Thương thế kia đổi lại ở trên người người khác, đã sớm đau đến mức không nhịn được, cầu xin bác sĩ kê cho chút thuốc giảm đau rồi, thế mà vị này lại còn có thể cười bình thản như thế được.
Khó trách, còn trẻ như vậy đã có thể làm thám tử của tổ trọng án.
Nét mặt của cô ta cũng trở nên nhu hòa hơn: "Có vấn đề gì không? Có phải là vết thương rất đau?"
Luke cười lắc đầu: "Không, tôi rất khỏe. Cô đi mau đi, không cần chậm trễ thời gian ở trên người tôi."
Y tá kia bất đắc dĩ gật đầu: "Nếu như có vấn đề gì thì nhấn chuông báo động nhé, cậu biết dùng nó như thế nào chứ?" Cô ta chỉ tới một cái nút màu đỏ ở đầu giường bệnh.
Luke gật đầu: "Cám ơn cô đã nhắc nhở. Nếu cần thiết, tôi sẽ sử dụng nó."
Đưa tiễn y tá kia đi xong, Luke mới nhìn về phía mép giường: "Tỉnh rồi thì cũng đừng giả vờ ngủ nữa, cô không biết ngủ say sẽ có kết cục như thế nào sao?"
Selina ngáp một cái, lười biếng ngồi dậy: "Tôi thấy cậu đang tán tỉnh chị y tá kia, cho nên không muốn quấy rầy đến cậu."
Luke đi tới, ngồi lên trên mép giường, tiến sát tới ngửi ngửi ở trên người cô: "Ừm, được rồi, quả nhiên là thơm ngào ngạt."
Selina dương dương đắc ý: "Ha ha, tôi đã tắm rồi. Bây giờ thì ai là người có toàn mùi phân trên người?"
Luke bất đắc dĩ: "Đương nhiên là tôi rồi, cô không thể tự giác hỗ trợ một chút được sao?"
Selina chấn kinh: "A, cậu muốn làm gì?"
Luke trợn trắng mắt: "Dùng màng nylon ở bên kia giúp tôi bọc cánh tay trái lại, tôi muốn đi tắm rửa."
Selina kỳ quái: "A, không phải là để tôi giúp cậu tắm rửa sao? Dù sao thì bây giờ cậu cũng chỉ có một cánh tay a."
Luke giơ nắm đấm lên: "Có tin tôi chỉ dùng một cánh tay cũng có thể đánh cho cô kêu cha gọi mẹ hay không?"
Selina: "Tôi tin."
Trong lúc hai người cười đùa, Selina giúp đỡ Luke bọn kín cánh tay trái lại.
Dù sao cũng là tắm gội ở trong bệnh viện, chú ý tránh nước dính lên cánh tay trái là được.
Nhưng mà, sau khi Selina đi vào điều chỉnh để nhiệt độ nước thích hợp cho việc tắm gội xong, vẫn xoay người nhìn hắn hỏi: "Thật sự là không cần tôi hỗ trợ à? Kỳ thật tôi cũng không ngại."
Luke: "Ha ha, thế nhưng mà tôi lại để ý."
Selina bĩu môi đi ra ngoài.
Thật ra là cô cũng có một chút oán niệm đối với chuyện ấy.
Sau khi hai người cùng thuê nhà, Luke đã xem qua cảnh tượng cô đi tắm không ít lần, nhưng cô lại rất ít trông thấy hình tượng lúc đi tắm của hắn.
Chủ yếu là lúc Luke đi ra căn bản đều là quần đùi và T-shirt cỡ lớn, cơ bản là không bại lộ bất cứ thứ gì.
Selina lại theo thói quen chỉ quấn khăn tắm đi ra ngoài, có khi thậm chí chỉ là vừa che khăn tắm vừa đi ra, lúc đi khó tránh khỏi sẽ hở ra chỗ nọ chỗ kia, thỉnh thoảng sẽ còn bị Luke hơi châm biếm một chút.
Vốn Luke đang bị thương, cô còn định hỗ trợ rồi tiện thể mượn cơ hội châm biếm trở lại, bây giờ hi vọng lại đã thất bại rồi.
Tên này, không thể tỏ ra hơi mềm yếu một chút được sao? Trong lòng cô thầm nói.
Nhưng sau mấy tháng ở chung, cô biết, Luke là loại đàn ông nhìn thì có vẻ ôn hòa, kì thực là người rất lạnh lùng.
Hắn đối xử với đại đa số người đều nho nhã lễ độ, ôn hòa mỉm cười, nhưng người chân chính được hắn quan tâm lại có rất ít.
May mắn là, bây giờ cô có thể xác định được, mình là một người trong số đó.
Không tới 10 phút, Luke đã nhẹ nhàng khoan khoái đi ra ngoài, chỉ là nửa thân trên lại chỉ có thể để trần.
Hai mắt của Selina tỏa ra ánh sáng, bàn tay nhịn không được sờ lên trên: "A a, đã rất nhiều ngày rồi mà vẫn chưa được tận mắt xác nhận qua, cậu lại cường tráng hơn không ít a. A, hôm nay cậu lại có thể để lộ ra một thân cơ bắp cơ à?"
Luke ha ha: "Xin hỏi, trong mớ quần áo cô mang tới cho tôi, có cái áo nào có thể để cho cánh tay này của tôi mặc vào được sao?"
Selina nhìn cánh tay trái đã lớn hơn một vòng, bị thạch cao cố định lại kia, lập tức tỏ ra vẻ ngại ngùng: "Vội quá nên không nghĩ tới nha. A, không đúng, trong nhà nào có loại quần áo nào có thể để cho cậu mặc vào?"
Luke nhíu mày suy nghĩ, chỉ có thể lắc đầu: "Xác thực là không có."
Selina: "Vậy mà cậu còn trách tôi?"
Luke bất đắc dĩ: "Được rồi, là tôi sai. Chỉ có thể khoác tạm một chiếc áo sơ mi trước vậy."
Sau khi giúp Luke mặc áo sơ mi lên, vuốt ve phẳng phiu, Selina mới phàn nàn nói: "Không biết là tay tên láo toét nào bên trong nhóm người ngày hôm qua, lại dám nhéo lên mông tôi, lúc tôi về nhà tắm rửa mới phát hiện ra rất đau, nhìn xuống đã là một mảng xanh lè rồi."
Mặt mũi của Luke tràn đầy vẻ bình tĩnh: "Không có việc gì, tôi cam đoan là nếu ai trong đám người kia dám sờ loạn cô một cái, tôi sẽ để cho bọn họ tàn tật suốt đời."
Selina cắn răng, kéo lưng quần của chiếc quần thể thao xuống, quay mông lại cho hắn nhìn: "Cậu nhìn một chút xem, tên khốn này tuyệt đối là đã tám đời chưa chạm qua người phụ nữ nào rồi."
Nhìn hai vùng màu vàng sậm trên da thịt, hai khối máu ứ đọng nhỏ trái phải hầu như là đối xứng, Luke thậm chí còn có thể mơ hồ nhìn ra hình dạng hai ngón tay.
Hắn trịnh trọng gật đầu: ". . . Ừm, rất có thể là như vậy." Kỳ thật, chỉ mới hơn ba tháng mà thôi.
Selina lại giống như là đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: "A, tôi nhớ rồi, tối hôm qua có phải là cậu cũng véo mông tôi một cái hay không? Vì cái gì tôi có cảm giác cả hai bên mông đều hơi đau một chút?"
Luke mờ mịt: "Có hả? Tôi không nhớ rõ a, ta hít phải thuốc mê còn nhiều hơn cô, vẫn luôn mơ mơ màng màng."
Selina nhíu mày trong chốc lát, nhưng ở dưới sự ảnh hưởng thuốc mê, đoạn ký ức kia xác thực là không quá rõ ràng, chỉ có thể hậm hực coi như thôi.
Nhưng trong miệng cô ta vẫn còn lẩm bẩm "Nếu như để tôi biết là tên nào làm, tôi sẽ đem cánh tay kia của gã ta. . . Không, cả hai cánh tay đều chặt xuống" .
Luke: (⊙o⊙) ha ha!
Trong lúc hai người đang ở trong phòng bệnh, ăn bữa sáng do Selina mua về, cùng với Dr. Pepper theo quy củ cũ, cửa phòng lại bị đẩy ra.
Thomas tới.
Một thám tử khác đi theo ông ta đến không vào bên trong, mà lại canh giữ ở bên ngoài cửa ra vào.
Luke và Selina đều đứng dậy cúi chào.
Mặc dù xét theo quan hệ của mọi người, chuyện này có vẻ như là không cần thiết, nhưng Luke cảm thấy, dùng địa vị của hắn thì vẫn còn chưa tới trình độ có thể tùy tiện với Thomas.
Thomas lại chỉ phất phất tay: "Được rồi, ngồi xuống rồi nói."
Ba người đi tới chỗ ghế sa lon bên cạnh ngồi xuống, lúc này Thomas mới mở miệng nói: "Cánh tay của cậu thế nào rồi? Không có vấn đề gì lớn chứ?"
Luke gật đầu: "Vấn đề không lớn, qua một thời gian ngắn hẳn là sẽ khỏi."
Thomas không nói gì thêm, chỉ thoáng chăm chú nhìn hắn một lát, sau đó gật gật đầu: "Tôi tới là muốn nói cho các cậu biết tình tiết vụ án lần này."
Hai người không hề lên tiếng, chỉ gật đầu, tỏ vẻ bản thân đang lắng nghe.
Đợi đến khi Thomas đại khái nói một lần xong, hai người bọn Luke mới hiểu được, vụ án này cũng không nhỏ.
Một nhóm người bao gồm kẻ chủ trì kia bị những con quái vật kia giết chết, Luke lại xử lý một nhóm người chơi cao cấp ở bên bờ hồ, cuối cùng người còn sống sót cũng không nhiều, chỉ có sáu người, nhưng trong đó còn có hai người có não bị chấn động nghiêm trọng, có khả năng là cả đời này cũng không thể tỉnh lại.
Chỉ có bốn tên lâu la trợ thủ tụ tập ở chỗ Ethel là không có vấn đề gì lớn, kể cả tên chủ nhà nghỉ Gais ở bên trong.
Đương nhiên, bốn người này đều là bị tàn tật suốt đời, Gais hẳn là bị liệt nửa người.
Sau khi FBI đột kích thẩm vấn xong, những tên lâu la này sau khi bị Luke tạo thành thương thế đau đớn như thế, sức chống cự rất yếu ớt, rất nhanh đã nói rõ sự thực.
Đặc biệt là tên Gais kia đã nói rõ ra một loạt tình tiết, quả thực là để người nghe kinh sợ.
Những người này làm việc này đã rất nhiều năm, từ lúc sớm nhất chỉ có mấy người đã phát triển thành một câu lạc bộ bí mật bây giờ.
Chỉ là người bị hại qua tay Gais, không bao gồm lần này, đã là từ mười người trở lên.
...............................
Người dịch: thichthanhtu