Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 105: Chương 105: Tắm cho thơm ngào ngạt đi rồi giúp tôi

Brenda ăn một bạt tai của Luke, loại khí thế điên cuồng vừa rồi kia đã lập tức không còn nữa, giống như một đứa bé con làm sai chuyện, vẫn là mẹ cô ta là Ethel kéo cô ta trở lại.

Tương đối khác so với con gái của mình, rõ ràng là Ethel tỉnh táo hơn, hoặc nói là càng thành thục hơn.

Bà ta thế nhưng là đã nhìn thấy thảm trạng của một đám đàn ông bị Luke dọn dẹp, tất cả hai chân của bọn họ đều bị giẫm dẹp, có mấy người bị đập cũng không nặng lắm, mới tỉnh táo lạo một chút đã không ngừng kêu thảm.

Chính là mấy tiếng kêu thảm thiết này đã dẫn loại quái vật đáng sợ kia tới, cuối cùng tất cả mấy tên gào thảm kia đều bị giết chết, bà ta lại bị quái vật đánh vỡ cửa sổ xe, từ trong xe bắt vào trong hang động ở dưới mặt đất.

Hơn nữa, bà ta còn từ trong miệng của con trai mình mới vừa tỉnh lại, biết được là Luke cứu cậu ta.

So với con gái mình đi tới tự rước lấy nhục chịu một bạt tai đang ngồi ở trên mặt đất, người ta thế nhưng mà đã cứu bà ta và con trai của bà.

Thậm chí có thể nói, nếu như không có Luke, Brenda và bà ta có thể còn sống từ trong hang động kia đi ra hay không, cũng là ẩn số.

Những đặc vụ FBI này rõ ràng cũng là Luke gọi tới, cũng chỉ có loại thiếu nữ luôn tự cho là đúng, luôn không quan tâm gì đối với thế giới bên ngoài như Brenda mới có thể không nhìn ra điều ấy.

Người đã được cứu ra, hai người bọn Luke cũng không tiếp tục trì hoãn nữa, trực tiếp leo lên trên máy bay trực thăng cứu hộ.

Bọn Jack vào trong hang động đều đã đi ra, hiển nhiên là bên trong không còn nhiều quái vật nữa, hắn cũng không cần thiết phải tiếp tục ở lại đây nữa.

Ba mẹ con nhà kia cộng thêm hai vị Cảnh sát trưởng của Wolfkel bị nhét lên bên trên máy bay trực thăng của FBI, hai thám tử Houston còn muốn ở lại nơi này điều tra vụ án này một chút, thu thập các loại chứng cứ, thuận tiện để sau này tranh luận với bên phía Wolfkel.

Luke thế nhưng mà đã quật ngã cả Cảnh sát trưởng và Phó cảnh sát trưởng của phía người ta, chuyện này cũng không phải là phiền phức nhỏ.

Hai chiếc máy bay trực thăng cất cánh, bay về hướng Houston.

Ở trên máy bay, Selina thu ánh mắt đang nhìn mấy người của nhà kia ở trên trực thăng của FBI kia về, nghiêng đầu nhìn một người nào đó bên cạnh.

Một lát sau, cô vươn tay cánh tay, ôm lấy hắn, xoạch một cái hôn lên trên mặt hắn một cái: "Cám ơn."

Luke bĩu môi: "Ơn cứu mạng nha, chỉ như thế thôi à? Không phải là ai đó đều đã từng nói muốn mời cơm trưa nửa năm một năm hay sao?"

Selina quả quyết chơi xấu: "Không có tiền. Hơn nữa, tôi cũng không phải là cảm ơn cậu đã cứu tôi."

Luke kỳ quái: "Vậy đó là cảm ơn chuyện gì?"

Selina: "Đương nhiên là cảm ơn chuyện cậu không để cho tôi phải chịu một cái tát kia a."

Luke ồ một tiếng.

Selina: "Nghe cậu nói chuyện, tôi cũng cảm thấy là phải chịu một cái tát kia thì rất oan uổng. Nếu như thật sự phải chịu, lúc trở về khẳng định là tôi sẽ tức giận đến mức ngủ không yên mất."

Luke ha ha: Chất lượng giấc ngủ của cô tốt tới cỡ nào, sau đêm nay trong lòng cô còn không rõ ràng hay sao? Người ta đều khiêng cô đặt lên xe, ném xuống xe giống như heo chết, thế mà cô vẫn không tỉnh a.

"Cho nên, cám ơn." Selina nói xong câu cuối cùng, lập tức dựa vào hắn, nhắm mắt lại, không lên tiếng nữa.

Luke im lặng một lát, mỉm cười nghiêng đầu nhìn về phía bầu trời đêm.

Một vị phi công điều khiển trực thăng nào đó ở phía trước: Shxt, đã làm ca đêm mà vẫn còn bị nhức mắt mắt, thời thế này thật là không thể chịu nổi! Hơn nữa, đến cùng là hai người các vị có chuyện gì đây? Sống sót sau tai nạn lệ cũ chúc mừng, không phải là phải hôn nhau thật lâu thật sâu sao? Chỉ hôn một cái lên mặt thì có tác dụng quái gì?

Máy bay trực thăng cứu hộ đưa hai người đến bệnh viện, Luke trực tiếp được bác sĩ y tá đã chờ sẵn ở nơi đó đưa lên xe đẩy mang đi.

Selina còn tốt hơn một chút, có một nữ bác sĩ ở nơi đó hỏi thăm tình tràng thân thể của cô, sau khi kiểm tra thân thể một lần, xử lý các nơi da bị trầy cho cô, mới để cho cô tự do hoạt động.

Selina cũng không có tâm trạng đi lại lung tung, hơn nữa bây giờ trên người cô không có cái gì cả, ngay cả quần áo và giày đều là lấy từ trên người người nào đó trong bọn người biến thái kia.

Luke rất nhanh đã được đẩy tới phòng giải phẫu, mấy giờ sau, hắn mới từ trong phòng giải phẫu được đẩy ra ngoài.

Nhìn Selina đã chen tới đứng cạnh, Luke bất đắc dĩ nói: "Đến phòng bệnh của tôi rồi nói tiếp."

Bác sĩ ở bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Bây giờ tốt nhất là cậu ít nói chuyện, nghỉ ngơi nhiều vào."

Luke chỉ có thể ngậm miệng.

Hắn muốn nghỉ ngơi, cũng phải sắp xếp xong cho Selina, không thể để cho cô ta cứ đợi vô vị như vậy ở trong bệnh viện.

Sau khi được đẩy tới phòng bệnh, bác sĩ căn dặn vài câu, thức thời đi ra ngoài.

Đây là bệnh viện hợp tác với đồn cảnh sát Houston, loại tình huống cảnh sát bị thương, cộng tác đi theo bảo vệ này rất thường thấy, các bác sĩ căn bản là cũng lười nhác quản.

Sau khi bọn họ đi ra ngoài hết, Luke mới mở miệng nói: "Tìm điện thoại, liên hệ đồn cảnh sát, liên hệ chủ nhà thuê, sau đó về nhà. Ít nhất thì cô cũng phải trở về thay quần áo, sau đó cầm theo tiền và các loại đồ đạc tới, bằng không thì cô muốn bị bỏ đói ở đây sao?"

Selina ồ một tiếng, nhưng lại vẫn không nhúc nhích.

Luke bất đắc dĩ: "Ngoan, trở về tắm rửa đi, thực hiện xong việc vệ sinh cá nhân, sau khi thơm ngào ngạt lại đến đây giúp tôi, OK?"

Selina hừ một tiếng: "Nơi này cũng có phòng tắm, tôi cần phải trở lại tắm rửa sao?"

Luke: ". . . Cô không cảm thấy, quần áo ở trên người cô có mùi của vật bài tiết hay sao? Đừng quên ở trong hang động kia thối tới cỡ nào, cô muốn cứ thế này ở bên cạnh tôi một đêm hay sao? Về đi, thuận tiện cũng mang cho tôi một ít quần áo tới đây."

Lúc này Selina mới đứng dậy đi về.

Luke nhìn theo bóng lưng cô ta đi ra, cười khẽ lắc đầu, nhìn về phía thu hoạch của mình trong đêm nay.

Nhiệm vụ: Tiêu diệt nhóm người đi săn người thật, cứu ra người bị hại.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 1000, điểm tích lũy: 1000.

Tỷ lệ cống hiến cho Nhiệm vụ 100%, thu hoạch được 1000 điểm kinh nghiệm, 1000 điểm tích lũy.

Nhiệm vụ: Tiêu diệt Quái Vật Ăn Thịt Người Trong Hang Động, cứu ra người bị hại.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 1000, điểm tích lũy: 1000.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ 85%, thu hoạch được 850 điểm kinh nghiệm, 850 điểm tích lũy.

Thu hoạch rất không tệ, nhưng hắn cũng không cảm thấy quá mức cao hứng.

So với việc có thể còn sống, thì có thể chậm rãi kiểm kê thu hoạch, có thể thoải mái nằm ở trên giường bệnh của bệnh viện, mới là hạnh phúc lớn nhất.

Nhắm mắt lại, hắn buông lỏng tinh thần vẫn luôn một mực căng cứng, ngủ thật say.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, cũng đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Thời gian hắn ngủ cũng không dài, chỉ cần năm giờ đã khôi phục lại tinh lực.

Lực lượng cao thể chất tốt, chính là chiếm ưu thế như thế.

Nhìn sang bên cạnh, Selina đang quấn một tấm thảm, đầu gục ở trên mép giường bệnh ngáy o o.

Luke nở nụ cười.

Trông thấy cô nàng này, cuối cùng thì tâm trạng của hắn cũng đã tốt lên nhiều.

Hắn lặng yên đứng dậy, đi vào trong phòng vệ sinh, giải quyết vấn đề sinh lý đang báo nguy nghiêm trọng.

Sau khi trở về, hắn ngửi ngửi ở trên người mình, cau mũi lại một cái, trên người quả nhiên vẫn còn loại mùi khó ngửi ở trong hang động quái vật kia.

Suy nghĩ một chút, vẫn không đánh thức Selina dậy, đi một mình đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, để không khí thành thị vô cùng mới mẻ bên ngoài tràn vào trong phòng.

Không thể không nói, loại không khí không được tươi mát lắm này lại để cho hắn có một loại cảm giác an toàn.

Loại không khí tĩnh mịch không người, vô cùng trong lành ở nông thôn tối hôm qua kia, lại có đám người biến thái hưởng lạc và đám quái vật vô cùng dữ tợn.

Ở nơi không có người ở, bọn chúng lại càn rỡ hung ác như thế.

Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, một y tá đi tới, nhìn Luke, kinh ngạc nói: "Cậu nên nghỉ ngơi nhiều hơn, đặc biệt là tay của cậy. . ."

Luke mỉm cười: "Cám ơn đã quan tâm. Nhưng tôi chỉ là bị gãy tay, chân vẫn còn rất khỏe mạnh."

Y tá nhìn nụ cười rất ôn hòa kia của hắn, trong lòng tuôn ra một cảm giác kỳ dị.

Cô ta là y tá phụ trách giường bệnh của Luke, đương nhiên biết vị thám tử trẻ tuổi giống như học sinh cấp này bị tổn thương như thế nào.

..................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!