. Nó thật sự không giống như bọn chúng được giữ ở trong lồng...”
Chà, đúng rồi, bởi vì tòa lâu đài này được sở hữu bởi một quỷ vật.
“Có lý do cho việc này, nhưng tôi sẽ nói về nó sau. Đằng nào đi nữa, từ lúc này chúng ta nên tránh việc đụng độ.”
Rất có thể, tên cánh cụt đang lãng vãng ở phía giống sau như một con trùm trong dungeon.
Sau khi xác nhận Darkness đã hiểu ý định của tôi, chúng tôi tiến hành lẻn vào dọc theo hành lang.
“Kể cải khi kỹ năng Enemy Detection nói cho chúng ta biết vị trí của bọn chúng và kỹ năng ẩn thân giúp cho chúng ta che giấu bản thân mình, tôi đã không ngờ là chúng ta có thể lẻn vào trong mà không đụng phải một trận đánh nào...”
Darkness lẩm bẩm trong ngạc nhiên.
“Mọi thứ đang diễn ra mượt mà, đúng không? Cô nghĩ sao, Darkness? Đây là những việc sẽ xãy ra khi mà tôi và Big Boss cùng nhau làm việc.”
“Đúng vậy, trợ thủ-kun, với chỉ số may lắn cao của chúng ta, nó chỉ và một việc hiển nhiên khi mọi thứ diễn ra như thế này lúc hai chúng ta ở cạnh nhau.”
…
“... Nhưng không phải hai người gặp vấn đề khi leo tường sao? và kể cả khi tới chổ cánh cửa đó, và khi hai người đánh nhau với lũ orc, và...”
“Này, Darkness, đừng nói thêm gì nữa. Ai cũng mắc phải sai lầm. Cô cũng vậy, cô đã thức suốt đên bởi cảm giác tội lỗi vì để Sylphina bị nhiễm căn bệnh đó trên đường đi đến Axel và phát tán căn bệnh cho đám trẻ xung quanh, đúng không? Đúng vậy, mọi người ai cũng phạm sai lầm. Câu hỏi đặt ra ở đây là, cô có để những sai lầm đó làm cho cô suy sụp hay cô phải tự khắc phục và sữa chữa những lỗi lầm đó như chúng tôi đã làm không.”
“Đúng vậy, trợ thủ-kun nói đúng! Nó không phải là vấn đề nếu như cậu luôn gây ra lỗi lầm khi cuối cùng mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp. Nên cậu không nên để cho nó khiến bản thân mình suy sụp, Darkness.”
Trước sự khích lệ của chúng tôi, Darkness bật khóc.
“Hai người... Đúng vậy, giờ không phải là lúc để chìm vào tuyệt vọng. Việc đầu tiên cần làm là đem những nguyên liệu đó về...”
…
“... Nè, chờ một chút. Đúng vậy, tôi có một chút chán nản vì đã phạm phải một sai lầm như vậy, nhưng tôi không nghĩ nó thật sự có liên quan đến những việc mà chúng ta nói nãy giờ...”
“Darkness, im lặng nào. Có vẻ như chỉ còn một con đường duy nhất ở phía trước. Có thể nào phòng của tên bá tước cánh cụt nằm ở cuối hành lang này không?”
“Vâng, chắc chắn là nó mang đến cảm giác như phòng của con trùm đang nằm ở phía trước. Đó là trực giác của một tên trộm kỳ cựu đang nói cho tôi biết.”
Bỏ lại Darkness đang lầm bầm về thứ gì đó không thể hiểu được để bảo vệ phía sau lưng chúng tôi, Tôi và Chris kích hoạt kỹ năng ân thân và lẻn về phía trước.
Cuối cùng...
Sau khi đi qua cái hành lang mang đầy cảm giác nham hiểm, chúng tôi đối diện với một cánh cửa lớn, một cánh cửa đen tuyền mang một không khí cực kì đáng ngại xung quanh nó.
Darkness và tôi gật đầu với nhau và đặt tai của mình lên cánh cửa.
Chris kéo áo tôi và thì thầm.
“Nè, trọ thủ-kun, đây có thực sự là lâu đài của một quý tộc độc ác? Trên đường từ hành lang đến cái cửa này, tôi không thể cản bản thân mình cảm thấy nơi này phù hợp với một tướng lĩnh của quân đội Quỷ Vương hơn đấy.”
Vẫn không biết gì về danh tính thật sự của Lãnh chúa Zereschrute, Chris vô tình nói ra những ý kiến của mình.
“Chà, gọi hắn ta là một tên lãnh chúa xấu xa cũng không phải, nhưng... trong mọi trường hợp, nếu chúng ta không lấy được thứ vật phẩm mà tên lãnh chúa này sở hữu, mạng sống của con bé sẽ trở nên nguy hiểm. Điều đó không hề thay đổi.”
“Nó chỉ như Kazuma đã nói, Chris. Đích đến của nhiệm vụ này là lấy thứ nguyên liệu mà chúng ta cần, đem về để chế thuốc giải. Chỉ cần tập trung vào điều đó, Chris... thật sự, làm ơn, đừng mất bình tĩnh ở đây.”
“Nè, có chuyện gì sao? Tại sao cậu lại cảnh báo mình nhiều lần như vậy? Chỉ là cái gì đang ở phía sau cánh cửa này?”
Bỏ qua Chris người đang mang biểu hiện lo lắng, Darkness và tôi gật đầu...
Bọn tôi đá tung cánh cửa và nhanh chóng tiến vào trong!
Đối thủ của chúng tôi là quỷ vật.
Kể cả khi bây giờ là nữa đêm, sẽ không có chuyện hắn ta đang ngủ.
Điều đó có nghĩa, cách tốt nhất để đối phó với hắn ta sẽ là tấn công khi hắn còn đang ngạc nhiên và giải quyết mọi việc trước khi tên đó có thể hoàn hồn lại.
Khoảnh khắc mà chúng tôi xông vào, chúng tôi thấy tên cánh cụt đang đứng ở giữa phòng và chờ đợi chúng tôi. Có vẻ một số kỹ năng của quỷ đã cảnh báo cho hắn ta về việc chúng tôi đang đến.
“Chào mừng, những kẻ đột nhập bí ẩn! Ta chắn chắn các ngươi biết rõ nơi này là gì! Fufu, các ngươi những kẻ đột nhập bí ẩn mà lần đầu được gặp.”
Ở đây có một chút ngoài mong đợi của tôi.
Tôi mong hắn ta ít nhất cũng cởi bộ đồ của mình ra khi đang một mình nghĩ ngơi ở trong phòng. Có phải tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ như vậy?
Trong trường hợp này, chúng tôi cần phải tìm cách để ép tên này lột bộ đồ hóa trang ra trước khi tìm cách cắt móng tay của hắn.
Và xét theo những lời hắn ta nói, tên này chắc chắn đang....
“Chết tiệt, hắn biết chúng ta thật sự là ai!”
Chris hét lên khi nhìn thấy tên cánh cụt.
“Nè, trợ thủ-kun, tôi phải làm gì đây? Đây có phải thứ mà cậu đã liên tục cảnh báo tôi? Không thể nào! Không bao giờ tôi có thể đánh cái thứ dễ thương này hết! Chỉ là tôi không thể!”
Không, nó hoàn toàn không phải là điều mà chúng tôi muốn nói!
“Này, Chris, đừng lơ là cảnh giác! Nó có thể nhìn dễ thương, nhưng có một thứ thật sự kinh khủng đang trốn ở bên trong nó! Mục tiêu của chúng ta là lấy một mảnh móng tay của hắn! Móng tay của hắn là một thành phần quan trọng để điều chế thuốc giải cho bệnh Colorin!”
Nghe thấy điều đó, đột nhiên Chris ngừng di chuyển.
“Những cái móng tay được dùng để điều chế thuốc giải cho bệnh Colorin...”
Như thể cô ấy đã nhận ra thành phần đó là gì, một biểu cảm trang trọng đột nhiên xuất hiện trên mặt cô ấy.
“Đúng rồi, Chris, sử dụng Bind để khống chế Lãnh chúa Zereschrute! Tôi sẽ đỡ toàn bộ đòn đâm của hắn với cơ thể mình!”
Nói xong, Darkness bước ra trước mặt chúng tôi.
“Như đã mong đợi ở một tên đột nhập, ngươi trông giống như một lá chắn nào đó của đất nước này! Quyết tâm của ngươi thật đáng ngưỡng mộ! Nhưng một con người bình thường có thể đứng vững trước sức mạnh thật sự của ta trong bao lâu, ta tự hỏi...?”
Đúng ngay lúc tên cánh cụt nói một cách tự tin và tạo ra một tư thế ấn tượng.
Trước khi tôi và Darkness có thể phản ứng, tên cánh cụt—
—Đã bị đâm bởi Chris, người đã thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt và đâm con dao của mình vào sâu trong cơ thể của tên cánh cụt với cả hai tay.
“AAAAAAH!? Chờ đã, đừng—!”
Tên cánh cụt hét lên và văng Chris ra khỏi cơ thể hắn ta, Trước khi vội vã rút con dao ra rồi ném nó qua một bên.
Thay vì máu, khói đen rỉ ra từ vết rách trên bộ đồ nơi mà con dao từng ở.
“Na-Này, Chris, cô đang làm cái gì vậy? Chỉ việc sử dụng Bind lên hắn ta thôi! Chúng ta cần một mảnh của móng tay hắn, chúng ta không cần phải giết hắn! Thật ra, không, nếu cô giết hắn. Cơ thể của hắn sẽ trở về với địa ngục. Nếu điều đó xãy ra, chúng ta sẽ không thể thu về được toàn bộ những mẩu móng tay quan trọng mà chúng ta cần.”
Oh, đúng rồi, Aqua từng nhắc đến là Eris còn ghét undead và quỷ vật hơn cả cô ta nữa.
Mặc dù bị vừa bị hất văng đi bởi tên cánh cụt, Chris vẫn nhảy lên.
Tôi chụp lấy cả hai tay cổ từ phía sau.
“Nè, trợ thủ-kun! Cậu đang làm cái gì vậy!?”
“Cô đang làm cái gì vạy!? Đó là giới hạn của tôi! Đừng có quên chúng ta đến đây vì cái gì! Chúng ta cần móng tay của hắn!”
Nghe những lời tôi nói, Chris có vẻ đã lấy lại được bình tĩnh.
“Oh, Đúng rồi! Chúng ta cần rút móng tay của hắn ta ra trước khi giết hắn!”
Không, không phải nó! Chúng ta hoàn toàn không cần giết hắn!”
Mặc kệ lời nói của tôi, Chris giữ sự tập trung vào tên cánh cụt.
“Có chuyện gì với tên nhóc điên cuồng này thế!?”
“Ta là phụ nữ!”
Nghe thấy Chris trả lời một cách hung hăng, tên cánh cụt rùng mình.
“Ai quan tâm đến việc ngươi là nam hay nữ! Đó có phải là một con dao găm ma thuật? Hay nó là một món đồ bị nguyền rủa? Ta có thể cảm thấy một sự khát máu mạnh mẽ hướng đến quỷ tộc phát ra từ con dao găn đó! Chỉ cần chạm vào nó thôi cũng khiến ta tê liệt!”
“Ta sẽ nói rằng nó đã được ban phước! Nó là một con dao găm mạnh mẽ được cường hóa một cách đặc biệt để đối phó với quỷ vật như ngươi!”
Nói ra điều đó, Chris nhặt con dao lên và quay lại tư thế chiến đấu.
“Ngươi là một con điên! Tại sao ngươi lại mang lòng hận thù mạnh mẽ đến như vậy với quỷ tộc!?”
Tên cánh cụt quay lưng về phía chúng tôi và với tới cái khóa kéo.
“Khốn kiếp, hắn ta đang cố để lộ ra cơ thể thật của mình!”
Thấy vậy, Darkness lao mình vào lưng tên cánh cụt rồi vòng tay quanh cổ hắn, che cái khóa kéo bằng cả cơ thể mình.
Nó gần giống như là một cô bé đang chơi với con thú nhồi bông, nhưng điều này khác xa với một trò chơi.
“Tôi sẽ khống chế hắn với Bind! Big Boss, cô có thể cắt ngọn chân chèo của hắn không!?”
Biết được thứ gì đang ẩn giấu bên trong, tôi biết nó sẽ vô cùng nguy hiểm để cho phép hắn ta kéo cơ thể thực của mình ra khỏi bộ đồ.
Tôi chuẩn bị sợi dây đã được chế tạo một cách đặc biệt.
“Đừng lo cho tôi, Kazuma! Khống chế hắn ta cùng với tôi!”
“Bind!”
Tôi khống chế tên cánh cụt như Darkness nói.
“T-Tên nhỏ mọn—!”
Bị trói cùng với Darkness, tên cánh cụt tuyệt vòng tìm cách với tới cái khóa kéo với chân chèo của mình.
Vào lúc đó...
“Ah!….Ah!”
Một thứ màu đen giống như xúc tu trồi lên từ vết rách trên bộ đồ do con dao của Chris tạo ra, và phun ra một loại chất lỏng lên lưng của Darkness.
Âm thanh của một thứ gì đó bốc cháy có thể nghe được ngay lúc nó tiếp xúc với bộ đồ bó của cô ấy, theo đó là một đống khói bốc lên.
Tôi rút thanh kiếm ngắn mà hiếm khi nào có cơ hội để sử dụng kể từ lúc mua từ trên eo mình và chém vào nó.
Cái xúc tu đang đốt lưng của Darkness đã bị cắt đứt và bắt đầu nãy lên khắp nơi như cái đuôi của một con thạch sùng.
“Trợ thủ-kun, tên quỷ vật này thật sự rất kinh tởm!”
‘‘Tốt nhất là cô vẫn chưa nhìn thấy thứ bên trong! Nó còn ghê tởm hơn rất nhiều!”
Thật ra, móng tay của con quỷ này nằm ở đâu?
Nhìn vào cái xúc tu đang nãy lên xung quanh, tôi không thể thấy bất cứ thứ gì giống như móng vuốt.
“Darkness, làm ơn cố chịu thêm một chút nữa. Tôi sẽ lấy móng tay của hắn ta-!”
Nói ra điều đó, Chris chém vào ngọn của cái chân chèo với con dao băm của cô ấy!
“AAAAAAAAAH! Ta nguyền rủa ngươi! Ngươi có thể ngừng sử dụng con dao đó không!?”
Một cặp xúc tu lòi ra, một từ vết rách cũ trên bộ đồ và một từ cái lỗ vừa mới được tạo ra ở đầu chân chèo của hắn, bắn thẳng về phía Chris người đang đi nhặt cái đầu chân chèo bị đứt.
Nhưng...!
“Thứ duy nhất mà mấy cái xúc tu được phép tấn công là những thập tự quân! Đó là luật lệ được đặt ra từ ngàn xưa rồi!”
Darkness, người vẫn còn bị cột chung với tên cánh cụt, thọc tay vào hai cái lổ hổng.
Âm thanh của thứ gì đó bị cháy lại vang lên.
Vào lúc đó, Chris, người đã đi kiểm tra thứ bên trong của đầu chân chèo đã bị cắt...
“Darkness, chúng ta có nó rồi! Móng tay của quỷ vật! Trợ lý-kun, cậu nghĩ chiêu Bind của cậu còn tồn tại được bao lâu?”
Chris vui mừng kêu lên.
“T-Tôi đã đặt hết tất cả vào chiêu Bind đó, nên nó chắc hẵng sẽ tồn tại một thời gian khá lâu...”
“Darkness! Mình sẽ cắt sợi dây đó với con dao găm này, nên cố lên!”
Chris ném cái đầu chân chèo bị cắt ra cho tôi trong hoảng loạn, và chém vào sợi dây với con dao của cô ấy-
“Xin lỗi, đó là dây hợp kim mithril mà tôi đã đặt làm....”
“Aaaah, coi nào, tại sao!?”
Khi âm thanh của thứ gì đó đang cháy tiếp tục tràn ngập không khí, Darkness mỉm cười với một Chris người dường như sắp khóc—
“Chris, mình sẽ ổn thôi! Quan trọng hơn, hai người, hãy đem cái móng tay đi!”
—Và đột nhiên nói ra thứ gì đó không hề hợp với cô ấy.
“Đừng lo, bá tước biết tôi là ai. Ông ta có thể xã sự thất bại của mình lên tôi, nhưng sẽ không giết tôi. Quên tôi đi, nhanh lên và đi đi!”
Darkness nói một cách tuyệt vọng trong khi trán đang toát mồ hôi.
Như sắp khóc, Chris giơ cao con dao găm của mình lên.
“Nối tôi đâm nó với con dao này...”
“Cô càng đâm nó bao nhiêu, thì hắn càng có thể đem ra nhiều xúc tu bấy nhiêu! Hãy nghe lời cổ, Big Boss. Đi đem cổ xe tới đây, có thứ này tôi muốn thử.”
Nói xong điều đó, tôi lấy ra một thứ từ trong túi của mình.
Nó là thứ mà Aqua đã đưa cho tôi khi nghe được tên này là một ác quỷ có quen biết với Vanir.
“Trợ thủ-kun, Darkness! Chờ ở đó! Tôi sẽ quay lại ngay lập tức!”
Nói ra điều đó, Chris phóng thẳng ra khỏi phòng!
“Darkness, tôi không quan tâm tới cái nào, cứ kéo tay một ra. Tôi sẽ dùng cơ hội này để đổ dịch của Aqua vào trong cái lổ.” [note12625]
“T-Tôi hiểu rồi. Nhưng anh không nên ép mình ở lại đây! Đi nhanh đi! Kể cả tôi cũng không thể giữ đối thủ mạnh mẽ như thế này lâu được...!”
“Cái g—Ngừng lại! Đó là cái gì!? Đau quá! Cơ thể tôi đang tan chảy!
Ngay cả trong tình cảnh như vậy, Darkness vẫn thể hiện ra biểu cảm phấn khích trên khuôn mặt.
Và tôi người ở lại để đổ nước của Aqua vào trong bộ đồ...
“Darlness, hãy cho tôi thấy quyết tâm của cô! Cho tôi thấy sức chịu đựng của cô sẽ không thua bất kì con quỷ nào!”
“Để đó cho tôi! Giờ thì, Lãnh chúa Zereschrute, tôi có thể thua lúc chiều nay, nhưng hãy để cho tôi thể hiện sức mạnh thật sự của mình!”
“Này, tại sao cô ta lại thấy phấn chấn? Cô ta bị điên phải không!? Cô ta điên rồi! Đầu cô ta chắc chắn đã bị đập vào đâu đó!”
Part 4
Sau khi quay trở lại Axel, chúng tôi thẳng tiến đến trại trẻ mồ côi mà không ghé qua bất kì chổ nào.
“Trợ thủ-kun, trợ thủ-kun, có phải Senpai đang ở trại trẻ mồ côi không? Tôi có, cậu biết đấy... một chổ quan trọng cần tới...”
Ah, Tôi hiểu rồi.
Sẽ xãy ra một vài vấn đề nếu như hai người gặp nhau.
Mặc dù tôi thấy sẽ vô cùng khó cho cái con đầu rỗng đó để có thể tìm ra danh tính thật sự của cô ấy...
“Được rồi, tôi sẽ gữi lời chào của cô đến với tất cả mọi người . Cô thật sự đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, Big Boss.”
“Vậy thì tôi sẽ đi ngay đây... Hãy chắc rằng cô ấy không ép bản thân mình quá nhiều, và...”
Chris nhẹ nhàng vỗ vào đầu Darkness đang nằm ngủ một cách ngon lành.
“Nó sẽ thật tuyệt nếu một ngày nào đó tôi có thể cho cô ấy biết thân phận thật sự của mình...”
Nói ra điều đó, Chris nhẹ nhàng đứng lên và rời khỏi.
—Khi mà Darkness đang đè hắn ta xuống, tôi đã đổ dịch của Aqua vào trong bộ đồ rồi bằng cách nào đó tôi đã xoay sở để kéo cô ta ra khỏi tên cánh cụt sau khi cô ấy bất tỉnh.
Đúng lúc đó, Eris-sama xuất hiện và đập tên quỷ vật đến gần chết.
Thật sự rất khó để miêu tả những gì đã xãy ra tiếp theo. Thật sự thì, tôi không biết việc gì đã diễn ra tại đó.
Nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn. Eris-sama trở nên vô cùng đáng sợ khi cổ tức giận.
Trước đó Lãnh chúa Zereschrute đã vô cùng háo hức để được thoát khỏi bộ đồ, nhưng ngay khi mà Eris-sama xuất hiện hắn ta lập tức bò trở lại vô trong và cố gắng nhăn chặn cái khóa kéo của mình bị mở ra trong tuyệt vọng, chỉ để cho Eris-sama vô tình kéo hắn ta ra ngoài. Tôi chỉ có thể đứng xem trận chiến của họ trong kinh ngạc. Eris-sama cuối cùng đã tha cho hắn khỏi việc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này.
Sau đó, Eris-sama trở lại thanh Chris, và sau khi đưa Darkness đang ngủ lên trên xe ngựa, chúng trôi quay về lại Axel-
—Với một Darkness mệt mỏi ở trên lưng, tôi mở cánh cửa của trại trẻ mồ coi.
“Tôi đang mang về những nguyên liệu chúng ta cần! Này, Aqua, Làm ơn hãy qua đây xem những vết thường của Darkness! Sylphina có còn...”
Thứ chào đón tôi sau khi mở cửa là.....
“Mừng về nhà, Mommy!”
Chuyện gì đang diễn ra?
Sylphina đến chào chúng tôi với một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
“Hey.”
Chờ đã, chuyện gì đang xãy ra vậy?
Tại sao cô bé lại tràng đầy năng lượng?
... Vào lúc đó.
“Ah, Aah, Aaah!”
Darkness phát ra một giọng vui vẻ và tôi cảm thấy những giọt nước mắt ấm áp đang lăn dài trên lưng tôi.
Có vẻ như cô ấy đã lấy lại ý thích được một lúc rồi, và khi nhìn thấy cảnh này...
Cô ấy nhảy khỏi lưng tôi và ôm trọn lấy Sylphina.
“Chà, Darkness trông rất hạnh phúc, Nên tôi nghĩ đây là một điều tôt, nhưng...”
Aqua trồi lên từ dưới một tấm đệm ở giữa phòng, thứ mà đang được bao quanh bởi rất nhiều các loại lễ vật vì một lý do nào đó mà không thể nào giải thích được.
“Oh, cậu đã quay lại! Qua đây xem bọn trẻ tràn đầy năng lượng như thế nào này!”
Chỉ là cái gì đã xãy ra sau khi chúng tôi rời khỏi?
Tại sao Vanir lại đang cõng một đứa trẻ, Tại sao Wiz bỗng trở nên mờ nhạt và đang nằm trên đất, và tại sao Megumin thì đổ gục xuống một cách vô hồn trên một trong những cái bàn...?
“Anh đã trờ lại. Mừng về nhà.”
Megumin nói một cách mệt mỏi khi đang nằm trên cái bàn. Chỉ vừa đủ để ngẩn đầu lên nhìn tôi.
“Anh đã xoay sở để có thể đem những nguyên liệu này về, nhưng điều gì đã xãy ra với khung cảnh khủng khiếp này?”
“Chà... Đây là kết quả sau khi Aqua trở nên nghiêm túc và liên tục thi triển phép hồi phục để cứu bọn trẻ. Bọn trẻ đã được cung cấp nhiều sức sống hơn mức cần thiết đết đánh bại căn bệnh, và cuối cùng bọn trẻ trở nên mạnh mẽ hơn bất kì ai có thể mong đợi. Như anh có thể thấy, kết quả là...”
Này, nếu chuyện là như vậy, không phải mọi thứ đều sẽ ổn kể cả khi bọn tôi không đem về những nguyên liệu?
Khi tôi đang nghĩ về điều đó, Vanir, người đang cõng một đứa trẻ và giải trí cho nó bằng một cái gì đó nhìn như trống lắc, nói với tôi.
“Có lẽ như toàn bộ nguyên liệu đã tập hợp đầy đủ. Nếu không nhờ vào nỗ lực của người phụ nữ này, hầu hết bọn trẻ trong trại trẻ mồ côi này sẽ ở trong tình trạng sống dở chết dở. Con gái của tiểu thư cơ bắp trông có vẻ khỏe mạnh, nhưng cơ thể cô bé vẫn đang trong tình trạng nguy kịch, nên tốt nhất hãy bắt đầu điều chế ngay lập tức. Nếu không phải nhờ người phụ nữ này, ngươi sẽ không thể về kịp... Ê, bà chủ, giờ tới lượt cô tỏa sáng đấy.
Nghe những tin tức từ Vanir, tôi lập tức lấy những cái móng tay tôi có được từ tên cánh cụt và đưa nó cho Megumin.
“Làm tốt lắm, Darkness, Kazuma! Để phần còn lại cho thiên tài số một Hồng Ma Tộc. Đừng lo, em đã dành ra rất nhiều đêm để nghiên cứu công thức!”
–Trong quá trình điều chế–
“Sai rồi. Anh cần bỏ thứ này vào trước. Tôi học được nó ở trường, nên không thể nào tôi có thể nhầm lẫn được!”
“Xằng bậy! Kiến thức của quỷ tộc là chính xác nhất trong thế giới này! Ngươi không thể làm sai với việc đi theo sự hướng dẫn của ta... Này, ngươi con đàn bà chuyên gây rắc rối, ngươi vừa bỏ cái gì vào đấy?”
“Đừng có cản đường ta, con quỷ kì quoặc. Thứ mà ta vừa bỏ vào là nước thánh Aqua của giáo phái Axis. Với thứ này tác dụng của thuốc giải độc sẽ được tăng cường hết cỡ.”
“Tại sao? Tại sao ngươi lúc nào cũng đi làm mấy việc không cần thiết!? Chính xác thì, ngươi sẽ làm gì nếu như ngươi vô tình chạm vào số thuốc khi nó chuẩn bị hoàn thành và biến toàn bộ thành nước lã hả!? Biến nhanh đi, cái thứ nữ thần của sự bất hạnh!”
“Mọi người, là chủ nhân của cửa hàng ma thuật, công thức của tôi chắc chắn là đúng, sẽ không có sai sót nào, vậy nên hãy theo hướng dẫn của tôi!”
Tôi mở cánh của của trại trẻ mồ côi,
“Tôi đếch quan tâm mấy người làm cái gì, chỉ là nhanh lên dùm cái!”
Và giận dữ hét vào họ.
CHƯƠNG KẾT: NHƯ THẾ NÀY MÃI MÃI…
Một ánh sáng ma thuật tỏa sáng rực rỡ ở trên mặt hồ gần Axel.
“EXPLOOOSION!”
Âm thanh của phép explosion vang vọng khắp cả hồ cùng với một ánh sáng chói mắt.
Cùng thời điểm đó, một lượng lớn nước bắn lên trên không trung, tạo ra một cái cầu vồng bên trên hồ.
“Wow…”
Sylphina thốt lên một giọng ngạc nhiên khi được chiêm ngưỡng khung cảnh này, trong khi Darkness đang xoa đầu cô bé và mĩm cười.
“Nó được bao nhiêu điểm?”
“Anh cảm thấy đợt sóng âm hôm nay có yếu hơn một chút. Anh cho rằng có thể em đã giảm đi sức mạnh của nó bởi vì lợi ích của Sylphina, vì cô bé chỉ vừa mới khỏi bệnh?”
Vì danh dự của em ấy, tôi xác nhận lại với Megumin người đã đổ gục xuống bên cạnh tôi.
“Chính xác. Một chủ nhân thật sự của phép explosion chắc chắn có thể điều chỉnh sức mạnh phá hoại của nó. Nó là một điều tự nhiên khi phải để ý đến khán giả nếu như họ đang có mặt.”
“Với sự tôn trọng cho tình yêu của em với phép explosion đã vậy em còn tính đến nhu cầu của khán giả.... Anh chấm cho phép explosion của hôm nay tròn một trăm điểm!”
“Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!”
Megumin liên tục cảm ơn tôi trong khi vần còn nằm trên nền đất. Nhìn thấy điều này, Darkness trao cho tôi một ánh mắt dứt khoát và nói,
“Nói đi, Kazuma, có phải hai người luôn làm mấy điều ngu ngốc như vậy?”
“Darkness, làm sao cô có thể gọi việc này là ngu ngốc? Cô đang nói chuyện giống hệt với Aqua đấy!”
“Chính xác! Kể cả đó có là chị đi nữa, em sẽ không tha thứ cho chị nếu như chị tiếp tục nói như vậy.”
Bên cạnh tôi, Megumin phẫn nộ đáp trả.
“Được thôi, chị chấp nhận lời thách thức đó, Megumin! Ngay bây giờ, xông lên bất cứ khi nào em muốn!”
“Ah, chờ đã, Darkness! Làm sao chị có thể lợi dụng câu nói của em trong khi em không thể di chuyển! Làm ơn dừng lại! Ah, không, bọn họ sẽ thấy quần lót của em, dừng việc kéo váy của em đi! Em sẽ bắt đầu gọi chị là Lewdness giống như Kazuma.... Được rồi, em đầu hầng! Em đầu hàng, nên làm ơn, dừng lại đi! Kazuma, nhanh lên và bổ sung mana cho em với Drain touch đi!”
Không thể cử động đến một ngón tay, Megumin nhánh chóng đầu hàng Darkness.
“Nhân tiện, Aqua đi đâu rồi?”
“Có vẻ như chị ấy đã nhận ra là mình có thể sử dụng sóng xung kích từ vụ nổ để bắt cá. Gần đây chị ấy luôn chạy xung quanh để thu thập những con cá nổi lên sau mỗi vụ nổ.”
“Nhờ cô ta, có lẽ chúng ta sẽ dùng chổ này để làm nơi xã explosion trong một thời gian. Đúng là một nơi hấp dẫn.”
Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho bữa trưa trong khi quan sát Aqua thu thập những con cá trong hồ
Bữa trưa hôm nay là bánh mì sandwich.
Darkness và Sylphina trở nên ghen tị sau khi biết được chúng tôi đã có một buổi dã ngoại tại cái hồ này mà không có họ, nên tôi đã đặc biệt chuẩn bị những món đó.
“Mọi người, nhìn này! Hôm nay được một mẻ lớn đó! Tôi thậm chí còn cân nhắc đến việc mang một con về cho cái quả bóng lông đen xấu xa có cái thói khó chịu đó.”
“Đứa trẻ đó về sau đã trở nên kén chọn. Con bé sẽ không ăn cá sống hay mấy món nhạt nhẽo. Vào hôm trước, cô bé còn theo em đi tắm và dùng đống đồ giặt của Aqua để làm chổ mài móng. Em tự hỏi chuyện gì đang xãy ra với cô bé.”
“Chờ đã, nó đã làm gì với đồ giặt của chị?Tại sao nó chỉ tỏ thái độ thù địch với chị!?”
Sau khi chia sẽ một ít mana với em ấy, Megumin bắt đầu xiên cá cho những người có mặt, trong khi tôi nhóm lửa bằng cách sử dụng phép Tinder và đống củi khô được thu gom bởi Darkness.
Sylphina đang làm ra vẻ một đứa trẻ trong chuyến cắm trại, và nhìn đống cá nướng một cách phấn khích.
“Tôi đã tự mình đi thu thập mấy con cá này, nên đương nhiên con lớn nhất sẽ dành cho tôi.”
“Chờ đã Aqua, Trong khi người đi thu thập chúng có thể là chị, nhưng em là người đã giết bọn chúng. Con lớn nhất rõ ràng là nên dành cho người có khả năng nhất trong tổ đội này, chính em.”
“Umm, em sẽ cho chị nữa con cá của mình... đằng nào thì em cũng không thể ăn nhiều như vậy...”
“Điều đó không được, Sylphina. Trẻ em cần ăn nhiều hơn. Nếu không cuối cùng em sẽ phải sống với cơ thể thiếu chất dinh dưỡng như Megumin.”
“Oh, giờ chị đã nói điều đó! Vậy thì hãy dùng sức mạnh để quyết định ai sẽ là người nhận được con cá lớn nhất! Tới đi! Xông vào em bất cứ khi nào chị muốn!”
Nhìn hai người cãi nhau như những đứa trẻ, tôi rút về một ngọn đồi nhỏ ở gần đó, với ý định sẽ chợp mắt một chút trước khi mấy con cá được nướng xong.
Và Darkness đến ngồi bên cạnh tôi, một nụ cười vui vẻ nở ra trên mặt cô ấy khi cô nhìn hai người họ cãi nhau.
“Cảm ơn”
Darkness nói một cách dịu dàng mà không nhìn vào tôi.
“Sau khi mạnh dạng tuyên bố là tôi sẽ bảo vệ anh lúc trước, cuối cùng một lần nữa tôi lại được cứu bởi anh.”
Bỏ qua cái chủ đề đó, Darkness có vẻ đang có một giọng nói vui nhộn.
“Đây không phải là lần đầu nó xãy ra, và nó chắc chắn sẽ còn tiếp diễn. Ah, tôi bắt đầu cảm thấy thực sự mệt mỏi vì phải dọn dẹp bãi chiến trường do mấy cô bày ra. Chà, tôi đã xoay sở để cứu được con bé, nên tôi đoán là mọi thứ đều ổn cả. Cộng thêm, tôi đã có được một trải nghiệm giống như Mạo Hiểm Giả.”
Tôi nhắm mắt lại và đặt hai cánh tay sau đầu mình.
“... Chỉ để xác nhận thôi, nhưng anh thật sự không phải là lolicon, đúng không?”
“Cô muốn ăn đấm à? Tại sao tôi không dùng cơ thể của cô để chứng mình mình không phải là một tên lolicon nhỉ!?”
Nghe thấy tôi bật lại, Darkness bắt đầu cười khúc khích.
“Đằng nào anh cũng không có can đảm để làm đến cùng.”
Cái thứ nhỏ mọn…
“Có một lý do cực kỳ chính đáng cho việc tại sao tôi không đi quá giới hạn. Tôi... không, toàn bộ đàn ông trong thành phố này là đều có những người bạn đồng hành đáng tin cậy.”
Đúng vậy, nếu tôi dành thời gian để đến thăm những onee-san đó...
“Là vậy sao? Vậy thì tôi sẽ chờ cho đến lúc anh muốn nói với tôi. Anh thực sự đã có cuộc sống như thế nào trước khi đến đây, anh đã đến từ đâu... và, Trong khi anh muốn nói tôi sẽ hỏi thân phận thật sự của Chris là ai.”
“Eh? chờ đã, cô đã tỉnh lúc Chris nói ra điều đó sao?”
“Đương nhiên, tôi là một thập tự quân với sức phòng thủ mạnh nhất và sức chịu đựng tốt nhất thành phố này. Làm sao tôi có thể bất tỉnh lâu đến như vậy? Tôi đang cần phải quở trách Chris một cách thích đáng một lần vào một ngày nào đó”
Tôi vẫn tránh ánh mắt của cô ấy, Darkness bật ra một tiếng cười nhỏ.
“...Ah, có vẻ như tôi thích anh nhiều hơn tôi nghĩ...”
Cô ấy nói với một giọng xa xăm và bật ra một giọng cười cay đắng.
... Đ-Đừng nói điều đó, nó sẽ khiến tôi muốn khóc thêm lần nữa.
“T-Tôi, umm, Megumin...”
“Tôi hiểu”
Cô ấy cắt lời tôi trước khi tôi kịp nói thêm điều gì.
“Tôi lớn hơn tất cả mọi người, và cao quý hơn cả. Tôi không có ý định chia rẽ những người bạn của mình bằng cách ném ra một cơn giận trẻ con. Tôi không muốn điều đó xãy ra, nhưng...”
Trong khi lấy tay quấn tóc mình, Darkness di chuyển mặt mình đến gần tôi hơn cho đến khi khuôn mặt cô ấy lờ mờ xuất hiện phía trên tôi.
“Anh có thể tha thứ cho việc tôi trêu chọc anh một chút không?”
“C-Cô...”
Không phải một lần, mà là hai!
Darkness mang một vẻ nghịch ngợm trên vẻ mặt cô ấy như muốn nói lên ‘trò đùa của tôi đã thành công’. Tôi cần phải trả đũa cô ấy một chút vì việc lại dẫn dắt tôi thêm một lần nữa.
“Cô cần chú ý hơn đến thời gian và địa đỉa. Nhìn đằng sau kìa.”
“?”
Nghe thấy những lời tôi nói, Darkness quay lại đằng sau.
Đang đứng ở đó là Sylphina đang run rẫy với cặp mắt mở tỏ, trong khi cầm theo hai con cá nướng.
“Mo-Mommy, xin lỗi, con…”
“C-Chờ đã, Sylphina, cái này là—“
Và đứng bên cạnh cô bé là Megumin, chắc chắn đang cầm con cá nướng của tôi, cặp mắt của em ấy sáng lên một ánh đỏ rực rỡ.
“Trong khi em đã nói là nó ổn để chị bày tỏ cảm xúc của mình, em không nhớ là đã cho phép chị có một mối quan hệ bí mật với anh ấy. Đẩy con mình cho một người khác để có một cuộc hẹn hò, chỉ là chị hư hỏng đến mức nào hả!?”
“Nh-Nhưng ... nó là...”
Một lần nữa rơi vào tình huống như thế này, Darkness cố gắng giải thích trong khi nhìn cổ như sắp khóc đến nơi.
“Tôi cần để cho mọi người biết... Darkness đã cố cưỡng đoạt Kazuma-san, tôi cần phải để cho mọi người biết...!”
“C-Chờ đã, nó không phải như vậy! Thật là, cũng không hẳng là hoàn toàn sai sự thật nhưng— Ah, Aqua! Quay lại đây!”
Nhìn cách Darkness điên cuồng đuổi theo Aqua khi cô ta đang tiến thẳng tới thành phố, tôi không thể ngăn cản việc để suy nghĩ của mình thoát ra ngoài.
“Chà, cảm giác này cũng không tệ. Nó giống như mình là nhân vật chính của một chương trình Harem. Cho đến giờ, mình đã trải qua không biết bao nhiêu khó khăn, nhưng có vẻ như vận may của mình vẫn còn tốt chán.”
“Tên này...’’
Tôi hy vọng mọi thứ sẽ giống như thế này mãi mãi...
NGOẠI TRUYỆN 01: PHÙ THỦY HUYỀN THOẠI
Ngày hôm đó,
“Của anh này, Kazuma-san. Trà đen và bánh quy. Mấy cái bánh quy này gần đây đã trở thành món ăn yêu thích của Aqua-sama.”
Tôi đã đến của hàng của Wiz để xem có thì gì thú vị đang diễn ra không, và giờ đang thư giãn sau khi được phụ vụ trà và đồ ăn vặt.
“Xin lỗi vì đã khiến cô phải đối phó với Aqua mỗi ngày... oh, trà đen này rất ngon. Cô chắc chắn đã có những lá trà tốt. Tôi đã quen với cuộc sống của một người thành đạt, nên tôi biết khá nhiều về những thứ như thế này.”
“X-Xin lỗi, nhưng tôi chỉ có thể phục vụ loại trà đen rẻ tiền nhất ở cửa hàng này...”
Oops, có vẽ như vẫn còn một chặn đường dài trước khi tôi trở thành một người thành đạt.
“Tôi hiểu rồi, vậy là do người mang trà đến. Rất tốt, Wiz. Nếu như cửa hàng của cô bị phá sản, cô luôn được chào mừng để trở thành người hầu của tôi.”
“Làm ơn đừng nói những điều như vậy, Kazuma-san! N-Nhưng, nếu điều đó xãy ra, tôi có thể sẽ chấp nhận lời đề nghị của anh...”
Tôi tận hưởng những giân phút yên bình với Wiz. Thì-
“Anh đây rồi, Kazuma! Tin chấn động! Bọn em mang đến một tin chấn động!”
Cánh cửa của cửa hàng mở tung ra, phá tan khoảnh khắc yên bình của chúng tôi thành từng mảnh.
Hai Hồng Ma Nhân xông vào và thở ra những hơi khó nhọc, và đôi mắt đỏ của họ sáng lên một cách phấn khích.
“Kazuma-san, Wiz-san, xin lỗi vì đã làm phiền. Um, bọn em đang làm một nghiên cứu về những pháp sư có tiền năng trở thành đối thủ của bọn em trong tương lại, và...”
Megumin và Yunyun nói cùng một lúc,
““Phù Thủy Băng Giá đang ở trong thành phố này!””
“Cô ấy từng là thủ lĩnh của một tổ đội được biết đến như là nhóm Mạo Hiểm Giả mạnh nhất. Kể cả khi cô ấy không phải là một Hồng Ma Nhân, cô ấy là một pháp sư cực kỳ xuất chúng người có thể sử dụng tất cả các loại ma pháp, bao gồm cả những ma pháp cao cấp. Cô ấy tiêu diệt những con quái vật và binh lính của quân đội quỷ vương mà không có một chút thương xót, ngay cả khi bọn chúng quỳ xuống cầu xin cho mạng sống của mình. Đó là lý do vì sao cô ấy có biệt danh đó – Phù Thủy Băng Giá.”
Nghe những lời Megumin nói với một biểu cảm nghiêm túc, Wiz lấy cả hai tay che mặt lại và vai của cô ấy bắt đầu run lên.
Tai của cô đang chuyển thành màu đỏ đấy, Phù Thùy Băng Giá-san
“Vậy... Chuyện gì đã xãy ra với cô phù thủy đó? Em thậm chí còn không biết cô ta là ai, đúng không?”
Tôi nói ra điều đó, nhưng thật ra chỉ vừa mới gần đây tôi đã được biết về người Phụ Thủy Băng Giá tuyệt vời đấy.
Aqua cũng bên biết về chuyện đó từ lúc Wiz và Vanir kể cho chúng tôi những câu chuyện về cuộc phiêu lưu trong quá khứ của họ, nhưng để lắng nghe họ trong khi đang ăn bánh có vẻ quá khó khăn với nhỏ đó, và rồi cô ta đã ngủ thiếp đi giữa chừng.
“Về điều đó, bọn em biết cô ấy đã dùng cả tính mạng của mình để thách đấu với một Quỷ Tướng, nhưng sau đóm mọi dấu vết của cô ấy đã biến mất. Tên và thông tin cá nhân của cô ấy hiện được Guild Mạo Hiểm Giả giữ bí mật, nên toàn bộ những gì mà bọn em có thể biết về cô ấy là cô ấy là một người phụ nữ.”
Sau khi nghe câu chuyện của Yunyun, Wiz đổ gục lên bàn.
Tôi rướng người lại gần cô ấy và thì thầm.
“Hey, tại sao họ không biết đó là cô? Họ biết cô cũng là một mạo hiểm giả nổi tiếng. Đúng không?”
“Những người trong thành phố này chỉ biết là tôi đã từng là một thành viên của một tổ đội có level cao. Và... Mặc dù Megumin có hơi cường điệu hóa câu chuyện, tôi không thể nói là nó sai, nên tôi sợ là họ sẽ sợ tôi...”
Khi chúng tôi đang thì thầm với nhau, Megumin hào hứng xen vào.
“Hai người đang nói gì ở đó vậy! Phù thủy băng giá đang ở trong thanh phố này đấy, anh có biết không? Phù Thủy Băng Giá đó đấy!”
“Tại sao em lại bị ám ảnh bởi cô ta đến như vậy? Em sẽ làm gì sau khi gặp cô ấy? Xin chữ ký à?”
“Phù Thủy Băng Giá là một cái tên rất ngầu! Em không thể nào lờ đi cô ta được! Em muốn thách đấu với cô ấy để xem liệu cô ấy có thật sự giỏi hơn một Hồng Ma Tộc!”
Megumin trả lời.
“M-Mình không đồng ý với điều đó, nhưng mình tò mò không biết cô ấy là người như thế nào...”
Nghe câu trả lời của hai em ấy, Wiz, trông như sắp khóc, vừa nhìn tôi vừa lắc đầu.
Xem ra cô ấy không muốn họ biết về mình.
Tôi muốn hỏi tại sao cô ấy lại nói điều đó với Aqua, cái con buôn dưa lê nổi tiếng, nếu đó là vấn đề, nhưng bây giờ không phải là lúc.
“Anh chắc là Phù Thủy Băng Giá muốn sống ẩn dật và yên ổn trong thành phố này. Làm ơn đừng làm phiền cô ấy.”
“Đ-Đúng vậy... Và tôi nghe nói rằng Phù Thủy Băng Giá là một người rất đáng sợ!”
Wiz ủng hộ tôi, nhưng phải nói ra những điều đó về chính bản thân mình chắc chắn sẽ làm cô ấy tổn thương nhiều hơn cô ấy nghĩ, bởi vì những giọt nước mắt bắt đầu chảy ra khỏi mắt cô.
“L-Là vậy sao? Là một Hồng Ma Nhân, em muốn giải quyết vụ này...”
“N-Nè Megumin, Wiz-san là một người hiểu lẽ thường, nên có lẽ chúng ta nên nghe theo lời cổ. Mình chắc những lời đồn về cô ta là sự thật..”
Nó nghe giống như, Yunyun không nghĩ tôi là người hiểu lẽ thường, nhưng tôi sẽ tạm thời bỏ qua nó.
“Tin đồn mà em nói là gì? Nó có thể đã được phóng đại rất nhiều em biết không?”
Một lần nữa, Wiz gật đầu đồng ý với những lời tôi nói.
“... Bởi vì toàn bộ thành viên trong tổ đội của cô ta, Phù Thủy Băng Giá là người độc thân duy nhất, nên cô ấy đã nguyền rủa thế giới này và làm một cuộc tấn công liều chết vào thằng lâu đài Quỷ Vương...”
“Em nghe cô Phù Thủy Băng Giá đó đi tàn sát quái vật để trút ra sự thù hận của mình vì không thể tìm được bạn trai. Vậy nên, trong trường hợp đó...”
Cặp Hồng Ma Tộc quay về phía một Wiz đang khóc và tung ra một đòn quyết định.
“Cô ấy chắc chắn vô cùng xấu xí khi bị các thành viên trong tổ đội ngó lơ và có cái biệt danh đáng sợ như vậy. Đó là tin đồn về cổ...”
—Vào cuối ngày hôm đó, lại có thêm những tin đồn mới về việc Phù Thủy Băng Giá sở hữu một của hàng ma thuật lan ra trong Guild.
NGOẠI TRUYỆN 02: DIỆN MẠO THẬT SỰ CỦA BẠO LỰC
“Owowowowow...! Này, tại sao lúc vào mày cững giơ móng vuốt chống lại tao!? Chúng ta đã cùng chung sống dưới một mái nhà được gần một năm rồi. Không phải giờ là lúc chúng ta nên thấu hiểu lẫn nhau sao?”
Vào khoảng thời gian sau giờ ăn trưa, Aqua lại làm phiền Chomosuke đang ngủ trên ghế sofa và tự mình nhận lấy một vết cào đau đớn trên ngón tay của cổ.
Chomosuke lúc nào cũng rất bí ẩn, nhưng gần đây con bé càng lúc càng có nhiều đặc điểm của con người hơn.
Cụ thể, con bé kiên quyết đòi đi tắm và từ chối ăn những thứ như cá sống hay đồ ăn thừa hay đồ ăn cho thú nuôi.
“Ah! Dừng lại đó! Sao ngươi dám động vào bánh quy của ta! Ta mong là ngươi đã chuẩn bị nhận lấy hậu quả cho việc chôm đi lễ vật dành cho nữ thần!”
Trường hợp cụ thể, con bé giờ đang ăn trộm đồ ăn vặt của Aqua.
“Con mèo này chắc chắn rất ghét cô. Kể cả tôi còn hòa hợp với nó. Tôi thường thức dậy khỏi mấy lúc đang chợp mắt rồi để nó ngủ trên bụng mình.”
“Và tại sao chuyện đó lại xảy ra? Bởi vì hai người đều có tâm hồn xấu xa, đó là lý do hai người lại hợp nhau đến như vậy? Mèo là biểu tượng của sự lười biếng đúng không? Có thể nó sẽ bị hấp dẫn bởi hình ảnh thu nhỏ của sự lười biếng?”
Tôi không thể tin được là con nhỏ này tráo trở đến mức dám nói ra điều đó trong khi nhỏ ấy cũng lười biếng chẳng khác gì tôi.
Khi cô ta vừa nói, Chomosuke, kẻ đang nằm trên dĩa bánh quy, đột ngột quay lại rồi bắn cho Aqua một ánh mắt sắc bén.
“Oh, cái gì vậy? Có vẻ như hiện giờ cô đang bị coi thường. Để tôi phiên dịch những lời cô mèo này nói cho cô. ‘Trong khi mèo có vẻ là biểu tượng của sự lười biếng, nhiệm vụ thật sự của chúng tôi là đem sự hạnh phúc đến cho mọi người theo một cách lười biếng-nya. Ngươi một kẻ lười biếng lại đi nói người khác lười biếng-nya. Kể từ bây giờ, ngươi nên ngừng gọi mình là Nữ thần của Nước và hãy bắt đầu gọi mình là Nữ Thần của sự lười biếng đi-nya.”
“Ngươi khá là can đảm khi dám nói điều đó trước mặt ta! Ta sẽ dạy cho cái thứ banh lông kiêu ngạo cứ ‘nya-nya-nya’ suốt ngày như ngươi một bài học.”
Nhìn thấy Nữ thần của Sự Bạo Lực lao lên, tôi nhặt Chomosuke lên và tránh ra khỏi cô ta.
“Ngoài sự lười biếng, tại sao cô không thêm vào bạo lực dưới tên cô luôn nhỉ, con nữ thần điên khùng? Thôi cái thái độ cáu kỉnh đó đi được không—Oh? Cái gì đây? Ngươi có điều gì muốn nói sao?”
Nghe thấy những lời tôi nói, đôi tai của Chomosuke khẽ run lên và con bé bắt đầu gặm ngón tay tôi như thể phản kháng.
Sự lười biếng là một nữa trong sự hiên thân của nó, nó chắc chắn không thích điều đó bị lấy đi bởi vì một ý định bất chợt nảy ra.
“Này, Aqua, tôi muốn hỏi cô điều này. Nữ thần mấy cô có phát triển không? Nói cách khác, nếu như cô mất đi một nữa sức mạnh, thì cô sẽ bổ sung nó bằng cách nào?”
“Điều đó không rõ ràng sao? Nó rõ ràng là dựa vào niềm tin. Sức mạnh của nữ thần đến từ những tín đồ yêu quý của họ. Nhân tiện, kể cả nữ thần cũng phát triển, cậu biết không? Tôi chỉ ngừng phát triểu vì vẻ đẹp và sức mạnh của tôi đã đạt mức tối đa rồi.”
Con mắm này lôi đâu ra sự tự tin đó vậy?
Có vẻ như tôi đã nghe được điều gì đó hay ho.
Nhận được sự tin tưởng sẽ đẩy nhanh tiến độ.
“... Ôi nữ thần, vị thần với cái tên...”
“Chờ một chút, tại sao anh lại cầu nguyện với con mèo đó? Nếu anh muốn cầu nguyện, hãy cầu nguyện với tôi.”
Khi tôi chắp hai tay lại và bắt đầu cầu nguyện, cho Chomosuke hiện đang ngồi trên ghế sofa, trong khi đang mong nó sẽ sẽ sớm lấy lại được sức mạnh thì Aqua kéo mạnh áo tôi.
Vào lúc đó,
“Oh, có phải lời cầu nguyện chân thành của tôi đã được hồi đáp?”
“... ... Cái thứ này.. Điều gì ở kazuma làm cho nó bị hấp dẫn?”
Chomosuke ngập ngừng vỗ đầu gối của tôi khi tôi đang quỳ lạy trên tấm thảm, sau đó nó lao lên đùi tôi mà cuộn tròn trên đó.
Để cho việc sẵn sàng chạy đến chổ tôi, có thể nào thứ này thật sự bị thu hút bởi một loại hào quang lười biếng giống như Aqua nói?
Mặc dù, khi nó nhận ra Megumin là chủ của nó, tôi vẫn còn chút nghi ngờ...
Sau đó,
“Em về rồi.”
Giọng nói của Megumin đến từ cửa chính.
Sau khi thực hiện việc xã explosion hằng ngày với Darkness, Megumin có vẻ như đã hoàn toàn kiệt sức khi em ấy ngồi phịch xuống ghế sofa.
Khi Megumin nhìn thấy Chomosuke đang nghĩ ngơi trên đùi tôi, em ấy—
“Wuah, làm sao mà thân quyến của ta lại đang ngủ ở một nơi như thế mà không hề bận tâm tới chủ nhân của mình, người đã bận rộn ở bên ngoài? Ngươi gần đây cũng đã trở nên cầu kì về thức ăn. Một con quỷ ương ngạnh như thế này đáng phải bị trừng phạt!”
“Nyaaargh!”
—Nhanh chóng chộm lấy Chomosuke và bắt đầu chơi với nó.
Đá chân xung quanh như để trả thù, Khuôn mặt của Chomosuke tỏ ra vô số những biểu hiện ngộ nghĩnh...
Ah, thì ra là như vậy.
Nữ thần này là còn là hiện thân của nhiều thứ khác không chỉ riêng sự lười biếng...
“...? Có gì sao, Kazuma? Tại sao anh cứ nhìn chằm chằm vào mặt em như vậy?”
Megumin nghiêng đầu và hỏi trong khi tiếp tục chơi với Chomosuke.
“N-Nói đi, Megumin, em có thể để chị cùng ẵm Chomosuke không?”
“Em từ chối. Nếu chị thật sự muốn đụng vào quả banh lông này đến như vậy, vậy thì hôm nay hãy đi dọn dẹp nhà vệ sinh trong phòng em đi.”
“Ahhhh, em thật là vô lý!”
Nằm trên ghế sofa, Megumin trưng ra thái độ kiêu ngạo phù hợp với vị trí chủ nhân của quả bóng lông màu đen bạo lực ấy.
NGOẠI TRUYỆN 03: TÊN TRỘM TÓC BẠC MAY MẮN KHÔNG TƯỞNG.
“Aah, tôi lại thua rồi! Nè, Chris, làm sao cô chơi bài hay đến như vậy? Điểm tốt duy nhất của Kazuma là may mắn, nhưng tôi nghĩ cô còn may mắn hơn cả hắn ta đấy.”
Bên trong Guild Mạo Hiểm Giả, Aqua người đang cằn nhằn trong lúc chơi bài với Chris
Trò mà bọn họ đang chơi gần giống với xì tố, và Aqua đã thua toàn bộ, tất cả những ván bài.
“Điều đó không phải nhiển nhiên sao? Bời vì Big Boss là-“
“T-Trợ thủ-kun?”
Chris nói lắp bắp một cách điên cuồng khi nghe những lời của tôi.
“-Một tên trộm của nhà thờ Eris.”
“Ah, đúng vậy, Eris là nữ thần của sự may mắn, và nó chỉ là điều hiển nhiên cho một tên trộm có may mắn cao, giờ thì tôi hiểu rồi.”
Nhìn thấy Aqua liên tục gật đầu, Chris thở ra một hơi thở an tâm.
Sau đó, Aqua nghiên đầu mình qua một bên và,
“Giữa Chris và kazuma, ai là người may mắn hơn nhỉ?”
Đặt ra một câu hỏi đe dọa cho lý do tồn tại của tôi.
Chris và tôi nhìn chằm chằm vào nhau...
“Đương nhiên là tôi. Còn nhớ lúc tôi quản lý của hàng của Aqua-san trong lễ hội tạ ơn Eris không? Không có bất kì khách hàng nào nhận được phần thưởng chiến thắng. Nó sẽ rất khó để Kazuma có thể làm được một điều tương tự.”
Và cô ấy khoe khoang một cách tự tin.
Có vẻ như cô ấy không có ý định để cho vấn đề này chìm xuống. Chà, sau cùng thì cô ấy cũng là nữ thần của sự may mắn. Tuy nhiên...
“Chờ đã, cô đang nói gì vậy? Đúng là chuyện đó đã xãy ra, nhưng không phải là tôi đã thành công trong việc dùng Steal lấy được quần lót của cô sao? Tỉ lệ thành công của chiêu Steal phụ thuộc rất cao vào may mắn. Điều đó có nghĩa là may mắn của tôi cao hơn.”
“Không, dừng lại, điều đó không tính! Chống lại chiêu Steal cần có khả năng kháng ma thuật cao! Tôi là một tên trộm! Đương nhiên tôi sẽ không có khả năng kháng ma thuật!”
Chris bác bỏ điều đó, nhưng tôi là một thằng đàn ông người đã đặt khá nhiều tự hào vào sự may mắn mạnh mẽ của mình.
Tôi lấy thẻ Mạo Hiểm Gia ra và cho Chris xem.
“Đây là chỉ số may mắn hiện tại của tôi, và nó vẫn còn tăng lên khi tôi tăng level. Tôi chắc là cô hiểu điều này nghĩa là gì.”
Chỉ số may mắn của tôi đã tăng lên một chút kể từ khi tôi đặt chân đến thế giới này. Điểm số cực cao đang tỏa sáng rực rỡ trên tấm thẻ Mạo Hiểm Giả của tôi.
“Như đã mong đợi từ Kazuma, người chỉ có chỉ số may mắn là cao. Tôi thật sự mong muốn là tôi có thể có được thậm chí 1% của nó.”
“Hey, cô nói vậy là có ý gì hà con mắm kìa? Chỉ số thông minh của tôi cũng khá cao đấy.”
Aqua lơ đi lời phàn nàn của tôi và quay sang Chris.
“Vậy thì, còn của cô thì sao?”
Bối rối vì sự chú ý của Aqua, Chris đảo mắt đi như có vẻ đang cân nhắc đến việc có nên rút thẻ của mình ra hay không...
“Coi nào, để tôi xem!”
Aqua giật tấm thẻ của Chris từ túi của cô ấy...
“Nghiêm túc à? Điểm trên thanh chỉ số may mắn của cô ta bị lỗi? Tôi sẽ đem thứ này đến chổ nhân viên Guild.”
“K-Không, nó ổn! Không giống như nó sẽ mang đến bất kì vấn đề gì...”
Chỉ số may mắn của Chris quá cao nên nó làm cho Aqua nghĩ là phần hiển thị đã bị lỗi. Như đã mong đợi từ nữ thần của sự may mắn.
Tôi cảm thấy như mình đã xác định rõ ràng ai là người chiến thắng trong trận đấu này, nhưng Aqua nói,
“Nhưng nó là một vấn đề. Như thế này thì sẽ không có cách nào để nói ai là người may mắn hơn.”
Không, chúng tôi đã xác định rõ ràng ai là người may mắn hơn rồi.
Ngay khi tôi định chấp nhận việc thua cuộc của mình, một Mạo Hiểm Giả ngồi ở bàn kế bên nói lên,
“Sao mấy người không dựa vào cái trò ‘kéo-búa-bao’ để quyết định?”
Kéo-búa-bao. Là trò dựa dẫm hoàn toàn vào may mắn và, một chút đánh giá thông minh.
Tôi hiểu rồi, nếu trong trường hợp đó, tôi vẫn sẽ có khả năng thắng.
“Kéo-búa-bao? Được thôi, tôi ổn với nó, nhưng trợ thủ-kun thật sự muốn so ai may mắn nhất sao? Cậu đã quên tôi là ai rồi, đúng không?
“Cô thật sự nghĩ là tôi chỉ dựa vào may mắn để đánh tại toàn bộ đám Quỷ Tướng đó à? Không bao giờ tôi có thể chấp nhận cái loại thử thách đó mà không có sẵn kế hoạch.”
Tôi nắm chặt tay mình và nhìn Chris với một biểu hiện nghiêm túc.
“Oh? Có vẻ như cậu muốn chơi lớn nhỉ. Nghĩ về nó đi, không phải lần đó cậu đã thua tôi trong cuộc thi trộm à? Cậu định dùng cơ hội này để trả thù đúng không?”
Nghe thấy những lời của Chris, những Mạo Hiểm Giả xung quanh trở nên hào hứng, và cả Aqua cũng đang nhìn chúng tôi với ánh mắt mong đợi.
“Được thôi, hãy định đoạt chuyện này một lần và mãi mãi! Là một Mạo Hiểm Giả, chúng ta nên hành động giống Một Mạo Hiểm Giả và cống hiến hết mình. Kéo, búa -!”
“Eh? Chờ đã, giờ thì? Eh, chờ chút, er— bao!”
Mẹ nó, vòng đâu tôi đã thua.
“Chờ đã, trợ thủ-kun, tại sao cậu lại lột đồ!? Không cần phải lột! Tôi đã thắng!”
“Cô đang nói gì vậy? Không phải chúng ta là những Mạo Hiểm Giả lúc nào cũng đặt cược mạng sống của mình sao? Chúng ta không thể chơi những trò giống bọn con nít hay chơi, đúng không? Cô nói là tôi đã thua sao?”
Nghe thấy lời thách thức của tôi, Chris nghiến răng lại.
“Được rồi, tốt thôi, tôi chấp nhận. Sau cùng, không có chuyện mà tôi sẽ thua!”
“Đó đúng là điều tôi muốn! Mọi người, cho tôi thấy cánh tay của các bạn!”
“‘Tôi sẽ cổ vũ cho anh! Blessing!” [note12638]
“Cầu cho phước lành của Aqua ban lên cho cậu! Blessing!”
“Này, gọi thêm nhiều tu sĩ đến đây! Aqua-san, làm ơn...”
“Nếu Kazuma thua, hãy để tôi lên tiếp theo! Tôi cũng là một tên trộm! Tôi khá tự tin với vận may của mình!
“Hey, không công bằng! Những người khác đáng lẽ không được hỗ trợ cho cậu như vậy! Trợ thủ-kun, chờ đã!”
Chris rên rĩ sau khi nhìn thấy những Mạo Hiểm Giả xung quanh buff chồng buff chất lên tôi.
—Cuối cùng, toàn bộ Mạo Hiểm Giả có mặt ở đó, kể cả tôi, toàn bộ đều bị lột sạch...
NGOẠI TRUYỆN 04: MỘT ĐÊM NÀO ĐÓ GIỮA MÙA HÈ!
Vào một đêm cực kỳ nóng và ngột ngạt.
“Vào lúc đó, đúng lúc tôi nghĩ mình đã chạy thoát, thì lại cảm thấy có thứ gì đó vừa đậu lên đầu mình. Nên tôi đã nhìn lên và....”
Những Mạo Hiểm Giả không thể ngủ vì quá nóng đã tụ tập lại với nhau ở quầy rượu của Guild.
“Tôi thấy một đàn ‘nhện tầng hầm’ lớn đang bò ngay trên trần nhà!”
“WAAAAAH!”
Chúng đặc biệt yêu cầu nhân viên của Guild làm tối đi không gian của quầy, và bắt đâu trao đổi những câu chuyện kinh dị trong cái nơi tối tăm và ảm đạm đó.
Nếu chỉ có mình tôi, kể cả với một đêm vừa nóng vừa ngột ngạt như thế này, tôi vẫn có thể vượt qua được bằng cách sử dụng Freeze.
Nhưng đa số Mạo Hiểm Giả không có được nguồn lực như vậy và bị quấy rầy bởi cái nóng suốt mấy đêm vừa qua.
Một phần vì thương hại họ, và một phần là để giết thời gian, tôi gọi đám này tụ tập tại đây và giải nhiệt với một vài câu chuyện kinh dị.
Tuy nhiên...
“U-Umm, đúng là nó có hơi đáng sợ, nhưng nó không giống với điều mà tôi đang nghĩ...”
Những Mạo Hiểm Giả chỉ đang chia sẽ kinh nghiệm của mình trong hầm ngục, nhưng, tôi nên nói thế nào nhỉ, cơ bản là nó tởm nhiều hơn là đáng sợ.
“Cậu đang nói gì vậy Kazuma? Bọn chúng là những con ‘nhện tầng hầm’, cậu có biết không? Cái thứ nhỏ xíu chạy khắp trần nhà và sẽ chui vào người cậu nếu cậu mất cảnh giác cho dù chỉ trong một khắc! Không có nhiều thứ đáng sợ hơn nó đâu...”
“Làm ơn dừng lại Aqua-chan? Nó làm cho tôi nhớ lại lần cuối tôi bước vào hầm ngục...”
Một nữ mạo hiểm giả nào đó hét lên trước lời miêu tả của Aqua.
“Vậy thì, để em kể cho mọi người một câu chuyện kinh dị đặc biệt của em. Nó diễn ra vào hôm sinh nhật lần thứ mười...”
Đôi mắt đỏ của megumin có thể nhìn thấy rõ trong sự mờ ảo của quán rượu.
Những Mạo Hiểm Giả nuốt niếng miếng như thể trả lời.
“Nhà của em rất nghèo, và thường hay có vấn đề với thức ăn. Nên, vào cái hôm sinh nhật lần thứ mười của em, em vốn không hề mong chờ là mình sẽ được tổ chức tiệc sinh nhật, nhưng... Em gái em đã đưa cho em một món quà sinh nhật.”
Không phải đó là điều tốt sao?
Có vẻ như không phải duy nhất mình tôi là nghĩ như vậy, và bầu không khí căng thẳng xung quanh đã giảm đi phần nào.
Megumin liến nhìn bọn tôi rồi tiếp tục.
“Vào món quà... Em ấy chắc hẳng đã cố gắng rất nhiều để gom nó lại cho em. Khuôn mặt em ấy dính đầy bùn đất khi em ấy vui vẻ bước tới chổ em và nói ‘Onee-chan, em đã bắt được rất nhiều con to và đen này!’ trước khi đưa cho em một cái túi đang ngoe nguẩy dữ dội-“
“WAAAAAH!”
Những Mạo Hiểm Giả một lần nữa hét lên.
Không, nó không đúng một chút nào.
“Ngừng lại, tôi không muốn nghe mấy câu chuyện dạng này! Nó còn không giống một câu chuyện kinh dị chút nào!”
Sau khi nghe lời tôi nói, Darkness bắt đầu đỏ mặt vì lý do gì đó không thể giải thích được.
“V-Vậy thì... Tiếp theo là lượt của tôi... Tôi có một câu chuyện về tiếng hét bí ẩn của một cô gái, phát ra từ tầng hầm trong biệt thự của một quý tộc nào đó mỗi đêm...”
“À, rồi, và sau khi điều tra, nó hóa ra là tên quý tộc đó đi quấy rối những nữ tùy tùng mỗi đêm, đúng không?... Này đừng có giữ im lặng với tôi.
Chúng tôi đang hỏi về những câu chuyện kinh dị chứ không phải mấy câu chuyện dâm dục.
Khi đang quở trách Darkness, một Mạo Hiểm già nói với tôi,
“Vậy thì, sau cậu không chia sẽ câu chuyện của mình, Kazuma? Cậu phải có một vài câu chuyện tuyệt với, đúng không?”
Đương nhiên. Tôi hắng giọng một cách phô trương và bắt đầu chia sẻ một câu chuyện kinh dị nổi tiếng của Nhật Bản-
“—Tôi hiểu rồi, bất kì ai thấy được tấm hình của người phụ nữ đó sẽ chết trong vòng một tuần. Vậy nó giống như kỹ năng ‘điềm báo của cái chết’ đúng không? Nhưng với Aqua-chan ở đây, không phải vấn đề đó sẽ dễ dàng được giải quyết sao? So sánh với người phụ nữ đó, cái tên Dullahan với kỹ năng vô cùng mạnh mẽ kia đáng sợ hơn nhiều.”
“Ngoài ra, về con ma Sodako đó, làm sao chúng ta có thể giao tiếp với cô ta nếu như không có cái vật phẩm ma thuật ‘điện thoại’ mà Kazuma nhắc đến? Đột nhiên xuất hiện từ phía sau như vậy, có phải cô ta đã dùng kỹ năng ẩn thân để lẻn ra phía sau họ không? Không phải nó sẽ khiến cô ta trở thành một tên trộm hào hiệp, người chỉ nhắm vào những tên giàu có đủ khả năng sở hữu những móng đó sao?”
... Chết tiệt, đó là lý do vì sao mà tôi ghét thế giới này.
Nó chỉ là một câu chuyện kinh dị, tại sao mọi người lại soi mói nó nhiều đến như vậy?
Chẳng lẽ không có cách nào để khiến mấy tên này thấy thật sự khiếp sợ sao?
Lần này có vẻ như Aqua đã đọc được bầu không khí, và giơ ngón gái lên như muốn nói ‘để đó cho tôi’.
“Vậy thì hãy để tôi kể câu chuyện tiếp theo. Thứ này chắc chắn sẽ vô cùng đáng sợ với bọn đàn ông.”
Toàn bộ những Mạo Hiểm Giả trông có vẻ thoải mái sau khi nghe lời tuyên bố của Aqua. Họ chắc hẳng đang nghĩ ‘Chỉ là câu chuyện của Aqua, nó có thể đáng sợ đến mức nào chứ?’ hay vài thứ tương tự.
“Ở một thành phố nọ, có một người đàn ông sống độc thân. Người đó bị làm phiền bởi những tên bán tiếp liên tục đến chào hàng cho ông ta, và rồi đột nhiên ông ta nghĩ ra được một cách tuyệt vời để đuổi bọn họ đi.”
Ý tưởng của ông ta là đặt một biển báo ở ngay trước cửa của mình.
Sau khi làm điều đó, rất nhiều tên tiếp thị ngừng viêc chào hàng với ông ta, và ông ta đã có thể sống một cuộc sống yên bình.
“Tuy nhiên, vào một ngày nọ, người đàn ông đó nghe thấy tiếng gõ cửa, ông ta tự hỏi mình có nghe nhầm hay không. Bởi vì những điều mà ông đã viết trên tấm biển báo.”
Mọi người trở nên tò mò với những lời của Aqua, chúng tôi vô tình nuốt nước miếng.
“Những gì được viết trên bản hiệu là “Người chủ của căn nhà này có sở thích quan hệ đồng giới mạnh mẽ. Nếu ngươi đã chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến thì cứ tự nhiên mà gõ cửa”, Ngời đàn ông lén nhìn thử xem có gì phía sau cánh cửa, và đang đứng ngay đó là... Một người đàn ông đang rất phấn khích, đặt tay lên cánh cửa với một nụ cười vô cùng quyến rũ-“
“WAAAAAAAAAAAH!”
Những nam Mạo Hiểm Giả cắt lời của Aqua với tiếng hét.
—Dừng lại! Thứ này đúng là đáng sợ, chắc chắn luôn, nhưng nó không phải là một câu chuyện kinh dị!