Trong lòng vị bác sĩ này lại than nhẹ: Một phát đạn kia tạm thời còn chưa nhìn ra vấn đề gì, nhưng tình huống của cánh tay này thật sự là có chút nghiêm trọng, hẳn là xương đã bị vỡ nát.
Đối với người bình thường, bị thương như thế này mặc dù nghiêm trọng, nhưng chưa chắc đã là vấn đề lớn.
Mà một thám tử bị thương như vậy, rất có thể là kiếp sống nghề nghiệp sẽ sớm chấm dứt.
Trong lúc bác sĩ này băng bó cho Luke, Luke mở miệng nói: "Bên mé bờ hồ còn có một nam sinh cấp 3, trên người cậu ta bị những tên biến thái kia bắn trúng mấy mũi tên, có một mũi bắn trúng phần bụng, một mũi tên ở trên cánh tay, đợi chút nữa tôi dẫn mấy anh tới đó."
Tổ trưởng FBI kia nhíu mày: "Cậu đã bị thương như thế này rồi, cũng đừng di động nữa, để cho người của chúng tôi dẫn bác sĩ sang đó cũng được."
Luke suy nghĩ, gật đầu: "Được, tôi chờ ở chỗ này, ít nhất phải có bốn người bên phía các anh đi qua đó, hơn nữa sau khi xuống xe đi về phải cẩn thận, loại quái vật kia quá mức nguy hiểm."
Trong lòng vị tổ trưởng này thầm nói: Cậu chỉ là một cảnh sát bình thường, dựa vào cái gì để xem thường đám đặc vụ chúng tôi? Một mình cậu có thể sánh bằng bốn thủ hạ của tôi sao?
Lời này cũng chỉ là thầm nói trong lòng, trên thực tế vị tổ trưởng này cũng sẽ không lên tiếng, dù sao thì xem như là vụ án lần này đã lấy không công lao, vị trước mắt này vẫn là người đưa công lao vào trong tay bọn họ, không có khả năng dùng ra thái độ cứng rắn đối với cậu ta được!
Bốn đặc vụ dẫn theo một bác sĩ đi qua bên kia, không tới 10 phút đã kéo Bobby đang mê man về rồi.
Bác sĩ kia chỉ đơn giản nói một câu: "Cậu ta vẫn còn rất may mắn, mặc dù trúng mấy mũi tên, nhưng không thương tổn tới những mạch máu chính và tạng khí quan trọng, sức sống biểu hiện bình ổn, mê man là do bị kinh sợ quá mức mà thôi."
Tổ trưởng FBI Jack - Johnson đang ở nơi đó thương lượng với mấy tên đặc vụ, sau đó đi tới nói ra: "Chúng tôi muốn đi xuống tìm kiếm ba người phụ nữ bị hại kia trước, các cậu ngồi máy bay trực thăng trở về trước đi."
Luke nhíu mày: "Hoàn cảnh nơi đây không thích hợp cho chúng ta chiến đấu đâu."
Jack mỉm cười, cầm một vật ở bên cạnh tới: "Dụng cụ nhìn ban đêm."
Sau đó anh ta lại từ trên lưng áo chiến thuật của FBI gỡ xuống một vật phẩm trông giống như là một cái bình nhỏ: "Pháo sáng."
Đổi lại một cái bình nhỏ khác: "Bom cay."
Cuối cùng anh ta xốc lên một món vật phẩm ở trong tay: "Mặt nạ phòng độc."
Luke im lặng.
Người ta đây là các loại trang bị hoàn toàn có tính nhắm vào tác chiến, sử dụng trong thực tế, so với hai khẩu súng lục nhỏ + dao bổ củi của hắn thì hữu hiệu hơn quá nhiều.
Đặc biệt là bom cay và pháo sáng, ở bên trong loại hang động tối tăm kia, tuyệt đối là đại sát khí tránh cũng không thể tránh nổi.
Suy nghĩ một chút, hắn vẫn đại khái thuyết minh lại những trải nghiệm trong lúc hắn đánh giết những con quái vật kia một chút, chủ yếu là tốc độ di chuyển và phương thức công kích của những con quái vật kia.
Không phải là hắn khoe khoang, là dùng hiện thực nói cho vị tổ trưởng Jack đang đứng trước mặt mình biết những con quái vật kia nguy hiểm cỡ nào.
Sắc mặt của Jack trịnh trọng, một lát sau gật đầu: "Tôi hiểu, vậy tôi sẽ mang theo ba đặc vụ đi vào..."
Luke lắc đầu: "Vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn. Mặc dù vũ khí của các anh tiên tiến, nhưng vừa rồi lúc bọn nó đuổi giết hai người chúng tôi, một hơi đi ra gần hai mươi con. Các anh muốn đi vào, vậy tốt nhất là đều đi vào đi, nếu không thì nên chờ chi viện đến rồi lại đi vào."
Sắc mặt của Jack chỉ hơi có một chút do dự, vẫn lắc đầu: "Tôi mang năm người đi vào, để cho hai người ở lại đây bảo vệ các cậu."
Luke cũng không nói gì thêm nữa.
Đến cùng là Jack có tâm tư gì, hắn cũng không rõ ràng.
Có lẽ là cướp công, có lẽ là muốn điều tra tình hình quái vật rồi sau đó báo cáo, thậm chí là anh ta còn có mục đích khác, nhưng hắn cũng không có tư cách đi chỉ huy người ta.
Jack có thể nghe hắn nói vài câu này, đều là cho Thomas mặt mũi.
Hắn chỉ có thể gật đầu: "Được rồi, tôi ở chỗ này chờ các anh."
Nửa giờ sau, bọn Jack chật vật trở lại, trên người bọn họ bốc ra mùi thối ngập trời.
Luke quả quyết né tránh ra xa một chút.
Không phải là hắn kỳ thị gì, mà là trên người những người này đều có loại dịch thể màu đỏ thẫm của những con quái vật kia, trời mới biết thứ này có virus hoặc vi khuẩn gì hay không.
Hơn nữa... Thật sự là quá thối! Mùi trên người mấy người kia không hề kém hơn mùi của người bị ngã vào trong hầm cầu lâu năm vừa leo ra.
Nhưng mà, cũng không thiếu một người nào cả, hơn nữa nhìn bộ dáng có vẻ như cũng không có người nào bị thương nặng.
Sắc mặt của Jack rất không dễ nhìn, hiển nhiên là quá trình chiến đấu với đám quái vật kia cũng có chút không thoải mái.
Đương nhiên là Luke sẽ không đi vạch trần điều xấu của người ta.
Hắn đã từng nhắc nhở qua, đối phương lại không thèm để ý, đã thật sự phạm phải sai lầm, hắn lại chạy đi nói cái gì nữa?
Chẳng lẽ là chạy tới nói: Này, thấy chưa, không nghe tôi chính là kết cục như thế này?
Sợ là chỉ có kẻ ngu mới có thể làm được chuyện này.
Bên kia, tình trạng của ba người phụ nữ ngược lại là tốt hơn rất nhiều, hiển nhiên là bọn họ thuộc về đối tượng được bảo hộ, không tham dự vào bên trong chiến đấu, có rất ít dịch thể màu đỏ thẫm ở trên người.
Bỗng nhiên, Brenda lao đến: "A, cô thật là khốn kiếp, thế mà bỏ chúng tôi lại chạy trốn một mình, tôi muốn giết cô."
Lời này của cô ta là hét về phía Selina.
Luke lạnh mắt nhìn sang, đến tận lúc Brenda vọt tới trước mặt Selina, vung lên tay, mặt mũi Selina lại vẫn tràn đầy vẻ xoắn xuýt như cũ, không có động tĩnh gì.
Hắn mới tiến lên một bước, ngăn ở giữa hai người.
Tay của Brenda bộp một tiếng đánh lên trên lồng ngực của hắn, Luke yên tĩnh nhìn cô ta một lát, mới nói: "Có thể trở về được chưa?"
Brenda sững sờ trong chốc lát, mở miệng hô to: "Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà cô ta có thể vứt bỏ chúng tôi lại chạy trốn một mình?"
Luke ha ha: "Bởi vì cô ấy không có năng lực cứu các cô được, cũng không có nghĩa vụ phải cứu các cô, bằng không thì cô ấy đã không bị quái vật bắt vào trong hang động, không phải sao?"
Brenda: "Lừa đảo! Các người đều là lũ lừa đảo, tôi muốn giết các người..." Hai tay của cô ta vung lên, chộp lên trên mặt Luke.
Bốp!
Mặt của Brenda bị tát xoay hẳn sang một bên, cả người quay vòng vọt sang bên cạnh, ngã nhào ở trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy vẻ mê mang: A, tôi bị làm sao thế này? Đau đầu quá.
Luke lại kéo Selina sang một bên, thấp giọng hỏi: "Vì sao không né tránh?"
Selina rầu rĩ: "... Tôi, dù sao thì tôi cũng bỏ bọn họ lại mà chạy một mình."
Luke cười khẽ lên, khoát khoát tay chỉ: "Không, là tôi bỏ bọn họ lại để chạy, không phải là cô. Cô chỉ là người cộng tác được tôi cứu đi ra, mà không phải là cảnh sát đi vào cứu bọn họ, không phải sao?"
Selina: "A?"
Vẻ mặt của Luke lạnh nhạt: "Bởi vì, lúc ấy tôi là người duy nhất ở trong hang động có quyền quyết định sẽ cứu người nào đi ra ngoài. Mà cô, căn bản là cũng không có quyền lựa chọn. Cho nên, cô ta bị bỏ lại có quan hệ gì tới cô? Tại sao cô phải làm ra vẻ áy náy với cô ta? Là bởi vì cô ta ngu xuẩn, nên cô muốn nhường cho cô ta sao!"
Selina: ⊙_⊙?
"Nếu có một ngày, có một người xa lạ và tôi, để cho cô lựa chọn cứu trợ một trong hai, cô sẽ chọn cứu ai?" Luke hỏi.
"Cậu." Căn bản là Selina không hề do dự, trực tiếp đáp.
Luke nhún vai: "Như vậy chẳng phải là đã xong rồi sao? Nếu như có ngày đó, tôi chắc chắn là sẽ không có một chút áy náy nào đối với người xa lạ kia, bởi vì đây là lựa chọn mà cộng tác của tôi làm ra, tôi không muốn để cho cộng tác của tôi cảm thấy, quyết định này là sai lầm."
Selina cúi đầu xuống: "Thật xin lỗi."
Luke: "Không cần phải nói những lời này, nhớ rõ lần sau nếu như ai dám động đến cô, trực tiếp tát trả."
Selina cũng không phải là hắn, không có hệ thống ước thúc, không cần suy tính được mất trước khi làm chuyện gì.
.....................
Người dịch: thichthanhtu