Virtus's Reader
Konosuba

Chương 39: CHƯƠNG 05 TÌNH YÊU CHÂN THÀNH DÀNH CHO NÀNG LICH

Part 1

Aqua quay lại vào buổi sáng.

“Ở bên cạnh anh chàng Duke đó cũng khá vui đấy chứ. Tối qua tôi đã có một khoảng thời gian rất tuyệt.”

Và đó là điều đầu tiên bay ra khỏi mồm của cô ta.

“A-A-Aqua đã trở thành người lớn...”

“Không phải vậy Megumin, Aqua từ đầu đã là người lớn rồi.”

Lờ đi hai cái người đang nhìn Aqua một cách kinh hãi, tôi hỏi cô ta về những sự kiện đã xãy ra tối qua.

“Vậy thì, Tối qua đã xãy ra chuyện gì? Khi bọn tôi không để ý thì nó đã biến thành một bữa tiệc, nên bọn tôi đã bỏ cuộc và đi về nhà. Đến sáng mới về... Cô không vướn vào mối quan hệ người lớn nào với anh ta, đúng không?

“Cậu đang nói cái gì vậy? Tôi là một trưởng thành đáng tôn trọng, cậu không biết à? Đường nhiên chúng tôi đã cùng chơi vài trò người lớn.”

Nhỏ này nghiêm túc à!?

‘‘Chúng tôi đã chơi trò đỗ xí ngầu và xác định ai là người chiến thắng bằng tổng số điểm. Mặc dù Lần nào tôi cũng thua. Chúng tôi cũng chơi đánh bài trò mà tôi không hiểu luật lắm. Mặc dù Lần này tôi cũng thua hết mọi trận.”

Con mắm này nghiêm túc à?

“Oh, tôi không mang theo tiền, nên tôi đã trả số nợ đó bằng cơ thể mình.”

“Cô nghiêm túc đấy à!?”

Tôi không thể kiềm chế nó nữa mà hét lên.

“Chà, nó giống như tôi đã dùng đầu óc mình đễ trả nợ. Tôi đã nói với anh ta những thứ thú vị như là một khoảng thế chấp.”

“C-Cô...”

Aqua mở rộng bàn tay phải ra,

“Tôi đã nói những thứ như loại cái mai nào ăn không ngon hay loại hoa nào có mật ngọt, nhưng nhiêu đó không đủ.. Vậy nên, Kazuma, nó là phần chi phí cần thiết, nên cậu có thể cho tôi tiền để trả nó không?”

“Ngừng ngay cái việc nói ra những điều dể hiểu nhầm lại đi, cô thật sự vừa khiến tôi choáng váng đấy.”

Tôi đưa một túi tiền chứa đầy tiền xu ra và Aqua vui vẻ nhận nó.

“... Số tiền đó là để trả nợ cho cô. Đừng có đem nó đi để đánh bài, với mong muốn gỡ gạc lại hết được số tiền cô đã thua.”

“... Kazuma, khi nói về bài bạc, có thứ được biết đến như vòng tuần hoàng đấy. Tôi đã thua rất nhiều lần. Điều đó có nghĩa sẽ không có cơ hội để tôi sẽ thua thêm lần nữa. Nên cứ để tôi lo nó.”

“Được rồi, trả nó lại cho tôi. Tôi sẽ trưc tiếp đưa cho Duke.”

Khi chúng tôi đang giành giật lấy túi tiền,

“Vậy, cô nghĩ anh chàng Duke đó như thế nào? Anh ta khá khác với hình tượng nghiêm chỉnh mà tôi đã thất vài ngày trước.”

“Hmm, chà, tôi cảm thấy anh ta là một người trưởng thành, người hiểu được giá trị của một phụ nữ tốt. Anh ta có thể dễ dàng đối phó với một người dầy dặn kinh nghiệm như tôi, nhưng điều này có thể khá khó khăn với một đứa trẻ như Wiz. Nhưng anh ta ghét quỷ tộc và undead, nên anh ta không phải người xấu.”

“Không, chờ đã, Sự thật về việc anh ta ghét undead bản thân nó là vấn đề chính ờ đây. Nó có thật sự ổn không?”

Aqua nở một nụ cười tự tin-

“Nó sẽ ổn thôi. Wiz có thể là một undead, nhưng cô ấy là trường hợp lai tạp đặc biệt và cũng không trở nên thối rữa, nên nó sẽ không là vấn đề gì với anh ta.”

“Em không biết tại sao, nhưng... Kazuma, sau khi nghe Aqua đánh giá cao người đàn ông đó, cuối cùng lại khiến em cảm thấy anh ta còn đáng ngờ hơn nữa.

Thật là trùng hợp. Tôi cũng cảm thấy vậy.

“Tuy nhiên, mọi thứ chúng ta đã làm là điều tra về con người của anh ta. Những gì tiếp theo phụ thuộc vào Wiz. Cộng thêm, tất cả những việc anh ta đã làm, là uống rượu và cùng làm om sòm lên với Aqua. Tôi cũng thường làm mấy việc như vậy với những nữ Mạo Hiểm Giả tôi quen, nên điều đó không có nghĩa anh ta là người không chung thủy hay cẩu thả.”

“Từ góc nhìn của em thì nó khá là không chung thủy với cẩu thả đấy...”

Megumin nhìn chằm chằm vào tôi với anh mắt khó chịu, điều đó làm cho tôi nao núng.

“Duke đã đưa tôi một tin nhắn để tôi gửi lại cho Wiz, khi tôi nói với anh ta tôi là người quen của cô ấy. Đừng lo, bất kì ai ghét quỷ tộc không thể nào là người xấu! Giờ thì hãy tiến đến cửa hàng ma thuật nào.”

Phấn khích một cách kì lạ, Aqua tuyên bố

Part 2

Lúc chúng tôi quay lại cửa hàng, vì lý do nào đó, tên cánh cụt đang đứng ở ngay quầy thu ngân.

“Sacred Highness Exorcism!”

“Piyaaaa!”

“Đừng có thanh tẩy Zereschrute mỗi lần ngươi đến đây! Hồi sinh cậu ta thật sự không dễ dàng đâu!”

Vanir hét lên một cách giận dữ, khi một lần nữa nhìn thấy Aqua xã phép thanh tẩy ngay lúc vừa thấy tên cánh cụt.

Có vẻ như Aqua bắt đầu thích việc thanh tẩy tên này.

“Hiện tại đừng quan tâm tới vấn đề đó! Ta có một tin nhắn dành cho Wiz, nên hãy gọi cô ấy ra đây!”

“Nếu như ngươi đến để tìm Wiz, Cô ta đã đi ra ngoài để hái hoa. Thật sự, nó thật kinh tởm khi nhìn vào cô ta. Ta thật sự ước gì cô ta nhanh chóng dàn xếp vụ này, để ta không phải đối phó với nó nữa.”

Vanir chỉ về phía sau của cửa hàng khi đang hồi sinh tên cánh cụt.

Aqua nhanh chóng chạy ra đó trong khi giữ lấy trong tay thứ gì đó nhìn như một bức thư.

“Này, Vanir, ngươi đã nhìn thấu tên Duke đó, đúng không? Tại sao lúc đó ngươi lại ca ngợi hắn ta nhiều như vậy? Ta đã nghĩ anh ta là một người rất nam tính, nhưng anh ta đã nói vài thứ về việc ghét quỷ tộc và undead. Chuyện đó là sao?”

“Sẽ mất vui nếu giờ ta tiết lộ cho ngươi biết điều đó, không phải sao? Fuhahahaha! Ta không hề nói dối, như ta đã nói. Khi chủ cửa hàng đang say đắm trong tình yêu đó, đáp lại điều ước của hắn ta, hắn ta sẽ trải nghiệm được sư vui sướng và hân hoang mà chưa từng được thấy trên thế giới này. Không có nhầm lẫn gì ở đó. Quỷ tộc không nói dối, nên ngươi hãy mong chờ nó đi!”

Vì lý do nào đó mà trông Vanir có vẻ rất vui. Chỉ cần nhìn vào hành động hiện tại của hắn ta, đã cho tôi một cảm giác nghiêm túc về điềm báo này.

Duke là người được khen ngợi bởi cả Aqua và con quỷ này.

Điều gì đó mang đến cảm giác rất sai trái.

Ngay lúc đó, tên cánh cụt từ từ phồng lên khi sống lại lần nữa. Megumin nhìn cảnh đó một cách thích thú rồi nói,

“Nhân tiện, tại sao tên cánh cụt đó lại quản lý cửa hàng? Anh thuê hắn ta à?”

“Không, từ đầu bà chủ đó đã vô dụng rồi, nhưng cô ta lại trở nên vô dụng hơn nữa khi yêu. Nên, ta đã nghĩ là sử dụng Zereschrute với vẻ ngoài dễ thương của mình để quản lý cửa hàng, nhưng... nhóc có thể thấy điều đó kết thúc một cách rắc rối như thế nào.”

Nghe những lời của Vanir, Megumin nghiên đầu.

‘‘Nghĩ về điều đó, tôi vẫn chưa tự giới thiệu với anh, đúng không?... Tên tôi là Megumin! Pháp sư số một Axel và là người sử dụng ma pháp Explosion! Làm ơn hãy cẩn thận, và đừng để bị thanh tẩy bởi Aqua để rồi làm mất đi những thứ bên trong thêm lần nữa.”

“Oh, xin chào, cô gái trẻ của Hồng Ma Tộc, Tên tôi là Zereschrute. Nhóc có vẻ là khách quen của cửa tiệm, làm ơn hãy chiếu cố cho tôi.”

Khi Megumin bắt tay với cái chân chèo nhỏ của Zereschrute, một chút biểm cảm khó chịu xuất hiện trên gương mặt của em ấy.

“là Megumin, Đừng gọi tôi là cô gái trẻ, dùng tên của tôi ấy. Hay anh có ý kiến gì với cái tên ngầu lòi của tôi?”

“K-Không, hoàng toàn không, nhưng... Những cái tên rất quan trọng với quỷ tộc chúng tôi, nên chúng tôi chỉ gọi người khác bằng tên khi chúng tôi vô cùng tôn trọng họ...”

Cô gái mà lúc nào cũng nhạy cảm về tên mình xích lại gần Zereschrute-

“Nhưng không phải anh đã gọi Darkness của chúng tôi bằng Tiểu thư Dustiness một cách đàng hoàng sao?”

“Đ-Đó là vì tôi đã nhận ra Tiểu thư Dustiness là một quý tộc đáng kính, đó là tại sao...”

Khuôn mặt Darkness ửng hồng lên vì vui vẻ sau khi nhận được những lời khen ngợi từ Zereschrute, cùng lúc đó, Aqua quay lại với Wiz và nói với một tông giọng mệt mỏi,

“Tôi quay lại rồi...”

Vì lý do gì đó và Aqua trông có vẻ kiệt sức.

Và về phía Wiz...

“Ara, Mừng anh tời, Kazuma-san.”

Khuôn mặt cô ấy có một biểu hiên khá mơ màng nhưng vui vẻ một cách lạ lùng.

.

“—Tôi đã nghiêm túc nghĩ về nó. Tôi nên đáp trả lại cảm xúc của Duke-san, hay tiếp tục làm việc chăm chỉ tại cửa hàng này để biến giấc mơ của Vanir thành sự thật...”

“Ta đã nói về nó không biết bao nhiêu lần, nếu cô đi lấy chồng, cửa hàng này chỉ có phát triển hơn thôi.”

Lờ đi những lời của Vanir, Wiz khóc lóc và thở dài một cách cường điệu, nó làm tôi nhớ về những nữ chính trong mấy vở kịch lãng mạng bi thảm.

“Aah, tất cả những gì tôi đã làm, là dành những ngày yên bình quản lý cửa hàng này, nên tại sao nó lại kết thúc như vậy? Aqua-sama, tôi nên làm gì đây? Vanir-san cần tôi, nhưng...”

“Những gì ta cần là ma pháp của cô, không phải sự thành thạo trong quản lý của cô.”

Một lần nữa lờ đi những lời của Vanir, Wiz đặt bàn tay mình lên cửa sổ khi nhìn ra vườn hoa phía bên ngoài.

“Nhưng Duke-san không chỉ cẩn tôi, anh ta không thể sống thiếu tôi. Anh ta thậm chí còn nói anh ta không thể tưởng tượng được cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có tôi...”

“không, chờ đã, tôi khá chắc chắn là anh ta không có làm quá đến như vậy...”

“Anh ta thậm chí còn nói điều đó! Tôi nên làm gì đây, Aqua-sama? Tôi nên chọn con đường nào đây...”

Hoàng toàn lờ đi lời đáp của tôi, Wiz bám vào Aqua, người nhìn có vẻ mệt mỏi và thì thầm.

“Erm, tên đó có vẻ khá tốt, nên nó chắc chắn sẽ ổn nếu như cô đi với anh ta.”

“Là vậy sao! Aqua-sama cũng nghĩ anh ta là một người đàn ông tốt à!? Tại sao một người đàn ông như vậy lại...”

Wiz cười khúc khích trong khi tự nói ra điều đó với bản thân mình.

“Wiz bị cái gì vậy? Ngươi không cảm thấy cô ấy có chút kì lạ à?”

“Đừng có nói mấy thứ vô tình như vậy. Ta đã lo lắng cho tình trạng hiện tại của cô ta, cho nên gần đây ta mới cho cô ta đồ ăn đàng hoàng... Nhưng vì lý do nào đó, bà chủ điên loạn đó lại có những ý nghĩ kì lạ, là ta đã đối xử tốt với cô ta hơn vì muốn giữ cổ ở lại cửa hàng.”

Ngươi cũng khá khó khăn, nhỉ?

“Ta hiểu rồi. Nên ngươi đã đỏ cô ấy một mình rồi cổ trở thành như thế này.”

“Ngươi hiểu rồi đó. Hiên tại, cả ngày cô ta cứ để đầu óc của mình ở trên mây. Tuy nhiên, cô ta không mua mấy món hàng kì lạ khi ở trong tình trạng này, nên cổ cũng không cản trở công việc... Với quỷ tộc bọn ta, những đòn tấn công tinh thần hữu dụng hơn bất kì loại ma pháp nào...”

Và người đang trong câu hỏi có vẻ như hoàng toàn không hề quan tâm đến cuộc hội thoại của chúng tôi, thay vào đó là bắn những ánh nhìn đầy ẩn ý vào Vanir, như là cô ấy đang ra hiệu cho hắn ta hãy nịnh bợ cổ.

Con quỷ thở dài một cách rất giống con người, và nói thẳng với một Wiz đang vui vẻ một cách kì lạ,

“Chủ cửa hàng đang yêu, bức thư đó đang kêu cô ra ngoài gặp hắn ta, đúng không? Nhanh là dàn xếp vụ này đi, rồi sau đó quay về lại với vẻ bình thường và hoàn thành hợp đồng mà cô có với tôi!”

Nghe thấy điều đó. Wiz,

“... Điều đó có nghĩa, kể cả khi tôi chẳng giúp ích gì ngoài việc làm cho thua lỗ, Anh vẫn muốn tôi tiếp tục trở thành chủ cửa hàng?”

“Cô sẽ không thèm nghe nếu như ta nói với cô là chuyển vị trí đó cho ta.”

Vanir nói ra điều đó với vẻ cau có trên gương mặt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta nói ra ý định của mình.

Anh ta vẫn muốn Wiz tiếp tục làm bà chủ cửa hàng.

Điều đó chỉ có thể là.

“Anh thật sự là một tsundere, Vanir-san.”

“Làm sao một con quỷ không có giới tính như ta có thể là một tsundere? Đừng có nói mấy thứ ghê tởm đó và đi đi. Ta là con quỷ có thể nhìn thấu tất cả, nhưng sau khi quen biết cô một thời gian dài, ta không cần phải dùng sức mạnh của mình để biết cô sẽ chọn điều gì. Cô có thể phải đối mặt với một cuộc đấu tranh đầy khó khăn, nhưng đừng lo, cô chắc chắn sẽ thằng. Giờ ta ra ngoài để nhận hàng...”

Hắn ta chắc chắn đã biết chuyện gì sẽ xãy ra tiếp theo và việc này sẽ kết thúc như thế nào.

Con quỷ tự nhận mình có thể nhìn thấu tất cả, công tước của địa ngục với tính cách méo mó...

“Khi nào ta xong việc, ta sẽ nhanh chóng đến hiện trường, Ta đã trở nên khá là yêu thích cô, nên hôm nay hãy ra ngoài mà vui vẻ, sau đó xóa sạch số thua lỗ mà cô đã tạo ra. Cô đã chiến đấu ngang ngửa với ta khi vẫn còn là con người. Không có chuyện cô sẽ thua một tên đàn ông cỡ như vậy... Bây giờ, nhanh đi đi!”

Một nụ cười không tì vết xuất hiện trên gương mặt của Wiz.

“Đã rõ!”

Part 3

Trong bức thư, nơi mà Duke muốn gặp Wiz,

Nó là nghĩa địa nằm ở bên ngoài thành phố.

Cho dù bạn nhìn nhận nó như thế nào, đó không phải là chổ mà bạn sẽ chọn để thổ lộ.

Và còn những lời Vanir nói lúc chia tay. Những lời đó nghe giống như anh ta đang gửi Wiz ra chiến trường nhiều hơn bất cứ thứ gì khác.

Tôi nghĩ lại về những lời của Duke khi bọn tôi trên đường tới nơi.

Thực ra, tôi vốn đã cảm thấy có thứ gì đó không đúng.

Cảm giác cứ như thiếu mất một mảnh ghép, hay một nút thắt vẫn chưa được gỡ.

Theo như tôi nhớ, lúc đó Duke đã nói.

“Giờ thì, nói thế đủ rồi! Phù thủy băng giá, hãy lãm một trận!”

Và sau đó, anh ta nói điều này...

“Tại sao? Điều đó không rõ ràng sau? Để chứng mình sức mạnh của mình với em và bắt em từ bỏ công việc hiện tại của mình!”

Đúng vậy, đó là cách mà anh ta đã cầu hôn với cô ấy.

... Cầu hôn?

Chờ đã.

Nó thật sự là một lời cầu hôn?

Wiz đã phát rồ sau khi nghe những lời đó. Theo như tôi nhớ, cô ấy đã nói.

“A-Anh muốn tôi cưới anh...”

... Anh ta không nói ra điều đó.

Wiz cho rằng đó là đó là lý do, nhưng bản thân Duke không hề nói gì về việc đó.

Và, đây là điều mà tanh ta đã nói vào lúc cuối.

“Để công việc của em cho tôi! Giờ thì, hãy làm việc này, em-!”

Wiz dịch chuyển ngay tức khắc, nên mọi việc bị bỏ lại mà không hề được giải quyết.

... Chuyện đó nhìn có giống không?

.

—Chúng tôi đã gần đến nơi trong khi tôi đang chim vào trong suy nghĩ.

“Nè, Wiz, anh chàng Duke đó đã mời tôi uống rượu vào hôm qua.”

“Eeh!? C-Cô đang muốn nói gì, Aqua-sama!? Không phải mọi người đã nói anh ta là một người ngay thẳng và chân thành sao?”

Đây chỉ là một cuộc cầu hôn.

Đây chỉ đơn giản là một buổi thổ lộ.

“Chà, tôi đã nghĩ là mình sẽ kiểm tra xem anh ta có phải là một người chân thành hay không. Anh ta không thể chống lại lời mời từ một cô gái xinh đẹp như tôi, và cuối cùng chúng tôi đã uống cho tới sáng. Nhưng đừng lo, anh ta không làm bất cứ điều gì để có thể hiểu lầm là để quấy rối tình dục, và tôi cũng không thể cảm thấy ở anh ta, có những thứ xấu xa liên tục lảng vảng xung quanh như Kazuma.”

“L-Là vậy sao... Nhưng tôi đã đưa ra quyến định, nên cô không cần phải lo cho tôi, Aqua-sama.”

Tuy nhiên, thái độ của Vanir vẫn làm tôi lo lắng.

Tôi khá chắc hắn ta đã nói điều này.

“Khi cô đáp lại điều ước của hắn ta, hắn ta sẽ trải nghiệm được sư vui sướng và hân hoang mà chưa từng được thấy trên thế giới này.”

... Thường thì, bạn sẽ nghĩ điều đó có nghĩa là Duke và Wiz sẽ cùng nhau đạt được hạnh phúc.

Nhưng con quỷ đó có thực sự đưa ra lời khuyên, mà sẽ khiến mọi người hạnh phúc không?

“Oh? Chà, bất kì tên đàn ông nào cũng sẽ đổ gục trước sự quyến rũ của tôi thôi, đó là lẽ thường rồi. Nhưng anh ta đã đẩy Darkness dâm dục qua một bên khi cổ thử quyến rũ anh ta. Với việc đó, có thể nói anh ta cũng khá là chân thành.”

“L-Là vậy sao...”

“Này, Aqua! Ngừng việc lấy tôi ra làm tiêu chuẩn cho những vấn đề dâm dục đi!”

Megumin chọc vào lưng tôi.

“Có chuyện gì sao? Anh có vẻ chìm vào suy nghĩ kể từ lúc bước ra khỏi cửa hàng.”

“... Không, nó chỉ là, vì một lý do nào đó mà anh có cảm giác rất tệ... Nó sẽ rất tốt nếu như đó chỉ là tưởng tượng của anh, nhưng anh có cảm giác như mình sẽ không ngạc nhiên nếu như việc này kết thúc một cách đẫm máu...”

Nghe thấy điều đó, Megumin cười khúc khích như thể muốn nói ‘Anh đang lo lắng thái quá rồi.’

“Nó sẽ ổn thôi. Em không biết tay Duke đó mạnh đến cỡ nào, nhưng không phải chúng ta đã đánh bại toàn bộ những đối thủ mà chúng ta đã phải đối mặt sao? Cộng thêm, chúng ta có một Lich còn mạnh hơn cả mạnh, Wiz, đi cùng với chúng ta hôm nay. Và...”

Em ấy mỉm cười để giải tỏa sự lo lắng trong tôi.

‘”Dù chúng ta phải đối mặt với loại kẻ thù nào, em sẽ thổi tung chúng với ma pháp Exlosion của mình. Em sẽ bảo vệ anh, nên đừng lo.”

“Đ-Đúng vậy...”

Tôi rất hạnh phúc khi nghe em ấy nói ra điều đó, nhưng nó có chút khác biệt với vấn đề là tôi đang lo lắng...

Part 4

Tại một nghĩa địa cách khá xa thành phố Axel.

Nghĩ lại thì, đây là nơi mà lần đầu bọn tôi gặp Wiz.

Tôi đoán mình có thể nói, là nó có chút lãng mạng nếu nhìn theo cách đó...

“Không, nó thật sự không phải.”

“Vụ này đâu chui ra vậy?”

Duke đã ở đó khi chúng tôi đến nơi.

Anh ta vẫn mặc cái áo trùm mà mình thường mặc. Cho dù bạn có nhìn nó theo kiểu nào, nó không giống như anh ta ở đây để cầu hôn.

Duke mở to mắt trong ngạc nhiên khi nhìn thấy những người đi cùng Wiz.

“Để Satou Kazuma sang một bên, ở đó có vài người mà tôi có thể nhận ra. Đấy là tiểu thư của gia tộc Dustiness... và đó không phải không phải là người bạn tâm giao đã cùng nói với tôi về những con Mirumiru vỏ cho tới khi trời sáng sao...”

Mirumiru vỏ là cái quái gì?

Và bạn tâm giao? Hai người đã trở nên rất thân thiết khi tôi không ở đó theo dõi đấy.

Duke đưa cho Aqua một ánh nhìn thân thiện, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý của mình về lại Wiz.

Không như Duke, Wiz đã mặc bộ váy lộng lẫy mà cổ đã mặc vào hôm trước.

“Tôi đúng là không ở vị trí để nói điều này, nhưng em có ổn không với bộ váy đó?”

“Tôi rất xin lỗi khi phải nói, là tôi không được dạy dỗ tốt cho vấn đề này, nhưng đây là bộ đồ đẹp nhất của tôi...”

Duke gập đầu đáp lại với câu trả lời đầy xấu hổ của Wiz.

“Tôi xin lỗi. Tôi đã chắc rằng cô đang coi thường tôi.”

“Đ-Đương nhiên không phải! Anh là người đầu tiên khiến tôi phải ăn diện như thế này... Umm, Tôi cũng không quen với nó, nên, xin lỗi...”

Wiz hạ vai mình xuống và đứng thẳng lưng, một biểu hiện bất ngờ lặp tức xuất hiện trên mặt Duke.

“Tôi hiểu rồi. Một Mạo Hiểm Giả mạnh mẽ thường bị tiếp cận một hoặc hai lần, nhưng... Có vẻ như em đã quá nổi tiếng. Sau khi nghe cái tên Phù Thủy Băng Giá, hầu hết mạo Hiểm Giả sẽ trở nên sợ hải kể cả việc xuất hiện trước em, chứ nói chi đến việc thách thức...”

“V-Vâng! Đúng, chính xác là vậy! Mọi người quá sợ hãi tôi... Kể cả khi tôi không hề giống như vậy...”

“O-Oh, tôi thấy rồi... Tôi không thật sự hiểu, nhưng em cũng có những rắc rối riêng của mình nhỉ...”

Giọng của Wiz như sắp khóc, và Duk có vẻ như đã thả lõng ra sau khi nghe thấy điều đó.

Tôi đã nghe từ Vanir, nhưng vì Wiz đã trở nên quá nổi tiếng khi còn là một Mạo Hiểm Giả nên không ai dám tiếp cận cổ hết.

Duke lấy lại bình tĩnh và nở một nụ cười bất khuất về phía Wiz.

“Vậy, chúng ta bắt đầu thôi nhỉ? Tôi chắc chúng ta không cần trao đổi thêm bất kì lời nào. Hay em có ý định chạy trốn như lần trước?”

Nghe Duke tuyên bố, Wiz, người thường trông như không chắc chắn về bản thân mình, nói lên,

“Tôi sẽ không chạy trốn. Hôm nay tôi định sẽ đường hoàng trả lời cho cảm xúc của anh.”

“Oh?”

Đặt hai tay trước ngực, cô ấy nhìn Duke với ánh mắt kiên định.

u5695-95701563-21d9-4191-895b-efbbf4e8cc0e.png [/images/images/image-50.png]

‘Tôi không muốn từ bỏ công việc hiện tại của mình. Tôi không có ý định từ bỏ vị trí hiện tại, sau cùng...”

Giọng điệu có một chút xấu hổ,

“Tôi đã hứa với một người bạn lâu năm không thể thay thế được của tôi.”

Wiz tuyên bố.

Một nụ cười tự tin hiên lên trên khuôn mặt của Duke sau khi nghe thấy điều đo, và anh ta trả lời lại ánh mắt của Wiz.

‘‘Người được biết đến như Phù Thủy Băng Giá, và là thủ lĩnh của tổ đội mạo hiểm mạnh nhất. Kể cả khi trở thành undead, cô vẫn tiếp tục đi theo con đường của ma thuật. Tôi tôi là Duke, người cuối cùng sẽ leo lên đỉnh cao của pháp sư, như cô đã từng làm. Vua của undead, Lich! Tôi thách đấu cô một trận tay đôi!”

Anh ta tự hào xưng danh.

Part 5

“Inferno!”

“Freeze Gust!”

Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên chống lại một làn sương trắng thuần khiết, ở khu vực trống trãi bên ngoài nghĩa địa.

Ngọn lửa ma thuật do Duke phóng ra va chạm với ma thuật băng được giải phóng bởi Wiz, và kết quả của việc đó đã làm cho địa hình xunh quanh thay đổi nghiêm trọng.

Phần lớn mặt đất được bao phủ trong sương trắng và một phần nhỏ thì thỉnh thoảng lại ùng ục lên như đang bị đun sôi.

Chúa ơi, đây chính thực sự là trận đấu của những pháp sư!

“Này, Aqua, giờ đây tôi đang thực sự xúc động! Đúng vậy, đây mới chính là thế giơi giả tưởng! Rau củ bay xung quanh, cá thu thì bắt trên cánh đồng, và quái vật thì dùng vẻ ngoài dâm dục để bắt lấy con mồi- mấy thứ đó hoàn toàn không phải thế giới giả tưởng! Những ma thuật thật sự như thế này mới đúng kiểu dị giới!”

“Chờ đã, Kazuma, anh đang làm như Explosion không phải ma thuật thật sự vậy. So sánh với mấy câu thần chú buồn tẻ như thế này, không phải Explosion tuyệt vời hơn nhiều sao?”

Tôi đã rất xúc động trước cảnh tượng này, đến mức tôi bắt đầu run rẫy, và Megumin làm cảm xúc của tôi tụt mất.

“Loại trận đấu ma thuật mà anh muốn xem, không phải là cái loại mà em chỉ việc thổi tung đối thủ mà không hề quan tâm đến sức mạnh của họ. Không có chút tao nhã nào với ma pháp Explosion. Không có chiến thuật cân bằng, nó chỉ là một canh bạc lớn về việc em có đánh trúng kẻ thù hay không.”

“Cái gì-!?”

Megumin trông có vẻ giận dữ, nhưng giờ tôi không muốn quan tâm tới em ấy một chút nào.

Tôi cần phải khắc ghi trận đấu đúng kiểu giả tưởng, mà tôi luôn mong ước vào trong tâm trí mình!

‘Hmph. Như đã mong đợi từ Phù Thủy Băng Giá, Crimson Laser!”

“Crystal Prison! Duke-san, làm ơn chờ đã! Xin hãy dùng lời lẽ để giải quyết chuyện này!”

Tia sáng đỏ thẫm mà Duke phóng ra bị phân tách thành những tia nhỏ, khi nó đánh trúng khối vào băng mà Wiz gọi ra ngay trước mặt mình.

Tôi đã được thấy rất nhiều loại ma pháp cấp cao, khi tôi đến thăm làng Hồng Ma. Nhưng nhìn thấy hai pháp sư nghiêm túc niệm thần chú vào nhau, trong một trân đấu vẫn làm cho tinh thần tôi bùng cháy.

Trong khi đang thích thú tận hưởng cái cảnh, giống như được mang từ trong anime ra ngoài đời thực rồi để ngay trước mặt mình, tôi đột nhiên nghe câu niệm xướng quen thuộc và lập tức khống chế Megumin.

“Em đang định làm gì vậy hả!? Sao em không biết tự cư xử cho phải phép, trong thời điểm quan trọng như thế này hả!?”

“Anh chính là người thể hiện nhiều sự quan tâm hơn đến mấy phép thuật nghiệp dư như vậy, hơn là Explosion của em, Kazuma! Em cảm thấy trái tim mình vô cùng đau đớn khi anh dùng đôi mắt phát sáng đó để nhìn ma pháp của một pháp sư khác! Nó không đau đơn như vậy kể cả khi anh chuẩn bị rơi vào sự cám dỗ của Darkness!”

“Có gì sai với cái cảm giác ghen tị của em vậy!? Đây là trận đấu giữa hai người bọn họ, vậy nên đừng có can thiệp và chỉ đứng xem thôi!”

Em ấy chắc chắn muốn dùng Explosion để cướp lấy khoảng khắc tỏa sáng của họ.

Tôi thô bạo chộp lấy Megumin ngay khi em ấy đang bắt đầu niệm chú và đẩy em ấy xuống đất.

Duke và Wiz đang chạy xung quanh, sử dụng cây cối để che chắn khi phóng ra ma pháp của mình.

Chà, nó không thật sự chính xác khi nói rằng cả hai đều tung ra ma pháp...

“Tại sao em không nghiêm túc tấn công tôi!? Em đang coi thường tôi sao!? Lava Swamp!”

“Freeze! Fire Resist! Ouch!… tôi không có khao khát đánh bại anh hay bất kì mong muốn từ bỏ công việc hiện tại của mình! Lich là những sinh vật có kháng ma pháp rất cao! Tôi sẽ chịu đựng mọi cuộc tấn công của anh và khiến anh bỏ cuộc!”

Một hố dung nham xuất hiện bên dưới Wiz, thứ mà cô đã đông cứng nó lại ngay lập tứng với ma pháp Freeze, trước khi sử dụng phép kháng lửa để chạy trốn khỏi khu vực chịu tác dụng của kỹ năng đó.

So sánh với Duke, người chỉ bắn ra những ma thuật tấn công hết cái này tới cái nọ, Wiz là người lão luyện hơn trong việc sử dụng những ma pháp của mình.

“Nói nè, Kazuma, là một thập tự quân, liệu mọi chuyện, có chuyển sang chiều hướng tốt hơn nếu tôi dừng trận đấu của họ lại không? Wiz dường như không quan tâm lắm đến trận đấu này, tôi có nên...”

“Bind! Ngậm mồm lại và ở yên đó đi! Cô chỉ muốn trải nghiệm ma pháp cấp cao cảm thấy như thế nào, đúng không!?

“Kuh...! Dùng Bind lên tôi trong tình cảnh như thế này, anh thật sự biết cách làm cho tim tôi đập loạn nhịp đấy...”

Sau khi trói Darkness lại, người định bước vào để dừng lại trận đấu, tôi quay mặt về phía Wiz và hét lên,

“Wiz! Cô nên nhanh trở nên nghiêm túc đi! Còn không thì nó sẽ là một sự xúc phạm đối với Duke!”

Cho tôi thấy một trận chiến dữ dỗi hơn đi!

“Anh đang nói cái gì vậy hả, đồ ngốc!? Ngừng chọc phá Megumin và Darkness, và nhanh cho Wiz một chút hỗ trợ đi!”

Aqua hét vào mặt tôi, nhưng từ những gì tôi có thể thấy, trong hai người, Wiz là người mạnh mẽ hơn

Vì không cần phải lo lắng cho việc cổ thua trận, thế thì, là một game thủ người đã chơi qua rất nhiều trò chơi, tôi nên tập trung vào việc hấp thụ từng chi tiết nhỏ nhất của cảnh này...

“kể cả khi cậu nói như vậy, không thể nào có chuyện tôi có thể nghiêm túc tấn công người đàng ông đã say đắm mình...”

Wiz hét lại với một biểu cảm mâu thuẫn.

Ngay lúc đó,

Duke, người đã tuyệt vọng sử dụng ma pháp với vẻ mặt căng thẳng, gật đầu như có vẻ anh ta đã quyết định việc gì đó.

“Em thật sự coi thường tôi! Được lắm, có lẽ tôi nên làm cho em nghiêm túc hơn trong việc này! Cái này thì sao Sanctuary!”

Khi anh ta nói ra điều đó, một vòng tròn ma phá khổng lồ, nó lớn đến mức đủ để bao bọc toàn bộ nghĩa trang xuất hiện dưới chân anh ta.

“Eeh? Ahhhhh!”

Wiz không thể chuẩn bị bất kì sự phòng thủ nào, để đối phó với cuộc tấn công đột ngột này và cố gắng chịu đựng nó.

Những ánh sáng nhỏ trôi nổi nhẹ nhàng, thứ được tạo ra bởi vòng tròn ma pháp sáng lên rực rỡ mỗi khi nó chạm vào Wiz.

“Ma pháp thánh hệ? Này, Aqua, đại pháp sư có thể dùng thánh thuật không?”

“Đương nhiên là không! Người duy nhất có thể sử dụng thánh thuật là tu sĩ, đại tu sĩ, và thập tự quân. Nhưng không phải anh ta vừa mới sử dụng ma pháp cấp cao sao? Làm sao anh ta có thể sử dụng cả thánh thuật?”

Lò đi câu hỏi của tôi, Duke nhìn chằm chằm vào Wiz rồi chỉ tay vào cổ.

Có vẻ như anh ta đang tập trung vào vòng tròn ma thuật, để có thêm nhiều ánh sáng đổ vào khi anh ta làm điều đó.

“Uugh! ... Duke-san, làm ơn hãy nhớ lại! Nghĩ lại vào ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau! Anh đột nhiên ném đi cái áo choàng và tiếp cận tôi, giống như anh đang muốn cho tôi thấy cơ thể trần chuồn của mình...”

“Đừng có nói kiểu đó! Hiện tại đang có người đứng xem, nên giờ tôi không thể cởi nó ra, nhưng có lý do cho điều đó!”

Nếu như theo tôi nhớ, mỗi khi Aqua dùng ma pháp tương tự như thế này lên Wiz, nó gần như đã thanh tẩy cô ấy ngay lặp tức.

Không cỏ vẻ thánh thuật mà Duke đang sử dụng, ở cùng với đẳng cấp đó.

Wiz tiếp tục nói trong khi chịu đựng ánh sáng từ vòng tròn.

“Duke-san... ‘Trông tâm trí tôi không có thứ gì khác ngoài em. Tôi đã trui rèn cơ thể mình trong một thời gian dài chỉ để cho em!” Anh đã nói điều đó vào lần gặp mặt tiếp theo của chúng ta, đúng không? Và anh cũng đã nói ‘tôi biết tất cả mọi thứ về em! Em có thể coi tôi là người đàn ổng hiểu em nhất trên thế giới này’...! Ngay cả khi nó có một chút khác với những gì tôi mong đợi, nhưng đó vẫn là lần đầu tiên bất kì ai nói điều đó với tôi...”

“Em vừa mới nói cái gì vậy!? Đừng quan tâm đến nó, Nhanh trở nên nghiêm túc đi! Kể cả đó là em, cuối cũng em vẫn sẽ bị thanh tẩy nếu như việc này tiếp tục!”

Với vẻ mặt lúng túng trên đương mặt, Duke cô gắng thuyết phục Wiz, người mà vẫn không chịu tấn công.

Wiz làm một biểu hiện như đang phải đối phó với một đứa trẻ bướng bỉnh,

“Thành thật mà nói, nó làm cho tôi cảm thấy có chút hạnh phúc khi nghe thấy những lời đó. Nhưng không cần biết anh nói gì, tôi không có ý định từ bỏ công việc hiện tại của mình. Cộng thêm, tôi vẫn chưa biết rõ về anh. Nên...”

Trong khi chịu đựng ánh sáng, Wiz nói một cách xấu hổ,

.

.

“Chúng ta có thể bắt đầu từ bạn bè không?”

.

.

Một sự im lặng giáng xuống quang cảnh này.

“Đúng vậy! Nói hay lắm, Wiz! Đúng vậy, làm đám cưới một cách vội vã là quáy khinh suất, đúng không!?”

“… Huh?”

Nghe thấy tiếng cổ vũ đầy khí thế của Aqua, Duke chỉ có thể đứng ngây người.

Vòng tròn ma thuật đã bao ngọc nghĩa trang nhanh nhóng biến mất.

“Chà, đó có thể là kết quả tốt nhất... Anh là Duke, đúng không? Chuyện xãy ra vào hôm trước là... er... tôi đã quyến rũ anh để thử anh, nên đừng nghĩ tôi là một người phụ nữ dễ dãi. Nhưng thật tuyệt là anh đã thẳng thừng từ chối tôi.”

“…… Huh?”

Darkness nói ra điều đó với một nụt cười, Duke đáp lại với một biểu hiện ngây người khác.

“Tôi nghĩ rằng Wiz là một người quyết đoán, Nhưng, Duke, đúng không? Dương như có hiểu lầm nào đó, nhưng anh đừng lo lắng, Wiz không còn phụ trách việc trừ tà từ những đại lý bất động sản, hay thay tẩy hồn ma trong nghĩa địa này nữa, nên anh không cần phải lo lắng cho cổ.”

“……… Huh?”

Megumin nói ra điều đó với một nụ cười gượng gạo, nhưng Duke chỉ đơn giản là cho chúng tôi một ánh nhìn vô cùng mơ hồ nhất.

.

.

.

.

.

(Từ giờ đổi cách xưng hô lại nhé :))))) )

“Mấy người đang nói cai gì vậy? Cái gì về bạn bè và đám cưới, rồi đừng lo và cái gì không? Tôi thật sự không bắt kịp câu chuyện một chút nào.”

“Anh đang nói gì vậy? Đây là điều mà Wiz đang muốn nói: ‘Từ bỏ công việc của mình hay đột ngột làm đám cưới là bất khả thi, nhưng hãy bắt đầu từ bạn bè và xem mọi thứ tiến triển từ đó.’ Điều đó không tuyệt sao? ĐÚng vậy, anh đã bị từ chối, nhưng vẫn còn hi vọng.”

Lúc đầu Duke có vẻ không theo kịp những lời Aqua nói, nhưng sau đó anh ta từ từ run rẫy...

“Mấy tên ngốc các người đang nói gì đấy!? Tại sao tôi lại phải cưới một undead Lich!? Thậm chí cái ý tưởng đó bắt đầu từ đâu vậy!? Và bạn bè? Trò đùa gì vậy hả?”

“Eh!?”

Wiz thốt ra một giọng bất ngờ khi nghe những lời của Duke, một biểu cảm tương tự xuất hiện trên khuôn mặt của Aqua.

“Này, không cần phải giả vờ như vậy chỉ vì anh bị từ chối! Anh đã đẩy nhanh mọi việc lên quá mức! Nó chắc chắn là hơi quá khi đòi cưới cô ấy ngay lập tức! Hãy vui vẻ vì anh có thể bắt đầu từ bạn bè!”

“Như tôi đã nói, Tại sao toàn bộ các người đều nghĩ tôi đang yêu người phụ nữ này!? Não mấy người bị lỗi à!? Đây chỉ mới là lần thứ 3 tôi gặp cô ta, mấy người không biết à!?”

Duke mạnh mẽ nói, và Megumin cười nhạo anh ta.

“Anh có thể nói như vậy sau khi đã bám đuôi Wiz à!? Và không phải anh là người đã đề nghị cô ấy nghĩ việc tại cửa hàng mà thuật và về sống với anh sao!?”

“Huh?”

Duke trâm ngâm và nghĩ lại một chút, trước khi vùi mặt vào cả hai bàn tay.

“... Công việc mà tôi muốn cô ta từ bỏ, là vị trí tướng lĩnh của Quân Đội quỷ vương...”

“…. Huh?”

Để trả lời cho câu biểu hiện thắc mắc của Megumin, Duke trả lời với một giọng cực nhỏ,

“Như tôi đã nói, công việc mà tôi muốn cô ta chuyển lại là vị trí một Quỷ Tướng. Nó không liên quan gì đến cửa hàng ma thuật...”

Với một biển cảm vô cùng mệt mỏi, Duke di chuyển để tháo bỏ chiến áo trùm mà anh ta đang mặc.

Mọi người ngoại trừ Aqua và tôi lãng tránh ánh nhìn của họ khỏi anh ta. Khi đó, Wiz thét lên.

“Aah! Đ-Đó là Quỷ Vương...”

Một huy chương lạ được xăm trên ngực của Duke.

Wiz có vẻ sốc bởi dấu hiệu đó, nhưng sự chú ý chủa bọn tôi đã chuyển sang vị trí khác.

“Aah! Chờ đã, ngươi là một thiên thần sa ngã!? Ta đã nghĩ là một người tốt hiếm có, kẻ cũng ghét undead như ta, nhưng lại là một tên ngốc bị ruồng bỏ khỏi thế giới của các vị thần!”

“Im đi! Còn cô thì sao!? Tôi đã nghĩ cô là một người bạn tuyệt vời, người chia sẻ sự ghét bỏ của tôi với undead và quỷ tộc, và thậm chí tôi còn cùng cô lan truyền những tin đồn xấu về nữ thần Eris với tôi cho tới sáng, nhưng bộ đồ đó là thế nào!? Cô là một tu sĩ sao!?

Một đôi cánh màu đen kéo dài ra từ lưng Duke.

Nếu những gì Aqua nói là đáng tin, thì anh ta vốn là một thiên thần.

Nếu huy chương trên ngực của hắn là dấu hiệu của Quỷ Vương, vậy thì điều đó nghĩa là tên này là một thiên thần đã sa ngã và giờ là thuộc hạ của Quỷ Vương.

Aqua trưng ra một biểu hiện kiêu hãnh hơn bất cứ thứ gì mà tôi từng được thấy trước đó và tự hào ưởng ngực của cô ta trước một Duke đang bốc khói trong xấu hổ.

“Ngươi thật sự là một tên ngốc. Ngươi nghĩ ta là ai? Một thiên thần sa ngã nhỏ nhoi nên nhanh mà quỳ xuống trước ta! Tên của ta là Aqua! Người được tôn sùng bởi 20 triệu tín đồ trên khắp thế giới! Đúng vậy, chính là ta, nữ thần Aqua!”

Duke mở to cặp mắt của mình...!

“Tuyệt, cô ta chỉ bị điên thôi...”

“Này, ngừng ngay tại đó!”

Aqua trông như sắp khóc đến nơi, nhưng sau đó cô ta có vẻ như đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

“Vậy đó là lý do tại sao mà ngươi có thể sử dụng thánh thuật! Sao ngươi có thể làm việc đó!? Ngươi đã bị trục xuất sau khi chống lại thế giới của các vị thần, nhưng ngươi vẫn cầu xin và sử dụng sức mạnh của họ vào lúc ngươi rơi vào tình cảnh gay go sao? Ngươi không biết xấu hổ hả!?”

“I-Im đi! Thiên thần chúng ta đã bị hành tơi tả bởi các vị thần! Nó chỉ là một điều công bằng, khi chúng ta lấy chút sức mạnh như một khoảng tiền bồi thường! Cứ coi như, ta chỉ lấy lại một chút tiền trả chậm cho sự phục vụ của ta! Cô chắc chắn không biết điều này, nhưng toàn bộ nữ thần đều...”

Ngay lúc đó.

u5695-5a54621d-2bee-46e4-b683-160271f456d1.JPG [/images/images/image-80.jpeg]

“FU HA HA HA HA HA! FU HA HA HA HA HA!”

Một tiếng cười nhạo bán một cách xấu xa vang vọng khắp khu vực.

Nó đến từ một ngôi mộ, nhưng hắn ta đến đây từ lúc nào?

“Chào mừng đã đến thị trấn xa xôi này,Kẻ đã mơ tưởng trở thành một quỷ tướng. Ban đầu ngươi là người hậu của những tên thần đáng ghét, nhưng có vẽ như ngươi đã trở nên thảm hại hơn sau khi sa ngã!”

Đó là một người đàn ông cao lớn trong một bộ tuxedo sắc nét và chiếc mặt nạ che nữa khuôn mặt.

Con quỷ nhìn thấu tất cả và là công tước của địa ngục, con quỷ thượng cấp Vanir, Đứng trên một bức tượng bên trong nghĩa địa.

Part 6

“Có vẻ như ta đã đến kịp lúc để xem phần tốt nhất! Oh để nghĩ đến việc bỏ lỡ một sự kiện tuyệt vời như thế này!”

Vanir xem ra khá vui vẻ, nhưng hắn ta có ý gì khi nói ‘sự kiện tuyệt vời’?

Hắn ta vốn cũng là một Quỷ Tướng. Bọn họ quen biết nhau hay sao à?

“... Vanir-dono, đây là vấn đề giữa tôi và Wiz. Anh có thể là cựu tướng lĩnh của quân đội quỷ vương, nhưng làm ơn đừng can thiệp.”

Duke chắc chắn đã nghĩ lại về sự đe dọa mà Vanir sở hữu. Hắn ta chầm chậm lùi lại, không thèm che giấu sự cảnh giác của mình.

Thì lúc đó,

“... Vậy là anh đã gạt tôi sao?”

Hoàng toàn lờ đi kẻ vừa mới xuất hiện, Wiz nói với giọng nhỏ nhẹ trong khi cúi đầu xuống.

“Cô có ý gì khi nói lừa gạt? Đó luôn là mục tiêu của tôi khi thách đấu với cô, để giành lấy vì trí của một Quỷ Tướng. Tôi đã cố tháo bỏ áo choàng của mình khi lần đầu chúng ta gặp mặt, đúng không? Việc đó là để tôi có thể cho cô xem dấu ấn này và giải thích mọi việc cho cô.”

Duke giải thích một cách thành thật, nhưng Wiz vẫn cúi đầu mình xuống và tiếp tục nói.

“... T-Tôi đã nghĩ đó là một lời cầu hôn. Kể cả vậy, vấn đề này vẫn quá lớn chỉ để có thể xem là hiểu nhầm. Đây là lần thứ ba chúng ta gặp nhau. Không có chuyện tôi lại được cầu hôn sớm đến vậy.”

Nó đã làm việc này có ý nghĩa.

Nó chắc chắn có ý nghĩa, nhưng hiện tại, Wiz không ở tình trạng mà sẽ nghe những điều như vậy.

“T-Tôi. Tôi đã dành cả ngày lần đêm để nghiêm túc suy nghĩ, liệu tôi thật sự có nên từ bỏ việc mở cửa hàng... Nhưng tôi đã nghĩ nó sẽ quá tội nghiệp cho Vanir-san, nên tôi đã đến đây để từ chối anh... Nó thật sự vui vẻ khi chơi đùa với trái tim của một Lich sao!? Tôi sẽ không tha thứ cho anh! Đây là lần đầu tiên mà tôi bị làm nhục một cách triệt để đến như vậy! Sự nhục nhã này còn hơn cả cái lần mà tôi đã đã đụng độ với Vanir-san khi vẫn còn là con người! Tôi thậm chí còn nghĩ đó là một lời cầu hôn! Tôi không thể tin được anh...!”

“Fuhaha~! Fuhaha~! Fuhahahaha~!”

Phớ lờ một Wiz đang phẫn nộ, Vanir tiếp tục cười với một giọng điệu cức kì nồng nhiệt khi lăn qua lăn lại trên nền đất. Cứ như điều này là điều vui vẻ nhất mà anh ta đã thấy trong hàng thế kỉ.

“Vanir-san! Có gì vui cơ chứ!? Anh đã đoán trước được mọi việc, đúng không!?... Ah! ‘Con quỷ có thể nhìn thấu tất cả tuyên bố! Khi cô đáp lại cảm xúc của người đàn ông đó, người đan ông sẽ trải nghiệm hân hoang và vui sướng mà chưa bao giờ được nhìn thấy trên thế giới này.’ Anh đang nói về chuyện này khi nói như vậy đúng không!? Anh ta sẽ được trải nghiệm sự hân hoang và vui sướng, điều đó ám chỉ chính anh sau khi anh nếm những cảm xúc đen tối của tôi!”

“Fuhaha~! Fuhahahaha~! Điều này thật tuyệt vời! Đó là những cảm giác đen tối cao cấp nhất mà ta đã không được thưởng thức trong một thời gian dài! Nó thật ngon lành! Chính xác, nó thật sự rất ngon lành! Fuhaha~!”

“Vanir-san!”

Wiz rơi nước mắt khi hét lên với Vanir.

“C-Chà, tôi xin lỗi! Nhưng tôi cũng có những phàn nàn của mình! Nếu cô không sống trong thành phố này, tôi sẽ không phải giấu đi dấu dấn của mình, và từ đầu sự hiểu lầm này sẽ không xuất hiện. Đúng vậy, nó là vì cô đã ngó lơ nhiệm vụ của một vị tướng và sống ở thành phố này. Tôi chỉ không thể để mọi việc lại cho một kẻ đần độn như vậy!”

Nghe những lời đáp trả của Duke, Wiz đột ngột ngẩn đầu lên.

“Tôi trở thành một Quỷ Tướng không phải vì tôi muốn như vậy! Tôi chỉ làm việc này bởi gì không ai có đủ kỹ năng ma pháp để duy trì rào chắn, và Quỷ Vương đã cầu xin tôi làm điều đó! Làm sao anh có thể gọi tôi là một kẻ đần độn...!”

“Cô là một kẻ đần độn! Số lượng tướng lĩnh đã giảm xuống đến mức kể cả bản thân rào chắn cũng đang trong tình trạng nguy hiểm! Hơn nữa pháo đài ở ngoài tiền tuyến đã thất thủ, và kể cả kế hoạch mà chúng ta đã lên được một thời gian dài trong bóng tối cũng đã sụp đổ.”

… Hmm?

“Sau một số điều tra, tôi đã tìm ra toàn bộ những vụ việc đó đều có liên quan đến cái tên nhìn yếu đuối đằng kia. Tôi đã không còn cảnh giác khi nghĩ hắn ta chỉ là một kẻ yếu đuối, kẻ đã thua những con kobold, và rồi mọi chuyện lại kết thúc như thế này... Đúng vậy, ngươi, Satou Kazuma!”

Tự nhiên, chủ đề chuyển sang cho tôi.

“’Tôi sẽ hỗ trợ cho anh.’ Ngươi đã nói điều đó khi chúng ta gặp nhau tại quán rượu, đúng không? ngươi đã nói điều đó để khiến ta lơ là cảnh giác, Và giờ ngươi còn mang Vanir-dono đến để bao vây ta. Ngươi khá giỏi trong việc lên kế hoạch đấy nhỉ?”

Duke có vẻ như đã có chút hiểu lầm về tôi.

Nhưng, tuy nhiên, nó không phải là một kiểu hiểu lầm xấu.

Tôi có nên đu theo nó và nói gì đó như ‘ta đã ngạc nhiên khi ngươi để ý đấy.’ không?

“Ta đã gửi báo cáo về việc này tới Quỷ Vương-sama. Thành phố này chắc chắc sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên của quân đội Quỷ Vương.”

“Ngươi nghiêm túc sao!?”

Tên này đã làm cái quái gì vậy!?

Và tôi đã nghĩ là mọi thứ đã bắt đầu hạ nhiệt và cuộc sống harem của tôi chuẩn bị bắt đầu...!

Không biết về sự hỗn loạn trong tôi, Duke nở ra một nụ cười bạo dạn.

.

—Và bị thổi bay đi một cách thô bạo ngay khi hắn ta định tiếp tục nói.

Tôi không nắm bắt được chuyện gì đã xãy ra, nhưng khi tôi nhìn vào nơi Duke rơi xuống,

“Eeh?”

Cơ thể hắn ta bị lún sâu vào một trong những ngôi mộ.

Duke run rẩy đứng dậy và chìm chăm chăm vào một hướng nhất đinh.

Và ở cuối hướng nhìn của hắn, Wiz, với cánh tay đang hướng về phía Duke trong khi niệm chú. Vừa nãy chắc chắn là cô ấy đã thổi bay hắn đi với một loại pháp thuật tĩnh lặng nào đó.

“Thành phố này sẽ trở thành mục tiêu được ưu tiên?... Anh đang định tấn công thành phố này à?”

Wiz lạnh lùng hỏi, và tôi cảm thấy ai đó đang nắm chặt cái nón trên bộ đồ của mình.

Xoay người lại, Tôi đã thấy một Aqua đang sợ hãi trốn sau lưng tôi khi cô ta lẻn nhìn về phía Wiz và những người còn lại.

“N-Này, Kazuma, không phải việc này mỗi lúc một trở nên nguy hiểm sao? Hiện giờ ,tôi thật sự không nghĩ là mình có sự sang trọng để thưởng thức vấn đề kiểu này, nên anh có thể thu lại chiêu Bind không?”

Darkness nói trong khi vật lộn với việc bị khống chế của mình, nhưng hiện giờ tôi thật sự không có thời gian để quan tâm đến cô ta.

Tôi nhớ là lúc trước mình đã từng thấy Wiz mất bình tĩnh như thế này.

“V-Vậy cuối cùng cô cũng đã trở nên nghiêm túc. Mặc dù, như đã mong đợi từ một Lich. Để có thể thi triển ma pháp mạnh mẽ đến như vậy mà không cần niệm chú... Độ tuổi của cô đúng là không phải chỉ để trư-“

Trước khi hắn ta có thể nói xong, Duke, một lần nữa bị một sức mạnh vô hình nghiền nát và đập bay hắn ta trở lại ngôi mộ.

Cô ấy đã nổi điên rồi, vậy mà ngươi còn chọn vấn đề tuổi tác để chọc tức cổ? Tên này có khi ngu ngốc hơn tôi tưởng.

“Kazuma, mọi việc đang bắt đầu trở nên đáng ngại. Bị đè chặt xuống đất như vậy bởi ai đó cũng không quá tệ, nhưng em không phải Darkness, nên anh có thể làm ơn thả em ra không? Em muốn chuẩn bị để có thể sử dụng ma pháp của mình bất cứ lúc nào.”

“Nếu anh thả em ra, em sẽ lờ đi bầu không khí mà ăn cắp đi đòn cuối của cô ấy, đúng không? Đừng lo, giờ Wiz đã tỉnh táo trở lại, chúng ta có thể để nó cho cô ấy. Chỉ việc xem thôi.”

Tôi giữ sự tập trung của mình vào Wiz và Duke trong khi trả lời Megumin.

Đúng vậy, đó là lúc mà cô ấy biết, người quản lý suối nước nóng đã bị ăn bởi Quỷ Tướng khi chúng tôi còn ở Alcanretia.

Theo tôi nhớ, một trong số những điều kiện để cổ không tấn công quân đội Quỷ Vương là bọn chúng không được chạm tay vào những người bình thường. Cô ta thật sự đã làm nổi điên với Hans, tên Quỷ tướng vào lúc đó.

Ngay khi tôi hào hứng nắm chặt tay mình lại để chờ đợi về những điều sắp tới, Vanir, người mà bằng cách nào đó đã đi đên bên cạnh tôi mà không bị chú ý, nói rằng,

“Tên khốn, tốt nhất là ngươi không nên rời mắt khỏi việc này. Con quỷ có thể nhìn thấu mọi việc tuyên bố, các ngươi sẽ được nhìn thấy cảnh tượng tuyệt vời nhất.”

Tôi nở một nụ cười gượng gạo khi thấy được niềm vui trong những lời nói của Vanir. Có vẻ như anh ta đang thích thú với việc này.

Tên này đã thúc giục Wiz kết hôn, và bây giờ hắn ta đang mô tả cảnh tượng của Wiz, đứng lên chống lại Duke để bảo vệ Axel là tuyệt vời, hả?

Có vẻ tên này có vấn đề với việc thành thật, giống như tôi.

“Uugh! I-Infer-”

“Cursed Crystal Prison!”

Wiz lạnh lùng bọc Duke lại trong một khối băng trước khi hắn có thể hoàn tất việc niệm chú, để giải phóng ngọn lửa của mình.

Với việc nữa thân trên bị bọc trong băng, khuôn mặt của Duke nhanh chóng chuyển thành màu xanh, và rồi hắn ta liên tục đập mình xuống đất.

Nhưng khối băng vẫn còn nguyên vẹn, và Duke dần dần mất đi sức lực của mình...

“Anh có đầu hàng không?”

Wiz hỏi với một giọng nhỏ nhe.

Tôi tự hỏi Duke có thể nghe thấy nó không trong khi bản thân đang bị bọc trong khối băng...

Duke nhìn Wiz với đôi mắt vô hồn, lồi ra và khẽ gật đầu.

.

-Duke đổ gục trên nền đất sau khi khối băng tan biến, vừa phun nước ra vừa ho sặc sụa.

Aqua vui vẻ phóng đến chổ Wiz.

“Đánh hay lắm, Wiz! Đây đúng là một sự trả thù xứng đáng cho việc hắn dám đá cô!”

“Khoan đã, Aqua-sama, tôi không làm việc này để trả thù!”

Những lời nói vô tư của Aqua khiến cho những giọt nước mắt trào ra từ đôi mắt của Wiz.

Có vẻ như cô ấy đã trở lại như bình thường, tôi còn không biết nãy giờ mình đang nín thở và buôn ra mộ hơi thở dài.

“Này, Vanir, tại sao ngươi không nói với chúng ta đó chỉ là do Wiz hiểu nhầm? Bọn ta sẽ hoàng hành việc này bằng một trận chiến, mà không phải làm mấy cái thử thách ngu ngốc đó nếu như ngươi nói vói bọn ta.”

“Đúng vậy! này, Vanir! Tôi đã phải quyến rũ tên đó bởi vì anh, tên khốn!”

Vanir cười một cách vui vẻ khi nghe những lời phàn nàn của tôi và Darkness.

“Sao ta phải bận tâm về việc đó? Để có thể nếm được những cảm xúc đen tối tinh tế nhất. Ta sẽ sẵng sàng làm mọi thứ. Đúng vậy, tên khốn harem, kẻ đã trở nên kiêu ngạo vì khiến cho hai người các ngươi tranh giành hắn ta. Ví dụ như, nếu như hai người các ngươi trở nên ghê tởm và bỏ rơi tên này, ta sẽ thực sự được trải nghiệm một số cảm xúc đen tối ngon lành.”

“T-Thôi đi. Không, nghiêm túc đấy, làm ơn ngừng lại... Ta sẽ đến lấy mấy món hàng vô dụng mà ngươi có trong tương lai gần...”

“Nhân tiện... Mọi thứ vẫn chưa kết thúc.”

“… Huh?”

Tôi lo lắng quay lại nhìn về phía Duke...

“H-Hắn ta đang làm gì vậy!?

Tôi không thể ngăn bản thân mình hét lên.

Trong khi chúng tôi đang bận rộn với những trò hề của chính mình, Duke nhanh chóng tạo ra một vòng tròn ma thuật và đâm con dao màu đen vào ngay trái tim của hắn.

“Hắn ta thực sự đã làm nó! Nhìn xem, tên khốn! Tên đó giả vờ đầu hàng, chỉ để sử dụng cơ hội đó để trình diễn một trong những điều cấm kị của pháp sư— Đúng vậy, đó là nghi thức để trở thành môt Lich! Fuhaha~! Hắn ta sẵng sàng biến bản thân mình thành một undead mà hắn ta đã đánh đập chỉ mới một lúc trước để đạt được sức mạnh! Fuhaha~! Điều này thực sự quá là thú vị!”

Có gì vui với tình cảnh này cơ chứ!?

Duke vốn đã chiến đấu ngang hàng với Wiz. Nếu hắn ta trở thành Lich...

“Cô đã lơ là cảnh giác, Wiz! Hự... Hãy nhìn xem, lượng mana đang dâng trào của ta... Ah, Sức mạnh như trào ra từ vết thương mà ta đã tạo ra với con dao của mình! Ta có thể cảm thấy những tế bào trong cơ thể đang dần dần chết đi, và chuyển hóa trở thành một tồn tại bất tử! Ta có thể đã sa ngã, nhưng từ đầu, ta vốn là một thiên thần. Ta đã không muốn làm điều này nếu như ta có thể tránh nó, nhưng ta không có sự lựa chọn nào khác... Bây giờ, hãy bắt đầu một trận chiến vĩnh cữu với tư cách là những kẻ bất tử-“

Nếu như hắn ta trở thành undead mạnh nhất.

.

.

.

“Sacred Highness Exorcism!”

“GRAAAAAAH!”

.

.

Vâng, nó sẽ xãy ra.

Ngay lúc hắn ta trở thành một Lich, Aqua, vẫn lờ đi bầu không khí như bình thường, thổi tung hắn ta với ma pháp thanh tẩy.

Wiz buồn bã chìa tay ra cho một Duke đang dần dần trở nên mờ nhạt.

“C-C-C-Cái gì đây...! Ta vốn sẽ trở thành undead mạnh mẽ nhất, một Lích! Cái quái gì ...!”

“Anh có kết thúc như thế này bởi vì anh đã dính liếu đến tôi... Ít nhất, tôi sẽ cho anh một cái chết ít đau đớn nhất... Drain Touch...”

Duke còn trở nên mờ nhạt hơn khi mana của hắn bị Wiz hút đi.

“Chờ đã-Dừng lại! Không, đừng! Chờ đã! Đây là một sự hiểu nhầm! Toàn bộ mọi chuyện là một sự hiểu nhầm cực kỳ lớn!”

Đối diện với cái chết sắp đến của mình, Duke đặt hy vọng vào người cả tin nhất trong nhóm của chúng tôi và viện cớ.

“Hiểu nhầm? Sau khi biến bản thân mình trở thành một Lich, còn hiểu nhầm gì ở đây?”

Wiz trả lời với một giọng nghiêm khắc. Có vẻ, kể cả đó là cô ấy, cổ cũng không đủ tử tế đến mức để mình bị lừa trong hoàn cảnh này.

“Hiểu nhầm là ở chổ đó! L-Lý do mà tôi trở thành một Lich là... Đúng vậy, không phải vì tôi muốn trả thù em, mà vì tôi muốn ở bên cạnh em mãi mãi với tư cách là một người bạn bất tử không bao giờ già đi!”

Đối diện với những lời ngụy biện được xắp xếp lại một cách đầy ngẫy hứng như vậy, kể cả với người dịu dàng và tốt bụng như Wiz cũng sẽ-

“Đ-Điều đó... A-Anh không thể lừa tôi! Những lời nói có cánh như vậy sẽ không...”

Chính xác, không, có vẻ nó khá là có tác dụng với cô ấy.

Ngay cả Duke cũng ngạc nhiên về hiện quả của nó, nhưng hắn ta ngay lập tức tập trung trí thông minh của mình và...

“T-Tôi không hề lừa dối em! Tôi đã rơi vào lưới tình của em ngay trong trận chiến giữa chúng ta! Đương nhiên, tôi sẽ không đột nhiên đề nghị chúng ta sẽ nhanh chóng kết hôn, nhưng... Như lúc nãy em vừa nói, Tôi muôn yêu cầu việc chúng ta bắt đầu với việc trở thành bạn!”

“B-Bắt đầu bằng việc trở thành bạn...”

Chệt tiệt, việc này thật tệ. Với cô Lich đó, người không quen thuộc với những vấn đề liên quan đến tình cảm, tên thiên thần sa ngã, kẻ mà có vẻ sẽ phù hợp với một nhóm nhạc nam có thể sẽ là kẻ thù tự nhiên của cổ.

Ngay khi tôi đang cân nhắc việc yêu cầu Megumin thổi tung hắn trước khi mọi việc chuyển sang chiều hướng xấu,

Vanir hào hứng nói điều gì đó với Wiz trong khi tuyệt vọng che giấu nụ cười của mình.

“Bà chủ tốt bụng và cả tin, cho phép ta được nói với cô điều này. Thiên thần sa ngã và chủng tộc thiên thần cũng tương tự với loài quỷ ở chổ, bọn chúng không có giới tính.”

Nghe thấy điều đó, Wiz thô bạo đẩy Duke ra xa và bắt đầu lớn tiếng niệm chú.

“C-Chờ đã!”

“EXPLOSION!!”

u5695-a33c5fb0-1478-4dfe-852e-74be578af9f2.JPG [/images/images/image-81.jpeg]

Wiz khóc lóc giải phóng ma pháp Explosion, chấm dứt mạng sống của Duke.

Còn Vanir thì đang lăn lộn trên mặt đất, cười cợt cho đến khi không thể thở nối.

CHƯƠNG KẾT

Trong một dịp hiếm hoi, tấm biển ‘Chúng tôi đã đóng cửa’ đang được treo phía bên ngoài cửa hàng ma thuật của Wiz.

“Waaah! Thật là quá đáng! Thật sự là rất quá đáng! Waah!”

Bên trong cửa hàng, Wiz, đang không ngừng khóc lóc. Và Vanir, kẻ đứng bên cạnh cô ấy, đang cố gắng trong tuyệt vọng để không phải cười phá lên.

Gần đây, Vanir trông có vẻ rất bóng bẩy và hạnh phúc.

Nó chắc chắn nhờ vào toàn bộ những cảm xúc đen tối, mà mỗi ngày hắn ta có được từ Wiz.

“Thôi nào, tôi sẽ chia cho cô một số rau củ mà mình vừa thu hoạch, nên vui lên đi, Wiz. Mọi thứ sẽ ổn thồi, cô là một cô gái đoan trang, nên tôi chắc chắn là cô sẽ gặp một tên đàn ông tốt sớm thôi.”

“*hic*,*hic* Aqua-sama... Điều đó thật sự sẽ xãy ra sao? Thời gian cứ không ngừng trôi qua...”

Wiz tạm thời ngẩn đầu lên khỏi quầy sau khi nghe những lời nói của Aqua.

“Nó sẽ ổn kể cả khi cô chờ đợi. Sau cùng, không phải cô là một kẻ bất tử sao? Điều đó có nghĩa, là cô không cần phải hạ thấp tiêu chuẩn của mình chỉ vì cô đang già đi. Đó là một lợi ích rất lớn, cô không biết sao?”

Sự khích lệ ngớ ngẩn của Aqua làm cho khuôn mặt của Wiz sáng lên đôi chút.

“Đ-Đúng vậy, tôi không già đi. Tôi không cần phải trở nên tuyệt vọng hay hạ thấp tiêu chuẩn của mình.”

“Kể cả cô không già đi, tuổi tác trong sổ hộ khẩu của cô vẫn sẽ tăng lên.”

“Này, con quỷ kì quặc kia, ngừng nói mấy thứ không cần thiết đi! Thấy không! Wiz lại bắt đầu khóc nữa kìa!”

Cỏ vẻ như tôi không nên cảm thấy như vậy trong khi wiz đang khóc lóc, nhưng tôi cảm thấy có chút nhẹ nhỏm sau khi nhìn thấy cảnh tượng ồn ào thường thấy trong cửa hàng.

Duke đã nói, thành phố này chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên của quân đội Quỷ Vương.

Nhưng, ít nhất thì bây giờ, mọi thứ đều yên bình ở thành phố khỏi đầu này, và không có dấu hiệu nào cho cuộc tấn công sắp xãy ra.

Tôi thật sự mong mọi việc sẽ tiếp tục như thế này...

Ngay lúc đó,

‘‘Này, cô định khóc trong bao lâu nữa hả, chủ cửa hàng thất tình!? Dừng cái việc buồn bực lại và mở cửa hàng để kinh doanh đi! Không phải cô muốn giúp ta đạt được ước mơ sao? Với cái đà này, phải mất bao nhiêu thế kỉ để ta có thể tạo ra hầm ngục cho bản thân mình vậy hả? Ta có thể là một kẻ bất tử, nhưng nó sẽ không có ý nghĩa gì nếu như loài người tuyệt chủng trước khi hầm ngục được hoàn thành.”

“Anh không cần phải nói với tôi điều đó... Là một Lich, không cần biết tôi sẽ ở bên cạnh ai, cuối cùng, toàn bộ những việc mà tôi có thể làm là từ từ ngắm nhìn họ già đi rồi bị bỏ lại một mình... Kể cả sau khi con người bị tuyệt chủng, tôi chắc chắn sẽ bị bỏ lại một mình...”

Vanir thở dài khi nhìn vào một Wiz đang khóc nức nở. Có vẻ như sự cố lần này thật sự đã làm cổ đau lòng.

“Nghiêm túc đi... Cô không phải kẻ bất tử duy nhất, cô biết không? Quỷ tộc chúng ta cũng bất tử. Cho tới ngày hầm ngục của ta hoàn thành và những Mạo Hiểm Giả đến để tiêu diệt ta, ta sẽ ở cùng với cô, vì vậy hãy vui lên đi, bạn của ta.”

Nghe thấy điều đó, Wiz thình lình ngẩn đầu lên.

“... Nói cách khác, nếu như hầm ngục mãi mãi không bao giờ hoàn thành, Vanir-san sẽ ở cùng tôi vĩnh viễn”

“Được rồi, ta sẽ đặt mục tiêu là lấy đi quyền quản lý của cô. Cô không thể hài lòng khi đối mặt với một đối thủ nữa vời như vậy đúng không? Được thôi. cũng đã lâu rồi, nhưng ta sẽ là đối thủ của cô!”

Vanir nắm cổ áo của Wiz và bắt đầu lôi cổ ra phía lối vào của cửa hàng.

“Ah, chờ đã, Vanir-san! Tôi chỉ đùa tôi! Tôi xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi! Tôi sẽ làm việc chăm chỉ! Tôi sẽ làm việc chăm chỉ mà, nên làm ơn hãy tha thứ cho tôi!”

Dưới bầu trời quan đang nhuốm màu không khí lạnh lẽo của mùa đông đang đến gần, tiếng khóc của Wiz vang vọng khắp thành phố Axel-

“-Chà, mọi thứ đều đã kết thúc tốt đẹp, thật là nhẹ người.”

“Anh nghiêm túc nói việc đó là một ‘kết thúc tốt đẹp’ sau khi nhìn thấy chuyện đó à?”

Trên đường về nhà từ cửa hàng vật phẩm ma thuật.

Chúng tôi chọn một con đường vòng để đi xuyên qua thị trấn khi trở về nhà, mua sắm loanh quanh và đem theo hàng hóa đi cùng với chúng tôi.

“... Đám cưới à... Darkness, chị là người thừa kế duy nhất của gia tộc mình đúng không, vậy không phải đã đến lúc chị nên nghiêm túc nghĩ về nó sao?”

Darkness điên cuồng đảo mắt đi khi nghe những lời đó từ Megumin.

“Cha của chị khá là thấu hiểu, nên em có thể nói là chị được tự do trong vấn đề này hơn với những quý tộc khác... Tuy nhiên, nếu chúng ta nói về tuổi tác, người đang trong tình trạng nguy kịch nhất không phải là Aqua sao.”

“Này, Kazuma, để tôi kể cho cậu nghe vài thứ thú vị. Cậu biết không, Darkness giữ nhật ký của mình về những trải nghiệm, mà hàng ngày cổ đã trải qua cùng với chúng ta ở trong phòng cổ. Nhưng nó không phải là điểm thú vị ở đây, chổ thú vị là có một cơ chế kì lạ ở bên dưới chổ cất quyển sách đó, và ở trong đó cô ấy đã viết toàn bộ những tưởng tượng của mình-“

“Aqua, sang đây! Cô vào đó khi nào hả? Tôi chắc chắc mình đã khóa cửa phòng của mình cẩn thận! Cô biết được bao nhiểu hả?”

Aqua đã bị lôi đi bởi Darkness trước khi có thể hoàn tất câu chuyện thú vị của mình.

Ngay khi chúng căn biệt thự vào trong tầm nhìn, Megumin đột nhiên nói gì đó.

“Kazuma, trong tương lai anh muốn có bao nhiêu đứa con?”

“Pfft!”

Tôi không thể ngăn bản thân phụt ra một mớ nước bọt như để trả lời cho câu hỏi bất ngờ của Megumin.

Thành thật thì, tôi không ghét trẻ con cho lắm.

Nếu như phải chọn, tôi sẽ nói là mình thích chúng.

Nhưng, mới mấy hôm trước tôi đã mua vài thứ từ Vanir, để ngăn cho tai nạn đó không phải xãy ra.

Trong khi tôi đang đau đớn tìm một câu trả lời đúng cho câu hỏi này, tôi để ý thấy hình bóng ai đó đang đứng đợi chúng tôi bên ngoài biệt thự.

Đó là một Hồng Ma Nhân đang mang một giỏ quà lớn trên tay của cô ấy.

Chỉ có duy nhất một người sẽ mang mấy món quà như vậy mổi khi đến chơi.

“Này, không phải đó là Yunyun sao. Cậu đến đây chơi và đợi bọn mình vì bọn mình đi ra ngoài sao? Chúng ta nên chơi gì hôm nay nhỉ? Hôm nay, mình đang rất phấn khích sau khi nhìn thấy ma pháp Explosion của ai đó, nên tại sao chúng ta không tiến đến cái hồ và xem ai là người bắt được nhiều cá nhất nhỉ...”

Hmm, có gì đó kì lạ ở Yunyun.

Chờ đã, có khi nào bổn cũ soạn lại nữa chăng? Có phải em ấy ở đây để kéo tôi vào mấy thứ phiền phúc nào khác nữa à?

Tôi có khả năng học hỏi từ những kinh nghiệm, em có biết không?

“Umm, ừ thì... Em có một yêu cầu cho Kazuma-san...”

Biết ngay mà.

Nhưng Megumin xen vào giữa hai chúng tôi, như thể em ấy đang cố bảo vệ tôi.

Đôi mắt em ấy sáng lên một màu đỏ tươi. Em ấy di chuyển mặt mình lại gần Yunyun đến mức mà mũi của họ gần như chạm vào nhau, và với một tông giọng đe dọa, nói lên,

“Cậu muốn gì ở Kazuma? Tại sao mấy người luôn đến tìm sự giúp đỡ của anh ta mỗi khi bản thân gặp rắc rối vậy hả? Bộ mấy người không biết xấu hổ à?”

“Mình đã thất bại hai lần trong cuộc thử thách bởi vì cậu, nên mình không thể thất bại thêm lần nữa!!!”

Tiếng hét của Yunyun vang vọng khắp bầu trời đầy ánh nắng-

NGOẠI TRUYỆN 01: VẬT PHẨM MA THUẬT THẬT SỰ.

Vật phẩm ma thuật thật sự.

Vào một buổi chiều nhất định.

Tôi thoải mái dừng chân lại Guild Mạo Hiểm Giả và tìm thứ gì đó để làm, và vì một lý do nào đó, đám đông đang tụ tập tại đây.

“...? Này, vụ ổn ào này là sao vậy?”

“Oh, không phải Kazuma đây sao? Là vật phẩm ma thuật. Người bán rong chuyên bán vật phẩm ma thuật đã đến.”

Một Mạo Hiểm Giả quen thuộc nói với tôi điều đó. Tôi lập tức phản ứng lại khi nghe từ “Vật phẩm ma thuật”.

“Nó phải có nhược điểm nào đó, đúng không? Giống như sẽ phát nổ khi sử dụng, hoặc là nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả mục tiêu một cách bữa bãi, hoặc một cách gì đó.”

“Đó là mấy vật phẩm mà Wiz-san bán, nên cậu không phải lo về việc đó. Cậu có rất nhiều tiền, sao không qua đó xem thử đi? Đồng đội của cậu đã đến đó và chọn đồ rồi.”

Quay lại với lời nói của anh ta, tôi thấy những người bạn đồng hành của của mình đúng là đang ở phía đó, chọn lấy những món đồ mà họ muốn.

“Oh, Kazuma, anh tới đúng chổ rồi. Nhìn vào những vật phẩm này xem! Nó là thuốc nước sẽ gia tăng sức mạnh ma thuật trong một thời gian ngắn! Nó không có nhược điểm! Nên em muốn mượn anh một chút tiền!”

“Kazuma-san, Kazuma-san, đây là dụng cụ vệ sinh, nó sẽ xoay vòng vòng khi được cung cấp mana. Tôi thật sự muốn mua nó. Sẽ dễ dàng hơn cho dọn dẹp nhà vệ sinh với thứ này. Oh, và nó không có vẻ là có nhược điểm.”

Tôi không hiểu tại sao họ lại phải nhấn mạnh sự thật nó không có nhược điểm, nhưng có vẻ như mấy thứ này ít nhất có thể sử dụng được.

Điều đó có nghĩa là, gia tăng sức mạnh ma thuật của Megumin thêm nữa sẽ chỉ gia tăng thêm nhiều rắc rối, và Aqua chắn chắn sẽ làm hư nó sớm thôi nếu như tôi mua nó cho cổ.

Và, đứng bên cạnh họ, Darkness đang nhìn thứ gì đó trong tay mình với biểu cảm bối rối.

“Một chiếc khăn rằn có thể gia tăng sự khéo léo, huh... Mình có nên mua nó không? Không, chờ đã, nếu như vậy, đòn đánh của mình sẽ trúng đích. Nhưng, mặc khác, chúng ta gần đây đã phải đối đầu với nhiều kẻ địch mạnh mẽ...”

“Đúng vậy, mua nó đi. Mua nó ngay đi. Chính xác, tôi sẽ trả tiền cho nó, nên đeo nó vào ngay đi.”

Sau khi tìm thấy vật phẩm hoàn hảo dành cho Darkness, tôi lập tức mua nó.

“Ch-Kazuma! Không, chờ đã, thứ này có, anh biết đấy, nhược điểm...”

“Nó không có nhược điểm gì hết! Cứ đưa nó cho tôi, tôi sẽ trả tiền cho nó!”

“Ah!”

Sau khi giật lấy cái khăn rằn từ tay Darkness, tôi nhìn sang những món hàng đang được bày bán để xem có thứ gì khác đáng để mua không.

Bọn họ nói đây là hàng bán rong, nên tôi đã nghĩ chúng chỉ có những thứ rác rưởi vô dụng, nhưng tôi đã kiểm soát để chạm tay vào được một món vật phẩm rất tiện ích.

Nó sẽ hoàn hảo nếu như ở đó có một cây trượng cho phép bạn sử dụng những ma pháp khác nhau, hay vẫn phẩm nào đó tăng cường chỉ số thông minh.

“Thật không công bằng, Kazuma! Làm ơn hãy mua đồ cho em nữa! Hay ít nhất thì cũng cho em mượn một chút tiền đi!”

“Tôi không muốn trả lại thứ này, nên làm ơn mua nó cho tôi đi! Vật phẩm ma thuật này chắc chắn sẽ rất vui! Nếu tôi đổ nước vào nó và khiến nó xoay, nó chắc chắn sẽ bắn nước ra khắp nơi. Nếu tôi có thể sử dụng tốt nó, nó có thể sử dụng như một dụng cụ để biểu diễn kỹ năng tiệc tùng giúp tạo ra cầu vồng!”

“Im đi! Em không cần thứ đó! Kể cả khi nếu như anh mua lọ thuốc đó cho em, Megumin, em sẽ uống nó ngay lập tức mà không cần chờ con boss xuất hiện! Và nó không phải món đồ chơi, Aqua!”

Đẩy hai người đang bám vào tôi, ánh mắt tôi rơi vào một thứ gì đó thú vị.

“Cái gì đây? Đá tê liệt?”

“Oh, cậu có cặp mắt tốt đấy, thưa quý khách. Nó là một vật phẩm đặc biệt có khả năng làm tê liệt mục tiêu một cách nhất định nếu như bị ném trúng. Điều đó có nghĩa, nó có nhược điểm...”

Ông già bán rong giải thích khi tôi nhìn vào cục đá trên tay tôi.

“Ngoài việc tỉ lệ làm tê liệt rất thấp, nó còn khá hiếm, nên chỉ có duy nhất một viên để bán. Trên hết, nó khá đắt tiền, và nó không phải là vật phẩm phụ hợp cho việc tin tưởng đặt mạng sống của mình vào nó trong một trận chiến khốc liệt... Sau cùng, nếu như việc làm tê liệt thất bại, kẻ địch có thể nhặt nó lên, và lúc đó nó sẽ là sự đe dọa cho cậu. Nó và vật phẩm mà bất cứ ai cũng có thể sử dụng, nên lúc đó cậu sẽ là người có nguy cơ bị tê liệt.”

... Chính xác, Không có ý nghĩa gì nếu như đưa cho kẻ thù vật phẩm hữu dụng này.

Nếu như khống có gì đảm bảo hiệu ứng xuất hiện, nó sẽ giống như đưa vũ khí của mình cho đối thủ của mình...

Ngay khi đó, tôi nhận ra một điều.

“Ông già, tôi sẽ mua hòn đá này.”

“Hả? Cậu có chắc không, thưa quý khách? Ý tôi là, là một chủ cửa hàng, nếu cậu lấy nó đi khỏi tay tôi sẽ là một điều rất tuyệt vời, nhưng...”

Sau khi đưa tiền cho ông lảo, tôi quay mặt về phía Megumin trong khi tay đang cầm viên đá.

“Này, Megumin, em có muốn thử kỹ thuật mới của anh không?”

“Oh? Được thôi, chỉ cần nó không làm hại em, em sẽ không để tâm.”

Như đã mong đợi từ một thành viên của Hồng Ma Tộc. Họ hiểu sự hấp dẫn của một kỹ thuật mới.

Tôi ném đá tê liệt về phía Megumin khi em ấy gật đầu.

Vào lúc hòn đá chạm vào em ấy, tôi sử dụng kỹ năng mà mình đã chuẩn bị từ trước.

“Steal!”

“Ouch!”

Đúng như tôi dự định, trong tay tôi là...

“Này.”

“Không phải nó, nghe anh nói đã.”

Với quần lót của Megumin trong tay, tôi ngay lập tức chối bỏ nó.

“Kỹ thuật mới của anh cho phép việc thu hồi hòn đá tê liệt ngay sau khi nó trúng vào đối thủ. Nó là kỹ thuật cho phép anh ném đi hòn đá tê liệt một cách không có giới hạn. Kỹ năng Steal của anh có một thói quen kỳ lạ là nhắm vào vật phẩm đắt tiền nhất. Nói cách khác, đó là lỗi của em khi mặc mấy cái quần lót đắt tiền này!’”

“Em không mặc quần lót đắt tiền! Thật ra, em không thể di chuyển!”

Ngay lúc đó, tôi để ý thấy bầu không khí xung quanh mình bắt đầu trở nên kì lạ.

“C-Cậu nghĩ ra một kĩ năng tuyệt vời đó, làm tê liệt ai đó sau khi ăn cắp quần lót của họ...”

“Cậu là một con quỷ... Không, so sánh cậu với bọn chúng là xúc phạm đến quỷ tộc...”

Oh, chết tiệt, tôi nghĩ mình đã dựng thêm một câu chuyện về Scumzuma.

“Nói đi, Kazuma... Tôi phải trả bao nhiêu tiền để trải nghiệm kỹ thuật mới đó của anh?”

Darkness nhìn vào hòn đá tê liệt trên tay tôi với một biểu cảm ghen tị.

“Tôi sẽ không dùng nó lên cô cho dù cô có trả nhiều tiền đến mức nào! Ông già, tôi muốn trả hàng! Này, Aqua, đừng có làm bộ là cô không biết tôi, giúp tôi gây áp lực với ông ta để trả hàng nào!’’

Hôn nay, danh tiếng của tôi lại bị một lần nữa bị giáng vào một đòn thật mạnh.

—Sau đó, tôi đưa Darkness cái khăn rằn tăng cường sự khéo léo, nhưng đương nhiên, cô ấy vẫn không thể đánh trúng bất kì thứ gì

NGOẠI TRUYỆN 02: MẶT TRĂNG MÙA ĐÔNG LÀ...

Hai Hồng Ma Tộc nhìn chằm chằm xung quanh khu vực trống trải bên ngoài thành phố trước khi thì thầm với nhau.

“Cậu đã ở đây, Megumin. Cậu có vấn đề gì không? Cậu không bị ai đó nhìn thấy, đúng không?”

“Đừng lo, mình đã xác nhận là không có một ai theo sau, trước khi đến đây, và mình cũng hỏi kế hoạch của mọi người trong hôm nay rồi. Kazuma đã nói là không muốn bị đánh thức trước khi trời tối, Aqua thì đã chạy đến bờ sông để thu thập mấy hòn sỏi trông có vẻ thú vị, và trong thời gian rãnh rỗi gần đây, Darkness đã đi quan sát đội kỹ thuật đi lắp đầy miệng hố mà một con quỷ đã tạo ra do phép Explosion vào tối qua.”

Nó thật sự hữu dụng khi có kỹ năng đọc môi vào những lúc như thế này.

Bất kể khoảng cách, miễn là tôi có thể nhìn thấy miệng của họ, tôi có thể theo dõi cuộc trò chuyện của họ.

“Hãy chắc chắc cậu sẽ xin lỗi Darkness-san đàng hoàng sau việc này nhé, được không?”

“Sau vụ này thì quên đi, kể từ tối qua, mình đã bị thuyết giáo bởi chị ấy cho tới tận sáng. Mình kịch liệt phủ nhận và yêu cầu chị ấy cho xem bằng chứng, nhưng có vẻ như việc đó chỉ khiến mọi việc trở nên tệ hơn.”

“Mình không biết tại sao cậu lại phụ nhận việc đó đến như vậy, nhưng thôi bỏ đi. Hãy nhanh chóng hoàn thành việc này trong khi không có ai ở đây.”

Nói ra điều đó, yunyun bắt đầu chồng những viên gạch lên khu đất trống nơi dường như có vẻ là một cái lò đơn giản.

Megumin đặt cái nổi và em ấy mang theo lên trên cái lò ấy, và lấy ra thứ gì từ đó.

“Màu sắc và hương thơm này... Mình không thể tin là cậu có thể tìm cách chạm tay vào được thứ này...”

Yunyun trưng ra một biểu hiện rất say sưa sau khi ngửi cái lọ.

“Nếu như mình phải nói, thì nó đúng là vật phảm cao cấp. Heheh, chuyến này chắc chắn sẽ trở thành nghi thức tốt nhất từ xưa đến nay!”

Với vẻ thỏa mãn, cả hai gật đầu với nhau trước khi ném những vật phẩm mà họ mang theo vào trong cái nồi và châm lửa bên dưới dó.

“Hehehehehe... Đúng vậy, giờ chỉ còn lại kỹ thuật bí mật đã được truyền lại qua nhiều thế hệ Hồng Ma Tộc...”

Lén lút đi đến chổ Megumin vào lúc em ấy lẩm bẩm về một thứ kì là trong khi khuấy cái nồi, rồi hỏi,

“Kỹ thuật bí mật nào vậy?”

“AHHHHH!”

Hai người bọn họ hét lên một cách bất ngờ sau khi nghe thấy giọng tôi và nhanh chóng xoay người lại.

“K-K-K-Kazuma, đừng có dọa em như vậy! Không, chờ đã, không phải nó, anh đang làm gì ở đây!?

“Điều này thật tệ, Megumin! Một người khác đã nhìn thấy những thứ ở trong nồi!”

Tôi không biết họ đang thực hiện nghi thức đáng ngờ nào, nhưng hai người họ lại hoảng loạn sau khi nhìn thấy tôi.

“Chết tiệt... Giờ anh đã thấy nó, bọn em không còn lựa chọn nào khác. Cậu nên thu thập quyết tâm của mình, Yunyun.”

“L-Làm sao mà việc này...”

“Hai người, chờ một chút, cả hai không nghĩ đến việc làm điều gì đó nguy hiểm, phải không!? Nếu nó là một loại nghi thức bí mật đã được truyền cho Hồng Ma Tộc, anh có thể giải vờ không nhìn thấy nó, nên hãy bình tĩnh và nói chuyện nào!”

Nhìn thấy tôi từ từ rút lui, hai người họ nhìn nhau rồi gật đầu.

“... Đúng rồi, tại sao anh không giúp bọn em, Kazuma? Em sẽ cho anh một phần của món lẩu thỏ bí mật của Hồng Ma Tộc nếu anh giúp đỡ.”

“Đúng vậy, nó là một bí mật, nhưng bọn em không thể làm gì khác nếu như anh đã nhìn thấy nó. Kazuma-san, anh có thể giúp con em khuấy nồi không?”

……

“Chờ đã, lẩu thỏ? Bọn em lẻn ra ngoài này, rồi làm mấy việc mờ ám và nguy hiểm đó chỉ để nấu một nồi lẩu? Không phải bọn em đang làm mấy việc như triệu hồi ác thần hay gì đó à?”

“Anh đang nói cái gì vậy hả, kazuma? Bọn em không cần mấy thứ như ác thần hay mấy kẻ tương tự. Bọn em định ngắm trăng sau khi ăn xong. Hôm nay ngày tốt nhất trong năm cho việc đó.”

... Ngắm trăng?

“Không phải bọn em nên làm việc này vào mùa thu sao? Trời đang lạnh lắm đấy.”

“Kazuma-san, trời càng lạnh, không khí sẽ càng trong lành, do đó vẻ ngoài của mặt trăng sẽ càng đẹp hơn nữa.”

Tôi hiểu rồi, đúng vậy, tôi đã nghe là bạn có thể nhìn thấy nhiều ngôi sao hơn trong mùa đông.

Tuy nhiên...

“Nó làm anh ngạc nhiên đấy. Để nghĩ về việc Hồng Ma Tộc, những kẻ không có bất kỳ khái niệm nào về thẩm mỹ và thanh lịch sẽ có truyền thống về việc ngắm trăng...”

“Này, dừng lại chút đã, anh nghĩ Hồng Ma Tộc là cái gì hả, Kazuma?”

“Cũng có những nghệ sĩ tồn tại trong Hồng Ma Tộc! Và bọn em cũng làm những việc như dã ngoại và leo núi, anh biết không!?”

Lờ đi hai người bọn hỏ, tôi bắt đầu khuấy mấy thứ ở trong nồi.

“Dù sao thì, tại sao lại là lẩu thỏ?”

“Bọn em cũng không biết chính xác về nó. Có vẻ như một Hồng Ma Nhân nổi tiếng từng một lần nói về việc, nhìn vào mặt trăng là nghĩ đén lũ thỏ, hay mấy thứ liên quan đến việc đó.”

Tôi đoán đó cũng giống như một truyện cổ tích. Thế giới này đúng là có nhiều truyền thuyết bị biến dạng của Nhật Bản.

—Mặt trời đã bắt đầu lặn ở phía xa đường chân trời, và mặt trăng xinh đẹp dần dần mọc lên trên đỉnh đầu.

“Chà, em nghĩ đã đến lúc chúng ta nên bắt đầu ngắm trăng. Hai người sẵn sàng chưa?”

“Đúng vậy. Mình đã tập luyện rất nhiều để chuẩn bị cho ngày hôm nay.”

“Trời thật sự rất lạnh, nên anh muốn ăn nhanh món lẩu rồi về nhà... Và em nói tập luyện có nghĩa gì?”

Yunyun có vẻ đã nói ra thứ gì đó kì lạ trong khi tôi bị phân tâm bởi mùi hương thơm ngon bốc ra từ nồi lẩu.

“Đúng vậy, chúng ta hãy bắt đầu, Yunyun, hãy chắc chắn là cậu sẽ làm cùng mình.”

Khi Megumin nói ra điều đó, căp đôi Hồng Ma Tộc bắt đầu hú lên về phía mặt trăng.

“Bọn em đang làm cái gì vậy!? Anh không hiểu gì hết! có phải bọn em đang cố hòa hợp làm một với tự nhiên!? Hay là Hồng Ma Tộc cũng mang dòng máu của người sói ở trong người!?”

“Ngắm trăng đương nhiên là phải hú. Coi nào, Kazuma, tham gia cùng bọn em!”

“Lúc đầu nó có thể hơi xấu hổ, nhưng nó sẽ cảm thấy rất vui khi anh đã làm quen với nó. Nó giống như anh đang làm việc đó với những người đồng đội...”

Không, đây không phải là buổi ngắm trăng mà tôi muốn trải qua!

“Nhìn đi, Kazuma, mặt trăng không đẹp sao...”

“Đúng vậy, nó cũng rất nổi tiếng ở đất nước của anh, nhưng với Yunyun đang hú lên bên cạnh mình, anh không thể cảm thấy một chút xíu lãng mạn nào trong tình huống này hết!”

Mặt trăng tròn đẹp, tỏa sáng trên bầu trời của đêm đông lạnh lẽo này.

Buổi lẽ ngắm trăng của Hồng Ma Tộc tiếp tục cho đến khi có một cặp cảnh sát đi tuần đến để khiển trách họ.

NGOẠI TRUYỆN 03: CÁI GỐI ĐÙI CỦA BÀ CHỦ GIẢ MẠO!

Cái quái gì đang xãy ra ở đây vậy?

“Tại sao anh lại làm việc như thế này, Vanir-san!? Làm sao chúng ta bỏ nó ra đây!? (Ta không nghĩ là cô sẽ có một sức đề kháng kì lạ với việc này! Đây là lần đầu tiên ta chiếm hữu một Lich, nên ta đã hoàn toàn không đoán trước được việc này! Giờ mọi việc đã thành ra như vậy, tại sao cô không để cơ thể và linh hồn của mình cho ta và để ta quản lý cửa hàng này?) tôi không muốn điều đó! Ai biết được cái gì sẽ xãy ra cho cơ thể tôi nếu tôi để anh làm như anh muốn!”

Cùng với Aqua, Tôi đến cửa hàng ma thuật của Wiz, và nhìn thấy cảnh này...

“Nè, hai người đang chơi trò gì vậy? nó có vui không?”

“Ah, Aqua-sama! Thực ra (Đó không phải là nữ thần rắc rối người chỉ xuất hiện vào những khoảng thời gian như thế này sao! Như ngươi có thể thấy, chúng ta hiện tại đang rất bận, nên hãy quay về nhà đi!)”

Nghe thấy những lời của Wiz, hàm của Aqua rớt xuống vì ngạc nhiên.

Không, tôi cho rằng sẽ chính xác hơn khi nói đó là những lời của Vanir, nói thông qua Wiz trong khi chiếm hữu cô ấy.

“C-Cô...Tôi biết, về sau cô đã mang cho tôi thêm một chút trà và đồ ăn nhẹ, nhưng đừng có nghĩ bao nhiêu đó là đủ để biện hộ cho cái kiểu nói năng đó!”

“B-Bình tĩnh, Aqua-sama! Nhìn cẩn thận chút, vừa nãy chỉ là (Từ đầu, vốn không có chuyện một Lich như ta lại đi nịnh bợ để có được sự ưu ái từ một nữ thần! Trà mà ta đã đem ra phục vụ cho ngươi vốn là hàng hết hạn sử dụng. Ngươi không để ý à-) Tôi sẽ giận đấy, Vanir-san!”

Mặc dù Vanir đang cố gắng để làm cho mọi việc trở nên tệ hơn, sau khi nghe đoạn trước và sau, kể cả đó có là Aqua, thì cũng có thiểu hiểu được chuyện gì đang xãy ra.

“Nói đi Wiz, không phải bản thân cô là một Lich sao? Làm sao cô có thể để cơ thể mình bị một con quỷ lấy đi một cách dễ dàng vậy à? Và ngươi, con quỷ kì quặc, ngươi thích Wiz đến mức đó sao? Ngươi thật sự muốn dính với Wiz đến như vậy sao?”

Đúng vậy, cái mặt nạ của Vanir đang dính vào mặt Wiz.

Cũng giống như cách hắn ta chiếm hữu Darkness, có vẻ như bên trong cơ thể Wiz đang có một cuộc nội chiến, để tranh giành quyển kiểm soát cơ thể này.

“Kể cả khi cô nói vậy (Nếu như ta muốn, nếu như ta phải chiếm hữu một cơ thể, ta chắc chắc sẽ chọn một vật chứa tốt hơn và dễ dàng kiểm soát hơn!) Tóm tắt lại, Vanir-san.... Nè, chờ chút đã, Vanir-san! Sao anh có thể nói như vậy, sau khi đột ngột chiếm hữu cơ thể tôi chứ!”

“Ra là vậy. Tôi chẳng hiểu gì hết. Hay người có thể giải thích từng người một không... Nghiêm túc đấy, cái gì đang xãy ra ở đây thế?”

Mọi thứ sẽ chẳng có tiến triển gì hết nếu họ cứ như vậy, nên chúng tôi ngừng hai người ngời bọn họ lại và lắng nghe, lý do tại sao lại dẫn đến sự kiện này.

“Điều đó là... Vanir-san đã nói là anh ta muốn bán một sản phẩm mới, nhưng, đúng là anh ta đã gọi nó là một sản phẩm, nhưng... (Tại một cửa hàng nơi chủ nhân của nó cung cấp dịch vụ gối đùi và ráy tai. Không phải Bà chủ này trông có vẻ tràn đầy tử tế và đủ độ cong trên cơ thể sao? Nên ta đã thực hiện một cuộc khảo sát giữa những Mạo Hiểm Giả với câu hỏi, ‘Nếu một cửa hàng như vậy có tồn tại, bạn có tới đó thường xuyên không?’. Hơn 50% bọn chúng nói là bọn chúng sẽ trở thành khách hàng thân thiết, 30% trong số đó nói là ‘hãy nhanh chóng mở cửa hàng đó đi!”, và 20% còn lại muốn dịch vụ gối đùi có thể phục vụ vào cả lúc ngủ trưa. Nó được chào đón rất tốt.)”

“Đương nhiên tôi cũng sẽ trở thành một khách hàng thân thiết! Khi nào nó mở cửa? Lúc ngươi mở cửa, ngươi có cung cấp dịch vụ ngủ trưa và dịch vụ làm ấm giường luôn không?”

“Đừng có giỡn mặt với tôi, Kazuma-san! Từ đầu, đùi tôi vốn rất lạnh, nên nó sẽ rất không thoải mái, và nó rất xấu hổ! Tôi không thể làm việc đó...! Cộng thêm, toàn bộ những Mạo Hiểm Giả đã trả lời buổi khảo sát đó chỉ đang chọc ghẹo tôi thôi!”

Mặc dù vậy, tôi có cảm giác là mọi người chắc chắn sẻ đến vả sẽ sự dụng dịch vụ của một cửa hàng như vậy...

“Ta hiểu rồi, vậy nên ngươi muốn ép Wiz làm việc đó... Nhưng Wiz rất dịu dàng và mềm mại, nên ta nghĩ nó sẽ không phải là một trải nghiệm tồi tệ. Tại sao cô không để tôi thử nhỉ!?”

“Để Aqua-sama thử... Thôi được, tôi không có vấn đề gì với nó... Nhưng trước giờ, tôi chưa bao giờ làm sạch tai cho người khác, nên...”

Nói ra điều đó, Wiz quỳ xuống, Và Aqua ngay lập tức nằm nghĩ trên đùi cổ.

“... Nữa đi, cô đang làm rất tốt so với lần đầu làm việc này đó. Tôi nghĩ tôi sẽ ngủ gật nếu cứ như thế này... Này, Wiz, nó bắt đầu có chút đau đấy. Cô không cần chọt vào sâu thế đâu, cô biết không? Này, cô có nghe tôi không đấy? Nó đau đó!”

“Anh đang làm gì vậy, Vanir-san? Tôi sẽ không để anh làm như vậy đâu! (Này, Wiz, đừng có cản ta! Đây là cơ hội hoàng hảo! Ta sẽ không bỏ cuộc như vậy!)”

Và do đó, Aqua đã phải cam chịu một vết thương gần như chết người trong khi tai của cô ấy được làm sạch. Nhờ vào sự kháng cự của Wiz mà đã không có chuyện gì lớn xãy ra.

“Được thôi... Tôi hiểu là cô đã bị chiếm hữu, nhưng tại sao hai người lại không thể tách ra?”

“(Hmm, chà, về cơ bản, Lich là những tồn tại bị nguyền rủa. Sau khi chiếm hữu một thứ như vậy. Ta cũng bị nguyền rủa luôn.) Đừng có làm như tôi là một vật phẩm bị nguyền rủa vậy!”

Hmm…..

“Chà, tôi khá là hứng thú với dịch vụ ráy tai gối đùi, nên tại sao chúng ta không để mọi việc cứ như thế này nhỉ?”

“Không! Nếu như tôi chia sẽ cùng một cơ thể với Vanir-san, tôi thậm chí còn không thể đi tắm! (Không cần phải lo về việc đó, ta hoàn toàn không có hứng thú với cơ thể lỗ lòa của cô, nên cô có thể yên tâm mà làm việc của mình.) Anh là đồ vô cảm! Vanir-san quá vô cảm! Anh có thể mượn sức mạnh của Aqua-sama và tìm cách tách chúng tôi ra không!?”

Nhìn vào một Wiz như sắp khóc, Aqua trưng ra vẻ mặt phiền phức.

“Nếu tôi dùng ma pháp thanh tẩy, sẽ chỉ còn một trong hai người sống sót, liệu đó có được tính là tách hai người ra không?”

“Làm ơn hãy nghĩ đến phương pháp khác! Kazuma-san đặc biệt đáng tin cậy vào những lúc như thế này, vậy nên, anh có ý tưởng nào hay không!?”

Ngay cả khi cô bất ngờ hỏi tôi, tôi vẫn không thể...

“Lúc chiếc nhẫn kẹt vào ngón tay, cô có thể dễ dàng kéo nó ra sau khi nhúng nó vào nhà phòng hay thứ gì đó tương tự.”

“Tôi xin anh, Kazuma-san, làm ơn hãy nghiêm túc hơn một chút khi nghĩ về việc này! (Tại sao cô không bỏ cuộc và mở dịch vụ gối đùi? Chúng ta có thể có được nhiều tiền hơn và cô có thể ăn những thứ tốt hơn so với bây giờ.) Không! Thêm nữa nó sẽ rất phiền phức nếu mọi thứ tiếp tục như vậy. Nói về điều đó, kể từ lúc mọi thứ bắt đầu, ừ thì... (Ah, ta hiểu rồi. Đừng lo, cô gái trẻ, là sẽ cố hết sức để không nghe bất cứ thứ gì, nên...) AAAAAAAAHHHH!”

Nhờ vào sự lo lắng không cần thiết của Vanir, tiếng hét của Wiz đã vang vọng khắp cửa hàng.

—Một lát sau, chiếc mặt nạ đã được tháo ra một cách dễ dàng, sau khi bôi một chút xà phòng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!