Càng đáng sợ hơn chính là, nhóm người đi săn này cũng không phải là hoàn toàn ngẫu nhiên tìm người bị hại.
Ví dụ như vợ chồng Bellman mất tích lần trước, chính là mục tiêu mà bọn họ đã dự định tìm kiếm từ trước.
Chỉ là vợ chồng Bellman ở trên đường săn giết, lại không hiểu thấu bị mất tích, bọn họ cũng không rõ ràng là có chuyện gì xảy ra.
Bởi vậy, FBI phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng hơn: Hai người bọn Luke là mục tiêu bị chọn lựa ngẫu nhiên sao?
Luke cũng đã có dự đoán đại khái đối với chuyện này, lời Thomas nói cũng không ngoài dự đoán của hắn—— hắn và Selina cũng là cố tình bị chọn lựa ra.
Quả là như thế!
Khó trách người chủ trì kia lại ngay từ đầu đã nói là hoan nghênh hai người bọn Luke, người của nhà Bob chỉ là ngoài ý muốn dính líu vào trong trò chơi.
Khó trách bọn họ lại biết hai người bọn Luke là thám tử ở Houston.
Khó trách Cảnh sát trưởng và Phó cảnh sát trưởng của Wolfkel lại xuất hiện ở nơi đó.
Bởi vì, tất cả những chuyện này đều là một cái bẫy đã được thiết kế sẵn từ trước.
Trước đó Luke vẫn còn không thể khẳng định được loại suy đoán này, là bởi vì Selina bị gây mê bắt đi trước, rất có thể là bọn Gais đã phát hiện ra giấy chứng nhận cảnh sát của cô, như thế thì đám người chơi trò chơi kia biết được thân phận của bọn họ cũng không có gì khác thường.
Mà lúc Bob nói chuyện trên trời dưới đất ở trong nhà nghỉ, từng nói qua việc bản thân mình đảm nhiệm chức vụ ở trong đồn cảnh sát, mà lúc đó tên chủ nhà nghỉ Gais kia ngồi ngay bên cạnh nghe.
Chuyện Thomas nói còn không chỉ có những thứ này.
Những người kia vì để làm ra một sân chơi hoàn mỹ cũng đã vô cùng tốn công sức suy nghĩ.
Nhà nghỉ bên đường kia nhìn thì có vẻ rất phổ thông, nhưng lại đã được cải tạo đặc biệt, thông qua hệ thống thông gió từ trong phòng khách truyền thuốc mê thể khí vào trong các phòng ngủ.
Tiếp đó, bọn họ sẽ đặc biệt chọn lựa mấy địa điểm, tiến hành mấy trận trò chơi săn giết để thí nghiệm, cuối cùng mới lựa chọn được địa điểm tối hôm qua kia.
Bên trong vòng bán kính 20km xung quanh địa điểm kia không có hộ gia đình nào khác, không có bất kỳ cột điện thoại nào, ngay cả trạm phát sóng điện thoại gần đó cũng bị bọn họ cố ý phá hỏng nhiều lần, để cho công ty cung cấp dịch vụ thông tin không muốn tiếp tục lãng phí tài chính ở khu vực hoang vu kia nữa, dù sao thì một khu vực mà trường kỳ không có mấy người gọi điện thoại, trạm phát sóng còn liên tục xảy ra vấn đề, chuyện làm ăn lỗ vốn này không ai muốn làm cả.
Sai lầm duy nhất của những người này, chính là tình báo về bản thân Luke.
Trừ tư liệu bắn nhau lúc ban đầu ở Shackelford thì còn có thể nhìn ra một chút thông tin, tất cả các sự kiện khác như là bắn nhau với nhóm người Mexico trong nhà kho ở Houston, sự việc ở Rumford đều bị S.H.I.E.L.D giả mạo FBI liệt vào loại hồ sơ tuyệt mật, loại tổ trưởng cặn bã như Bolic căn bản là không có tư cách có thể nắm rõ thông tin, đây cũng là nguyên nhân để gã ta vô cùng bất mãn đối với hai người bọn Luke.
Bên trong đồn cảnh sát Houston, chỉ có Thomas vốn trực tiếp liên quan tới vụ án mà S.H.I.E.L.D tham gia là rõ ràng sức chiến đấu của Luke.
Vụ bắn nhau ở thị trấn Shackelford cũng không bị những người này để ở trong lòng.
Mày có súng thì bọn tao lấy đi, thể chất của mày tốt hơn à, vậy thì cho mày gấp đôi lượng thuốc mê, trừ khi tên cảnh sát trẻ này có thể chất của voi, nếu không cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể nhảy nhót.
Bởi vậy, với thể chất gấp mấy lần người thường của Luke, sau khi thức tỉnh cũng không có cách nào khống chế được thân thể.
Vấn đề của hai vị Cảnh sát trưởng cũng bị chủ nhà nghỉ Gais khai ra.
Bọn họ căn bản cũng không phải là từ Wolfkel chạy tới sân chơi, mà là vẫn luôn ở gần đó, có thể vào bất cứ lúc nào dùng ra thân phận cảnh sát, chùi mông cho những người chơi cao cấp kia.
Trước kia ngẫu nhiên có người bị hại trời xui đất khiến thế nào lại có thể chạy ra khỏi vòng vây, nhưng đều bị xe cảnh sát tuần tra của bọn họ hấp dẫn tới, sau khi cầu cứu lại một lần nữa rơi vào trong tay bọn họ, biến mất khỏi thế giới này.
Sau khi Thomas nói xong, mở cặp công văn trong tay ra, lấy ra mấy bức ảnh: "Nhìn thứ này thử xem."
Luke nhận lấy nhìn một chút, phát hiện ra là ảnh chụp một vị trí nào đó trên thân thể của mấy người: "Đây là. . . Hình xăm? Ah, đây là chó sao?"
Thomas lắc đầu: "Chúng tôi cũng không biết hình xăm này có ý nghĩa gì. Ở trên người mấy người có tiền nhất, đều có hình xăm này, nhưng không phải là tất cả mọi người đều có."
Luke suy nghĩ một lát: "Trên người người chủ trì kia cũng có?"
Thomas gật đầu: "Đúng thế." Bên trong ánh mắt của ông ta thoáng qua vẻ do dự, cuối cùng cũng vẫn không nói tiếp.
Nói xong tình tiết vụ án, Thomas đứng dậy: "Được rồi, hai người an tâm nghỉ ngơi đi. Đợi chút nữa người của FBI sẽ tới, sự kiện kia vẫn là phải ký kết hiệp nghị bảo mật, chuyện này. . . Hai người đều quen thuộc rồi đi?"
Nói đến đây, ông ta cũng có chút im lặng.
Hai đứa nhỏ này, thật sự là có chút không may.
Đúng vậy, đúng là không may, mà không phải là đối tượng chiêu phiền phức.
Nhìn chung từ lúc bọn họ đến Houston gặp phải mấy vụ án cần phải ký hiệp nghị bảo mật, đều không phải là bọn họ chọc ra, tất cả đều là. . . Bolic giao cho bọn họ?
Trong lòng Thomas cười lạnh.
Lần này, không riêng gì Bolic, ngay cả cấp trên của gã ta là Faraday Page cũng sẽ bị điều tra.
Dù sao, là Bolic phái hai người bọn Luke đi Wolfkel, hết lần này tới lần khác trong ghi chép các cuộc trò chuyện điện thoại trong văn phòng của vị Cảnh sát trưởng Brown kia, lại có dãy số của Bolic, vừa vặn chính là lúc hai người bọn Luke xuất phát.
Mặc dù, tình huống giao lưu trong lúc hai đồn cảnh sát phối hợp điều tra vụ án là chuyện rất bình thường, nhưng thời gian lại không khỏi quá mức trùng lặp với sự kiện kia.
Nếu nói là Bolic không cố ý, FBI cũng không tin.
Càng chết hơn nữa là, quan hệ cá nhân giữa Faraday Page và vị chủ trì Charles - Diya kia lại cực kỳ thân thiết, hai người là bạn thân thiết mà mọi người đều biết.
Lúc Faraday Page đi Wolfkel nghỉ phép, thường xuyên cùng đi du ngoạn với vị phú hào này.
Bây giờ FBI đã xếp vị cục trưởng Faraday này vào trong danh sách những người hiềm nghi của câu lạc bộ đi săn kia.
Cho dù ông ta không phải là người trực tiếp tham dự vào trò chơi đi săn kia, nhưng rất có thể cũng là người cung cấp ô dù che chắn cho những người này.
Chỉ là, vụ án này vẫn còn được giữ bí mật, bên trong đồn cảnh sát Houston cũng chỉ có Thomas biết toàn bộ tình tiết bên trong.
Cục trưởng Faraday biết vào lúc nào, vậy phải xem mạng lưới quan hệ của vị Cục trưởng đại nhân này mạnh tới mức nào.
Trong lòng Thomas chuyển động vô số tính toán, trên miệng lại nói một câu cuối cùng: "Vụ án đã chấm dứt, hai người nghỉ ngơi đi. Selina có thể nghỉ ngơi một tuần, Luke thì. . ."
Luke cười nói: "Vậy tôi cũng nghỉ một tuần, nhiều nhất là để cho Selina làm nhiều hơn một chút việc mà thôi."
Thomas nhìn Luke đang đứng ở phía trước ngó nghiêng hai phía, cùng với Selina thoáng đứng lùi về phía sau nửa bước, trong lòng thở dài một tiếng: "Được rồi, nhưng không nên miễn cưỡng chính mình. Đừng quên, chỗ tôi có số điện thoại của Robert."
Luke quả quyết nhận sợ: "Cục trưởng, tôi cam đoan là sẽ yêu quý thân thể. Ngài cũng không cần nhọc lòng với bên phía Robert, tôi sẽ gọi điện thoại nói rõ tình huống cho ông ấy."
Thomas gật gật đầu, cất bước đi ra ngoài cửa.
Selina: "A ha, lại được nghỉ. Thật sự là nhờ có. . . Ừm, được rồi, không thể cao hứng vì loại chuyện này được."
Luke ha ha: "Không có việc gì, dù sao thì bây giờ cũng đến lượt cô chăm sóc cho tôi."
Selina: "Cần tôi cho cậu uống sữa không?"
Luke: "Không cần, tôi bỗng nhiên phát hiện ra bản thân mình không thể hấp thu được đường sữa."
Không bao lâu sau, tổ trưởng FBI Jack đi tới.
Ký hiệp nghị bảo mật theo thường lệ, Luke cười nói: "Cám ơn anh, tổ trưởng Jack."
Jack cười nói không cần, rất nhanh đã đi mất.
Nhìn biểu hiện của vị này, Luke nói với Selina: "Thấy không, đây mới là thái độ giải quyết việc chung, một câu nói dư thừa cũng không có, một câu cũng không đề cập tới tình tiết của vụ án."
Selina không quá cảm thấy hứng thú đối với chuyện này: "Buổi trưa hôm nay ăn cái gì?"
Luke: ". . . Cô bỏ tiền, tùy cô thích ăn cái gì thì ăn cái đó."
.......................
Người dịch: thichthanhtu