Part 1
“Kazuma-san, Kazuma-san! Tôi có chút chuyện cần nhờ cậu.”
Sáng hôm sau.
Tôi đang thư giãn với một tách cà phê sau khi tận hưởng bữa sáng muộn, Aqua, vì một lý do gì đó mà đang vác một thứ giống như cái xẻng trên vai, đã nói điều đó với tôi.
“Có chuyện gì? Tôi sẽ không cho cô thêm tiền tiêu vặt đâu. Tôi đã đưa tiền tháng này cho cô rồi, và không phải những mẫu quặng mà cô kiếm được từ Đảo Châu Báu hồi hôm qua đã giúp cô kiếm được rất nhiều tiền à?”
“Không phải điều đó. Tôi muốn cậu dùng sức mạnh của một Mạo Hiểm Giả để giúp đỡ tôi.”
Sức mạnh của tôi như là một Mạo Hiểm Giả?
“Mới sáng ra mà cô đã nói mấy lời nguy hiểm gì vậy. Cô đang định chống lại điều gì? Nói cho cô biết, tôi đã quyết định sẽ sống một cách nhàn nhã và bình yên như một người giàu có. Tôi sẽ không đi đánh nhau với bất kì thứ gì nguy hiểm. Nếu như cô muốn đi săn undead hay giải quyết thù hận với quỷ vật, thì hãy đến Guild mà đặt nhiệm vụ.”
“Tôi không yêu cầu cậu đi đối phó với quái vật. Tôi cũng chán ngấy mấy nơi nguy hiểm rồi và tôi cũng muốn sống một cuộc sống nhàn nhã như khi là một người giàu đó.”
Nhỏ này đúng là có suy nghĩ giống y hệt tôi.
Nếu không phải lúc nào cô ta cũng làm mấy điều ngu ngốc, cô ta sẽ là một người bạn đồng hành tuyệt vời.
“Giờ thì, cậu có thể đi ra ngoài sân không? Tôi muốn cậu biểu diễn kỹ năng tuyệt vời của mình ở bên ngoài.”
“Tôi thật sự không hiểu nó, nhưng tôi sẽ làm miễn là nó không nguy hiểm. Được tôi, tôi sẽ biểu diễn cho cô thấy thứ sức mạnh đang say ngủ trong người mình.”
Nói ra điều đó, tôi sẵn tay áo lên và đi theo Aqua ra ngoài vườn.
.
.
“Chirp.”
“... Mày đúng là chắng lớn hơn được bao nhiêu nhỉ?”
Chomosuke đang nằm dài ở ngoài sân và bên cạnh nó là Zell đại đế đang rúc mình vào bộ lông mềm mại của nó.
Chomosuke đang từ từ lớn lên, nhưng ngược lại, con gà này vẫn nhỏ như lúc trước vậy.
Bọn họ nói là càng có nhiều sức mạnh ma thuật thì càng chậm lớn, có thể đó là lý do.
Cái bóng lông đen đó từng khá cảnh giác với Zell, nhưng cỏ vẻ như giờ chúng lại khá là hòa hợp.
Tôi vốn định biến Zell thành gà rán khi nó lớn lên. Nhưng giờ bọn chúng trở nên thân thiết như thế này, tôi thấy có chút tàn nhẫn khi phải chia rẽ chúng.
Aqua kéo ống tay áo của tôi khi tôi đang nhìn khung cảnh ấm áp đó.
“Cậu thấy mảnh đất đó không? Tôi muốn cậu rải đống đất giàu dinh dưỡng đó lên nó.”
“... Cô đang bảo tôi dùng sức mạnh của mình để cày ruộng hả? Tôi, người có thể được xem xét như là một anh hùng?”
Ngay cái chổ mà Aqua đang chỉ, Megumin, mặc một cái váy chống nắng và mủ rơm, đang bận rộn làm việc với một cái xẻng làm vườn trong tay.
“Em nữa hả, Megumin? Hai người đang định làm một khu vườn hay thứ gì đó à?
“Oh, Kazuma, cuối cùng anh cũng dậy. Nhìn mảnh đất này tốt không nè. Nếu anh rải đất lên trên chổ này bằng phép ‘Create earth’, chúng ta sẽ có thể trồng ra những rau củ tuyệt vời.”
Trong khi đang nói điều gì đó khiến em ấy giống như mấy bà cụ làm nông, Megumin dùng chân ra hiệu và nở một nụ cười.
“Em luốn muốn có một mảnh đất để trồng rau trong vườn. Chúng ta có nhiều khoảng trống, và rau củ thì đắt tiền, sau cùng. Chúng ta sẽ có thể tiết kiệm chi phí trong nhà và ngoài ra chúng ta còn có thể ăn rau củ tươi bất cứ khi nào chúng ta muốn. Em sẽ để anh nếm thủ món cà ri rau củ tuyệt ngon khi mảnh đất này được làm xong.”
“Chà, anh thấy vui vì tất cả những điều đó, nhưng... Mấy tên nghiệp dư như chúng ta trồng rau thì có ổn không? bọn chúng sẽ không bay lung tung và tấn công người khác giống như bắp cải, đúng chứ?”
Nghe thấy những lời tôi nói, Aqua và Megumin đảo mắt nhìn đi chổ khác.
“... Mấy người không thể tự ý trồng rau, đúng không? mấy người cần có một loại giấy phép nào đó, đúng không!? Chính xác thì, Darkness đâu? Cô ta là một phần trong chính phủ, đó là lý do mấy người chờ cô ta đi ra ngoài để làm điều này, đúng không!?”
“Bình tĩnh, Kazuma-san. Đúng vậy, cậu cần có một chút trình độ chuyên môn để trồng rau củ, nhưng Mạo Hiểm Giả level cao được phép trồng chúng tại nhà. Nó là một đặc quyền. Và chúng ta là những Mạo Hiểm Giả có level cao, nên sẽ không xãy ra vấn đề gì.”
“Chính xác, level của em đã trên 40 rồi. Một hay hai mảnh vườn là được cho phép đối với em.”
Level của em ấy cao đến thế từ lúc nào?
Đáng lẽ việc lên level sẽ dễ dàng khi là một Mạo Hiểm Giả, vậy làm sao mà tôi lại là người duy nhất mà level còn nằm ở hàng mười?
“Có một chút bất ngờ khi level của Megumin cao đến như vậy, nhưng mà em ấy đã có nó. Nên, tôi muốn cậu tạo ra một số đất giàu dinh dưỡng cho khu đất đó. Tôi biết anh thích dùng ‘create earth’ để làm mù người khác như là trò chơi khăm, nhưng đây là lý do ban đầu mà nó nên được sử dụng.”
“Nghĩ lại thì đúng là tôi từng nghe chuyện gì đó tương tự lúc trước. Oh, cái quái gì, ‘create earth’.”
Tôi bước xuống mẩu ruộng và bắt đầu rải đống đất mà tôi tạo ra lên trên nó.
Aqua và Megumin đi theo sau lưng tôi và đang bắt đầu gieo hạt.
“Để cho chắc, hạt giống mấy người đang gieo là gì?”
Tôi đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái và hỏi, Aqua trả lời với một giọng không chút lo lắng.
“Cây mù tạt. khoai tây, rau diếp, ớt chuông, cá thu và rau bina. Ông lão nông dân đó nói là mấy loại rau củ này mọc lên rất tốt vào mùa này.”
“... Cô vừa nói cái gì đó kì lạ đúng không?”
“Oh, cậu đang tự hỏi vì sao bọn tôi lại trồng rau củ mùa hè trong khi gần đến mùa đông rồi đúng không? Nhưng ở đây không phải nhật bản. Rau củ sinh trưởng theo sức sống, chúng sẽ phát triển tốt kể cả trong mùa đông.”
Không, không phải nó, có thứ gì ở đó còn không phải là rau củ.
“... Phù, cuối cùng, việc gieo hạt cũng đã xong. Tôi nghĩ chúng ta đã làm khá tốt. Tất cả những gì chúng ta cần làm bây giờ là tưới nước cho chúng và một chút matxa vào chổ này chổ nọ, và chúng sẽ chín đủ để thu hoạch vào mùa đông.”
“Này, cô vừa nói đến việc mát xa à? Chúng ta đang trồng rau củ ở đây, đúng không? Chắc không phải chúng ta đang nuôi gia súc hay thứ gì đó, phải không?”
Lờ đi mấy câu châm chọc liên tục của tôi, Aqua thở ra một hơi thỏa mãn.
“Bọn tôi hiện giờ chỉ trồng những cây dễ chăm sóc, nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ chọn những loại cây khó hơn vào năm sau!”
“Đúng vậy, hãy trồng một số bắp cãi và cà chua vào mùa xuân, hay kể cả một hoặc hai cây mandrake vào năm sau!”
default.jpg [/images/images/image-77.jpeg]
“Anh không thể bỏ qua cái đó! Em vừa nói mandrake đúng không!? em muốn trồng mandrake ở đây à!?”
Mandrake là một loại cây nguy hiểm, nó sẽ hét lên khi thu hoạch và khiến cho bất kì ai nghe thấy tiếng hét của chúng chết ngay tức khắc.
Ngay khi chúng tôi đang tranh cãi về việc đó, ai đó đã xuất hiện ngay trước cổng vào.
Người đó đứng cách cánh cổng khoảng một mét và có vẻ như đang do dự để gỏ cửa...
“Tại sao cậu lại quay đi sau khi đi cả một chặng đường dài để đến nhà người khác!?”
Người đó là Yunyun.
Em ấy đang chuẩn bị quay về mà không gỏ cửa thì lúc đó Megumin làm cho em ấy giật mình.
“Hôm qua mình đã đến mà không báo trước, nên nó có hơi khó xử khi lại đến thêm lần nữa sớm như vậy. Mình đang nghĩ là nên đợi thêm vài ngày rồi mới đến chơi thêm lần nữa...”
“Cậu có thể tới đây mỗi ngày nếu như cậu rãnh! Tại sao cậu cứ phải lo lắng về mấy viêc tiểu tiết như vậy nhỉ!? Đằng nào đi nữa cậu có lý do để mà đến đây, đúng không?”
Nghe những lời Megumin nói, Yunyun, người đang cầm một cái giỏ có vẻ như toàn là bánh trong tay nói.
“M-Mình thực sự có thể đến chơi mỗi ngày sao? Cậu sẽ thật sự không cảm thấp mình phiền phức chứ? Cậu sẽ không đột ngột ngừng nói chuyện khi nghe mình sẽ đến thăm....”
“Mình không quan tâm tới mấy thứ đó! Chẳng có thứ gì phiền phức hơn cái thái độ hiện giờ của cậu! Dù sao thì, nói đến việc chính nhanh đi!”
Đối mặt với một Megumin nóng nảy.
“Thật ra, về việc thử thách trở thành tộc trưởng mà mình nói lúc trước...”
“—Nên, cơ bản, thử thách để trở thành tộc trưởng tiếp theo của Hồng Ma Tộc cần phải được thực hiện cùng với một người đồng đội, đúng không?”
“Đúng vậy. Trong quá khứ, tộc trưởng tương lại thường thuê một kiếm sĩ từ bên ngoài để làm vai trò tiên phong, nhưng... Bởi vì, Hồng Ma Tộc mạnh mẽ hơn bất kì kiếm sĩ nào. Cuối cùng, họ nhận ra là với hai Hồng Ma Tộc trong cùng một đội, họ có thể thổi tung thủ thách chỉ với sức tấn công đơn thuần mà không cần một tiên phong hay phải đứng ở phía sau.”
Hồng Ma Tộc thật sự không hề có một chút quan tâm đến sự lãng mạng.
Thông thường, thì nó phải giống như là, một Hồng Ma Tộc rời khỏi làng và lên đường tìm kiếm một đồng đội phù hợp cho thử thách, sau đó hai người bọn họ sẽ dần dần nảy sinh tình cảm trong suốt chuến du hành. Đó mới là cách thích hợp để phát triển câu chuyện.
Megumin, người đang chăm chú lắng nghe buông ra một hơi thở dài.
“Vậy là cậu không thể nào tìm được ai khác, nên đã đến đây để mời mình hả? ... Cậu thật sự vô vọng rồi. Được thôi, để mình biểu diễn cho cậu thấy sức mạnh của mình!”
Megumin tuyên bố một cách tự tin, trong khi cố giấu đi nụ cười của mình.
“Eh? Không, cậu sẽ không giúp được gì nếu như cậu đi cùng. Cậu sẽ trở nên vô dụng chỉ sau một vụ nổ. Có ba giai đoạn cho cuộc thử thách, cậu không biết à?”
Yunyun bất ngờ nói ra mấy từ ngữ tàn nhẫn với em ấy. làm cho em ấy cứng người lại.
“Umm, cậu nói vậy cũng đúng, nhưng nếu là như vậy, tại sao cậu lại đến đây?”
“Đ-Đó là...”
Sau khi tôi nói điều đó, Yunyun lo lắng nhìn xuống và nắm lấy mép váy của mình.
“Thật ra thì, em có một người bạn... con trai... không, quen biết một Mạo Hiểm Giả thích hợp để trở thành tiên phong, nhưng khi em hỏi anh ta, anh ta đã nói ‘Hả? Tôi đã kiếm được cả tấn tiền từ Đảo Châu Báu, nên tôi nghĩ mình sẽ ngưng làm việc một thời gian. Chả, nếu cô có thể giới thiệu cho tôi vài onee-san Hồng Ma Tộc ngực to, tôi có thể sẽ nghĩ đến việc giúp đỡ cô’ và mấy thứ kinh khủng khác...”
“Anh không biết đó là ai, nhưng có vẻ anh ta không phải là một người đàng hoàng. Tốt nhất là em không nên dính líu đến mấy người như vậy, nếu không những người khác sẽ bắt đầu nghĩ là em cùng một loại với anh ta.”
“Không, chỉ là bọn em đã vô tình gặp nhau khá nhiều lần, hay là thường gặp nhau ở một cửa hàng mà em hay tói...”
Với biểu cảm bối rối, Yunyun ngần đầu lên với ánh mắt kiên quyết.
“Umm, Kazuma-san! Anh có thể cùng em đến Làng Hồng Ma để thực hiện thử thách với em không- Ow, ow, ow! Cậu đang làm cái gì vậy, Megumin!?”
Megumin đột nhiên kéo bím tóc của Yunyun một cách thô bạo.
“Mình đang làm gì à!? Cậu đang làm cái gì vậy!? Làm như mình sẽ để cậu sử dụng Kazuma lúc nào cậu muốn vậy!? Việc này không cần phải làm phiền tới Kazuma! Nó chỉ là một thử thách của Hồng Ma Tộc! Tớ có thể xử lý nó!”
Nói ra điều đó em ấy nhấc câu gậy phép đang nằm bên cạnh lên.
“Nè, Megumin, nói thật thì nếu cậu đi cùng mình, cậu sẽ chỉ là một rắc-“
“Cậu đúng là lúc nào cũng nói mấy thứ thô lỗ bất cứ lúc nào cậu muốn nhỉ!?”
Megumin nhìn qua phía tôi với đôi mắt ánh lên sắc đỏ-
“Mình là một Hồng Ma Tộc có level cao! Mình sẽ trở thành một tiên phong tốt hơn một kiếm sĩ level thấp như anh ta! Chỉ là vài con quái vật, mình sẽ đập nát chúng với cây gập manatite của mình! Đúng không, Kazuma, em sẽ rời khỏi nhà một thời gian!”
Sau khi vứt bỏ thân phận pháp sư của mình, Megumin cầm cây gậy lên và xoay nó vòng vòng.
Part 2
“Vậy thì, em sẽ đi khỏi một thời gian, vậy nên đừng có làm gì ngu xuẩn trong khi em không có ở đây đấy, được chứ?”
“Em có quá nhạy cảm về vấn đề này không? Thật sự thì người hay gây rắc rối nhất trong thành phố này, có thể chính là em hoặc Aqua.”
Sáng hôm sau. Sau khi tự tâng bốc bản thân theo cách làm cho chúng tôi lo lắng, Megumin quay về phía Darkness và bắt đầu nói,
“Darkness, làm ơn chăm sóc cho hai người họ trong khi em không có ở đây. Ngoài việc để cho ham muốn tình dục dâng trào kiểm soát bản thân, thì chị khá là bình thường, nên làm ơn hãy chắc chắn rằng Aqua và Kazuma không làm mấy việc ngu ngốc.”
“Đ-ĐỪng có nói chị không kiểm soát được cơn ham muốn tình dục dâng trào của mình! Em nữa, Megumin, em là người nóng nãy nhất thành phố này, nên cẩn thận đừng có mà bắt đầu gây gỗ đánh nhau với bất kì ai em gặp trên đường đi. Chị sẽ trông chừng Kazuma để anh ta không ngẫu nhiên bám theo bất kì cô gái xinh đẹp nào xuất hiện.”
Này, tại sao tôi là người ít được tin tưởng nhất trong cả bọn vậy hả?
“Anh là người khiến em lo lắng nhất khi nói về vấn đề phụ nữ... Oh, tốt thôi, sau cùng hai người chả dám làm cho tới cùng, một khi sự việc xãy ra. Aqua, làm ơn hãy để mắt đến họ để chắc chắn hai người này sẽ không làm bất kì điều gì không đứng đắng.
“Chị hiểu rồi. Mặc dù có hơi sớm để họ sinh con. Nhưng nếu chị nghe những âm thanh bất thường, chị chắc chắn sẽ nhắc nhở họ sử dụng biện pháp an toàn.”
“Chị không hiểu một chút nào! Arggg, chị hãy chắc chắn là không để họ ở một mình với nhau.”
Chỉ là, cái cách mà mấy người này nhìn tôi như thế nào vậy?
“Này, Tôi biết cách kiểm soát bản thân mình mọi người biết không? Tôi đã hoàn toàn từ chối Darkness thay cho việc trở thành thuyền trưởng của hai con tàu đấy.”
“Oh, đúng rồi, em đoán anh đã hoàn toàn từ chối Darkness. Xin lỗi, em nên đặt thêm chút niềm tin nơi anh.”
“... Hai người bước ra ngoài sân ngay, tôi sẽ dạy cho hai người một bài học.
Lãng tránh đi Darkness đang siết chặt nấm đấm của mình, Megumin vẫy tay với chúng tôi.
“Vậy thì, em đi thổi bay cái thử thách ở Làng Hồng Ma đây. Lúc em đi anh nhớ hành xử ngoan ngoãn đó.”
Nói ra điều đó, em ấy rời khỏi nhà và mỉm cười.
“Phải rồi, giờ Megumin đi rồi, chúng ta nên phân chia lại công việc trong nhà. Em ấy nói em ấy sẽ quay lại sau vài ngày, nhưng chúng ta vẫn phải giải quyết việc này một cách đúng đắng.”
Sau khi Megumin đi, chúng tôi bắt đầu bàn luận về kế hoạch trong tương lai.
“Tôi đã quá mệt mỏi với việc lúc nào cũng phải lau chùi nhà vệ sinh. Làm ơn hãy giao việc nấu ăn hay việc gì khác cho tôi.”
“Không, mỗi lần cô nấu ăn, cuối cùng lúc nào cô cũng lãng phí gần hết nguyên liệu. Cô luôn biến mấy chai gia vị trở này nước lã. Việc đó quá lãng phí.”
Hmm
“Vậy nên tôi sẽ lo việc nấu ăn. Darkness nấu ăn thì khá nhạt, Aqua thì khỏi phải hỏi. Đổi lại, Darkness sẽ lo việc lau dọn và Aqua sẽ lo việc lau chùi bồn cầu và bồn tắm.”
“N-Nè, đồ ăn tôi nấu nhạt thật sao? Tôi nghĩ trình độ nấu ăn của mình cũng ở một đẳng cấp nào đó....”
“Tại sao tôi luôn phải chịu trách nhiệm cho việc lau chùi nhà vệ sinh!? Và không phải là nó có chút không công bằng với chuyện chỉ phải lo việc nấu ăn? Chúng ta đã có một mảnh đất trồng rau củ mới, cậu cũng nên giúp một chút đi chứ!”
Cả hai đều phản đối ý kiến của tôi và Dakrness đột nhiên để ý đến một việc.
“Một mảnh vườn? Nè, Aqua, Tại sao đây là lần đầu tiên tôi nghe đến nó vậy nhỉ?Có phải cô đã làm một mảnh đất trồng rau ở trong vườn không? một tay nghiệp dư tự đi trồng rau được xem là phạm pháp đấy, cô biết không.”
“Darkness à, bề ngoài trông cô rất thông minh nhưng thực ra lại ngu không tưởng nhỉ? Mạo Hiểm Giả level cao được đặc cách khỏi cái luật đó! Nhìn vào thẻ Mạo Hiểm Giả của tôi đi! Giờ thì, giúp tôi một tay! Tôi cũng sẽ cho cô vài cây rau củ ngon lành!”
Aqua tự hào trưng ra tấm thẻ của mình trước Darkness, trước khi chộp lấy đống nông cụ và tiến về khu vườn.
“Chờ đã, Aqua, tôi có cảm giác rất xấu về chuyện này. Nên hãy ngưng cái dự án vườn nhà này đi! Thứ duy nhất tôi có thể thấy là sẽ xãy ra là đống rau củ của chúng ta sẽ gây ra phiền phức cho hàng xóm xung quanh.”
‘Trồng rau củ trong vườn nhà sẽ dẫn đến rắc rối cho người khác’ Đó không phải là vấn đề thường hay xãy ra ở nhật bản.
Nhìn Darkness đuổi theo Aqua ra khỏi tầm mắt của tôi, tôi cầm lấy tờ báo của ngày hôm nay khỏi hòm thư và nằm lên ghế sofa.
“…Hmm?”
Có một tiêu đề trên tờ báo khiến tôi quan tâm.
ĐỘng thái mới từ Quân Đội Quỷ Vương! Có phải bọn chúng đang cảm thấy căng go vì mất đi quá nhiều Quỷ Tướng?
Chúng tôi đúng là có liên quan mạnh mẽ đến việc giảm thiểu số lượng Quỷ Tướng
Họ có ý gì khi nói động thái mới? Bọn chúng không đặt tôi lên top tuy nã hay thứ gì đó tương tự, đúng không?
Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống giàu có và bình yên.
Tôi hiểu nếu như họ cảm thấy bị đe dọa bởi tôi, nhưng tôi thật sự thích họ để cho tôi yên hơn.
“Thế mới nói, rắc rối luốn tìm đến trước cửa nhà.... Haizzz, trở thành anh hùng thật khó khăn.”
Đột nhiên, tôi để ý thấy Chomosuke đang nhìn chằm chằm vào tôi.
.... Mọi người đều đã đi ra ngoài, nên tôi nghĩ chỉ có một mình mình ở trong nhà.
Nó có thể chỉ là một con mèo, nhưng nó vẫn khá xấu hổ khi để nó nghe thấy những gì mà tôi tự lẩm bẩm về bản thân mình.Tôi lật qua trang sau của tờ báo để giấu đi sự xấu hổ đấy...
“…Hah!?”
Tên của tôi được in trên trang sau.
Oh, đúng rồi, nghĩ về đều đó, Tôi và Megumin đã đi đến một tòa soạn báo để yêu cầu họ viết một bài báo đặc biệt về mình lúc còn ở Thủ Đô đúng không nhỉ?
Chúng tôi đã sử dụng sức mạnh của Hồng Ma Tộc và quyền hành của gia tộc Dustiness, và nó có vẻ như bài báo đó đã được xuất bản.
“Oho,’Khảm phá được điều bí ẩn của chức nghiệp yếu nhất, Satou Kazuma: Người đã đánh bại vô số quái vật với tiền tưởng cao ngất và Tướng Lĩnh Của Quân Đội Quỷ Vương mặc dù mang chức nghiệp Mạo Hiểm Giả’. Chomosuke nhìn vào nó. Nhìn vào tờ báo này, nó thật sự rất quan trọng khi tên của mình có ở trên đó. Này, đừng dùng nó để cào móng!”
Sau khi nhanh chóng nhấc Chomosuke lên đùi mình để phòng ngừa em ấy phá hủy tờ báo, tôi quay lại để đọc tiếp nội dung.
Có khá nhiều thứ được viết về tổ đội của tôi.
Nói nói rằng anh ta là một Mạo Hiểm Giả bí ẩn, mang chức nghiệp yếu nhất đóng trú tại thành phố khởi đầu Axel, bằng cách nào đó đã hạ gục nhiều mục tiêu được treo thưởng cao vào tướng lĩnh của quân đội Quỷ Vương.
Một Mạo Hiểm Giả có khả năng sữ dụng nhiều kỹ năng khác nhau cùng với mốt quan hệ mật thiết giữa quý tộc và Hồng Ma Tộc.
Được ban phước bởi sự giàu có và quyền lực, sức mạnh và sự thông thái, và hầu hết là may mắn, anh ta chắc chắn là một Mạo Hiểm Giả đang được quan tâm.
”Aqua! Aqua! Tới đây nhanh lên! Nhìn vào cái n.... Khoan, chờ đã.”
Tôi bắt đầu gọi Aqua người đang cãi nhau về một vấn đề gì đó với Darkness ở trong sân, nhưng tôi nghĩ lại sau khi đọc thêm một lúc nữa.
Tôi đã được đánh giá khá cao trong bài viết này, nhưng tôi không phải là người duy nhất được đề cập.
“Đương nhiên, Satou Kazuma không phải là người tuyệt vời duy nhất trong tổ đội. Đầu tiên, đó là một đại pháp sư vô cùng xinh đẹp, người nó khả năng sử dụng phép thuật tấn công mạnh mẽ nhất mà con người có thể sử dụng. Thứ hai, Có một thập tự quân vô cùng quý phái đến từ gia đình quý tộc nổi tiếng vì sự kiên cường của họ, Tiểu thư Dustiness. Và cuối cùng là một đại tu sĩ bí ẩn xinh đẹp mang mái tóc màu xanh dương.’
“Đúng vậy, mấy cô gái xinh đẹp đang được nói đến ở đây là...”
Chà nhìn vào họ thì đúng là có đẹp thật.
Cộng thêm, tôi cũng hơi cường điệu hóa phần giới thiệu của mình.
“Nàng Thập Tự Quân cứng cỏi với sức tấn công mạnh mẽ giữ vụ trí tiên phong và Đại Pháp Sư Hồng Ma Tộc người có thể teleport chúng tôi đi nếu việc xấu đi và bắn ra phép thuật mạnh mẽ của mình, và cuối cùng một đại tu sĩ linh hoạt một cách hiếm hoi ở vị trí hỗ trợ... với một Mạo Hiểm Giả cung cấp một số sự giúp đỡ từ hàng sau, nó thật sự là một tổ đội có sự cân bằng tuyệt vời.
“Này, cái này thì có hơi quá.”
Đọc thêm một chút, thành tựu của Megumin, Darkness và Aqua được đánh giá rất cao, nhưng không có mấy thứ được viết về thành tựu của tôi.
Họ chỉ xem tôi như là một dạng chỉ huy hay lãnh đạo.
Chà, họ không sai, nhưng nó vẫn khiến tôi có chút thất vọng...
Nếu tôi đưa cho họ xem tờ báo này, cuối cùng họ sẽ liên tục chà nó vào mặt tôi vậy nên tôi nghĩ rằng mình sẽ không cho họ xem tờ báo của ngày hôm nay.Tuy nhiên...
“Làm ơn đừng đi ra khỏi tiền tuyến để săn lùng tôi. Khi nào mà mấy người còn để cho tôi yên. Tôi sẽ không gây rắc rối cho mấy người/”
Tôi liếc mắt vào cái tiêu đề ‘Những động thái mới từ Quân Đội Quỷ Vương’. Trước khi cuộn tờ báo lại.
—Sau khi cô ta làm xong việc ở ngoài vườn.
“Đi làm nhiệm vụ diệt trừ quái vật nào”
Aqua nhiệt tình tuyên bố trong khi chúng tôi đang ăn tối với sợi nước sốt đang chảy ra từ má cô ra nhìn như cọng râu vậy.
Cô ta bị cái gì vậy?
Cô ta đã không thức tỉnh niềm vui của việc làm Mạo Hiểm Giả sau vụ Đảo Châu Báu vừa rồi đúng không?
“Tiêu diệt quái vật là nhiệm vụ của Mạo Hiểm Giả, nên tôi không quan tâm, nhưng nó có thật sự ổn chỉ với ba người chúng ta? Không phải chúng ta nên chờ Megumin quay về à?”
Darkness nói trong khi nhâm nhi tách trà một cách tao nhã.
“Chính xác là nó! Megumin là một thành viên trong tổ đội của chúng ta. Đương nhiên, đó là một điều tốt, nhưng gần đây tôi để ý một chuyện. Bởi vì megumin thường ra đòn kết thúc nên điểm kinh nghiệm cho chúng ta rất ít. Đương nhiên, bản thân tôi vốn đã hoàn hảo, nên việc lên level chẳng quan trọng với tôi là bao, tuy nhiên bởi vì tôi giống như là biểu tưởng của nhóm. Nếu tôi không phỉa là người có level cao nhất, nó sẽ gây tổn hại cho danh tiếng của chúng ta, đúng không?”
“Khi nào mà cô trở thành biểu tiện của cả nhóm vậy. nhưng, đúng là tôi cũng muống nâng cao level của mình.”
Thú thật thì, ngoại trừ tôi, mọi người đều đã vượt mốc level 20 hoặc 30.
Tôi đã ăn rất nhiều nguyên liệu mang cả đống điểm kinh nghiệm, vậy tại sao có một sự khác biệt lớn đến như vậy giữa level của chúng tôi.
“Tôi thỉnh thoảng đi thanh tẩy mấy con ma ở nghĩa trang cùng với Darkness, nhưng có vẻ vài con ma lạc lối không chịu siêu thoát. Bọn chúng cũng không đáng bao nhiêu điểm kinh nghiệm. Nên hãy dùng cơ hội này để lên cả đống level.nó chắc chắn sẽ làm cho Megumin ngạc nhiên khi em ây quay về.”
“Megumin có thể sẽ trở nên nổi khùng nếu em ấy biết chúng ta đi du hành mà không có ẻm, cô biết không... Tuy nhiên, giờ em ấy đang ở Làng Hồng Ma để thực hiện thử thách hay thứ gì đó, và nó sẽ khá tệ nếu như khoảng cách giữa level của chúng ta càng lúc càng xa hơn....”
Darkness có vẻ lo lắng về điều đó, nưng bất kể về chỉ số hay level tôi là người đang trong tình trạng tồi tệ nhất trong toàn đội.
Tuy nhiên...
“Nó ổn để thu hẹp lại khoảng cách giữa level của chúng ta, nhưng chính xác chúng ta sẽ làm nó như thế nào? Người duy nhất nhận được điểm kinh nghiệm là người tung ra đòn kết liễu đúng không? có ai trong mấy người có cách để tung ra đòn tấn công không.”
Darkness không hteer đánh trúng bất kì cú naofm còn Aqua chỉ có thể tấn công undead và quỷ tộc.
Đáp lại sự nghi ngờ của tôi, Aqua hếch mũi lên-
“ĐỪng lo, tôi có một kế hoạch. Cứ để đó cho tôi!”
Và nói với một nụ cười tự tin trên khuôn mặt.
Tôi luôn có cảm giác xấu về việc này.
Part 3
Aqua ló đầu ra khỏi một con hẻm nhỏ ở Axel
“... Tôi tìm thấy nó rồi. Mọi người sẵng sàng chưa?”
Tôi vốn tưởng Aqua muốn đi ra ngoài thành phố để săn quái, nhưng thật ra mục tiêu của cô ta lại rất gần đây.
“N-Này, Aqua, không lẽ cô định....”
Darkness cũng nghĩ là mình sẽ đi ra ngoài thành phố giống như tôi nên đã trang bị đầy đủ giáp sắt trên mình, để rồi cất lên một giọng bối rối.
“Đầu tiên, tôi sẽ khóa cử động của hắn với đòn đánh của tôi. Sau đó, Kazuma hãy dùng Bind lên hắn ta. Khi hắn ta bị khống chế, chúng tay sễ bay ra hội đồng hắn.”
“C-Cô thật sự là một tu sĩ sao?”
Tôi nhẹ nhàng cằn nhằn Aqua.
Không, có lẽ chính vì cô ta là một tu sĩ.
Đúng vậy, mục tiêu của Aqua là....
“Oh, đây không phải là người quen của tiểu thư Dustinesss sao. Thật là một sự trùng hơ-“
“GOD BLOW!”
Tên cánh cụt đang quét bụi trước cửa hàng của Wiz gục ngay xuống đất sau khi ăn một đấm từ Aqua.
Xét theo âm thanh nó phát ra khi rớt xuống, xem ra cái thứ bên trong lại bị xóa sổ thêm lần nữa.
“Này, Cánh cụt, Cố gắng lên! Vanir, ngươi có ở đó không!? Bạn ngươi lại mất mạng thêm lần nữa này!”
Vanir nhanh chóng phóng ra ngoài khi nghe tôi hét vào trong cửa hàng.
“Cái con đàn bà đáng nguyền rủa này! Ngày nào ngươi không rắc rối tại cửa hàng của ta thì hôm đấy ngươi không hài lòng hả!?”
“Mỗi lần ngươi hồi sinh cái ngòi bút này, một trong số mạng sống của ngươi cũng mất đi, đúng không? Thế thì hoàn hảo. Năng lượng thần thánh vô tận được cung cấp bởi những con chiên của ta hay mạng sống có thêm của ngươi thứ chỉ đáng 30 eris mỗi mạng, ta tự hỏi không biết bên nào sẽ hết trước nhỉ?”
Khi Vanir thổi vào trong tên cánh cụt, cố gắng làm hắn sống dậy, Darkness tiến lên ngăn cản Aqua.
“Nè, Aqua, đừng nói với tôi mục tiêu để giúp cô tăng level mà cô nói tới là...”
“Đương nhiên, tôi đang nói tới cái ngòi bút này. Hắn ta yếu đến mức tôi có thể dễ dàng xóa xổ chỉ với một đòn, nhưng tôi lại tăng level sau lần cuối tôi hạ hắn ta. Điều đó có nghĩa là hắn ta đáng giá rất nhiều điểm kinh nghiệm. Nên chúng ta sẽ sử dụng hắn để tăng level.”
“Pii!”
Tên cánh cụt vừa sống dậy thét lên sau khi nghe những lời Aqua nói.
.
.
.
.
“-L-Làm ơn hãy dùng chút trà.”
Aqua tiến vào cửa hàng ngay sau đó và tên cánh cụt lập tức mang trà ra cho cô ta.
Cái chân chèo đã được khâu lại của hắn đang run rẫy.
Cái lổ đó chắc chắn là do con dao của Chris.
Nhìn vào tình trạng của hắn hiện giờ, tôi không thể nào ngừng được việc cảm thấy đó là tội lỗi của bản thân.
Sau khi nhận lấy tách trà từ tên cánh cụt, Aqua nhấp một ngụm nhỏ.
“... Ngươi gan lắm mới dám lấy nước nóng thay cho trà để mời ta.”
“C-Cái gì!? Tôi chắc chắm là đã pha trà... T-Tôi sẽ đi làm lại nó.”
“Không cần phải pha thêm bình nào nữa đâu, Zereschrute! Cô ta chỉ gây sự với ngươi thôi!”
Sau khi bị chọc phá bởi Aqua và bị Vanir khiển trách, tên cánh cụt buôn thõng hai vai mình xuống và tiến đến chổ tôi.
“Chàng trai trẻ, ta có thể là một quỷ vật, nhưng quỷ tộc cũng có thể tuyệt vọng đấy. Cậu có thể nghe vài lời than vãn của ta không....”
“Nghiêm túc đấy, tốt nhất là ngươi nên rời khỏi thành phố này đi.”
Darkness đang lượn lờ quanh cửa hàng trong nói lên, khi tôi đang an ủi tên cánh cụt
“Nhân tiện, tôi không thấy Wiz ở đây. Cô ấy đi đâu rồi?
“Nếu như ngươi đang nói về bà chủ của hàng hoang tưởng đó, cô ta bắt đầu nói về mấy thứ kì là như cảm thấy có hiện diện nào nó đang thách thức mình hay thứ gì đó tương tự sau khi nhìn thấy ta làm việc không biết mệt mỏi suốt một tuần vừa qua. Điều đó làm ta cảm thấy không ổn, sau vụ Đảo Châu Báu ta đã để cô ta nghĩ ngơi ở phía sau cửa hàng.”
Có lẽ nào Wiz đã đến giới hạn?
“Nhân tiện, chàng trai trẻ, tại sao hôm nay ngươi lại đến đây?”
“Ah.”
Tôi chợt nhớ ra lý do sau khi nghe những lời của tên cánh cụt
Đúng vậy, chúng tôi ở đây bởi vì Aqua định tăng level....
Tôi lãng tránh ánh mắt vô hồn của tên cánh cụt đang chằm chặp vào tôi, Rồi kéo Aqua và Darkness qua một góc của cửa hàng để thảo luận.
“Này, cô thật sự định tăng level bằng cách liên tục đánh bại tên cánh cụt đó à?Một người bạn của tôi ở Làng Hồng Ma đã đưa ra lời khuyên, bí quyết để nâng cao level một cách nhanh chóng là tiêu diệt những con quái vật bất động, và việc này khiến tôi cảm thấy không thoải mái.”
“Nó thực sự khiến tôi khó chịu vì nhìn nó khá dễ thương. Kể cả khi hắn ta là quỷ vật, nghe thấy hắn ta liên tục hét lên làm trái tim tôi như muốn tan vỡ. Vậy mà tôi đã từng nghĩ đó là một ý tưởng hay. Giờ chúng ta nên làm gì đây?”
“Tại sao chúng ta không nâng level bằng cách bình thường? Megumin không có ở đây nhưng không phải kỹ năng của chúng ta đã có chút tiến bộ sao.Đây là một cơ hội tốt cho chúng ta. Bình thường, chúng ta sẽ kết thúc một ngày bằng việc để cho Megumin quét sạch đám quái vật.”
Hmm, bọn tôi có thể thật sự tiêu diệt quái vật và lên level một cách bình thường với tổ đội như thế này?
Nghĩ về nó, Đã từng có lần tôi chỉ đi săn với Aqua và Megumin, nhưng chưa bao giờ thử đi đánh nhau với quái vật mà chỉ có Aqua với Darkness.
“Được rồi, hãy coi nó như là một cuộc luyện tập nhỏ để có thể làm mọi việc tốt hơn sau khi Megumin hết sạch mana.”
Nghe thấy cách tôi tuyên bố giống y như một Mạo Hiểm Giả. Hai người kia gật đầu đồng ý.
Part 4
Cuối cùng, Aqua lại mất bình tĩnh và thanh tẩy tên cánh cụt thêm một lần nữa, để rồi sau đó Vanir lại thét lên ‘Vậy cô đến đây vì cái gì hả’ vào mặt chúng tôi. Chà, rất nhiều chuyện đã xãy ra, nhưng cuối cùng thì chúng tôi cũng rời khỏi thành phố và tiến tới vùng thảo nguyên.
“Bọn Cóc! Hôm nay chúng ta sẽ trả lại mối thù với đám cóc này!”
“Không, Tôi không muốn! Tôi không thể không xem bọn chúng như thiên địch của mình được!”
Có lẽ vì cô ta đang nhớ đến thảm kịch lúc trước, Aqua mạnh mẽ phản đối việc này và một lần nữa lại tự ý quyết định loại quái mà chúng tôi nên săn.
“Nhưng mà Aqua, xét theo sức chiến đấu hiện tại của chúng ta, việc săn mấy con cóc là việc phù hợp nhất cho hoạt động lần này... Tôi đang mặc áo giáp sắt, nên bọn cóc sẽ không ăn tôi. Như thế này, chúng ta sẽ tránh khỏi tình trạng cả tổ đội bị quét sạch.”
“Điều đó có nghĩa là bọn cóc chắc chắn sẽ dí theo tôi! Tôi cũng biết cách rút kinh nghiệm đó, cô biết không? Lần này, kiểu gì thì kiểu, tôi cũng kết thúc với việc chui tọt vào bụng bọn chúng.
Mặc dù chỉ có một chút, nhưng nhỏ này gần đây đã bắt đầu có thể học hỏi từ những sai lầm trong quá khứ.
Kể cả khi chỉ số thông minh của cô ta đã đạt tối đa và không thể tăng thêm kể cả khi level....
Đây có phải là ý nghĩa của việc phát triển?
Nhìn thấy Aqua trưởng thành lên như vậy khiến tôi có một chút hạnh phúc, nên tôi quyết định sẽ giúp cô ta.
“Được rồi, hãy chọn con quái nào khác. Sao chúng ta không đi ra xa khỏi thành phố một chút, vào rừng chẳng hạn? Hiện tại, bọn quái vật ở đó chắc chắn đang tích trữ lương thực để ngủ đông. Nếu chúng ta đi vào rừng, tôi tin là chúng ta có thể bắt được chúng trong khi chúng đang ăn-“
“Không, tôi không muốn! Có cả đống quái vật dạng sâu bọ ở trong rừng. Bọn chúng chắc chắn sẽ bị thu hút bởi hương thơm đẹp đẽ của tôi và rồi bay thẳng vào người tôi.”
Aqua cư xử cứ như mình là một loài hoa thu hút sâu bọ vậy. Nhưng mà, đúng là điều đó hoàn toàn có thể xãy ra.
Sau khi nghe những lời Aqua nói, Darkness suy nghĩ một chút rồi đập vào bàn tay mình.
“Vậy như thế này thì sao? Lúc trước Aqua có thanh tẩy một cái hồ, đúng chứ? Bọn cá sấu có thói quen là sẽ di chuyển tới vùng nước nông gần đó. Bọn chúng chắc vẫn còn ở gần cái hồ, vậy tại sao chúng ta không đi săn chúng và hoàn thành nhiệm vụ lúc trước...”
“Không, Tôi không muốn! Cô nói như vậy, nhưng rồi cuối cùng chỉ có mình tôi đi thanh tẩy cái hồ để thu hút quái vật, đúng không? Trong trường hợp đó, cuối cùng bọn quái vật lại chỉ đặt sự chú ý của bọn chúng lên tôi! Nên tôi chắc chắn không muốn quay lại đó!”
….
“Này, tôi thấy trời bắt đầu trở lạnh rồi, và hầu như không còn cách nào khác để lên level hiệu quả hơn việc đi thịt tên cánh cụt đó. Điều này sẽ trở nên càng lúc càng rắc rối thêm thôi.”
”Oh, cậu cũng hiểu điều đó, đúng không? Đúng là Kazuma cũng trở nên mệt mỏi với việc này. Vậy tại sao chúng ta không kết thúc ngày hôm nay tại đây và mua một vài thứ trên đường về để làm một nồi lẩu nhỉ?”
Sau khi đưa ra một đề nghị khá hấp dẫn, Aqua nhanh chóng di chuyển trước khi bị tóm lại bởi Darkness. Nhận thấy điều đó, tôi đưa ra quyết định cuối cùng.
“Được rồi, hãy đi tiêu diệt đám cóc. Darkness, cứ mang cô ta đến khu vực bọn chúng thường xuất hiện.”
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ để việc tấn công cho anh. Chà, chống lại một con cóc khổng lổ, kể cả tôi cũng có thể thi thoảng đánh trúng một hoặc hai đòn, nên tôi đang khá là mong chờ nó đó.”
Chỉ có thể thỉnh thoảng đánh trúng một hoặc hai đòn? Kể cả với cóc khổng lồ?
“Khônggggg! Tại sao việc này lại xãy ra? Điều này không giống cậu chút nào, Kazuma-san! Bình thường cậu sẽ vui vẻ đồng ý mỗi khi tôi đưa ra gợi ý nào đó có chút hờ hững mà!”
“I-Im đi! Đừng có nghĩ tôi là cái thằng chỉ biết cả ngày tỏ ra lười nhác! Tôi là người sẽ làm xong việc nếu như tôi muốn! Dừng việc càu nhàu lại và cùng đi nào!”
Kéo theo Aqua, người vừa đang càu nhàu vừa khóc, tôi khảo sát khu vực xung quanh-
“Kazuma gần đây hành động rất kì lạ! Nó rất không bình thường! Nó giống như một tên NEET kỳ cựu bắt đầu có đủ dũng khí để đi xin việc làm, và sau khi nhận được một chút lời khen vào ngày đầu tiên, hắn trở nên tự tin một cách thái quá và bắt đầu nghĩ mình là người làm tốt tất cả mọi thứ! Cậu lôi cái sự tự tin đó ra từ chổ quái nào thế? Có phải bởi vì cậu được hôn bởi Darkness!? Có phải vì cậu đã bước qua lằn ranh của tuổi trưởng thành do cậu đã nhận được một nụ hôn!?”
“I-Im đi, cậu nên quên cái việc đó đi Aqua! Và anh, đừng có lén nhìn tôi theo kiểu đó! Thực ra, Kazuma, tôi chẳng nhìn thấy con cóc nào quanh đây cả!
Có vẻ như cô ấy đang nhớ đến lúc mà cổ hôn tôi, nên giờ mặt Darkness đang trở nên đỏ chót.
Quang điểm của Aqua không hẳng là sai, nhưng có một lý do khác để tôi có được sự tự tin này.
Đúng vậy, là những bài viết trong tờ báo sáng nay.
Làm sao mà một Satou-san phi thường, người nhận được những lời ca ngợi như vậy lại bỏ cuộc chỉ vì gặp một chút rắc rối? Điều đó sẽ làm cho người hâm mộ trong cả nước của anh ta thất vọng, cũng như làm nhục những người mang cái tên Satou đang làm chăm chỉ ở Nhật Bản.
Tôi lấy cây cung của mình ra.
“Đúng vậy, Darkness, đầu tiên tôi sẽ cho kích nổ mìn để đánh thức bọn cóc ở trong khu vực đấy. Sau đó cô sẽ dùng Decoy để thu hút bọn cóc đến chổ cô. Bọn chúng sẽ tập trung quanh cô trước, nhưng sau khi nhận ra cô đang mặc áo giáp sắt bọn chúng sẽ tìm một mục tiêu khác. Mục tiêu tiếp theo của bọn chúng chắng hẳng sẽ là tôi, nhưng tôi sẽ hạ hết bọn chúng bằng cung của mình trước khi bọn chúng có thể tiến đến đây.”
Nói ra điều đó, tôi nở nụ cười tự tin với Darkness.
“Đ-Đúng vậy... Có chuyện gì xãy ra với anh hôm nay vậy? Anh đột nhiên trở nên tự tin một cách bất ngờ! Có phải vì việc trở thành người lớn sau một thời gian dài chỉ là trai tân, và sau khi nhận được chút lời khen ngợi và bắt đầu nghĩ bản thân mình là người có thể hoàn thành được mọi việc....”
“Mấy cô câm đi! Chuyện gì với hai người vậy!? khi tôi tỏ ra tự tin thì nó thật sự không bình thường đến vậy à!? Chết tiệt, đến cả Megumin còn không ở đây để khen ngợi tôi, tôi sẽ cho mấy người thấy tôi là người có thể hoàn thành công việc! Tinder!”
Tôi lôi thanh thuốc nổ ra rồi châm lửa sau đó ném nó đi.
Cái bật lửa mà tôi đã làm ra vẫn không đáng tin cho lắm vì nó là hàng làm bằng tay, nên tôi quyết định dùng Tinder để châm ngòi.
Tôi chắc chắn không bao giờ có cơ hội dùng thứ này nếu Megumin còn ở đây, nhưng kể cả khi em ấy bảo tôi ném nó đi, tôi vẫn bí mật làm ra nó.
Nhìn thấy hành động của tôi. Aqua lập tức ngồi sụp xuống dùng hai tay che tai lại.
Một tiếng nổ nhỏ vang vọng khắp cánh đồng bên ngoài Axel.
Cùng lúc đó, mặt đất bắt đầu rùng chuyển và những sinh vật quen thuộc cũng đang dần dần xuất hiện.
“Được rồi, chúng ở đây, Kazuma! Bọn... cóc...”
Không, chắc chắn bọn cóc đang ở đó.
Nhưng không phải chỉ có một hoặc hai con.
“Kazuma! Tại sao có quá nhiều cóc đến vậy!? Và tại sao bọn chúng lại nhìn chằm chằm vào tôi!? Có chuyện gì với bọn chúng thế!?”
Aqua rên rỉ, và hai cánh tay của cô ta đang bị kẹp chặt trong vòng tay của Darknesss.
Coi nào, kể cả cô có hỏi tôi thì...
“Tôi đã nói với cậu! Tôi chắc chắn đã nói với cậu! Đây là lý do vì sao mà tôi không muốn phải đi đối phó với bọn cóc! Bọn cóc chắc chắn là tạo vật của quỷ dữ! Bọn quỷ vật đã tạo ra chúng để tra tấn một nữ thần như tôi! WAAAAH! Đây là lý do mà tôi muốn về nhà~!”
“Im đi! Nếu cô không muốn chết, thì đừng có khóc nữa và bắt đầu niệm vài phép hỗ trợ lên chúng tôi đi! Đằng nào đi nữa, nó chẳng phải điều gị lạ lùng khi mà bọn chúng xuất hiện nhiều đến vậy! Khôi phải vì vận xui của cô đã thu hút toàn bộ bọn chúng đến chổ chúng ta à?”
Bọn cóc hôm nay hành xử rất khác với bình thường. Có thể vì bọn chúng đang đói nhưng chúng đang lao nhanh về phía chúng tôi.
Nhìn thấy điều đó, Darkness có vẻ đã nghĩ ra được điều gì đó rồi nói lên,
“Này,Kazuma, điều này chắc chắn bởi vì Đảo Châu Báu! Bọn cóc chắc chắn đã giấu mình dưới lòng đất bởi vì sợ hãi do mana của con thần thú. Bọn chúng chắc chắn sợ Đảo Châu Báu đến mức chúng thà chết đói chứ không chịu ngoi lên mặt đất, nhưng vật phẩm ma thuật của cậu đã đánh thức toàn bộ bọn chúng.”
“Xin lỗi đi! Xin lỗi vì đã đổ mọi tội lỗi lên vận xui của tôi đi! Toàn bộ chuyện xảy ra lần này là do ý tưởng của cậu, nên hãy nhận trách nhiệm và làm gì đó đi!”
Aqua bắt đầu cãi cọ với tôi sau khi nghe lời giải thích của Darkness.
“Tôi không nghĩ chỉ với một thanh thuốc nổ có thể thu hút số lượng lớn đến như vậy! Nhưng tôi sẽ xin lỗi vì đã nghi ngờ cô! Tôi xin lỗi, nên cô hãy chấp nhận lấy số phận của mình và cùng bị bọn chúng ăn thịt chung với tôi! Darkness sẽ sống sot, nên lát nữa cô ấy có thể cứu được chúng ta!”
“Khônggggg, tôi không muốn bản thân mình bị bao phủ trong chất nhờn thêm lần nào nữa! Tôi không muốn bản thân bốc mùi cá chết và bị ô uế nữa đâu~!”
“Fuhahaha! Nhào vô!”
Đối diện với bầy cóc đang lao đến một cách nhanh chóng, một lần nữa, tôi nhận ra rằng. Tổ đội này chỉ có thể thực sự hoạt động khi có mặt đầy đủ tất cả các thành viên.
Part 5
“Hic...hic... tôi không muốn đi ra ngoài thêm lần nào nữa... tôi sẽ chui rút ở trong nhà cho đến hết mùa đông này...”
Aqua rên rỉ trong khi mớ chất nhờn đang bao phủ cơ thể của cô ta, nhiễu từng giọt lên thảm
Tôi cũng muốn đi tắm, nhưng hôm nay tôi sẽ để cho Aqua vào trước.
Vì lý do nào đó, bọn cóc có vẻ như thích Aqua hơn là tôi.
Có lẽ do sự khác biệt giữa chỉ số may mắn của chúng tôi. Nhưng kể cả với điều đó, tôi lại bắt đầu có thêm một chút tin tưởng với việc Aqua đã nói, bọn cóc là thiên địch của các vị thần.
Tôi nắm lấy bàn tay của một Aqua đang trở nên bất ổn và dẫn cô ta đến phòng tắm.
“Coi nào, tôi sẽ làm nóng nước cho cô, cô tắm trước đi. Lát nữa tôi sẽ tắm sau.”
“Hic... Toàn bộ việc này xãy ra là do cậu, vì cái thanh thuốc nổ của cậu đã đánh thức bọn chúng, nhưng tôi thật sự ghét bản thân mình vì lại dễ dàng tha thứ cho cậu, chỉ vì cậu đã tỏ ra quan tâm tới tôi...”
Tôi đẩy Aqua đi, người đã ngoan ngoãn đi theo tôi vào bồn tắm trước khi đổ mana vào thiết bị làm nóng.
Sau đó, trong khi người vẫn bị bao phủ bởi chất nhầy, tôi đợi Darkness quay trở lại sau khi báo cáo với Guild về việc tiêu diệt bọn cóc.
“Tôi về rồi đây.”
Darkness, người đã được an toàn nhờ vào bộ giáp sắt của mình, nhìn tôi một cách chăm chú sau khi mang về tiền thưởng của việt tiêu diệt bọn cóc và bán thịt của bọn chúng.
“Cảm ơn. Nếu cô muốn xử dụng nhà tắm thì hãy đợi Aqua tắm xong đã nhé... Có chuyện gì? Sao cô lại nhìn chằm chằm vào tôi như vậy...”
“K-Không, không có gì. Tôi chỉ đang nghĩ là không biết cảm giác bị nuốt chửng bởi bọn cóc nó như thế nào sau khi nhìn hai người bị ăn bởi bọn chúng.....”
Tôi đã nghĩ về sau cô ta trở nên tốt đẹp hơn, nhưng có vẻ như cốt lõi của cô ta vẫn là khổ dâm nhỉ.
“Chào mừng cô quay trở về, Darkness~ Bồn tắm giờ trống rồi đó Kazuma~ Đừng có thử uống nước tắm của tôi để lại nhé. Nó có thể sạch bởi vì tôi đã thanh tẩy nó, nhưng cậu có thể bị đau bụng nếu nuốt phải mấy mẩu thịt cóc còn sót lại đấy.”
Vừa rời khỏi phòng tắm, Aqua đi bộ bằng chân không trong khi mặc bộ đồ ngủ.
“Cô nghĩ tôi là loại đàn ông gì vậy hả, con điếm nhớp nháp kia? Tôi vẫn còn bị bao phủ trong chất nhờn đấy, vậy nên nếu cô không muốn bị ép phải đi tắm lại lần nữa, cô tốt nhất là nên xin lỗi tôi ngay đi.”
“Tôi xin lỗi, Kazuma. Tôi không muốn bị dính nhớp lần nữa đâu, làm ơn hãy tha lỗi cho tôi.”
Mặc kệ Aqua, người ngay lập tức quy phục tôi, tôi vội vã tiến vào nhà tắm.
—Sau khi rửa trôi đi đống chất nhờn bao phủ trên người mình, tôi thở dài khi ngâm mình vào bồn tắm.
Nó có cảm giác như chúng tôi đã phải giải quyết không biết bao nhiêu vấn đề, mặc dù Megumin chỉ vừa mới rời khỏi đây.
Nó vốn phải trở nên dễ thở hơn, khi tôi bớt đi việc trông nom một đứa trẻ có vấn đề, thế thì tại sao tôi lại phải gặp phải thứ gì đó quá kinh khủng và cuối cùng lại trở nên mệt mỏi như thế này.
Tôi cảm thấy có ai đó đang đứng bên ngoài phòng tắm.
“Kazuma, tôi cảm thấy hơi mệt nên tôi nghĩ là tối nay mình sẽ không ăn tối. Thay vào đó, tôi sẽ đi kiếm chút đồ ăn vặt để nhắm chung với rượu, được chứ?”
“Này, nói về đồ ăn vặt, đừng nói thứ cô ám chỉ là số trứng cá muối quý giá mà tôi đang giữ phải không? Tôi có được nó từ một tên quản gia kì lạ, kẻ mà đã trộn tất cả mọi thứ vào trong súp miso hồi còn ở Thủ Đô đấy!”
Tôi hét lên về phía Aqua người đang đứng phía sau cánh cửa, nhưng cô ta chỉ ngâm nga bài gì đó rồi rời đi.
Tôi đã nghĩ đến việc đuổi theo cô ta mà không thèm mặc quần áo, nhưng, không phải chỉ có mình cổ cảm thấy mệt mỏi.
Tôi nhắm mắt lại trong khi trầm mình cho đến tận vai-
.
.
Tôi đã ngủ được bao lâu rồi?
Khi tôi tỉnh lại thì trời đã bắt đầu tối và đèn cũng đã bị tắt đi.
Nước trong bồn cũng trở nên âm ấm. Có vẻ như tôi đã ngủ khá lâu rồi.
Nói cách khác. Tôi thật sự rất mệt mỏi.
Sau đó...
“Megumin thật sự đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều...”
Hôm nay chúng tôi đã chống lại cả đàn cóc, nhưng nếu Megumin có ở đó, em ấy sẽ quét sạch chúng trong nháy mắt.
Nghĩ về điều đó, tôi chỉ để ý đến sự quan trọng của Darkness khi cô ta chuẩn bị cưới tên Alderp đó.
Điều đó có nghĩa, cái con mắm hiện đang ăn cắp món ăn vặt quý giá của tôi và mỗi ngày đều đem đến cho tôi không biết bao nhiêu là phiền phức cũng-
“Nah, Điều đó chắc chắn là không thể xảy ra-“
Trong căn phòng tắm tôi tăm, tôi tự lẩm bẩm với bản thân mình.
Chà, tôi cho là ma pháp hồi phục của cô ta rất đáng để khen ngợi...
Và cô ta cũng rất hữu dụng khi đánh nhau với quỷ tộc và undead.
Thật ra, khả năng liên tục hồi sinh người khác mà không xãy ra bất cứ vấn đề nào có thể coi như là một khả năng gian lận....
“Không, chờ đã, Nếu cô ta không ở đây, Mình đã có thể sở hữu một thánh vật hoàn hảo nào đó hay một kỹ năng và ngay từ đầu mình đã không phải chết...”
Chà, tốt nhất là gác việc đó qua một bên.
Tôi chắc chắn sẽ khóc nếu tôi nói to nó ra.
Cộng thêm, sau một thời gian dài sống trong cái thế giới ngu ngốc này-
.
.
Đúng vậy, nó cũng không quá tệ.
Vào lúc tôi đang nghĩ như vậy.
Tôi nghe thấy âm thanh của cánh cửa được mở ra.
Hiện tại thì đèn trong phòng tắm đã tắt, không ai nghĩ là ở trong đây vẫn còn có người.
Aqua thì đã tắm rồi, còn Megumin thì đang ở Làng Hồng Ma.
Còn lại là-
Tôi nhớ lại cái việc đã từng xãy ra tại đây khi tôi đang nghe thấy tiếng một ai đó đang cởi đổ.
Tôi cũng đã ở trong bồn tắm như thế này khi lần đầu yêu cầu dịch vụ của những succubus.
Tình huống đó và bây giờ là hoàn toàn giống nhau.
Bằng một cách nào đó mà đèn đã bị tắt đi, và tôi thì lại ngủ quên trong bồn tắm.
Lúc đó tôi đã nghĩ đó chỉ là môt giấc mơ, nhưng bây giờ tôi vô cùng chắc chắn đây đang là hiện thực
Qua cánh cửa kính ngăn cánh phòng thay đồ và phòng tắm, tôi nhìn thấy một bóng hình màu trắng.
Chính xác là đêm đó đang lặp lại.
Cánh cửa kính mở ra, và người bước vào trong, đương nhiên, chính là Darkness.
Darkness có vẻ đã trở nên lớn hơn ở một số chổ nhất định so với những gì mà tôi nhớ, và khoảng khắc mà ánh mắt của chúng tôi chạm vào nhau-
.
.
“Kyaaaaaaa!”
.
.
Darkness điên cuồng lao đến chổ tôi và dùng tay mình bịt miệng tôi lại, để cố ngăn chặn tiếng hét của tôi.
Đúng vậy, người hét lên chính là tôi.
Tôi là người đã hét lên đấy.
Tôi đẩy tay của Darkness ra.
“Tôi sẽ không để mình bị đối xử như một tên quấy rối tình dục vì tôi tình cờ bị rơi vào tình huống này! Tôi tin chắc rằng nếu như một người đàn ông rơi vào hoàng cảnh này bởi tai nạn, thì người phụ nữ không có quyền gì để trở nên giận dữ cả! Tôi là người ở đây đầu tiên! Nếu như giới tính của chúng ta đảo lộn cô sẽ là người trở thành bị cáo trong việc quấy rối tình dục! Tại sao lúc nào cũng phải đổ tội lên đàn ông bọn tôi!?Cái thế giới này mới là thứ làm rối hết mọi việc lên!”
“T-Tôi hiểu điều đó, không phải lỗi của anh! Từ đầu tôi vốn đã không có ý định đổ hết mọi tội lỗi lên anh-“
Tơi phớt lờ đi Darkness người đang cố tiếp tục nói lên điều gì đó,
“Ngay từ đầu, tại sao hai chữ phụ nữ là đủ để gán mác cho một tên đàn ông là kẻ quấy rối!? Điều đó không kì lạ à?Nếu như chúng ta đang ở trên một chuyến tàu điện và cô chạm vào mông tôi, kể cả khi tôi giải thích về việc cô là một tên biến thái, sẽ không một ai thèm ngó ngàng gì tới việc đó!”
“Này, chờ đã, tại sao tôi phải chạm vào mông anh... mà từ đầu cái thứ tàu điện đó là gì?”
Tôi dần dần trở nên giận dữ khi tôi tiếp tục nói.
Đúng vậy, cái thế giới này mới là thứ làm lộn xộn mọi việc lên.
Nếu như mấy người thực sự quan tấm đến vấn đề bình đẳng giới, người phạm tội quấy rối tình dục không nên được xác định bởi lời nói của một người phụ nữ, kể cả lời nói của một người đàn ông khi nói về điều đó cũng phải trở nên đáng tin cậy.
“Khi tôi trở thành thủ tướng, cả nam lẫn nữ đều sẽ bị bắt giam như nhau! Tôi sẽ chắc chắn không cho phép những lời cáo buộc sai trái! Máy quay sẽ được đặt trong tất cả những toa xe, và bất kì ai đưa ra cáo buộc sai lầm chắc chắn sẽ bị trừng phạt một cách nghiêm khắc!”
“Đ-Được rồi, tôi hiểu rồi, vậy nên anh hãy vặn nhỏ tiếng lại dùm tôi cái đi! Anh sẽ làm gì nếu như Aqua đến đây để kiểm tra!? Mà thực ra anh đang nói cái gì vậy!? tôi không thể bắt kịp dù chỉ một mẫu nhỏ trong câu chuyện của anh!”
Darkness trông có vẻ như sắp khóc khi cô ấy phát ra tiết suỵt suỵt với ngón tay đặt lên môi, nhưng tôi chẳng thèm quan tâm!
“Nhưng nếu như tên biến thái đó là một quý cô xinh đẹp, Nó sẽ không trở thành một tội ác nếu như phía bên kia không tố cáo nó! Khi tôi quay lại Nhật Bản, tôi sẽ lập tức đi tranh cử và dùng đó làm nền tảng cho sự ủng hộ của mình-!”
Và sau khi tôi đã làm quá mọi việc lên, tôi cuối cùng cũng để ý đến bộ dạng của Darkness.
Cô ta gần như khỏa thân, nhưng thật ra cô ta vẫn mặc một thứ gì đó giống như là bikini ở trên người.
Trên cả việc đó, cô ta còn quấn một cái khăn tắm lớn, và đang cầm trên tay một cái khăn tắm nhỏ được dùng cho việc chà rửa.
Có thể vì cô ta đã chú ý đến ánh mắt của tôi, khuôn mặt Darkness chuyển thành màu đỏ tươi và với một biểu hiện xấu hổ, cô ấy nói một cách nhỏ nhẹ,
“...Tôi đã nghĩ là mình sẽ chà lưng cho anh...”
default.png [/images/images/image-48.png]
Part 6
Âm thanh của từng giọt nước nhiễu xuống có thể nghe thấy một cách rõ ràng từ trong căn phòng tắm tối tăm này.
“Ooh…”
“Kazuma….”
Tôi đã tạo ra một bầu không khí khác hẳng với cái loại ồn ào mà chúng tôi thường có.
“D-Darkness, l-làm ơn hãy tập trung vào phần tiếp theo...”
“T-Tôi hiểu rồi... nhưng, Kazuma, umm...”
Darkness, người mà khuôn mặt đã trở nên đỏ chót tự bao giờ, nói chuyện một cách lắp bắp. Cô ấy cõ lẽ cũng bị ảnh hưởng một chút bởi bầu không khí khác thường này.
“Haaa..haaa... Darkness, tôi, tôi không thể...”
“Kazuma, tôi không thể chịu đựng được nữa, việc này...”
Với một tiếng thét, Darkness cuối cùng-
.
.
“Sao anh lại rên lên mấy tiếng nghe thật dâm đãng trong khi tôi chỉ đang chà lưng cho anh hả!? Anh đang làm cho nó có vẻ như là chúng ta đang làm điều gì đó tục tiểu chứ gì!”
.
Ném cái khăn mà cô ấy đang dùng để chà lưng vào phía sau đầu tôi.
Tôi cầm lấy cái khăn và bắt đầu vệ sinh khu vực phía trước.
‘‘Tôi chịu. Tôi đã nghĩ cái lần cô chà lưng cho tôi trước đây chỉ là một giấc mơ, nên tôi đã không nắm được cơ hội để tận hưởng việc này một cách đúng đắng.”
Nghĩ lại về lúc đó, khi đó đúng là tôi đã lãng phí đi một cơ hội.
Tôi đã nghĩ đó chỉ là một giấc mơ mà tôi có thể thấy bất kì lúc nào, nên tôi đã hối thúc cô ấy tiền hành bước tiếp theo.
“Cái cách anh nghĩ rất là đáng sợ đấy. Điều đó có nghĩa là anh sẽ hành động một cách táo bạo theo cách mà anh muốn với tôi trong giấc mơ à?”
Darkness lẩm bẩm khi đổ nước lên lưng tôi, để rửa sạch hết đống xà phòng.
“Đương nhiên, sau cùng, đó là giấc mơ của tôi cơ mà. Cô biết không? Một người phụ nữ mà tôi vô cùng tôn trọng đã nói với tôi điều này: ‘không cần biết những tình huống táo bạo nào mà bạn đã trải nghiệm được trong khi đang mơ, nó sẽ không bao giờ bị vướng vào pháp luật hay vấn đề bản quyền’.”
“Tên quái nào nói ra mấy điều ngu ngốc đó thế!?”
Darkness giận dữ đổ nước ấm lên đầu tôi.
“Nghiêm túc đấy, tôi đã rất quan ngại về những mối quen biết mà anh đang có cũng được một thời gian rồi đấy. Người phụ nữ đã được anh vô cùng tôn trọng đó là ai? Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh có một người bạn như vậy đấy.”
“Cô ấy là một người phụ nữ quý phái, người hơn hẳng cô cả vể tính cánh lẫn ngoại hình.”
“Đó không phải là thứ mà anh có thể nói một cách trơ trẽn khi một người đàn ông và một người phụ nữ đang ở một mình với nhau đâu!”
Nó còn là một sự thiếu tôn trọng với việc so sánh người đó và Darkness.
Đương nhiên, cái người mà tôi đang nhắc đến là một trong những succubi tuyệt với, người đã làm việc một cách không hề mệt mỏi khi mỗi ngày đều cung cấp những giấc mơ ngọt ngào dành cho những Mạo Hiểm Giả tại thành phố Axel này, quá trình đó đã góp phần vào việc làm giảm tỉ lệ tội phạm ở nơi đây.
“Đằng nào thì, từ đầu, việc gì đã khiến cô phải dân hiến dịch vụ này cho tôi? Cô không phải đang muốn kiếm chút tiền tiêu vặt như Aqua, đúng không? Trong tương lai, tôi phải trả bao nhiêu cho dịch vụ này vậy?”
“Nè, tôi đã thu hết dũng cảm để làm việc này đấy. Đừng có gọi việc này là một dịch vụ. Chuyện này là để cảm ơn cho việc anh đã cứu giúp Sylphina. Tôi đã chân thành cảm ơn Megumin, Aqua, Vanir, Wiz, và những Mạo Hiểm Giả khác, nhưng tôi vẫn chưa cảm ơn anh một cúng đúng đắng, nên...”
Sau khi nói ra điều đó, Darkness đổ một chậu nước lên đầu mình, như để hạ nhiệt cho cái đầu đang trở nên quá tải và khuôn mặt đỏ chót của mình.
“Nó lạnh đấy! Cô có thể xích ra xa một chút trước khi tự tạt nước lên người mình không? Không giống như cô, tôi không có cái sở thích tạt nước lạnh lên người sau khi ngâm mình trong bồn tắm nóng đâu!”
“Đâu phải lúc nào tôi cũng hành xử như vậy, anh biết mà!? Chỉ vì anh cứ liên tục nói về những thứ khiến cho người khác cảm thấy xấu hổ đó!”
Nói ra điều đó, cô ấy di chuyển đến trước mặt tôi và giữ đầu mình thấp xuống.
“N-Này, cô nghiêm túc thật à? Cô định tiến xa tới mức nào? Nó có thực sự ổn nếu như tôi không boa thêm cho việc này không?”
“Anh im miệng lại dùm tôi! Ah, coi nào, hãy chắc chắn là anh giữ vững cái khăn đó. Việc này không giống với trò đùa của Aqua đâu, anh có nghe không? Tôi sẽ chà sạch cả người anh, nên hãy giữ yên đó.”
Với ánh mắt đang lãng đi đâu đó, Darkness bắt đầu chà lên ngực tôi.
“Được rồi, được rồi, tôi hiểu mà. Sau tất cả, chúng ta đã quen biết nhau được một thời gian khá dài. Tôi biết cô sẽ không hoàn toàn thỏa mãn chỉ với điều này đâu.”
“Anh mà hiểu gì! Anh chẳng hiểu bất kì điều gì hết! ĐỪng quan tâm tới nó, chỉ việc ngồi yên đấy!”
Có vẻ như cô ấy không thể kheo kịp trò đùa của tôi. Darkness trở nên hờ hững và đổ nước ấm xuống người tôi.
“Haizz... Tôi thật sự không thể tin được là mình lại cảm thấy lo lắng về việc này. Tôi cảm thấy mình như một kẻ ngốc vậy... Nè, tôi đã nói anh là đừng có di chuyển! Anh đang cố ý cho tôi thấy thứ đó phải không!?”
Nghe thấy Darkness nói ra những lời mang đầy ý nghĩa ẩn giấu, tôi chợt nghĩ đến-
“Này, đừng nói cô chỉ làm đến đây thôi nhé, đúng không? Sau khi tiến xa đến mức này trong khi ăn mặc như thế, co thật sự nghĩ một thanh niên khỏe mạnh như tôi sẽ thỏa mãn chỉ với việc được chà lưng sao?”
“Huh!? Nhưng, không phải anh còn có Megumin...”
Darkness vội vàng nói ra điều đó với một biểu cảm bối rối,
“Đúng vậy, gần đây mọi việc giữa tôi và Megumin diễn biến khá tốt, nhưng cô cảm thấy vừa lòng với việc đó sao? Cô thật sự ổn với điều đó sao? Không phải cô đã nói thứ gì đó như ‘Ah, có vẻ như tôi thích anh nhiều hơn tôi nghĩ’ với tôi vài ngày trước sao!?”
“T-Tôi đã nói điều đó, nhưng...”
“Lúc đó, tôi thực sự rất hạnh phúc.”
Nghe thấy những lời nói chân thật của tôi, Darkness thở hổn hển.
“Điều đó...”
“Tôi đã thực sự hạnh phúc khi nghe cô nói điều đó. Đúng vậy, tôi đã từ chối cô, nhưng đàn ông là những sinh vật rất rắc rối, như cô thấy đấy. Chúng tôi sẽ cảm thấy một chút thất vọng nếu như bên kia ngoan ngoãn bỏ cuộc chỉ vì một lần bị từ chối. Nhưng trường hợp này cũng khá giống với phụ nữ mấy cô, đúng chứ?”
Darkness nuốt nước bọt.
“Đ-Điều đó nghĩa là, thay vì Megumin, anh...”
“Ah, điều đó là bất khả thi. Tôi là một người đàn ông khá là chung thủy đấy. Giờ chúng tôi đã tiến triển đến thời điểm này, sẽ không có việc tôi sẽ nhảy vào vòng tay của một người phụ nữ khác. Sau cùng, tôi đang hướng tới việc trở thành một người đàn ông đàng hoàng.”
Darkness bắn cho tôi một ánh nhìn thắc mắc khi nghe những lời tôi nói.
“Chờ đã, ngưng lại chút, anh đã chọn Megumin, nhưng nếu như chúng ta cứ tiếp tục như thế này, Không phải chúng ta sẽ kết thúc trong một tình huống cực kì nguy hiểm sao...”
Có vẻ như Darkness khá là bối rối với toàn bộ việc này.
“Nó quá khó để cô có thể hiểu được à? Tốt thôi, tôi sẽ nói nó theo cách đơn giản. Tôi muốn trở thành một người đàn ông hoàn toàn đứng đắng. Nhưng không phải là tôi không hiểu được tình yêu của cô đang vượt quá kiểm soát, và nó khiến cô không thể kiềm chế bản thân mình được nữa.”
“Nó không giống như là tôi thích anh đến như vậy... không, không có gì.”
Darkness, người đang chuẩn bị nói ra mấy thứ không cần thiết, trở nên câm nín sau khi bắt gặp ánh mắt của tôi.
“Cơ bản, điều mà tôi đang nói đến là. Tôi chắc chắn sẽ chối bỏ cô nếu như cô cố thử khiến tôi phản bội Megumin. Tôi sẽ chống lại điều đó, nhưng vì level hoặc chỉ số của tôi, không thể nào tôi có thể chống trả nổi cô nếu như cô làm điềm gì đó dâm đãng đối với tôi. Nhưng tôi, Kazuma-san, người rất trân trọng những đồng đội của mình. Không cần biết cô đã làm gì, tôi sẽ không ghét cô bởi vì điều đó.”
“A-A-Anh đang nói cái gì vậy!? Mọi người gọi anh là Trashzuma hoặc Scumzuma, nhưng nó còn không đủ để diễn tả được anh! Tại sao Megumin lại phải lòng một tên như thế này!?”
Darkness đột nhiên giản dạy cho tôi một cách giận dữ.
“I-Im đi! Cô đã nói là cô cũng thích nhưng tên đàn ông như thế này! Ngay từ đầu, có tên thanh niên khỏe mạnh nào có thể cưỡng lại việc bị ném vào mấy cái tình huống khiêu dâm hết lần này đến lần khác không. Cô đáng lẽ nên khen ngợi tôi vì, cho tới tận bây giờ tôi vẫn không vượt quá giới hạn đấy!”
“Ai sẽ khen ngợi anh vì điều đó? Thật ngu ngốc! Ah, quên nó đi, tôi đúng là ngốc! Hôm nay tôi cảm thấy không khỏe, nên anh có thể tự mình hoàn thành những việc còn lại!”
Cô ta vừa nói ra những điều rất đáng kinh ngạc cho một ojou-sama!
“Oh, giờ cô bỏ đi à? Cô thậm chí còn chưa hoàn thành việc chà rửa phía trước của tôi nữa! Lời cảm ơn kiểu gì thế này!? Cô lúc nào cũng nói tôi là một tên vô dụng, nhưng bản thân cô cũng vô dụng không kém, đúng không!? Nó là gì nhỉ. Một thành viên của gia tộc Dustiness sẽ không bao giờ chịu khuất phục? Sao cô dám tự tâng bốc mình với những lời như thế cơ chứ!”
Một mạch máu bắt đầu nổi lên trên trán của Darkness.
“Đượcthôi, tôi sẽ làm sạch anh! Nhưng chỉ điều đó thôi! Tôi sẽ không tiến thêm một chút nào nữa! Tôi không phải là loại phụ nữ sẽ dễ dàng bị mấy lời khiêu khích rẻ tiền của anh làm cho bản thân mình mất kiểm soát đâu!”
“Nói như thế là đủ rồi, làm nó nhanh lên! Đúng vậy, nếu cô có khả năng vượt qua điều này! Aqua đã say bí tỉ bởi rượu và đồ nhắm chất lượng cao, và Megumin thì đang ở Làng Hồng Ma. Nói theo cách khác, sẽ không có ai can thiệp vào! Đừng nghĩ là sẽ có ai đó sễ tiện tay chen vào giống như những gì đã xãy ra lần trước.”
Darknes giận dữ chộp lấy cái khăn tắm mà bắt đầu chà người cho tôi.
“Này, nó đau đó! Nếu cô muốn cảm ơn tôi, hãy làm nó một cách dịu dàng ấy!”
“Là một thằng đàn ông, anh phàn nàn nhiều quá đấy! Tôi chỉ đang làm xong việc này một cách nhanh chóng thôi!”
Có lẽ cô ấy trở nên giận dữ để giấu đi sự xấu hổ của mình. Darkness, mang một gương mặt đỏ chót và đã bắt đầu nhìn chằm chằm vào một chổ nhất định được một lúc rồi—,
“Anh có không thể làm gì với thứ đó à!? Tôi không thẻ không cảm thấy phiền khi cái khăn tắm của anh cứ nâng lên như vậy!”
“Nó chỉ là một chiêu trò trong sài trong mấy bữa tiệc thôi. Tôi đã hạ vài con cóc vào sáng nay, đúng không? Tôi đã lên được một vài level và học được cái kỹ năng tiệc tùng này.”
“Làm như mấy cái kỹ năng vớ vẫn có đó tồn tại vậy! Thật là, anh là loại người gì vậy... Anh thật sự không hợp với người thuần khiết và thẳng thắng như Megumin! Nhanh chia tay đi!”
Làm sao mà co ta có thể nói ra điều đó!?
“Quá tệ, Megumin đã đổ gục trước tôi rồi! Tên quái nào sẽ nghe lời cô nói!? Tôi nghĩ mình sẽ đi tìm Megumin khi em ấy quay lại để được em ấy nuông chiều tôi một cách đúng đắng!”
“Anh thật sự là hình thái thấp nhất của rác rưởi... Oh, tôi biết rồi. Tôi nên làm điều này từ lúc bắt đầu.”
Một nụ cười không thể nào giải thích được xuất hiện trên khuôn mặt của Darkness.
“Tôi sẽ làm cho điều gì đó xãy ra giữa chúng ta trước khi nói với Megumin việc thực sự đã xãy ra. Tôi sẽ làm cho em ấy hiểu anh là tên đàn ông yếu đuối đến mức nào và làm cho em ấy từ bỏ anh. Nó sẽ không làm tổn thương Megumin nếu như em ấy tự mình từ bỏ anh. Nếu anh có thể thoát khỏi nanh vuốt của tôi, tôi sẽ chấp nhận anh là người đàn ông phù hợp với Megumin!”
Nói xong điều đó, cô ta bất ngờ lao thẳng vào tôi!
Làm sao con nhỏ này có thể nói ra mấy thứ xấu xa đến như vậy...!
“Tôi-Megumin... Đừng nghĩ mọi thứ sẽ diễn ra đúng như cô đã xắp đặt! Bỏ tôi ra!”
“Cho dù anh nói ra điều đó, nhưng anh không hể sử dụng bất cứ kỹ năng nào hay thậm chí ra sức để chống lại điều này một chút nào! Anh thực ra đang mong chờ nó, đúng không? Giờ, tôi chắc rằng anh biết điều gì sẽ xãy ra tiếp theo...”
Darkness hào hứng nói ra vài thứ mà không thể nào không giống như một phẩn độc thoại của một kẻ phản diện vậy.
Ngay lúc đó.
“Chỉ là cái gì sẽ xãy ra tiếp theo?”
Đó là giọng nói lạnh lẽo của Megumin mà tôi đã từng được nghe thấy.
Tại thời diểm này, Darkness và tôi đang ôm nhau trong tình trạng gần như hoàn toàn khỏa thân.
Cả hai chúng tôi cùng nhìn về phía cánh cửa.
Đứng sau cửa kính là Megumin, mang một cái mặt nạ ghê tởm trên mặt với đôi mắt sáng rực lên.
Trước khi Darkness có thể nói bất cứ điều gì,
“Cứu anh với! Người phụ nữ này xông vào nhà tắm để tấn công anh!”
“A-Anh là tên khốn! Anh thật sự là tên rác rưởi nhất trong toàn bộ đàn ông!”
CHƯƠNG 03 : BAN TẶNG SỰ HỖ TRỢ CHO NẠN NHÂN CỦA VIỆC BỊ BÁM ĐUÔI NÀY!
Part 1
“Sau đó, Darkness nói ’....Ah, có vẻ như tôi đã xem thường anh nhỉ...’”
“Kyaa!”
“S-Sau đó thì sao? Chuyện gì xãy ra tiếp theo? Cậu đã đáp trả thế nào, Kazuma-san?”
“Tôi đã trả lời... ‘Xin lỗi, tôi đã có Megumin. Cô nên từ bỏ đi.’”
“Kyaaa!”
“Chờ đã, khoan! Cậu và Megumin là một cặp à!? Hai người trở thành đôi từ khi nào thế!?”
Kể từ sau bữa tiệc chúc mừng việc Sylphina hồi phục, mỗi khi có thời gian rãnh, là tôi lại đến Guild để khoe khoan về vấn đề tình cảm của mình với những Mạo Hiểm Giả khác.
“Nó là một điều tự nhiên thôi, sau cùng, chúng ta đang nói về tôi cơ mà! Tôi là người đã đánh bại rất nhiều kẻ địch mạnh mẽ. Không những vậy, tôi còn được khen ngợi trên mặt báo cơ này! Đây, nhìn đi!”
Tôi tháo tờ báo ra một cách đầy tự hào, và đưa cho hai nữ Mạo Hiểm Giã người nãy giờ đã nghe câu chuyện của tôi xem.
Sống một cách khiêm nhường hả?
Tôi đã đánh bại biết bao nhieu kẻ địch mạnh mẽ, bạn biết không? Được công nhận một chút chỉ là phần thưởng duy nhất của tôi thôi.
Hai người đó trưng ra một biểu hiện lạ lùng, khi đọc tờ báo với tên của tôi nằm ở trên đó.
“... Nè, đây có phải là tờ báo được phát hành ở thủ đô?”
“Tại sai Kazuma-kun lại xuất hiện trên này?”
Tôi nghĩ họ sẽ trở nên hâm mộ tôi, nhưng vì một số lý do, họ lại trỡ nên lãnh đạm.
“Sao hai người tự dưng im lặng vậy? À, hai người nghĩ sẽ không còn được bầu bạn với tôi, vì tôi đã trở nên nổi tiếng đúng không? Đừng lo, tôi không có dự định sớm chuyển khỏi thành phố này đâu. Chúng ta không phải là bạn sao? Mấy người có thể gọi tôi bằng Kazuma một cách bình thường...”
“Không, thật sự tôi không quan tâm đến việc đó.”
“Đúng vậy, tôi thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ tới điều đó kìa.”
Họ chối bỏ ngay lập tức.
“Vậy tại sao hai người lại hành động như vậy? Hai người đang ghen tị với việc tôi được xuất hiện trên báo à?”
Hai người đó trao đổi ánh mắt với nhau.
“Cậu sẽ bị những Mạo Hiểm Giả nổi tiếng khác nhắm tới, cậu không biết à?”
Và nói ra một điều gì đó mang âm thanh của rắc rối.
.
.
“—ờ, thì sao, một vài Mạo Hiểm Giả đã nói điều đó với tôi, nhưng nó sẽ ổn thôi, đúng không? Họ sẽ không tấn công hày làm gì đó với tôi phải chứ? Ngay từ đầu, đột ngột tấn công là một hành vi phạm pháp, phải không?”
Ngay trong sảnh tại biệt thự của tôi.
Darkness dang run rẫy khi cầm tờ báo trong tay.
Có vẻ như cô ta đang lo ngại về sự thật là, chúng tôi đã sử dụng quyền lực của gia tộc cô ấy để bài báo này được xuất bản.
“A-Anh... lại dùng quyền lực của gia tộc tôi, để làm mấy chuyện tầm phào này lần nữa... Này, Em nghĩ mình đang đi đâu đó Megumin!? Tôi sẽ dạy dỗ lại cả hai người.”
Darkness bắt được Megumin, người đang ôm Chomosuke và định bỏ trốn lên tầng 2.
Cùng lúc đó, Aqua kéo tay áo của tôi.
“Kazuma-san, Kazuma-san, làm ơn hãy cho tôi tờ báo đó đi. Nhìn vào nó này, tôi được mô tả là một đại tu sĩ tóc xanh xinh đẹp đấy.”
“Tôi không muốn, tôi cũng muốn giữ bản copy của bài báo đã đặc biệt viết về mình. Nhìn đi, lời giới thiệu của tôi này ‘Kẻ mạnh nhất với chức nghiệp yếu nhất’. Nó thật sự đã chạm vào tâm hồn chunni của tôi. Đừng lo về nó, Darkness, nó sẽ ổng thôi mà, phải không? An ninh của thành phó này rất tốt mà, không phải sao? Nếu mấy tên Mạo Hiểm Giả với vẻ ngoài hung dữ bắt đầu làm điều gì đó nguy hiểm, Cảnh sát sẽ đến tóm họ đúng không?”
Darkness thở ra một hơi dài.
“Những trận đấu tay đôi giữa Mạo Hiểm Giả được cho phép bởi Guild Mạo Hiểm. Anh đã đấu với cái tên sử dụng ma kiếm lúc trước, nhớ không? Đằng nào thì, nếu tình huống tồi tệ nhất có thể xãy ra, thì Aqua cũng có thể-“
“Hồi sinh tôi nếu như tôi chết!? Đừng đùa với tôi!?”
Bộ máy chính phủ của cái quốc gia này bị cái gì vậy, làm việc kiểu quái gì mà vấn đề quan trọng nhất lại lỏng lẻo đến như vậy!?
Megumin, người mà cổ áo đang bị chộp lấy bởi Darkness, nở một nụ cười ân cần với tôi.
“Đừng lo, Kazuma. Em sẽ đối phó với những tên Mạo Hiểm Giả tìm đến để thách đấu, nên anh có thể an tâm nghĩ ngơi và tiếp tục khoe khoang như anh muốn.”
“Đừng có bao che cho tên này, Megumin! Chị cảm thấy gần đây em đã quá bao bọc cho hắn ta rồi đó. Em đang bị gì vậy?”
Đôi mắt của Megumin sáng lên khi em ấy quay mặt về phía Darkness.
“Em đang bị cái gì à? Chị dám hỏi em điều đó sao?”
“Ah…”
Phản ứng lại với sự đáp trả bất ngờ của Megumin, Darkness tỏ ra nao núng và thả cổ áo em ấy ra.
“Nó là bởi vì có người, đã vụng trộm và cướp lấy nụ hôn đầu của người đàn ông trong tim em!|
“V-Vụng trộm!? Megumin, đừng làm cho nó nghe có vẻ tục tĩu...”
Darkness cảm thấy khó chịu và lùi lại một bước và Megumin thì lại tiến về phía cổ.
“Em đã nghĩ chị là một thiếu nữ được bao bọc, nên em đã tốt bụng để chị bày tỏ cảm xúc của mình và giải quyết mọi chuyện, nhưng chị! Chị vẫn không thỏa mãn chỉ với việc bày tỏ! Đêm hôm qua nữa, Chị đã cố gắng quyến rũ người đàn ông của em với cái thân hình dâm dục của chị!”
“C-Chị không hề định quyết rũ... Này, Kazuma, anh cũng nên nói gì đi chứ!”
Thay vì điều đó, tôi muốn nghe Megumin nói ‘người đàn ông của em’ thêm một lần nữa.
Không phải chúng tôi chỉ hơn mức bạn bè, nhưng chưa phải người yên? Từ lúc nào mà tôi tăng cấp trở thành người đàn ông của Megumin?
.
.
.
.
Đột nhiên, diễn viên quần chúng Aqua, người đang đứng xem cái cảnh giống như đánh ghen này, đập tay lên bàn.
“Kazuma-san, cậu đã thay đổi! Cậu không còn là tên Neet còn trinh người đã luốn sống dữa dẫm vào tôi nữa! Từ lúc nào mà cậu trở thành nam chính của harem vậy hả!?”
Từ một tên NEET còn trinh trở thành nam chính của hrrem, đó đúng là một sự phát triển lớn trong cuộc sống.
“Aqua, nghe cho kỹ này. Giữa nam và nữ không hề tồn tại thứ quan hệ bạn bè bình thường. Không cần biết họ đã bắt đầu như thế nào, cuối cùng họ sẽ nhận thức về đối phương theo một cách mãng mạn. Và nếu một người đàn ông giàu có, tài năng, và đáng tin cậy với một tương lai ổn định như tôi ở bên cạnh họ... Thì đây là chuyện tự nhiên sẽ diễn ra thôi.”
Tôi nhàn nhã tựa lưng lên ghế sofa và thoải mái vuốt ve Chomosuke, đứa đã trốn thoát khỏi vòng tay của Megumin và nằm ườn ra bên cạnh tôi.
“Tên này lại một lần nữa nói những điều kì lạ. Chà, mặc dù chúng ta đã ở bên nhau khá lâu, nhưng vì một lý do nào đó, tôi chưa bao giờ cso tí mơ mộng gì về Kazuma-san cả.”
“Thật là trùng hợp, tôi cũng cảm thấy tương tự. Tất cả mọi cô gái đều từng khiến tim tôi lỗi nhịp ít nhất một hoặc hai lần, nhưng cô thì....”
……
Aqua và tôi bắt đầu tạo những tư thế đe dọa và dần dần tiến gần lại phía nhau...
.
.
.
.
“Và mấy bộ đồ gần đây chị mặc lúc ở trong nhà là sao hả!? Chúng quá mỏng giống như đồ cô mấy đứa con gái lẳng lơ vậy! Chị thật sự muốn phô cái cơ thể của mình cho Kazuma xem đến mức đó à!? Chị có ý đó, đúng không!? Mỗi khi chị tắm xong, chị còn luôn áp sát vào Kazuma mà không cần bất cứ lý do gì nữa kìa!”
Đứng cạnh chúng tôi, Megumin đang nhấn mạnh vào bộ váy ngủ quyến rũ mà Darkness đang mặc.
Giờ em ấy nhắc đến nó, đúng vậy, gần đây Darkness chắc chắn đã mặc mấy bộ đồ ngủ còn mỏng hơn cái mà cô ta đang mặc.
“K-Không phải như vậy... Đ-Đó là vì thời tiết mỗi ngày một nóng!”
“Mùa Đông sắp tới đến nơi rồi!”
Chờ đã, có thể nào cô ta cố tình làm điều đó? Darkness đã nói ra điều gì đó về việc từ bỏ tôi trước khi cô ấy hôn tôi, nhưng thực ra cổ đang cố cám dỗ tôi sao?
Và thêm cái vụ đã xãy ra tối qua nữa.
“Và chị đã cô ý mặc mấy bộ đồ như thế trước mặt anh ấy! Kazuma là một người đàn ông dễ bị cám dỗ, nên chắc chắc em sẽ không để cho chị gợi tình anh ấy như vậy!”
“Chị không có ý định cám dỗ anh ta- Ow, ow, ow! Đừng có kéo áo chị, Megumin! Em đang xé rách bộ đồ ngủ của chị-“
…….
.....
....
...
..
.
“Sơ hở này!”
“Grah!”
Ngay lúc tôi đang chuyển sự chú ý của mình sang Darkness, Aqua tấn công tôi bằng một cú song phi.
Nhận lấy cú đá vào bụng mình, tôi cuộn tròn người lại như một quả banh vì đau đớn.
“Tôi đã hạ gục tên harem NEET!”
Tôi sẽ giết con mắm này!
Tôi không thể lên tiếng bởi vì cơn đau. Sau đó, Chomosuke vốn đang nằm bên cạnh tôi, ngẩn đầu lên.
Cô bé hướng ánh nhìn của mình về một hướng nhất định rồi cố định nó tại đó- Về phía cửa sổ.
“Có chuyện gì với đứa nhóc này thế? Nếu con bé muốn ra ngoài, nó sẽ tự nhảy lên cửa sổ và bắt đầu cào vào nó.”
“Ouch... Có phải ngươi đã thấy thứ gì đó không nên thấy? có phải là có con ma nào ngoài đó hay thứ gì tương tự không?”
Vào lúc mà tôi mới bắt đầu hồi phục được một chút từ cơn đau, Aqua đã tiến ra phía cửa sổ- và bắt đầu hét lên khi cô ta nhìn ra phiến ngoài.
“Ah, nè, tại sao có quá nhiều hồn ma đi lạc trong thành phố vậy? Tôi vẫn thường xuyên dọn dẹp nghĩa trang, vậy tại sao bọn chúng lại ở đây nhiều vậy chứ?”
Bởi những lời đó, mọi người chuyển qua nhìn Aqua.
“... Này, đừng nghĩ đó là lỗi của tôi vì có mấy con ma dính vào. Lần này tôi thực sự không có làm gì hết! Những con ma này không phải tự nhiên xuất hiện, ai đó đã triệu hồi chúng đến đây!”
.... Triệu hồi những con ma?
Người duy nhất có thể làm việc đó là những người nắm giữ chức nghiệp hiếm hoi, Necromancer, và những tên Lich kẻ được xưng tụng như vua của undead.
Hiện tại không có bất kỳ Necromancer nào trong thành phố.
Điều đó có nghĩa là-
Aqua nhận thấy ánh mắt của tôi và gật đầu.
“Tôi đã tha cho cô ta vì cổ đã phục vụ trà và đồ ăn vặt mỗi khi tôi đến thăm cửa hàng, nhưng có vẻ như cuối cùng cô ta cũng lộ ra bản chất của mình! Tôi đã tắm và thay đồ ngủ rồi, nên giờ đây tôi không cảm thấy là mình muốn đi ra ngoài, nhưng sáng mai tôi sẽ đi và dạy dỗ cô ta!”
Không, cô nên đi ngay bây giờ.
Part 2
Sáng hôm sau
Megumin đã bắt đầu sử dụng cùng một cái hồ cho việc xã Explosion hằng ngày của em ấy, kể từ cái lúc mà Aqua kêu ca là muốn ăn cá. Nhưng hôm nay em ấy đã rời khỏi nhà cùng Darkness từ rất sớm.
Có vẻ như em ấy đã chán việc cứ sử dụng cùng một cái hồ để làm mục tiêu.
Thế nên, hiện giờ chỉ có tôi và Aqua cùng đi đên cửa hàng của Wiz.
“Có ai ở đây không!?”
Với một ý chý hừng hực, Aqua mở cửa một cách thô bạo, và bước vào cửa hàng với bộ dạng như cô ta đang sẵng sàng đập ai đó một trận.
“... Không phải là đứa ‘phụ nữ cô độc’ đây sao, cái loại mà mới sáng sớm đã thích làm máo loạn hết tất cả mọi thứ. Ngươi đến cửa hàng của ta để làm gì hả? Hiện giờ ta đang có chút bận rộn, nếu ngươi đến đây để làm mấy thứ vô nghĩa, thì làm ơn hãy quay lại vào lúc khác.”
Vanir đi ra từ phía sau của cửa hàng.
“Ta đến đây để giải quyết vấn đề với Wiz, về việc cô ta đã triệu hồi những hồn ma lang tang. Nhưng mà, cô ta đi đâu rồi? Mà thật ra, ngươi có ý gì khi nói ‘phụ nữ cô độc’ hả? Nếu như người đang khen ngợi Aqua-sama vĩ đại, người đã đơn độc đứng trên tất cả mọi người khác, Ta sẽ không phiền khi cầu nguyện cho sự tái sinh của ngươi, để ngươi có thể đầu thai thành một con trùng đế giày thay vì một con quỷ, khi số mạng còn lại của ngươi biến hết.”
“Ta gọi ngươi là một ‘phụ nữ cô độc’. Bởi vì, kể cả với cái tên khốn dễ dàng bị dụ dỗ, nam chính của một dàn harem cũng không hề phải lòng ngươi... N-Này, ta luôn sẵn sằng chấp nhận mọi thách thức của ngươi, nhưng không phải chúng ta đã thống nhất về việc, ngươi sẽ không biến những loại dung dich, trong cửa hàng của ta thành nước đúng không!?”
Như đã mong đợi, hai người lập tức lao vào ẩu đả với nhau. Tuy nhiên người mà chúng tôi cần gặp lại không có ở đây.
“Nói đi Vanir, Wiz đi đâu rồi? Bọn tôi có vài thứ cần bàn với cổ.”
“Bà chủ hoang phí đó đã không về nhà kể từ lúc cô ta rời đi vào tối hôm qua. Cô ta vốn chưa bao giờ có may mắn với đàn ông, nên nó sẽ là một điều tốt nếu như cô ta tìm được một tên để qua đêm cùng.”
“Này, ngươi đang đùa, đúng không? Cô ta có vẻ trưởng thành, làm sao mà cổ có thể ở lại chổ của một tên đàn ông như vậy hả!? Đầu tiên là Kazuma và giờ là cô ta, mọi người đang biến thành những kẻ đồi trụy!”
Vào lúc tôi đang cảm thấy đồng cảm với Wiz, người đang bị nói xấu, một vòng tròn ma thuật đột ngột xuất hiện trên sàn nhà.
Và cùng với ánh sáng đó là hình ảnh của một người...
“Vanir-san, làm ơn giúp tôi-“
Có vẻ như Wiz quay về đây bằng cách sử dụng teleport.
“Turn Undead!”
“Hyaaaa-!”
Và thét lên vì Aqua đột ngột xả phép.
“Cô đang làm cái quáy gì vậy!? Lần này cô thật sự quá đáng với Wiz rồi đấy!”
“Bình tĩnh, tên NEET đồi trụy. Đây chỉ là một ‘trừng phạt nho nhỏ’ cho việc triệu hồi mấy con ma tối qua thôi.”
Không ai lại dùng ma pháp thanh tẩy cho cái ‘trừng phạt nho nhỏ’ đó cả!
“Cô cuối cùng cũng chịu quay về. Chỉ là cô đã là cà ở đâu vậy hả, Bà chủ lăng nhăng? Không phải là ta đã nói với cô là sẽ có vài đơn hàng được chuyển đến vào sáng sớm của ngày hôm nay à?”
“Đúng rồi, điều đó đấy! Cô là người có khuôn mặt đầy phấn trang điểm, mà không thằng đàn ông nào thèm ngó tới, sao lại đột nhiên qua đêm ở bên ngoài vậy hả? Đánh giá dựa trên tính cách của cô, tôi chắc là cô đã bị lừa bởi một tên xấu xa! Ai đó như Kazuma-san!”
Con mắm này, cô ta lập tức trở nên quá đáng nếu không để mắt đến cô ta.
Wiz vẫy tay một cách điên cuồng, trong khi tôi đang nghĩ về loại hình phạt nào, mà lát nữa tôi sẽ giáng xuống con mắm Aqua này.
“H-Hai người từ từ đã! Tại sao tôi lại đột nhiên bị thanh tẩy!? Và tại sao hai người lại nói tôi là kiểu phụ nữ đáng khinh bỉ đến như vậy!?”
Wiz sắp khóc đến nơi vì bị chọc bởi hai người bọn họ.
“Mặc kệ họ đi. Mà có chuyện gì xãy ra vậy? Trông cô có vẻ hoảng loạn.”
Một góc nhỏ trên người Wiz đã trở nên trong suốt, nhưng những chổ còn lại thì nhìn có vẻ ổn. Có lẽ Aqua đã thực sự kiềm chế cái ma pháp ‘trừng phạt nho nhỏ’ của cô ta.
Wiz tự ôm chặt lấy bản thân cứ như cô ấy đang tự bảo vệ mình rồi hét lên,
“Tôi đã dính phải một tên bám đuôi!”
.
.
.
.
.
.
“—Đây, uống chút trà nóng và bình tĩnh lại đi. Tốt nhất là cô nên làm ấm người sau khi nếm phải thứ trải nghiệm gì đó đáng sợ.”
“C-Cảm ơn cô, Aqua-sama... Nhưng thứ trà này sẽ khiến tôi bị tê liệt mỗi khi tôi uống nó...”
Một Wiz hơi trong suốt bắt đầu uống trà, và rồi hít một hơi thật sâu.
“Vậy, mọi chuyện thực sự là như thế nào? Vụ bám đuôi đó là sao?”
Ngồi trên một cái ghế trong cửa hàng, tôi một lần nữa hỏi Wiz chi tiết của câu chuyện sau khi cô ấy bĩnh tĩnh lại đôi chút.
“Đúng vậy, một tên bám đuôi! Chuyện xãy ra vào tối hôm qua...”
—Có một nhà hàng sẽ bỏ đi đồ ăn thừa vào một lúc nào đó sau thời gian dành cho bữa tối.
Chuyện xãy ra sau khi Wiz trở về từ chổ đó, sau khi nhận được đồ ăn thừa từ phía nhà hàng.[note12807]
Cửa hàng này nằm ở tít trong hèm, nên, đương nhiên, sẽ không có bao nhiêu người đi ngang qua đây vào buổi tối.
Khi cô ấy trên đường trở về, cô ấy đã gặp một người đàn ông với cái nón trùm đầu đã được kéo lên. Wiz đã thấy được hình dáng của tên đó đang đứng ngay giữa con đường vắng.
“Không thèm cởi mủ trùm xuống, người đàn ông với áo choàng đen đó đã nói: ‘Tên của tôi là Duke. Tôi đến đây từ một nơi rất xa, chỉ để gặp em... Tôi đã dùng rất nhiều năm để điều tra về em, và trong toàn bộ khoảng thời gian đó, tôi chỉ có thể nghĩ về em’.”
Nè, vụ này nghe rất là nguy hiểm đấy.
Kể cả Aqua cũng không giấu được biểu hiện kinh tởm.
“Sau đó anh ta nói: ‘Ngoài việc trui rèn cơ thể mình, tôi đã không làm thêm bất cứ thứ gì khác. Em biết tại sao không?’ đương nhiên, tôi nói là mình không biết, nhưng sau đó-!”
Wiz đột nhiên nói lắp. Có vẻ như đó thực sự là một trải nghiệm quá đáng sợ với cô ấy.
“Anh ta hét lên: ‘Đương nhiên tôi làm điều đó chỉ để có thể chiếm đoạt được em!’ rồi vứt áo choàng đi. Tôi chạy trốn ngay lặp tức... Sau đó, vì quá sợ nên không dám quay lại cửa hàng, tôi đã triệu hồi vài hồn ma lang thang rồi bảo họ giám sát chuyển động của tên bám đuôi...”
Tên này nghiêm túc hơn tôi nghĩ đấy.
Chuyện này có thể xãy ra ở trong một con hẻm vào buổi tối, nhưng tôi không thể ngờ là có một tên thực sự đi tấn công một người phụ nữ, tại thành phố này.
“Tôi hiểu rồi, đó là lý do tại sao mấy con ma đó lại tập trung trong thành phố. À mà thôi, bỏ đi. Hãy chắc rằng cô sẽ gửi bọn họ về lại phía bên kia sau khi vụ này kết thúc.”
“Bọn họ không phải những con kẻ ăn bám, Aqua. Thực ra, không phải ngay lúc này cô có thể gửi họ lên thiên đường sao? Mà, đằng nào thì đó có phải là lý do cho việc, tới tận bây giờ cô mới quay về cửa hàng, chỉ vì tên bám đuôi vẫn còn ở gần đây phải không?”
Tôi nghĩ là mình đã đoán khá chính xác, nhưng Wiz lắc đầu.
“Không, tôi còn không biết vị trí chính xác của anh ta. Tôi đã thả những hồn ma lang thang đi khắp thành phố, nhưng tôi không thể biết được vị trí chính xác mà anh ta đang ở... Thực ra, có vẻ như hầu hết những hồn ma lang thang đều bị anh ta đuổi đi...”
Một tên bám đuôi có khả năng xua đuổi những hồn ma...
“Vậy nghi phạm chắc hẳng phải thuộc giáo phái Axis nhỉ?”
“Chính xác, ta còn không cần phải sử dụng đôi mắt nhìn thấu tất cả của mình để xác định điều đó.”
“Chờ một chút! Đừng có đem những đứa trẻ của tôi ra làm kẻ chịu tội.”
Aqua mạnh mẽ phản đối kết luận mà tôi và Vanir đã đưa ra.
Sau đó, Wiz nói một cách rụt rè...
“Umm...Cậu có thể giúp tôi nghĩ ra cách đối phó với vấn đề này không...?”
Ờ, đúng rồi, Wiz hiện đang ở trong tình cảnh khó khăn và nghiêm trọng này.
“Nhưng, chúng ta thậm chí còn không biệt hiện tại cái tên mặc áo trùm đen đó đang ở đâu, đúng không? Nè, không phải ngươi hay khoe khoang về đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ của mình à? Tại sao lúc này ngươi không sử dụng chúng đi.”
“Ta không cần ngươi phải nói cho ta biết ta cần phải làm gì! Ta đã sử dụng sức mạnh của mình lên hắn ta được một khoảng thời gian, nhưng ta không thể quan sát hắn ta. Có vẻ như hắn không phải chỉ là một tên biến thái tầm thường. Khả năng cao là hắn ta đủ mạnh để có thể chặn cả đôi mắt nhìn thấu mọi việc của ta.”
Mạnh mẽ và Biến thái. Cấp độ nguy hiểm mỗi lúc một tăng.
Vanir đột nhiêm đập tay mình.
“Bà chủ không thể kết hôn. Có lẽ, cô nên thay đổi cách suy nghĩ của mình đi một chút. Không phải lúc nào cô cũng có thể tìm thấy một ai đó bị ám ảnh một cách điên cuồng bởi cô. Nó có thể không phải là một ý tưởng tồi để cô ở cùng với hắn ta đâu, cô biết không?”
“S-Sao tôi có thể làm được điều đó cơ chứ!? Anh ta là một người có thể lập tức tấn công người khác khi nhìn thấy họ! và làm ơn đừng gọi tôi là bà chủ không thể kết hôn.”
Tôi nghĩ mình đã thấy thái độ này của Vanir ở đâu đó vào lúc trước.
À, đúng rồi, tôi đã có thái độ y hệt, vào cái lúc bàn luận về chuyện hôn nhân của Darkness.
Thì lúc đó.
“Wiz-san có ở đây không? Có một bức thư dành cho cô.”
“Ah, cảm ơn”
Cánh cửa mở ra, và người giao thư đưa lá thư cho Wiz.
Nhận được một lá thư ngay lúc này... Điều đó mang lại cho tôi cảm giác không tốt.
Chắc chắn, sau khi Wiz đọc nội dung trong lá thư, khuôn mặt của cô ấy sẽ trở nên bí xị.
“Đó là lá thư của tên bám đuôi, đúng không? Ta có thể có sẽ tìm được hắn nếu ta sử dụng sức mạnh của mình lên bức thư đó. Cô có muốn ta triển khai một đòn tấn công lên hắn ta không?”
Vanir tỏ ra hợp tác một cách bất ngờ. Có vẻ như anh ta vẫn lo lắng cho sự an toàn của đồng nghiệp nhỉ.
“Cảm ơn, Vanir-san, nhưng tôi sẽ tự mình thu xếp vụ này. Anh ta đã viết là muốn gặp tôi ở ngoại vi thành phố vào ngày mai.”
Wiz trưng ra một biểu hiện kiên quyết khi cô ấy nắm chặt bức thư.
“Tôi... Đây là lần đầu tiên có người tỏ tình với tôi, nên tôi muốn trả lời anh ta một cách nghiêm túc.”
Cô ấy tuyên bố.
.
.
.
.
“—Nên, Wiz định sẽ trả lời hắn ta vào ngày mai.”
Tối hôm đó.
Tôi tổng kết lại những sự kiện đã diễn ra vào hôm nay trong khi bọn tôi đang dùng bữa tối.
Darkness và Megumin cũng trưng ra một biểu hiện kì quặc sau khi nghe được điều đó.
“Một tên bám đuôi, đối thủ tự xưng của em có vẻ hơi nghiên theo hướng đó, nên em có chút lo lắng cho tương lai của cô ấy... Dạng người đó sẽ trở nên rất đáng sợ khi họ trở nên tuyệt vọng. Không thể nói trước là họ sẽ làm gì khi máu điên của họ nổi lên đâu.”
Em đang nói về Yunyun đúng không?
“nhưng, để nghĩ tới việc một tên biến thái đến như vậy lại xuất hiện ở đây... Làm sao mà hắn ta dám gây phiền hức cho người dân thành phố này cơ chứ?”
Darkness nói say sưa trong khi cổ đang biến miến bít tết của mình thành thịt băm một cách thanh lịch.
“... Tôi không nghĩ sẽ có ngày mình lại được nghe hai từ ‘biến thái’ được phát ra từ miệng cô đấy.”
“A-Anh nghĩ mình là ai hả?”
Aqua người đã xử lý xong phần ăn của mình và hiện giờ đang cho Zell đại để ăn ở trên đùi của cô ấy, đột ngột xen vào.
“Wiz nói là sẽ tự mình dàn xếp vụ này, nhưng chính xác thì cái cô gái hòa nhã đó định làm gì cơ cứ? Cô ta định nghiêm túc chấp nhận lời thổ lộ của hắn ta à? Megumin và Darkness đã gần đây đã bắt đầu có những suy nghĩ dâm dục. Nếu Wiz cũng có bạn trai. Có phải số lượng bạn chơi cùng của tôi sẽ bị giảm mạnh không?”
“Này Aqua, e, không bị ám ảnh bởi những suy nghĩ dâm dục. Em không giống như Darkness, người ăn mặc như gái làng chơi chỉ để dỗ đàng ông! Em là một thiếu nữ thuần khiết, người thậm chí còn chưa hôn một người đàn ông nào đấy!”
“Ey…!”
Cái người đã mất đi sự thuần khiết, Darkness bắt đầu trưng ra cái biểu hiện như sắp khóc đến nơi.
Tôi chìm vào suy nghĩ.
Về cơ bản, Wiz là một người tốt bụng.
Cô ấy chắc chắn không có khả năng để từ chối, nếu như cô ấy bị thúc ép.Tôi có cảm giác rằng, nếu như tên đó nói ‘hãy bắt đầu từ bạn bè’ thì cô ta sẽ vui vẻ chấp nhận.
Thành thật mà nói, Cô ấy cũng gần giống như Yunyun, người sẽ vui vẻ đi theo ai đó nếu như họ nhận mình là bạn bè của cổ.
Nó có ổn nếu như để cô ấy tự giải quyết chuyện này?
Sự nổi tiếng của tôi chỉ mới bắt đầu. Nó hoàn toàn có khả năng, trong khoảng thời gian sắp tới, Wiz sẽ trở thành một thành viên trong dàn harem của tôi.
... Không, chờ đã, tôi đang nghĩ cái quái gì vậy!?
Hãy tự kiềm chế mình lại đi , Satou Kazuma! Mày định tạo harem để làm gì!? Không phải mày vừa từ chối Darkness à!?
Nhưng, vụ này thì khác.
Wiz là một người bạn thân khác giới của tôi. Tôi không muốn nhìn thấy cô ấy bị cướp đi từ một tên không biết đã chui ra từ chổ quái quỷ nào.
Điều đó có nghĩa là—
“Nè, Kazuma-san? Cậu đang làm ra một vẻ mặt rất hiểm ác đấy. Có chuyện gì à?”
“Ít nhất thì cô cũng phải nói đây là khuôn mặt rất nam tính, của một người đàn ông sẽ đi bảo vệ bạn bè của mình chứ!”
Part 3
Sáng hôm sau.
Tội đã bị ngạc nhiên bởi vẻ ngoài của Wiz trong khi đang trốn ở phía trước cửa hàng.
Wiz đã ăn mặc rất đẹp vào hôm nay.
Có lẽ vì tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh cô ấy mặc chiếc áo choàng sần sùi hoặc tạp dề, hay tại vì vây quanh tôi chỉ là những cô gái với vẻ bề ngoài trẻ con, nhưng điều này thật sự rất tuyệt khi nhìn cô ấy ăn diện như vậy.
“Nè, Kazuma, giờ không phải là lúc để anh mê mẩn nhìn cô ta! Kích hoạt ẩn thân nhanh đi.”
Những lời nói của Darkness giải thoát tôi khỏi sự kinh ngạc, rồi tôi nhanh chóng kích hoạt kỹ năng của mình.
Với sự hiện diện của bọn tôi đã được giấu đi, Chúng tôi lẻn theo sau Wiz khi cô ấy tiến ra ngoại ô thành phố.
“Nè, Kazuma, bằng cách nào đó mà tôi cảm thấy mình như là một tên bám đuôi vậy. Với cái đà này, chúng ta cuối cùng sẽ trở thành kẻ bám đuôi số 2 và số 3 phải không?”
“Đừng nói như vậy, Aqua. Đây không phải là bám đuôi, việc này chỉ đơn giản là liên tục quan sát bạn bè của mình, người sẽ tiến gần đến một nơi nguy hiểm.”
“Bọn em gọi đó là bám đuôi.”
Lờ đi câu trả lời của Megumin, tôi tiếp tục theo sau Wiz.
Và đúng như Wiz đã nói, một hiện diện mặc áo trùm màu đen đang đứng trên đồng cỏ ngay bên ngoài thành phố.
Xung quanh hắn ta là một khu vực rộng rãi, trống trãi, không có bất kì vật cản nào để chúng tôi có thể an toàn ẩn mình đằng sau nó.
Có khả năng rất cao là chúng tôi sẽ bị phát hiện nếu như bọn tôi di chuyển lại gần thêm chút nữa.
Điều đó có nghĩa, chúng tôi sẽ không thể nghe những lời họ nói từ vị rí hiện tại của bọn tôi.
Tôi kích hoạt kỹ năng tầm nhìn xa và đọc môi của mình để theo dõi đoạn hội thoại của họ.
“Có vẻ như em đã đọc lá thư của tôi. Tôi mừng vì em đã chấp nhận yêu cầu này.”
“... Sau khi nghe anh nói điều đó với tôi, không thể nào có chuyện tôi sẽ không có mặt ở đây...”
Tốt, có vẻ kỹ năng đọc môi vãn hoạt động kể cả với khảng cách này.
“Đã được một thời gian rồi... Tôi đã đi tìm em trong một khoảng thời gian rất dài. Khi nghe thấy em mở một cửa hàng ma thuật tại thành phố này, tôi đã thật sự bị điều đó làm cho bất ngờ. Nhưng giờ đây, tôi cuối cùng cũng có thể gặp được em. Chỉ với điều này đã đủ đáng giá với việc dùng ngần ấy thời gian để đến đây.”
“A-Anh thật sự đã đến từ một nơi rất xa, chỉ để gặp tôi sao?”
Những từ ngữ nặng nề của tên áo trùm khiến Wiz dao động.
Đột nhiên, tôi cảm thấy những cú kéo áo đột ngột đang phá rối việc ẩn mình của tôi.
“Kazuma-san, Kazuma-san, Đừng có chỉ nghe một mình. Thuật lại cho bọn tôi nữa. Hai người bọn họ đang nói gì vậy?”
“Tôi chỉ đang nghe trộm bằng kỹ năng đọc môi, nên đây chỉ là dựa theo phán đoán của tôi, nhưng... có vẻ như tên đó đã đến từ một nơi rất xa, chỉ để thổ lộ với Wiz.”
“Eh!?”
u5695-c75653c2-5920-4eec-b26e-72c409b03c08.jpg [/images/images/image-78.jpeg]
Lờ đi tiếng hét bất ngờ của bộ ba này, tôi một lần nữa kích hoạt kỹ năng của mình.
“Tôi chắc rằng em biết lý do vì sao tôi lại gọi em ra ngoài này. Như những gì tôi đã nói hôm trước... Tôi đã luôn nghĩ về em. Tôi đã rèn luyện bản thân mình để tôi có thể trở nên xứng đáng với em!”
“K-Kể cả khi anh nói điều đó... Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi còn không biết mình nên phải trả lời thế nào! Và tôi không nghĩ những hành động táo bạo ngay giữa thành phố như vậy là một hành động hay!”
Mặt Wiz đỏ ửng lên như thể trả lời cho những lời tuyên bố đầy cảm xúc của tên đó.
“Nè, Kazuma! Có vẻ như Wiz đang đỏ mặt! Cái tên đó vừa nói gì vậy?”
“Tên đó nói ‘Tôi đã luôn nghĩ về em’, ‘tôi đã rèn luyện bản thân mình chỉ vì em’, và mấy thứ giống như vậy. Hắn ta có vẻ là loại mang suy nghĩ, việc trở nên mạnh mẽ sẽ khiến hắn ta được yêu thích bởi những cô gái.”
“Đây gần như là lần đầu họ gặp nhau! Anh ta thật nồng nhiệt làm sao!”
Mặt Darkness đỏ lên vì hưng phấn. Tên này chắc cũng đang hưng phấn lắm đây. Chúng tôi gần như có thể nghe thấy hắn ta nói kể cả khi đang ở ngay chổ này.
“Đúng vậy, giờ đây, khi tôi nghĩ lại, có vẻ tôi đã quá vội vàng khi làm hành động như vậy ngay giữa thành phố. Tôi đã chọn một con hẻm hoang vắng, nhưng...”
“Chỉ vì không ai nhìn thấy không có nghĩa là hành động như vậy vẩn ổn! Những việc như vậy nên đợi tới lúc chúng ta hiểu rõ hơn về nhau...”
Quỷ thần thiên địa ơi, Anh ta không phải là một tên biến thái thông thường. Anh ta là một người đàn ông tuyệt vời.
Anh ta hoàng toàn trái ngược với tôi, người sẽ trở nên đần thối khi đối diện với những bước tiến triển của Darkness và Megumin.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ là mình muốn trở thành một người đàn ông như vậy.
“... Tôi hiểu. Đúng vậy, nó chắc chắn là có chút không công bằng bởi chỉ có mình tôi biết về em. Có vẻ như tôi tôi nên nói một chút về mình cho em biết...”
“V-Vâng. Sau cùng, tôi thậm chí còn không biết tên của anh...”
Sau một khoảng thời gian suy nghĩ, người đàn ông mặc áo trùm cởi bỏ phần nón xuống.
Bên dưới cái mủ trùm là một khuôn mặt ái nam ái nữ nhưng vô cùng đẹp trai.
Có lẽ Wiz không mong là anh ta sẽ đẹp trai đến như vật, mặt cô ấy lại trở nên ửng hồng hơn nữa.
“Tôi tên là Duke. Chuyên môn của tôi là những ma thuật cấp cao hệ lửa. Nó trái ngược hoàn toàn với em, người chỉ chuyên về ma thuật với nguyên tố băng.”
“A-Anh thậm chí còn không thèm che giấu sự không tương thích giữa chúng ta, tôi hiểu rồi. Tôi khá thích những người đàn ông trung thực, nhưng... Tôi nghĩ là anh cũng đã biết đến việt đó...”
Những tuyên bố giống như một kẻ bám đuôi có vẻ đã khiến Wiz có chút sợ hãi.
Nhưng Duke chỉ đơn giản mỉm cười, cứ như anh ta tự hào về điều đó.
“Đương nhiên! Sau cùng, em là người được biết đến như Phù Thủy Băng Giá lúc em vẫn còn là con người.”
“C-Chờ đã, Anh biết tôi không phải là con người sao!?”
Những nhận xét bất ngờ của Duke khiến cả tôi và Wiz bất ngờ.
“Nè, Kazuma, đừng có ích kỷ vậy! Wiz trông có vẻ bất ngờ, cái gì vừa mới xảy ra vậy!?”
Aqua lắc vai tôi.
“Anh ta biết Wiz là lich, cùng với những loại thần chú thuộc chuyên môn của cô ấy. Anh ta thật sự đã học hỏi rất nhiều. Có vẻ như anh ấy khá nghiêm túc với cô ta.”
“Hắn ta không phải chỉ là một tên bán đuôi thông thường, mà là một tên vô cùng biến thái.”
“Vì lợi ích của thế giới này và toàn bộ người dân đang sống trong đó, tốt nhất là hãy di tản Wiz đi chổ khác và thổi tung hắn ta với Explosion ngay tại đây!”
Duke tiếp tục nói.
“Tôi biết tất cả mọi thứ về em! Em có thể coi tôi là người đàn ông hiểu em nhất trong thế giới này! Giờ đây, tôi đã nói về mình cho em biết, nên chúng ta hãy quay về lại chủ đề chính!”
“K-K-Khoan đã! Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho việc này! Đ-Điều đó có nghĩa là, anh đã đi cả đoạn đường dài đến đây kể cả khi biết được tôi là một undead? Anh không cảm thấy sợ tôi sao?”
Đáp lại việc tiến triển không ngừng của Duke, Wiz lùi lại một bước.
“Em đang coi thường tôi sao? Tại sao tôi phải sợ Lich?”
“Đ-Điều đó... Nếu anh nói về nó như vậy...”
Ôi quỷ thần ơi, người đàn ông này thật táo bạo làm sao!?
“Này, tệ rồi đây! Tôi nghĩ Wiz bắt đầu thích hắn! Tên khốn đó đã nói một thứ như ‘Tôi không quan tâm kể cả em có là undead!? Tôi không sợ một lich!”
Nghe những lời tôi nói, Darkness run rẩy.
“Anh ta thậm chí còn không thèm quan tâm, kể cả khi cô ấy được xưng tụng như là vua của undead... Đây là tình yêu đích thực! T-Tôi nên làm gì đây, Kazuma!? Tôi cảm thấy mình rất muốn hỗ trợ cho anh ta!”
Mấy đứa giống nhau thường ủng hộ nhau, Darkness có vẻ có vài sự đồng cảm kì lạ cho tên biến thái đó.
“Cô đang nói gì vậy!? Nói undead cũng được yêu chảng khác gì đang bán bổ thần thánh cả! Đúng vậy, cơ hể Wiz rấ mát và thoải mái khi dùng như một cái gối ôm để ngủ trong mùa hè, nhưng cô ta chỉ là một cái xác di động! Giữ lấy cảm xúc của tình yêu đối với một cái xác, tên này đồi bại đến mức nào vậy!?”
“O-Ờ thì, gọi cô ấy là cái xác di động cũng không hoàng toàn sai, nhưng... Đừng bao giờ nói điều đó ngay trước mặt cô ấy, Aqua. Cổ sẽ khóc đó.”
Lờ đi sự ồn ào mà đám đồng bọn tôi đang làm, tôi tiếp tục quan sát hai người đó trong lo lắng.
“Giờ thì, nói chuyện đủ rồi! Phù Thủy Băng Giá, hãy đấu một trận nào!”
“Ehh? Ở-Ở đâu ra vụ này vậy!?”
Hmm?
“Tại sao à? Điều đó không rõ ràng sao? Để cho em thấy sức mạnh của tôi và để em từ bỏ công việc hiện tại của mình!”
“Eeeeh!?”
Trời đất!
“Kazuma, coi nào, Nói cho chúng tôi nghe với! Chuyện gì xãy a!? Bọn họ nói gì!?”
Tôi quay mặt về phía Aqua, người liên tục lắc tôi và nói với một tông giọng nhỏ nhẹ,
“Tên khốn đó đang thách đấu Wiz. Nếu tên đó thắng, hắn muốn Wiz từ bỏ công việc hiện tại của mình.”
Darkness có vẻ như thực sự bất ngờ khi nghe thấy điều đó.
“Công việc của Wiz là chủ cửa hàng của cô ấy, đúng không? Và... Cô ấy còn thường nhận những công việc từ những tay đại lý bất động sản, để xua đuổi undead tại nghĩa địa và những ngôi nhà xung quanh, đúng không!?”
“Có phải anh ta đang bảo người mình yêu ngừng làm những công việc nguy hiểm? Có vẻ như anh ta không biết về việc quản lý nghĩa trang đã được chuyển sang cho Aqua. Tuy nhiên, việc này...”
Đúng vậy, nếu như anh ta đã nói điều đó...
“A-Anh muốn tôi cưới anh...”
Đúng vậy, chắc chắn là nó.
Tôi sẽ bảo vệ em, vậy nên em không phải nhận thêm những công việc nguy hiểm nữa. Cứ việc chờ anh ở nhà.
Thật là một lời bày tỏ nồng nhiệt.
Anh ta là một người đàn ông chân chính.
Tôi thậm chí còn cảm thấy xấu hổ, bời vì muốn can thiệp do cảm xúc nữa vời của mình.
“Để công việc của em cho tôi! Vậy thì, đánh thôi, em-!”
Duke bắt đầu niệm câu chú gì đó và nắm lấy áo choàng của mình.
Và ngay khi anh ta chuẩn bị vất áo choàng của mình đi, Wiz, đỏ mặt dữ dội, và đồng thời sử dụng một ma pháp.
“Teleport!”
Lời bày tỏ quá sức nồng nhiệt đó thậm chí còn khiến chúng tôi choáng váng, cho dù chúng tôi đang quang sát ở cách đó khá xa.
Có vẻ nó hơi quá với Wiz, trong khi cô ấy không hề có kinh nghiệm với những chuyện tình cảm, để có thể chịu được cảnh này. Cô ấy sử dụng một ma pháp và trốn khỏi tình cảnh—
Part 4
“Wiz hôm nay cũng không quay lại. Giờ tôi hết chổ để đi chơi rồi nè. Tôi thật sự rất là chán!”
Đã được 3 ngày kể từ khi Wiz trốn khỏi cảnh đó.
Tôi được nghe là Duke vẫn còn lãng vãng trong thành phố, không có vẻ gì là anh ta đã từ bỏ.
“Một người thiếu kinh nghiệm với chuyện tình cảm, đúng là không thể đối phó được mới một lời tỏ tình đột ngột như vậy. Mấy chuyện yêu đương thật sự rất phức tạp. Kể cả với một người nổi tiếng như tôi còn không thể nắm bắt được hết sự phức tạp của nó.”
“Cậu biết đấy, cậu vẫn còn là một tên NEET còn trinh. Đừng vì mới trở nên nổi tiếng hơn một chút với phụ nữ, mà trở nên hoang tưởng.”
Aqua lại nói ra mấy câu khiêu khích, nhưng sau khi trở thành một kẻ đào hoa, mấy câu chọc ghẹo rẻ tiền như vậy không còn khiến tôi trở nên giận dữ được nữa.
“Tôi đi ra ngoài ăn tối đây, nên không cần phải chừa phần cho tôi đâu. Có lẽ đêm nay tôi sẽ ở bên ngoài.”
“Nè, thỉnh thoảng cậu lại đi qua đêm, nhưng mà cậu đi đâu vậy? Nếu cậu định đi uống rượu, tôi sẽ rất thích nếu cậu đưa tôi đi cùng đấy.”
Tôi đã ăn diện đầy đủ cho một chuyến đi đêm, và giường đang đứng cạnh cánh cửa trong khi Aqua nhìn tôi bằng một ánh mắt mong đợi.
“Tôi đi uống với đám con trai, thôi cô không theo được đâu. Tôi sẽ cho cô chút tiền tiêu vặt, nên cô hãy đi mua rượu và uống cùng mọi người đi.”
“Cậu thật tuyệt vời, Kazuma-san! Tôi sẽ trông chừng nhà cửa an toàn, khi cậu đi ra ngoài!”
Aqua trở nên rạng rỡ sau khi nhận được chút tiền.
Tôi đúng là đi ra ngoài để uống rượu với bọn con trai, nhưng đó không phải là thứ duy nhất mà tôi làm.
Nó sẽ vô cùng khó khăn để thực hiện mục tiêu thật sự của tôi nếu như Aqua đi theo cùng.
Còn mục tiêu thực sự của tôi, chà, điều đó không phải rõ ràng sao.
Kể cả khi mọi chuyện giữa tôi và Megumin đang diễn ra tốt đẹp đi chăng nữa, thì vẫn có những nhu cầu cần phải thỏa mãn.
Nếu có chuyện gì, thì chỉ phải thật sự cẩn thận, để không mất kiểm soát vào thời điểm then chốt. Đó là tất cả mọi điều về một quý ông.
Sau khi Aqua tiễn tôi, tôi tiến thằng về cuối phố.
.
.
“—Này, Kazuma, có chuyện gì vậy? Nãy giờ cậu cứ nhìn chằm chằm vào tên đó. Cậu biết anh ta à?”
Tại quán rượu mà tôi thường xuyên lui tới, tên tội phạm tóc vàng kiêm Mạo Hiểm Giả, Dust, đã hỏi tôi điều đó.
“Không, nó không giống như là hai chúng tôi có quen biết...”
Mỗi khi tôi đi chơi đêm, tôi thường cặp kè với mất tên con trai cho đến khi trời tối hằng, đúng vậy, đó là lúc những succubi bắt đầu làm việc.
Sau đó...
“Oh, tôi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thú vị của bạn từng xuất hiện ở đây. Tên tôi là Dust. Tôi khá nổi tiếng với mấy việc này.”
“... Anh đột nhiên đến đây có để làm gì? Anh có chuyện cần bàn với tôi à?”
Ngay cái lúc mà tôi nói tôi không biết anh ta, tên tội phạm tóc vàng ngay lập tức chạy đi tìm rắc rối.
“Tôi đã tự giới thiệu bản thân mình, vậy không phải anh cũng nên làm vậy sao? Anh không biết phép lịch sự là gì à? Hả?”
“... Tôi của tôi là Duke. Tôi sẽ hỏi lại lần nữa, anh có chuyện gì cần bàn với tôi à?”
Cũng là cái tên mặc áo trùm đầu mà đã thổ lộ với Wiz.
Tôi đã nghĩ đến việc ngăn Dust lại, nhưng tôi nhớ là tên Duke đó có nói anh ta có thể sử dụng ma pháp cao cấp.
Điều đó có nghìa, anh ta phải là một Mạo Hiểm Giả level cao. Thành ra tôi không cần phải bảo vệ cho anh ta làm gì.
Bất kể mọi việc kết thúc như thế nào, chỉ là do Dust tự làm tự chịu.
“Anh là một tân Mạo Hiểm Giả mới đến đây đúng không? Như tôi đã nói, tôi khá nổi tiếng về mấy vụ này. Anh sẽ tránh được nhiều rắc rối nếu như anh mời tôi một ly đấy.”
“Hô, anh muốn trấn tiền của tôi? ... Tôi hiểu rồi, đúng là có nhiều loại người ở đây. Tôi không thường xuyên được trải nghiệm những điều thú vị như thế này.”
Nói ra điều đó, anh ta đứng dậy và tỏa ra chút áp lực.
Đúng vậy, anh ta là người đã thách đấu với Wiz. Một tên bợm rượu và là một tên tội phảm nhỏ nhoi như Dust sẽ không phải là đối thủ của anh ta.
Sau đó, Dust nở một nụ cười thân thiện và chìa tay về phía Duke.
“Heh, anh đã đậu. Đúng vậy, một mạo hiểm giả nên như thế. Với chúng ta, mọi chuyện sẽ kết thúc nếu như bị coi thường. Đó là lý do vì sao mà tôi hay trêu những tân Mạo Hiểm Giả như vậy. Nếu như anh là một tên hèn nhát, mấy kẻ sẽ thật thà lấy tiền ra, tôi sẽ nói với những kẻ như thế là họ không xứng để làm một Mạo Hiểm Giả và về nhà với mẹ đi. Và với những người như anh, tôi đãi anh một ly nhé?”
“... Là vậy sao? Cậu đúng là khá thú vị đấy.”
Duke cho cậu ta một ánh nhìn thích thú trước khi ngồi xuống.
Dust gọi một ly cho Duke, rồi chào tạm biệt hắn, rồi ngay khi cơ hội đầu tiên xuất hiện cậ ta lập tức tránh xa khỏi cái bàn đó.
Rồi thì anh ta tình cờ quay lại chổ tôi...
“Này, Kazuma, tên đó là cái quái gì thế!? Nếu như cậu biết hắn ta là một kẻ nguy hiểm, cậu nên nói với tôi chứ! Cuối cùng tôi lại phải mời hắn ta một ly kìa!”
“C-Cậu... Đằng nào thì, cậu nghĩ anh ta mạnh đến mức nào?”
Cái cách mà tên này đã sống cho đến giờ và tính cách đã trở nên vô vọng rồi, nhưng về phần sức mạnh của Một Mạo Hiểm Giả, thì khá là được mọi người trong thành phố này công nhận.
Nếu như cậu ta có thể đo được sức mạnh của Duke, tôi có thể sẽ để Wiz giải quyết anh ta...
“Tên đó nguy hiểm đấy. Hắn ta mạnh hơn những kẻ mà tôi từng đối mặt. Cậu có thể nói hắn ta cùng một đẳng cấp với một Quỷ Tướng hay một mục tiêu treo thưởng cao.”
“Vậy à... Cậu đang nói là anh ta đủ mạnh để gây rối với tôi.”
Làm sao nó có thể? Điều này có thể rất nguy hiểm kể cả là với Wiz?
Dust có vẻ như muốn nói thêm gì đó, nhưng tôi lờ anh ta đi và tiến đến chổ tên mặc áo trùm.
“—Này, tôi làm phiền anh một chút được không?Tên tôi là Satou, đúng vậy, người được mọi người xung tụng là Mạo Hiểm Giả mạnh nhất thành phố này, Satou Kazuma.”
“Lại thêm một tên kì... Satou? Satou Kazuma!? Satou Kazuma đó sao!?”
Tên tuổi cảu tôi thật sự lan rộng đến vậy à?
Chà, điều này nằm ngoài dự đoán. Sau cùng, độ nổi tiếng của tôi đủ để xuất hiện trên mặt báo mà. Đây không phải là điều gì kì lạ, khi những Mạo Hiểm Giả mạnh mẽ như anh ta biết tên của tôi.
Tôi nở một nụ cười tự tin.
“Phải, tôi là Satou Kazuma đó đấy. Người đã hạ gục nhiều mục tiêu có phần thưởng lớn và Quỷ Tướng-“
“Là Satou Kazume người chỉ việc ra lện cho những đồng đội của mình và bản thân chỉ có một chút sức mạnh? Và cũng là cái tên Satou Kazuma, kẻ mà đã thua trước bọn Kobolds!?”
…….
Tôi rơi vào im lặng và cảm thấy có chút muốn khóc, còn Duke nhìn tôi với ánh mắt có chút thích thú.
“Đúng vậy, y hệt như lời đồn. Tôi chắc chắn có thể cảm thấy bầu không khí của mấy tên kém cỏi tỏa ra từ cậu. Báo cáo về việc những Quỷ Tướng lần lượt bị đánh bại, dưới sự chỉ huy của một tên NEET chắc hẳng đã nhầm lẫn ở đâu đó...”
“Này, anh muốn đánh nhau đúng không?”
Tôi đến đây với ý tốt, nhưng tên khốn này đúng là kẻ không giữ mồm giữ miệng.
“... Hmph, tôi đến thành phố này vì một người phụ nữ, nhưng... Tốt thôi, tối vốn muốn đợi tới khi giải quyết xong chuyện của tôi với cô ấy, nhưng thật sự không có lý do gì để đợi cả. Tôi có thể xử lý cậu ngay bây giờ.”
“Đừng có nói cái kiểu như là, anh sẽ làm xong chút chuyện trước khi đi mua bữa tôi. Cái gì, anh muốn đánh nhau à? Tôi mạnh mẽ hơn anh tưởng đấy. Tôi không chỉ thành công trong việc đánh bại những Quỷ Tướng! Và tôi còn có sự hậu thuẫn của đại quý tộc, gia tộc Dustiness! Anh sẽ hối hận nếu như bất cẩn mà đối đầu với tôi đấy! Và tôi cũng có những người bạn mạnh mẽ nữa!”
Tôi đã cho Duke thấy rõ sức mạnh của mình, cái tên đã coi thường tôi. Chắc chắn vì sợ hãi, khi thấy Duke nheo mắt lại nhìn tôi, nên tôi mới lôi chuyện gia tộc Dustiness và bạn bè ra.
“... Hmph, hiện tại có một người mà tôi cần phải dành hết toàn bộ sự chú ý cho cô ấy, nên hôm nay tôi sẽ tha cho anh.”
“T-Tôi là người sẽ làm xong việc khi đó là việc cần làm! Mọi người gọi tôi là Kazuma-san người sẽ trở nên mạnh mẽ khi nào anh ta trở nên nghiêm túc! Chỉ là, mai tôi sẽ nghiêm túc-!”
Đúng vậy, tôi đã nói rõ với anh ta.
Nó có một chút giống như những điều mà một tên thua cuộc sẽ nói, nhưng ít nhất tôi sẽ không bị coi thường với tư cách một Mạo Hiểm Giả.
Tuy nhiên, tôi xém nữa là bị kéo vào một trận đấu với hắn ta.
Mấy nhỏ đó nói là những Mạo Hiểm Giả nổi tiếng khác, sẽ nhắm vào tôi vì giờ tên tôi đã xuất hiện trên mặt báo. Đây có phải là điều mà họ đang nói tới không?
Suýt chút nữa thì. Có thể nó đã hơi muộn, nhưng tôi sẽ thử sống lặng lẽ từ bây giờ.
“Nên hôm nãy tôi sẽ...”
Tôi vốn định nói ‘tha cho anh’, nhưng tôi sau đó tôi mới nhớ ra.
Không, chờ đã, đây không phải là lý do mà tôi đến đây.
“Này, người mà anh dành hết mọi sự chú ý của mình để... Anh đang nói về Wiz, đúng không?”
Duke phản ứng ngay lập tức.
Trước khi tôi kịp nhận ra, anh ta đã kề một con dao găm màu đen vào cổ tôi và tỏa ra bầu không khí chết chóc.
“Sao ngươi biết về chuyện đó? Quan hệ giữa ngươi và Wiz là gì?”
“B-B-Bình tĩnh! Làm ơn bình tĩnh! Tôi là bạn của Wiz! Cô ấy chắc chắn sẽ rất đau khổ nếu như anh giết tôi!”
Giọng của tôi trở nên chói tai, như thể phản ứng với sự thay đổi thái độ đột ngột của Duke.
“... Ta không biết được ngươi đã biết được bao nhiêu về Wiz, nhưng ngươi không nên trở nên thân thiết với cô ấy. Cổ không phải là người mà một tên kém cỏi như ngươi có thể đối phó đâu.”
Nói ra điều đó, Duke cất con dao của mình.
Chỉ với việc nói ra tên của Wiz là đã đủ để khiến anh ta có ý giết người. Tên này quan tâm tới cô ấy đến mức nào chứ?
“Tôi biết việc anh đang nhắm tới Wiz. Thực ra thì, tôi đang có ý định hỗ trợ cho anh.”
“Cậu vừa nói gì?”
Duke mở to mắt mình ra trong ngạc nhiên sau khi nghe những lời tôi nói.
“... Cậu không phải là bạn của Wiz à?”
“Chính xác vì tôi là bạn của cổ. Tôi không nghĩ là cô ấy phụ hợp với công việc hiện tại của mình. Và...”
Tôi hạ giọng mình xuống.
“Kể cả nếu cổ có là Lich đi chăng nữa, Cô ấy vẫn có quyền tự đi tìm hạnh phúc cho bản thân mình, tôi đang nghĩ là sẽ thật tốt cho cô ấy nếu như cổ nghĩ hưu và sau đó sống một cách hạnh phúc.”
“... Cậu vẫn tiếp tục làm bạn với cô ấy kể cả sau khi biết được cổ là một Lich. Có vẻ như tôi phải xem lại đánh giá của mình về cậu rồi.”
Duke có vẻ đã bớt cảnh giác sau khi nói ra điều đó.
Đúng vậy, nếu như anh ta say mê cô ấy, tôi sẽ cảm thấy an toàn khi giao cổ cho anh ta.
Thành thật mà nói, nó không phải là cảm giác gì tốt đẹp cho lắm, khi nhìn thấy người bạn thân thiết của mình bị cướp đi bởi một kẻ lạ mặt.
Nhưng Wiz sắp đến tuổi rồi.
Đã đến lúc để cổ tìm một ai đó và có cuộc sống ổn định.
“Tôi cũng có suy nghĩ tương tự. tôi cũng không nghĩ cô ấy phù hợp với công việc hiện tại của mình. Nó sẽ khác nếu như cô ấy làm việc đó lúc còn được xưng tụng là Phù Thủy Băng Giá, nhưng hiện trạng của cổ giờ khá là đáng thương.”
“Chà, Cô ấy là một Mạo Hiểm Giả khá nổi tiếng trong quá khứ. Đúng là lúc ấy thích hợp hơn với lúc đó so với hiện trạng hiện giờ của cổ...”
Đúng vậy, nếu như cô ấy còn đi mạo hiểm, có lẽ cổ sẽ mang về những hàng hóa hữu ích với những Mạo Hiểm Giả hơn.
Nhưng, hiện giờ, cô ấy như một con đầu rỗng mà ngay đến cả Vanir cũng không thể giúp được.
“Tuy nhiên, không phải anh nên ngừng việc cố gắng đánh nhau với cổ sao. Anh không thể thuyết phục cô ấy trong hòa bình để cổ từ bỏ công việc hiện tại của mình à?”
“...? Cậu đang nói gì vậy? Sẽ không có nghĩa lý gì nếu như làm mọi việc theo cách đó. Để chứng minh tôi có thể bảo vệ cô ấy, tôi cần phải cho cổ thấy sức mạnh của mình.”
Duke chắc hẵn vẫn còn nghĩ là, Wiz hiện tại vẫn còn làm những công việc nguy hiểm như thanh tẩy undead.
Đúng vậy, để giành lấy việc thanh tẩy undead từ cô ấy, chứng minh sức mạnh của những người xung quanh cổ là một việc cần thiết.
Mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu như tôi nói với anh ta là Wiz đã không còn phụ trách những công việc nguy nhiểm, nhưng xét về việc anh ta quan tâm cổ đến mức nào, tôi có nên nói với anh ta điều đó không?
Và, để cho Wiz cưới ai đó cũng là một điều tốt cho cửa hàng ma thuật.
“Nói này, tôi có thể hỏi anh điều này không? Um... Anh có ý định, là sẽ nhận hết mọi trách nhiệm mà Wiz hiện tại đang gánh à?”
“Đương nhiên! Không ai phù hợp với công việc của cô ấy hơn tôi! Sau khi làm vậy, tôi chắc chắn có thể khiến cho cô ấy thích mình.”
Tên này khá là tự tin đấy nhỉ.
Đủ để tự tin tuyên bố, là anh ta có thể xoay chuyển tình hình của cái cửa hàng, mà ngay cả Vanir cũng không thể ngăn được tình cảnh suýt thì phá sản, với con mắt nhìn thấu tất cả của hắn ta. Anh ta là dạng người nào thể?
...Khoan, chờ một chút.
“Chờ đã, không phải vẫn còn một rào cản rất lớn đứng giữa chuyện đó à? Nếu như anh biết rất nhiều về Wiz, tôi nghĩ anh cũng biết Vanir, đúng không? Sẽ không có vấn đề gì nếu như anh khiến Wiz từ bỏ vị trí của mình, nhưng nếu sau đó anh muốn thay thế cổ, tôi không nghĩ hắn ta sẽ chấp nhận việc đó.”
Đúng vậy. Mục tiêu của Vanir là kiếm thật nhiều tiền thông qua cửa hàng ma thuật của Wiz, và sau đó dùng số tiền đó để xây một hầm ngục rộng lớn.
Anh ta sẽ khá vui nếu như Wiz kết hôn, nhưng liệu anh ta vẫn giữ thái độ tương tự, nếu như ai đó thay thế vị trí chủ cửa hàng?
Không có chuyện mà con quỷ lương lẹo đó, lại để cho chuyện này xãy ra.
“Hmm, Vanir-dono, huh... Chính xác, anh ta sẽ là mối phiền phức lớn nhất, nhưng điều này là giữa tôi và Wiz. Kể cả đó là Vanir-dono, tôi cũng sẽ không chùng bước!”
Những lời của Duke làm tôi cảm thấy bất ngờ chưa từng thấy.
Anh ta này can đảm đến mức nào?
Kể cả tôi cũng không muốn xung đột với con quỷ ở cấp độ gian lận đó.
Nói cách khác, anh ấy sãng sàng làm tới mức đó vì Wiz...
“Kể cả anh có nói vậy, hắn ta chắc chắn sẽ ngăn cản. Tuy nhiên...”
Sau đó tôi cũng phải chuẩn bị sẵn phương pháp của mình.
Tôi nâng cái vại tới chổ Duke-
“Tôi không ghét những người như anh...”
Và nở ra một nụ người với người đàn ông chân chính này, người thậm chí còn không lùi bước khi phải đối diện với Vanir
Part 5
“Vì vậy, tôi đã quyết định hổ trợ anh ta.”
“Tôi thật sự không hiểu anh đang nói cái gì.”
Sáng hôm sau.
Trở về nhà vào sáng sớm, trong lúc ăn sáng tôi kể lại cho mọi người nghe sự kiện đã diễn ra vào tối qua với Duke.
“Như tôi đã nói, tên Duke đấy có thể hơi bướng bỉnh, nhưng tôi thấy anh ta là một người đàn ông chân chính và, nói chung, không phải là một kẻ xấu.”
Sau khi nhận được một sự đãi ngộ rất harem, từ Megumin và Darkness. Nhìn thấy tình yêu ngay thằng của Duke, như tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt tôi.
Kể cả mọi việc đang diễn ra tốt đẹp giữa tôi và Megumin, một chút dụ dỗ của Darkness đủ để làm tôi nhảy thẳng đến chổ cô ấy.
Nhìn lại, toàn bộ những hành động gần đây và cả hình tượng của tôi, đúng là hình tượng của một tên vô cùng rác rưởi.
Nó hoàn toàn đối lập với Duke, người đã chuẩn bị để dũng cảm đối mặt với mọi thứ vì Wiz.
Là một người đàn ông, tôi không thể nào ngăn mình ủng hộ cho anh ta.
Trên hết, tôi cảm thấy việc cố sống theo cách này, sẽ giúp cho những người khác thẳng thắng gọi tôi là thuần khiết và trung thực.
“... Ừm, như em đã từng lo lắng, nó là một điều tốt khi những người phụ nữ xung quanh Kazuma có người yêu, nên em thực sự không quan tâm đến nó...”
“Hô? Gần đây em đã coi anh như ‘người đàn ông của em’, nhưng em vẫn lo về chuyện đó à? Em có những khía cạnh khá là dễ thướng đấy nhỉ?”
“... Tôi không biết cậu đang cố làm cái gì, nhưng cái cảnh này đang khiến tôi nổi da gà, nên làm ơn dừng nó lại đi.”
Aqua nói điều đó khi lấy nĩa đâm thẳng vào quả trứng của mình, lúc tôi đang tự gật đầu với bản thân.
“Cậu có thật sự ổn không, khi để cho một tên lai lịch không rõ ràng đem Wiz đi mất? Hiểu được tính cách của cậu, tôi đã tưởng cậu sẽ nói thứ gì đó như ‘Megumin và Darkness là không đủ, Wiz, Yunyun, Iris, Eris, Chris, và Komekko toàn bộ là của tôi’ chứ.!”
“Cô nghĩ tôi là loạn đàn ôn... Này, Chờ đã, không phải nó có chút kì lạ sao? Kể cả tôi cũng có những giới hạn của mình!? Tôi đã nói điều này rất nhiều lần, và tôi sẽ nói lại thêm một lần nữa: ‘Tôi không phải là lolicon’!”
Nghĩ về điều đó, gần như toàn bộ những lời đồn xấu đều hướng đến việc khiến tôi bị gọi là Lolizuma, và tôi khá chắc toàn bộ đều những lời đồn đó đều bắt đầu từ cô ta.
Ngay vào lúc tôi đang định đứng dậy và dạy cho Aqua một bài học,
Một Darkness đang đỏ mặt đột ngột đập bàn đứng dậy.
“Tôi đã thật sự thay đổi ý kiến của mình về anh, Kazuma! Đúng vậy, người đàn ông tôi yêu phải là người vô cùng đang quý! Anh ta yêu cổ kể cả khi cổ là một Lich! Đúng vậy, anh ta không nên được so sánh với cái tên yếu đuối nào đó, kẻ còn không chống lại được một chút cám dỗ...!
“Này, cô đang nói đến tôi đó hả? Từ đầu, cô chính là người đã quyến rũ tôi đấy!”
Lờ đi những lời tôi nói, Darkness hào hứng tiếp tục.
“Kazuma, tôi sẽ giúp anh! Toàn bộ những việc chúng ta cần làm, là không để cho Vanir xen vào giữa hai người họ, đúng không? Chỉ cần cho tôi biết cần phải làm cái gì!”
Darkness nhìn tôi với đôi mắt phát sáng, đầy vẻ mong đợi.
Chà, tôi vui vì cô muốn giúp, nhưng...
“Hai người bình tĩnh đi. Đầu tiên chúng ta cần phải xác nhận, là hai người đó nghĩ về nhau như thế nào, đúng không? Trừ phi mấy người là một người phụ nữ trưởng thành, người đã trải qua các vấn đề tình cảnh như em, hầu hết phụ nữ sẽ đỏ mặt khi đối diện với những lời đầy cảm xúc của Duke. Hiện tại, Wiz vẫn còn đang mất tích. Mọi thứ không thể nào tiến triển một cách chính xác khi một bên không có ở đây.”
“Từ lúc nào mà em trở thành một người phụ nữ trưởng thành, người hiểu rõ những vấn để tình cảm vậy, con nhóc kia? Người duy nhất mà em có thẻ diễn tả bằng hai chữ trưởng thành là người có kinh nghiệm như anh.”
Tôi tự hào tuyên bố, rồi Megumin phồng má lên giận dữ.
“... vậy thì, em có nên cho anh thấy người phụ nữ trưởng thành trong em không? Tối nay em sẽ đến phòng anh.”
Em ấy mỉm cười đầy ẩn ý với tôi, như là em ấy đang nghĩ ‘em biết chính xác anh sẽ làm những gì.’
“Không, tối nay anh không có hứng để làm mấy việc đó. Tối qua, anh đã hiểu được ý nghĩa của việc trở thành một người đàn ông chân chính. Nó sẽ tốn một thời gian trước khi anh đổ bởi mấy chiêu trò của em thêm lần nữa, anh cũng sẽ không bị dụ dỗ bởi cái thân hình thiếu hấp dẫn vè giới tính đó của em.”
“Huh?”
Có vẻ như lúc nãy Megumin đã khá tự tin vào bản thân mình. Em ấy thốt lên một tiếng ngạc nhiên sau khi nghe câu trả lời của tôi.
“Cái gì? Bộ em nghĩ anh là một tên đơn giản, người sẽ rất hào hứng với điều đó bất kì lúc nào à?”
“Er, không... Nó chỉ là... Em nghĩ mọi việc đang tiến triển tốt giữa hai chúng ta, nên em tưởng chắc là anh sẽ hơi hướng theo nó...”
Aqua nghiên người về phía một Megumin đang bối rối, rồi nói.
“Hiện giờ, Kazuma sẽ không bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì em nói đâu. Cậu ta đã dành một đêm ở bên ngoài vào hôm qua, đúng chứ? Em thấy đấy, bất cứ khi nào tên này qua đêm ở bên ngoài-“
“Aqua, cô đã làm gì với mớ tiền tiêu vặt mà hôm qua tôi đã cho cô hả? Cô đã dùng nó chưa? Vị của rượu như thế nào?”
Tôi chụp lấy Aqua khi cô ta chuẩn bị nói mấy thứ không cần thiếu và định lôi cô ta ra ngoài...
“Rượu khá là ngon, nhưng tại sao cậu lai kéo tôi đi? Chờ đã, tôi vẫn chưa ăn đồ tráng miệng! Cậu đang đem tôi đi đâu? Dừng lại! Darkness, Megumin, trong thành phố này, có những con succ-!”
“Hôm nay tôi sẽ cho cô chút tiền tiêu vặt, vậy nên cô qua đây với tôi một chút! Tôi có một việc vô cùng quan trọng cần bạc bạc với cô đấy!”
CHƯƠNG 04 : BAN TẶNG LỜI CHÚC PHÚC CỦA NỮ THẦN CHO TÊN PHÀM NHÂN NÀY!
Part 1
Trời đã mưa từ buổi sáng.
Mặc dù vậy, Aqua vẫn ở ngoài sân, có vẻ như cô ta không hề quan tâm tới tình hình thời tiết khi đang vui vẻ làm việc trên mảnh vườn của cô ấy.
Megumin cầm một cây dù đứng bên cạnh cổ, trông như em ấy đang đưa ra hướng dẫn cho cô ta.
“Nè, Kazuma, anh có thể nói gì với bọn họ không? Làm vườn không hề đơn giản. Mỗi năm lúc nào cũng có vài nông dần trồng nấm tùng nhung và măng tre bị mất tích đó.”
Darkness nói ra điều đó với một biểu hiện rắc rối trên khuôn mặt khi nhìn bọn họ làm việc qua cánh cửa sổ.
“Tôi biết những người nông dân rất cứng cỏi. Có những cơn bão lớn ở quê hương tôi, và năm nào cũng có vài nông dân mất tích vào mùa bão. Nhưng họ không nghe theo những gì tôi cảnh báo, giờ tôi có thể nói gì đây?”
“Ở chổ cậu cũng có bão sao? Đúng vậy, bọn rau củ đúng là trở nên kích động vào mùa bão.”
Tôi đang nói tới những nông dân gặp rắc rối khi đi ra kiểm tra kênh tưới tiêu trên cánh đồng của họ, nhưng có vẻ như chuyện mà chúng tôi nói đến mang ý nghĩa khác nhau.
“Kazuma, qua đây nhìn nè! Bọn chúng đang bắt đầu nãy mầm rồi!”
Aqua hào hứng hét lên. Cô ta thật sự đúng là nữ thần của nước. Trông có vẻ việc đứng giữa trời mưa không gây ảnh hưởng gì tới cô gái này.
“Mấy con cá thu cũng bắt đầu mở mắt rồi. Có hơi kì khi nhìn vào bọn chúng, nhưng anh cũng nên qua đây xem đi.”
Kể cả Megumin cũng đang có tâm trạng vui vẻ...
“Này, Darkness, cô không nghĩ là có chút kì lạ khi đi bắt dưa hấu ở biển và thu hoạch cá thu ở trên cánh đồng à?”
“Tại sao nó lại kỳ lạ? Anh đôi khi nói những điều thật sự lạ lùng đấy.”
Khi tôi đang trong thời gian trải nghiệm cú sốc văn hóa, sau một thời gian khá dài, thì có ai đó đến gõ cửa.
Lúc tôi đến mở cửa, tên cánh cụt đang điên cuồng đứng đó vẫy cái chân chèo của mình.
Trước khi tôi kịp hỏi, hắn ta biết chổ này là chổ nào hay biết mình đang đến đây sẽ bị gì không, thì Aqua đã kịp để ý đến hắn.
“Ah!”
“Pik!”
Tên cánh cụt thét lên một tiếng như một con chim, như để trả lời cho tiếng hét của Aqua.
“Ta đã nói nếu ta thấy ngươi ở bên ngoài, ta sẽ thanh tẩy ngươi. Ngươi cả gang lắm mới dám đến đây đó. Được đấy, con quỷ kì quái đó không ở đây để cản trở, nên bây giờ ta sẽ tiễn ngươi lên thiên đường.”
“Không, chờ đã! Có lý do tại sao cho việc tôi lại đến đấy. Vanir-sama và Chủ cửa hàng-dono đang...”
.
—Sau khi đội mưa mà phóng thẳng tới cửa hàng ma thuật,
“Wiz! Cô đã quay lại! Mọi người đã rất lo cho cô đấy!”
“Vanir-san, anh là đồ ngốc! Cái sự thiếu tế nhị đó của anh chẳng thay đổi một chút nào!”
“Từ đầu cô không nên mong đợi bất kỳ sự tế nhị nào từ một con quỷ, bà chủ cửa hàng ngu ngốc! Nếu cô đã trở nên say đắm hắn ta sau khi lang thang ở bên ngoài! Nếu cô muốn làm đám cưới, thì mau làm đi!”
Cảnh tượng hai người cãi nhau chào đón tôi ngay lúc tôi vừa bước vào cửa hàng.
“Anh thật sự ổn với điều đó sao!? Tôi sẽ kết hôn đấy, anh biết không!? Sau đó tôi sẽ không thể quay lại cửa hàng! Chủ nhân của cửa hàng sẽ phải thay đổi! Không phải hợp đồng là thứ tuyệt đối với loài quỷ à!? Còn cái hợp đồng mà chúng ta đã lập ra để cùng phát triển cửa hàng này thì sao, chuyện gì sẽ xãy ra với nó!?”
Có lẽ vì phải đi bộ trong cơn mưa mà giờ người Wiz đang ướt sũng.
Về phía Vanir, trên cơ thể được tạo ra một cách cẩn thận đó, một đường gân nổi lên ngay ở thái dương vào lúc hắn ta trả lời.
“Bà chủ không ai thèm lấy, sau khi cô rời khỏi cửa hàng này và người chủ mới đến để tiếp quàn, ta sẽ chỉ khiến cửa hàng phát hiển hơn cùng với kẻ đó, và với cách đó ta mới có thể kiếm đủ tiền để xây dựng hầm ngục cho riêng mình! Nên hãy thư thả và làm đám cưới đi, Chủ cửa hàng đã biết yêu à!”
“Tại sao anh!”
Nhìn wiz ứa nước mắt chụp lấy Vanir, tôi quay mặt về phía tên cánh cụt đang đứng bên cạnh mình rồi hỏi,
“Cái quái gì đang xãy ra vậy?”
“Vanir-sama và bà chủ-dono đã như vậy được một lúc rồi. Tôi đã nghĩ mặc dù bà chủ-dono cuối cùng cũng quay về, nhưng đầu óc cô ấy cứ ở trên mây, sau đó thì trở nên tức giận với Vanir-sama, tôi không thể tìm cách ngăn cản họ, nên tôi đến đễ tìm cậu giúp đỡ, chàng trai trẻ.”
Tôi muốn nói với hắn ta là đừng có gọi tôi đến vì mấy vụ này, nhưng thật tốt khi biết Wiz đã quay về nên tôi sẽ tạm bỏ qua cho hắn.
Một Aqua mang gương mặt nghiêm nghị xông vào giữa cuộc cãi vả của hai người đó.
“Này, Wiz, Cô đã ở đâu hả!? Cô thật sự đã làm cho mọi người lo lắng đấy, biết không hả! Nhanh xin lỗi đi!”
“Aqua, hiện giờ họ không có rãnh đâu. Chui vào đó sẽ làm mọi thứ phức tạp thêm thôi, nên tạm thời ra góc này đứng với em đi.”
Megumin kéo Aqua, người hoàn toàn không biết xem xét thời điểm, tới một góc của của hàng.
Sau đó, Darkness hỏi rằng,
“Từ đầu, vì lý do gì mà hai người họ lại cãi nhau? Coi nào kể cả bá tước Zereshrute cũng cảm thấy rắc rối.”
Wiz khóc lóc ôm lấy Darkness.
“Nghe này, Darkness! Mấy hôm nay, tôi đã lang thang trong những tầng thấp nhất, của cái hầm ngục được cho là lớn nhất thế giới. Tôi đã giết vài con quái vật trong khi suy nghĩ một số chuyện.”
Ngay khi tôi đang tự hỏi cái gì đã dẫn đến việc hai gây gỗ với nhau, Wiz nhổ một bông hoa trong bình tại cửa hàng và bắt đầu chơi với nó.
“Người đàn ông đó... Tên Duke-san đó, người đột ngột xuất hiện rồi nói là anh ta sẽ sẵng sàng chấp nhận hết mọi thứ của tôi... Tại sao anh ta lại say đắm tôi đến như vậy...”
Oh, đó có phải là ý nghĩa của việc yêu nhau sau đắm?
Vanir như có điều gì đó muốn nói, nhưng Wiz không hề để ý đến nó và tiếp tục nói.
“Ý tôi là, tôi là một lich đó, cô biết không? nhưng kể cả vậy, anh ấy đã nói rằng anh ta không hề quan tâm. Anh ta thậm chí còn nói. ‘Em vẫ rất xinh đẹp, kể cả khi đã trở thành undead. Tôi thích chính bản thân của em hiện giờ...”
“Tôi đã xem nó từ phía xa bằng kỹ năng đọc môi của mình, nhưng anh ta thật sự nói điều đó sao?”
Lờ đi những lời của tôi, Wiz nắm chặt bông hoa và tiếp tục,
“Và anh ấy đã cầu hôn ngay trong lần đầu gặp mặt... Anh ta thậm chí còn nói với tôi ‘Một bông hoa xinh đẹp như em không phù hợp với những công việc nguy hiểm. Anh sẽ bảo vệ em kể từ bây giờ, nên...”
“Anh ta không có nói điều đó.”
Đúng vậy, anh ta không có đi xa đến mức đó, đúng không?
“Kazuma-san, hiện giờ tôi đang nói về một vấn đề vô cùng quang trọng, nên anh làm ơn im lặng dùm tôi... Kể cả khi anh ấy cầu hôn tôi, tôi vẫn còn hợp đồng với Vanir và phải trông coi cừa hàng... Aah, tôi nên làm gì đây...”
Wiz liếc nhìn người bên bên cạnh khi cô nói điều đó, và Vanir, đeo lên một chiếc mặc nạ khó chịu anh ta bắt đầu nói.
“Cô ta đã như vậy từ cái lúc vừa mới trở về. Ta đã nói với cổ, nếu cô muốn tiếp tục làm người trông coi cửa hàng, thì dừng việc chạy trốn khỏi cửa hàng và làm việc một cách đàng hoàng đi, Và nếu như cô ta muốn làm đám cưới, thì hãy làm như cô ta muốn, nhưng rồi vì một lý do nào nó mà cô ta lại nổi điên lên.”
“Anh không thể đối xử với tôi một cách quan tâm hơn sao!? Mối quan hệ của chúng ta chỉ có như vậy thôi à? Không phải tôi và Vanir-san là cộng sự, đã cùng hợp tác với nhau để biến giấc mơ của hai trở thành hiện thực sao?”
Vanir làm một vẻ mặt vô cùng kinh tởm khi nghe thấy hai chữ ‘cộng sự’.
“Hợp đồng là tuyệt đối với quỷ tộc, nhưng... Kể cả ta cũng đang ở trên bờ vực của việc phá vỡ nó vì phải đối diện với sự bất hạnh của cô.... Ta đã vốn đang suy nghĩ liệu ta có nên tạm hoãng lại hợp đồng của chúng ta-“
“Tôi sẽ không để anh phá vỡ hợp đồng giữa chúng ta! Tôi biết rất rõ cửa hàng này đã phải đóng cửa từ lâu nếu như Vanir-san không ở đây. N-Nhưng, người duy nhất có thể tạo ra hầm ngục lớn nhất thế giới là tôi. Liẹu anh có ổn với với việc từ bỏ giấc mơ của mình, về việc đối đầu với những Mạo Hiểm Giả ở tầng thấp nhất của Hầm ngục khó khăn nhất không, Vanir-san!?”
Wiz tuyệt vọng thuyết phục Vanir trong khi bám lấy hắn ta.
Aqua xen vào.
“Vậy là cô có muốn ở cạnh anh ta không? Hay anh ta không thuộc tuýp người cô thích?”
Nghe thấy điều đó, Wiz vẫn chơi với bông hoa trong tay mình trong khi tinh tế cố gắng nhìn trộm phản ứng của Vanir.
“Anh ấy nhìn cũng không tệ, và anh ta cũng khá là chân thành với tôi... Nhưng, cô biết đó, tôi có nhiện vụ là phải chứng kiến giấc mơ của Vanir trở thành sự thật...”
“Suy nghĩ của ta luôn như vậy, ta không quan tâm đến việc chủ của cửa hàng này là ai. Toàn bộ những gì ta cần từ cô, là sau khi thu thập đủ vốn thì hãy xây cho ta một hầm ngục.”
“Có phải Vanir-san là tsundere!? Điều đó là quá nhiều tsun và không đủ dere! Làm ơn ít nhất hãy quan tâm tới tôi hơn một chút! Không phải chúng ta đã quen nhau rất lâu sao? Anh thật sự ổn khi tôi rời đi với người đàn ông đó à!?”
Bông hoa trong tay cổ từ từ khô héo. Có phải cô ấy đã kích hoạt Drain Touch trong giận dữ?
“Việc gọi ta có tính cách của một tsundere đang làm ta cảm thấy khó ở... Vâng, vâng, được rồi, lần này ta sẽ đặt thêm nhột chút sức mạnh vào đôi mắt nhìn thấu tất cả của mình. Ta sẽ đuổi hắn ta đi nếu như ta cảm thấy có điều gì đó quá xấu xa ở hắn ta, giờ cô vui chưa?”
Nhìn thayas Vanir đang tỏ ra phiền phức, tôi nhận ra việc này thật ra lại là một việc tốt với Duke.
Vật cản lớn nhất cho việc Duke lấy đi cửa hàng của wiz sẽ là Vanir, nhưng nó không có vẻ như bản thân Vanir phản đối việc đó.
Nó giống như quỷ tộc có suy nghĩ lạnh lùng, nhưng với điều này, Vật cản lớn nhát của Duke đã được gỡ bỏ.
...Không, chờ đã, có khả năng là Vanir sẽ tìm ra lỗi của anh ấy nếu như hắn sử dụng đôi mắt nhìn thấu tất của của mình lên anh ta.
Vào lúc tôi đang suy nghĩ là mình có nên cản hắn ta lại, đôi mắt của Vanir phát ra một ánh sáng đáng ngờ...
“Ho... Hắn đã vào sự sự quan sát của ta. Cái kẻ bị ám ảnh bởi cô hiện đang bận rộn thu thập thông tin về cô ở trong thành phố.”
Sau khi nghe điều đó, khóe miệng Wiz nhỉnh lên một chút mặt dù cổ tỏ ra vẻ mặt giống như bình thường.
“...Hmm? Oh thật là, Tên này... Thật tuyệt vời! Thật sự tuyệt vời! Ta đã thắc mắc tại sao khó có thể nhìn thấu được hắn, vậy ra đây là lý do!”
“C-Cái gì vậy, Vanir-san? Cái gì tuyệt với ở anh ta vậy? Nó rất hiếm khi thấy anh thật tâm ca ngợi một người đến như vậy.”
Ngay khi Wiz bước lùi lại bởi vì sự thay đổi thái độ đột ngột của Vanir, con quỷ tự nhận nhìn thấy tất cả nói trong vui sướng,
“Con quỷ nhìn thấu tất cả tuyên bố! Khi cô đáp lại cảm xúc của người đàn ông đó, anh ta sẽ trải nghiệm sự vui sướng và hớn hở đến một mức độ chưa từng được nhìn thấy trên thế giới này.”
Part 2
Trên đường chúng tôi trở về từ cửa hàng ma thuật,
“Tuy nhiên, để nghĩ đến việc Vanir sẽ dễ dàng chấp anh anh ta... Như đã mong đợi từ người đàn ông mà tôi công nhận...”
Nghĩ lại những viêc vừa xãy ra, tôi không thể không nói ra suy nghĩ của mình.
“Em thắc mắc, là tại sao tên này lại thích cái tên bám đuôi đó nhỉ,... Chà chà, so sánh với ai đó, người dễ dàng đi với những nữ Mạo Hiểm Giả khác một cách vui vẻ, ngay lúc mà em vừa rời mắt khỏi anh ta, và tìm lý do để ngoại tình ngay sau khi bị dính phải một chút quyết rủ, sự chân thành của anh ta có một chút đáng nể đấy...”
Megumin liếc nhìn tôi đầy ẩn ý...
“Cái gì? Đúng vậy, cái vụ trong phòng tắm là lỗi của anh! Nhưng sao em không xem lại lời nói của mình đi, mấy người cũng có lỗi đó! Megumin luôn gửi cho tôi một đống gợi ý, nhưng không bao giờ vượt qua giới hạn, và Darkness thì liên tục khoe cái thân hình dâm dục của mình một cách không cần thiết, trong khi nào cũng cảm thấy xấu hổ và muốn rút lui giữa chừng-“
“Tên này đã vứt đi chút phẩm giá cuối cùng của mình!”
“Về sau, anh thật sự đã biến thành mẫu đàn ông, mà tôi từng cho là lý tưởng đối với mình...”
Ngay khi hai người đó bắt đầu mắng mỏ tôi, Aqua, người đang lãng vãng sau lưng chúng tôi đột nhiên tuyên bố.
“Tôi sẽ không chấp nhận chuyện này. Tôi không chấp nhận cái tên đàng ông không biết ở đâu chui ra như vậy. Điều này không lạ sao? Chúng ta đang nói về Wiz đấy! Tại sao hắn ta lại bị ám ảnh bởi cô ta đến như vậy! Điều hắn ta đang hướng tới chắc chắn không có gì tốt đẹp! Đó là trực giác của nữ thần! Tên đó chắc chắn không hề yêu Wiz!”
Như để phản ứng với tuyên bố đột ngột của Aqua, tôi quay người lại.
“Cô chỉ không muốn mất đi người bạn uống trà duy nhất của mình, đúng không?”
“Ờ thì, cũng đúng, nhưng tôi vẫn có cảm giác xấu về điều này! Thật khó để diễn tả về nó, nhưng tôi cảm thấy chuyện này sẽ kết thúc với việc, một tên nào đó mà tôi cực kì ghét sẽ trở nên vô cùng, vô cùng hạnh phúc...”
Vậy à. Tôi chả hiểu gì hết?
“Kể cả vậy, giờ có vẻ như Wiz đã dính vào việc này, chúng ta không hẳng là có quyền can thiệp. Nếu chị muốn cô ấy hạnh phúc, chị nên để mọi chuyện cho họ tự giải quyết...”
Aqua miễn cưỡng im lặng sao khi nghe những lời Megumin nói.
—Sau khi Vanir phát ra ánh sáng thừa nhận lên Duke, Wiz đã cân nhân nhắc một chút, trước khi cô ấy nói là mình sẽ sớm giải quyết mọi thứ rồi quay trở lại làm việc.
Nói cách khác, giờ đã là vấn đề giữa hai người bọn họ. Người ngoài như chúng tôi không nên xen vào.
Nhưng...
“... Tôi sẽ kiểm tra anh ta.”
Aqua nói điều đó với đôi mắt đầy quyết tâm.
“Ý của cô khi nói kiểm tra là gì? Chính xác là cô sẽ làm thế nào?”
Tôi khong thể ngăn được việc thắc mắc, và Aqua tự tin trả lời.
“Tôi sẽ kiểm tra xem tên đó có thật sự là một người chân thành và đứng đắng không. Đúng vậy, tôi sẽ quyến rũ anh ta.”
…Huh?
“C-Cô điên à? Cô còn không biết tí gì về tình yêu, và giờ cô muốn quyến rũ anh ta sao? Cô nghiêm túc à?”
Đừng nói tới anh ta, cô còn không thể quyến rũ bất kì ai mà cô ngẫu nhiên gặp ai ở trên đường.
“Cậu nghĩ tôi là ai hả? Tôi là Aqua-sama vô cùng nổi tiếng, nữ thần của giáo phái Axis người có mười triệu tín đồ! Tôi rất được mấy đứa trẻ nhà hàng xóm yêu thích, và gần đây kể cả những người già cũng thường cho tôi đồ ngọt. Nếu tôi chỉ dẫn cho hai người kia một chút, tên đó sẽ dễ dàng đổ gục trước bọn tôi.”
Cô moi đâu ra sự tự tin đó vậy?
... Khoan, chờ đã, cho hai người đó một chút hướng dẫn?
Lờ đi sự ngờ vực trong thâm tâm tôi, Aqua tiếp tục trông có vẻ còn tự tin hơn mới nãy.
“Sau cùng, chúng ta có Loli Killer cực kì quyến rũ với những ai có sở thích theo chiều hướng đó, và Eroness người có thể đáp ứng cho bất kì ai đánh giá cao một hình tượng dâm dục. Nếu anh ta không bị quyến rũ bởi hai người bọn họ, tôi sẽ công nhận anh ta.”
“Chờ đã, Loli killer đó có phải là em không? Em sẽ không làm điều gì ngu ngốc! Kể cả nếu đó là để kiểm tra sự chân thành của anh ta, em cũng là một người phụ nữ chân thành và đứng đắng! Em đã có Kazuma, nên em sẽ không đi quyến rũ bất kì ai khác!”
“Ngừng ngay cái viêc, coi tôi như người phụ trách toàn bộ những thứ dâm dục! Toi cảm thấy cái cách mấy người đối xử với tôi càng ngày càng trở nên tồi tệ! Tôi cũng có chút giận dữ với bản thân mình vì đã thích thú với cách đối xử đó...”
Aqua lờ đi phản đối của hai người họ,
“Hai người này thiếu kinh nghiệm với chuyện tình cảm, nhưng tôi chắc chắn sẽ hướng dẫn họ, nên đừng lo! Cứ chờ xem, tôi sẽ chứng minh trực giác của mình không sai!”
“Em sẽ không làm điều đó, được chứ? Em chắc chắn sẽ không làm nó! Chị có nghe em nói không hả, Aqua!?”
Megumin tuyên bố điều đó với tôi trong khi lắc Aqua một cách bạo lực.
Part 3
Tại một quán rượu nhỏ, có thể nói nơi đó là tiêu điểm của thành phố, một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện.
Người phụ nữ đó có thể được diễn tả là vô cùng lôi cuống. Mặc trên người một bột đồ đắt tiền không phụ hợp với một quán rượu giá rẻ, người phụ nữ xuất hiện trước mặt người đàn ông mặc áo trùm, đang ngồi uống rượu một mình.
“Tôi có thể ngồi cạnh anh không?”
“... Nếu cô đến đây để gạ gẫm tôi, tôi không có hứng thú.”
Người phụ nữ cố rặng ra một nụ cười trên khuôn mặt cứng ngắc của mình.
... Đúng vậy, người phụ nữ đang tiếp cận tên áo trùm cô độc —Duke— chính là Darkness đang diễn theo hướng dẫn của Aqua.
“Này, Aqua, cô ta đã ăn diện, còn trang điểm và làm tất cả mọi thứ, cuối cùng chỉ lại bị hiểu lầm là một con gái điếm rồi bị đuổi đi... pfft.”
“Đừng có cười, Kazuma, chúng ta sẽ bị phát hiện... pfft.”
Tôi không biết Darkness có nghe được tiếng của bọn tôi không, nhưng khuôn mặt cổ dần dần đổi thành màu đỏ.
Đây là quán rượu mà lúc trước tôi đã tiếp cận Duke.
Aqua và tôi đang ngồi cách khá xa hai người họ, dùng kỹ năng ẩn thân để hòa trộn với những khách hàng, và sẵn sằng để bảo lãnh Darkness ra khỏi việc này khi Duke thật sự bị quyến rũ bởi cô ta.
Đương nhiên, Darkness đã thất bại ngay từ lúc bước đầu tiên...
“Cô ấy đã trở nên rất rất phấn khích và nói là, tất cả những quý tộc đều rất thành thạo trong nghệ thuật quyến rũ đàn ông và tôi đã không nói việc đó là không thể đối với cổ... hahaha.”
“’Được thôi, đây là vì lợi ích của Wiz. Tôi sẽ cho cô thấy sự quyến rũ của một tiểu thư quý tộc quý phái’ cô ta đã nói vậy đó. Ah, lúc đó cô ấy thật sự đã rất ngầu đó.”
Lúc đầu Darkness khá phản đối ý tưởng này.
Cô ta thậm chí còn nói mấy câu phiền phức như ‘Anh không cảm thấy gì khi bảo tôi đi quyến rũ người đàn ông khác à?’. Nhưng khi tôi nói tôi muốn trải nghiệm cái cảm giác NTR nổi tiếng nó như thế nào, cô ta tự nhiên trở nên thích nó rồi háo hức giúp đỡ Aqua.
Có vẻ như lời nói của tôi có sức thuyến phục với sự biến thái của cô ấy.
Nhân tiện, Megumin đã chạy đi đâu đó trước khi Aqua có thể bắt đầu thuyết phục em ấy.
Ngay khi chúng tôi đang thì thầm với nhau, Darkness có vẻ như đã nhớ tới mục đích chính khi đến đây, bình tĩnh lại và trở về lại biểu hiển như lúc đầu, rồi nở một nụ cười dịu dàng.
“Anh thật sự thú vị đấy. Tôi không phải là gái bán hoa. Tôi là chủ của một cửa hàng nhỏ tại Axel này. Tên của nó là Lalati-“
“Này, không phải Darkness đây sao? Cô đang làm gì ở đây với bộ đồ đó vậy? Đây không phải là cửa hàng phù hợp với một quý tộc, cô không biết sao? Này, tiểu thư của gia tộc Dustiness, giờ cô đã ở đây, tại sao cô không mời tôi một ly nhỉ?”
Tên tội phạm tóc vàng kiêm Mạo Hiểm Giả đột nhiên xen vào.
“... Cậu đang nhầm tôi với ai đó chăng? Tôi là-“
“Cô đang nói gì vậy Lalatina? Tôi đây, Dust! Chúng ta cũng đã cùng nhau mạo hiểm qua khá nhiều thứ! Đừng có nói tôi là cô quên nó rồi nha!”
Darkness quay lưng về phía Duke, người đang nhìn hai người một cách hứng thù, và lẻn đưa một túi tiền nhỏ cho Dust.
Dust xem ra có chút vui vẻ khi bị đuổi đi theo kiểu này, nhưng anh ta vẫn lấy đi túi tiền và rời khỏi chổ đó.
Darkness nhanh chóng nở một nụ cười lớn, như để làm dịu lại mọi thứ.
“... Luôn có những người tới làm phiền bạn và nói những câu như ‘có phải chúng ta đã từng gặp nhau trước đây không’, phải không?”
“Vậy, tiểu thư của gia tộc Dustiness muốn điều gì ở tôi?”
Rồi, màn diễn kết thúc.
Aqua và tôi di chuyển đến cái góc mà chỉ mình Darkness có thể thấy, và bắt đầu ra hiệu ‘bỏ cuộc đi’ và ‘quay lại’ với cổ.
Nhưng, Darkness chỉ cắn môi khi nhìn thấy chúng tôi.
“Có vẻ như tôi đã đùa hơi quá. Tôi sẽ tự giới thiệu mình lại lần nữa. Tên tôi là Dustiness ford Lalatina, con gái của lãnh chúa của thành phố này và là một Mạo Hiểm Giả.”
Có vẻ như cô ta vẫn định tiếp tục kẻ cả khi thân phận của mình đã bị bại lộ.
Ngồi bên cạnh Duke, Darkness nở ra một nụ cười duyên dáng đến người chủ quầy rượu.
“Làm ơn hãy mang cho người đàn ông này ly rượu vang tốt nhất ở đây.”
“Không có chuyện mà quán rượu rẻ tiền như của tôi có thể phục vụ rượu vang, Dustiness-sama.”
“Đưng cười, Kazuma! Không thể khác được! Darkness là một tiểu thư quý tộc, nên cô ấy không quen thuộc với những cửa hàng dạng này!”
“Vậy thì tại sao cô lại cười!? Đừng cười nữa, tôi cũng sẽ không thể nhịn được nó!”
Không chỉ đối diện với việc bị cười cợt của bọn tôi, mà còn của tất cả những người đang ở quán rượu, khuôn mặt Darkness đỏ chót đến tận tai.
“Vậy thì, cứ mang đến loại rượu đắt tiền nhất trong cửa hàng cho tôi....”
“Một thùng bia đỏ lạnh, đúng không? cảm ơn vị sự hạo phóng của quý khách!”
Nghe theo yêu cầu của Darkness, người chủ quày rượu mang một cái thùng cùng với một cái ly lớn.
Việc này đã kết thúc. Mọi thứ cô ta làm bây giờ chỉ khiến tính hình trở nên tồi tệ.
“... Wow, cô thật sự có thể uống nhiều đến vậy sao?”
“... tôi nghĩ mình sẽ mời mọi người trong cửa hàng này một ly để chúc mừng việc hai chúng ta gặp mặt...”
Darkness nói một cách dịu dàng, có vẻ như đã trở nên bình tĩnh thêm lần nữa.
.
.
—Sau khi xem đầy đủ cảnh đó, bọn tôi cùng với Darkness, người đã tự mình dẫn đến một bữa tiệc bất ngờ tại quán rượu, đi bộ về nhà dưới bầu trời đêm.
“Tôi sẽ không bao giờ làm mấy việc như thế này thêm lần nào nữa! Tên Duke chết tiệt, sao anh dám làm một quý tộc như tôi xấu hổ đến vậy!”
Darkness tháo đôi găng tay trắng mà mình đang đeo trong khi càu nhàu một cách giận dữ.
“Cô tự mình gây ra mọi chuyện đây chứ. Duke đã không làm bất cứ điều gì... Pfft!”
“Nè, Kazuma, Darkness còn không hề làm anh ta cảm thấy hứng thú sau khi đã làm tất cả mọi việc! Nếu cậu cũng cười cô ấy, cổ sẽ trở nên rất đáng thương đấy! Darkness, tôi nghĩ cô đã làm khá tốt. Đặc biệt phần ‘chúc mừng cuộc gặp của chúng ta’ và bắt đầu một bữa tiệc! Nếu có ai nói ra điều đó với tôi, tôi chắc chắn sẽ cho họ xem kỹ những kỹ năng tiệc tùng của mình.”
“AAAAAAH!”
Darkness cuối cùng cũng gục ngã, vùi mặt mình dưới hai cánh tay và hét lên.
Sau đó, cô ấy ngước nhìn lên chúng tôi với một khuôn mặt lấm lem nước mắt.
“Nhưng anh ta, anh ta không hề bị lung lay bởi việc bị tôi cám dỗ hay địa vị của tôi... Tôi đã không đánh giá sai anh ta. Anh ta hoàng toàn khác biệt với một người dễ bị quyến rũ bởi ai đó. Anh ta lại giành thêm được một chút tôn trọng từ tôi...”
Nghe thấy Darkness nói điều đó với giọng điệu nghiêm túc, Aqua cũng giả vờ tỏ ra nghiêm túc-
“Vậy thì, Kazuma, anh đã được trải nghiệm sự quyến rũ của một tiểu thư quý tộc chưa?”
“Đáng tiếc là tôi đã không được xem. Đó có phải là chính là ‘nghệ thuật cám dỗ đàn ông mà những quý tộc thành thạo’ không. Nó giúp được cô chứ.”
Tôi trả lời với một biểu cảm nghiêm túc tương tự, và Darkness ném đôi găng tay của mình vào tôi.
“Tôi sẽ giết chết con m* anh”
.
Khi chúng tôi đang chạy trốn khỏi Darkness, người cuối cùng cũng cắn trả, tôi hét về phía Aqua.
“Đồ ngốc, cô làm quá lên rồi đó! Giờ cô ta thật sự giận dữ rồi kìa!”
“Waaah! Cậu là người đã khiến cổ nổi điên, nên cậu hãy làm gì đó về việc này đi!”
“Tôi không giận một trong hai người, mà là cả hai! Mọi việc sẽ trở nên tệ hơn nếu như hai người bỏ chạy! Tôi sẽ dạy cho hai người một bài học đích đáng trước khi chúng ta quay về biệt thự!”
Part 4
Sáng hôm sau.
Điều đầu tiên tôi nhìn thấy sau khi quay về lại biệt thự là Aqua đang làm việc chăm chỉ ở trong sân.
“Sao cậu dám không biết xấu hổ mà trốn khỏi hà, tên NEET đào tẩu! Darkness đã gần như nghiền nát thái dương của tôi hôm qua đấy, cậu biết không hả?”
Chỉ là Darkness đã trở nên quá đáng sợ khi cô ta nổi điên lên, nên tôi đã bỏ chạy với kỹ năng trốn thoát của mình và dành một đêm ở bên ngoài.
“Đừng để tâm đến tôi, không phải có mấy thứ kì lạ đang phát triển trên cánh đồng của cô đó chứ?”
“Đừng có cố đánh trống lãng. Tôi đã thế chổ của anh, mà hiến tế bản thân mình cho cơn giận của Darkness, nên hãy cho tôi thấy một chút thái độ biết ơn đi.”
Mặc kệ Aqua đang càu nhàu, tôi cúi mình xuống cánh đồng,
Thứ đang phát triển ngay đó là một cô bé với kích thước như một mô hình.
“Này, cô thật sự đã trồng mandrake ở đây à? Nó sẽ trở thành một vấn đề rất lớn nếu như nó bắt đầu thét lên ngay giữa thành phố đấy, cô biết không hả? Không phải cô đã nói là cô sẽ đợi đến năm sau để trồng mấy cây mandrake sao?”
“Mấy cái hạt giống khá rẻ, nên tôi đã mua nó, nhưng không phải nó nổi lên quá sớm sao. Tuy nhiên, con bé này là gì vậy nhỉ? Tôi cảm thấy như trước đây mình từng nhìn thấy cô bé ở đâu đó. Chỉ có quái thú hệ thực vật mới có thể phát triển một cách nhanh chóng, nhưng...”
Tôi đã nhận ra nó là gì sau khi nghe những lời của Aqua.
‘‘này, không phải đó là cô gái tĩnh lặng sao!? Thế quái nào mà cô lại trồng một con ở đây hả!?”
“C-Chờ đã, tôi chỉ trồng những hạt giống mà một tên bán rong đã bán cho tôi! Anh ta cũng bán những hạt giống với giá rất rẻ! Không có chuyện mà một người tử tế như anh ta có thể bán hạt giống quái vật đâu!”
Con ngốc này!
“Mấy cái hạt giống này nó rẻ vởi vì nó là hạt giống quái vật! Cô chưa thỏa mãn với việc mua một quả trứng gà thay vì trứng rồng sao!? Giờ cô muốn nuôi một con quái vật vô dụng nữa à!?”
“Zell đại đế không phải là một con gà! Dù sao thì, chúng ta nên làm gì với cô bé này đây? Darkness chắc chắn sẽ trở nên giận dữ nếu như cổ biết được chúng ta đã trồng quái vật!”
Chúng tôi chắc chắn đã quá ồn ào.
“... Chào buổi sáng, Kazuma. Vậy là cậu không biết xấu hồ mà dám quay trở sao?”
Quay mặt về phía giọng nói, tôi thấy Darkness đang mang dép và chuẩn bị bước vào vườn.
“Kazuma, Darkness đang đến đây! Làm gì với đứa nhóc này đi!”
“Chà, tôi thật sự không quan tâm nếu như cô gái tĩnh lặng đó bị giết...”
Aqua bắt đầu lấy tay đánh vào tôi khi tôi chuẩn bị bỏ trốn.
“Cậu là một con quỷ! Cậu thật sự là một quỷ NEET! Cậu không cảm thấy bất kì điều gì với mạng sống mới được sinh ra này à!?”
“Sao cô không chia chút lòng trắc ẩn đó cho những con quỷ thật sự và undead đi!? Ah, chết tiệt, cô ta tới đây rồi!”
Bọn tôi đứng ra phía trước cô gái tĩnh lặng để giấu cô bé đi, tránh việc Darkness sẽ trông thấy cô bé lúc tiến đến đây.
“Xin lỗi, Darkness, đó là lỗi của tôi! Hôm qua tôi đã làm quá mọi việc lên! Tôi xin lỗi, nên làm ơn hãy tha lỗi cho tôi!”
“Đúng vậy, Darkness, cái gì qua rồi thì cho nó qua đi. Đằng nào thì tôi sẽ làm một bữa sáng cực ngon cho cô, chúng ta hãy vào nhà nào!”
Nghe thấy điều đó, một biểu cảm không tin tưởng bắt đầu xuất hiện trên mặt Darkness.
Bỏ đi việc lập tức xin lỗi của tôi qua một bên, biểu hiện của Aqua chắc chắn vô cùng đáng nghi.
Sau cùng, Aqua thường sẽ nói mấy thứ như ‘Hôm qua cô đã vô cùng giận dữ với tôi, nên cô hãy cho cậu ta trải nghiệm thứ tương tự’, và vài thứ như vậy để kéo tôi vào cùng chịu trận với cô ta.
Chuyển biểu hiện nghi ngờ từ Aqua sang tôi, Darkness hỏi,
“... Vậy, chính xác anh đã làm gì?”
“Này, tại sao cô lại nhìn tôi? Số lần mà tôi gây rắc rối có thể đếm trên một bàn tay đấy!”
Darkness chuyển ánh mắt của mình qua bên cạnh tôi sau khi nghe những lời tôi nói, và Aqua ngay lập tức lãng tránh ánh nhìn của cổ.
Tôi đã nhận ra chuyện này được một thời gian rồi, nhưng con nhỏ này thật sự rất tệ trong việc giấu diếm chuyện gì đó.
“Lần này cô đã làm cái quái gì hả!? Cho tôi biết nhanh lên!”
“Tại sao mọi người ngay lập tức nghĩ tôi là thủ phạm ngay khi mọi thứ trở xấu cơ chứ!? Tôi không nghĩ nó là một điều tốt khi cứ giữ định kiến như vậy về người khác!”
Nói ra điều đó, Aqua đẩy phần ngực của Darkness như thể nhỏ này muốn cổ rời đi.
“N-Này, cô thật sự muốn tôi đi khỏi chổ này đến vậy à!?”
Darkness chộp lấy Aqua để chống trả lại cú đẩy của cô ấy, và ánh mắt của cổ đột nhiên rơi vào cái thứ sau lưng Aqua...
“... Này.”
“Không phải nó!”
Lờ đi Aqua phản đối trong bực tức, Darkness tiếp tục với một biểu hiện nghiêm trọng.
“Aqua, đó không phải là cô gái tĩnh lặng...”
“Không, nó chỉ là một mandrake bé tí dể thương đã phát triển nhanh chóng! Lần này tôi thật sự đã mua hạt giống của mandrake!”
Tôi thật sự không biết là cô gái tĩnh lặng với mandrake cái nào nguy hiểm hơn, nhưng Darkness đẩy ngược lại Aqua và hét lên,
“Cô trồng nó ở đây à? Ngay từ đầu, một cây mandrake cũng nguy hiểm không kém gì cô gái tĩnh lặng! Tránh ra, Aqua! Tôi sẽ xử lý nó trước khi chúng ta phát triển tình cảm với nó! Tôi sẽ không thảo luận bất cứ việc gì về việc khoan dung hết!”
u5695-e4615bf5-bd47-4dcc-a104-015faa66b729.jpg [/images/images/image-79.jpeg]
Darkness xắn tay áo lên và tiến về phía cô gái tĩnh lặng mới mọc.
Chà, đúng vậy, điều này đã được đoán trước rồi.
Không thể nào có chuyện chúng tôi nuôi dưỡng quái vật trong thành phô, nên lựa chọn duy nhất là giết nó. Aqua không cố ý tròng nó ở đây, nhưng ít nhất chúng ta có thể cho nó một cái chết nhanh chóng...
“Không, dừng lại! Tôi đã đặt tên cho cô bé! Tôi vốn tưởng cô bé là một mandrake nên tôi đã đặt cho cô bé cái tên Tiếng hét chét chóc Bloody Mary-“
“Trao cho một cây mandrake cái tên đó, có nghĩa là cô đã biết chính xác bọn chúng nguy hiểm đến mức nào, đồ ngốc! Nghĩ đến việc tôi đã cảm thấy thông cảm với cô! Darkness, nhanh kết thúc nó đi!”
Khi tôi di chuyển đển chổ Aqua, chuẩn bị lấy tay nghiến hai bên thái dương của cổ,
“Chào buổi sáng. Sáng nay mọi người cũng thật là năng động nhỉ. Lần này đã xãy ra chuyện gì?”
Một Megumin phủ đầy bùn đất xuất hiện trước cửa
Part 5
Sau khi tắm rừa, Megumin chỉ chú tâm vào bữa sáng của mình trong khi để cho cơ thể em ấy dịu xuống.
“Em đã chạy đi đâu vậy, Megumin? Chị đã không nghĩ là em ghét cái ý tưởng quyến rũ tên đó nhiều như vậy, đến mức em thà đi cắm trại nơi hoang dã. Chị sẽ không ép em làm những điều đó, nên đừng đi tới mấy chổ nguy hiểm nữa nhé, được không?”
“Không phải vậy. Chị nghĩ em là loại người man rợ gì thế? Đúng là em đã bỏ đi vì không muốn quyến rũ tên đó, nhưng có một lý do chính đáng cho việc em bị bao phủ trong bùn đất.”
Megumin thở dài rồi lau miệng, có vẻ như đã bình tĩnh lại sau khi ăn sáng.
“Vậy lý do là gì? Có phải em tìm thấy con quái vật nào đó đáng giá cả đống điểm kinh nghiệm rồi đuổi theo nó? Hay em đuổi theo mấy đứa nhóc sau khi bọn nó lấy tên của em ra trêu chọc?”
“Chị nghĩ em là ai hả? Không còn đứa nhóc nào quanh đây sẽ lấy tên của em ra làm trò cười nữa. Em chắc chắn đã dạy cho tất cả bọn chúng một bài học.”
“N-Này, Em có biết là phụ huynh của mấy đứa trẻ xung quanh thành phố này, đã đến chổ chị để phàn nàn về hành động của em không hả? Lần nào chị cũng phải xin lỗi họ, vậy nên hãy giữ lại nó trong tâm trí và đừng làm mấy việc như vậy nữa, được không?”
Darkness nói trong khó chịu.
Megumin đã giải thích chuyện gì đã xãy ra với em ấy khi nhìn vào cái bình trà.
“Thành thật mà nói, em thật sự không có nhiều nơi để đến sau khi bỏ quà đi bụi vào tối hôm qua. Em đã nghĩ mình sẽ gặp được vài Mạo Hiểm Giả quen biết, nên em đã đi lang thang trong thành phố một chút...”
Có vẻ như sau khi em ấy đi lang thang một cách vô định trong thành phố vào tối hôm qua, Megumin đã không thể gặp bất kì Mạo Hiểm Giả nào mà em ấy thấy quen mặt. Nên, em ấy đã tiến đến Guild Mạo Hiểm Giả, vì nghĩ sẽ có vài khuôn mặt quen thuộc xuất hiện ở đó...
“Em đi ngang qua Yunyun người đang cố gắng trong tuyệt vọng chỉ để tuyển người tham gia thử thách với cô nấy, nên em đã một lần nữa cho ấy mượn sự giúp đỡ của mình.”
“Được rồi, anh nghĩ là mình đã biết cái gì xãy ra tiếp theo, nên em có thể ngừng tại đây.”
Tôi đã cố ngăn em ấy, nhưng Megumin tiếp tục nói với đôi mắt phát sáng,
“Nghe em nói này, Kazuma. Em có khả năng học hỏi, anh biết không hả? lần trước khi em tiếp nhận thử thách, câu đố đầu tiên quá phiền phức nên cuối cùng em đã dùng ma pháp để thôi tung nó. Lần này, để bản thân mình không phải lên cơn thịnh nộ, em đã tin tưởng và giao cây gậy cho Yunyun và chỉ là người đi theo cô ấy.”
“Oh?”
Có vẻ như con bé chỉ biết thu hút ánh sáng trên sân khấu này đã trưởng thành hơn một chút.
“Nhưng, bỏ Yunyun qua một bên, người đã thất bại trong thử thách lần trước, giờ em đã bị cấm trở thành người đồng hành, kể từ sau cái lần đầu tiên phá hủy khu vực thử thách. Nên, tôi qua, sau khi bàn bạc với Yunyun, bọn em đã lập nên một kế hoạch, là lẻn vào khi vực thử thách trong đêm.”
Không, quên nó đi, em ấy vẫn trẻ con như mọi khi. Em ấy vẫn lên mấy cái kế hoạch lố bịch đó.
“sau khi bọn em chia ra ở trong rừng, bọn em đã đến được khi vực thủ thách mới được xây dựng mà không găp phải vấn đề gì. Lần này, bọn em thật sự đã thử giải câu đó. Sau cùng thì, ở đó có thiên tài số một của Hồng Ma Tộc và người tự nhận xưng mình là đối thủ của thiên tài đó có mặt tại hiện trường mà. Vấn đề liên quan đến mấy câu đố trí thông minh chắc chắn không phải vấn đề với bọn em.”
“Anh không thể ngăn mình có cảm giác xấu về việc này.”
Megumin nhanh chóng lãng tránh ánh mắt của mình như thể hỗ trợ, cho sự mong đợi của tôi.
“Nghĩ về điều đó, em nghĩ là không có ai trong số bọn em đã thật sự học được điều gì, kể từ khi tốt nghiệp... Vật phẩm ma thuật từ chối chấp nhận câu trả lời của bọn em, bất kể sau bao nhiêu lần bọn em cố gắng trả lời, nên em trở nên tức giận và lấy lại cây trượng từ Yunyun... Có lẻ vì bọn em tham gia thử thách vào buổi tối, nên bọn quái vật bắt đầu tập trung lại sau khi nghe thấy tiếng ồn...”
“... Anh hỏi điều này cho chắc, nhưng em không bị người ở trong làng phát hiện đúng không?”
Tôi hỏi Megumin một cách ngập ngừng, và đôi mắt em ấy lóe lên một cách đắc thắng với tôi.
“Anh nghĩ em là ai? Khi bọn em chạy khỏi bọn quái vật, những người trong làng lập tức đến nơi sau khi nghe thấy âm thanh của vụ nổ! Yunyun dùng Teleport dịch chuyển bọn em về làng, nên bọn em đã lẻn qua họ và làm bữa tối trong khi chờ họ quay lại! Nhưng em đã coi thường hiểu biết về ma thuật của Hồng Ma Tộc. Bằng cách nào đó, mà qua hôm sau họ đã biết được em là thủ phạm và yêu cầu em bồi thường cho vật phẩm ma thuật...”
“Chà, đó là lẽ dĩ nhiên! Ma pháp Explosion của em là chứng cứ rõ ràng nhất trên thế giời! Gì mà hiểu biết về ma thuật!? Em là Hồng Ma Tộc duy nhất có thể dùng Explosion!”
Megimin tỏ ra hối lỗi trong khi đưa cho tôi hóa đơn thanh toán của vật phẩm ma thuật, và tôi đưa cho em ấy một số tiền đủ để bồi thường nó.
“Xin lỗi, Kazuma. Lần sau em chắc chắn sẽ không để lại dấu vết nào hết.”
“Anh cảm thấy em đã rút sai bài học sau vụ lộn xộn này rồi. Từ đầu em không nên làm điều đó!”
Ngay khi Megumin uống xong tách trà tôi mang ra,
“Vậy, chuyện gì đã xãy ra với bọn anh?”
Em ấy hỏi nghiêng đầu hỏi.
Part 6
“C-Chúng ta nên làm gì đây?”
“Còn có việc gì khác để làm sao?Lần này, lỗi của em cũng nhiều như của Aqua. Chính em đã tạo ra mảnh vườn này cùng với cô ta.”
Megumin nói một cách lắp bắp sau khi nhìn thấy cô gái tĩnh lặng mới mọc lên.
“Đúng vậy, nhưng em đã không ngờ là có hạt giống quái vật trộn lẫn trong đó...”
Megumin lẩm bẩm mấy lời bào chửa.
“Kazuma, tôi sẽ nuôi nấng con bé thật tốt. Lý do tại sao những cô gái tĩnh lặng ở bên thế lực tà ác chắc chắc vì bọn họ đã lớn lên trong môi trường xấu. Nếu cô bé được nuôi lớn bởi người có trái tim lương thiện, chăm sóc cô bé bằng tình yêu, em ấy chắc chắn sẽ trở thành một cô bé tốt.”
Aqua kéo áo tôi rồi nói mấy điều như vậy...
“Đủ rồi, Aqua, cô gái tĩnh lặng là một loại quái vật. Bọn chúng là những con quái vật nguy hiểm đã gây ra vô số cái chết-,”
“Oh, đúng rồi, chúng ta có thể nuôi nấng nó! Không tệ, Aqua! Hôm nay cô thật sự rất thông minh đấy!”
Tôi lớn tiếng xen vào lúc Darkness đang cố gắng thuyết phục Aqua.
Tôi đã nghĩ đó đúng là một ý tưởng tuyệt vời!
“Cái gì, cậu nghĩ nó là một ý tưởng hay sao? Tôi biết mà, Kazuma-san luôn có những suy nghĩ vào những lúc như thế này! Nhanh lên, nói cho tôi biết đi!”
Aqua phấn khích nói với tôi, rồi tôi cười lại với cổ sau đó giải thích,
“Đúng vậy, nghe đây Aqua. Đầu tiên, ta sẽ nuôi nấng cô gái tĩnh lặng này. Sau đó chúng ta sẽ trồng chúng nhiều hơn nữa. Cô gái tĩnh lặng là dạng quái vật sẽ thuyết phục nhũng Mạo Hiểm Giả nghĩ chân lại với chúng trước khi chi phối họ, đúng chứ? Điều đó có nghĩa là bọn chúng có sức tấn công khá thấp. Tuy nhiên, chúng vẫn đáng giá rất nhiều điểm kinh nghiệm. Nên, nếu chúng ta làm một cánh đồng đầy bọn chúng, chúng ta có thể dể dàng tăng level-“
“Tôi là một đứa ngốc khi đã nghĩ cậu là người đầu tiên mình có thể dựa dẫm, tên NEET chết tiệt! Cậu đã vứt bỏ nhân tính của mình ở đâu hả? Kể cả tôi cũng phải thoái lui trước cậu!”
Và Aqua đột nhiên bắt đầu ghê tởm tôi.
“Này, chờ chút, không phải cách tăng level đó cũng giống với việc, những Hồng Ma Tộc mạnh mẽ sẽ làm bất động lũ quái vật để những Hồng Ma tộc yếu đuối có thể tung đòn kết thúc và tăng level sao? Tôi đã có một chút chùn chân khi nghe thấy điều đó, nhưng không phải điều này không phải cũng giống như vậy à?Cô là người liên tục hối thúc tôi tăng level của mình đấy!”
“Từ đầu, cách tăng level được truyền qua nhiều thế hệ Hồng Ma Tộc, liên quan đến việc mạo hiểm tính mạng và bộ phận cơ thể, để làm bất động lũ quái vật mạnh mẽ! Anh đừng đem nó đi so sánh với cách nâng level bất chấp luân lý đó!”
“Đ-Đúng vậy, cách tăng level này có thể hiệu quà, nhưng nó có chút vô nhân đạo...”
Tuyệt thật, mọi người đều phản đối nó.
Tôi đã nghĩ họ sẽ chấp nhận nó bời vì họ đã biết cô gái tĩnh lặng là những con quái vật xấu xa kể từ lúc chúng bắt đầu được trồng.
Kể cả khi họ cũng chịu sự đau khổ dưới bàn tay của Công Chúa Tĩnh Lặng...
“Giờ thì, tạm thời bỏ vấn đề này qua một bên. Điều quan trọng hơn là tên đàn ông đã đá Darkness một cách tuyệt vời vào tối hôm qua.”
“A-Aqua, cô có thể làm ơn, đừng có tiếp tục nói là tôi đã bị đá...”
Lờ đi sự tuyệt vọng của Darkness, Aqua tự tin tuyên bố.
“Giờ thì, người phụ trách cho những thứ dâm dục, Darkness, đã thất bại. Tiếp theo là sát thủ Lolimin. Nếu anh ta có thể chống lại cả sự cám dỗ của cả hai người bọn họ, tôi sẽ không còn cách nào khác mà phải chấp nhận anh ta.
“Em đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng chắc chắn em sẽ không làm nó! Và đừng có gọi em là Lolimin! Nếu chị thập sự muốn làm nó đến như vậy, sao chị không ngừng việc đứng xem và tự mình làm nó đi nhỉ!?”
Nghe thấy điều đó, Aqua đập vào bàn tay của mình.
“Đúng vậy, nó có thể hiệu quả. Nếu anh ta có thể chống lại sự quyến rũ của Aqua-san xinh đẹp và dễ thương này, thì cảm xúc của anh ta đúng là khá cương quyết. Được lắm, Darkness có thể đã thất bại, nhưng tôi sẽ làm cho anh ta nhảy trong lòng bàn tay mình ngay lập tức!”
“Có phải mặt tôi hơi dầy để tự mình nói về việc này, nhưng tôi không nghĩ mình tệ hơn Aqua như là một người phụ nữ. Aqua, cô vừa cười đều tôi, đúng không? Đứng ở ngay đó, cô coi thường tôi đến mức nào vậy hả!?”
Part 7
Tối hôm đó.
Hiện tại, chúng tôi đã đến quán rượu mà không biết là đã đi đến đo bao nhiêu lần, và ngồi trên chiếc bàn trong góc quán để quan sát họ.
“Tôi vẫn không tin Aqua có khả năng quyến rũ một người đàn ông. Từ đầu, cô ta là dạng phụ nữ nằm ở xa nhất với bất kỳ khái niệm lãng mạng nào.”
Darkness gật đầu đồng ý với những lời tôi nói.
“Đúng là, Aqua có vẻ ngoài xinh đẹp, nên chúng ta không thể nói chính xác... Nhưng, đúng vậy, tính cách của cổ có chút...”
“Đúng vậy, bao gồm cả Aqua, bọn em đã bị chọc ghẹo khi bọn em đi đến những thành phố khác. Chúng em chỉ có chút tiếng tăm không tốt ở thành phố này, vậy nên không ai dám tiếp cận bọn em. Nhưng những người bình thường sẽ đổ gục trước bọn em, những cô gái xinh đẹp... C-Cái gì, Kazuma? Tại sao nhìn anh trông giống như đang nhịn cười vậy?”
Tôi kích hoạt kỹ năng ẩn thân của mình, trong khi nghe những lời quả quyết của Megumin, để tránh thu hút sự chú ý.
Và tôi cũng kích hoạt kỹ năng đọc hôi để theo dõi cuộc hội thoại giữa Duke và Aqua.
Hôm nay, thay vì bộ thánh phục của mình, Aqua ăn mặc như một cô gái nông thôn bình thường.
Dưới ánh mắt của chúng tôi, Aqua đã lúng túng bước đến chổ Duke đang ngồi.
Đánh giá từ thái độ tự tin mà cô ta quăng qua cho tôi, Chắc chắn cô ta nghĩ cái dáng đi này kiểu này được xem là gợi cảm.
“Này, onii-chan đẹp trai đang ngồi uống một mình ở đằng kia, anh có bầu không không khí cô đơn như một tên NEET chết tiệt đang ở nhà tôi. Tôi có thể lấy một chút thời gian của anh không?”
Aqua đã tiếp xúc với mục tiêu, và trong nhưng lời nói mở màng của cô ta có trộn lẫn những âm thanh rất thô lỗ.
Vào lúc tôi nhanh chóng thuật lại những lời đó cho Megumin và Darkness. Duke quay mặt lại với vẻ phiền phức, chỉ để cho Aqua một ánh nhìn lạnh lẻo.
Tôi có thể hiểu được cái cảm giác đó. Nó cùng một loại cảm giác khi đi ngang qua một sinh vật kì lạ.
Có vẻ do hiểu nhầm phản ứng đấy hay một cái gì đó, Aqua tươi cười và ngồi xuống bên cạnh Duke.
“Oh, anh đang ngạc nhiên vì sự xinh đẹp của Onee-chan này sao? Fufu, dể thương làm sao. Sự thật là, tôi có việc này rất thú vị để nói với anh. Vậy, anh có muốn nghe nó không?”
Có phải cô ta đang cố gắng tỏ ra hình tượng một Onee-chan lớn tuổi.?
Có vẻ như đó là kiểu phụ nữ lý tưởng trong tâm trí Aqua.
Bao gồm cả nó, mọi thứ về cô ta làm cho cổ nhìn giống như những phụ nữ tiếp thị đáng ngờ. Cô ta thật sự nghĩ mình có thể quyến rũ ai đó như vậy sao?
Nhưng, khi tôi nhìn thấy phản ứng của Duke, tôi bắt đầu nghi ngờ những thứ tôi đang nhìn thấy.
“...Oh, thứ gì đó thú vị?... Tôi hiểu, Được rồi, tôi sẽ nghe theo. Chủ quán, cho người phụ nữ này một ly.
Anh bị điên à!?
Tại sau tên này lại chấp nhận lời mời của một sinh vật với vẻ ngoài đáng nghi đến vậy?
“Oh, cảm ơn. Bình thường tên NEET mà tôi đang nuôi dưỡng sẽ đãi tôi uống, nhưng thật không may là hiện tại hắn ta không có mặt ở đây.”
Tôi sẽ làm cho cô ta khóc thét lên khi bọn tôi quay về.
Thực ra, có thể cô ta đã quên mất là chúng tôi đang ở đây, theo dõi cô ta.
Ngay khi tôi đang thuật lại đoạn hội thoại của họ cho Megumin và Darkness, tôi nghe thấy mấy tiếng va đập ồn ào.
Nhìn sang bên cạnh, tôi để ý thấy cả hai người bọn họ đều đang làm bộ mặt tái nhợt và run rẩy.
“A-Anh đang nói dối... Anh đang nói dối, đúng không, Kazuma? Người đàn ông đó đã từ chối tôi mà không thèm nhìn tôi thêm lần nào nữa. Tại sao Anh ta lại mời Aqua uống nước... T-Tôi thiếu hấp dẫn giới tính hơn Aqua thật sao? Aqua luôn hành xử như mấy con đầu rỗng và cô áy hoàng toàn không hề mang dáng vẻ hấp dẫn của một người phụ nữ, Nhưng có khi nào anh ta thích loại phụ nữ như vậy....?”
“B-Bình tĩnh, Darkness! Hiện tại, anh ta chỉ đang mời chị ấy uống nước thôi! Aqua cũng thường được mời uống nước, nên nó không phải là điều gì bất thường cả!”
Vào lúc hai người này đang run rẩy ở một mức độ mà tôi chưa bao giờ nghĩ con người có thể làm, Aqua và Duke đang tiếp tục nói chuyện.
“Vậy thì, điều thú vị mà cô muốn cho tôi biết là gì?”
“Fufu, anh thạt là nóng vội. Được thôi, tôi sẽ nói với anh. Tôi đã nghe điều này từ hàng xóm của tôi Sutton-san. Nếu như như anh cắm ngón tay của mình vào mông của một con neroid hoang, nó sẽ hét nyaato hơn bình thường. Anh không biết đến điều đó, đúng không?”
“... Đây có phải là một loại mật mã? Hay cô ta đang nói bằng một loại ngôn ngữ khác?”
Duke có vẽ đang nghiêm túc lắng nghe nó, nhưng có thật là tôi phải thuật lại đoạn đối thoại điên rồ này của họ không?
“Kazuma, bọn họ đang nói gì? Anh ta có vẻ rất hứng thú với những điều mà Aqua vừa nói...”
Này, kazuma tôi không chỉ thiếu hấp dẫn về giới tính, mà cả kỹ năng nói chuyện của tôi cũng không thể so sáng với Aqua sao? Không phải là tôi đang thật sự so sánh mình với cô ấy, nhưng nó đúng là khá sốc...”
Tiếp tục thuật lại đoạn nói chuyện này cho Megumin và Darkness chỉ làm tôi cảm thấy ngớ ngẩn, nên tôi tập trung vào việc bắt được câu chuyện của họ.
“Vây thì, anh có biết về điều này không? Kể cả con Mirumiru vỏ hồng có từ ‘vỏ’ trong tên của nó, nhưng thật ra nó là họ hàng của loài hải quỳ. Trong trường hợp khẩn cấp, nó sẽ xoán người mình lại, mô phỏng như vỏ ốc và khoang xuyên qua nước với một tốc độ cực cao. Ah, nhưng anh chắc không biết từ khoan nghĩa là gì, đúng không?”
Từ đầu, con Mirumiru vỏ này là gì? Tại sao trong đầu cô ta có đầy rẫy loại kiến thức vô dụng này?
Từ lúc bắt đầu, mấy điều vô nghĩa quái quỷ mà cô ta đang nói là cái gì? Đó có phải là kỹ thuật tán tỉnh của nữ thần mà cô ta vô cùng tự hào không?
“Lời xin lỗi từ tôi, nhưng tôi chưa hề nghe đến từ đó. Sự thật, tôi chỉ có thể hiểu khoảng một nữa những gì cô nói, nhưng cô không không có vẻ như đang nói dối để chọc ghẹo tôi. Tôi không hề cảm thấy bất kì sự xấu xa nào từ cô. Mỗi khi con người nói dối, không cần biết đó là lời nói dối nhỏ như thế nào, họ cũng sẽ toát ra không bầu không khí xấu xa. Chỉ từ duy nhất điểm đó, cô có vẻ ngoài rất thuần khiết với tôi.”
“Oh, tại sao tôi lại phải nói dối? Tuy nhiên, anh có con mắt khá tốt đấy. Cách anh phán xét về người khác rất tuyệt, đặc biệt khi nói về phụ nữ.”
“Tôi khá tự tin với việc nắm bắt bản chất thật sự của một tên đàng ông.”
u5695-487ca362-d07f-48ad-9b5d-c6d99b6fccd9.png [/images/images/image-49.png]
Anh có chắc là mình không bị mù không?
Ngay lúc này, tôi đang muốn nói điều đó thẳng vào mặt anh ta, nhưng cái quái gì đang diễn ra thế này?
Có phải Duke phán xét mọi người dựa trên một kỹ năng siêu nhiên nào đó, như nhìn thấy hào quang của họ hay thứ gì đó như thế chẳng hạn?
Cô ta chắc chắn đang nghĩ đã vào đúng bầu không khí, Aqua xuýt xoa vào chủ đề chính.
“Tuy nhiên, đúng là thật sự phí phạm. Anh có một con mắt tốt, nhưng anh lại chọn rơi vào lưới tình của một cái xác. Tôi đã nghe là anh đang yêu một undead.”
“Cái gì!? Tôi, yêu một undead? Thật là vô lý! Trên thế giới này không có thứ gì tôi ghét hơn undead và quỷ vật!”
…Eh?
“Này, chuyện gì vậy, Kazuma? Họ đang nói về cái gì?”
“Mặt anh đột nhiên chuyển sang tái nhợt. Có phải anh ta đã nói gì không?”
Khoan, chờ đã, điều này chắc chắn là một sai sót gì đó...
“Chà, anh không phải là một người đàn ông nhạy cảm sao!? Đúng vậy, undead và quỷ tộc nên bị tiêu diệt ngay khi vừa nhìn thấy! Đặc biệt là lũ quỷ! Chỉ cần nghĩ thấy mùi của chúng là đủ để khiến tôi cảm thấy đau bụng!”
“Nói hay lắm! Cơ bản lủ quỷ làm tôi phát tiết. Chỉ là tại sao những sinh vật như vậy tồn tại trên thế giới này... Cô nữ thần Eris đó chắc chắn đã không làm tốt việc của mình.”
Eh? Có phải cuộc hội thoại này vừa mới xoay chuyển một cách kì lạ không?
Hình tượng của anh ta trong tâm trí tôi, từ từ...!
“Chẳng thể giúp được. Eris đó còn không làm được thứ gì mà không có sự hỗ trợ của bậc tiền bối. Người đi trước và kẻ dựa dẫm đây nên là chủ đề tiếp theo. Oh, và tôi sẽ nói với anh một thông tin vô cùng hữu dụng. Ngực của Eris là hàng độn. Đây là một thông tin vô cùng quan trọng được viết trên thánh điển của giáo phái Axis. Anh cứ đi lan truyền nó.”
“Eris độn ngực... Hahahaha, tôi đã học được một thông tin vô cùng thú vị! Nếu tôi có cơ hội gặp mặt nữ thần Eris thêm làn nữa, tôi chắc chắn sẽ lôi chuyện này ra để chọc ghẹo cô ta.”
“Này, Kazuma, giải thích mọi thứ đi! Bọn họ thật sự đang vô cùng thích thú, mà nói chuyện với nhau kìa!”
“Aqua trông có vẻ tận hưởng bản thân nhiều hơn chị ấy đã từng. Hai người họ ổn chứ?”
Làm sao mà hai người họ có thể có cái khoảng thoài gian tuyệt vời này trong khi đang nói về mấy chủ đề vô cùng nực cười này cơ chứ?
“Cũng đã khá lâu rồi tôi mới vui thú khi nói về lũ quỷ và undead đến như vậy! Tôi sẽ thích việc mời anh uống, như buồn thay, túi tôi sắp rỗng rồi.”
“Cô đang nói gì vậy? Đương nhiên tôi sẽ lo phần chi phí! Giờ thì, uốn nào!”
Không thể nào có chuyện tôi chấp nhận việc, Aqua thật sự nỗi tiếng giữa đám đàn ông.
“Kazuma! Anh ta đang yêu cầu một đống đồ uống cho Aqua! Điều đó có phải là tôi đã hoàn toàn thua cuộc?”
“Darkness, như Aqua đã nói, chúng ta chỉ là một đám con nít. Đây là sự thật!”
Tôi lặng lẽ nhìn vào cảnh tượng hoàn toàn vô lý này.
.
.
“Chúng ta hãy uống đến khi gục nào!”